Hạ nhớ
Anh sẽ nhớ, em trong giấc ngủ?...
Gọi tên nhau mộng vẫn bình thường
Hai miền đất, một trời thơ rộng
Trong muộn màng, tình trổi vấn vương
Em đã biết! lòng anh chớm nở…
Nói yêu em… sợ nợ tình xưa…
Đôi câu hát lẫn nhầm sau trước
Im lặng… “buồn” trộn tiếng gió mưa
Ôi! khóe mắt trần gian nhỏ hẹp
Nhấn linh hồn hố lệ vô biên
Trong như nước biển tình không đáy
Em gọi anh! lời gió dịu hiền
Xa xôi quá bóng người tôi mộng
Tay với tìm, giường chiếu quạnh hiu
Ngày mới đến, mênh mông nắng ấm
Mình thương nhau, hạ nhớ thật nhiều.
Anh sẽ nhớ, em trong giấc ngủ?...
Gọi tên nhau mộng vẫn bình thường
Hai miền đất, một trời thơ rộng
Trong muộn màng, tình trổi vấn vương
Em đã biết! lòng anh chớm nở…
Nói yêu em… sợ nợ tình xưa…
Đôi câu hát lẫn nhầm sau trước
Im lặng… “buồn” trộn tiếng gió mưa
Ôi! khóe mắt trần gian nhỏ hẹp
Nhấn linh hồn hố lệ vô biên
Trong như nước biển tình không đáy
Em gọi anh! lời gió dịu hiền
Xa xôi quá bóng người tôi mộng
Tay với tìm, giường chiếu quạnh hiu
Ngày mới đến, mênh mông nắng ấm
Mình thương nhau, hạ nhớ thật nhiều.

