📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỤC BÁT CỦA HAI NGƯỜI (Liên Hương-Lê Phú Hải)

329 trả lời, 62.792 lượt xem — Trang 4 / 11
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 15:58:55hai1957>


BAO LA TÌNH MẸ


Trời mưa tháng bảy ngập ngừng
Cầu Ô Thước vẫn lưng chừng dáng mây
Mùa Vu lan đến rồi đây
Tìm mẹ trong dáng trăng gầy nửa đêm

Bao nhiêu năm vẫn tay mềm
Vẫn bồng bế, vẫn nặng thêm muộn phiền
À ơi con ngủ dịu hiền
Ăn nhiều sẽ lớn bà tiên hiện về 

Dịu dàng tay mẹ chở che
Cho con gót đỏ lối về đường xuân
Nẻo xa có mẹ nên gần
Một đời bóng mẹ ân cần bên con

Hiu hiu gió thổi đầu non
Vu lan nhớ mẹ mỏi mòn tháng mưa
Chợt nghe trong ngọn gió đưa
"À ơi..." vọng tiếng mẹ ru canh chày 

Bao nhiêu năm tấm thân này
Ơn ai chín tháng mười ngày nhớ không
Bên xóm nhỏ - giữa phố đông
Biết bao mắt mẹ lưng tròng vì con

Mặc người xuống biển lên non
Trăm năm một cuộc vuông tròn ấy thôi
Yêu em bởi dáng mẹ tôi
Đến khi tuyệt vọng mẹ ơi... lại về 

Bây giờ cách trở sơn khê
Tìm đâu bóng mẹ bốn bề quạnh hiu
Buồn trông lá đổ muôn chiều
Thèm vòng tay mẹ ấp iu thuở nào

Giữa trời sáng một vì sao
Tựa như lòng mẹ non cao sông dài
Mẹ ơi... con trẻ hiểu rồi
Bao la tình mẹ... trọn đời cho con !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 16:01:30hai1957>


MỘT LỜI CA DAO


"Ví dầu tình bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ để rồi bậu ra
Bậu ra cho khỏi tay ta
Cái xương bậu nát cái da bậu mềm"...

Là lời đe dọa của em
Hay lời oán thán cho thêm giận hờn
Ta nào đâu rõ nguồn cơn
Đêm khuya giấc ngủ chập chờn nỗi lo

"Sông sâu còn có thể dò
Có ai lấy thước mà đo lòng người"
Nỗi niềm sâu tựa biển khơi
Ngàn năm ghi tạc một lời ca dao

Dù người tình phụ em đau
Vẫn lo lắt lẻo nhịp cầu người qua
Bỏ em... về với người ta
Sợ người... nát thịt tan da... em buồn !

Nói ra để biết ngọn nguồn
Nào đâu oán giận mà tuôn lệ sầu
Ví bằng duyên mới tươi màu
Thì đây cũng chẳng buông câu đãi đằng

Nhưng mà em biết như rằng
Duyên tình dẫu mới sao bằng nghĩa xưa
Bây giờ đã biết hay chưa
Đắng cay mới tiếc giọt mưa ngọt ngào

Một thời duyên nợ cùng nhau
Bao nhiêu ngày tháng nói sao cho vừa
Sảy chân bởi chuyến đò đưa
Cũng còn tình cũ nghĩa xưa vợ chồng

Dù cho đứt sợi tơ hồng
Vẫn xin Bậu hiểu tấm lòng trúc mai
Đường chung giờ đã chia hai
Bậu không êm ấm cùng ai... thôi đành !


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 16:05:08hai1957>


CON NHỆN


"Tò vò mà nuôi con nhện
Đến khi nó lớn nó quện nhau đi
Tò vò ngồi khóc tỉ ti
Nhện ơi nhện hỡi mày đi đường nào"

Hôm qua có trận mưa rào
Nhện còn chân thấp chân cao chưa về
Gởi nhau một chút bộn bề
Sớt chia cho bớt dãi dề sớm hôm

Tò vò nuôi nhện héo hon
Chung nhà khác giống mỏi mòn ruột gan
Đắng lòng miệng tiếng thế gian
Tỉ ti khóc một bẽ bàng phận duyên

Người về hát lý chim quyên
Qua chùa giải một lời nguyền người ơi
"Ví dầu tình bậu muốn thôi..."
Đừng gieo tiếng oán để tôi đau lòng...

Chẳng thà phận nhỏ ngồi không
Con của thiên hạ đèo bòng làm chi
Ra đường nghe tiếng thị phi
Về nhà rứt ruột bỏ đi sao đành

Thôi thì như của để dành
Con mình con bậu cũng cành với thân
Đừng vì một chút phân vân
Để cho hai đứa tình gần bỗng xa

Đắng lòng nghe khúc dân ca
Gió mưa ướt một kiếp hoa ngại ngùng
"Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"

Phải đâu phụ ngãi tham vàng
Mà vơ lấy ách giữa đàng cho cam
Trót trời bắt phận hồng nhan
Phải ôm lấy một bẻ bàng thế thôi !


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0





RẰM THÁNG BẢY


Đời là những chuyến đi xa
Để rằm tháng bảy nhớ cha mẹ về
Người còn bên nớ bên tê
Xe ta một chuyến bộn bề nỗi lo

Đường đời lắm khúc quanh co
Thương cha nhớ mẹ dẫm dò vì con
Gánh cực mà đổ lên non
Chỉ mong con được vuông tròn tuổi hoa

Đường đời mấy nẻo bôn ba
Bao câu danh lợi chỉ là phù vân
Nào đâu xá tội vong nhân
Cầu xin tha thứ tấm thân ta này

Lặng tìm trong khói hương bay
Thân yêu dáng mẹ hao gầy còn đâu
Nổi chìm trong chốn bể dâu
Lòng con mới trải hết câu sinh thành

Mười ngày chín tháng đoạn đành
Đớn đau để có nảy cành đơm hoa
Đêm rằm tháng bảy lệ sa
Áo cài hoa trắng nhạt nhòa ngoài kia

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0





VƯỜN XƯA


Một lần lạc bước vườn xưa
Bỗng dưng trời đổ cơn mưa trái mùa
Ngả nghiêng hoa lá cợt đùa
Dấu chân còn đó như vừa hôm qua

Hòa trong lời gió la đà
Đàn ai da diết như là thở than
Vấn vương một sắc thu tàn
Buồn trông hoa cúc lỡ làng trước đông

Hài ngoan lối cỏ xanh trong
Trời mưa xóa cả chờ mong lối về
Vàng thu vàng cả cơn mê
Nhớ nhà nhớ cả cơm khê khói chiều

Hỏi người có mấy lời yêu
Hỏi ta sao đã xanh rêu đời mình
Chiều mưa có chút bất bình
Có buồn một nỗi vô tình thế thôi

hứng vào giọt lệ tinh khôi
Trong veo mưa đọng mắt người nhớ nhung
đàn buông một tiếng tơ chùng
Ngẩn ngơ ta...giữa lạnh lùng lối quen

Vắng tanh ô cửa không đèn
Chỉ nghe gió lạc bên thềm lá phơi
Dấu yêu dường đã nhoà rồi
Dư âm còn lại chút đời buồn tênh !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0




GIỌT THẦM


Dáng xinh áo lụa về chưa
Chiều thành phố vẫn cơn mưa ngập ngừng
Sầu lên mấy bậc lưng chừng
Tình ơi đã muộn xin đừng đầy vơi

Trông theo ngọn gió tơi bời
Trách cơn mưa vội để trời nổi giông
Mưa dai bong bóng phập phồng
Mưa làm ướt cả nỗi lòng "người dưng"

Vắng nhau bởi chẳng đặng đừng
Bây giờ lặng gió bão bùng mai sau
Thương người bước nhỏ đi mau
Nhành hoa mọc giữa cõi sầu nhân gian

Tóc mềm ướt giọt mưa chan
Gió lay chiều muộn võ vàng tán cây
Nỗi người lo lắng dâng đầy
Nỗi mình vội vã bước gầy dáng nghiêng

Trời mưa lạnh nỗi niềm riêng
Tiếng yêu xưa bỗng linh thiêng như người
Người đi còn để lại lời
Xa rồi bỗng nhớ mảnh đời của nhau

Mưa buồn lả ngọn sầu đâu
Trời buồn xám ngắt một màu đá phơi
Ta buồn khẽ gọi tình ơi
Nghe trong trống vắng chơi vơi giọt thầm

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0





TÌNH BUỒN


Trong mưa ai vội bước gầy
Để ta xa xót lòng này... tình ơi
Mưa buồn thềm trắng lá phơi
Hai đầu nỗi nhớ chơi vơi giọt thầm

Ta ngồi hóa đá lặng câm
Gói vào nhung nhớ trăm năm gửi người
"Bao giờ cho đến tháng mười"
Người về tìm lại nụ cười nắng ươm

Mưa còn nức nở nguồn cơn
Giọt rơi như thể dỗi hờn với ai
Nằm nghe thao thức canh dài
Nhớ con đò cũ trôi ngoài dặm xa

Tháng mười gọi lại tháng ba
Tiếc cho ngày tháng đã qua mất rồi
Vẫn như có những bồi hồi
Môi khô nếm giọt tinh khôi nhụy tàn


Giọt dài giọt ngắn thở than
Trách người hờ hững như đàn không dây
Trách tình... biết trách sao đây
Đành thôi... trách mảnh duyên gầy trót gieo

Buồn trông cái lá bay vèo
Giận lây cả đám mây treo ngang trời
Trách ta rồi lại trách đời
Khéo gây chi cảnh đứng ngồi không xong


Thôi thì đừng có đợi mong
Nào ai hẹn núi thề sông đâu mà
Thở than kia cũng chỉ là
Tương tư một khối tình xa tít mù

Trải lòng ra viết bạch thư
Chuyện ta sầu muộn cũng như chuyện người
Về đi cố lại nụ cười
Trăm năm rêu phủ mảnh đời phù vân

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-15 16:08:14hai1957>


TIẾC THAY


Ta đâu thua kém gì ai
Cớ sao một nhánh hoa lài về đâu
Buồn tình thức suốt đêm thâu
Trách người bội bạc để sầu rưng rưng

"Tiếc thay cây quế giữa rừng
Để cho thắng mán thằng mường nó leo"
Đêm nằm bó gối chèo queo
Thương con mèo cụt nó trèo cây cau

Buồn trông hoa oỏ nhàu nhàu
Lá thu dường cũng ngả màu heo may
Lẻ loi một bóng trăng gầy
Mười hai bến nước đó đây khác gì

Tơ hồng dứt áo ra đi
Cánh chim bạt gió thiên di cuối mùa
Người vui áo lụa thêu thùa
Mình yên phận hẩm cợt đùa nợ duyên

Biết là bên đó thuyền quyên
Anh hùng ứ hự cõi tiên lạc về
Ngày xưa ai cắt tóc thề
Bây giờ để lại bốn bề lá rơi

"Cầm bằng không biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa mỗi nơi sao đành"
Bao năm lên thác xuống gành
Tức thằng khỉ gió nó dành em ta

Nhắc làm chi chuyện hôm qua
Dòng đời vốn vẫn... phôi pha... sự đời
Ta về... mấy nụ cười vui
Làm thơ chia sẻ với người tri âm

Đinh ninh lòng tự nhủ thầm
Tình huynh nghĩa muội trong ngần thắm sâu
Dù cho lắt lẻo nhịp cầu
Vườn thơ còn mãi hát câu ân tình


Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BỞI




Bởi yêu nên mắc nợ đời
Bởi là sông mãi lở bồi ngàn năm
Bởi trăng suông lạnh đêm rằm
Bởi đời dâu bể nên tằm vương tơ

Bởi chông chênh giữa đôi bờ
Bởi mưa nghịch vụ hững hờ cứ rơi
Bởi thươngmột tiếng ầu ơi
Bởi tim côi trót những lời vấn vương

Bởi thầm lặng chút dư hương
Bởi còn sợi nhớ sợi thương với người
Bởi môi đắng đót nụ cười
Bởi tình chín bỏ làm mười sao đang

Bởi câu duyên nợ trái ngang
Bởi lòng nguyện chữ đá vàng vậy thôi
Nỗi niềm bèo dạt mây trôi
Con thuyền không bến một đời về đâu


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚT TÌNH TRI ÂM


"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới tết dựng nêu ăn chè"
Bây giờ chỉ mới cuối hè
Ai mua áo mới đem về cất chưa

Mùa này trời vẫn đổ mưa
Áo may sợ ướt nên chưa mua về
Trông mau đến tết ăn chè
"Gió đưa bụi chuối sau hè nhớ ai"

Trời mưa ngày ngắn đêm dài
Tết mau để có em cài tóc xinh
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Người duyên người đứng một mình cũng duyên"

Xin người câu hát đừng quên
"Lia thia quen chậu, chim quyên quen lồng"
Tết vui rượu ngọt men nồng
Người vui xuân để lạnh lùng câu thơ

Tình kia đâu nở hững hờ
Bao nhiêu năm cũ vẫn chờ vẫn mong
Phải đâu quen chậu quen lồng
Câu ca còn có "vợ chồng quen hơi"

Xin người đừng giỡn người ơi
Trời mưa để chiếc áo phơi ướt đầm
Giọt ngâu còn đổ âm thầm
Nợ duyên tiền kiếp ôm cầm thuyền ai

Tri âm lọ phải trúc mai
Đượm hương ngày ngắn đêm dài vẫn hương
"Của mình... áo rách mình thương
Của người áo gấm xông hương... mặc người"

Thủy chung chắc động lòng trời
Từ bi để cõi tình ngời sáng hơn
Dù sao xin tạ chút ơn
Không cầm sắt cũng là hương mặn nồng

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚT TÌNH TRI ÂM


"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới tết dựng nêu ăn chè"
Bây giờ chỉ mới cuối hè
Ai mua áo mới đem về cất chưa

Mùa này trời vẫn đổ mưa
Áo may sợ ướt nên chưa mua về
Trông mau đến tết ăn chè
"Gió đưa bụi chuối sau hè nhớ ai"

Trời mưa ngày ngắn đêm dài
Tết mau để có em cài tóc xinh
"Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Người duyên người đứng một mình cũng duyên"

Xin người câu hát đừng quên
"Lia thia quen chậu, chim quyên quen lồng"
Tết vui rượu ngọt men nồng
Người vui xuân để lạnh lùng câu thơ

Tình kia đâu nở hững hờ
Bao nhiêu năm cũ vẫn chờ vẫn mong
Phải đâu quen chậu quen lồng
Câu ca còn có "vợ chồng quen hơi"

Xin người đừng giỡn người ơi
Trời mưa để chiếc áo phơi ướt đầm
Giọt ngâu còn đổ âm thầm
Nợ duyên tiền kiếp ôm cầm thuyền ai

Tri âm lọ phải trúc mai
Đượm hương ngày ngắn đêm dài vẫn hương
"Của mình... áo rách mình thương
Của người áo gấm xông hương... mặc người"

Thủy chung chắc động lòng trời
Từ bi để cõi tình ngời sáng hơn
Dù sao xin tạ chút ơn
Không cầm sắt cũng là hương mặn nồng

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
AI XUÔI VẠN LÝ


Ai xuôi vạn lý tìm nhau
Ta về vạn thuở ôm sầu rưng rưng
Trách sao cho được người dưng
Cái chân cũng rách cái lưng cũng trầy

Nằm mơ thấy gió heo may
Thổi về hun hút để cay mắt người
Trải bao dâu bể cuộc đời
Tình kia dẫu mất còn lời của nhau

Người buồn cho dạ ta đau
Nhìn rêu phong hoá ra màu khói mây
Dòng sông vẽ nét hao gầy
Lá Thu đâu bỗng rụng đầy lối Thu

"Bướm vàng đậu gốc mù u"
Trách nhau để tội lời ru thêm buồn
Cây có cội, nước có nguồn
Sao không thương lấy cánh chuồn nhỏ nhoi

Trời mưa dạ khúc à ơi
Giọt nằm trên gối giọt rơi tít mù
Dở dang đã một đời hư
Tình ơi, tình cũng hình như nghẹn ngào

Lỡ tay bẻ đọt trúc đào
Bây giờ không biết phương nào mà đi
Thôi về bóng ngã tà huy
Ru mình mấy giọng những khi muộn phiền

Ru đời một khúc nhớ quên
Mộng du ta bước giữa miền phù vân
Đàn còn ngân khúc dư âm
Đớn đau để gỗ hoá trầm mốt mai

Thuyền trôi bến nước mười hai
Mưa thu giọt ngắn giọt dài trống tênh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh
Nỗi mình mình chịu, phận mình mình mang

Liên Hương - Lê Phú Hải

Đăng nhập để trả lời
0
CHỢ PHÙ HOA


Một mình đi chợ phù hoa
Ai mua ai bán riêng ta kiếm tìm
Tìm vui trong những im lìm
Tìm thao thức một cánh chim vượt ngàn 

Tìm âm thanh nối cung đàn
Tìm vần thơ giữa úa vàng rong rêu
Nhen tia lửa ngọn đèn khêu
Tìm quên khoảng lặng trớ trêu đời mình 

Tìm ai trong nỗi bất bình
Vì yêu mà chẳng được tình của nhau
Tìm vui trong những niềm đau
Và tìm an ủi trong câu thơ buồn 

Chợ chiều dường đã hoàng hôn
Theo ai bán dại mua khôn một lần
Vương vào ảo ảnh phù vân
Loay hoay giữa một thế nhân đoạn trường !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
QUẢ CAU NHO NHỎ


"Quả cau nho nhỏ
Cái vỏ vân vân
Nay anh học trường gần
Mai anh học trường xa
Lấy anh từ thuở mười ba
Đến năm mười tám thiếp đà năm con
Ra đường thiếp hãy còn son
Về nhà thiếp đã năm con cùng chàng"

Trách ta cũng đã muộn màng
Sao không nói thuở vừa sang bên này
Nào ai ép uổng đó đây
Bậu vui ấy cũng ngất ngây bởi tình
Bây giờ nghe trách thình lình
Còn đau hơn mấy cái hình hài kia...
Đi tìm một chút sẻ chia
Càng đi càng thấy trời khuya mịt mờ
Giữa đường đứng ngóng ngẩn ngơ
Trong tay còn lại mỗi câu thơ buồn
Rách bươm một cánh chuồn chuồn
Trách mình chỉ cói sao luồn kim thêu
Dở dang chút phận bọt bèo
Đành làm chiếc lá bay vèo xuống mương

"Quả cau nho nhỏ
Cái vỏ vân vân
Nay anh học trường gần
Mai anh học trường xa..."
Thôi mình đừng lấy người ta
Người dưng, trẻ nhỏ... phiền hà lắm thay
Khi vui vui cả hai tay
Khi buồn chỉ một thân này hàm oan

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ THÁNG TÁM


Người đi tháng tám ngập ngừng
Sợi mây về vắt lưng chừng non tây
Chín chưa má đỏ hây hây
Cho anh ngồi dưới gốc cây thẩn thờ

Gió lay cây liễu vật vờ
Miền quê xa lắc ầu ơ chín chiều
Càng đi càng nhớ thương nhiều
Biết ai để nói những điều riêng tư

Mong chờ một cánh tin thư
Đêm rằm cô lẻ trăng như cũng sầu
Sông Ngân chưa kịp bắc cầu
Ánh trăng bàng bạc một màu khói sương

Ai về cho gửi lời thương
Rằm ơi còn có chút hương cốm Vòng
Thu sang ưng ửng trái hồng
Thoảng mùi hoa sữa bềnh bồng phố khuya

Trên trời một ánh sao chia
Hình như ai đó xa lìa nhân gian
Xin cho chút láng giềng gần
Mai rồi mâm cỗ để phần cho nhau

Quê nhà xa lắc ngàn dâu
Một đời lãng bạc nơi đâu cũng nhà
Rót cho anh một chén trà
Thôi thì muội ngủ sớm và... nằm mơ

" Trăng vào cửa sổ đòi thơ "
Có người đứng ngó vẩn vơ... đêm rằm
Chênh chao khi đứng khi nằm
Xôn xao nhớ một tháng năm...xa rồi !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ THÁNG TÁM


Người đi tháng tám ngập ngừng
Sợi mây về vắt lưng chừng non tây
Chín chưa má đỏ hây hây
Cho anh ngồi dưới gốc cây thẩn thờ

Gió lay cây liễu vật vờ
Miền quê xa lắc ầu ơ chín chiều
Càng đi càng nhớ thương nhiều
Biết ai để nói những điều riêng tư 

Mong chờ một cánh tin thư
Đêm rằm cô lẻ trăng như cũng sầu
Sông Ngân chưa kịp bắc cầu
Ánh trăng bàng bạc một màu khói sương

Ai về cho gửi lời thương
Rằm ơi còn có chút hương cốm Vòng
Thu sang ưng ửng trái hồng
Thoảng mùi hoa sữa bềnh bồng phố khuya 

Trên trời một ánh sao chia
Hình như ai đó xa lìa nhân gian
Xin cho chút láng giềng gần
Mai rồi mâm cỗ để phần cho nhau

Quê nhà xa lắc ngàn dâu
Một đời lãng bạc nơi đâu cũng nhà
Rót cho anh một chén trà
Thôi thì muội ngủ sớm và... nằm mơ 

"Trăng vào cửa sổ đòi thơ"
Có người đứng ngó vẩn vơ... đêm rằm
Chênh chao khi đứng khi nằm
Xôn xao nhớ một tháng năm... xa rồi !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪU HỨNG ĐÊM


Đêm buồn vắng lặng mây giăng
Mình ta với một vầng trăng lưng trời
Cung đàn ai gảy chơi vơi
Thì thầm khẽ gọi... tình ơi... có về ! 

Chắc tình heo hút sơn khê
Nên nhìn quanh chỉ bốn bề ánh trăng
Nhớ thương thuở ấy đêm rằm
Vầng trăng cổ tích để dành cho nhau 

Cũng đành... úa một mùa cau
Vôi kia trót bạc để trầu héo khô
Sông xưa vắng bóng con đò
Một đời cánh vạc dẫm dò... đường trơn 

Dù sao có bạn vẫn hơn
Một mình ăn trắng mặc trơn cũng buồn
Xin cho đôi cánh chuồn chuồn
Theo tình về với cội nguồn ta xưa 

Đâu còn gì để đẩy đưa
"Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"
"Gió đưa ngọn cỏ rầu rầu"
Tự nhiên lại nhớ mấy câu thơ phiền 

Buộc vào mấy sợi nắng ghen
Mưa đâu bất chợt lối quen gập ghềnh
Thói đời đã chán nổi nênh
Dòng đời đưa đẩy lục bình mãi trôi !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0




CHÚNG MÌNH VỚI NHAU


Lỡ chân khách lạ lạc đường
Ghé nhà thăm hỏi nghe dường buông lơi
Lặng nhìn một thoáng tình ơi
Giả vờ ghen để thấy đời còn xanh

"Lơ thơ tơ liễu buông mành
Con oanh còn hót trên cành liu lo"
Sang ngang cùng một chuyến đò
Nhện sao nỡ chọc tò vò mà chi

Trách gì cánh nhỏ thiên di
Dặm trường thiên lý bay đi trễ tràng
Tội con kiến đất vội vàng
Trời mưa tất tả chạy sang nhà người

Bây giờ chưa phải tháng mười
Giọt mưa thu vẫn nằm lười trên cây
Chuồn chuồn có cánh thì bay
Kẻo ta bắt được có ngày... chết oan !

Đâu cần hô hét nhặt khoan
Một đời mối lính chuyên cần thế thôi
Dù cho đáy giếng ếch ngồi
Vẫn còn đâu đó khoảng trời xanh xa

Cầu kiều lối hẹp chân qua
Nắng mưa chi thói người ta thường tình
Đường xa đã lắm gập ghềnh
Phận duyên cua ốc... chúng mình... với nhau !

Liên Hương - Lê Phú Hải

(Để vui hơn huynh sẽ nhờ muội đem bài thơ vào trang chung, vì muội biết cách đưa thêm hình minh họa, mỗi lần xem sẽ thích hơn, muội nhé...)
Đăng nhập để trả lời
0




TÂM SỰ VE SẦU


Một đời mang tiếng rong chơi
Biết làm sao để nói lời thanh minh
Giá như không có chúng mình
Làm sao hạ đỏ rung rinh ve sầu

Đêm dài nào tại thức lâu
Hát ca đâu phải tại câu hẹn hò
Lời ru sao vắng cánh cò
Thăm nhau đâu phải chờ đò mới qua

Cũng không trách kiến đâu mà
Suốt ngày nhẫn nại đi qua đi về
Chỉ buồn một nỗi ê chề
Làm sao xoay xở bốn bề gió mưa

Bạn bầu cùng sợi nắng thưa
Ran ran khúc nhạc sớm trưa thả hồn
Mặc đời điều tiếng dại khôn
Gọi mùa hè để xóm thôn phượng hồng

Trời làm chi cái mùa đông
Để cho gió rét bụng không não nề
Trót mang lấy một chữ nghề
Mối tình nghệ sĩ bộn bề nẻo thương

một mùa gối đất nằm sương
Một mùa gửi gắm niềm thương cho đời
Khi hoa phượng đỏ rực trời
Ngẩn ngơ ai giữa bời bời tiếng ve

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0




DƯ ÂM MÙA THU


Còn không… mắt lá ngày xưa
Mà bâng khuâng nhớ khi mùa chớm Thu
Đời trôi nênh nổi đèn cù
Lặng sâu ký ức…mù u…bướm vàng

Đò chiều …người đã sang ngang
Ta về hát khúc : “ lỡ làng phận duyên”
Bến xưa lặng ngắt bóng thuyền
Vườn xưa phế tích một miền cỏ hoang

Ngẩn ngơ tìm dấu địa đàng
Chỉ còn lối vắng phủ vàng lá rơi
Mùa Thu sẽ khuất bên trời
Để ta lại với một thời dấu yêu

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
CHỚM THU


Hình như ngày vắng tiếng ve
Giật mình... ừ nhỉ mùa hè đã xa
Chiều buông lặng ánh dương tà
Phủ lên lối cũ nhạt nhoà bóng Thu 

Vẫn nghe đâu đó lời ru
Con đường xác phượng bỗng như xa mờ
Tìm đâu thấy một "gã khờ"
Trăm năm còn lại bài thơ lưng chừng 

Lối quen... chân bỗng ngập ngừng
Xa xôi vọng tiếng người dưng... ơ hờ
Nửa đường bỏ lửng câu thơ
Còn ta với một ngác ngơ thu tàn! 

Dáng quen ai đứng ngỡ ngàng
Giống ta một chút lỡ làng năm xưa
Hạ đi gọi chút thu mưa
Mùa sang lấm tấm cho vừa mắt ai 

Cũng đành... một chút Thu phai
Làm sao ngăn được đêm dài... giấc Thu
Canh chày vắng vẻ lời ru
Mong gì cổ tích... mù u... bướm vàng!

Ngón tay còn chút điệu đàng

So dây lại dẫu muộn màng vẫn vui
Chớm thu chớm cả ngậm ngùi
Đàn xiêu phách lạc ngọt bùi còn đâu
 
Liên Hương - Lê Phú Hải 
Đăng nhập để trả lời
0


NHỚ


Chiều hong sắc lá vàng khô
Mình em lặng đứng bên hồ đợi anh
Gió chiều buông sợi mong manh
Thẫn thờ nỗi nhớ chòng chành dáng nghiêng

Cây buông lá rụng bên thềm
Giọt thương giọt nhớ rũ mềm tóc mây
Chợt thèm hơi ấm bàn tay
Bờ vai em tựa..một ngày có anh

Thầm mong ngày tháng qua nhanh
gần nhau đẹp giấc mộng lành đã trao
Cho đời toả nắng xôn xao
Vườn yêu còn mãi dạt dào ý thơ

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0

CHƯA


Chưa xa đã nhớ nhung nhiều
Chưa gần vẫn có những điều đầy vơi
Tay ai cầm một nắm xôi
Chưa ăn sao bỗng bồi hồi rưng rưng

Chút tình nho nhỏ... muối gừng
Ngọt bùi cay đắng xin đừng quên nhau
Ngàn xưa còn với ngàn sau
Vần thơ lắng lại đôi câu hẹn hò

Còn đây một chút giả vờ
Cầm bằng tình muộn ơ hờ thế thôi
Thật ra chỉ một dáng ngồi
Mà sao gió thổi tơi bời gốc si

Nợ duyên tiền kiếp hay gì
Bỗng dưng buộc cánh thiên di nửa đường
Phận mình gối đất nằm sương
Phận người khấp khểnh dặm trường thế nhân

Đổi tình xa lấy duyên gần
Làm sao quên được một lần viếng thăm
Mai dù phận số mù tăm
Lòng son một nỗi sắt cầm người ơi

Chưa đi dường đã nhớ rồi
Cung trầm thổn thức những lời thở than
Chia nhau nửa mảnh trăng vàng
Nửa soi gối chiếc , nửa ngàn dặm xa

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ THÁNG CHÍN
 
 
nhớ người
gõ cửa tìm thăm
thì ra gỗ mục
trăm năm qua rồi
chao ôi
một chút đứng ngồi
mà sao dan díu
tình ơi ví dầu
 
nỗi niềm
biển thẳm sông sâu
thời gian
rồi cũng bạc màu
đá phơi
dư hương
còn chút tình đời
quên đi nênh nổi
kiếp người phù vân
 
Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0



DƯỜNG NHƯ


Dường như bỗng lạnh heo may
Dường như gió cuốn lá bay lưng trời
Dường như đôi giọt mưa rơi
Dường như lòng cũng tơi bời gió mưa

Và dường như có tiếng thưa
Vâng, em vẫn đẹp vẫn vừa lòng anh
Qua rồi một thuở xuân xanh
Sao dường như vẫn đâm cành nở hoa

Phải đâu dáng vóc lụa là
Dường như... cũng chỉ như là... dường như
Ngỡ ngàng nửa thực nửa hư
Nửa đường thiên lý... dường như vẫn tìm

Mịt mờ tăm cá bóng chim
Dường như con mắt lim dim... ngủ rồi
Ghét thương cũng một lẽ đời
Dường như có chút đầy vơi bến bờ

Nỗi niềm gửi một ý thơ
Để cho lòng cũng ngẩn ngơ với người
Nhỏ nhoi cát bụi bên đời
dường như vì một nụ cười ...tơ vương

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-28 08:28:18Liên Hương>



VẪN CÒN CÓ NHAU


Vắng tanh không tiếng gọi mời
Trống tênh cả một đất trời không nhau
Thơ buồn ngại viết nên câu
Nhìn đâu cũng thấy một màu khói mây

Tưởng như người ở đâu đây
Ngoảnh nhìn chỉ thấy hàng cây đứng buồn
Trời mưa cho ngẩn ngơ hồn
Liêu xiêu bóng đổ nguồn cơn chập chùng

Nỗi niềm dậy những bão giông
Dài theo nóc phố mịt mùng mưa sa
Thương con sẻ đậu hiên nhà
Ngẩn ngơ phận nhỏ biết là về đâu

Mùa mưa về gõ nhịp mau
Để cho gió thổi buồn rầu ngẩn ngơ
"Bán cho tôi một chút khờ
Đem làm gia vị muối thơ để dùng"

"Nhà nghèo, phận nhỏ" niềm chung
Đường đời xa lắc chập chùng núi non
Gió mưa một cuộc vuông tròn
Cũng mong "sỏi đá vẫn còn có nhau"

Bởi vì "rứt ruột lòng đau"
Nên mong mõi sống bạc đầu đừng xa
Kệ ai phú quí lụa là
Yêu thương một mối tình ta...

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0




ƯỚC GÌ


Hỏi người bên ấy về chưa ?
Mà ngoài kia vẫn cơn mưa trắng trời
Xin đừng vội hạt mưa rơi
Để người lỡ hẹn cho người đợi mong

Một đời bó gối ngóng trông
Cũng quen lắm cảnh phòng không gối nhàu
Chiếu đơn chăn chiếc bạc màu
Chim bay về đỉnh tình sầu gọi ai

Nửa đời nắng nhạt hồng phai
Ngại ngùng câu hát: mốt mai hẹn hò
Sông sâu chùn bước dẫm dò
Chân trời xa lắc cánh cò lẻ loi

Nhà nghèo phên dậu ai coi
Đồng xa trả lại về nơi ruộng gần
Nhìn trời mưa nắng phân vân
Người ơi xa cách cũng ngần ấy thôi

Tình đời xanh lá bạc vôi
Biết là nước chảy bèo trôi phương nào
Nỗi niềm đất thấp trời cao
Tựa như cơn gió thoảng vào vườn khuya

Trên trời có ánh sao chia
Ước gì đừng có xa lìa người ơi
Nỗi lo, lo cũng nhiều rồi
Xếp chăn chiếu lại về ngồi với nhau

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0



NÍU


Tơ hồng níu áo người qua
Hàng cây níu gió la đà vườn khuya
Lối quen níu bước ai về
Tình xưa níu một lời thề cỏ may

Mắt vui níu cái chau mày
Đường xa vạn dặm níu ngày tháng qua
Khôn ngoan níu lại thật thà
Ký ức níu lại tình xa ngàn trùng

Thuyền quyên niu bước anh hùng
Mùa đông níu lấy lạnh lùng gió mưa
Sông dài níu giọng đò đưa
Mồng tơi níu rặng rào thưa quanh vườn

Xác thân níu kéo linh hồn
Thương người níu áo để còn có nhau
Sợi nắng níu giọt mưa mau
Ngàn xưa níu lại ngàn sau hẹn hò

Liên Hương - Lê phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI RU


Phải chi có được phép tiên
Để em hóa ngọn gió hiền ru anh
Gió về thức trọn năm canh
Lời ru giỗ giấc an lành... à ơi

"Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay"
À ơi... nhè nhẹ giấc say
Ngủ đi cho vợi tháng ngày ưu tư

Giật mình nửa thực nửa hư
Nhìn ra cửa thấy hình như... canh dài
"Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm sắt mài nên kim"

Bao lâu phận nhỏ kiếm tìm
Tình ta tăm cá bóng chim mịt mờ
Đành thôi nhắm mắt ơ hờ
Lời ru xưa cũng thẩn thờ... buồn tênh

Chiều nghiêng cơn gió bồng bềnh
Lời ru như sóng lênh đênh biển bờ
Ru người cho trọn giấc mơ
Sông dài biển rộng tình thơ sắt cầm

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0



NGƯỜI YÊU TÔI BỆNH


Nắng mưa chi buổi giao mùa
Người yêu tôi bệnh ai đùa với thơ
Xót lòng một chút vương tơ
Nhìn ra phố xá ngẩn ngơ nỗi niềm

Mưa buồn nặng giọt sầu riêng
Chập chờn mộng mị chung chiêng ngày dài
Cũng quen phận số an bài
Vô thường là cõi mốt mai ta về

Chỉ buồn vì ở chốn mê
Chưa lần nào gọi tên quê quán mình
Chưa từng âu yếm nụ xinh
Chưa ôm ấp một bóng hình xa xôi

Nhà nghèo phận nhỏ vậy thôi
Gió mưa nênh nổi đôi hồi có sao
Nỗi niềm đất thấp trời cao
Nỡ đâu đem khổ buộc vào cho ai

Nghĩ gần xa, nghĩ ngắn dài
Sướng vui khổ lụy một mai liệu còn?
Thôi thì có cũng vẫn hơn
Chút tình nắn nót nguồn cơn ngọt ngào

Liên Hương - Lê phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»