📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT THÊM ĐIỀU GÌ ? đăng sơn.fr

430 trả lời, 76.342 lượt xem — Trang 4 / 15





Sơn à,
Em hỏi "Viết Để Làm Gỉ" . Anh Nghĩ: viết cũng là cách "khám" mình có bệnh trầm hay bốc cảm không ?
Nếu có, chữ nghĩa cũng chữa được phần nào bệnh đó em .
Gởi em đọc lại một đoản khúc anh viết từ lâu . Nhưng mỗi khi đọc lại, anh cũng cười với anh . Nếu em đọc mà cũng cười được, thì anh em mình đồng cảm .
Chúc em vui, thong dong viết và thoải mái cười với chữ nghĩa của mình: cho đời nhẹ hẫng chút tình cỏn con .
Thân mến,
Anh CN .



__________________________



Chữ Nghĩa chữa được bệnh


Vừa đọc mấy chữ, bạn đã phì cười. Tôi mừng vì vừa tặng bạn mười thang thuốc bổ.
Mà vui thì mới nên cười, đừng cười theo cách: cười là tiếng khóc khô không lệ. Kiểu cười này tệ hơn hết thảy những kiểu cười tệ nhất, như cười khẩy chẳng hạn...!
Cứ cười thoải mái và hồn nhiên, tâm sẽ vui, thân sẽ khỏe. Bất cứ nơi đâu, bất cứ tuổi nào cũng khỏi lo vướng vào tật bệnh. Cười như phương cách uống nước ấm sau bữa ăn sẽ chữa được bệnh tim mạch với tài liệu dẫn chứng y học của Chiêu Hoàng, hay nên uống nước Artiso để chữa bệnh cholesterol như Sương Lam vừa nhắc.
Riêng tôi thì thích dùng Chữ Nghĩa để chữa bệnh. Từ một nhóm chữ nghĩa nào đó mà vui được vài trống canh, thì cũng nên biết ơn người dùng bút gom chữ cho mình thưởng thức.
Hôm qua, nói chuyện điện thoại với một người bạn, chia buồn cùng nhau khi một người bạn thơ, anh Hoàng Trùng Dương, vừa mang chữ về trời, để người còn ở cõi tạm gởi lời tiếc thương. Không cho mạch buồn dẫn chuyện, tôi kháo với bạn về cuộc đời đã tự mình ngẫm đúng là hạt bụi, thì có gì lạ khi hạt bụi bay theo nguồn gió thiên mệnh.

Trong " Cổ học tinh hoa" kể rằng, có một ông đi trên đường một mình mà cười sằng sặc, sung sướng lắm. Có người hỏi chuyện gì mà cười vui thế?. Ông trả lời rằng, ông đang có ba điều sung sướng, nên vui mà cười. Một là trong sinh vật, có thú, có người, mà ông được làm người, thì là một điều sung sướng. Hai là trong loài người có người tàn tật bệnh hoạn, có người lành lặn, ông được lành lặn, thì là hai điều sướng . Ba là trong những người lành lặn, có kẽ là đàn ông, có kẽ là đàn bà, được làm đàn ông, thì là điều thứ ba sung sướng. Có ba điều sung sướng thì tại sao mà không vui cười cho được.
Với tôi, thêm một điều sung sướng thứ tư: Giữa tất bật đời thường mà tôi còn góp chữ ráp câu thành thơ (cứ gọi như một chỉ danh để nhớ), để thỉnh thoảng đọc lại, hoặc buồn, hoặc vui đều đắc ý với mình! Vậy sao không cười khoái chí hơn cái ông trong Cổ Học vừa nêu.
Nếu trong cuộc sống còn cười được thoải mái thì làm gì có thời gian mà nghĩ đến lão, bệnh, tử. Mà có nghĩ, cũng thấu được nghĩa vô thường trong sinh diệt.

danh-lợi-đời-tình

này Danh, ta hỏi Danh nè
khi Danh về đất có nghe đá buồn
chút hồn nương gió mênh mông
thân Danh tơ bụi còn không cõi người?

này Lợi, ta hỏi chút chơi
vì đâu mê vọng đứng ngồi không yên
biết câu "phú quí do thiên"
sao còn toan tính đảo điên lỗ lời?

này Đời, thử ngắm gương chơi
trăm năm bất quá vệt ngời bóng qua
tội gì quyến luyến cội Ta
nặng hình hài rã ta bà mộ khơi!

này Tình, vẫn mới tinh khôi
sau chung thủy kiếp, mai ngơi hồn mình
khỏa tay phủi bụi tử sinh
hóa thân, thân hóa hạc trình hồi vu!

Cao Nguyên



_________________________






THƯ CHO MỘT NGƯỜI ANH văn học.



_________________________




* Anh lớn Cao Nguyên.


Chữ nghĩa của anh đã là một ngọn lửa truyền hơi ấm từ anh đến em.

Em còn nhớ ở một ngày khá xưa - Bên Phố Cũ của Đặc Trưng - Anh đã hỏi em :
- Trong tủ sách của anh có 3 ngăn : Quá Khứ,hiện tại và tương lai,em thích ngăn nào nhất ?

Suy nghĩ trong chốc lát,thằng em của anh đã viết để trả lời :
- Em thích cả 3 ngăn,vì một lý do rất dễ hiểu : Ta không thể nào sống mà không có quá khứ ( sự kinh nghiệm ) .Hiện tại là một con đường đang sống và để học hỏi và đi tới phía trước ( tương lai )

Anh lớn !

Cả 3 điều này được cấu tạo từ những giọt nước mắt trong sự từng trải và chiêm nghiệm. Với chữ nghĩa của anh,của em,em đã biết khóc và biết cười.
Khi đọc và suy ngẫm,em luôn cảm nhận được một ý nghĩa mà con chữ chỉ là một công cụ để có thể diễn đạt.Ta dùng chữ như thế nào để diễn đạt ? Và nguời đọc sẽ dùng chữ như thế nào để có một nhịp cầu để cảm thông ?

Đó là những điều làm em suy tư mỗi khi đọc và viết.Viết để làm gì ? Em đã có lần vào trang viết của anh để đọc - như một khắc khoải - như một dự liệu để đoán biết chữ nghĩa sẽ đi về đâu ( ? )

Em đã rất cảm động khi có chữ của anh - như một " trầm Khúc " .Nỗi trầm khúc ấy đến từ tâm.Viết ,theo em, là một con đường đi.Đạo là con đường đến từ tâm.Khi viết những dòng này cho anh,em không thấy mình cười như câu chuyện kể của anh.Cười có nhiều khi cũng là tránh để không bật khóc.

Anh !

Sáng nay,thơ thẩn đứng ở quầy sách báo (Báo chí bên này thì quá nhiều )em đã lưỡng lự để chọn một quyển sách,một tờ tạp chí.Có những cuốn sách,những cái tựa in to đậm trên mấy tờ tạp chí của Pháp đã làm em chóng mặt,nhức đầu. Con người đã lạm dụng và lợi dụng chữ nghĩa quá nhiều như một cách làm giàu và chạy theo trào lưu.
Họ đã viết gì,in ra điều gì ?
Anh đã suy nghĩ gì để viết từ chuyện làm thơ và viết văn ?
Còn em ? Từ bao nhiêu năm tháng ,lê lết từ bài viết đầu tiên ở tờ nguyệt san Thiếu Nhi ở Saigon ( Nhật Tiến chủ trương ) sang đến những tờ tạp chí bên này,em đã làm gì,viết gì ?
Đôi lúc,nghĩ lạị em vẫn còn bàng hoàng,tự hỏi : Mình viết gì và viết cho ai ?

Anh !
Vài hàng tâm tình cùng anh ở những ngày cuối năm.
Em xin chúc anh nhiều sức khỏe và bền chí khi viết.Viết để còn có lửa tinh thần.Viết để ngất ngưỡng giữa bao điều trái ngang trong cuộc sống.

Bình an và tình thân ,anh nhé.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0







..


* Ở một trang Blog của một người bạn viết,tôi đã ghé thăm vơí hàng chữ :



TRỞ LẠI THĂM NHAU.

__________________




* Khi Bạn đã viết như sau :

..." Cũng đã lâu mình không còn viết được một bài văn nào, đôi lúc muốn viết thật nhiều nhưng ngẫm nghĩ lại thôi, chẳng muốn ai biết được những gì mình đang nghĩ .... "


Từ một mặt chữ trong chủ đề Thơ của bạn,chữ nghĩa của bạn đã dẫn đường tôi đến một khu
vườn riêng . Ở đó,có một cái tựa mà tôi cảm thấy thích : " Viết Đi Mà "

Đọc rất chậm rãi những điều người khác viết để hiểu tại sao họ viết.

Viết để làm gì ?
Và tại sao chúng ta viết ?

Những câu hỏi trên có cần đặt ra một cách thường trực mỗi khi suy nghĩ về một điều gì đó để ngồi vào bàn viết hay không ?

Có lần tôi được đọc ở đâu đó,có câu : " Viết và sáng tạo là một sự lao động trí tuệ "
Tuy là người rất say mê với công việc làm hàng ngày,nhưng tôi nghĩ theo một cách khác : Viết không phải là lao động - tôi xin né chữ lao động vì cái danh từ ấy nghe có vẻ dao to búa lớn theo một nghĩa nào đó.Viết là một hình thức diễn đạt để có thể trải lòng và thoải mái nói lên được những suy nghĩ và cảm súc của riêng mình.

Mỗi nguời có một hay những cái nhìn về cuộc sống và con người trong xã hội.Và vì thế,khi viết,tôi thấy mình rất thận trọng khi muốn kể về một vài câu chuyện xã hội đời sống và tôi thích viết về đề tài này như một sự kiểm nghiệm để sống.Sống trong những khoảng khắc vui buồn,sướng khổ.

Những bài thơ,những đoạn văn xuôi có thể đưa con người lại gần vơí nhau.Đôi khi,sống giữa một đất nước ngã theo khuynh hướng vật chất,tiện nghi và lề lối của một cách thức suy nghĩ : Chủ nghĩa cá nhân tính - tôi thấy buồn lòng và cảm thấy lẻ lơi.

Có thể ,vì vậy,bạn đã viết và tôi đã và đang viết.

Viết xong,ta cảm thấy nhẹ lòng.

Xin đừng gọi,đừng xem tôi là một nhà văn,nhà thơ.Tôi sợ thấy mình phải xem đó là một cái tên gọi của nghề nghiệp,tôi chỉ là một sinh vật nhỏ bé biết học cách suy nghĩ và suy luận.Khi viết,tôi xin đuợc viết vơí sự trung thực của mình.


Vài hàng chữ ngắn,dài để thăm chữ của bạn.

Tôi xin ngừng viết để chúc bạn vui và hãy vui lòng vơí chữ nghĩa khi viết,khi đã tự nói vơí mình : Viết - Viết đi mà....



thân ái


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




..



VIẾT CHO MỘT NGƯỜI THẦY.
______________________________





1.


Dưới cơn mưa hạ.Gặp lại thầy,tôi mừng lắm ! Với số tuổi 81,ông vẫn còn minh mẫn tráng kiện,đặc biệt là với ánh mắt sáng và nụ cười ranh mãnh.

- Cậu ra sao rồi ? Thầy hỏi.

- Em khoẻ như con trâu đực.Còn thầy thì sao ?


Ông bắt chặt lấy tay tôi.Giọng trầm :
- Như một chiếc xe cũ.81 tuổi rồi.Lâu lâu vào nhà thương rồi lại dọt ra.Già rồi !

- Thầy đừng nói vậy chứ.Tuổi trong tâm linh của thầy chỉ mới 25 mà.Em thấy và biết vậy.

Ông thầy người Pháp cười dòn tan và ông nói vài câu chuyện về đời sống,thỉnh thoảng ông đề cập đến tình hình chính trị và kinh tế.Cách nói chuyện của thầy vẫn hấp dẫn,thu hút.

Lúc từ giã,ông nói :

- Nè cậu nhỏ.Tôi vừa hoàn thành xong quyển sách thứ 2 về cuộc đời.Tôi sẽ mang lại tặng cậu như lần trước.

Tôi nói với thầy rằng tôi sẽ đọc lại quyển sách mà thầy đã ghi tặng và sẽ ngồi vào bàn viết để viết một bài về thầy vào khoảng 9 giờ tối nay.

Thầy cuời vui :

- Ừ. Em sẽ viết gì ? Ừ.Đúng 9 giờ tối,tôi sẽ nghĩ về em.


8 giờ 30 tối. Tôi ngồi vào bàn,gõ máy.Quyển sách mang tên " Pour mes enfants et mes amis " - Tặng Các Con và Bạn Bè - của ông trải rộng trước mặt.

Ông thầy Jean Delorge của tôi là một nhà văn và là cựu thị trưởng của một tỉnh gần nơi tôi ở.Giọng văn của ông đầy nét khôi hài trẻ trung ,có khi nghịch ngợm ,có khi rất nhẹ nhàng khi ông đề cập và nói về những suy nghĩ của ông trước đời sống,nhất là ở những chuơng viết về loạt bài diễn văn của ông trước quần chúng.

Đọc những trang viết của ông,người đọc có cái cảm giác ngồi trước một khán đài để xem cách ông diễn tuồng trước cuộc đời qua biết bao cảnh thăng trầm.Cái hay của ông là thái độ trầm tĩnh và dùng hài hưóc để đối diện với bao đổi thay giữa đời.

Có trang viết,ông kể về chuyện tình 68 năm của ông : Lúc chàng 13 tuổi ,quen biết nàng khi nàng mới 9 tuổi, để khi cùng lớn lên và lấy nhau cho đến nay.

Tôi đã say mê đọc ông và dùng quyển sách như 1 trong những quyển sách gối đầu giường này để thấm nhuần nhiều điều về lãnh vực tư tưởng.

Để kỷ niệm ngày sinh nhật lần thứ 80 của ông,ông đã cho in quyển sách đời sống này.Và ông đã nói với tôi khi đề tặng : ... " Pour dang son que j'ai une grande estime " - Tặng Ds với lòng quý mến " .

Thầy đã cười ấm áp :
- Nè. Muốn sống lâu đến 80 mùa xuân giống tôi không ? Hãy đọc ngay trang cuối cùng của sách.

Tôi mở ngay và đọc được như sau :

" Que faut -il pour arriver à 80 ans comme moi ?

- Avoir une gentille femme
- Se lever tôt
- Manger,et manger gras
- Couper du bois, jardinier
- Faire de l'ordinateur
- Boire du café
- Et aller à la messe pour gagner son paradis..mais ce n'est pas urgent !

* Có một người vợ dễ thương ,tử tế
* Thức dậy sớm
* Ăn ngon và ăn nhiều chất mỡ
* Đốn củi,làm vườn
* Chơi máy vi tính
* Nốc cà phê
* Đi nhà thờ để có thể lên thiên đường..nhưng điều này không cần gấp cho lắm !


Thầy ơi !

Cám ơn thầy.Em sẽ thử.


.....


Bây giờ là đúng 9 giờ tối.Tôi đang viết đến đoạn cuối này cho thầy của mình.Và tôi có cái cảm giác rất bình an.....






* 2

HẠNH PHÚC Ở CUỐI NGÀY[/color]

______________________



Một trong những người bạn đã nói trong điện thoại là anh ta hiểu được sự cô đơn của tôi khi viết.Lúc ấy,tôi chỉ biết cười.Nụ cười mà bạn tôi không thấy được qua khoảng cách.

Cô đơn là cái gì ? Và tại sao lại là cô đơn khi viết ?

Người ta không thể nào vừa nói chuyện vừa làm một việc khác khi viết.Bộ óc con người chỉ có thể tập trung vào một điều duy nhất trong khoảng thời gian cố định để làm cho xong một công việc ( nhất là khi viết ) .Tôi biết rõ là như thế.

Bộ óc có trí nhớ đã giúp tôi nhớ lại là mình đã có một ngày quá đẹp ( nếu không thể dùng chữ mỹ mãn ).Từ một góc sáng sớm,chim chóc đã chíp chíp lúc 5 giờ để báo hiệu là trời sẽ đẹp.Con đường đi làm cũng thong thả vì đang vào những ngày cuối năm có những ngày nghỉ thường niên của dân đi làm...

Gặp lại Jean,ông thầy người pháp đã có lòng ghé thăm tôi.Năm nay ông chỉ mới 81 tuổi,thân hình ông cao lớn tráng kiện.Trong tay ông cầm cuốn tạp chí Le Point với cái bià của tháng giêng có hàng tít in đậm bắt mắt : " Thượng đế có thật hiện hữu không ? "

Sau cái bắt tay rất chặt,ông thầy hỏi :

- Sao em cười ? Tôi biết em và tôi tin ở trời.

Tôi cũng cười theo ông lần nữa :

- Chỉ cần nhìn hình thể của con kiến và con voi thì mình biết và nghĩ là có đấng tạo hoá.


Câu chuyện giữa hai thầy trò nổ dòn như pháo tết,tôi nhắc đến vài điều ngộ nghĩnh đáng chú ý trong quyển sách mang tên : " Tặng các con và bạn bè của tôi " * mà ông đã in ra và tặng tôi.Cách viết của ông rất thâm thuý và khôi hài.Khi đọc xong,người đọc có cái cảm giác thoải mái lâng lâng.Tôi thấy đôi mắt chớp chớp của Jean ướt át ra chiều cảm động.

Ông bảo tôi :
- Thấy em như một hiền triết !

Tôi ngẩn ngơ :
- À không . Người viết triết học là thầy.Không phải em.Em chỉ là một người đọc.

Ông thầy cười cười :
- Muốn có được cái trí nhớ tốt và được hạnh phúc thì ta nên đọc và viết.

Nghe như thế thì tôi khoe :
- Thầy biết không ? Em vẫn viết về thầy vào lúc thầy đã lên giường vì em đã đọc và biết rõ cái progamme trong ngày của thầy.Thầy thức sớm và đi ngủ sớm sau màn tin tức ở TV.Em đang viết về những ý nghĩ trong quyển sách của thầy.

- Em nghĩ gì ?

- Em vui vẻ khi đọc đi đọc lại những gì thầy viết.

- Kỳ sau em hãy mang đến cho tôi đọc điều em viết và tôi sẽ tặng em một quyển khác mơí ra đời của tôi.Bây giờ mình chia tay để em làm việc.

Jean bắt tay,quay lại trước khi ra cửa :
- Nè em ! Em muốn tôi chúc gì cho em khi qua một năm mơí ?

- Em xin thầy một lời cầu nguyện trước khi thầy đi ngủ.

Thầy tôi hứa và bước đi.Bóng dáng ông để lại cho tôi một chốc lát êm ả và tôi biết mình sẽ ngồi rất yên trong góc bếp khuya nay để đọc lại những trang chữ của ông và viết cho ông.


Viết để biết mình chẳng bao giờ cô đơn khi được viết.

Viết để giữ lại một góc đời của tình thân.




đăng sơn.fr


__________


- à toi,Jean Delorge

* Pour mes enfants et mes amis - JBL
Đăng nhập để trả lời
0



______




ĐÔI ĐIỀU VỀ SỰ HỆ LUỴ CỦA MỘT CHỦ ĐỀ

___________________________________________






Nhớ có lần ở dưới một bài viết cùng dạng chủ đề,tôi nhận được một câu hỏi như một lời góp ý :

" Anh có nghĩ là những điều anh viết sẽ làm mất đi một tình bạn try kỷ không ? "

Dưới câu viết ấy có một chữ ký duy nhất : Guest.



Dĩ nhiên là tôi không trả lời vì thấy mình chẳng có điều gì để bàn luận thêm thắt vơí một cái chữ ký ảo khi vào góp ý.Sau lưng chữ ký ấy là một người không lộ danh tánh khi lạng trên mạng ảo.,

Cái câu định nghĩa Try Kỷ đã không bao giờ làm tôi phải suy nghĩ và nhức đầu về nó. Người đọc có thể đọc loáng thoáng về một bài viết nào đó.Thấy hợp vơí mình hoặc có sự nhiệt tình thì bỏ chút ít thì giờ ghi vào vài câu.Có khi nhiệt tình,có khi cũng rất nặng nhẹ theo một quan điểm nhận định riêng.

Từ một vài diễn dàn trên phố web,tôi có may mắn kết bạn thêm vơí một số rất ít bạn viết có tình,có lòng để thăm hỏi và trân trọng nhau. Tôi cũng có nhiều cơ hội và có cái " may mắn " để thử nghiệm những lá thư,những mối tình cảm rất ảo hoá và đầy huyền ảo mơ hồ....

Những đám mây mù huyền ảo ấy đến và đi trong một sự quên lãng.Người ta hay nói : Buổi tiệc vui nào cũng đến lúc phải chia tay.

Tình thật giữa người thật ở ngoài đời cũng như thế.Đến rồi tìm đường ra đi.

Trong thế giới ảo có chữ và chữ.Những mối tình ảo cũng từ chữ nghĩa tượng hình và những mối tình ảo đặt hàng trên thơ văn cũng nhanh chóng rũ áo ra đi.

Đi và tan loãng vào một nỗi lãng quên hay sẽ trở lại vơí một cái tên khác lạ ? Hoặc là cùng một tư tưởng,cùng một hoàn cảnh viết mà khi trở lại sẽ tự tạo thêm cho mình thêm vài cái tên nữa khi đăng nhập ?

Nói như thế là khi thay tên nick,ta cũng có thể có thêm một hai phần khác cho cuộc đời tinh thần của mình có thêm vài điều thú vị. ( ! )

Ôi ! Ma thuật và quyền phép vạn năng từ những ý nghĩ của con người cũng là một trong những điều huyền bí.

Ở thế giới Net,sự kỳ ảo,huyền bí luôn là điều có thể xảy ra.



Xin hãy cùng thận trọng.





đăng sơn.fr

* Trích từ : Thế Giới Ảo và Tình Thật
Đăng nhập để trả lời
0
..



TẠI SAO VIẾT ?
TA CẦN GÌ ĐỂ VIẾT ?

________________________


‘’ Viết đúng mình,nghĩa là Viết khác người khác ‘’


… Tôi chụp được câu này ở đoạn cuối của tựa bìa một tập truyện ngắn rất khó ưa.
Cô gái viết một loạt truyện ngắn để diễn tả nỗi sâu thẳm trong tâm hồn và sự khao khát tình dục âm ỉ của đàn bà….
Nhà văn nữ đã cố gắng viết rất khác ngưòi để tạo dáng,tạo vẻ cho một phong cách ‘’ mới ‘’ ! Những động từ,danh từ như ‘’ Náu lặng ‘’ – ‘’ Cánh Cụt ‘’ có thể làm người đọc bần thần,hụt hững . Để hiểu trọn được câu văn,dù ngắn,người đọc phải lướt lại nhiều lần để có thể ráp nối chữ nghĩa và bố cục của câu văn !

Ngẫm,và nhớ lại những bài viết về ‘’ Văn Chương và Sáng Tạo ‘’ của vài nhà văn đi trước.Họ nói như thế này : « Văn chương cần có sự đổi mới để sáng tạo. Đổi mới có nghĩa là đập phá những cái đã cũ ‘’…

Văn chương vốn dĩ đã nằm trong ngành nghệ thuật gồm Cầm Kỳ Thi Họa.
Người làm nghệ thuật, để sáng tạo,không nhất thiết phải khuôn rập theo một quy củ của một hệ thống suy nghĩ ( La pensée unique ! )

Người chụp ảnh nghệ thuật muốn khá hơn,anh ta không cứ phải rập theo khuôn mẫu của những tấm ảnh của người đi trước đã thành danh để gọi là thành công.
Người họa sĩ ,trước khi muốn thực hiện một bức tranh đẹp,có hồn,anh ta phải nghiên cứu những đường nét và cách pha chế,hòa hợp gam màu để định hình một tác phẩm riêng theo tài năng và tâm hồn của mình.

Còn ngưòi viết nhạc,làm thơ,viết văn ? Họ cần gì để viết ?
Ai lại chẳng biết họ cần dụng cụ cơ bản như bàn phím,cây viết,trang giấy hoặc màn hình của computer….Nhưng chủ yếu là họ nghĩ gì ? Rung cảm như thế nào để Viết ? Và Viết thế nào,viết về điều gì cho nên hồn ?

Cũng từng ấy những đề tài xoay quanh sự biến chuyển của thế giới ( ngoài những lãnh vực chuyên môn trong địa hạt Chính trị, Khoa học,Y tế,Kinh tế,Luật pháp….) ngưòi viết sẽ viết ra sao để có thể giải bày,diễn đạt được tư tưởng của mình theo một cách sáng sủa,mạch lạc ?.Có thể nào viết theo một cách cổ điển mà lại mới ?Có khi viết theo lối rất mới nhưng lại không đảo lộn sự trật tự của văn phong ?.

Vấn đề này không phải nhỏ trong cách thức giải bày và kết nạp về lãnh vực tư tưởng ( bạn suy nghĩ ra sao ? Bạn muốn tìm kiếm điều gì trong một bài viết để làm giàu có sự suy nghĩ cho ngày sau ? )

Vài dòng tản mạn khi Đọc.
Quay sang chuyện ở các forum,diễn đàn ở Net.Một số người viết đã viết gì ? Viết để đả phá,nhạo báng hay viết để chia sẻ và tự học hỏi để xây dựng trong một tinh thần cầu tiến ?

Về phía người Đọc. Họ dùng cảm năng như thế nào để chia sẻ và Góp Ý ?
Hay họ chỉ im lặng với một thái độ hững hờ,hoặc có khi lại ngứa mắt,ngứa tay dùng quyền hạn Góp Ý để viết những lời lẽ khiếm nhã và tách ra khỏi cái tiêu đề mà người viết đã định đặt ?

Viết hay đọc. Ít ra,nghĩ cũng nên dùng thì giờ để suy ngẫm, để sống.



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0

Vài dòng tản mạn khi Đọc.
Quay sang chuyện ở các forum,diễn đàn ở Net.Một số người viết đã viết gì ? Viết để đả phá,nhạo báng hay viết để chia sẻ và tự học hỏi để xây dựng trong một tinh thần cầu tiến ?

Về phía người Đọc. Họ dùng cảm năng như thế nào để chia sẻ và Góp Ý ?
Hay họ chỉ im lặng với một thái độ hững hờ,hoặc có khi lại ngứa mắt,ngứa tay dùng quyền hạn Góp Ý để viết những lời lẽ khiếm nhã và tách ra khỏi cái tiêu đề mà người viết đã định đặt ?

Viết hay đọc. Ít ra,nghĩ cũng nên dùng thì giờ để suy ngẫm, để sống.


Thưa anh đăngson.fr,
Cho phép tôi ghi " Vài dòng tản mạn khi Đọc." .Những bài của anh viết luôn làm tôi phải suy ngẫm, trầm ngâm... có khi thật buồn trước 1 thực tế khó lòng cải thiện !
Người đọc dùng cảm năng như thế nào ?
Có thể họ xem qua hững hờ vì chẳng quan tâm. Cũng có thể chẳng liên quan gì đến họ nhưng với người có tâm lại gây nỗi bức xúc trong lòng. Khi đó điều gì sẽ xãy ra ? Họ sẽ góp ý, dĩ nhiên là với tinh thần xây dựng với lời lẽ nhẹ nhàng nhất có thể. Họ sẽ được (bị) gì ?
Nếu người nhận góp ý có tinh thần cầu tiến: lời góp ý sẽ được trân trọng và trả lời sẽ xem xét khắc phục nếu đúng như vậy, còn cảm ơn vì giúp họ biết ưu điểm để phát huy, khuyết điểm để sửa, tức là muốn họ tốt hơn
Ngược lại với người đầu óc thiếu cởi mở và cố chấp, họ sẽ được nghe & đọc những lời khó nghe & khó xem nhất vì cho là bị sĩ nhục , đố kỵ... Đố kỵ ,nếu có thể có, chỉ với ai hơn mình, không lẽ có kẻ tự cho là hơn người chăng (?)
Vậy thì nên im lặng hay góp ý ?
- Còn tùy ...

Cảm ơn anh và kính chào
hontusi

Đăng nhập để trả lời
0





@ - ĐÔI ĐIỀU ĐỂ HIỂU NHAU ...


_________________________________________


" ..... Họ sẽ được (bị) gì ?
Nếu người nhận góp ý có tinh thần cầu tiến: lời góp ý sẽ được trân trọng và trả lời sẽ xem xét khắc phục nếu đúng như vậy, còn cảm ơn vì giúp họ biết ưu điểm để phát huy, khuyết điểm để sửa, tức là muốn họ tốt hơn
Ngược lại với người đầu óc thiếu cởi mở và cố chấp, họ sẽ được nghe & đọc những lời khó nghe & khó xem nhất vì cho là bị sĩ nhục , đố kỵ... "

< hontusi


________


* Mến chào anh Hontusi.

Những điều anh đã viết ở trên là những điều tôi đã " chạm phải " trong quá khứ.
CHẠM vì nhiều lẽ.Và từ sự va chạm phải ấy ,lắm lúc tôi bùi ngùi giữ cho mình sự im lặng.

Chuyện dễ hiểu mà thôi : Khi viết có nghĩa là trình bày hoặc thử nói về một vấn đề.Người đọc là người lắng nghe để chia sẻ sau khi thu nhận.
Ở một diễn đàn,sự thông cảm và chia sẻ,thăm hỏi được xem là một điều cần thiết để có thể dung hoà ý tưởng và học hỏi lẫn nhau. Ngoài những điều đã kể trên,sự chào đón,thăm hỏi nhau là điều nên có với một tinh thần dĩ hoà vi quý và lịch lãm trong sự xử thế.

Nhưng,những người viết có mặt trong thế giới chữ cũng y như những con người thật ở ngoài đời.Có người rất cởi mở và hướng thượng dễ chia sẻ,có người rất lạnh lùng ,xa cách.

Người cởi mở luôn vui lòng và thích thú khi được đón nhận những lời góp ý hoặc những câu viết chia sẻ cảm thông .Còn những kẻ có "máu lạnh " và tự phụ thì cho dù ta có nhã nhặn vào trang viết của họ để thăm hỏi thì họ vẫn ngoảnh mặt ,lờ đi.Chính cái thái độ thiếu văn hoá và bất lịch sự này gây ra sự cách biệt và im lặng giữa những người sinh hoạt trên cùng một diễn đàn.

Ngoài ra,trên những trang webs còn có những điều tệ hại khác mà có dịp ,tôi sẽ xin trình bày trong một vài chủ đề khác nhau.

Xin cám ơn anh Hontusi đã có lòng chia sẻ cảm nghĩ.

Chúc anh vui và tịnh khi đọc và viết.


Thân ái


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0



..




CÂU CHUYỆN CỦA CHỮ NGHĨA.



_____________________________________________




Đời sống thì dĩ nhiên có lắm điều vui buồn.

Đời sống của chữ nghĩa cũng thế.Có những dòng viết rất dịu dàng chân thành.Người đọc cảm thấy được thoải mái khi đọc trong một chốc lát.Người thích đọc sách,thích suy ngẫm thì tìm những điều đáng chọn để đọc.

Để có thể viết như một cách tâm tình,kể chuyện,tôi có cách thức nhìn quanh quẩn,nhìn để nhận thức được biết bao điều đang xảy ra ở cuộc sống.Từ sách báo,phim ảnh,ta cũng có rất nhiều điều để có thể học hỏi.Và hẳn nhiên,ta có thể chọn điều mình thích và loại bỏ rác rưởi.

Sáng nay - Ngày nghỉ trong tuần.Vưà mở máy thì tôi nhận được 2 tin nhắn từ hộp thư diễn đàn sinh hoạt.

Thư thứ nhất gửi cho tôi có cái tựa đề rất rùng rợn : " Thằng Chó Đẻ "

Lời lẽ của bức thư này rất hạ đẳng đến tận cùng với những lời lẽ tục tằn lăng mạ.Loại lời lẽ của một sự chửi ruả,thù hằn với tất cả danh từ kinh khủng của bọn vô học,đầu đường xó chợ.

Đọc lướt qua lá thư này với một cái nick mà tôi hằng thấy rất quen thuộc ở những chủ đề thơ sáng tác.Tôi lấy làm ngạc nhiên và tự hỏi : Mình đã viết gì,đã làm gì trong quá khứ để họ hằn học,nhục mạ trong sự thù hằn ?

Hệ luỵ đến từ đâu ? Khi nhận được một sự góp ý hoặc chỉ trích trong bất cứ một chủ đề nào của mình,tôi luôn giữ sự tỉnh táo và trầm tĩnh để suy xét sự việc và dùng chữ viết để trả lời hoặc không trả lời.

Đôi khi ,tôi nghĩ : Giữ sự im lặng là một hành động hoà bình,an nhiên, không trã đũa,không hận thù....


Lúc mở cửa,đăng nhập trên một diễn đàn khác,tôi lại nhận được thêm một lời nhắn PM với cái tựa đề khá dễ thương :
" Gửi Người Ấy ".Tên người gửi rất thanh nhã và là cái nick của một nữ phái.Người này gửi cho tôi 4 câu thơ lục bát.Đọc xong chẳng thấy ăn nhập đâu vào đâu vì lời lẽ rất hàm hồ và thiếu sự trôi chảy trong cách diễn đạt.


Với hai sự kiện ấy trong cùng một buổi sáng,tôi mở hồ sơ lý lịch của hai cái nick tên đàn bà ấy,tôi khám phá ra có một sự trùng hợp từ sự liên đới đến một người nam phái đã hay làm thơ chung vơí họ trong các chủ đề...

Tôi thích giữ sự lễ độ và phong cách trầm tĩnh.Luôn luôn là như thế để viết và vượt qua các nỗi hệ luỵ khi viết.Tôi lấy một cái quyết định nhỏ bé và đơn giản : Gửi bức thư tục tằn thứ nhất đến Ban Điều Hành của trang Web mà mình sinh hoạt.Và tôi chỉ việc chờ sự lên tiếng và quyết định của họ.


Chữ nghĩa không có tội.Tội là sự thất thố,ấu trĩ nằm trong đầu óc của người dùng nó vào việc không chân chính.Ta được đến trường học để nhận lãnh sự cao quý của chữ nghĩa thì ta phải có trọng trách nâng niu chữ nghĩa và dùng chữ theo một hình thức làm đẹp và nâng cao sự cao quý của tinh thần.

Vài điều để tạm gọi là suy nghĩ.

Và tôi biết,tôi sẽ quên rất nhanh những hàng chữ bẩn thỉu đó như bao lần đã quên.Quên cũng là điều cần thiết để có thể tiếp tục viết.





đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0





CHUYỆN...



__________________________________




Sáng sớm,sau bữa ăn sáng.Mở máy,mắt chạm vào những đề mục rất " nóng ".Nóng vì chuyện người ta dùng diễn đàn Net để húc nhau.

Húc và khiêu khích đã là một cái " nghệ thuật ".
Trong cái nghệ thuật này cần phải có sự rủa xả,săn tay áo lên và gõ rất nhanh trên phím chữ,khi gõ nhanh như tên bắn thì viết càng sai dấu hỏi ngã,càng sai chính tả thì càng tốt.Để đối thủ phải hoa mắt,chóng mặt và nôn oẹ vì nhức đầu.

Những chiêu thức hoả mù này cần có một nội lực thâm hậu bao gồm : Copy,cắt ,dán từ những câu viết,từ những lời nhục mạ,bêu xấu nhau ở các chủ đề máu lửa. Nói đến chiến tranh thì phải nói đến sự hợp đoàn để có sự hậu thuẩn của phe phái.Phe ta càng đông thì đối phương càng rúng động.

Là một người đọc.Đọc để nhận thức cung cách suy nghĩ và cung cách viết của những chiến sĩ mang danh nghĩa Húc ấy,tôi cảm thấy nóng lạnh bất thường.Nóng trong cái nghĩa nổi doá,nổi giận.Lạnh trong cái nghĩa của sự chán chường,thất vọng.

Đành thế,đọc xong những bản tin tức cần đọc,đành lướt qua những chuyện thiên hạ chạy ra chạy vào tán dóc vơí nhau qua những câu chuyện vô thưởng vô phạt.

Đến một lúc,tôi cảm thấy mình đã hơi " phí phạm " thì giờ quý báu để đọc những điều không nên đọc.

Ôi ! Tôi đang rên rỉ đấy ư ?

Chợt nhiên,tôi nghĩ đến một sự đùa nghịch trong phạm vi viết lách của mình.Và tôi viết :


" RÊN MỘT CHÚT CHO ĐỜI MỀM HƠN

___________________________________________



* Lời giới Thiệu :


Đây là một quyển sách nói về Nghệ Thuật Rên gồm nhiều chương chuyên biệt :

- Rên là gì ? ( Định Nghĩa )

- Tại sao Rên ?

- Lời phàn nàn,rên rỉ giúp gì cho ta ?

- Trạng thái tâm lý khi Rên La

- Cái tốt và cái hại của sự rên la

- .....


* < Sẽ xuất bản nay mai.Khi đọc xong thì niềm hạnh phúc và niềm vui vẻ sẽ trở lại.




......


Thế thôi để hạ hoả và để có thể vui với chính mình.Khi nào còn rên được,hãy cứ rên.Rên thê thảm,rên cay cú,rên để giải nhiệt và tống khứ bao cái oái oăm cần phải có của cuộc đời.

Rên xong thì nghĩ ngợi để có cái mà viết.





đăng sơn.fr

_____________________________________



Đăng nhập để trả lời
0




Tại sao chúng mình làm thơ ?


_________________________________________




THƠ - Ý của THƠ
và Nàng Thơ.


__________________________________




Để làm thơ,thường thì người ta biết rõ tại sao mình làm thơ.Thơ là một cảm xúc đến có thể rất bất chợt. Một ngày mưa dầm dề,một góc sáng trống trải hay vào một buổi đêm lang thang ở đầu góc phố,những câu chữ,những ý tưởng có thể đến bất chợt.Người làm thơ nắm bắt ý tưởng và ghi lại vài câu chữ trong đầu óc hoặc tìm tờ giấy cây bút để thành hình,dàn dựng cho một hình ảnh.Có thể rất thực thể,có thể rất trừu tượng.

Người có thói quen và không có cái thói quen nhìn ngắm một tác phẩm kiểu trừu tượng của Picasso có những ý nghĩ rất khác nhau.
Tại sao Picasso không vẽ thẳng hình dáng của một người đàn bà xinh đẹp mà lại vẽ kiểu rối rắm nguệch ngoạc ?
( Ý nghĩ của người không thích và không hiểu tranh thể loại này )

Khi nhìn một bức tranh lập thể của chiều hướng này,người yêu thích lại có cái nhìn qua những cách hài hoà của màu sắc và đường nét diễn đạt khác nhau và người thưởng thức có thể tưởng tượng theo cái cảm quan của mình...

Đó là tạm thô thiển để nói về hình ảnh ,màu sắc trong sự sáng tạo và cung cách cảm nhận khác nhau.

Trở lại vấn đề của thơ và cảm hứng của thơ.Người làm thơ có nhiều tâm trạng khác nhau trong các thời kỳ.Đang yêu đương,người thơ cũng có thể nghĩ đến những trường hợp chia lià sau sự kích thích hưng phấn,hắn cũng có thể buồn rầu,bi quan tưởng tượng đến một sự chia ly " có thể ".Và điều Có Thể này không nhất thiết là có thể xảy ra.

Khi nắm bắt trong một khoảng chốc ý tưởng để thành hình cho bài thơ,không hẳn là người viết phải rất " thành thật " kể lể hết tâm sự của mình như kiểu " vạch áo cho người xem lưng " ,để người đọc đoán được và khẳng định được
rằng : " À,cái người này dang buồn đau,thất tình ".

Không . Người làm thơ có sẵn một bối cảnh,một trí nhớ,một kinh nghiệm sống mà chỉ hắn mới biết rõ được là tại sao hắn viết,tại sao hắn làm một bài thơ như thế.Và khi nói về một câu chuyện tình yêu,người thơ phải lấy ra một hình bóng nào đó như một mẫu tượng có tên là Nàng Thơ ( đối tượng ) để viết .Đối tượng này không nhất thiết là một người thật ngoài đời.


Vưà qua,tôi gặp bạn bè,có vài người đọc hỏi :

- Chữ Em và chữ Nàng trong những bài thơ của ông là ai ?

- Ông đang yêu và có phải ông đang thất tình ?


Tôi ngậm câm không trả lời.Biết trả lời ra sao ? Cải chính hay không là cái quyền riêng của người viết.Hắn biết tại sao hắn đọc thơ và làm thơ.Hắn có cái chủ quyền tối ưu rất độc lập của mình.Vì hắn biết : Hắn viết cho hắn.Viết như một cách làm dịu lại đời sống.

Tình yêu là một điều kỳ bí.Trong thơ văn,tình yêu cũng là một thứ không khí để chữ nghĩa có đất để sống.






đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..






ĐIỀU GÌ ĐÓ KHÔNG ỔN
TRONG THẾ GIỚI ẢO VÀ TÌNH THẬT

___________________________



Có lắm lúc ,tôi muốn đổi tên cho cái chủ đề này vì nhiều lý do : Tôi ghét cay đắng chữ ẢO.

Ảo có nghĩa là không thật,là mù mờ,là gian dối.Ở đời,một con người có tính gian dối,lương lẹo thì người ta
nói : " Người này có nhiều ảo tính ".

Tôi đã gặp hạng người có nhiều ảo tính.Tôi gặp họ ở khắp nơi,ở những buổi hội hè,ở cửa nhà thờ,chùa chiền,đám ma,đám cưới....Họ có nụ cười nhơn nhởn và óng ánh như những thứ nữ trang,quần áo của họ.Họ có vẻ rất hãnh diện vì những chiếc xe láng bóng đắt tiền và họ thử đoán được ý nghĩ của những người nhìn họ lập loè hoa dạng và họ nổ....

Năm vừa rồi,báo chí đăng tải một cái tin về trúng số.Kẻ trúng số và có nhiều may mắn ấy là một gã đàn ông trẻ - 34 tuổi. Gã có một cái tiệm bán thịt và lao động rất chân chính cho đến một ngày đẹp trời kia,gã vừa cắt thịt vừa nghe tin tức để biết mình trúng Loto.Trúng lớn !

Thế là vui lắm.Cuộc đời tươi hẳn ra,gã tức tốc bán quách đi cái tiệm thịt và mua ngay một chiếc xe của hãng Ferrari .Gã tuyên bố vung vít vơí báo chí và bắt đầu vung vít ăn chơi.Các em chân dài thấy gã thì xúm xít lại từ các hộp đêm,phòng trà,sòng cờ bạc.Với chiếc xe đắt tiền và bảnh bao quần áo,gã uống rất nhiều rượu khi đi ăn,đi chơi và bị phạt nhiều lần về tội lái ẩu,quá tốc độ.Cái thế giới nhung lụa ấy làm gã sung sướng và chơí vơí trong sự truỵ lạc.Chỉ hơn một năm sau,báo chí lại loan tin gã bị bắt về nhiều cái tội đánh nhau và gã đang nằm trong một nhà thương tâm thần.

Đó chỉ là một trong trăm ngàn chuyện của cuốn phim đời lẫn lộn vừa ảo ,vừa thật.



Bây giờ thì nói về cái thế giới Ảo.

Trong một thời gian ngắn gần đây,tôi nhận được vài cái pm ở các trang Net. Vài người bạn viết đã tâm tình sau khi đọc loạt bài của tôi và khuyến khích tôi đập mạnh thêm,thẳng tay hơn về những tính ảo hình ,ảo dạng của những người dùng Net để lừa gạt về tình và tiền.Có biết bao nhiêu người bị lừa vì những tên đạo tặc biết cách ru ngủ họ ?

Chuyện người bị lừa tình,lừa tiền hoặc bị đánh cắp thư từ,hình ảnh trong các vụ xì căng đan tình ái đang xảy ra ở Net không liên quan gì đến tôi - một người viết - Cho dù tôi đã được đọc rất nhiều những lời ta thán về chuyện giao tình và bị lừa tình,ghen nhau đấm đá nhau qua những cái tên ảo ở net.

Bởi thế,người ta nói : Net là đời sống thứ hai sau đời sống thật của cơm áo,nợ nần.

Bởi thế,tôi nghĩ : Tạm thời thì cứ để nguyên cái tên " Thế Giới Ảo và Tình Thật " cho chủ đề này.

Giữ nguyên như thế khi mình biết rất rõ câu : Viết để làm gì ?







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




.


ĐẰNG TRƯỚC và ĐẰNG SAU CỦA VĂN CHƯƠNG.




_________________________________________________________




Khi tôi có lần đã viết :

".... Vì hắn biết : Hắn viết cho hắn.Viết như một cách làm dịu lại đời sống.

Tình yêu là một điều kỳ bí.Trong thơ văn,tình yêu cũng là một thứ không khí để chữ nghĩa có đất để sống. "


Một người bạn viết đã trả lời - Lạ :

"... Chữ nghĩa là một loại thức ăn , nhưng người ta không nhai mà chỉ nuốt từ từ ... thật vô cùng thú vị với chữ nghĩa của anh .

Chúc anh luôn vui .

Khế- MưaPhốNúi .



_________


Lạ nhưng thật ra không có gì lạ lắm.Nghệ thuật trong đó có văn chương sách báo đã là một món ăn của tinh thần.Khi ăn uống một cái gì đó,người ta có thể chọn món hợp khẩu - Còn việc bổ béo hay không lại là chuyện khác.

Ngày xưa,cha mẹ tôi là những người khó tính.Mẹ tôi luôn mách với cha tôi khi thấy mỗi lần tôi lăn quay trên bàn viết.Bà sợ tôi chễnh mãng việc học hành.

Có lần mẹ nói :
- Mẹ không hiểu được con. Không lẽ con sẽ lấy những bài viết,những văn chương của mình để sinh sống ? Con cạp đất để ăn hả con ?

Tôi lắc đầu để không có một câu trả lời nào rõ ràng.Và tôi cũng biết rất rõ một điều là mẹ tôi không bao giờ là độc giả của mình.Bà đã không đọc một dòng chữ nào khi tôi viết.Điều cần yếu nhất theo bà là thấy điểm thứ hạng của các môn học của thằng con cao mà thôi ( Trong bậc thứ hạng của số điểm không có chữ Văn Chương ! )

Cha tôi thì có cái nhìn khác hơn,ông là một độc giả của tôi mỗi khi thấy bài vở của tôi được đăng.Ông đọc rất chậm và chẳng nói năng gì.Chỉ có một lần duy nhất khi tôi vừa 17 tuổi,cha đi tản bộ bên cạnh thằng con và ông nói :

- Này con.Con muốn theo nghề điện ảnh không ?

- Để làm gì,ba ?

- Để có thể viết truyện phim và theo ngành đạo diễn,con sẽ tự sáng tác nhạc cho những cuốn phim của mình.

Tôi băn khoăn lắm.Trong cái đầu óc non nớt của mình,tôi có nhiều ước vọng về những nghề nghiệp có thể chọn cho tương lai.Tôi không muốn thấy mình là một nhà văn,nhà thơ ( Ở Việt Nam thì nghề này khó câu cơm,tôi sợ đói ! ) Tôi cũng không muốn đi tu làm linh mục theo sở nguyện của cha mình khi tôi còn bé tí.Tôi muốn,tôi muốn.....

Cha tôi tiếp tục đọc những bài viết của tôi và ông có vẻ trung thành với chữ nghĩa của thằng con vì ông muốn xem nó là ai,nó sẽ trở thành cái gì cho mai sau ( ? )

Mẹ tôi thì phớt lờ tôi như bao lần,theo mẹ thì cái thế giới của chữ nghĩa rất ảo dạng và ảo hình,không thiết thực...



Bây giờ.Cha tôi - người độc giả của tôi đã mất.Ông không đọc những gì tôi viết nữa.Tôi cũng không theo cái nghề nghiệp trong lãnh vực phim ảnh.Mẹ tôi vẫn còn sống yên ổn,ấm áp trong tình yêu của con cái nhưng bà vẫn chưa đọc tôi.

Nhưng tôi biết - Sẽ có một ngày nào đó,tôi sẽ viết cho mẹ của mình.Những lời viết tình nhất,êm dịu nhất để mẹ tôi biết tại sao tôi viết.

Đằng trước và đằng sau chữ nghĩa của văn chương là một đời sống.Đời sống đang trôi.




đăng sơn.fr




_______________






@ - Cám ơn Khế đã ghé thăm.Thú vị lắm.

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0




..


VIẾT và đôi điều tản mạn.






1.


Càng ngày sách báo ở nơi tôi sống càng lúc ra càng nhiều,tốc độ ào ạt đến chóng mặt.
Thống kê báo chí nói vì sự cạnh tranh thương mại của hệ thống Internet nên số lượng ấn hành của nhật báo bị giảm thiểu một cách trầm trọng.Dân làm báo giấy quay sang phuơng thức làm báo và quảng cáo kiểu điện tử.

Ngược lại với nhật báo,số tạp chí đủ mục,đủ cỡ lại ra ào ào.Dân đọc tha hồ bơi lội giữa hàng revue đủ cỡ,đủ kích thước.Thích loại báo lá cải là có ngay chục tờ '' cải héo ", nếu ưa loại people thì đã có ngay nhan nhãn chuyện ăn chơi,nhậu nhẹt,đánh đấm và scandale của cái giới gọi là nghệ sĩ.Báo tù tì ra liên tục và số tử vong cũng không phải là ít.Có tờ ra ngấp ngỏi được vài số rồi đi chầu ông bà bán muối...


Quay lại nhìn về phía báo chí việt ngữ ở hải ngoại thì ta thấy cũng tương đương,đại loại.Nói về tình hình báo và các tạp chí Việt Nam tại hải ngoại,nhiều người có lòng với chữ nghĩa đã có lúc e ngại và rất bi quan trước các loại báo kiểu " báo chợ " ,báo chùa,người đọc thích cái gì cũng free,cũng chùa kiểu thơm nhang.Bỏ tiền ra mua sách báo thì tiếc,thà bỏ tiền vào việc dùng forfait xài điện thoại di động hoặc internet rất tốn kém !
Đó là chưa kể các thế hệ thứ 2,thứ 3 lớn lên tại hải ngoại chỉ chú trọng đến ngôn ngữ nội địa và " mù hẳn chữ Việt Nam ".

Lỗi tại ai ? Ta có thể tìm đưọc câu trả lời ở những bậc cha mẹ.Họ hùng hục cày bừa,kiếm tiền và viện cớ không có Thì Giờ để dạy học hoặc khuyến khích con cái học tiếng mẹ đẻ.




2.



Để khỏi làu nhàu và bi thảm hóa vấn đề,tôi xin đổi đề tài qua mục văn chuơng chữ nghĩa ( rẻ như .... )


Về cách viết và cách sáng tác,theo sự tìm hiểu của cá nhân,tôi thấy có nhiều người viết tự tổ chức và đặt ra cho mình một thông lệ dể có thể viết.

Có người chọn buổi sáng tinh sương để viết.
Có người chỉ có thể viết vào giữa đêm khuya thanh vắng.
Có người bạ đâu viết đấy.


Ông nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn và tôi ở vào trường hợp thứ ba.Có nghĩa là viết ở chỗ nào cũng được,miễn là có tờ giấy và cây bút trong tầm tay.

Ông N.N.Ngạn đã từng đuợc mấy ông bạn khen là viết dễ như ăn gỏi và viết như người ta xé giấy vì sức sáng tác của ông khỏe và nhanh !
Theo lời tâm sự của ông ta thì ông ít khi viết bản nháp,ông đánh máy thẳng trên computer và khi đọc lại thì cùng lúc sửa bài....


Khi tôi gửi bài đăng ở tạp chí VNTP và TTNS ( Usa )vào thời 85,88 thì thấy bài viết đầu tiên của Nguyễn Ngọc Ngạn ( thuộc loại truyện chống cộng ) - Thời ấy,tôi hay gửi bài đăng theo dạng truyện ngắn tình cảm,đôi khi truyện có lồng vào một khung cảnh và môi trường chính trị nhưng nhẹ nhàng thôi,vì sở trưòng của tôi không thiên nặng về chính trị...


Thấy sách của N.N.N lần lượt ra đời,tôi mua đọc và thấy mà ...thèm.Thèm nhưng không ghen tị cho dù tôi viết trước ông vào những năm trước thời 75.

Bà nhà tôi thấy tôi tặc lưỡi mỗi lần mua sách của ông ấy đã nhắc chừng :

- Ông ta là người có tài,lại ở bên Canada,có đủ điều kiện.Còn anh ở cái xứ khỉ ho gà gáy này,làm được cái gì ? Tui xin ông cứ đi cày,vác ô đi ô về nuôi vợ con,lo vườn tược là được yên thân.Viết làm cái quái gì ? Chỉ ốm người dọc xác.Ai đọc ? Ở đời,có thực mới vực được đạo ông ạ . Xin ông leo xuống đất dùm tui đi .Ông ơi !


Thế là tôi đâm ra chán nản,nghỉ viết một thời gian dài lo học,lo còng lưng cày bừa cho dù mấy tờ Nguyệt San ở Mỹ thỉnh thoảng đăng lời " kiếm trẻ lạc " để nhắn tin xin bài. ( Phần lớn là viết Free,viết chùa,chỉ có tờ VNTP và TTNS là trả tiền nhuận bút,cà phê cà pháo sòng phẳng.Có tờ còn tự tiện sửa bài,có khi sửa cả tựa bài mà không hỏi xin phép tắc,lại có khi không gửi cho được một số báo có đăng bài làm kỷ niệm ! )



Cứ thế,tôi tưởng mình đã chôn vào dĩ vãng.
Văn ư ? Thơ ư ? Tôi đốt,tôi quăng bản thảo vào từng cái sọt rác.Nghiễm nhiên,không thương tiếc.Tôi bỏ tiền mua sách báo,ngày đêm làm bạn với chữ nghĩa như trò chuyện với bạn thân và try kỷ của mình...


Và tôi tiếp tục viết....





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


.





Ở THẾ GIỚI TÂM HỒN RIÊNG CỦA NGƯỜI VIẾT.



_____________________________________________





... Khế - MưaphốNúi từ Đặc Trưng đã viết :





- Chuyện Cuối Năm

Cứ vào dịp cuối năm , anh chị em nhà chúng tôi thường có một ngày riêng rẻ để cùng nhau chuyện trò nhắc lại với nhau những kỷ niệm xưa . Chúng tôi gọi đó là "Ngày Anh Chị Em " . Ý nghĩa cho ngày đặc biệt khi đến họp mặt chỉ một mình không dắc thêm bầu đoàn thê tử hay đức lang quân theo bên lưng . Nhìn ra thì có hơi bị ích kỷ đối với những "người dưng khác họ " nhưng xin nàng dâu hay chú rễ hãy thông cảm cho anh em nhà chúng tôi , bởi có những kỷ niệm chỉ có anh chị em như thủ túc mới hiểu để gìn giử những điều bí mật mà những điều đó không nên để cho vợ hay chồng của ai đó biết thêm chi cho gây ra cái chuyện " hờn anh giận em " . Nghe ra có vẻ hồi hộp ghê nhưng thực ra chúng tôi chỉ ngồi bên nhau đùa giởn nhắc lại biết bao chuyện vui buồn trong cuộc sống và nhất là trước khi lập gia đình ai mà không có những đoạn tình sử để mang theo .


Hôm đó tôi đặc biệt chú ý tới người em trai út đã có vợ và 3 đứa con còn học dưới tiểu học , từ ngày lập gia đình yêu vợ thương con đến không nghĩ gì tới bản thân , chỉ biết làm thân trâu cày miệt mài nhiều khi bất ngờ gặp đâu đó tôi đã phải quay mặt để che giấu sự buồn bã vì thấy thằng em dạo này sao mà ốm quá . Tôi cũng tế nhị không hỏi về hoàn cảnh sống của em vì biết em không muốn ai đi sâu vào gia đình của mình .
Chúng tôi ngồi chung quanh trên một bàn ăn đầy món ăn cho ngày tết , nhìn em cười thật tươi , phải nói nụ cười của em ngày xưa bây giờ mới thấy trở lại , tôi chợt nhớ tới nét mặt thằng em trai ngày nào thơ ngây chạy về nhà mếu máo trong những ngày đoàn quân dép râu nón tai bèo tiến về Sài Gòn khi nghe thiên hạ nói là những người của miền Nam sẽ bị mang đi "tẩy nảo " . Mặt em tái xanh và cái "tẩy nảo " theo em chẳng khác gì trong những cuốn phim của người dân Do Thái bị bọn Đức Quốc Xã đưa vô lò hơi ngạt . Tội nghiệp cho tuổi thơ của em lại rơi vào giai đoạn bi thương của đất nước . Cảnh nhà sa sút , đói cơm ăn còn bị tinh thần dao động không yên . Rồi lúc tới tuổi em bị bắt đi nghĩa vụ theo chế độ mới , em là đứa con trai Út trong gia đình được mạ thương nhất , nên chúng tôi phải tìm đủ mọi cách để bảo vệ cho em . Trong một chuyến vượt biên bị bể kế hoạch , cũng hên em thoát khỏi sự theo dõi của công an địa phương bằng cách nhãy xuống đầm lầy , em trốn chui trốn nhủi đói khát . Có lẽ nhờ phước đức của ông bà tổ tiên đức độ quá dày nên em đã được một người dân quê che chở bảo bộc hơn nửa tháng trời sống ở nơi nào em cũng không biết rồi khi thấy sóng yên gió lặng vị ân nhân đó mới chèo đò đưa em ra bến đậu để em lang thang cuốc bộ từ sáng cho tới sập tối mới trở về nhà . Nửa tháng trời em mất tích vì quá lo lắng cho em mạ tôi giống như thân cây chuối bị đốn ngang gảy gập xuống mang tâm bệnh trầm trọng nằm thoi thóp trên gường ,còn anh chị em chúng tôi thì đứng ngồi không yên . Cũng may em về thật đúng lúc , chỉ vừa nhìn thấy em là mạ tôi tươi tỉnh trở lại như được uống phải thuốc hồi sinh .


Đã về được nhà nhưng bị dưới sự khám xét gắt gao của công an phường , rồi thêm sự chỉ điểm của cái thứ cuốn theo chiều gió sát bên hong , em tôi lại sống trong phập phòng lo sợ . Chỉ là một thanh niên trốn nghĩa vụ thôi mà họ lại biến em tôi giống như một kẻ tội phạm cướp của giết người không bằng , ngày nào họ cũng ghé tới nhà hăm he hù dọa đến nỗi mạ tôi phải nói :
_ để tui ký giấy đi thay cho con tui cho rồi

Người công an phường nhìn mạ tui quát to
_ bà đùa với tôi đấy à ?
Rồi cười khẩy nói tiếp
_ bà làm được cái quái rì ?

Mạ tui dõng dạc nói :
_ tui sẽ xung phong nấu ăn , mà tui hỏi anh này sao nói hòa bình rồi lại còn bắt con tui đi nghĩa vụ ? .

Nghe mạ tui cứ cà tửng hỏi hết chuyện này qua chuyện kia chuyện nọ làm cho người nghe cũng bị đau đầu nên họ bực bội đứng lên bỏ đi . Thế là cả nhà đưa mắt nhìn theo bụm miệng cười về những câu hỏi cắc cớ của mạ làm họ ú ớ khi phải trả lời .


Thời gian trôi qua họ tới hoài cũng mỏi chân nên thằng em Út của tôi được thư thả cho tới ngày gia đình có giấy tờ được đoàn tụ với người anh đi du học trước năm 75 tại Mỹ Quốc . Tôi ngồi lắng nghe em kể tiếp chuyện lúc tới Mỹ thèm nước ngọt quá ngày nào cũng uống đến tắt cả tiếng nói , rồi cuối tuần đi đánh nhạc cho một nhà hàng nhỏ với chương trình hát cho nhau nghe , em kể quán xá nhỏ thế mà cũng có cướp tràn vô , em nhanh tay rút cái ví chừng trăm bạc thẩy vô dưới bộ trống . Đêm đó ai cũng bị ăn cướp móc ví lấy sạch tiền và nữ trang . Em về nhà cười hỉ hả vì lúc đó em còn đi học nên một trăm dolla rất lớn , tôi nhớ thời gian đó bao gạo chưa tới 10 dolla .


Ôi thôi hết người này kể rồi qua người khác kể , anh chị em ruột thịt nói chuyện với nhau không cần phải che đậy về những sự thất bại trong trường đời , trong chuyện tình cảm thiệt là vô cùng thoải mái . Cuối cùng trước khi ra về tôi cứ mang theo nụ cười không che giấu nỗi trên gương mặt thật tươi như hoa nở mùa xuân vì cậu em nói về tôi :
_ Chị à ,nếu cho em trở về quá khứ em sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng chị là một người rất đẹp , nói thật ba đứa con gái của chị không đứa nào đẹp như chị ngày xưa và chị là người vô cùng hạnh phúc khi chị có thể ngồi để viết lại những kỷ niệm đã qua . Em không sao làm như chị được .


...


Tôi muốn nói với cậu em trái Út là kỷ niệm nó giống như giòng máu trong cơ thể của em nó không bao giờ bị cạn đi cả . Kỷ niệm sẽ không bị ai đánh cắp được bởi khi em đang ngồi kể lại những gì đã trải qua trong đời sống là em đang đặt viết xuống để viết rồi đó . Sẽ có một ngày , sẽ đến một tuổi nào khi con cái đã có cuộc đời riêng của nó , em sẽ có một không gian riêng và lúc đó những kỷ niệm tràn về nhẹ nhàng như dòng sông của tuổi thơ , em buông mình đắm chìm theo để cảm nhận nỗi hạnh phúc của một người cầm viết để viết ra những cảm xúc ở tận đáy lòng ...




Mầu Hoa Khế
Jan-2012




______________________



*
KHÔNG GIAN của sự VIẾT.




Bài viết nằm ở phần Không Gian Riêng và ở phần này có một điều lệ mà tôi chẳng mấy thích là :
" Phòng dành riêng cho những tâm sự riêng tư. Xin miễn trả lời hay bình luận ".


Khi đọc xong bài viết vừa kể trên,tôi thấy sự ấm cúng.Ấm ở một cách riêng cho câu chuyện cuối năm có buổi họp mặt của gia đình anh chị em để nhắc nhở nhau về những kỷ niệm thời thơ ấu.

Thời gian trôi nhanh.Lắm khi tưởng như là một giấc mơ.Mới đó mà đã....

Tôi không phải là một phụ nữ,một người viết đàn bà nên tôi hay đọc những gì đàn bà viết.Đọc để hiểu họ qua cách thức viết một cách mềm mại.Phụ nữ có cái nhìn riêng theo sự nhạy cảm của họ trước các vấn đề.Tùy theo những cách viết,tùy theo nỗi nhạy cảm riêng và phong cách viết riêng của từng người - tôi biết là như thế.Và tôi tiếp tục đọc.Đọc như một cách du hành vào tâm hồn của từng người viết.



Đọc để có lúc xót xa,có lúc thấy mình được dịu đi trước đời sống.
Đời sống có lắm khi rất cằn khô,lắm khi rất chua cay trước những tình huống.Ta làm gì ? Nghĩ gì trước những cảnh tình éo le,ngang trái ? Làm gì trước những mâu thuẫn phi lý đến từ sự bất công của con người đối với con người ?

Tôi không tự đặt câu hỏi lòng vòng như thế nữa.Tôi chọn cách đọc và cách viết.Viết để trải lòng.Viết để như một cách giải tỏa áp lực đến từ sự nhìn nhận và suy nghĩ.

Và tôi nghĩ : Con đường dẫn đến sự tri thức nằm trên mặt chữ viết. ( Cứ tạm gọi là thế )





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0

..





NÀNG
và Sự HỆ LỤY VỚI NÀNG THƠ.


____________________________________








..Toc toc…Toc toc ...

- Vào đi.



Người gõ cửa là Nàng.Nàng nói,giọng khẩn khoản :
- Anh có viết văn xuôi thì cứ viết. Đừng làm thơ tình ướt át nghe.Thơ tình yêu có thể gây nguy hại và sẽ có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình…..

Đoạn chữ và dàn phím chữ đang gõ ngừng bặt.Tôi nhăn nhó :
- Hại chỗ nào ? Văn xuôi và thơ tình có gì khác nhau ?!

Nàng đứng không yên.Làm như có cả ngàn con kiến đang bò ở hai bàn chân của mình.
- Là người rất nhạy cảm,anh sẽ bị các đối tượng họa thơ lại và anh sẽ quỵ ngã vì sự ướt át.Em hiểu anh hơn ai hết.

Tôi nhăn nhó, rời mắt khỏi màn ảnh vi tính :
- Còn văn xuôi thì sao ? Em đã đọc những gì anh viết ?
- Em không sợ loại văn nói về xã hội hoặc về tâm lý lý luận gì gì đó của anh.Chỉ có những bài thơ ướt át giữa anh và các cô nhà thơ làm em không yên lòng.

Tôi ừ hử cho nàng vui lòng rời gót ngọc khỏi văn phòng làm việc.Ngồi thừ người một lúc lâu trước bài viết đang dở dang,tôi biết mình mất đi cái cảm hứng và sự yên tĩnh cần thiết để tiếp tục viết.

Thưở xưa,lúc còn mài đũng quần ở nhà trường,khi viết,tôi biết mình sẽ được gì và sẽ mất đi điều gì ! Những bài thơ 16,17 tuổi mới lớn không quan trọng vì đó là những rung cảm nhất thời như cây non cần sự phân bón để chờ nở hoa trái.

Thời 20,25 tuổi.Lạ thay ! Những bài thơ của tôi,của người đã không còn làm tôi rung động,tôi đã thờ ơ lãnh đạm với thơ,tôi quay sang viết truyện ngắn để gửi đăng ở các tạp chí.Bạn bè và người ta nói văn của tôi khô cứng,không đủ chất lãng mạn vì nghiêng nặng về hình thức tâm lý và lý luận ( văn tôi thuộc loại đánh đấm hoặc nghiêng về style quan
điểm ,lập trường chính trị ! )

Thời 30 tuổi trở lên,tôi vẫn còn ‘’ xa lạ ‘’ với những bài thơ mang nặng tính cách ủy mị và tôi đâm ra ghét người làm thơ.Danh từ Thi Sĩ nghe kỳ kỳ khó chịu ! ( Theo tôi,người ta có thể gọi Văn Sĩ là một cái nghề,còn Thi Sĩ thì không )
Là kẻ đam mê văn chương,tôi hay đọc truyện loại mềm mại,mất mát của Mai Thảo,Từ Kế Tường,Nguyễn Xuân Hoàng…,đọc về tuổi trẻ và truyện du đãng của Duyên Anh hoặc để thấm thía hơn,tôi chọn Nguyễn Thụy Long,Hoàng Anh Tuấn v….v…

Cứ thế cho đến một ngày kia,tôi nghe nhạc và khám phá ra chất nhạc trong thơ phổ nhạc của Nguyễn Tất Nhiên ( Em hiền như ma soeur –Hai năm tình lận đận…) hoặc Khúc Thụy Du của Du Tử Lê ,Kỷ Niệm của Thanh tâm Tuyền…..Tôi thấy cuộc đời khô đắng bất đầu có chất thơ ! Và thế là tôi trở lại chuyện tập tành làm thơ tình và yêu thơ như ngày nào thấy bài thơ đầu tiên thời 16 của mình nằm trên mặt báo.

Trong thơ,tôi vẽ cho mình một chữ M ( em ) nho nhỏ,em không mập,không ốm nhách.M của tôi không có hình dạng nhất định như : tóc dài,tóc ngắn,mũi dọc dừa,mắt bồ câu,khuôn mặt trái xoan,môi mộng đỏ …
Chủ từ ‘’ Tôi’’ của tôi cũng chẳng khi nào có một nhân dáng nhất định.
Sao cũng được.Miễn là làm thơ để có một bài thơ ,để nói về một cái gì đó.


Đọc khá nhiều những bài văn xuôi,tùy bút,tôi đâm ra thích cách làm thơ và cách
‘’ nói thơ ‘’ rất tự nhiên của một Đạm Thạch,một Luân Hoán ( Họ hay có bài đang ở Văn Magazine - Usa ).

Nàng ngoài đời thật của tôi đã có một thời gian làm thơ thời thiếu nữ.Nàng đã đọc khá nhiều sách báo và những bức thư tình mà tôi đã viết cho nàng ở ngày ấy….Nhưng đó không phải là niềm đam mê của nàng.Dường như cái niềm đam mê lớn nhất của nàng ngoài âm nhạc,ca hát là việc theo sát và canh chừng tôi.
Nghĩ cho cùng cũng thấy tội cho cái chức vụ ‘’ Cán bộ quản lý ‘’ đời chàng của nàng.Nàng hay nhắc nhở ( warning ) :
- Thơ văn không nuôi được con người. Điều Cần thiết là phải Thực Tế với cơm áo với đời sống kinh tế của gia đình.

- Ô hay ! Anh là người thực tế đấy chứ.Sáng nào cũng vác ô đi,chiều vác ô về.Hãy để cho anh diễn đạt và cố gắng làm dịu đời sống bằng thế giới của chữ nghĩa.Anh xin em,anh van em…..

Mặc kệ sự kêu nài,van lơn rất rẻ tiền của tôi,nàng phản kháng bằng cách không thèm đọc và góp ý với bất cứ một bài thơ hoặc bài văn xuôi nào của tôi ở các tờ nguyệt san hoặc ở mạng Net .
Tôi tủi thân,kêu rêu và tự hỏi mình biết bao lần : Viết Để Làm Gì và Viết cho ai ?

Nàng cũng tủi thân,tủi phận kêu lên :
- Cái đó thì chỉ anh biết,anh có cả chục,cả trăm Em của anh.Các nàng thơ của anh coi bộ nặng ký hơn thân em !


Tôi lặng người với chữ Em và ‘’ Em ‘’. Đã nói rồi mà,Em của tôi chỉ là một nhân vật hết sức trừu tượng ( vô hình ),tôi đi nhặt từng mãnh vụn của một vài kỷ niệm của tôi,của người rồi ghép và vá víu lại thành thơ.
Tỷ như :
…. Anh thương em ngày em chưa kịp lớn
Em lớn rồi,em theo gót người dưng…


Thấy chưa ? Em nào đó của tôi trong thơ không có thật ( dù là trong dĩ vãng ). Tôi nào có tương tư và quá đau lòng khi em theo người sang sông ;Tôi giả vờ,giả vịt trong thơ để chơi nghịch với chữ của mình.

Nàng của tôi thì không giả vờ khi nghiêm nét mặt :
- Giả như anh cảm thấy em không đủ tình tứ,lãng mạn, ướt át thì ta chia tay.Tùy anh.

Nói nghe lạ tai ! Cô đã quản lý đời tôi và tôi chấp nhận.Em không mê đắm với văn thơ chữ nghĩa thì đành thế. Còn tôi ? Hệ lụy xảy ra về cái viết của mình ra sao và thế nào ?

Khi đặt bút viết hoặc ngồi gõ thẳng chữ trên phím,tôi biết mình nghĩ gì và sẽ viết gì.Theo sự hiểu biết nhỏ nhoi của tôi : Người làm thơ ( xuất hồn ) không cần đắn đo sắp đặt theo kiểu máy móc về cách đặt chữ và sắp xếp quá chau chuốt cầu kỳ cho những bài thơ của mình.Cảm hứng tìm đến bất chợt ở một ngày mưa trong ngày nắng,chỉ cần nhìn ngắm ½ tia nắng yếu ớt đang xuyên qua một góc chiều ngoài phố,nếu cảm hứng thức dậy thì cứ tự tiện ‘’ xuất hồn ‘’ và ‘’ lên đồng ‘’ ,chữ cứ tự động chạy nối lấy nhau trong trí tưởng và được thành hình trên trang giấy hoặc trên màn ảnh vi tính….

Viết một bài văn xuôi thì lại khác,nếu là người thận trọng,ta cần ghi note theo từng điểm
và sau đó dựa vào plan để triển khai một cách có lớp lang,thứ tự để dẫn người đọc đến điểm cần yếu mà mình đã sắp xếp với ý định ( Chủ đề, đại ý….)


Trở lại vấn đề làm Thơ Tình và sự ‘’ Giữ Mình,Bảo Trọng ‘’ .Nàng thật ngoài đời của tôi có lý do để ngăn chận tôi nếu tôi chạm đến hoặc có ý định ‘ hãm hiếp ‘ Nàng Thơ trong thơ ! Nàng thơ ấy hiện diện trên những dòng chữ ngắn,dài.Nàng thơ đã ẩn hình trong sự súc cảm của đối tượng đọc thơ.

Thiết nghĩ,tôi nên nghe lời Nàng cán bộ Quản Lý đời mình và mặt khác,tôi cũng nên nghe tiếng gọi của Nàng Thơ khi nàng xuất hiện để khiêu dụ ngón tay mình chạy chữ.

Viết ư ? Phải viết và sẽ viết như thế nào để giữ cân bằng cho tâm tưởng và đời sống riêng cửa mình ?




đăng sơn.fr
* cuối đêm *
( Ngồi với Viết Để Làm Gì )
Đăng nhập để trả lời
0



.




BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG.


_______________________________





Mưa rỉ rả.Ngoài cửa,trời đông ngầy ngật lành lạnh.
Tôi định bụng sẽ thưởng cho mình một chuơng trình khá thú vị cho buổi
tối : Nằm dài,gác chân đọc sách hoặc xem một cuốn phim gì đó sau bữa ăn tối…

Phần tin tức thời sự đang nóng bỏng với những cái tít : Vật giá vùn vụt leo thang,việc làm, đình công,hãng xưởng sa thải hàng loạt…
Để tâm trí được thảnh thơi và có được bữa ăn ngon,vớí tay tắt TV,lại để ý đến tờ Nội San Y Giới mà người bạn vừa mang lại tối qua.Mắt lại rơi vào một bài văn ngắn của một nhà văn nữ.

Bài viết có một cái tên đẹp : ‘’ Diễm Phúc ‘’ ( của Trần thị Diệu Tâm ).

Nhà văn viết theo thể loại tâm tình có đoạn như sau làm tôi chú ý :

….’’ Cái tâm xúc ngoại vật chứ không phải ngoại vật xúc động tâm
hồn – ( Cách thức sáng tạo một câu chuyện của người cầm bút để viết cái Giả thành cái Thực ) "


Người viết nhân tiện kể về một buổi chiều trong công viên, đã gặp gỡ một thiếu nữ mắc bệnh tâm thần,nàng yêu đắm đuối một người đàn ông và đã quên bẵng hiện tại để sống hoàn toàn với một quá khứ và mong chờ người yêu đến mang nàng đi dự dạ hội.Cô đã mặc một bộ áo đầm xưa xũ và tưởng mình đang chờ đợi chàng trong một buổi chiều ngày giáng sinh……

Cảm thông mối tình của nàng,tác giả về nhà viết lại câu chuyện và đặt cho thiếu nữ tóc nâu khác chủng tộc một cái tên đẹp : Diễm Phúc !
Vì theo bà; đời sống thực tại phủ phàng có khả năng xóa bỏ mọi ước mơ và chỉ có cô gái điên kia là người hạnh phúc trong cái thế giới ảo tưởng không cần thời gian và không gian :

….. < Ước gì mình được trở thành ngưòi đàn bà điên để sống vơi cảm giác thương yêu dịu dàng tràn ngập lòng <
…Xin chúc cô mãi mãi còn nghe được những lời ngọt ngào bên tai…Nếu có còn nước mắt trong lòng,lần này tôi không khóc cho cô,tôi sẽ nhỏ xưống hai giọt nước mắt trên cuộc đời khô khốc của những kẻ được gọi là Bình Thường không điên ….< ( T.T.D.T )



Với cái nhìn và sự nhạy cảm của riêng mình ,tôi xúc động trươc tâm tình của người viêt.Từ chỗ đứng THẬT - thực tại - đẫn đến sự cảm thông và hiểu được cái diễm phúc ‘’ ẢO ‘’ của người thiếu nữ điên.

Vậy sao ?! Người được mệnh danh là “ bình thường “ở cái thế giới quá thực phải làm mọi cách để chấp nhận,trực diện với mọi vấn đề rất thực tế,còn người tình điên kia,nàng quên đi không gian và thời gian để chỉ tin vào điều mình đang mong chờ và sung sướng !

Sau bữa ăn tối,xem xong cuốn phim vui vui,tôi ngồi vào bàn viết ,vẫn còn nếm được cái trạng thái ngầy ngật của trang giấy ghi lại những điều xuất phát từ trái tim.
Tâm hồn là sự thể không làm sao sờ mó được.

Cảm nhận và rung động là một cách mở cửa tâm hồn.
Không có chìa khoá mở thì ghi lại một vài điều để cám ơn.
Cám ơn văn chương đã có khả năng đánh động ta vừa tỉnh thức,vừa lãng đãng ở cái thế giới thực tại khá trần truồng này.




đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




.


NÊN HAY KHÔNG NÊN ?




_______________________________________





" Ta chỉ có 24 giờ trong một ngày "


Tôi biết là như thế khi rời bãi đậu xe đi vào thương xá.Giờ thứ 25 không bao giờ có như cái tựa của một quyển sách.Tạm thời không nhìn vào cái đồng hồ đang nhảy đùng đùng với những con số,tôi dừng chân trước quầy bán sách và ngắm những tấn sách báo.Liếc thấy hàng sách mang bảng hiệu Nouveauté ,nhìn một dọc những tựa sách thuộc thể loại chính trị,tôi thấy lạnh và rùng mình.

Lạnh vì tựa những cuốn sách mang những cái tên rất bắt mắt.Đại loại : " Tổng thống đang nhiệm kỳ đã làm mất 500 tỷ euros " - " Thực trạng phá sản của đất nước " - " Làm cách nào để hạ bệ một tổng thống ? "..... Tôi lẩm nhẩm đếm được hơn 20 quyển sách nói về tình hình chính trị và những thủ đoạn trong giới này.

Đọc thử vài trang ở vài đầu sách,tôi cảm thấy lùng bùng vì chữ nghĩa đang bắt đầu muốn cắn xé mình ! Người ta viết gì,nói gì ở những trang sách dầy cộm ? - Chuyện ông tổng thống dùng quyền lực để khuynh đảo báo chí và canh chừng các đối thủ,chuyện ông trùm cảnh sát nhận tiền hối lộ và cung cấp tin mật sau khi làm bạn với lũ côn đồ,mua bán ma tuý..........chuyện vợ ông quan lớn phải đối ứng trước những xì căng đan về tình dục của chồng....


Tôi quyết định không mua quyển sách nào.Lúc sửa soạn rời hàng sách thì mắt tôi chạm phải cái tựa của một cuốn sách dầy có tấm bìa chụp cận ảnh một cây thánh giá trên ngực áo đen của người linh mục.Đó là quyển sách mới ra lò nói về chuyện bí mật phòng the tình dục của các vị tu hành.Những trang sách kể về chuyện lợi dụng niềm tin và làm bậy vơí cả trẻ con....

Quá sợ hãi và ngao ngán,tôi nhất định rời khỏi hàng sách vơí vài ý nghĩ ngổn ngang.Tôi đang yếu người và nhũn người vơí những tựa sách chứa đầy nhiễm tố phóng xạ như thế.



Buổi chiều xuống nhanh ngoài thương xá.
Cơn mệt nhoài chụp xuống đầu óc mình,tôi mở cửa xe,tránh cơn gió lạnh buốt.Đài phát thanh đang thông báo bản tin về khí tượng.Tuyết đang lốm đốm rơi.Tôi đổi băng tần,tìm nghe loại nhạc nhẹ,sẵn cái bloc note nằm ở ghế bên cạnh,tôi chụp cây bút ghi vào một hàng chữ :

" Mình sẽ ngồi ở góp bếp đêm nay để đọc và viết trong khung cảnh êm đềm "


Đọc gì và sẽ viết gì ?





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



-




VIẾT LÀM QUÁI GÌ ?

____________________________________





Đây không phải là cái tựa đề của tôi, là kẻ nhút nhát , tôi không dám viết như vậy.

Viết Làm Quái Gì ?

Đọc vậy nghe ‘’ Ngầu ‘’ và có vẻ xã hội đen quá ! Vậy mà người bạn viết đã biến thể từ câu ‘’ Viết Để làm gì ‘’ để diễn giải một vấn đề đã đặt.Khi đã đặt câu hỏi thì dĩ nhiên có sẵn câu trả lời ( tùy theo mức độ của sự thôi thúc và hoàn cảnh riêng của từng người viết )

Thử nhìn vào trường hợp của một ký giả kiêm nhà văn mang tên Patrick Poivre d’Avor của đài truyền hình TF1 ( kênh số một ) của Pháp.

Cuốn sách vừa được phát hành của ông mang tên Confession ( Lời xưng tội ) được chia làm nhiều chương riêng biệt để kể về những phản ứng của ông khi muốn giữ sự độc lập về tư tưởng để làm việc trước những áp lực của thủ đoạn và bè phái chính trị.

Điều đáng nhắc nhất là cách thức của tác giả khi phải đối diện với cái chết của con mình. Đứa con gái 17 tuổi mắc bệnh trầm cảm ( dépression nerveuse ) đã nhiều năm,trước khi quyết định kết liễu đời mình,cô đã để lại hàng chữ ngắn ngủi trên bàn giấy của cha .
Cô bé viết : ‘’ Con đã chán sống lắm rồi. Sống để làm gì ? ‘’

Sau khi chôn cât xong con gái và đương dầu đối phó với những rối ren của việc làm cũng như phải liên tục đi hầu tòa vì những lời cáo buộc trước những thủ đ oạn khuynh đảo của chính trị, ông đã giam giữ đầu óc mình riêng biệt trên những trang giấy,kể cả lúc ngồi ở tòa án chờ tranh cãi…

Ông thú nhận ‘’ Đó là cách thức để giết đi nỗi quẩn trí,buồn phiền và để khỏi phát điên.
‘’ Khi viết,tôi có cảm tưởng mình kéo dài được thêm đời sống ngắn ngủi của con gái.Viết để tồn
tại ! ‘’

Tôi cảm động và đọc đi đọc lại nhiều lần đoạn viết
này ,cảm nhận được sự suy nghĩ và cách thức trải bày tâm trạng có khả năng làm dịu đi những ưu tư trong cuộc sống.

Viết để Nói.Nói với sự im lặng.
Nói là phát âm và gây tiếng động.Nói mà không suy nghĩ để tiếng động phát xuất nhanh hơn trí tưởng sẽ không
có hiệu quả. Đứng nói một mình trước khoảng không sẽ chỉ nghe được sự trả lời vang dội vô nghĩa.

Viết ? - Viết,trước tiên là nói với chính mình.Mình nghĩ về điều gì và nói với mình được điều gì trước khi nói với người khác ?
Người đọc là người nghe trong im lặng.Người nghe để hiểu theo một cảm nhận như thế nào để có được sự đồng cảm ?

Dễ lắm ! Bạn không muốn nghe người lải nhải về một đề tài không mấy hứng thú,béo bổ,bạn quay bước và tai vẫn còn nghe kẻ kia dai dẳng nói với theo.Còn khi đọc một trang sách,một đoạn viết,nếu không cảm,không thích,bạn chỉ cần gấp quyển sách lại.Xongchuyện.Sự im lặng được trả về với yên lặng.

Đã có nhiều lần,tôi thử kín đáo dò xét cử chỉ của những người đọc sách báo trên những chuyến xe điện hoặc trong phòng chờ khám bệnh. Khi đọc,có người nhíu chân mày,nhăn nhó ,có người bật cười,ngừng đọc trong giây lát rồi lại cắm cúi trên đoạn chữ….Có người thở dài, đăm chiêu gấp trang sách.
Nhiều lúc tôi muốn nổi điên với sự tò mò để hỏi đại một câu :
- Bà, Ông… đọc gì và nghĩ gì về điều đã và đang đọc ?

Hỏi như thế là vô lễ,là vô duyên có thể làm người nghe bực mình cáu kỉnh .


Đời sống này có muôn vẻ,muôn mặt và có nhiều điều để hỏi, để học .Nhưng có điều, ít ai dạy cho ta sự suy nghĩ.
Nghĩ gì để có thể trầm lòng trước đời sống và được học thêm vài bài học để Viết ?
Và viết như thế nào ?




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



.


W.H


____________________________________



W.H



..











VIẾT CHO MỘT GIỌNG HÁT.


____________________________________



Buổi sáng sớm cóng lạnh.Bản tin đến từ thành phố thiên thần Los Angeles cũng lạnh cóng - Bất ngờ.

Tiếng hát có cường lực cao vút đã tắt.Tiếng hát ấy đã vĩnh viễn lià khỏi bao mối ưu phiền để từ giã cõi đời đầy phiền muộn gian truân.

Mở mạng lưới tin tức,nghe lại giọng hát diva của cô.Thấy tiếc và buồn.Trên bầu trời âm nhạc,có biết bao nhiêu vì sao sáng.Biết có bao nhiêu cửa ải của địa ngục trần gian.

Địa ngục nằm trong những cái ảo giác ngất ngưỡng một khi đã đạt tới điểm cao nhất của hào quang và danh vọng.

Con người cần gì khi đã có tất cả ? Danh vọng,tiền tài,tài năng,sắc đẹp ? Từng ấy - chừng ấy có lẽ chẳng bao giờ đủ để thoát ra khỏi cái thân phận của kiếp người.

Một Michael Jackson đã nghĩ gì làm gì trong một cái bóng tối rất cô đơn sau khi ánh đèn sân khấu tắt đi ?

Một Elvis Presley đã xem lại khúc phim đời thật của mình ra sao ở những ngày tháng cuối cùng từ bài hát My Way ?


Và giọng hát tuyệt vời ấy ? - Cô tìm thấy gì ở một người tình, một người chồng sau khi đã hát : " All The Man That I Need "

... I used to cry myself to sleep at night
But that was all before he came
I thought love had to hurt to turn out right
But now he's here, it's not the same
It's not the same


He fills me up
He gives me love
More love than I've ever seen
He's all I've got
He's all I've got in this world
But he's all the man that I need

And in the morning when I kiss his eyes
He takes me down
And rocks me slow
And in the evening when the moon is high
He holds me close
And won't let go
He won't let go


He fills me up
He gives me love
More love than I've ever seen (more love more love)
He's all I've got
He's all I've got in this world
But he's all the man (all the man) that I need

More love than I've ever seen (woo)

More love than I've ever seen...




đăng sơn.fr


* To you -Whitney Houston - 12.02.2012




Đăng nhập để trả lời
0


.




LẠNH





__________________________________________




Để tìm cho mình một chốc lát yên tĩnh,tôi thích vào nhà thờ thắp một ngọn nến,ngồi yên với lời nguyện.Trước khi vào nhà thờ thì phải đi ngang cái tiệm bán sách báo hay mua.

Thấy cửa tiệm đóng kín mít có treo cái bảng đề " Đóng Cửa Vĩnh Viễn " ,tôi đứng lại bàng hoàng,sửng sốt.Mới tuần trước ghé vào mua quyển sách và tờ tạp chí,thấy bà chủ tiệm vẫn có nụ cười tươi tắn và cái đùa bỡn quen thuộc.Bà ta có nhiều điểm làm tôi cảm mến qua cách thức bán hàng và nói chuyện.

Hỏi ra thì biết tiệm phải đóng vì phá sản và đời sống lứa đôi bị chia lìa.Nghe nói chàng của bà không chịu hợp tác làm việc và có vẻ bê bối...

Vậy là xong. Buồn cho bà và cái tiệm sách.


Trong tuần nay,tôi nghe thấy hai chuyện chia lìa xập tiệm.Cặp vợ chồng bà bạn mới quen cũng thế.Chia tay vì ông chồng không chăm chỉ là việc,chỉ thích nhậu nhẹt !

Bà bạn đã tâm sự với đôi mắt ướt nhem :

- Bạn giữ kín hộ tôi.Kể ra xấu hổ lắm,tôi tính đường khác.Sẽ ghi danh đi học lại.

- Bạn yên tâm.Khi tôi chết thì cái lưỡi được chôn theo

Bà bạn ôm choàng và hôn lên má tôi khi từ giã.Tôi thấy mình không vui.Quay đi.


Buổi chiều nay.Rời cái tiệm sách đóng cửa ấy,tôi đẩy cửa nhà thờ.Cánh cửa gỗ nặng nề khép kín bưng.Không thấy có tấm bảng thông báo lý do đóng cửa.Tôi nấn ná đẩy mạnh.Cửa đóng.Im lặng như tờ.


Nhìn đống tuyết trắng ngần ung dung nằm phơi nắng trên quãng trường vắng tênh,tôi quay về bãi đậu xe.Lòng tự nhiên thấy lạnh hơn.

Trở về nhà,ăn uống,nghỉ ngơi.Ngồi vào bàn viết.Gõ lên phím chữ những dòng chữ này,tôi hy vọng tìm lại được một hơi ấm trong những ngày cực kỳ giá lạnh.

Thử xem tôi sẽ viết được thêm điều gì ? Đài khí tượng đang báo trời sẽ đổ thêm tuyết ở phía nam....




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



-



Sáng Đến Chiều Đi Đêm Tới

________________________________________




Đi dạo và tôi ngừng lại ở một trang viết.Có thể nói : Mỗi trang viết là một cánh cửa.Đứng trước cánh cửa,ta có một vài nỗi háo hứa nào đó.

Đẩy cánh cửa của thế giới chữ - tôi đọc :


... " Dưới những ngọn đèn tỏa sáng là một thế giới riêng tư đầy những tâm trạng rất con người và những đề tài để viết về những tâm trạng đó tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể cạn . Hôm nay tôi bắt chước một người bạn để trả lời cho chính mình khi cũng tự chính mình đặt ra câu hỏi .


...Tại sao tôi Viết !?... *

Khế -Mưaphốnúi.


---


Nếu gọi những dòng chữ như thế là một đoạn nhạc thì tôi thấy có một âm điệu buồn bã,âm thầm.Trong thứ ánh sáng có nhiều bóng tối ấy,tôi nhận ra nỗi cô đơn khi phải đối diện với mình.

Cái cảm giác lạc lỏng ấy có điều gì như cuốn lấy và thắt chặt lại trong lòng.Có điều gì đã mất mát ở quá khứ ? Ở tấm tranh dĩ vãng có nhiều màu vàng pha chất xám.Màu vàng của một trang thư tình thời thơ ngây,màu vàng nằm trên dòng chữ mang bóng dáng của thời gian.

Người họa sĩ có thể phác họa bức tranh của mình bằng những nét cọ xám từ một góc bóng tối ( đen ), từ góc phòng trong tâm trạng của riêng mình.Và tôi,một người đọc đã nhận thấy thứ bóng tối dầy đặc và lẻ loi ấy qua cách viết diễn đạt.

Với riêng tôi,viết cũng là một cách vẽ hoặc chụp ảnh.Ta nghĩ gì ? Nhìn gì để vẽ lại,để phát họa lên được cái hình ảnh riêng cho tâm hồn mình ?

Có một dạo nào ở ngày xưa,tôi đã buồn bã lắm ! Từ những cánh cửa sổ của tâm hồn,tôi đã có những cơn mưa ẩm ướt héo hắt...

Có một dạo nào,tôi đã để mình mất dần đi những niềm tin về con người trần gian,đã lắm lúc tôi nhìn thấy những màu rất xám ,rất đen trong lòng người chung quanh.

Thời gian trôi,những nỗi thất vọng buồn chán cũng theo dòng nước thời gian để nguôi ngoai,tôi lại tìm được một niềm vui nho nhỏ khi viết.Mỗi lần ngồi vào bàn viết ở một khoảng khắc của buổi sớm hoặc ở một khoảng khắc muộn, khuya nơi góc bếp,tôi cảm thấy thoải mái khi mở toang những cánh cửa tâm hồn của mình.

Có một thoáng gió,một tiếng lá rơi,một tiếng chim hót,một tiếng thì thầm nào đó mà chỉ riêng mình nghe được.

Ở tiếng nói thầm như thế,tôi nghĩ đến một cái tựa viết của một tâm hồn cô đơn.Cô đã viết :
" Sáng Đến Chiều Đi Đêm Tới "





đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-27 09:45:51dang son>
-


BIỆN ( Nguỵ và Thật )



__________________________________________________





Cái kiểu chung thủy với người bạn viết của riêng tôi có một đoạn thư như sau :



---------



" Thư Từ Nơi Xa -
Đến em nhỏ.


.


Lâu lắm rồi đó - Anh nghĩ có thể là đã 1/4 thế kỷ,ta đã chẳng gặp nhau kể từ cú phone anh đã thăm hỏi em.

Giọng em đã nhỏ nhẹ trả lời từng câu như sợ anh ăn thịt em.Có lẽ em hình dung thấy anh là một ông kẹ ( ? )- Anh nghe tiếng em dạ dạ nhỏ xíu,anh nghe tiếng hi hi của em từ đường dây nói và lúc ấy,anh cảm thấy an lòng vì tất cả mọi sự tốt đẹp đã đến với em.

Có lần anh đùa nghịch :

- Em có biết anh đang ở đâu không ?

- Dạ không,anh ? Em đoán anh đang ở cái xứ lạnh của anh.

- Sai rồi nhỏ ! Anh đang ở VN và đang đứng trước nhà em

- Oh ! Oh !....


Ở tiếng ngập ngừng như thế trong máy,anh biết rõ là anh đang đùa và nói xạo với em.Anh vẫn thích nói xạo như thế như một cách tạo sự ngạc nhiên.

Ở đời,có những điều ngạc nhiên rất kỳ thú.Chỉ cần em nghe tiếng chuông gọi cửa hoặc tiếng điện thoại vang,em ngừng công việc đang làm,ngó ra cổng là em thấy anh.

Trong ánh mắt bỡ ngỡ của em,em sẽ thấy anh rất tự nhiên với một nụ cười đẹp nhất xứ .Nụ cười có thể làm chết biết bao nhiêu con ruồi thích ngọt đã rụng rơi.Anh chờ em rủ anh đến một quán nước tình nhất,đẹp nhất của nơi em ở.Ta chọn một chỗ ngồi rất yên tĩnh,lắng nghe một bản nhạc êm êm nào đó.Và anh sẽ lắng nghe em kể chuyện.

Nếu em vụng về,luýnh quýnh không biết nói gì,kể gì,anh vẫn có nhiều cách để làm em nói.Nói và cười một cách tự nhiên.

Ở trước mặt anh,nếu cần vui cứ vui,khi cần khóc cứ việc thoải mái mà khóc.

Ở bên này,người ta hay nói với anh một điều :

- " Ông là một người biết lắng nghe và biết cách làm cho người nói thoải mái "


Anh không biết điều này có đúng khoảng 89% không hay là họ đang nịnh anh để anh vui ?

Em nhỏ !

Vài hàng thăm em.
Vậy đi - Vui nhé , Em.
___________



Chẳng biết viết như thế có đủ ngọt ngào cho một lời thăm hỏi hay không ? Người đọc có lẽ cũng được dăm ba phút vui và cảm thấy nhẹ nhàng.

Nhưng nghĩ xa hơn một vài điều khi nhớ lại một người bạn viết khác đã có lòng " húc " người viết - Nhè nhẹ mà húc - :

- Người ta nói anh là một Play Boy và ...

- Nghĩa của chữ Play Boy có nghĩa là trăng hoa ?


Thế là trận chiến của chữ bắt đầu.Người bạn tôi tặng cho tôi câu " Nguỵ Biện "


Thế nào là viết theo kiểu " trăng hoa " và thế nào là Nguỵ Biện ?

Viết để làm gì ? Và khi viết để giao lưu với nhau trên phương diện trao đổi bài viết và giữ tình thân,ta nên viết như thế nào ?

Theo tôi,người ta đã ra nhiều đầu sách để chỉ dẫn cách thức viết thư trong các trường hợp khác nhau.Một cái thư viết để xin việc hoặc yêu cầu một vấn đề gì theo kiểu hành chánh thì khác với một bức thư viết cho bạn để thăm hỏi nhau.Một bức thư viết cho một người bạn tâm giao rất khác bức thư viết cho một người tình.Điều này mà ai chẳng biết.

Có người cả đời không bao giờ viết một bức thư.Và cũng có người viết thư y như cách thức nói chuyện rất mộc mạc hoặc lê thê của họ.

Tôi có ông bạn hành nghề dược.Chữ của ông rất đẹp và ông không thích viết thư.Có lần ông gửi cho tôi một cái mail trả lời vỏn vẹn có mấy chữ như sau :

" Theo câu hỏi ,tôi trả lời : Hãy mở ở Web .... để đọc . "


Vậy thôi ! Sau cái chấm cuối câu,ông biến mất.Tôi thấy có cái gì thiêu thiếu nên phàn nàn với ông và vợ của ông :

- Đọc chữ của hắn như ăn cơm nguội.Khô ! Cạn !

Bà vợ lắc đầu :

- Chả bao giờ ông ấy viết thư tình.Ông ấy bí chữ !


Bạn tôi nhún vai thản nhiên nói kiểu ngắn gọn : " Viết dài dòng chi cho mất thì giờ " .Tôi hiểu bạn của mình khi đứng rất lâu nhìn ngắm tủ sách của hắn.Hắn không thích đọc văn chương tiểu thuyết,hắn chỉ thích những quyển sách nói về thuốc thang,chính trị và sách cổ thời hán học hoặc về phong thủy,tử vi bói toán.

Biết thế nên chẳng bao giờ tôi đề cập đến vấn đề văn chương,văn nghệ thời cận đại,chúng tôi trao đổi với nhau về những quyển sách nói về kinh tế và chính trị lắm khi làm nhức đầu,buốt óc.Và tôi tránh chuyện viết thư cho bạn cũng như yêu cầu bạn chịu khó viết vài chữ thăm hỏi như : " Chúc bạn vui " ở cuối lá điện thư dù ngắn gọn.


Trở lại đề tài viết thư hoặc viết lời góp ý ở những chủ đề cần thiết : Theo cách suy nghĩ của cá nhân,tôi yêu sự tinh tế nhã nhặn qua câu viết.Một lời chào hỏi nhau theo cung cách lịch sự có thể làm người đọc thấy ấm áp và có được một nụ cười khi đọc.

Khi thấy cần viết thì tôi viết,nhẹ nhàng pha chút dịu dàng mà viết - Thế thôi.

Người ngoại cuộc đọc,thích hoặc không thích và cho rằng người viết là một gã play boy,trăng hoa thì cũng chẳng sao.Vì đơn giản mà nói : Nếu cần phải biện luận sau khi phân tích một vấn đề thì tôi vẫn có thể dùng chữ một cách gọn gàng,nghiêm nghị và nếu cần thì Húc và săn tay áo đấm đá bằng chữ.Nhưng tuyệt đối cần nghiêm túc và giữ sự nhã nhặn khi tranh luận.


Còn việc trải lòng,tâm tình để viết cho bạn khá thân hoặc những cô em gái đã có lòng thăm hỏi khi muốn giữ mối liên lạc một cách thuận thảo an lành thì tôi biết dùng chút đường,chút muối và gửi thêm vào một chút đỉnh dịu dàng.

Vậy thôi.

Không là Play Boy khi viết

Không Nguỵ Biện và lăng loàn khi viết.Viết để giữ tình thân.Để mang đến cho nhau một vài điều vui giữa cuộc đời lắm gian nan và khô cằn.Người ta luôn thiếu sót ở sự quan tâm đối với nhau và thường viện cớ để thời gian làm bụi từ khoảng cách.

Xin giữ lại tình thân và đừng để bụi thời gian bám vào tình nhau.







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
..





NGÀY ĐẸP CỦA NIỀM TRY ÂM


_________________________________________








1. -



Rời mắt khỏi phím chữ khi tiếng điện thoại reo .Có người lạ gọi hỏi tên để gặp .

Giọng người đàn bà hỏi và có câu đố :

- Ông biết là ai gọi ông không ?

Nghe giọng nói lạ và tôi đoán.Thì ra là cũng đúng với cái nghĩa của " thần giao cách cảm " .

Vui - Rất vui và tôi nói với người có lòng gọi mình :

- Em đoán thế vì đang thử viết ở trang chữ của chị.Viết dở dang ...

- Oh ! Em viết gì ?


- Rồi chị sẽ đọc.


Chúng tôi tâm tình với nhau về chữ và nghĩa.Chị và tôi là độc giả của nhau.Từ hai thành phố tưởng là xa.Vì chữ mà có lòng gọi đến thăm hỏi nhau.Thấy lòng mình ấm.Càng ấm hơn khi nghe tiếng cười hihihi rộn rã như tiếng chim hót giữa trời xuân của chị.

Chúng tôi kể những mẫu chuyện vui buồn cho nhau nghe.Tôi kể câu chuyện tôi đã có một người chị hành nghề giáo sư pháp văn thời Đà Lạt và sau này là một người chị nuôi và cũng là người try âm của tôi để trao đổi về chuyện sách báo văn chương.Chị ấy đã qua đời và tôi bị lẻ bạn ,lẻ loi....


Người viết cần giam mình vào một khoảng lặng sau khi đã trực diện với biết bao đổi thay của cuộc đời.Dù là viết theo kiểu chớp nhoáng,viết một cách dễ dàng bất cứ ở đâu.Chỗ viết lý tưởng nhất của riêng tôi là ở phòng đọc sách riêng biệt.Khi viết,tôi có thể nghe được tiếng chim hót rất sớm,nhạc vặn nho nhỏ để làm phông.

Khi có một ý tưởng nào đó bất chợt đến từ một câu hát,từ một lời nói,một khung cảnh nào đó,tôi cũng có thể ghi note vào cuốn sổ tay.Đứng ở trạm xe bus hoặc trạm xe điện,ngơ ngẩn ngắm thiên hạ ,tôi cũng có thể viết theo một cách riêng của mình.

Tôi hỏi ở phone cách thức và sự ngẫu hứng khi làm thơ của chị bạn viết.Bằng một chất giọng rất khiêm nhường ,chị rủ rỉ nói là chị ở nước ngoài đã quá lâu nên chị bị " nghèo nàn " trong ngôn ngữ tiếng Việt.
Tôi bật cười nói là mình không tin là chị " nghèo " -Tại chị khiêm nhường mà thôi.


Câu chuyện qua lại ngọt ngào và có nhiều điều thú vị.Khi vui vẻ thì tôi khôi hài để được nghe tiếng cười khúc khích của chị.

Người bạn viết nói nho nhỏ :

- Có người đọc chị,nói có cảm tưởng là đang đọc bài thơ của một cô nhỏ tuổi 16 .

Tôi cãi kiểu gàn :

- Chữ nghĩa không có tuổi chị ạ ! Tâm hồn không có tuổi.

- Em bao nhiêu tuổi trong tâm hồn em ?

Tôi ăn gian số tuổi để nói mình vẫn là 20 tuổi khi làm những bài thơ nói về mưa.Tôi muốn có số tuổi của một Nguyễn Công Trứ khi nói về chữ nhàn và sẽ rất đàn bà tính , lẳng lơ khi cần lãng mạn để làm ướt chữ.Chị cười,tôi cười.

Vậy mà vui.Vui được khi ý hợp tâm đầu thì cứ vui .Hạnh phúc đến từ một giọng nói và tiếng cười từ xa.Tôi cám ơn người viết đã viết và đã đọc.

Buổi sáng trôi qua lúc nào không rõ.Nắng lên cao.Nắng như tiếng nói làm ấm lòng.




2.


Ở dưới những tập Truyện Ngắn ký dưới tên @nguyênhạ và tôi,có người bạn đọc đã viết :

" Wow ! This 's something so romance .I would like to read more and more ... Finally ,my dear uncle can enter woman world by its details . Please , honestly with us . You must say things that you felt not what you see ...or thing that people says "


Điều khích lệ đó sao ? Nhẹ ! Gọn.

Theo sự suy nghĩ của cá nhân khi muốn viết để kể chuyện trong một bài truyện ngắn,ta có nên áp đặt sự suy nghĩ và quan niệm sống của riêng mình cho các nhân vật trong truyện không ?

Truyện là một phần pha trộn của hư cấu và sự góp nhặt của từng mẫu chuyện trong một hoàn cảnh của đời sống.Người ta nói : mỗi đời con người là một vở bi hài kịch. Người viết là người dựng truyện và cho các nhân vật của mình đóng kịch đời.Tuỳ theo bối cảnh của câu chuyện mà những nhân vật được dựng lên cho phù hợp với vai trò riêng của mình : Người gian ngoan quỷ quyệt sẽ có những suy nghĩ riêng để lần lượt trình chiếu các thủ đoạn của mình.Người hiền lương nhân đức thì có một sự suy nghĩ riêng theo cung cách ,cử chỉ ,cách ăn nói đối đáp....

Người viết không nhất thiết phải trình bày cái cảm nghĩ riêng tư và quan niệm sống của riêng mình ( Cách áp đảo vai trò này là một trong những điều có thể làm lu mờ và đồng hoá nhân vật cho những sáng tác về sau )


Vài hàng để viết.Viết là cách để sống một đời sống khác.Các nhân vật trong truyện có một đời sống riêng.Khi khép lại trang sách hoặc bấm con chuột nhảy qua một trang hay một chủ đề khác,các nhân vật trong truyện phải biến mất để các nhân vật khác được ra đời.

Và người viết.Hắn nghĩ gì với những đề tài khác để có thể thai nghén sinh sản một đời sống khác cho những nhân vật sắp tới trong tập truyện của hắn ? Trong khi chờ đợi có đề tài và cảm hứng để tiếp tục viết.Hắn - Người viết tiếp tục sống với cái đời sống thật của hắn.Toàn vẹn .







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-21 16:36:19dang son>
-





VƯỜN CHỮ -
_______________




Có lắm lúc tôi muốn cám ơn chữ nghĩa.

Cám ơn rất thật tình vơí với biết bao sự thiện cảm.Vì những lẽ.... :

Trí tuệ là một kho tàng vô giá.Từ trí tuệ là biết bao nhiêu điều được thu nhận,học hỏi.Khi đã quy nạp được điều mình đã bỏ công học thì mình làm gì để lưu giữ và có thể truyền bá ?

Khi đi ngang và dừng lại ở một vài chỗ,tôi đã thấy những hàng chữ viết và vẽ trên thành tường hoặc có khi cả trên mặt đường... Người ta đã dùng chữ nghĩa ra sao,như thế nào để viết ? - Có những dòng chữ,khẩu hiệu đã được gửi lại để tranh đấu,đòi hỏi.Có những dòng chữ đã để lại như những tì vết của sự phá phách và gây bẩn thỉu,ô nhục ...


Chữ nghĩa không bao giờ có tội.Chữ nghĩa là một phương tiện truyền tải ý nghĩ.Và con người ,tuỳ theo sự suy nghĩ,định thế của mình mà dùng chữ trong mục đích ra sao ? Điều này là còn tuỳ.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-21 15:13:23Ct.Ly>
Lại vào nhà phá dangson đây

Ở vườn thơ, công tử chỉ biết ngắm cảnh, xem hoa đua nở, nghe đàn ca mà thôi, chứ dốt mà chữ nghĩa lại khg là bao, nên khg dám múa rìu qua mắt thợ, mần thơ với những người bạn, mình vào phá để lấy nụ cười, chứ khg dám vào nhà người ta ăn " cà chua " hay ăn " gậy "

Chữ nghĩa, nói ra dài dòng lắm,

Khg phải mình biết đặt bút, viết được vài hàng, làm 1 bài thơ là cho mình là " giỏi " cho nên CtLy phục những ai viết cho người đọc có thêm tinh thần , thêm nghị lực, và luôn mỉm cười , để bù trừ trong ngày đau đầu, nhức óc, mệt mỏi với công việc hằng ngày

Đời sống không như là mơ,

Nói sao cho vừa lòng người

Cùng là 1 việc, mà mình dùng chữ sao cho việc to xé nhỏ, chứ dùng chữ viết lên, để gây lên những cái bực mình hay phiền muộn, hay hiểu lầm cho người khác, thiệt tình ....

Một người chuyên ăn cơm nhà vác ngà voi hàng tổng như CtLy chỉ muốn mọi người vào sân chơi thật thoải mái và vui vẻ, thân thiện với nhau  ...Ngoài ra  CtLy có nhiệm vụ đưa những chiếc xe vào parking cho đúng chỗ,

Ở bên này là xứ tự do, chứ khg như ở VN, nhưng chúng ta phải biết giữ kỷ luật , nếu khg dễ bị phạt và rút bằng lái lắm , nếu thấy ghi 90km/giờ, mà chạy hơn là thế nào cũng gặp cảnh sát giao thông, ngoắc vào " hỏi thăm" sức khoẻ  há hihihi

Vài hàng vớ vẩn viết vào đây, trong nhà dangson thì khg phải, nhưng thấy dangson nêu lên cái chữ cái nghĩa nên CtLy cũng vào đây cũng muốn học thêm cái chữ cái lễ nữa đó mà ....


[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-24 20:33:11dang son>
* ( C ).


__________________



Đang suy nghĩ để viết.

Viết gì khi tìm lại một sự trầm tĩnh cần thiết để viết.Viết là một cách nói.Nói điều gì ? Nói thẳng hay nói nhè nhẹ theo thuật dụng ngữ kiểu nghĩa bóng để người đọc hiểu giữa hai dòng chữ ?


Ở đời,chúng ta có nhiều phương thức để trực diện với các tình huống.Gặp người biết điều thì ta nhẹ nhàng để giải bày vấn đề cho êm thoả.Và có được cho nhau một nụ cười. Còn gặp người không biết phải trái,ta phải xử trí ra sao ?


Tôi yêu thích sự thẳng thắn.Thích thì nói là thích.Ghét thì có thể dùng hai cách : 1.&lt; Lờ đi - 2 : Nói thẳng để tỏ thái độ.


Tôi có sự suy nghĩ riêng như sau về luật bản quyền :

Ở các nước có trình độ dân trí cao thì luật bản quyền được coi trọng vì đó là vấn đề của tài sản tinh thần.Người sáng tác trong các lãnh vực đã lao tâm khổ trí để cho ra đời các tác phẩm của mình.Và người thưởng ngoạn,tiêu thụ,họ nghĩ gì,làm gì ?


Đã biết bao nhiêu lần,tôi thấy hàng loạt các sách báo giả băng nhạc,đĩa vidéo bị bọn bất chính tung ra thị trường. Vào thời hiện đại của Internet,dân tiêu thụ cứ ngởn ngơ tải " hàng " vào PC của mình và lưu truyền.

Đến nhà ông bạn đã có thời là một nhà giáo dạy triết,đến phần văn nghệ bỏ túi,ông mở máy,nhét vào mấy cái đĩa dvd in,sang lậu, hình ảnh nhoè nhoẹt lúc rõ,lúc bị đứng hình.

Tôi đã ngứa mắt,ngứa tai hỏi ông :

- Anh nghĩ sao về chuyện bản quyền - Droit d'auteur - ?

Ông nói :

- Mình đừng lo ngại cho các nhà sản xuất bị xập tiệm.Họ giàu có lắm và rất có lời khi sản xuất. Mình không xài đĩa giả thì thằng khác cũng xài.Chuyện bò trắng răng.


Nói xong,ông mở máy hát.Cái đĩa giật đùng đùng ,đứng hình tại chỗ sau khi nhả ra những hình ảnh và âm thanh nhoè nhoẹt,tệ hại ...Ông ta phàn nàn khi tìm những cái đĩa khác để tiếp tục chương trình văn nghệ.Trong lúc biết bao người say sưa hò hát như thế thì đã có bao nhiêu hãng sản xuất phải đóng cửa vì cạn vốn và nản chí hướng !


Ông khác thì tuyên bố một cách rùng rợn theo kiểu kỷ thuật tân tiến :
- Nếu cấm xài đĩa vidéo giả hoặc cd giả thì các nhà kỹ nghệ cho ra máy thâu để làm gì ?


Tôi đuối lý.Ngậm ngùi nhìn hàng chữ in trên mặt các đĩa hát : All rights of the producer and of the owner of the recorder work reseved " -

Chuyện khác lạ hơn là nhân một buổi lưu diễn của nhóm nghệ sĩ từ Mỹ sang Pháp,bà nhà tôi biết tôi thích tiếng hát của một nữ ca sĩ có tên tuổi,nàng mua về cho tôi cái đĩa nhạc có chữ ký làm điệu của cô ca sĩ.Ôi hỡi ôi ! Cái album CD này đã được hãng cô ta in lại và nằm trong cái bao giấy hạng bét rất rẻ tiền mà ta hằng thấy ở các chỗ in lậu đĩa bên Việt Nam.Trên cái đĩa hát này cũng có ghi rõ hàng chữ : Cấm sao,in lại dưới mọi hình thức. ( Như thế đã chứng tỏ là cô ca sĩ này đã không có sự tự trọng và niềm tôn trọng khán giả của mình )


Nghĩ mà buồn.

Nghe nhạc mà thấy không ổn chút nào.


Bây giờ thì tôi có điều để HÚC.

Khi cần húc thì tôi không cần giữ vẻ tao nhã.Tôi kỵ nhất là người khác lấy bài vở của mình và đổi tên,đổi họ tác giả.
Điều này ,trong quá khứ khi gửi bài cho một tờ nguyệt san nọ ở Mỹ nhân một bài viết về ca sĩ Ngọc Lan khi cô lià đời,ban biên tập đã tự ý đổi tên bài viết của tôi theo ý họ mà không hỏi ý để có sự thuận tình cho dù là tôi đã có nhiều lần cộng tác với họ.Dĩ nhiên là tôi phản ứng rất mạnh và từ đó,tôi chấm dứt hẳn mọi công việc bài vở vơí họ.



Gần đây,có một bài thơ của tôi bị đổi tên tác giả bởi một người viết cùng diễn đàn.Tôi đã nhẹ nhàng lên tiếng. Và tôi biết tôi chờ đợi để chuẩn bị một cuộc chiến.

Cuộc chiến của tôi mang tên : Luật Bản Quyền - Vì đó là sự tôn trọng giữa người viết với người viết.

Khi cần viết và cần húc,tôi luôn biết cách tự chủ để động bút.Tôi húc vì nghĩ đến chuyện sòng phẳng và lương tâm khi ta biết cầm bút.

Người ta có thể xiết nhà ,xiết xe của tôi khi tôi bị nợ nần,phá sản.Nhưng về vấn đề tài sản tinh thần đến từ tim óc,tôi biết mình phải làm gì.



Với niềm kiên nhẫn,tôi biết hạ bút để chờ.




đăng sơn.fr
( C ) 03.2012 - France
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-27 16:58:36dang son>




-




[color=#000099]
VIẾT THEO THỜI GIAN

______________________








Em nhỏ !


Có hai cách để làm thuốc từ thời gian.

Ta có thể dùng thời gian để bào chế một nỗi lãng quên- Cách thứ hai là dùng nó để nhớ.Nhớ và quên là hai điều cần phải có để bộ óc làm việc và tránh được sự lão hóa.

Mỗi ngày soi gương.Mỗi ngày có thêm một sợi tóc trắng dù không muốn thấy nó.Nó là một trong những nổ lực của thời gian.

Khi đi bên một bờ sông,em hãy nhìn xuống dòng nước.Gió đẩy nước trôi.Mây trời cũng trôi trên dòng nước ấy.Tôi muốn ví dòng sông trôi như cuộc đời của mình.Mỗi khúc,mỗi dòng.

Cứ như thế rồi sông trôi ra biển.Khi đứng ở biển cả mênh mông,ta thấy ta quá nhỏ nhoi đến tội nghiệp....


Nơi tôi ở,có một dòng sông.Đẹp hay xấu tùy khúc ,tùy theo cái nhìn riêng của mình.Để thấy cuộc đời còn chút gì tươi đẹp,tôi hay chọn một khúc sông nhìn từ một công viên lùa đùa gió.Tản bộ nhàn nhã một mình để ngắm khúc sông ấy,như nhìn lại một thoáng cuộc đời mình đang trôi,trôi - tôi ôn lại nhũng kỷ niệm vui buồn đã trải qua,có khi thấy lại những bội phản,bất trắc trong lòng người ; kể cả trong tình bạn,trong tình yêu...

Một chốc lát buồn,một thoáng thấy có cả hai điều buồn vui cùng lúc.

Tôi nghĩ đến hình ảnh một người đàn bà ngồi chải mái tóc dài của mình,bà ngó bóng mình trên vách và thầm nghĩ ngợi.Cái bóng ấy có khi tượng trưng cho nỗi cô quạnh vò või.Cái bóng ấy có khi chỉ là một sự lập lại của một thực thể.

Ý tôi muốn nói,cái bóng mình luôn đi theo mình dưới một dạng chiếu của ánh sáng. Ta muốn nó vui hay buồn là ở tùy ta. Nếu ta nhúc nhích nhảy múa thì cái bóng cũng biết vui,nếu ta lặng thầm bất động thì cái bóng của mình cũng giống y thế.

Ở câu chuyện của cái bóng - tôi chọn điều thứ nhất - Có nghĩa là cử động để thấy cái bóng mình được vui.Tôi có nhiều cách để cử động qua những câu chuyện,những hành động ở đời.Tôi tập cười,tập nói về những điều vui nhộn để khỏi buồn phiền.


Có đôi lúc,ngừng lại mọi hoạt động,tự dưng thấy mình buồn buồn.Vì thế tôi viết.Thấy mình cần viết ( như em đã hằng viết từ cái bóng của mình )

Viết để.....






đăng sơn.fr


________________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-05 17:45:06dang son>




khi CHỮ RƠI TỪ TRÊN CAO RƠI XUỐNG ....



_____________________________________



Câu chuyện nhỏ mà thấy buồn cười và ngồ ngộ.

Bà chị người viết điện cho tôi.Hai chị em huyên thuyên như chim hót vào một buổi tối.Nói về chuyện viết lách và chuyện làm thơ.

Trong câu chuyện về sự viết có chữ " Lên đồng " và " Nhập bóng ".


Chẳng hạn : Khi viết một bài tuỳ bút.Mình có một đề tài gì đó và khai triển để viết khi đặt bút hoặc ngồi gõ thẳng chữ trên phím.Dòng ý tưởng cứ thế tuần tự chạy theo nhau.Có đôi lúc mình đang muốn viết về một đề tài,chả hiểu loay hoay nghĩ ngợi thế nào,mình lại bị lôi cuốn theo một ý tưởng khác.Cái gọi là phóng bút hay tuỳ bút có đôi điều giống và khác nhau.

Thế nào là Phóng Bút và thế nào là Tuỳ Bút ?

Ta thử chơi một trò chơi với chữ nghĩa.Tỷ dụ như có người nói vơí mình :

- Tôi đặt cho anh,chị một cái nhan đề,anh hay chị có thể viết theo dạng thể phóng bút không ?

Nếu thấy hứng khởi,ta nghĩ ngợi đôi chút rồi phăng phăng phóng bút.Viết nhanh,viết dài hay ngắn không cần biết.Chỉ biết là mình đang có hứng và tâm trạng được thảnh thơi thoải mái để viết.Viết một mạch và có khi tốc độ viết chạy theo chỉ vài tích tắt của ý nghĩ.Thế là đoạn văn được thành hình.


Nói về tuỳ bút.Cái nghĩa này hơi khó để định nghĩa.Chữ Tuỳ như thế có nên hiểu theo một cái nghĩa của sự tuỳ tiện hay không ? Tuỳ về điều gì mới được chứ ? Có phải là tuỳ theo điều vui hay buồn đang xảy ra ở tâm trạng của mình hay không ?

Dưới dạng Tuỳ Bút,có nhiều cơ hội và nguyên cớ để có thể viết.Thí dụ như sau khi được đọc xong một bài viết nào đó,thấy hay,thấy cảm động,ngồi thừ người trong ít phút rồi thấy lên cơn thèm viết.Viết đôi điều để biểu lộ cái cảm xúc đã và đang chuyển động trong đầu óc.

Tuỳ bút có thể chỉ vỏn vẹn vài đôi hàng hoặc là một bài lê thê theo kiểu tản văn,tản mạn.Ý nghĩ của người viết lắm khi như một dòng nước chuyển động,khi nhanh,khi chậm nhưng cứ thế mà trôi...


Dòng sông viết của tôi trôi đến dòng này thì đang có một khúc chậm lại.Tôi biết như thế khi những ngón tay gõ chữ của mình nhận được một tín hiệu từ tiếng cười thoải mái của người chị bạn viết ở phone tối qua.Chị có vẻ thấy thích thú khi tôi nhắc lại câu chị thường dùng : -" Chữ trong đầu rơi xuống trên ngón tay và mình viết "


Chiều nay.Ngồi nghe tiếng nhạc nhẹ.Nghe vài giọt mưa từ bầu trời lắm mây.Tôi thấy có sự thoải mái để viết.Viết trong sự dịu êm và tỉnh táo.Không bị lên dồng - Không bị chữ nhập.

Chỉ biết rằng chữ đang từ đầu rơi xuống.Mình sợ chữ rơi xuống đất tan đi như bụi mưa.Vì thế,mình chụp lấy chữ để viết.





đăng sơn.fr

* ( Chữ từ cao rơi xuống - chữ của : OTím Đông Hương )
Đăng nhập để trả lời
0



.






THÊM MỘT LẦN NỮA ĐỂ VIẾT NGẮN.
RẤT NGẮN



Chỉ còn chừng 10 phút nữa là đến giờ ra cổng,đi làm.

Ly cà phê sữa thấy ngon hơn mọi lần với tiếng nhạc nho nhỏ.Buổi sáng đang kéo đến ngoài khung cửa sổ.Tiếng chim hót,mùi thơm của cây cỏ mùa xuân đang tạo nên một cảm giác dễ chịu...

Tất cả buổi sớm đang yên tĩnh.Không ghé vào trang thời sự của Msn đọc vài mẫu tin tức như thường lệ nữa.Cái cảm giác đang yên tĩnh nên để dành đọc những điều êm đềm ở vài trang của những bạn viết..


Tình cờ đọc thấy một đoạn có bạn nhắc đến mình và cách dùng chữ của mình.Thế ư ? Ngạc nhiên khi thấy còn có người nghĩ đến và nhắc đến.Tình thân của những người viết là như thế.


Buổi sáng.
Thời tiết nói sẽ đẹp trời.

Buổi sáng ngắn.Rất lặng tĩnh ở bàn giấy dưới ánh đèn ấm và giữa tiếng nhạc có guitar đệm thênh thang.Muốn và đang muốn viết thêm vài điều về sự suy nghĩ của mình.
Đang muốn viết về một cái tựa sách đang gây chấn động ở Italie.Cái tựa đen như cửa địa ngục trần gian :" Sex à Vatican ".

Lại chuyện của những người mang chiếc áo thầy tu và làm bậy.Bậy từ nhà thờ ,bậy chạy ra ngoài đưòng, ở dancing thâu đêm ,ở các động điếm.

... Mình nghĩ bụng sẽ dành ra một khoảng thì giờ đủ để tìm hiểu và sẽ viết.Viết như một cách thức giải tỏa những ấm ức giữa trần đời.

Chuyện còn dài.





đăng sơn.fr
( Viết trong một khoảng khắc ngắn.Rất ngắn )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-13 10:51:32dang son>



CHỮ NGHĨA VÀ SỰ HIỂU LẦM



_________________________________






Sáng nay,tờ mờ,mở máy.

Nhận được lời nhắn ở hộp thư như sau :

"
Mạo muội



Viết ư ? Phải viết và sẽ viết như thế nào để giữ cân bằng cho tâm tưởng và đời sống riêng cửa mình ? ( nđs )


Chào huynh : huynh dùng từ thế này gây hiểu lầm chết người đấy./.



________________



Đọc xong - Giật bắn mình khi nổi da gà và gai ốc.Tóc dựng ngược lên như con gà chòi ! Mở lại trang viết ở chủ đề : Tai Sao Chúng Mình Làm Thơ ở bên Đt.net thì thấy câu dươi bài kết. = Thay vì viết chữ " Của Mình " thì tôi đã nhỡ tay viết chữ " Cửa " thay vì " Của " - ( Của Mình - Cửa Mình )


Ôi ! Chữ với nghĩa của tiếng việt khi bỏ dấu.Bỏ tầm bậy,viết xong mà không đọc lại thì tai bay hoạ gửi và có thể bị đập hoặc vào khám ngồi như chơi. Đúng là bút sa gà chết.

Cũng may là có cái lời nhắn dễ yêu và dễ thương ấy của anh bạn viết nhắc chừng.


Ôi ! Chữ " Vo Đe " từ một câu chuyện đọc từ ngày xưa về cái điện tín không bỏ dấu đã làm phì cười.Phải bỏ dấu ra sao cho chữ " Vo Đe " - Vỡ Đê hay là Vợ Đẻ ? Hoặc là chữ Đi Tu ( Đi tu hay là Đi Tù ? )


( Chuyen nay that la đang đoi )



Thêm một bài học khi viết.

Xin được nhận lỗi và sẽ tự xử về sau.

Bởi thế,thấy thật là khiếp khi hì hục ngồi gõ chữ.Ê càng.Ê mắt.Ê lưng.


Thiện tai !
Thiên tai không có dấu nặng dưới chữ tai ( ách ) - Hai nghĩa đã là khác nhau

Ui ! Thiên Tai và Thiện Tai hoặc Thiên thêm cái dấu huyền ở chữ Tài để là thiên tài ( ? ) ( ! )






đăng sơn.fr










-------
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»