Viết cho ta một đêm gió ngừng thổi
Loài cây lá ngoài vườn thôi nông nổi
thôi hát ca..
Ta viết những dòng chữ bao la
Như gió ngàn khơi trở về khe núi
Như sa mạc kia trở về cát bụi
Như thảo nguyên trở lại hạt cây con..
Những câu chữ chẳng đủ đầy
Sắp thành hàng dài tưởng chừng bất tận
Ta viết trong vô định
Ngoài kia, sương chuyển mình..
Rồi bất chợt bình minh
Ta vẫn chưa viết xong đầu đuôi bài thơ
còn dang dở…
Những dòng chữ nhoè đi trong ánh bình minh rực rỡ
Nhận ra đêm đã cạn
qua ngày..
Loài cây lá ngoài vườn thôi nông nổi
thôi hát ca..
Ta viết những dòng chữ bao la
Như gió ngàn khơi trở về khe núi
Như sa mạc kia trở về cát bụi
Như thảo nguyên trở lại hạt cây con..
Những câu chữ chẳng đủ đầy
Sắp thành hàng dài tưởng chừng bất tận
Ta viết trong vô định
Ngoài kia, sương chuyển mình..
Rồi bất chợt bình minh
Ta vẫn chưa viết xong đầu đuôi bài thơ
còn dang dở…
Những dòng chữ nhoè đi trong ánh bình minh rực rỡ
Nhận ra đêm đã cạn
qua ngày..
Ta nợ ai những cỏ mềm
Nợ ai những rặng cây trên đỉnh đồi
Nợ ai chiếc lá chưa rơi
Nợ ai hai mắt, một môi, nửa đời..
Nợ ai những rặng cây trên đỉnh đồi
Nợ ai chiếc lá chưa rơi
Nợ ai hai mắt, một môi, nửa đời..
