📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đời thơ

2.234 trả lời, 144.968 lượt xem — Trang 15 / 75
QUÊ  HƯƠNG
 
Quê hương ơi!
Đằm thắm trong lòng tháng - năm - phai
Khung trời riêng mãi mãi yêu thương...
 
Tuổi chăn trâu mơ mộng chiều thơ
Gió mơn man cánh đồng bát ngát
Trời phía tây quê mình - ngọn tháp*
Con bối làng lưu luyến tình xanh …
 
Con thuyền ai rẽ sóng tháng năm
Sóng sánh trăng, giọng hò Thanh Nghệ
Lời ru vọng đôi bờ yên ả
Quê hương yêu say giấc yên bình
 
Con phà đưa sóng nước mai, chiều
Bao sắc màu dòng đời xuôi ngược
Nhuộm mưa nắng con phà thêu dệt
Tấm lụa tình vui nẻo đường xa
 
Chiều quê hương mênh mang gấm hoa
Bềnh bồng sang sáo diều lảnh lót
Cuồn cuộn dòng nước sa đỏ gạch
Hoàng hôn mơ sương sẫm lam chiều
 
Quê hương ơi !Mẹ hiền yêu quý
Ru hồn ngây ngất giấc mơ yêu
Giữ kỷ niệm êm đềm tha thiết
Sâu lắng lòng tôi da diết sớm chiều.





Nguyễn Văn thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-25 17:05:38Nguyễn Văn Thái 1949>
TIẾNG RAO TRƯỚC BÌNH MINH
(tiếng rao của người bán hàng ăn rong buổi sáng)


 
Mặt trời say giấc ngủ yên
Ngọt bùi cay đắng ... vùi đêm đắm chìm
 
Tiếng rao cất giữa im lìm
Cô liêu thao thiết ước tìm bình minh
 
Cơn mưa ập đến thình lình
Tiếng rao tắt lịm... lặng thinh lạnh lùng
 
Trời cao... cao thế là cùng
Bình minh chìm đắm mung lung kiếp người
 
Tiếng rao đẫm giọt mưa trời
Nổi trôi lay lắt dòng đời phù du ...
 


7 – 2011

Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI CON GÁI LÀNG HOA


 
Em là con gái làng hoa
Mẹ cha cho cái nết na, em gìn
Tím xanh mảnh dẻ bìm bìm
Tường hoa đâu phận, em vin bờ rào
 
Mây trời gió đất trăng sao
hương hoa cây lá… ngày nào của em?
Vội vàng mùa phượng …chưa quen
Tiếng chim quên hót mải tìm tuổi thơ
 
Sao người lấy hết mộng mơ
Để em ghẻ lạnh vật vờ qua sông
Bờ rào dị dạng nhà chồng
Duyên như cái phận, tình không, bẽ bàng
 
Bao nhiêu là cái nhỡ nhàng
Bao nhiêu chát đắng giữa đàng thị phi…
Vườn hoa em gửi,mùa đi
Đổi về phúc đức cả vì đời con
….
 
Trôi đi năm tháng mỏi mòn
Nết na em giữ cho con bông hồng




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
NỤ THƠM NHÂN ẢNH



 

Ấp iu tấm ảnh trên tay
Nụ thơm nhân ảnh mơ say hương nồng
Làn môi tựa đoá sen hồng
Lung linh ánh mắt xa trong mơ màng
 
Ước gì là ánh trăng vàng
Lọt hàng song cửa nồng nàn hương thơm
Ước gì là biển chiều hôm
Bồng bềnh nàng khoả, sóng vờn nét xuân
 
Thơm tình nhân ảnh ngàn lần
Vẫn mơ tắm ánh trăng ngần vườn em




NT - VD

Đăng nhập để trả lời
0
HÈ NHỚ TÌNH ĐẦU


 
Ngồi tìm trong ký ức xưa…
Cây phượng xanh nắng vào mùa đỏ hoa
Dòng sông cuồn cuộn phù sa
Nước dâng… con bối quê nhà mệt tâm
 
Hình như cũng có duyên thầm
Bước xa vẫn mỏi, bước thăm vội vàng
Lũ về đe dọa xóm làng
Anh đi góp sức… ngỡ ngàng gặp em
 
Thế rồi ngọn lửa tình nhen
Tình quê thêm thắm, hương sen thêm nồng
Mộng mơ cùng tháng hè hồng
Tình anh như sóng dòng sông ru bờ…
 
Bây giờ hồi tưởng … ngẩn ngơ
Dòng sông vẫn sóng ru bờ hôm nao
Dáng em thấp thoáng ngày nào…
Mình anh ngồi nhớ… lao xao tình đầu
 
Em giờ nương phận nơi đâu
Còn không tiếng sóng dạt dào hè xưa…?




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 09:05:33Nguyễn Văn Thái 1949>
CHIẾC LÁ CÂY




 
Từ mầm nhú tự cây ra
Xanh xanh chiếc lá ngân nga nắng vàng
 
Lá gom ủ nắng, muôn vàn
Vô tư nhuộm cánh ánh vàng, lá rơi
Hiến thân hoá kiếp đất mồi
nuôi cây. Cây nhả khí trời… trường sinh
 
Ngẫm trông chiếc lá ra mình:
Đậm đà tha thiết nghĩa tình làng quê;
Chuông chùa… sâu lắng chiều về;
Mồ hôi vắt kiệt đến mê lòng người!…
 
Một ngày như chiếc lá rơi
Thân nào có bận cuộc đời nữa đâu!
Chỉ vương giọt ngọc trên đầu
Tiếng thơm đá khắc, nhiệm mầu hậu sinh.




Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

quote:

Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...

Liên Hương



Trời mây xám, biển nhuộm ngậm ngùi
Gió bâng quơ tìm con sóng lặng
Thuyền ngủ bãi, dải bờ hiu quạnh
Giấc mung lung...khát giọt nắng trời

...


NguyễnVănThái
(nhớ muội huynh lại về thăm!)


Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Ghềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời

Liên Hương

Hôm nay muội mới trả lời huynh được nè. Mong huynh không giận muội nha

Đăng nhập để trả lời
0
Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Ghềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời

Liên Hương



Tim đã nghe rộn rã trùng khơi
Hải âu bay rợp trời, sóng hát
Nắng vàng khoe, mênh mông biển biếc
Phía chân trời thấp thoáng buồm thơ


Nguyễn Văn Thái


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 16:34:41Nguyễn Văn Thái 1949>
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH




Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái




Đăng nhập để trả lời
0
Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 03:15:06Nguyễn Văn Thái 1949>
Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi


Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH


Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn  khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh


Nguyễn Văn Thái



Đăng nhập để trả lời
0
Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH


Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái







Đăng nhập để trả lời
0
Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Nguyễn Văn Thái




Đăng nhập để trả lời
0
Sẽ về đâu ơi nhịp sóng dồn
Lòng biển rộng có bao giờ lặng
Dấu yêu thương ngàn đời thức trắng
Ấp ôm bờ tha thiết lời ru



LH _


Bờ dửng dưng, say mộng hoang vu
Sóng vọng bờ ngày đêm da diết
Đến tận cùng… ôm bờ sóng chết
Để ngàn đời biển hát tình ca


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
THƠ VỀ BIỂN
 
….
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư…mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời…


Trời mây xám, biển nhuộm ngậm ngùi
Gió bâng quơ tìm con sóng lặng
Thuyền ngủ bãi, dải bờ hiu quạnh
Giấc mung lung… khát giọt nắng trời


Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Gềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời


Tim đã nghe rộn rã trùng khơi
Hải âu bay rợp trời, sóng hát
Nắng vàng khoe, mênh mông biển biếc
Phía chân trời thấp thoáng buồm thơ


Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng


Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn  khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng



Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Sẽ về đâu ơi nhịp sóng dồn
Lòng biển rộng có bao giờ lặng
Dấu yêu thương ngàn đời thức trắng
Ấp ôm bờ tha thiết lời ru



Bờ dửng dưng, say mộng hoang vu
Sóng vọng bờ ngày đêm da diết
Đến tận cùng… ôm bờ sóng chết
Để ngàn đời biển hát tình ca


LH - NT

 
Đăng nhập để trả lời
0
úi ui, muội cảm ơn huynh chịu khó gom hết từng đấy khổ thơ " tốn giấy " về trang của huynh nha. Không ngờ mà dài zữ ! Muội cũng chúc huynh luôn khoẻ, vui và thêm thật nhiều bài thơ hay nha.

Muội

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪM
 
Cuối ngày ngồi đếm đốt tay
Giật mình…chiếc lá lảng bay…bần thần
 
Thiêu thân số kiếp phù vân
U mê lận đận trầm luân cuộc đời
Ngửa lưng hứng giọt mưa rơi
Giọt nào truội hết chơi vơi nỗi lòng?
 
Thôi thì nhận cái long đong
Cho qua dâu bể cho xong phận buồn
Trắng tay rồi lại tay xuông
Vĩnh hằng thì có vài vuông cỏ bời
 
Còn tia nắng ấm trong đời
Gửi hồn con chữ nói lời nhân văn
Phong trần giấu ở dương trần  
Xoè tay đón lá rớt sân cuối ngày
 
4 - 8 - 2011
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ VĨNH HẰNG.


 
Nét gầy biết gửi về đâu
Ôm hoài giấc mộng giọt sầu mãi rơi
Ngày x­ưa thì đã xưa rồi
Sông buồn một bóng thuyền trôi khúc tình.
 
Ngắm vì sao sáng lung linh
Nghe rơi tiếng lệ tim mình xót xa
Nỗi niềm …ai thấu cùng ta
Trải xanh m­ượt cỏ ngân nga cõi đời.
 
Hoàng hôn đã rạng chân trời
Liêu xiêu bóng chiếc ru lời hát xưa
Dãi dầu trong nắng trong mưa
Vĩnh hằng trong dạ giấc mơ - t­ượng đài


Nguyễn Văn Thái





Đăng nhập để trả lời
0
DÁNG THU


Em đi biêng biếc màu xanh
Sương thu giăng tím buông mành trần gian

Đường xa trải nắng hanh vàng
Làn mây may thoả tóc ngang vai thề

Xanh xanh hương cốm đồng quê
Dáng em rợp bóng lối về thu anh


Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
CÁC CHÁU VỀ QUÊ NGHỈ HÈ
 


 
Phượng khoe sắc đỏ sân trường
Cháu đem cất nắng, về thương ông bà
Sưởi tình vắng vẻ ngày xa
Vườn hoa rực sắc, gian nhà dậy hương
 
Bà lo cho bữa cơm thường
Chăm nom ba cháu, yêu thương ngọt ngào
Nhớ về khuya sớm thuở nào
Nuôi con khôn lớn… xôn xao lòng bà
 
Cháu về ông ngại đi xa
Sợ hè nắng gắt, e ba cháu buồn
Lo trời giông gió, mưa tuôn
Nhà thờ rêu phủ, chân hương lạnh tàn
 
Hè nồng tình nghĩa chứa chan
Quê hương, mẫu tử ...sắt son đậm đà
Nâng tầm con cháu vươn xa
Cội nguồn vàng đá xuân ca vô cùng 
 
Ông ngồi nghĩ ngợi mông lung…




 NV Thái

Đăng nhập để trả lời
0
XOAY VẦN MÙA VỤ
 


Mộng chiêm lên mạ non ngần
Gieo mầm hy vọng ruộng “xuân” mượt mà
Âm vang sấm dậy tháng ba
Mưa xanh sự sống…khai hoa nhịp nhàng
 
Gọi hè lúa rực ánh vàng
Nắng chang chang nắng, mênh mang chân trời
Mồ hôi mặn đẫm bờ môi
Tươi duyên dáng nở đóa cười bội thu
 


Heo may se bước sang thu
Xanh hương cốm mới lời ru vào “mùa”
Rộn ràng lúa sải cánh cò
Nhấp nhô nón trắng, xanh tô cánh đồng
 
Bàn tay luyện đất xoay vòng
Hoa thơm trái lạ vụ trồng xen canh
Đồng vàng hươm ánh nắng hanh
Xô nghiêng trời đất cho quanh năm hồng
 
Ngàn năm tình đất ấm nồng
Niềm vui trọn vẹn ruộng đồng vào “xuân”


Mộng chiêm lên  mạ non ngần…




NguyenVanThai

Đăng nhập để trả lời
0
HỐI HẬN
 
(dành cho các cô cậu dưới 18 tuổi đã xây dựng gia đình)
 
Trăng lên chưa kịp tròn vành
Đám mây thành thị tròng trành thuyền trăng
Mệt lời chính gió can ngăn
Cản đâu cánh bướm lăng xăng hoa tình
 
Bụi trần hoen áo thư sinh
Đường mây trắc trở, gót tình chênh vênh
Lối đi hóa khúc gập gềnh
Non xanh mờ mịt nổi nênh xuân thì
 
Đắng lòng chót lỗi khinh khi
Bẽ bàng hương khói, bất nghì mẹ cha
Tự làm nên trận phong ba
Nát nhàu chốc lát đóa hoa vườn đời
 
Chỉ còn đứng vái ông trời
Luân hồi …kiếp tới tạc lời dạy răn



Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
VUI THƠ VỚI BẠN
Tình ảo món ăn đỡ mỏi răng
Gặp nhau qua mạng chẳng lằng nhằng
Khi vui câu chữ trong như nắng
Hờn dỗi vài lời nào thấy nhăn.

Nhưng giữa đồng thơ cảm nhận rằng
Chân tình thi hữu, đẹp gì bằng
Yêu thương quí mến tình sâu nặng
Chia sẻ ưu tư bớt nhọc nhằn

Thơ thơ là đấy, ấy chữ tình
Bao nhiêu vất vả cưộc đời mình
Trải lòng cho nhẹ vơi toan tính
Vạn vật thiên nhiên vẫn đẹp xinh

Sớm mai em muốn đón bình minh
Muốn được hát ca, muốn ngắm nhìn
Cây cỏ lá hoa tươi khắp chốn
Nên em gieo trọn cả niềm tin.
LLH ( giao lưu với tiền bối vài câu nhé )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-15 07:12:14Nguyễn Văn Thái 1949>
Trích đoạn: luongluonghoa

VUI THƠ VỚI BẠN
Tình ảo món ăn đỡ mỏi răng
Gặp nhau qua mạng chẳng lằng nhằng
Khi vui câu chữ trong như nắng
Hờn dỗi vài lời nào thấy nhăn.

Nhưng giữa đồng thơ cảm nhận rằng
Chân tình thi hữu, đẹp gì bằng
Yêu thương quí mến tình sâu nặng
Chia sẻ ưu tư bớt nhọc nhằn

Thơ thơ là đấy, ấy chữ tình
Bao nhiêu vất vả cưộc đời mình
Trải lòng cho nhẹ vơi toan tính
Vạn vật thiên nhiên vẫn đẹp xinh

Sớm mai em muốn đón bình minh
Muốn được hát ca, muốn ngắm nhìn
Cây cỏ lá hoa tươi khắp chốn
Nên em gieo trọn cả niềm tin.
LLH ( giao lưu với tiền bối vài câu nhé )



THƠ EM


 
Đọc thơ em gái ở phương xa
Tình em thắm thiết cảm sâu xa
Tấm lòng rộng lượng bao dung quá!
Hồn anh bồng bềnh giữa rừng hoa.
 
Có biết chăng em, khắc khoải buồn
Trái gió ngày qua oi ả luôn
“Chữ nghĩa” vô tình vin cành ngã
May có em ban vị thuốc thần
 
Em đã từng thăm cánh đồng thơ
Chân quê là thế, những mộng mơ
Gửi tình lên chữ hồn trong ý
Gom vợi bụi trần giữa hoàng hôn
 
Yêu quý niềm tin của em gieo
Giấu trong tâm khảm nét yêu kiều
Ngày lên xanh mát màu non cỏ
Phơi phới xanh rờn tóc muối tiêu




Nguyễn Văn Thái

 


Đăng nhập để trả lời
0

CHỚ BẬN LÒNG
Một giọt nữa thêm chẳng tràn ly
Thử thách đầy vơi, có lỡ khi
Trời ban chút gió thì xin nhận
Mát lạnh từng cơn, vững bước đi.

Hoà viết thế tự tin quá phải không Anh. Đừng cười nhé, vì em đang động viên mình đấy. Hoà học phép thắng lợi tinh thần của AQ thôi.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: luongluonghoa

CHỚ BẬN LÒNG
Một giọt nữa thêm chẳng tràn ly
Thử thách đầy vơi, có lỡ khi
Trời ban chút gió thì xin nhận
Mát lạnh từng cơn, vững bước đi.

Hoà viết thế tự tin quá phải không Anh. Đừng cười nhé, vì em đang động viên mình đấy. Hoà học phép thắng lợi tinh thần của AQ thôi.


HÃY VÔ TƯ


Cảm ơn trời đất đã là em
Trí tâm sáng láng, ghét bon chen
Người thơ là thế đâu khe khắt
Để nặng bước đời, tiếng nhỏ nhen!


NVT


Phép thắng lợi của AQ cũng bổ ích đấy. Ít nhất là đã có tác dụng tốt trong trường hợp của anh em mình! Anh nghĩ là mọi cái không nên đi đến tận cùng:


TẬN CÙNG

 

Tận cùng câu chuyện cỏn con
Nhiều khi thêm nhiễu, tâm can rối bời
 
Tận cùng yêu,  tuổi xuân ngời
Còn gì để nói những lời vu vơ
 
Tận cùng thói hão, danh hờ
L­ương tri mê muội lờ mờ đúng sai
 
Tận cùng ăn lộc trần ai
Đời con cháu chắt....một mai h­ương tàn
 
Tận cùng nhiễu sự, đa đoan
Cho đau khổ lắm, chóng màn cuộc chơi
 
Tận cùng trút lửa cho ng­ười
Ng­ười hun bùng lửa tơi bời liêu xiêu
 
Tận cùng h­ương lửa tình yêu
Thì còn chi nữa mỹ miều, nồng say …
 
Tận cùng ta… cuộc đời này
Còn ta đâu nữa có ngày ăn năn!!1…


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
LỜI HỒN MẸ, LỜI CON
 
 
Đương thời mẹ ở với con
Khác biệt tâm tính, mỏi mòn tâm can
Tiền nhiều… mua miệng thế gian
Ngậm ngùi nuốt đắng, thân tàn độ ba!
Cái tâm sẻ cửa sẻ nhà!
Mẹ chịu không nổi phải xa cõi trần…
 
Vu lan, tôi lễ tôi cầu
Suối vàng đừng trách đừng sầu, mẹ nha!
Vàng hương đã sắm đầy nhà
Áo quần mũ mẽo dép da nhà lầu
Lúc còn, tôi trót lầu bầu
Bù năm tháng ấy, nguyện cầu để xin!
….
 
Tâm con là thế!!! ... Mẹ tin!…




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0


Tình người





 
Nắng mai lóng lánh mái quê
Chén trà nóng hổi hả hê lời mời
 
Ngày lên giữa phố đông ng­ười
Góc riêng tâm đắc tình ngời cà phê
 
Gọi nhau hẹn quán chiều về
Nồng nàn nâng cốc h­ương quê đậm đà
 
Ngày vui, mời mọc gần xa
Giữa buồn mất mát, xót xa tìm về ...
 
Tình ng­ười thắm thiết chân quê!




Nguyễn Văn Thái

 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỒNG MÔN
 
 
Bấm tay… sáu chục thu rồi
Mải mê chìm nổi dòng đời bôn ba
Vợ… con, công việc… về già
Tuổi thơ lầm lũi, mãi xa…quên rồi!
 
Sững sờ… một bác đến chơi
Định thần …ôm chặt… tiếng cười rộn sân
Mày, tao… mời mọc ân cần…
Tự dưng “nó” đến mình thành trẻ con!
 
Hẹn nhau ở hội đồng môn
Rủ nhau tìm những dại, khôn thuở nào
Về vui với “hội -  mày -  tao”
“Ông, bà” - một lũ nháo nhào học sinh
 
Thế là mê họp đồng môn!




Nguyễn Văn Thái

 
Đăng nhập để trả lời
0