chữ hẹn
thuyền xuôi con nước về bên ấy
ngơ ngẩn lòng nầy dạ mộng mơ
một phút quen nhau ngàn phút nhớ
đường xưa hoa cỏ nở hửng hờ
trăng thanh trắc trở sầu sương xuống
thu đã về thôi ngở đông buồn
anh đợi duyên tình ai thả nhớ
tình anh vạn thuở nổi niềm tuông
vườn hồng em bảo nay nghẹt lối
cổng khóa then gài hoa cỏ sầu
gác tía lầu hồng nay có chủ
con tim ấp ủ bóng người xa
chỉ tại là anh hay nhút nhát
hương hoa lòng lại ngán mây xa
vẫn vơ tim nhói người ta đã
bước xuống thuyền hoa lệ mắt nhòa
vần thơ ai để sầu ly cách
còn hẹn lai sinh nối duyên tình
chữ hẹn sao dài hằng thế kỷ
anh nghe oặn thắt chữ ba sinh
trời ơi nếu biết chim xây tổ
ta chẳng ngồi xem lệ đổ sầu
chỉ hận công danh chưa tròn nguyện
nên đành thầm lặng bước chân côi
Quang Minh
Luyến Chi Nữa.
Hờn trách làm chi, cho tội mình
Hồng hái đi rồi, đâu dáng xinh ....
Bước tới nhìn chi , lòng thêm đắng
Xót dạ sầu u ,một mối tình.
Hãy lẳng lặng thôi chớ động lòng
Để thuyền rời bến , sóng gợn trong
Đừng gieo bão tố thuyền lạc lối
Đã khổ tình đầu. Khổ tình sau ...!!!
Đâu phải rằng anh tính nhút nhát
Mà bởi công danh chưa tới đâu
Nếu biết ý anh như tơ rối
Chúng ta chẳng như ...thế này đâu.
Thôi hãy coi như duyên chưa tới
Kiếp này xin nợ "người của tôi"
Nếu có kiếp sau người có muốn
Nguyện làm một nửa , của riêng người ?
Định mệnh trời cao đã sắp rồi
Chỉ tại trời đùa thích trêu ngươi
Chắc tại trời cao ham vui quá
Chỉ biết cười...không biết con đau.
Mây bay về hướng xa mù
Hết xuân, hạ tới, thu về , đông qua
Trăng ,sao,mây, gió cỏ hoa
Vẫn còn nguyên vẹn , thì sao ta quên người !
Minh Nghĩa.