<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-07 13:43:49Nguyễn Văn Thái 1949>
TIẾNG LÒNG
….
“Tơ trời sương khói mong manh
Thu ơi ... xin đừng hư ảo
Để đời ...nổi nênh dông bão
Quạnh hiu mưa lắng giọt buồn” …
Chiều nghe rực rỡ hoàng hôn
Lời xa … dậy lòng xao xuyến
Yêu thương dâng niềm quyến luyến
Dạt về tắm ánh rằm trăng
Em se làn gió mơn man
Suốt Thu nồng nàn hương bưởi
Tình em nhuộm màu nắng mới
Thiết tha một cõi tình đời
Lời yêu con tim thầm gọi
Vọng miền hư ảo mong manh
Nhủ lòng xin đừng dông bão
“Vàng ươm hương cúc nồng nàn”!
Mải quên..., lạc chốn mơ màng
Dìu nhau vào say cùng gió
Gịot buồn rót vào men nhớ
Trang thơ mượt nắng tâm hồn
Cùng về thao thức hoàng hôn
Lặng nghe con tim gợn sóng
Xốn xang mùa thu trong mộng
Em cùng nhuộm tím chiều buông
8 - 5 - 2011
….
“Tơ trời sương khói mong manh
Thu ơi ... xin đừng hư ảo
Để đời ...nổi nênh dông bão
Quạnh hiu mưa lắng giọt buồn” …
Chiều nghe rực rỡ hoàng hôn
Lời xa … dậy lòng xao xuyến
Yêu thương dâng niềm quyến luyến
Dạt về tắm ánh rằm trăng
Em se làn gió mơn man
Suốt Thu nồng nàn hương bưởi
Tình em nhuộm màu nắng mới
Thiết tha một cõi tình đời
Lời yêu con tim thầm gọi
Vọng miền hư ảo mong manh
Nhủ lòng xin đừng dông bão
“Vàng ươm hương cúc nồng nàn”!
Mải quên..., lạc chốn mơ màng
Dìu nhau vào say cùng gió
Gịot buồn rót vào men nhớ
Trang thơ mượt nắng tâm hồn
Cùng về thao thức hoàng hôn
Lặng nghe con tim gợn sóng
Xốn xang mùa thu trong mộng
Em cùng nhuộm tím chiều buông
8 - 5 - 2011
