<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.05.2016 16:18:55 bởi LÂM TUẤN HIỀN>

NGÓNG CHỜ.
Đã lắm mùa qua khó thể vơi.
Niềm mơ hạnh phúc cũng xa rồi
Người đi tá túc miền băng giá
Kẻ ở ngụ cư chốn hực trời.
Cái nóng quê nhà dài bất tận.
Miền xa đông đến rất thèm thuồng.
Phố xá giăng mù sương lạnh lẽo.
Mong chờ mà nắng chẳng đến hong.
Đã lắm mùa qua khó thể vơi
Niềm mơ hạnh phúc cũng xa rồi
Người đi tá túc miền băng giá
Kẻ ở ngụ cư chốn hực trời
Cất bước tha hương rời đất nước.
Lê chân lưu lạc trú quê người.
Cuộc sống từng ngày buồn não nuột.
Tình thương dần mất cách biệt lơi.
Có ai hiểu thấu lòng tha thiết?
Vẫn nhớ không quên suốt cuộc đời.
Tất cả mang theo nào có được?
Nợ vay phải trả bởi không lời.
Biết có còn ai thầm ngóng đợi?
Nhớ về kỷ niệm chớ phai phôi!
LâmtuấnHiền

.jpg)














.jpg)








