<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-30 21:13:10Hansy>

630. THÔI EM
Ích gì đâu em lời cám ơn muộn màng
Khi hai đứa đã rẽ qua khác lối
Em thường bảo: tin anh hơn mọi cái
Thế nỗi niềm sao chẳng tỏ cùng ta?
Thôi em ạ, mộng xưa đã không thành
Đừng nhắc nữa lời yêu thương mặn đắng
Nhớ nhung hãy phai dần theo ngày tháng
Để đêm về bớt lạnh trái tim côi.
Ta yêu em chân chất trọn một đời
Yêu như chưa bao giờ được yêu vậy
Tình nồng cháy dạt dào như em thấy
Cớ sao em lại ngoảnh mặt ra đi?
Sao em đành bày cuộc phân ly
Khi lòng em đang nồng hương ân ái?
Sao em nở biến tình thành ngang trái
Khi môi hồng chưa hết ngọt yêu đương?
Em đi rồi ta thao thức suốt canh trường
Nghe dâú yêu xưa lần về trong kỷ niệm
Em đã uống từng lời từng tiếng
Khúc nhạc lòng tha thiết gảy em nghe.
Em đến rồi đi, quên cả ước thề
Đem tình thật biến thành ảo mộng
Em bỏ cả đời đuổi theo hy vọng
Không biết đang cầm hạnh phúc trong tay.
Tình chúng mình dậy sóng nồng say
Bên vũ khúc Nghê Thường tuyệt diệu
Ngày nào đó rước em bằng võng kiệu
Để đền bù cho năm tháng xa yêu.
HANSY




