[/align]
[/align] Minh họa: Văn Nguyễn
[/align] Ông ngoại tôi đã 85 tuổi rồi, ông bị bệnh mất trí nhớ đã lâu, ngay cả đứa cháu ngoại này mà ông cũng không nhớ nổi! [/align] Mẹ tôi đành để ông ăn ở một phòng riêng, vì ông ăn chậm và rơi vãi lung tung, điều này bố tôi không thích. Một bữa nọ, không có ai trong bếp, tôi thấy ông mày mò xếp từng đôi đũa, từng cái chén cho đủ 5 người, rồi ông cẩn thận ngồi vào một chỗ chờ đợi mọi người. Mẹ tôi xuống bếp vội cầm tay ông dìu lên phòng để chuẩn bữa cơm cho ông ăn riêng. Tôi thấy đôi tay ông run run ghì lại, đôi mắt ông sâu thẳm, luyến tiếc nhìn về phía bàn ăn.
.........................tiếp
Khoa hoc
Suc khoe
Doi song
[/align] Minh họa: Văn Nguyễn [/align] Ông ngoại tôi đã 85 tuổi rồi, ông bị bệnh mất trí nhớ đã lâu, ngay cả đứa cháu ngoại này mà ông cũng không nhớ nổi! [/align] Mẹ tôi đành để ông ăn ở một phòng riêng, vì ông ăn chậm và rơi vãi lung tung, điều này bố tôi không thích. Một bữa nọ, không có ai trong bếp, tôi thấy ông mày mò xếp từng đôi đũa, từng cái chén cho đủ 5 người, rồi ông cẩn thận ngồi vào một chỗ chờ đợi mọi người. Mẹ tôi xuống bếp vội cầm tay ông dìu lên phòng để chuẩn bữa cơm cho ông ăn riêng. Tôi thấy đôi tay ông run run ghì lại, đôi mắt ông sâu thẳm, luyến tiếc nhìn về phía bàn ăn.
.........................tiếp
Khoa hoc
Suc khoe
Doi song