.
ĐI TÌM ĐỊNH NGHĨA
" Bây giờ đã là cha của hai đứa bé.Có lúc,tôi muốn ngồi trước mặt cha của mình.Nhìn vào mắt ông,thu hết can đảm để hỏi ông là tại sao ông hay đánh đập con cái lúc xưa ? Tại sao ông ít khi hiện diện ở nhà trong sự gần gũi con cái ? Tại sao và tại sao ? Đó là một cách trực diện và tìm hiểu xem cha mình là ai ? ...."
Người nói vơí tôi là một người trẻ,31 tuổi,anh đang có nhiều vấn đề để đắn đo,dằn vặt vì đã chia tay vơí vợ từ hai năm,cứ hai tuần thì đón hai đứa con trai về nhà vơí mình.Anh say sưa kể về cặp mắt và những nụ cười thơ ngây của trẻ con khi chúng ngủ dậy,rời chăn gối,thấy cha mình đã làm bữa ăn sáng,ngồi nhìn con ăn uống và trò chuyện.
Tôi đọc thấy sự sung sướng dịu dàng của một người cha yêu con khi anh kể chuyện anh đã dúi vào túi quần thằng con lớn một món quà nhỏ mà mẹ chúng thích vào những ngày cũ....Mẹ thằng nhỏ đã giữ im lặng.
Nếm nét buồn bã từ câu chuyện của người cha trẻ và sự chia lìa ấy,tôi hỏi anh :
- Bạn đang muốn có sự tái hợp gia đình.Sao không thử viết một bức thư cho bà ấy ?
- Có chứ,tôi đã thử gửi liên tục những cái messages bằng điện thoại di động.Nhưng nàng ta vẫn im ru...
- Sao không thử viết một vài dòng trên tờ giấy và nhét vào túi con trai để nó đưa cho mẹ nó.Chọn một trong hai thằng bé để làm người đưa thư.Biết đâu ....
Anh chàng ngần ngừ lộ vẻ suy nghĩ.
Có gì đâu mà phải suy vơí nghĩ lâu như thế chứ ? Khi người ta không tiện nói vơí nhau vì một lý do kỳ cục khó nói nào đó thì có thể nói vơí nhau bằng chữ viết.Viết bằng tay,viết bằng sự rung động thật sự đến từ con tim và ý nghĩ riêng biệt của nó.
Trái tim luôn luôn có những ý nghĩ rất thầm thầm.Phải vậy không,cậu nhỏ ?
Anh chàng mang đến cho tôi ly cà phê đậm.Thấy sự tư lự của anh chàng ,tôi trêu anh :
- Đang nhớ vợ,nhớ con ,phải không ? Nhớ thì liệu cách mà về...
- Tôi ....Tôi đang đi tìm cái định nghĩa của tình yêu và hạnh phúc gia đình.Lắm lúc thấy mình như một đứa trẻ còn quá non dại trước cuộc đời và đời sống hôn nhân...Tôi không muốn lập lại hình ảnh của cha mình.
Khi chia tay nhau vơí ánh mắt thân tình và cái bắt tay rất chặt chẽ,tôi đề nghị anh hãy thử viết cho cha của anh.Viết để nói như lời tâm tình.Biết đâu,đến một lúc nào đó trong đời,người ta có dịp mà hiểu nhau hơn.Biết đâu những dòng chữ sẽ làm con người lại gần hơn vơí nhau ?
Bao nhiêu người con đã đặt câu hỏi : Cha mình là ai ? Tại sao và tại sao ? Câu hỏi này - nếu có thể - thì nên đặt ra khi cha mình còn sống.Đừng để trễ tràng quá....
Và đã hoặc sẽ có bao nhiêu người sẽ viết cho nhau để tìm ra cái định nghĩa : Cha ơi ! Con ơi ! Chúng ta đã làm gì,nghĩ gì ở hai vị thế Cha và Con ?
đăng sơn.fr
* ( à toi - Félicien )
ĐI TÌM ĐỊNH NGHĨA

" Bây giờ đã là cha của hai đứa bé.Có lúc,tôi muốn ngồi trước mặt cha của mình.Nhìn vào mắt ông,thu hết can đảm để hỏi ông là tại sao ông hay đánh đập con cái lúc xưa ? Tại sao ông ít khi hiện diện ở nhà trong sự gần gũi con cái ? Tại sao và tại sao ? Đó là một cách trực diện và tìm hiểu xem cha mình là ai ? ...."
Người nói vơí tôi là một người trẻ,31 tuổi,anh đang có nhiều vấn đề để đắn đo,dằn vặt vì đã chia tay vơí vợ từ hai năm,cứ hai tuần thì đón hai đứa con trai về nhà vơí mình.Anh say sưa kể về cặp mắt và những nụ cười thơ ngây của trẻ con khi chúng ngủ dậy,rời chăn gối,thấy cha mình đã làm bữa ăn sáng,ngồi nhìn con ăn uống và trò chuyện.
Tôi đọc thấy sự sung sướng dịu dàng của một người cha yêu con khi anh kể chuyện anh đã dúi vào túi quần thằng con lớn một món quà nhỏ mà mẹ chúng thích vào những ngày cũ....Mẹ thằng nhỏ đã giữ im lặng.
Nếm nét buồn bã từ câu chuyện của người cha trẻ và sự chia lìa ấy,tôi hỏi anh :
- Bạn đang muốn có sự tái hợp gia đình.Sao không thử viết một bức thư cho bà ấy ?
- Có chứ,tôi đã thử gửi liên tục những cái messages bằng điện thoại di động.Nhưng nàng ta vẫn im ru...
- Sao không thử viết một vài dòng trên tờ giấy và nhét vào túi con trai để nó đưa cho mẹ nó.Chọn một trong hai thằng bé để làm người đưa thư.Biết đâu ....
Anh chàng ngần ngừ lộ vẻ suy nghĩ.
Có gì đâu mà phải suy vơí nghĩ lâu như thế chứ ? Khi người ta không tiện nói vơí nhau vì một lý do kỳ cục khó nói nào đó thì có thể nói vơí nhau bằng chữ viết.Viết bằng tay,viết bằng sự rung động thật sự đến từ con tim và ý nghĩ riêng biệt của nó.
Trái tim luôn luôn có những ý nghĩ rất thầm thầm.Phải vậy không,cậu nhỏ ?
Anh chàng mang đến cho tôi ly cà phê đậm.Thấy sự tư lự của anh chàng ,tôi trêu anh :
- Đang nhớ vợ,nhớ con ,phải không ? Nhớ thì liệu cách mà về...
- Tôi ....Tôi đang đi tìm cái định nghĩa của tình yêu và hạnh phúc gia đình.Lắm lúc thấy mình như một đứa trẻ còn quá non dại trước cuộc đời và đời sống hôn nhân...Tôi không muốn lập lại hình ảnh của cha mình.
Khi chia tay nhau vơí ánh mắt thân tình và cái bắt tay rất chặt chẽ,tôi đề nghị anh hãy thử viết cho cha của anh.Viết để nói như lời tâm tình.Biết đâu,đến một lúc nào đó trong đời,người ta có dịp mà hiểu nhau hơn.Biết đâu những dòng chữ sẽ làm con người lại gần hơn vơí nhau ?
Bao nhiêu người con đã đặt câu hỏi : Cha mình là ai ? Tại sao và tại sao ? Câu hỏi này - nếu có thể - thì nên đặt ra khi cha mình còn sống.Đừng để trễ tràng quá....
Và đã hoặc sẽ có bao nhiêu người sẽ viết cho nhau để tìm ra cái định nghĩa : Cha ơi ! Con ơi ! Chúng ta đã làm gì,nghĩ gì ở hai vị thế Cha và Con ?
đăng sơn.fr
* ( à toi - Félicien )

