háng Tư Về
Tháng tư về trong hồi ức xa xăm
Ngày không nắng tiếng đời rơi vội vã
Ta loay hoay giữa dòng người xa lạ
Tìm đâu đây một ánh mắt thân quen
Ta dại khờ nên để vuột mất em
Đang hối hả trong dòng đời xô đẩy
Nơi góc phố một bàn tay đang vẫy
Chợt nhận ra không phải để cho mình
NGƯỜI TRỞ VỀ
Xuân hiện về bao hồi ức xa xăm ,
Của năm tháng, cuộc đời còn vội vã,
Mắt đăm đắm ngắm dòng người xa lạ,
Mong thấy về một ánh mắt thân quen.
Ngày ấy dại khờ để vuột mất em,
Nay ân hận lo tìm xem đâu đó,
Bóng hình em , nghiêng ngó khắp nơi,
Chợt thoáng thấy dáng dấp em ơi!
Vội chạy lại cầm tay hỏi nhỏ:
Có phải em đã chạy trốn không đó?
Mái tóc bạc đã nói không tất cả,
Xin lỗi nàng lòng thêm trống trải.
Nàng ngần ngừ : xin anh ngó lại,
Tóc bạc kia , có nó tại vì ai,
Do khóc than hối hận những đêm dài !
Là em đó, đâu sai anh ngó lại!
Tài Vang 04 / 2012
