BỆNH
Em có biết,mấy hôm nay anh đau!
Đầu óc mơ hồ,chân tay mỏi mệt!
Con tim yếu xìu,nhưng nhớ em tha thiết!
Ước gì giờ này,có em kề bên!!
Toàn thân rã rời,nhưng anh chẳng dám rên!!
Sợ phương ấy,em yêu nghe được!
Dù bệnh tương tư,cũng cần đến thuốc!
Muốn giúp anh,em đâu biết phải làm sao?
Bên ngoài trời,mưa gió xôn xao!
Trong lòng anh,cơn đau giằng xé!
Nếu ngày ấy,đừng uống dòng dư lệ
Có lẽ giờ này,anh đã không đau!!?
Mỗi người một nơi,anh biết phải làm sao?
Vừa bệnh,vừa nhớ,muốn được em dành dỗ!
Tình yêu bây giờ,như con đê vỡ!
Nhấn chìm anh,trong hai tiếng “nhớ nhau”!!
Đọc thơ em,mà hồn thấy xuyến xao!
Có thêm tấm hình,chắc là đỡ nhớ!
Trong cơn mê,ta gọi em là vợ
Nhưng thiếu nụ hôn nồng,em có biết không??
Em có biết,mấy hôm nay anh đau!
Đầu óc mơ hồ,chân tay mỏi mệt!
Con tim yếu xìu,nhưng nhớ em tha thiết!
Ước gì giờ này,có em kề bên!!
Toàn thân rã rời,nhưng anh chẳng dám rên!!
Sợ phương ấy,em yêu nghe được!
Dù bệnh tương tư,cũng cần đến thuốc!
Muốn giúp anh,em đâu biết phải làm sao?
Bên ngoài trời,mưa gió xôn xao!
Trong lòng anh,cơn đau giằng xé!
Nếu ngày ấy,đừng uống dòng dư lệ
Có lẽ giờ này,anh đã không đau!!?
Mỗi người một nơi,anh biết phải làm sao?
Vừa bệnh,vừa nhớ,muốn được em dành dỗ!
Tình yêu bây giờ,như con đê vỡ!
Nhấn chìm anh,trong hai tiếng “nhớ nhau”!!
Đọc thơ em,mà hồn thấy xuyến xao!
Có thêm tấm hình,chắc là đỡ nhớ!
Trong cơn mê,ta gọi em là vợ
Nhưng thiếu nụ hôn nồng,em có biết không??
Tiền Giang



















