📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Địa linh nhân kiệt

2 trả lời, 1.501 lượt xem — Trang 1 / 1
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 
Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
ĐỊA LINH - NHÂN KIỆT
 

Người ta thường nói: “Địa linh, nhân kiệt”. Địa linh trước. Nhân kiệt sau. Có địa linh mới sinh ra nhân kiệt. Thiển nghĩ có lẽ không phải như vậy. Cứ nhin vào mùa thi cử vừa qua cũng đủ thấy. Các em học sinh trúng tuyển vào câc trường đại học đạt điểm cao tuyệt đối, lại không phẩi là học sinh ở các trung tâm văn hoá như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, mà lại ở nông thôn, đồng bằng và miền núi.
Em Nguyễng Tuấn Dũng, thi vào Trường đại học công nghệ thông tin. Đạt 25,5 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Sông Cầu. tỉnh Phú Yên.
Em Huỳnh Hoàng Hà, thi vào Đại học sư phạm kỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh. Đạt 27 điểm. Thủ khoa. Em là học sinh huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Em Nguyễn Đăng Chuẩn, thi vào Đại học bách khoa Hà Nội. Đạt điểm tuyệt đối 30/30. Em là học sinh huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh.
Nếu các em đó sau này trở thành các nhà khoa học, có phát minh công hiến cho Tổ Quốc và nhân loại, hay trở thành những chính khách, giữ những cương vị quan trọng và làm được nhiều việc lớn cho đất nước, trở thành “Nhân kiệt”, thì bạt đất sinh thành ra họ trước đó đâu đã phải là “Địa linh” ?
Ai cũng biết đất đai, thổ nhưỡng và khí hậu có nhiều vùng rất khác nhau. Có khi chỉ một làng, cùng một tập quán canh tác như nhau, nhưng sự phì nhiêu mầu mỡ của đất đai, thì ở cánh đồng này lại khác với cánh đồng kia. Mà ở đâu đất tốt thì mọi vật sống ở đấy đều phát triển tốt hơn, cả về lượng cũng như về chất, so với những vùng đất đai bạc mầu cằn cỗi.
Nhưng sự tốt hơn ấy không có nghĩa là ở đấy sẽ sinh ra “Nhân kiệt”. Và “Địa linh” cũng không phải là bạt đất ấy có sự thiêng liêng, huyền bí do Trời ban, Trời định. Mà “Nhân kiệt” được sinh ra ở bất kỳ nơi nào, dù đó là thành thị hay nông thôn, miền xuôi hay miền ngược. Đia phương nào có “Nhân kiệt” sinh ra, thì bạt đất ấy được nhiều người biết đến, trở thành nổi tiêng. Và do vậy mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”.
Khi Lý Công Uẩn chưa lên ngôi hoàng đế, thì làng Đình Bẩng, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh ai dám bảo đó là “Địa linh” ?
Sông Lô nhờ các chiến sĩ pháo binh Việt Nam bắn đắm tầu chiên giặc Pháp mà trở thành nổi tiếng. Cũng như sông Bạch Đằng, trở thành con sông huyền thoại vang dội tiếng tăm, là nhờ có Ngô Quyền, Lê Hoàn và TRần Hưng Đạo
cắm cọc tiêu diệt quân thù. Nếu không thì dòng sông ấy cũng chỉ bình thường như hàng trăm con sông khác mà thôi. Ngay cả thung lũng Điện Biên Phủ cũng vậy. Nếu không có chiến công làm “chấn đông địa cầu” của quân dân ta, thì thế giới đã mấy ai biết đến cái tên “Điện Biên Phủ”.
Vậy tại sao lại có nhân kiệt ?
Con người được sinh ra vốn không giống nhau. Có kẻ khôn người đần. Có bộ óc thông minh, đồng thời có cả cái đầu u tối. Mà các nhà khoa học đã chia ra bốn loại người có chỉ số thông minh khác nhau. Loại kém, chỉ có 70 - 80 điểm. Loại bình thường 100 điểm. Loại có tài 100 - 120 điểm. Loại siêu việt 120 – 140 điểm. Đó là thiên tài do trời phú.
Song, dù có bộ óc thông minh trời phú, nhưng bản thân con người ấy nếu không nỗ lực học hành, không phấn đấu vươn lên, và không có sự giáo dục của gia đình và xã hội, thì cũng không trở thành “Nhân kiệt” được.
Tóm lại: Do có “Nhân kiệt” mà người ta gọi địa phương đó là “Địa linh”, chứ không phải là do có “Địa linh” mà sinh ra “Nhân kiệt”./.
 
                                                            Uông Bí, ngày 13/8/2007
                                   Tạp bút của Tạ Huuwx Đỉnh

                                         

 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn lập lại một bài viết nhiều lần trong cùng một post. Chúng tôi quả tình không hiểu ý bạn.
 
Hay là có sự trục trặc khi post bài? Xin bạn xem và sửa lại. Cám ơn bạn.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Gửi bạn Nguy Xưa,
Sở dĩ có nhiều bài cùng nội dung là do lỗi khi đưa bài lên diễn đàn. Bây giờ tôi không biết sửa bằng cách nảo?
Thực lòng xin lỗi bạn đọc.
Đăng nhập để trả lời
0