📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đời thơ

2.234 trả lời, 144.970 lượt xem — Trang 16 / 75
MẤT VÀ ĐƯỢC
 
 
Cái ngày cầu mới vắt ngang
Con phà ngao ngán nép sang mạn bờ


Cái ngày bến xá bơ phờ
Ngây nhìn hàng quán chổng trơ ghế bàn


Cái ngày bến nỗi hoang tàn
Xoong khua tuyệt vọng... cơ hàn... kêu ai?


Cái ngày đằng đẵng, đêm dài
Con thơ khản tiếng, lọt tai não nùng


Gà trao canh gáy đêm chùng.
Bến nằm trăn trở mịt mùng đường sinh...
 
***


Qua đêm vật vã, đổi mình
Nắng mai ấm cảnh thanh bình làng quê
Bỏ quyên giả dối ngày mê...
Về nghe tiếng hát em thơ tựu trường
Bến dần nhuộm sắc phố phường
Nhấp nhô mái mới, điện đường sáng đêm
Lời ru, nghe đã dịu êm
Thênh thênh ngày mới, êm đềm tuổi thơ
Sương mai lóng lánh cành tơ
Chiều buông mái ấm mát bờ dòng xanh
À ơi...cánh võng lâng lâng
Vào đêm lắng tiếng chuông ngân chùa làng...
 
Cái ngày xưa ấy.. ngỡ ngàng
Nỗi buồn mất bến nhẹ nhàng qua đây.




Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM


 
Tâm ở cao cao
Tâm ở mình
Tâm không là lộc,
không Phật sinh
Tâm không như gió,
không lời nói
Tâm tự hương tình
mỗi bình mình




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 15:32:37luongluonghoa>
Hôm qua, bệnh giả đò một tí, vậy là có cảm xúc viết được mấy câu.
Hôm nay Hoà tặng anh bài thơ này nhé.

MÁ BỆNH
Má bệnh con trai đảm việc nhà
Đưa em đi học chẳng la cà
Nấu cơm không khét, ngon ra phết
Luộc thịt chẳng khê, tuyệt lắm nha
Sờ trán, hỏi thăm rồi lấy thuốc
Bóp chân, an ủi lại đưa trà
Nhắc em nói khẽ má còn ngủ
Có phước nhờ con chút ấy mà.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-23 17:39:39Nguyễn Văn Thái 1949>
Mộng tình
 
Thu đi xa mãi cuốn theo mùa
Nhuộm thẫm hồn ta hương cốm xưa
Lỗi nhịp chuyến đò duyên kiếp lỡ
Niết Bàn, đếm bước mộng chưa bưa


Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
Hoà không biết cảm nhận thế nào nữa.
Theo Hoà, hương cốm ngọt ngào tinh khiết, vương trong lòng sẽ gợi cho mình thứ tình cảm nhẹ nhàng, sáng đẹp chứ không tím thẩm.
Đó là thiển ý, nếu có gì không đúng mong bác thứ lỗi và giảng giải cho ạ.
Tặng bác một bài thơ xin bác cho ý kiến nhé.

HOA VỚI TA
Non nước đưa lời ai hát xa
Tan trong duyên dáng áo hoa trà
Dịu dàng cánh mỏng tươi màu ngọc
E ấp trăng non sáng ánh ngà
Tinh khiết hiến dâng người lữ thứ
Mĩ miều trao tặng khách bôn ba
Đêm thu dạo bước qua vườn mộng
Ngây ngất màu hoa vương áo ta.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: luongluonghoa

Hoà không biết cảm nhận thế nào nữa.
Theo Hoà, hương cốm ngọt ngào tinh khiết, vương trong lòng sẽ gợi cho mình thứ tình cảm nhẹ nhàng, sáng đẹp chứ không tím thẩm.
Đó là thiển ý, nếu có gì không đúng mong bác thứ lỗi và giảng giải cho ạ.
Tặng bác một bài thơ xin bác cho ý kiến nhé.

HOA VỚI TA
Non nước đưa lời ai hát xa
Tan trong duyên dáng áo hoa trà
Dịu dàng cánh mỏng tươi màu ngọc
E ấp trăng non sáng ánh ngà
Tinh khiết hiến dâng người lữ thứ
Mĩ miều trao tặng khách bôn ba
Đêm thu dạo bước qua vườn mộng
Ngây ngất màu hoa vương áo ta.

- Chính vì hương cốm như vậy nên đã "nhuộm thẫm" hồn anh ("thẫm" chứ không phải "thẩm") không thể nào phai được. Hôn nhân không thành, hương vị tình yêu còn mãi trong anh, chỉ mất đi khi anh được nương ở cõi Phất. Khi ấy kiếp người hết vòng luân hồi
- Bài thơ "HOA VÀ TA" - hay. Anh cảm nhận đựơc là người con gái đó tuyệt mỹ! hội tụ tất cả vẻ đẹp mà người đời muốn. Anh muốn là "lữ khách", "khách bôn ba" để có được nàng tiên ấy!
Đó là thiển nghĩ của anh, có gì em trao đổi nhé!
À bài "KHÁT" hình như em hoạ thơ cùng ai? vì bên Vnthihuu anh thấy có bài "GIẬN VU VƠ" và bài "THI NHÂN" thuộc dạng đối này



Đăng nhập để trả lời
0
Em không sống ở vùng quê nên không biết được khung cảnh làng quê ngày mùa. Chỉ đọc qua sách vở và năm ngoái một lần về Hà Tây thấy cảnh người làng đang tuốt lúa. Em viết bài này, anh sửa giúp nha. Nếu có thể, anh viết một bài khung cảnh ngày mùa thật nhiều ý dài và hay nhé. Cám ơn anh nhiều nhé !

CẢNH NHÀN
Hương ngát thơm đưa khắp xóm làng
Vụ mùa chín rộ vui thôn trang
Trên trời lững thững làn mây trắng
Dưới ruộng nhấp nhô sóng lúa vàng
Lúa gặt đầy sân mừng kẻ khó
Lúa phơi khắp nẻo rộn người sang
Sáng trăng em thổi nồi cơm nếp
Vừa hát vừa ăn, ấy cảnh nhàn.

Đăng nhập để trả lời
0
HỎI
Nếu như chẳng được sinh ra
Thì đâu chịu cảnh phong ba đoạn trường.
 
Kiều nhi quốc sắc thiên hương
Mười lăm năm đọa, đáng thương muôn phần.
Vũ nương trinh bạch trong ngần
Hoàng Giang mượn bến giải phân oan tình.
Oan khiên Thị Kính tày đình
May nhờ Phật Tổ chứng minh cho nàng.
Còn bao nhiêu phận lỡ làng
Dòng trong, dòng đục đá vàng nào hay…
 
Ngồi xem con tạo vần xoay
Người nhân hậu lại thường vay thiệt thòi
Mượn câu số kiếp luân hồi
Giải câu lận đận nổi trôi cuộc đời
Nhân tài nào có thảnh thơi
Xưa nay đức hạnh chịu lời ghét ghen
Cây lặng mà gió chẳng yên
Đa đoan càng lắm lụy phiền vào thân.
 
Trải qua giông gió vũ vần
Mới hay trời đất thanh tân tuyệt vời
Có - không, được - mất trên đời
Nơi bi kịch, tiếng lòng người vang ngân
 
Hỏi rằng : trở lại đầu lần
Thì sinh ra ở dương trần nữa không ?
 
Đăng nhập để trả lời
0
MẶC CẢM
 
Anh đã hiểu rồi và anh đã biết
Từ ngày đầu cất tiếng hát gọi em:
Là niềm đau, nỗi khát ngày đêm
Là số kiếp đặt tên thành muôn thuở
 
Anh sẽ dạt bên đường cho xe hoa dong duổi
Là thảm cỏ êm, em nhẹ bước đường dài
Là giải mây hồng, em mơ ước ngày mai
Là cột vững, em ru hời cánh võng
 
Nỗi nhớ thương, anh gói vào trong mộng
Nhận cuộc đời của chúa đã tạo sinh.
Lánh vào đêm cho ánh nắng lung linh
Em rạng rỡ trong vườn êm lả lướt.
 
Để em say với niềm yêu tha thiết
Hoá du dương trên cánh võng thiên thần
Với anh, em một đời bí ẩn
Nhận phút ngỡ ngàng từ sâu thẳm lòng em


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
   THIẾU NỮ XỨ THANH


 
Em kéo nước mái tóc xoà trước ngực
Đôi tay mềm em vẽ những niềm vui
Em đi, hàng cây xanh nhảy múa
Màu áo hồng ruộng lúa chín vàng hơn

 
Em đi mần nón trắng thắm màu xanh
Cuốc trên vai bướm vờn theo em bước
Em là nguồn mọi bài ca mơ ước
Là nhị hồng em thắp cánh hoa tươi




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-01 16:50:43Nguyễn Văn Thái 1949>
KIẾP NGƯỜI
 
 
Thời gian mài bạc tóc huyền
Miếng cơm, manh áo vùi quên dòng đời
Nghèo hèn băng lạnh nụ cười
Vật vờ bèo quắt cánh trôi lạc loài
 
Mưu sinh nặng giấc u hoài
Trầm luân ngụp lặn mấy ai tỏ tường
U minh bơi cõi vô thường
Nhân tình thế thái, nào lường được chi?
 
Cặp kè hiểm họa bước đi
Thiên nhiên huyền bí, lại khi con người
Mong manh “trái bóng” bầu trời
Càn khôn vô lượng biết khơi được gì
 
Nắng mưa…dông tố...luỵ quỳ
Cái bùa “số phận” xua đi nỗi lòng
Ông trời bắt tội lội sông…
Xuôi tay chưa biết mình không hiểu mình
 
Thôi thì chẳng thể giải trình
Nỗi niềm nương Phật cho tình khuây khoa


 Nguyễn Văn Thái
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI TIM THƠ
 
 
Ngày lăn đi, một bóng lặng trong phòng
Đau đáu ước phút thăng hoa tâm thức
Cả không gian vỡ òa trong náo nức
Giọt ngọc trong tay, ngây ngất thiên thần
 
Có thanh thản nào trong ngần đến thế
Phần thưởng riêng ta, tinh khiết vô cùng
Ta xứng đáng, nâng niu, say ước mộng
Lòng ta ngân nga thánh thót tiếng lòng
 
Giữa dòng đời quẩn quanh bao cực nhọc
Giữa không gian oi bức ngán ngập lòng
Ta mơ lạc miền cỏ hoang vùng vẫy
Một đóa thơm lòng  - hạnh phúc nào hơn!
 
Ta ngất say trong thảm cỏ xanh non
Ta đắm đuối với tình yêu  trong trắng
Ta hát lên cõi lòng ta thanh thản
            Và… đắm chìm …đắm chìm…ta đắm chìm …
trong trái tim thơ!




Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
TINH EM
 
 
Nghĩ về tình em …
xốn xang cõi nhớ
Muốn bên em, đẹp mỗi ngày lên
Hương nồng má, ru yêu tóc xõa
Dấu ái mơ…khe khẽ làn môi
 
Tình em nâng trời cao xanh hơn
Mênh mông khơi đường anh tươi nắng
Làn sóng lúa miên man cánh gió
Dưới hào quang, cánh trắng chớp mây hồng
 
Giữa bát ngát xanh mơn triền đê lụa
Hồn tang bồng véo von cánh diều thơ
Em ru anh trong tình yêu lặng lẽ
Ngây hồn em ấp ủ men mê
 
Ngày trôi
bộn bề việc, chuyện…
Anh tinh khiết trong tình em
quyến luyến
Chỉ vậy thôi…
Say giấc mộng mơ!


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-01 16:46:10Nguyễn Văn Thái 1949>
LỜI TÌNH
 
Mong manh áo mảnh, gió mọng mùa
Thu dâng tròn ngọn, nắng hanh thưa
Se se làn lạnh chiều lữ khách
Anh đón em về quen lối xưa…
 
Dáng xưa…áo trắng ánh tinh khôi
Những thư…tình trước đã  pha phôi
Khép mi giấc nhớ, dài nuối tiếc…
Em nói xuân mơ đã hết rồi
 
Yên ả mùa đi hương dịu thơm
Nồng nàn sóng dạo khúc êm đềm
Thời gian lặng lẽ trôi biền biệt
Em ước tình ta mãi thắm bền
 
Không muốn rời xa mái hương quê
Nơi ủ tình anh ấm câu thề
Ngày mai mời gọi, màu hoa lệ
Em nói chẳng màng, em ở quê
 
Nồng đượm tình yêu giữa mênh mông
Hương thu thắm nhuộm biếc xanh đồng
Làng quê chìm mộng màn lam tím
Em mãi cùng anh thắp lửa hồng


Nguyễn Văn Thái

 
Đăng nhập để trả lời
0
SUY TƯ
 
 
Chiều thu một bóng cô phòng
Thả hồn về những ngày hồng xa xưa
Những ngày mê đắm… nắng mưa
Bước chân khát mộng đong đưa “cuộc tình”
 
Chỉ còn chuyện của riêng mình
Bao nhiêu thứ khác dửng dưng quên hoài(?)…
Theo dòng rồi cũng nhạt phai
Trong ta kỷ niệm một vài dấu xa(?)…
 
Giờ ngồi hồi nghĩ vẩn vơ
Quét bao nhiêu nhát, vẫn trơ lá chiều
Đã thành một vạt xanh rêu
Lòng mang vương vấn mãi điều ĐỎ - ĐEN
 
Người quê thành lạ, khó quen
Phố nay gió lộng không chen nổi mình!?


Nguyễn Văn Thái

 
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN CỔ TÍCH VỀ TRE
Từ ngày xửa ngày xưa
Khi đời chưa có nhạc
Tre đã làm tiếng hát
Kẽo kẹt ru vành nôi.

Thuở mây còn đơn côi
Trăng chỉ ngồi biếng khóc
Người chưa qua tuổi ngọc
Tre lả ngọn xanh phơi.

Tre uốn cả tình đời
Vào từng lời mẹ ấm
Đòn gánh tre bóng đậm
Vai mẹ nghiêng thật mềm.

Lũy tre vươn êm đềm
Nuôi tròn lời hò hẹn
Má em hồng bẽn lẽn
Em biết thẹn đưa duyên.

Dáng tre cười nghiêng nghiêng
Dịu hiền hong soi tóc
Nên em mơ tuổi ngọc
Tình yêu chớm bắt đầu.

Tre chẳng sống xa nhau
Làm nên thành nên lũy
Dạy con người chăm chỉ
Kết một vòng yêu thương.

Giặc tàn phá quê hương
Tre phi thường anh dũng
Chông tre cùng tay súng
Viết sử hùng vẻ vang.

Anh trở lại xóm làng
Tre dịu dàng êm ả
Đôi cánh cò bay lả
Tình ngọt buổi đong đưa.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-13 06:20:52diên vỹ>
THU BUỒN

 
Giật mình lá chạm bờ vai
Ngửa bàn tay đếm còn vài bước thu
Thinh không vọng tiếng mẹ ru
Lạnh đêm trông ánh trăng lu cuối trời.


Nguyễn Văn Thái




 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-30 03:20:12Liên Hương>
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

THU BUỒN

 
Giật mình lá chạm bờ vai
Ngửa bàn tay đếm còn vài bước thu
Thinh không vọng tiếng mẹ ru
Lạnh đêm trông ánh trăng lu cuối trời.


Nguyễn Văn Thái

 


ĐÊM THU


Đêm dài vọng tiếng ầu ơi
" canh chày thức đủ " đâu lời thở than
Gió thu xao xác cung đàn
Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng ...ánh trăng

Liên Hương


Muội qua thăm huynh nè, huynh có khỏe không ? bài thu buồn nhưng muội chúc huynh vui nha
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

ĐÊM THU


Đêm dài vọng tiếng ầu ơi
" canh chày thức đủ " đâu lời thở than
Gió thu xao xác cung đàn
Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng ...ánh trăng

Liên Hương


Muội qua thăm huynh nè, huynh có khỏe không ? bài thu buồn nhưng muội chúc huynh vui nha




THU TÌNH
 
Heo may gợi nhớ vấn vương
Người đi nẻo ngược bâng khuâng thu gầy
Hương xưa theo áng mây bay
Trời quê nắng mật nồng say thu tình.


Nguyễn Văn Thái

 



Chào muội! Đã lâu chưa thăm muội, thỉnh thoảng có đọc thơ của muội đấy! Nghiện rồi!!! Chúc muội khoẻ! thơ hay!

Đăng nhập để trả lời
0
CÙNG EM BỐN MÙA
 
 
Cùng em trong sớm mùa xuân
Tiếng chim líu ríu tím ngần nhạc say
Mưa làn voan mỏng mảnh bay
Lộc non khoe sắc, đắm say sơn hà
 
Hạ sang khao khát biển xa
Bồng bềnh sóng khỏa ngọc ngà, ru em
Giấc trưa nồng nực vườn im
Ve ngân da diết gọi tim lửa nồng
 
Vào thu tròn mọng trái bồng
Du dương cánh sáo mênh mông chiều tà
Mây huyền óng ả thướt tha
Ngậy hương cốm lụa la đà heo may
 
Lá vàng rơi cội giá tay
Trời đông nứt nẻ, mù mây giang đầu 
Anh gom hong lửa đêm thâu
Em vơi nỗi nhớ, vợi bầu đa đoan.


 Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
LÀNG QUÊ


 
Làng quê tự thuở xa xưa
Cây xanh xanh mãi đến giờ còn xanh
Dòng sông vẫn lượn uốn quanh
Lúa ngô khoai sắn… tươi thanh vườn, đồng
Đường làng yêu một dáng cong
Khói lam chiều tỏa bếp hồng, tím xưa
Cây đa bóng rợp miếu thờ
Thành hoàng linh đức, giấc thơ yên bình
 
Làng quê thắm đượm hương tình
Ngàn năm vẫn một dáng hình ta yêu
Trời xanh vườn ruộng phì nhiêu
Vào trang cổ tích những điều thiêng liêng
Đi lên từ nỗi niềm riêng
Cũng màu hương sắc hồn thiêng của làng
Bước chân muôn nẻo dặm ngàn
Tình làng nghĩa xóm ngập tràn trong ta
 
Dòng sông thay lớp phù sa
Muôn năm…tô sắc thắm hoa cho làng.


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
HƯU
 
Về hưu thiên hạ có bao người
Trường kia tự đến tận nhà mời?
Nể tình chẳng ngại thân mưa nắng
Cố chấp làm kiêu ấy lỗi thời!
Gặp bạn được vui tiền xả láng
Thoát cảnh cô đơn tiếng ỉu hôi
Sống biết nhịn nhường người trả nghĩa
Đời hưu phơi phới ấm vui cười
 
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
DUYÊN PHẬN
 
Ngày xưa…xưa lắm là xưa
Ra ràng chim hót líu lo đầu cành
Vườn xanh mâng nụ tầm xuân
Lung linh ngọc nắng trong ngần giọt mai
 
Biệt từ ngọn gió thở dài
Tiễn đi ngơ ngẩn…mộng hoài…tương tư…
Xuân thì dĩ vãng dầm mưa
Tình phai bạc cánh thư vừa chớm xuân
 
Vu quy - tình trả nợ nần
Kiếp duyên dang dở, bội phần đắng cay?
Nào hay ảo thuật tình này
Con tim chia tách khóc hai nỗi niềm
 
Hoa ti - gôn rợp mái thềm
Tình em dầu dãi sắc bền màu hoa
 
1 - 10 - 2011
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
CHÂN DUNG


 
Tôi - người mất dẻ xương sườn
Vô tình nên chịu đọan trường trần gian
May trời thấu hiểu tâm can
Đôi vai nhẹ gánh đa đoan bể tình
 
Nhà tôi đẹp một mẫu hình
Hoa thơm trái ngọt vườn xinh tươi mầm
Cuộc đời bao nỗi thăng trầm
Khải hoàn ca khúc bình tâm cõi này
 
Khung trời rộng cánh chim bay
Mộng mơ vui hội gió mây khỏa buồn
Vô tư mà ngẫm càn khôn
Xem trong tùng bách vía hồn đến đâu
 
Dấn thân vào cõi bể dâu
Ham chi cho lắm mà đau thân đời
Thảnh thơi nhẹ bước mà chơi
Màu nâu tô vẻ bầu trời hoàng hôn
 
3 - 10 - 2011
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY THẦN TIÊN


Em đẹp bàn tay ngón thon thon
Em xinh đôi má mặt căng tròn
Suối huyền buông xõa bờ vai ngọc
Mắt tình đắm đuối mọng môi son
 
Hai đứa một ngày cõi thần tiên
Hôn anh, ngây ngất nghẹn buồng tim
Nồng nàn anh nói trong hương ấm
Anh mãi yêu em…mãi yêu em!...
 
Mơ mộng mắt tầm xa thẳm xanh
Làn mây vương rối má em anh
Môi đào hé mở mơ màng đợi
Ngơ ngẩn hồn anh hội yến oanh
 
Lồng lộng thân em dáng ngọc ngà
Ngỡ ngàng anh tưởng gặp tiên sa
Nõn nường thân gái hơi chăn gối
Lìm lịm giấc nồng hai đứa ta.


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH THU
 
Tình xưa từng lá thu rơi
Trăng tròn ngơ ngẩn tình ơi…mơ màng
Trinh nguyên hương vẻ chan chan
Gió tình lay nhẹ mộng vàng thoảng qua
 
Bướm hồng run rẩy say hoa
Em nghe tình gió la đà lời ru
Sớm thu voan phủ sương mù
Nai ngơ ngác ngắm rừng thu khoe màu
 
Đường tình trơn giọt mưa ngâu
Bên dòng em đợi tình đầu em sang
Xanh chưa kịp thắm đã tàn
Để rơi…rơi mãi lá vàng tình thu.


Nguyễn Văn Thái



Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH NHÂN


 
Tình đi trong ảo
Gói mộng mơ hồ
Tơ duyên nào tỏ 
Ta thành tình nhân?


Nghìn mắt nghìn tay
Cũng đành bó gối
Trời tây vời vợi
Anh hỏi ai cùng?



Tình có đêm nồng 
Mà mong mà nhớ
Tà dương sập tới
Còn đợi phôi pha!


Có thấu lòng anh 
Trong tầm xa cách 
Trải lòng rất thật
Đón đợi em về?



Ngắm ánh trăng thề
Mơ hương chăn gối 
Tháng năm mòn mỏi 
Ươm ngọn lửa hồng



Lòng tự hỏi lòng 
Ngày đêm vương vấn 
Duyên trời đã định 
Hay mộng Nam Kha?


Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
THIÊN THẦN YUE YUE!
 

 
Con nằm đấy…
Ôi thiên thần bé nhỏ!
 
700 lần mặt trời mọc và xuất hiện những vì sao
thưởng thức tiếng con cười, con khóc
nghe con nói phần người tinh khiết
nhìn con đi bước chập chững trong đời…
 
Ôi nghiệt ngã!
Thiên thần… bé bỏng…!!!
 
…“Con không cần trái đất
Con đi về phía mặt trời
Con đi đến các vì sao
Vĩnh biệt!”…
 
Chỉ còn lại tiếng con khóc, tiếng con cười con nói
bước chập chững của hình hài bé nhỏ
trong tim CON NGƯỜI còn biết yêu thương
và ký ức lung linh!
 
Cầu mong con Yue Yue!
Khép đôi mắt ngủ ngon
nơi thần tiên
nơi những linh hồn trong sáng tinh khôi
nơi không còn nỗi đau, cái ác
nơi không phải trả lời: Vì sao? Vì ai? Vì đâu?
 
Con đừng sợ
đừng khóc
đừng buồn
bên những linh hồn trẻ thơ trong sáng hồn nhiên
 
Bình yên !
Con gái bé bỏng Yue Yue!
ngủ đi nào, ngủ ngoan!!!


30 -10 - 2011
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
HỒN THƠ


Xế chiều chau chuốt vần thơ
Lối thương đã ngỏ, cỏ bờ tầm tay!   
Vốn lưng dành cả mê say                                    
Lấy thơ nhuộm sáng tóc mây cuối chiều
 
Ngả nghiêng trời đất liêu xiêu                           
Nét hoa xóa vết đăm chiêu cảnh đời                    
Phòng thơ sảng khoái tiếng cười                            
Hòa chung câu hát hồng tươi nghĩa tình
 
Nổi chìm dòng xoáy mưu sinh                              
Tóc xanh bạc bước nhục vinh một thời
Giờ còn say một thú chơi
Hồn thơ chân thiện rạng ngời ngàn thu


12- 10 - 2011
Nguyễn Văn Thái

Đăng nhập để trả lời
0
MÙA THU HOẠCH
 
Vàng lên óng ả lắng hương đồng
Thu giã mùa đi gửi nắng hong
Se lạnh làn may hươm cánh lúa
Nồng hơi đất ấm thóc đầy nong
 
Rộn rã gặt mùa mở hội đông
Vòng tay đầy lúa má hây hồng
Miệng cười mắt ngọc long lanh nắng
Thôn nữ diễm kiều, lúa trĩu bông
 
Máy suốt nhịp nhàng nhả suối rơm
Nhạc lên rây thóc tỏa hương thơm
Chong chong trăng sáng sương vương quyện
Hăng ngát mùi rơm hơi lạnh đêm
 
Mùa bội ngát tình giọt mật êm
Chim ri ríu rít đậu sân thơm
Hạt vàng đan sóng màu lên luống
Thóc mẩy hanh khoe trọn ánh hươm
 
4 - 11 - 2011
Nguyễn Văn Thái
 
Đăng nhập để trả lời
0