Năm ấy, sau khi dẹp xong đám hồ ly tinh vây quanh KDG, chị vợ bèn trổ tài đẻ liền tù tì hai năm liên tiếp : thằng cu lớn rồi thằng cu bé. Nên năm nay thằng lớn 6 tuổi, thằng nhỏ 5 tuổi, gia đình ấm cúng vui vẻ.
Hôm đó chị KDG xẻ cho hai con mỗi đứa một miếng đu đủ chín ngon lành. Dù ngon đến mấy thì đầu có cuống vẫn kém ngon hơn đầu kia. Thằng nhỏ bắt đầu từ đầu kém ngon ăn tới. Còn thằng lớn thì đớp ngay đầu ngon kia. Tò mò chị KDG mới hỏi chơi, trước là hỏi thằng nhỏ.
chị KDG : sao con ăn đầu nầy trước mà không ăn như anh con vậy ?
thằng nhỏ trả lời : đầu nầy nó ít ngọt hơn đầu kia. Nhưng mình mới ăn, còn thèm nên ăn vào vẫn thấy rất ngon. Rồi khi đã ăn chút chút, mình bớt thèm thì miếng đu đủ nó từ từ ngon hơn. Nên lúc nào mình ăn cũng thấy ngon.
chị vợ KDG thầm nghĩ : thằng nhỏ nầy coi bộ giống mình, khôn ngoan đáo để.
Rồi chị quay sang thằng anh, trước khi hỏi đã nghĩ rằng thằng nầy thì chắc là chỉ giỏi cái tham ăn như bố, để coi nó trả lời sao đây.
Chị KDG hỏi : em con nó nói đúng quá, vậy sao con không ăn như nó ?
thằng lớn trả lời : Con biết chứ ! con dư biết vậy. Nhưng con phải ăn cái đầu ngon trước. Ðể lỡ khi bố bảo con cho bố một miếng thì con cho bố miếng ít ngon đở tiếc hơn !
Không biết chị KDG nghĩ gì mà nghe chị chép miệng : quả đúng là rau nào sâu nấy !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !