h ư ơ n g á o
btcb.Sep.9.Sat.10 Pm SaigonVietNam
có phải gió mang em đi bỏ lại anh chơi vơi Saigon đêm mộng mị
có phải mưa làm mờ đám khói vàng tay thắp thuốc thâu đêm
anh một mình ngập ngụa vũng nhớ thương
lưu luyến chiều giã từ buồn hắt buồn hiu buồn quá đỗi
dấu yêu ơi biền biệt nghìn trùng mông lung mộng thực
biết bao giờ tìm gặp chỗ nhập một dòng sông
biển và biển mênh mông trùng khơi sóng
em hóa sương
anh thành bọt có tương phùng một cuối hạ hôm nay
lá trôi về kết tụ tam phương
anh và em gối đầu trên cuống rún quê hương mấy mươi năm xa cách muôn trùng
vất ra ngoài khung cửa tha phương
anh cầm tay dắt em bước về khung trời cũ xoay chốt cửa thanh xuân
mở toang vùng rong rêu ký ức
một ngày là biết mấy những vòng quay
tình mình cũng vành vạnh tròn
như đôi chiếc bánh cao su xe bình bịch hơn một trăm năm mươi phân khối
cõng trên lưng hai thân xác lưu vong mà trước mặt sau lưng thấy cái gì cũng lạ
anh lại lạc đường trên chính quê hương
em lõm bõm nhớ quên từng ngách ngõ con đường phố phường hàng quán
ừ em ạ ! quê hương mình là đây, là như vậy
mình trở về thiên hạ tưởng người dưng
cũng máu đỏ cũng da vàng với bước chân chập chững
tẩn mần nhìn tấm bản đồ trên tay như những khách thập phương du lịch lạ lùng
đính kèm theo là cái nhìn dị ứng người sài thành
thiên hạ ngỡ mình là khách không mời sa chân về từ những hành tinh
anh nhìn em , em nhìn anh mà cái cười không tròn cạnh
em đừng buồn vì hoạt cảnh chung quanh
phơi trong nắng tắm mình trong mưa lạnh
nhưng bên nhau mình ấm áp quá phải không em
thế cũng đủ, còn dư hơn thế nữa
bởi vì ta luôn như bóng với hình...
chiều em đi trở về nơi khởi thủy
anh cũng bắt đầu trở lại chỗ ra đi
và tự hỏi mình ra đi hay đã trở về
anh không biết, như em , mình không biết
những chiếc vỏ chai biere xếp hàng ngay ngắn trên bàn cũng ngăn nắp như anh
tình yêu mình ngăn nắp như nhau
em và anh kiễng chân với tay qua
đỉnh bức tường rào luân lý
lá bối bay trong ngũ uẩn cương thường kim cô mình thị bốn nghìn năm tân ước
say hương áo thơm em mùi da thịt hoàng hôn ân ái nửa vời
anh xếp lưu y để dành chút hơi thừa vụng dại
thổi ngọn thần phù lên cung phím mê trầm hoang dại
hương yêu ngầy ngật vùng hôn thức
hừng hực lửa đam mê trên những phân vuông nhục cảm biểu bì
đốt cháy mười đầu ngón tay vùi mầm lễ nghĩa
chữ từ hóa cổ thụ nghìn năm rừng nguyên sinh tình ảo
bờ môi thơm run rẩy nở đóa nghê thường,
hoa hé nụ sau lần khai nhụy tiền nguyên vẫn ngỡ lần đầu bỡ ngỡ
thổn thức nhịp yêu đương tình tự mình ấp mặt vào nhau
tóc mây đan lùa năm ngón hư ngôn thoáng chớm ánh ngân kim thời gian năm tháng
mình lặng lẽ tìm nhau trong hơi phả cụm nguyên đào
rượu mật rót chan từ môi qua mắt
em nếm qua nguyên thủy chỗ khai từ cửa miệng
nơi thì thầm hai chữ yêu em
để bây giờ lời mặc khải cũng là không
để bây giờ đất trời ranh giới cũng là không
để bây giờ
một mình anh nhớ em
một mình em nhớ anh
đã là quá đủ
một lần
một đời
ta ngập tràn chìm nổi tận đáy một đoạn cuồng lưu dòng sông lũ tràn hạnh phúc
anh ơn em
một lần là mãi mãi
dấu yêu ơi
có biết không từ em, chỉ từ em đấy thôi mà thơ tràn nhạc trỗi
anh cuộn mình trong hơi ấm áo hương người
để biết mình đã có lần hạnh phúc khôn nguôi
và như thể, bên nhau một lần là mãi mãi
dzuylynh \ .hònngọoviễnđôngthángchín trong nắng trong mưa cuối hạ đầu thu 2012 hẹnnhausaigon.