T Ì N H E M B Ã I C H Á Y
Bãi Cháy mặn mà anh với em
Mênh mông biển nước, núi buông rèm
Quyện áng mây trời, loang gió thổi
Gợi lòng lay động khúc triều êm
Ngây ngất lòng say lớp sóng dâng
Khơi xanh tình nước dập dềnh trăng
Xao xuyến lời yêu khao khát mộng
Hồn thơ man mác nỗi thương Hằng
Dịu ngọt lòng nhau Bãi Cháy ơi!
Xanh xanh nước biếc thắm mây trời
Anh giữ ngọt ngào em nguyện tặng
Hè nồng lưu dấu chốn thăm chơi.
Nguyễn Văn Thái
6-1996*246
*******************
C Á N H B U Ồ M N Â U
Chiều buông hoang vắng biển khơi
Xa mờ in lửng lưng trời buồm nâu
Buồm lẻ bóng hướng về đâu?
Bến bờ khát vọng nông sâu ai ngờ
Tình như cánh gió buồm mơ
Bến thuyền xưa đã... lững lờ dòng quanh
Dấu son - thơ ở tim anh
Thiên thu mọng áng buồm tình chờ mong
Tình em nhuộm thắm đóa hồng
Tim anh hát khúc tang bồng thiên thai!
Nguyễn Văn Thái
1996*247
*********************
L Ử A T À N
Dỗi hờn…
em tắt lửa đi
Con tim nguội lạnh
hết si tình rồi
Lạy em
gỡ mối tơ trời
Cho vương vấn hết
cho thôi bồng bềnh
Tình ta
ngọn sóng lênh đênh...
Rêu lên vách đá
xanh rờn tình thơ.
Nguyễn Văn Thái
7-1996*249
Bãi Cháy mặn mà anh với em
Mênh mông biển nước, núi buông rèm
Quyện áng mây trời, loang gió thổi
Gợi lòng lay động khúc triều êm
Ngây ngất lòng say lớp sóng dâng
Khơi xanh tình nước dập dềnh trăng
Xao xuyến lời yêu khao khát mộng
Hồn thơ man mác nỗi thương Hằng
Dịu ngọt lòng nhau Bãi Cháy ơi!
Xanh xanh nước biếc thắm mây trời
Anh giữ ngọt ngào em nguyện tặng
Hè nồng lưu dấu chốn thăm chơi.
Nguyễn Văn Thái
6-1996*246
*******************
C Á N H B U Ồ M N Â U
Chiều buông hoang vắng biển khơi
Xa mờ in lửng lưng trời buồm nâu
Buồm lẻ bóng hướng về đâu?
Bến bờ khát vọng nông sâu ai ngờ
Tình như cánh gió buồm mơ
Bến thuyền xưa đã... lững lờ dòng quanh
Dấu son - thơ ở tim anh
Thiên thu mọng áng buồm tình chờ mong
Tình em nhuộm thắm đóa hồng
Tim anh hát khúc tang bồng thiên thai!
Nguyễn Văn Thái
1996*247
*********************
L Ử A T À N
Dỗi hờn…
em tắt lửa đi
Con tim nguội lạnh
hết si tình rồi
Lạy em
gỡ mối tơ trời
Cho vương vấn hết
cho thôi bồng bềnh
Tình ta
ngọn sóng lênh đênh...
Rêu lên vách đá
xanh rờn tình thơ.
Nguyễn Văn Thái
7-1996*249