📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỤC BÁT CỦA HAI NGƯỜI (Liên Hương-Lê Phú Hải)

329 trả lời, 62.799 lượt xem — Trang 2 / 11
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:53:45hai1957>


TIẾNG ĐÀN CHIÊU QUÂN


Lạy trời cho xuống cơn mưa
Cho xanh đồng cỏ cho mùa màng lên
Cho chìm nổi cái lênh đênh
Cho em thức dậy thắp đèn soi gương
Con cò mãi miết ăn sương
Thân ta mối lính dặm trường phiêu linh

Đã mang lấy một chút tình
"Khư khư mãi buộc lấy mình vào trong
Trót đa mang phải đèo bòng"
Thương "con mối lính" long đong suốt đời
Võ vàng cả một cuộc chơi
Tỉnh ra lại thấy "non phơi bóng vàng"

Vầng trăng khuyết, đêm nguyệt tàn
Ai đem cây quế trồng sang bên này
Để cho lá mỏng rụng đầy
Thiêu nương về đốt khói cay mắt người
Xưa ta đứng ngẩn trông vời
Bây giờ gọi tiểu thư ơi…! Đâu rồi?

Khói cay hết mấy quả đồi
Gió xua còn lại khoảng trời vắng tanh
"Lơ thơ tơ liễu buông mành
Con oanh đùa hót trên cành líu lo"*
Trăng soi cành quế hững hờ
Đắng lòng quân tử thẫn thờ vào ra

Lúc tình gần, lúc tình xa
Tội thân kiến đất đi ra đi vào
Khi gác cửa, khi chống sào
Ba quân cũng chẳng thể nào giữ chân
Thôi, thì đi, dạ tần ngần
Lệ ta ướt áo - Chiêu Quân sang Hồ

Biển buồn con tạo nhấp nhô
Thôi rồi xứ lạ ấy mồ hồng nhan
Trông về đất mẹ lệ tràn
Còn ai nhớ một tiếng đàn Chiêu Quân?


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 06:59:29hai1957>


MỘT VÀI KHÚC NGÂM


Còi tàu thét buốt sân ga
Người đi - ta biết người xa thật rồi
Tiễn đưa chẳng có rượu mời
Sơn hà mấy chén ly bôi cho vừa...
Ta về cho kịp đò đưa
Vui đời ong thợ kéo cưa nhọc nhằn

Người đi bỏ mảnh đất cằn
Bỏ ta lại với muộn mằn ba sinh
Vào ra cũng một bóng hình
Khổ "con ong thợ" tội tình riêng mang
Đò chiều người đã vội sang
Để cho năm tháng lỡ làng duyên xưa

Câu thơ lục bát đẩy đưa
Ủi an những lúc nắng mưa phiền lòng
Trách thân con nhện đèo bòng
Dối gian chi để uổng công tò vò
Cầm bằng người nói không cho
Còn hơn lặng lẽ khuất mờ chân mây

Long đong cánh vạc hao gầy
Thân cò lặn lội vơi đầy gió mưa
Mặc người vui khúc đò đưa
Ra khơi vào lộng sớm trưa mặc lòng
Trách chi con nhện đèo bòng
Dỡn ong gọi bướm uổng công tò vò
Công kia băt tép nuôi cò
Cò bay công lại chống đò qua sông
Vui cùng con sáo sổ lồng
Sớt chia mấy sợi tơ hồng còn vương

Xin đừng dở dở ương ương
Ý ta là muội có thương thì về
Còn không thì chẳng chi hề
Đường xa ong bướm ai nề hà chi
Gặp nhau chút xíu rồi đi
Để ta rứt ruột chim di cuối mùa
Đắng cay trong những cợt đùa
Bao nhiêu năm cũ thêu thùa… một mai

Thơ sao kể được chuyện dài
"Đàn kia đâu gảy một vài khúc ngâm"
Nổi nênh cũng lắm bổng trầm
Nỗi niềm tượng đá ngàn năm không lời
Chắc rằng muôn sự tại trời
Dám đâu đổ tại cõi đời mà chi
Lối thương nào có mà về
Cỏ may cháy một triền đê úa vàng
Thì thôi... chả thiếp với chàng
Cũng xem như lại người làng với nhau
"Người về muôn thế kỷ sau
Vầng trăng còn giữ nguyên màu ấy thôi"....


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:00:03hai1957>


THẾ LÀ...


Thế là con sáo bay xa
Bỏ ta ở lại đắng hoa cải ngồng
"Bơ vơ chiếc bách giữa dòng"
"Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha"
"Trải bao thỏ lặn, ác tà"
Dòng đời mấy nẻo đâu là tri âm...?

Thơ rằng hạnh ngộ từ tâm
Sáo bay lòng cũng khóc thầm nào hay
Nhớ lồng son, nhớ những ngày
Vào ra thương dáng ai gầy mỏng manh
Bây giờ sải cánh bay nhanh
Dặm dài thiên lý loanh quanh nẽo về

Mây giăng gió thổi tứ bề
Vụt trôi năm tháng dãi dề nắng mưa
Mỏng manh một chút duyên thừa
Ngỡ ngàng ngoảnh lại... như vừa hôm qua
Thế mà... con sáo bay xa...

Thế mà… con sáo bay xa…
Hoa trôi nước chảy lời ca thêm buồn
Ầu ơ phận mỏng chuồn chuồn
Muốn qua bến hẹn phải luồn ao sâu
Phải chi có một nhịp cầu
Hai người xa cách hát câu tương phùng

Xa rồi một quãng đường chung
Đàn xưa lạc nhịp tơ chùng đứt dây
Giữa dòng biết trách ai đây
Để cho con sáo lạc bầy... qua sông
Mỏi mê đậu xuống bụi hồng
Nhìn quanh... Ô, cũng cánh đồng ấy thôi!

Ngẩn ngơ bóng xế tàn rồi
Từ trong hoang vắng đôi hồi thinh không...


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BẠC ĐẦU TRÙNG KHƠI


Đêm nhìn thành phố ngủ say
Nghe từng cao ốc nhớ ngày thở than
Lặng câm dưới ánh điện vàng
Có còn ai thức mơ màng nhớ thương?

Xa nhau đã mấy dặm trường
Nửa dường vẫn nhớ nửa dường như quên
Mỗi lần phố lại vào đêm
Nhói lòng… một khúc “không tên”… nhói lòng!

Cầm bằng ngăn núi cách sông
Còn hơn chung phố mà không lối vào
Đèn khuya treo ở trên cao
Con đường dưới thấp lao xao người về

Mộng du đi giữa cơn mê
Nghe hun hút gió bốn bề vây quanh
Xòe tay hứng giọt mong manh
Nhìn đâu cũng thấy bóng anh chưa mờ

Phố xưa bước nhỏ dại khờ
Quẩn quanh mái tóc thả bờ vai thon
Bao năm ngựa hí chân bon
Biết không? Bước nhỏ vẫn còn ngu ngơ

Gói vào một mảnh tình thơ
Mà nghe năm tháng mịt mờ bóng câu
Dấu hài xưa ấy còn đâu
Trôi theo ngọn sóng bạc đầu trùng khơi

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA


Trời mưa bong bóng bập bềnh
Một mình ta bỗng buồn tênh một mình
Có bầy chim sẻ vô tình
Rủ nhau tắm gội bên thềm nhà ai
Thoáng lòng đôi chút tàn phai
Đường xa thiên lý mốt mai lại về

Câu thơ chưa trọn ước thề
Lẽ nào người để bốn bề vắng tanh
Cho hoa kia vội xa cành
Cho ghềnh đá phủ rêu xanh dãi dầu
Chiều buồn hiu hắt giọt ngâu
Giật mình... vó ngựa... bóng câu qua thềm

Lời ru ngọt ướt môi mềm
Giọng ca nhi nức nở thêm giọt đàn
Nghe trong cổ tháp điêu tàn
Hồn xưa lãng đãng muôn ngàn lá bay
Thôi thì mộng mị từ đây
Gởi theo gió nụ hôn ngây ngất buồn

Xót xa phận mỏng cánh chuồn
Dài theo vạn lý đầu nguồn cuối sông
Nghêu ngao câu hát đắng lòng
Nghe mưa buồn rót thinh không... lại cười !

Bây giờ ta gọi tình ơi
Sao không thưa một chút lời dững dưng
Thôi thì thôi chẳng đặng đừng
Nụ cười, ta biết, người dưng, thôi đành

Ngập ngừng... một khúc loanh quanh
Để cho tượng đá rêu xanh tháng ngày
Hai người dở tỉnh dở say
Tình như bọt nước trên tay... lỡ làng!

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:01:58hai1957>


ĐÊM MƯA


Cả đêm mưa đổ rì rào
Sao mưa không dỗ giấc vào cõi mơ
Phố khuya lặng ngắt như tờ
Dấu xe ngày cũ bây giờ còn ai?

Trời mưa giọt ngắn giọt dài
Giọt trên mái ngói giọt ngoài dặm xa
Giọt nào ướt kỷ niệm ta
Nghe từ quá vãng dăm ba giọt sầu

Tháng này đâu phải mùa ngâu
Mưa rơi để suốt canh thâu nhớ người
Đêm dài một nỗi chơi vơi
Giận hờn ngọn gió lả lơi trước mành

Ngủ ngon nhé giấc mộng lành
Yêu thương cũ chẳng viên thành thì thôi
Về bên phố lạ ta ngồi
Tình xưa động vọng đôi hồi gió tây

Mưa dài rồi sẽ tan mây
Đêm qua mai sẽ chờ ngày nắng lên
Ngủ đi cho trọn giấc hiền
Cánh cò... phiêu lãng về miền tuổi thơ

Nghe như lời của dặn dò
Cảm ơn đồng lúa con cò bay qua
Chập chờn cánh vỗ dần xa
Hoàng hôn tím phủ bôn ba phận người


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:04:21hai1957>


NỤ TẦM XUÂN


“Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân”
Cớ chi mà đứng phân vân
Ngó qua ngó lại mất phần tiếc chưa
Uổng công sương sớm nắng trưa
Bây giờ đứng tựa song thưa một mình

Người đà lấy lại chút tình
Để ta... với một bóng hình ta xưa
Đêm dài trời đổ cơn mưa
Bật câu nhạc rock còn chưa hết buồn
Nghĩ thương cho cánh chuồn chuồn
Dẫm dò cuối bãi đầu nguồn lắt lay

Phải chi ngày ấy lẹ tay
"Chuồn chuồn có cánh thì bay" ví dầu
Để bây giờ bạc mái đầu
Yêu thương ngoảnh lại đôi câu thơ trầm
Nửa hồn ta có ai cầm?
Nửa thân còn lại bóng râm về ngồi

Phiêu du trót nửa đời rồi
Vẫn hòan tay trắng mấy hồi thở than
Sườn non đã ngả bóng vàng
Mình ta vạn lý vượt ngàn dặm xa
Sau lưng chiều xế nhạt nhoà
Con đường trước mặt - đoá hoa vô thường


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:06:25hai1957>


BƯỚC CHÂN VẠN LÝ 


Dặm đường vạn lý phiêu du 
Lá vàng phơi sắc mùa Thu mấy lần 
Biết đâu là đỉnh Phù vân 
Mà nghe mỏi mệt bước chân vô thường 


Phải chăng đã cuối con đường

Hay không còn một nẽo thương mà về
Nước non kia đã hẹn thề
Chiều u tịch có bốn bề hợp tan

Ngẩn ngơ vọng một cung đàn 
Nghe như gió núi mây ngàn về theo 
Chưa rằm... khuyết mảnh trăng treo 
Buồn trông chiếc lá bay vèo trước sân 

Nhớ thương bước nhỏ ngại ngần

Như tranh thủy mặc tưởng gần mà xa
Chưa đi sao bỗng nhớ nhà
Trưa nằm nghe một tiếng gà… mênh mông
 
Ước gì anh hoá dòng sông 
Để em lội xuống giữa dòng vô ưu 
Tẩy trần hết bụi cô liêu 
Sắc không gội hết những điều sắc không

 
Để thôi còn khách má hồng
Thôi còn quân tử, rượu nồng, gấm hoa
Chim kêu bóng xế nhạt nhòa
Xin đừng lẻ bạn, đường xa ta về
 
Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:08:35hai1957>


BÊN THỀM RONG RÊU


Một mai qua cuộc tang thương
Đục trong dâu bể còn vương ý tình
Cất lên một tiếng ru mình
Mai rồi thức dậy sẽ bình minh lên
Đường xa chân cứng đá mềm
Còn gì ở lại bên thềm rong rêu? 

Dù cho nắng sớm mưa chiều
Sẽ còn mãi một lời yêu chân thành
Mong manh chiếc lá lìa cành
Hóa thân để lại chút xanh cho đời
Nhẹ nhàng tạm biệt cuộc chơi
Bên thềm gió thoảng nụ cừơi ban sơ 

Mới hay từ ấy đến giờ
Đường đời đôi lúc hững hờ tình nhau
Đến khi người mất lòng đau
Giật mình lại nhớ đến câu sửa mình
Trách cho ngọn gió vô tình
Thổi bờ bến lạ lặng thinh cõi người 

"Bao giờ cho đến tháng mười"
Ao thu lặng một khoảng trời heo may
Nỗi niềm... thôi đã trắng tay
Chỉ nghe lá rụng rơi đầy lối xưa
Trách trời nắng sớm chiều mưa
Trách đời quen những đẩy đưa mặc tình 

Gởi câu lục bát ru mình
Ru hoàng hôn xuống ru bình minh lên
Ru người dù nhớ hay quên
Để xin cho được gọi tên một lần
Tóc xưa vướng vít ngại ngần
Đường xưa lối cũ phù vân mấy mùa

Ru đời... lánh nẻo hơn thua
Dù cho trước mặt gió lùa khói sương
Mong manh một chốn vô thường
Vịn câu lục bát dặm đường thiên di
Mai kia... cõi lặng bốn bề
Hồn thơ để lại ta về... rêu phong


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:10:25hai1957>


NHỚ MỘT MIỀN DẤU YÊU


Giọt trăng rơi xuống bên thềm
Vườn khuya vọng lại tiếng đêm rì rầm
Âm vang cung bậc bổng trầm
Rùng mình áo mỏng ướt đầm hơi sương 

Lắng nghe có chút dạ hương
Tiếng ghi ta rớt bên đường xót xa
Hai vai gồng gánh sơn hà
Cười vui mấy nụ nhưng mà quạnh hiu 

Cô đơn dường cũng đã nhiều
Ngăn sao được nỗi thuỷ triều xuống lên
Thì thôi người hãy cứ quên
Để mình ta nhớ... một miền dấu yêu 

Đời người quán nhỏ liêu xiêu
Thương ai khăn gói cô liêu ngậm ngùi
Áo xưa dẫu ướt lạnh rồi
Về đây nhóm lửa ta ngồi với nhau

Cũng là tình nghĩa trước sau
Hồn thơ còn thắm nguyên màu cỏ hoa
Nối vần cho trọn bài ca
Cung thương một nhịp giao hoà khúc ngâm

Mai rồi quê quán về thăm
Dù xa xưa chỉ mù tăm dấu hài
Nhớ ai dấu tiếng thở dài
Tình ơi mấy thuở vọng ngoài dặm xa

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
LỐI VỀ


Trời mưa lối hẹp em về
Dáng lau lách nhỏ sơn khê mịt mờ
Tóc bay mấy sợi ơ hờ
Vương vai áo lụa đôi bờ rơi rơi
Chân êm bước nhẹ, chiều rồi
Phố quen cây phượng mồ côi đứng nhìn

Lối gầy đếm bước lặng im
Miên man một khoảng trời chìm ưu tư
Buồn đong lắc mấy cho vừa
Ngập ngừng phố cũ đường xưa... phượng hồng
Lệ hay mưa xót đôi dòng
Mà nghe thổn thức nỗi lòng nhớ ai

Ngậm ngùi trên những tàn phai
Nhớ mùa hạ đỏ một vài xương hoa
Ôm ngày tháng cũ nhạt nhòa
Tiểu nương ơi dáng lụa là còn không
Bây giờ giữa chốn người đông
Ta tìm ngơ ngác cánh hồng thuở xưa

Phượng hồng tan tác dưới mưa
Người về một mảnh duyên thừa trong tay
Năm năm, tháng tháng, ngày ngày
Cháy mùa hoa đỏ hao gầy tiếng ve
Thương cho một tiếng gọi hè
Cổng trường xưa khép bốn bề quạnh hiu

Nghe từ ngói xám tường rêu
Hàng cây đứng nói lời yêu thuở nào
Ngày về hoa cỏ hanh hao
Đi theo chân nhỏ guốc cao mà tìm
Bao nhiêu năm nhớ bóng hình
Bấy nhiêu năm vẫn một mình ta xưa


Lê Phú Hải - Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-03 07:15:45hai1957>


KHÔNG ĐỀ


Vườn vui rộn bước chân người
Sáng chiều tinh nghịch nụ cười ý thơ
Qua rào giả bộ ngó lơ
Đêm chong mắt thức bơ phờ suốt đêm

Lỡ sinh ra kiếp thân mềm
Đường xa vạn dặm ốc sên ta về
Mặc dù những tiếng khen chê
Dù sao vẫn có một quê quán mình

Tội chi làm khóm lục bình
Một đời trôi nổi bập bềnh gió sương
Tịnh tâm trong cõi vô thường
Phù vân nào quản dặm đường ngút xa

Thời gian có phải chăng là
Sau khuya tàn một kiếp hoa bẽ bàng
Người đi cây trái ngỡ ngàng
Chén ly bôi cũng muộn màng uống say

Chiều tàn trắng giọt mưa bay
Phố gầy tơi tả rắc đầy lá me
Mắt người cay bụm khói xe
Còn đâu cái thuở lối về xênh xang

Rủ nhau tới cội hoa vàng
Nằm nghe trúc bạch khẽ khàng tiếng ru
Cá bơi lặng lẽ ao thu
Con chim dưới rặng mù u bồi hồi

Người đi đã mấy hôm rồi
Vào ra trách móc ông trời mưa dai
Then cài cửa đóng nhà ai
Gió hờ hững thổi ngõ ngòai vắng teo

Một đời lầm lũi đi theo
Chừng như khói trắng bay vèo thời gian
Thương người mắt lệ hân hoan
Trăm sông suối vẫn trôi ngàn biển xa


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:30:55hai1957>


BIẾT ĐÂU QUÊ QUÁN MÀ ĐƯA NHAU VỀ


Áo phơi bảy sắc cầu vồng
Tình bao nhiêu thuở để đong cho vừa
Thương người nhỏ lệ đếm mưa
Biết đâu quê quán mà đưa nhau về
Mơ sao một giấc cận kề
Đường xưa lối cũ bờ đê mái nhà 

"Gió đưa cành trúc la đà
Nhịp chày Yên Thái canh gà Thọ Xương"
Tây hồ khói tỏa vấn vương
Biết người có nhớ có thương mà chờ
Ngày thu ngọn gió hững hờ
Heo may lá trải câu thơ cũng vàng 

Tình ơi đừng có bẽ bàng
Không thương sao lại mơ màng nhớ mong
Chuyến xe thơ ấu còn không
Cho xin một vé long nhong cuối mùa
Băng mình qua những cơn mưa
Cầm bàn tay nhỏ thêu thùa mà hôn 

Mưa chưa dứt điệu nhạc buồn
Ta ngồi hát khúc vô ngôn nhớ người
"Bao giờ cho đến tháng mười "
Để ta tìm lại nụ cừơi ướp sen
Lụa là son gót chân êm
Vai gầy tóc xõa thon mềm dáng quê 

Bây giờ bừng tỉnh cơn mê
Biết tìm đâu một lối về chốn xưa
Yêu thương bao nỗi cho vừa
Muốn sang sông lớn mà chưa có đò
"Cây dài bóng xế ngẩn ngơ"
Ta ngồi nhớ tuổi ấu thơ qua rồi 

Dòng đời "bèo dạt mây trôi"
Tình như một khúc phai phôi lỡ làng
Vẩn vơ mấy độ thu vàng
Nhặt dây tơ nối cung đàn mùa xuân
Lời rằng: xin trọn khúc ngâm
Tạc hồn nhân thế trăm năm nụ cười


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:33:30hai1957>


TRÔI BỜ VÔ VI


Trời mưa bong bóng bập bùng
Gập ghềnh cầu ván nhớ đừng bước mau
Đi mà không bảo gì nhau
Để cho gió thổi ướt câu thơ buồn 

Tơ vương lặng một cánh chuồn
Bóng ta treo ngược thượng nguồn ngẩn ngơ
Giận ai không đợi chẳng chờ
Để ai đếm khắc đếm giờ vào ra 

Như không quen biết - chẳng thà
Còn hơn đến buổi hẹn mà vắng ai
Bóng treo ngược lối đi dài
Làm sao kéo xuống chia hai nỗi lòng 

Nhủ thầm đừng ngóng đừng trông
Muốn sang lại ngại dòng sông không đò
Quẩn quanh tơ nhện dẫm dò
Giận lây cả cái tò vò vô tư 

Thật thà mấy bức tâm thư
Cửa nhà chưa đóng lại như nhớ rồi
Bực ta lại trách ông trời
Sinh chi cái chuyện đứng ngồi chẳng yên 

Thôi đành nhớ nhớ quên quên
Giả vờ trôi nổi một miền gió mây
Ngày qua lại biết một ngày
Một mình cho khỏi đoạ đày tấm thân 

Trời còn xa đất thì gần
Đã quen phiêu lãng dấu chân giang hồ
Mịt mờ biển thẳm sóng xô
Nhỏ nhoi hạt bụi trôi bờ vô vi


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:37:18hai1957>


CHUYỆN LÁNG GIỀNG


"Chim chuyền bụi ớt líu lo
Líu lo bụi ớt để cho chim chuyền"
Hỏi thăm bên ấy láng giềng
Bên này ca hát có phiền hay không? 

Trời cao đất rộng mênh mông
Trót mê ca hát nên không sợ phiền
Hỡi người bên ấy... láng giềng
Đàn ca cho khắp mọi miền rộn vui 

Rằng vui thì thật là vui
Nhưng xin đừng để ngậm ngùi cho ai
Đừng như con bướm lạc loài
Vui thì đậu, chán bay ngoài dặm xa 

Đưa chân bước xuống ruộng cà
Tầm xuân giờ đã nở hoa biếc rồi
Bỗng dưng cơn gió nặng lời
Mây đen vần vũ... ông trời đổ mưa 

Sầu đông lả ngọn đẩy đưa
Thuyền còn viễn xứ nên chưa thấy về
Xa rồi những quán cùng quê
Thôi thì hàng xóm cận kề cũng vui 

Bán đi nửa khắc đôi hồi
Mà mua một chút xa xôi nỗi lòng
Trời ngả nghiêng, đất bềnh bồng
Dòng đời sao mãi mênh mông biển hồ


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:39:45hai1957>


CHUYỆN LÁNG GIỀNG


"Chim chuyền bụi ớt líu lo
Líu lo bụi ớt để cho chim chuyền"
Hỏi thăm bên ấy láng giềng
Bên này ca hát có phiền hay không?

Trời cao đất rộng mênh mông
Trót mê ca hát nên không sợ phiền
Hỡi người bên ấy... láng giềng
Đàn ca cho khắp mọi miền rộn vui

Rằng vui thì thật là vui
Nhưng xin đừng để ngậm ngùi cho ai
Đừng như con bướm dặm dài
Vui thì đậu, chán bay ngoài nẽo xa

Đưa chân bước xuống ruộng cà
Tầm xuân giờ đã nở hoa biếc rồi
Bỗng dưng cơn gió nặng lời
Mây đen vần vũ... ông trời đổ mưa

Sầu đông lả ngọn đẩy đưa
Thuyền còn viễn xứ nên chưa thấy về
Xa rồi những quán cùng quê
Thôi thì hàng xóm cận kề cũng vui

Bán đi nửa khắc đôi hồi
Mà mua một chút xa xôi nỗi lòng
Trời ngả nghiêng, đất bềnh bồng
Dòng đời sao mãi mênh mông biển hồ


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:42:51hai1957>


ĐẾM TÀN NĂM CANH


Hắt hiu rặng liễu buông mành
Con chim lẻ bạn trên cành gọi đêm
Cây buồn thả chiếc lá êm
Ta ngồi lặng lẽ bên thềm nhớ ai 

Trời đêm vọng những tàn phai
Tiếng côn trùng rả rích ngoài song thưa
Ngóng tìm xem thử về chưa
Người đi mấy độ nắng mưa qua rồi 

Sao buồn sao chợt đổi ngôi
Gió buồn gió cũng đôi hồi thở than
Đèn khuya buồn hắt ánh vàng
Ta buồn chong mắt đếm tàn năm canh 

Chỉ còn biết hỏi ông xanh
Phận người bé nhỏ đành hanh làm gì
Đi qua một thuở xuân thì
Má hồng phận mỏng đôi khi cũng buồn 

Thôi thì ngơ ngẩn dại khôn
Đổi "da hàng thịt" lấy "hồn Trương Ba"
Nỗi niềm ta lại cùng ta
Còng lưng gánh hạt mưa sa đường đời


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚT GÌ CÒN LẠI


Nhủ lòng quên những ngày xưa
Ngẩng đầu đi giữa cơn mưa cuối mùa
Tìm gì trong gió xa đưa
Những thề thốt cũ có vừa lòng nhau

Lành không một vết thương sâu
Hoàng hôn có lặng một màu cỏ hoa
Cuộc đời hội ngộ - chia xa
Nhận về ảo ảnh ngỡ là niềm vui

Trầm hương đắng đót nụ cười
Sống một thời , nhớ một thời lạ không ?
Vẫy vùng trọn cuộc bão giông
Tìm tia nắng giữa mênh mông dòng đời


Nỗi lòng chiếc lá chơi vơi
Chở sao cho hết biển khơi ân tình
Hát đi dù chỉ một mình
Mốt mai rồi sẽ lặng thinh cõi về

Thương thì gói lại đam mê
Đem chôn sâu kín nơi quê quán người
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn câu mời
Ừ, thôi cảm tạ mấy lời của nhau

Muộn màng một chút trầu cau
Cuốn trong vôi đỏ bạc màu thế nhân
Chân quì gởi trái phù vân
Và đôi mắt ngấn hồng trần tơ vương


Trót sinh lạc cõi vô thường
Trái tim giữ lấy lời thương cũng là
Hoàng hôn dù cháy bóng tà
Chút tình còn lại đóa hoa tặng người


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:45:26hai1957>


MỘT NGÀY XA


Biết người giờ đã về chưa ?
Mà ngoài kia vẫn cơn mưa trắng trời
Em ngồi đếm hạt mưa rơi
Chợt nghe nỗi nhớ đầy vơi trong lòng

Giọt mưa hay sóng bềnh bồng
Rót vào trống vắng mênh mông nhịp buồn
Khổ thân tượng đá vô hồn
Cũng tình si để bồn chồn rêu xanh 

Người xa cũng chẳng yên lành
Đêm nằm nghe gió rung cành lao xao
Mới hay đã tự thuở nào
Si mê một nỗi rụng vào túi ai

Ra đi chân bước một hai
Lòng vui tự nhủ mốt mai sẽ về
Hành trình chưa kịp sơn khê
Quắt quay nỗi nhớ buồn tê tái lòng 

Gió đâu hát khúc phiêu bồng
Chia đôi sợi nhớ chất chồng sợi thương
Mưa giăng cho ướt nẻo đường
Ngày vui chưa trọn miên trường đã theo

Ước như cơn gió bay vèo
Hoá thành chiếc bóng mà theo ai cùng
Sơn khê mấy nẻo chập trùng
Cung thương hoà nốt tình chung dặm dài

"Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm sắt mài nên kim"
Nằm nghe nhịp đập con tim
Nhớ lời ru mẹ biết tìm về đâu

Trăm năm một cuộc bể dâu
Còn thao thức bởi những câu dịu hiền
Ví dầu "thương hải tang điền"
Trong mơ vẫn có cô tiên hiện về


Liên Hương - Lê Phú Hải 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:48:18hai1957>


CHUYỆN TÌNH NGÀN SAU 


"Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm sắt mài nên kim"
Xin người đừng hóa cánh chim
Để người hóa đá lặng im một đời 

Chim bay không ngậm nụ cười
Vọng phu hóa đá buồn ơi là buồn
Riêng ta phận mỏng cánh chuồn
Nắng mưa chung thủy vẫn còn bờ ao 

Nhỡ mai trời đổ mưa rào
Cánh chuồn biết sẽ đậu vào tay ai
Lại buồn cái nửa hồng phai
Ngẩn ngơ cơn gió lạc ngoài mái hiên 

Trời còn cho được chút duyên
Để niềm vui thổi ưu phiền bay đi
Một đời cánh mõi chim di
Nhớ vòng tay ấm những khi lạnh lùng 

Đời muôn lớp sóng chập trùng
Làm trai ngậm ngọc khôn cùng biển dâu
Nỗi niềm sỏi đá cần nhau
Ngàn xưa còn với ngàn sau chuyện tình


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0





CHIỀU NÀO CÓ MƯA

Nghe giọng Bắc giữa Sài Gòn
Bao nhiêu năm tuổi vẫn còn thanh xuân
Thoáng lòng có nỗi bâng khuâng
Thiết tha ngày cũ mênh mông bây giờ

Tình ơi xin chớ hững hờ
Để con đò nhỏ neo bờ bến xưa
Cây đa... mái lá... bóng dừa...
Cũng là quê quán cho vừa nhớ thương

Trời còn bãng lãng mây vương
Có nhau dong ruỗi dặm trường vẫn hơn
Cho người một chút cũng ơn
Nhận về một một chút còn hơn bao lần

Nghe khoan dung tiếng ân cần
Mà sao dạ cứ phân vân cồn cào
Bóng ai lẫn khuất lối vào
Cô Bắc nho nhỏ chiều nào có mưa

LPH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:49:50hai1957>


ĐÔI BỜ SÔNG NGÂN


"Gửi em chút gió Tuy Hoà "
Lời ai nhắn nhủ thiết tha ân tình
Gió về ru giấc mơ xanh
Nghe trong lời gió tiếng anh thì thầm 

Dẫu không duyên nợ sắt cầm
Làm sao ngăn được hiểu ngầm lòng nhau
Đoạn trường nên phải đớn đau
Ngoảnh đi năm tháng phai màu thời gian 

Dây tơ da diết cung đàn
Mưa rơi thánh thót trên ngàn dặm xa
Bao giờ về lại hôm qua
Rưng rưng giọt lệ chợt nhòa khóe mi 

Nhạn về rồi nhạn bay đi
Chơ vơ lòng tháp những khi chiều về
Ngàn dâu xanh ngắt đất Tề
Bao giờ sẽ có lúc kề cận nhau 

Lạnh tằm để xót lòng dâu
Nẻo đường vạn lý bóng câu mịt mờ
Thương nhau chín đợi mười chờ
Nhịp cầu nối lại đôi bờ sông Ngân

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
RƯỢU THƠ



Nỗi niềm gieo mấy mùa thơ
Ru ta khỏi chút bơ vơ tháng ngày
Rượu nào chưa uống mà say
Ngọt ngào ủ lẫn đắng cay men đời


Quí nhau xin cạn ly mời
Đôi khi còn lại chút đời như mơ
Ngàn xưa cho đến bây giờ
Duyên trời cho buổi tình cờ có nhau


Pha lê trong vắt một màu
Tình đời uống cạn cơ cầu thế nhân
Có nhau xa cũng như gần
Tỉnh say quên những phù vân kiếp người

Lê Phú Hải - Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:55:52hai1957>


DUYÊN PHẬN 


Người ta như "đũa có đôi" 
Mình như cánh nhạn mồ côi một mình 
Trò chơi bắt bóng đuổi hình 
Oái oăm con tạo vô tình cao xanh 


Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh 
Bến bờ sóng dậy lục bình xác xơ 
Trăm năm còn mãi đợi chờ 
Con thuyền Bát nhã neo bờ vô vi 


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-14 14:29:18hai1957>


RƯỢU THƠ


Nỗi niềm gieo mấy mùa thơ
Ru ta khỏi chút bơ vơ tháng ngày
Rượu nào chưa uống mà say
Ngọt ngào ủ lẫn đắng cay men đời


Quí nhau xin cạn ly mời
Đôi khi còn lại chút đời như mơ
Ngàn xưa cho đến bây giờ
Duyên trời một buổi tình cờ có nhau


Pha lê trong vắt một màu
Tình đời uống cạn cơ cầu thế nhân
Có nhau xa cũng như gần
Tỉnh say quên những phù vân kiếp người


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-08 13:25:52hai1957>


MƯA THÀNH PHỐ


giao mùa
phố cũng buồn thiu
lô xô mái ngói
hắt hiu vạn đò
ven sông
chiều tới bất ngờ
ì ầm tiếng sấm
đợi chờ cơn mưa

giờ này
ai đã về chưa?
liệu rằng có ướt ?...
phố thưa bóng người
một mình
nghe tiếng mưa rơi
lòng như gió nổi
chơi vơi nỗi niềm

ngã nghiêng
từng giọt bên thềm
vườn trong phố
chắc cũng mềm
tả tơi
ngẩng đầu
gọi nhỏ
mưa ơi
về đây tắm gội
cho đời có nhau


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:58:05hai1957>


BIỂN RỘNG SÔNG DÀI


Đâu là duyên phận của nhau
Trời cao đất thấp biết đâu mãi hoài
Trải qua mấy chuyện bi hài
Thương người biển rộng sông dài biết không 

Thời gian lá đổ chất chồng
Kiếp người nặng gánh tang bồng hai vai
Cũng đà hơn nửa dặm dài
Bụi đường rũ sạch mốt mai ta về 

Đã trôi qua tuổi hẹn thề
Chỉ còn lại chút si mê cuối mùa
Có ai thương chút phận thừa
Xin về vui đón cơn mưa gội tình 

Riêng chung gửi một bóng hình
Buồn vui giọt nắng lung linh muộn màng
Bớt cô đơn một giọng đàn
Chút tình nhân thế giữa ngàn dặm xa 

Bể dâu thôi cũng như là
Ta khờ khạo bước đi qua cuộc đời
Xin cho một chút ơn trời
Ơn người mưa móc những lời sẻ chia 

Cuối trời một ánh sao khuya
Thì thầm lời gió vỗ về giấc ngoan
"Ngủ đi giấc ngủ nhẹ nhàng
Ngày mai thức dậy nắng tràn phố vui"

LIên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 03:59:26hai1957>


CHO EM


Tôi cho em trọn cuộc đời
Mà ong bướm đã rã rời cánh bay
Tôi cho em cuộc tình này
Khi mây đã cuộn xế ngày âm u
Tôi cho em đó mùa thu
Khô màu lá úa mịt mù núi xa
Tôi cho em xác thân là
Của riêng một kiếp tài hoa con người
Tôi cho em những nụ cười
Gọi hoa của núi gọi đời của nhau
Tôi cho em nỗi lòng sâu
Nhiều phen sóng gợn bạc màu xuân xanh
Riêng linh hồn đó vô danh
Trả cho thượng-đế-tác-thành-từ-không

Lang thang suốt một cánh đồng
Chỉ nghe gió cuộn bềnh bồng mây trôi
Ngày sau có kiếp luân hồi
Tìm duyên em có thương tôi thì về
Cầm bằng đã lạc bến mê
Cũng xin gói lại "lời thề cỏ may"
Trọn tình đâu phải trả vay
Vì cho nhau muộn kiếp này tơ vương
Cung sầu ca "lý mười thương"
Xin làm lông ngỗng rải đường mốt mai
Đường trần bến nước mười hai
Cho em lời hẹn... nhớ ai thì về!

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 04:02:01hai1957>


ƠN EM

ơn em
biển cạn bể sâu
từ xuân xanh
đến bạc đầu
vẫn ơn
ruột bầu ruột bí
còn hơn
một mình
với một nguồn cơn
dãi dầu

nỗi niềm
tháng Bảy trời ngâu
hai bờ Ô thước
bắc cầu đợi ai
đường xa vạn lý
còn dài
chim Quyên nhớ bạn
mốt mai lại về 

ơn em
một chiếc áo quê
một đôi guốc mộc
một bề dâu xanh
và thêm hai đứa yến oanh
say hương bồ kết
hót quanh chỗ nằm 

một nong kén
chín nong tằm
một ngày thương nhớ
trăm năm để tình
thương cây trúc
đứng một mình
xin về gói lại
bóng hình mang theo

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-05 04:08:30hai1957>


CẢM XÚC


im như một nốt lặng buồn
rộn như nghe tiếng trống dồn dập vang
khờ như buổi ấy ngỡ ngàng
ghen nhìn tình nhỏ bước sang nhà người

mừng ơi nhờ có ơn trời
ban cho một vóc dáng tôi nhớ về
thèm ôi một chút cận kề
để nghe có tiếng vỗ về ủi an 

ấm qua cơn gió đông tràn
vui ngày lá đổ thu vàng trước sân
quên đời hạt bụi phù vân
nhớ nhung giọt nắng mùa xuân mắt cười

quen nghe nhẹ bước chân người
thầm thì khoảng lặng đất trời riêng chung
mong manh một tiếng tơ đồng
lời yêu gói lại nụ hồng toả hương 

cũng không quên tiếng hạ thương
có trưa ngủ lỡ có đường phượng bay
bốn mùa cảm xúc vơi đầy
tóc dài tóc ngắn vương mây đỉnh trời

tình xa như nhạc không lời
không buồn mà réo rắt ơi là sầu
qua rồi quãng tám bắc cầu
chỉ còn nốt lặng về đâu bây giờ 

vương lòng chút đợi ngẩn ngơ
ngóng về cơn gió vỗ bờ xa xăm
hờn mang khoảng lặng âm thầm
thương thêm vào nốt nhạc trầm thở than

tình ơi ngày đã muộn màng
chiều vương giọt nắng lỡ làng chân mây
đàn ai diệu vợi khúc say
để ai trĩu một vai gầy nợ duyên


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»