📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NHÂN NGHĨA

109 trả lời, 15.046 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-07 05:23:12Nguyễn Văn Thơm>
NHÂN TÌNH
 
Luật trời thay đổi bất ngờ
Tránh nắng thì dễ tránh mưa khó lường
Đang nắng lửa bỗng mưa vương
Hoàng hôn vừa hé đã buông màn chiều
 
Ngập ngừng chưa nói tiếng yêu
Đẫ nghe sấp ngửa một điều chia tay
Hứa hẹn chi để gió bay
Thà rằng im lặng cho ngày dài ra
 
Tìm về ẩn chốn nhạt nhòa
Tránh mê hoa thắm để mà hết duyên
Đừng mê mẩn chốn thần tiên
Dễ say cảnh sắc mà quên nhân tình


NGÔ NGUYỄN
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN NGHĨA
 
Ai đó đánh rơi nghĩa nhân
Cháu tôi nhặt được tần ngần đứng xem.
Tái dần khuôn mặt trẻ em
Cái nhân cái nghĩa khó đem trả rồi !
Cháu khờ khạo quá cháu ơi
Người ta vất nó nhặt chơi hao người...

NGÔ NGUYỄN
Đăng nhập để trả lời
0
Chào mừng anh đến với dd VNTQ nha, anh nên gom thơ theo 1 topic cho tiện theo dõi và đưa link vào trang MỤC LỤC THƠ THÀNH VIÊN VÀ SÁNG TÁC . Khi cần thiết cũng không phải tìm lâu.
Chúc anh vui và sáng tác đều nha .



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
DẠI KHỜ
 
Màu xanh phủ lấp đục trong
Yêu anh chỉ thấy trong lòng suối reo
Nhìn trời chỉ thấy trong veo
Nhìn người tình đã vương theo anh rồi
 
Một ngày nổi bão chốn người
Dư bão quanh quẩn rụng rời đắng cay
Chưa hoàng hôn đã lắt lay
Màu xanh loang lổ mới hay dại khờ
 
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-07 05:25:13Nguyễn Văn Thơm>
HOA MƯỚP NỞ MUỘN
 
Em khoe chiếc áo vàng tươi
Các anh đâu hết chơi vơi một mình
Áo em nắng chiếu lung linh
Mà lòng trống trải không hình bóng ai
 
Em nhớ khi mới ra đời
Các anh khoác áo vàng tươi một màu
Giờ em lớn các anh đâu
Lấy ai rắc phấn nhuộm mầu áo em
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
TIỀN
 
Thời thế ngày nay đã đổi thay
Tiền ơi! Chèo chống chỉ vì mày
Tình người đành để nhường con trẻ
Thế hệ sau này sẽ đảm đương
 
Ta sống vì ta theo lẽ thường
Vì tiền biết sẽ gặp tai ương
Cũng đành nhắm mắt cho xong chuyện
Ai chết mặc ai chẳng vấn vương
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Số trời
 
Người ta ăn nói hào hoa
Còn anh chỉ biết mặn mà yêu em
Nói năng nào được ngọt êm
Sao em vẫn cứ say mềm bên anh
Phải chăng cái số trời dành
Để em chân chất gặp anh thật thà
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
VÁY ĐẦM
 
Váy đầm trên phố người đông
Mình cô cô thả đùi mông ra ngoài
Đong đưa ngúng nguẩy chân dài
Cái màu trăng trắng làm phai hướng nhìn
Dòng người lầm lũi lặng im
Cô như trẻ lạc đi tìm người thân
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 14:42:39Viet duong nhan>
CHỢ NGƯỜI
 
Mới mười sáu mười bảy thôi
Chân em đan ngược đan xuôi rối bời
Nụ cười giữ lại trên môi
Em đi tìm kiếm con người miếng ăn
 
Tuổi em đáng được học hành
Sách vở đành gác để dành tương lai
Em như thân liễu mảnh mai
Cuộc đời gió xoáy sát mài xác xơ
 
Thân gầy giữa chợ chơ vơ
Nhìn người vẫy gọi lao xô, vập vồ
Dáng từng trải vẻ ngây thơ
Thấy em chạy bổ tôi ngơ ngẩn lòng
 
Phải chăng nợ gánh chất chồng
Đồng tiền em kiếm trông mong cả nhà
Mẹ cha nào! Có xót xa
Xé tan tuổi trẻ em ra chợ người
 
Chợ người chỉ nhỏ bé thôi
Đã từng nuốt chửng bao đời mộng mơ...

Ngô Nguyễn

 R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 14:47:39Viet duong nhan>
SÔNG VÀ NƯỚC
 
Sông ơi! Nước sắp xa rồi
Thề xưa nước lấy biển khơi làm nhà
 
Một thời sông nước mặn mà
Nước vui nhảy múa hát ca rạt rào
Sông yêu mơn trớn thì thào
Nước yêu nồng thắm dâng cao sát bờ
 
Giận hờn sông lặng thẫn thờ,
Nước nằm một chỗ bơ phờ khổ đau
Nước buồn sầu bọt trắng phau
Bờ vai nức nẻ sông đâu cạn tình
 
Nước sông như bóng với hình
Nước khổ một sông oằn mình đớn đau
Nếu như sông nước xa nhau
Đâu còn thơ mộng con cầu bác qua
 
Đâu còn cây cỏ nở hoa
Đời như một bãi tha ma lụi tàn
Nước đi sông sẽ tàn hoang
Còn đâu luồng lạch để mang nước về
 
Nước ơi hãy hủy lời thề
Cùng sông sớm tối đi về có nhau...

R
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
CỎ VÀ HOA

Em trải thảm để anh đi
Khổ đau một chút sá gì đâu anh
Phận em thấp kém đã đành
Để anh bươn trải công danh một thời

Em chỉ là cây cỏ thôi
Sá chi nhơ nhuốc cuộc đời thải ra
Biết thân chẳng dám kiêu sa
Thấy anh sáng sủa thế là thương thương

Cùng anh đi khắp bốn phương
Nhẹ nhàng nâng gót nẻo đương anh qua.
Em là cỏ anh là hoa
Cho dù trái cảnh mãi hoà vào nhau...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
VẤP Lỡ 

Tình đang bốc lửa rạt rào
Lỡ đem nước lạnh đổ vào men say
Để tình ngày cứ lắt lay
Lấy chi khêu được lửa này bùng lên
 
Vợ chồng đang ấm đang êm
Lỡ đem cay đắng đặt bên giường nằm
Để rồi tình cứ âm thầm
Rời ra xa mãi trắng ngần đêm thâu
 
Hạnh phúc vừa bén giọt dầu
Lỡ làm han rỉ: dấu nhau tư tình
Lấy gì gột sạch lòng mình
Để làm sáng lại bóng hình năm xưa
 
Bây giờ dù tỉnh hay mơ
Vẫn lo vấp lỡ xa cơ một thời
Giữ tình sạch sẽ sáng ngời
Cho dù có lỡ khó phôi phai tình 
  
 


Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ THƯ VÔ THỨC
 
Thử lòng, thư viết vài câu
Ngỡ đâu lửa bốc đỏ au má hồng
Ngỡ dâu nàng nổi cơn giông
Không mưa, nước cứ dòng dòng dưới mi...
 
Giận hờn thì mắng chán đi
Cái thư vô thức nghĩ chi thêm sầu
Trách chàng đã bén duyên đâu
Gửi thư để tiếng hại nhau một thời !
 
Nàng về chân bước rã rời
Còn chàng đem nắng ra phơi bẽ bàng...
 

_____________________________
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ GÁI VÀ ÔNG GIÀ
 
Cô gái:
 
Em mới ba mươi tuổi đầu
Chồng con chưa có ngậm sầu năm canh
Gần đây được biết đến anh
Vợ chồng ly dị cơm canh một mình
Em tuy không thật là xinh
Thế nhưng lớp trẻ thua hình thể em
Nhìn người những khát cùng thèm
Người ta hạnh phúc ấm êm vợ chồng
Còn em vẫn cứ long đong
Một mình một bóng sầu đong vơi đầy
Lấy em đi anh về đây
Để em chăm sóc những ngày còn xuân
Yêu anh chẳng chút phân vân
Đôi ta trời phú còn ngần ngại chi
Anh đi đâu vẫn cứ đi
Và coi như chẳng có gì cản chân
Em nguyện trọn nghĩa phu nhân
Để anh có chỗ dừng chân tuyệt vời...
 
Ông già:
 
Anh đây bóng xế chiều tà
Tuổi xuân còn mấy để mà yêu nhau
Em còn trẻ hiểu được đâu
Lấy anh sướng ít khổ đau thì nhiều
Còn đâu tuổi trẻ để yêu
Còn đâu sức lực để chiều ngày đêm
Anh như chai nước lặng yên
Đáy còn ít nước ngại phiền cho em
Chưa uống thì chỉ khát thèm
Uống vào chưa đã khát nghiền ruột gan
Anh như chiếc lá sắp tàn
Nâng niu chi để nát tan cõi lòng
Mong em tìm được người chồng
Bằng vai phải lứa bế bồng ngày đêm
Dù sao anh vẫn yêu em
Để ngắm để nghía để thèm để mơ
Để anh viết tiếp bài thơ
Để em có những giấc mơ êm đềm...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ GÁI BÁN HOA
 
Em gái xinh, ở quê xa
Vì sao em phải bán hoa nuôi đời?
 
Mẹ cha nuôi dạy nên người
Mặt hoa da phấn một thời vàng son.
Theo em bao kẻ mỏi mòn
Kiêu sa em cứ ngọt ngon chối từ.
Thế rồi bỗng trở nên hư
Bởi một kẻ sấu thư từ tới lui,
Rủ em đi nhảy cho vui,
Vũ trường thuốc lắc tháo lui hết đường.
Giờ như một kẻ mất phương
Tràn lan trác táng vấn vương cuộc tình
Dần dần tàn phá đời mình
Thân tàn ma dại, cạn tình bán hoa...
 
Cạn tình hoa bán vật vờ
Hết ong lại bướm lượn lờ vuốt ve
Trải hoa nằm giữa vỉa hè
Mặc ong bướm đậu lòng tê tái sầu
Trời đông lất phất mưa ngâu
Cái rét lạnh giá luồn sâu tím người
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỢI
 
Đợi người ngả nón ngồi chờ
Mong hoài chả thấy thẫn thờ vô duyên
Lòng như lửa đốt không yên
Đứng lên ngồi xuống ngó nghiêng bốn bề...
Thôi đành cắp nón ra về
Rưng rưng nàng khóc đầm đìa lệ rơi...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 09:27:13Nguyễn Văn Thơm>
CÁNH  BÈO
 
Chót dại
như cánh bèo khờ
trôi ra sông lớn
vật vờ độc thân
tưởng đâu
nơi ấy đầy xuân
nào ngờ nước xiết
toàn thân nát nhừ
bây giờ
lỡ bước lơ ngơ
biết đâu là bến
là bờ mà trôi...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-13 14:55:24Viet duong nhan>
GẬP GHỀNH
 
Gập ghềnh cây
gập ghềnh người
gập ghềnh đường phố
dòng đời ngổn ngang
 
Gập ghềnh tiền
gập ghềnh vàng
gập ghềnh hàng hoá
ngỡ ngàng bán mua
 
Gập ghềnh nắng
gập ghềnh mưa
gập ghềnh bão lụt
chiêm mùa bấp bênh
 
Gập ghềnh giá
gập ghềnh dân
gập ghềnh mức sống
chênh vênh tình người
 
 
Gập gềnh
cái thuở thiếu thời
gập ghềnh thi cử
chơi vơi học đường
 
Gập ghềnh
những mảnh tình vương
ai gieo hạt nhớ
hạt buồn vào tâm
 
Gập ghềnh
gặt hái thăng trầm
gập ghềnh sáng tối
lầm rầm khen chê 
 


Gập ghềnh
con cháu ông cha
bước cao bước thấp
mưa sa nhấn chìm
 
Gập ghềnh
bến vắng lặng im
gập ghềnh mộng ảo
ngóng tìm người yêu
 
Gập ghềnh
mờ tỏ ráng chiều
chân mây tía đỏ
sợ điều vu vơ
 
Gập ghềnh
chìm nổi âu lo
gập ghềnh nước bước  
gió mưa cuộc đời 
 
Gập ghềnh
khép mở nụ cười
gập ghềnh gánh nặng
tả tơi dáng người 
 
Gập gềnh
cả tiếng ru hời
ngàn năm còn vọng
những lời bập bênh

R 
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-23 16:02:02Nguyễn Văn Thơm>
Đâu rồi
       quê hương
 
Đâu rồi
đồng lúa lũy tre
đường về cát bụi
xun xoe nhà tầng
 
Đâu rồi
thời khắc lâng lâng
chiều chiều đi dạo
giữa đồng xả hơi
vẫn mảnh đất
vẫn mảng trời
bàn chân run rẩy
rụng rơi sứ người
 
Đâu rồi
mái ngói đỏ tươi
con gà cục tác,
trâu nằm nhai rơm
bát cơm gạo tám
còn thơm
ăn vừa ngon miệng
lại ươm tình đời
 
Con người
cũng những con người
mà sao cứ thấy
chơi vơi cạn tình
phải chăng
thôn hoá đô thành
mà đời nham nhở
em anh bất hoà
nào tranh đất
nào đòi nhà
ruột thịt đứt nát
bê tha vì tiền
 
Ứơc gì
ta có phép tiên
trở về cái cõi
êm đềm xưa say
ước gì
làm ngọn gió lay
xoay về gốc rễ
những ngày xa xưa
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Vén
 
Vén bầu trời
thổi ước mơ
lộng đời gió thổi
lơ ngơ cõi lòng
 
Vén mùa
thả nắng vào đông
mong cho giá rét
lưu vong xứ người
 
Vén đêm
thả vạn sao trời
để cho tăm tối
ngậm ngùi bỏ đi
 
Vén đời
thả mối tình si
để ta nàng ấy
chẳng gì cắt chia...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Giá như
 
Giá như
ta chẳng gặp nàng
đời ta nào biết
chuyển sang trang nào
 
Tình ta
nắng ấm ngọt ngào
chỉ có đôi chút
xôn xao giá lòng
vì ta
còn lúc lạnh lùng
lao vào công việc
vẫy vùng tiến thân...
nào hay
người vợ chuyên cần
mệt nhoài nhà cửa
âm thầm vượt qua...
 
Tỉnh ra
ta trở về ta
lao vào gánh vác
việc nhà cùng nhau...
 
Thế là
tình càng ngấm sâu
cứ như
cau đượm tình trầu
thắm tươi
 
Tháng 12 năm 2010
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Cánh đồng hoang
 
Cánh đồng hoang
cỏ ngập tràn
Lòng trống rỗng
tình ngổn ngang
ùa vào
 
Một lời nhỏ nhẻ ngọt ngào
cũng làm tim rỗng
xôn xao tròn ngày
Một cái liếc mắt
nhíu mày
trời đông hửng nắng
đêm dầy tan băng
 
Ta về
xoá bỏ ruộng hoang
nhổ hết cỏ dại
khẽ khàng trồng cây
Bón chăm
tỉa tót hàng ngày
bắt sâu
nhổ cỏ
bàn tay chính mình
 
Hiểu lòng ta
nặng nghĩa tình
cây xanh tốt lá
rung rinh cành mềm
Tâm ta rộng mở
đời êm
tình càng lai láng
tới miền yêu thương
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt sương

Ngẫm mình
bụi nước nhỏ nhoi
phận hèn lơ lửng
chơi vơi giữa trời
muốn rơi
mà chẳng dám rơi
lỡ làm cây héo
hại người trồng cây
Sương nhỏ nhắn
lòng thảo ngay
thương người chẳng nỡ
bay bay rối rời
Mong sao
kết thúc cuộc chơi
trở về hạt nước
đầy vơi với đời
Hạt sương óng ánh tình người
đọng trên hoa, lá
rạng ngời cỏ cây
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-03 10:04:35Nguyễn Văn Thơm>
YÊU V À M ẤT
 
Không thể quên được
tình yêu ban đầu...
Tình yêu lần sau
tình yêu ngào ngạt
rung động đất trời
rào rạt biển khơi
gắn bó suốt đời
không gì chia cắt
 
 
 
Cái mất đầu tiên
vừa xót vừa đau...
Cái được lần sau
lại càng trân trọng
giữ giữ gìn gìn
nâng niu chiều chuộng
sợ là mộng tưởng
ôm chặt vào lòng...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-03 11:02:45Huyền Băng>
LÁ VÀNG
 
Chiếc lá vàng lay lay
Run rẩy theo làn gió
Lá vàng còn lơ ngơ
Bay về đâu bây giờ...
 
Chiếc lá dần vàng úa
Sắp đến ngày xa cây
Mơ màng chi nữa đây
Giờ chia tay phải đến
 
Lá vẫn còn quyến luyến
Đem nốt chút vốn đời
Chăm cho cây hoàn thiện
Bù những gì còn thiếu
 
Nhưng cây đâu có hiểu
Nó chỉ muốn nhẹ cành
Lá vàng phải đi nhanh
Cho mầm xanh thay thế
 
Chiếc lá bỗng bàng hoàng
Nó lơ lửng không gian
Bay bay theo chiều gió
Thoáng nhẹ chút hoang mang
 
Lá rơi rất nhẹ nhàng
Lên bàn tay đất mẹ
Lại trở về thời trẻ
Nhảy vũ điệu ba lê
 
Lá trở về thực chất
Hết những ngày mơ màng
Với mộng tưởng vinh quang
Hay giàu sang phú quý
 
Lá vàng, lá vàng rơi
Là quy luật cuộc đời
Đừng tưởng mình vĩ đại
Là sống mãi muôn thời
 
r
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
QUẢ CAM


Người khen
cam ngọt, cam ròn
đã đẹp hình thức
lại ngon trong lòng

Để ta
đi lại lòng vòng
muốn mua lại ngại
bên trong thế nào?
bề ngoài
đẹp mẽ làm sao
hay đâu chua đắng
mua vào nặng tâm...

Quả cam
nhỏ nhẻ lầm rầm:
có ăn mới hiểu
thăng trầm do đâu
nếu như
chưa toại lòng nhau
xin đừng
rước cái khổ đau vào người

Cam ơi
ta đã quyết rồi
cũng đành
nhờ cậy duyên trời vậy thôi
cam tròn
sắc nước
vàng tươi
đã mua
ta gửi phận đời vào đây
hết nhìn lại ngắm
đắm say
Với ta
cam toả hương bay khắp nhà
Thế là
thơm mát lòng ta
cho dù chua ngọt
vẫn là cái duyên
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ dưới sao
 
Ngủ đêm dưới ánh sao giăng
Chập chờn sáng tối
đêm thanh ảo mờ
Sao đầy thấp thoáng đung đưa
Bầu trời rực sáng
như vừa qua mưa
Vọng lời từ thuở xa xưa
kia gầu tát nước
kìa bờ sông ngân
Vua thần nông ngó xuống dân
người luôn tỏ
mọi khó khăn người đời...
 
Trời xanh lơ lửng chơi vơi
Riêng ta ta thấy sao rơi khắp người
 
 
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
Chia tay năm cũ
 
Bóc tờ lịch, dạ bồi hồi
Sắp sang năm mới sao tôi hững hờ
Cái gì qua, phải cho qua
Cái xấu, cái tốt miễn là được vui
Chia tay năm cũ ngậm ngùi
Yêu thương, giận dỗi, ngọt bùi, đắng cay
Hy vọng năm mới đổi thay
Chỉ điều tốt đẹp, tràn đầy tình thương
 
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY NẾN HỒNG
 
Em là cây nến mảnh mai
Thương em anh cứ ngắm hoài khôn nguôi
Ngắm rồi sờ khắp thân người
Thân em tròn trịa ngời ngời ánh son
Ôm em anh cứ xoay tròn
Da em tươi mát tâm hồn thảnh thơi
Ai sinh em ra với đời
Cho anh cơ thể tuyệt vời của em
Lửa hồng anh đã thắp lên
Quá vui nước mắt chảy trên thân hồng
Nhìn em anh cứ chạnh lòng
Đời em đang cháy, lửa hồng đang nhen
Có em soi sáng đêm đen
Cho anh đọc sánh luyện rèn văn thơ
Nhìn em sao thể làm ngơ
Lỡ em cháy hết bấy giờ lại đêm...
Ngô Nguyễn
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»