📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NHỮNG BUỔI CHIỀU CÒN MƯA

349 trả lời, 54.217 lượt xem — Trang 10 / 12
.

RồiSẽ


Rồi sẽ
Như sương,như khói
Một ngày qua đi
Lỡ tiếng thầm thì

Rồi sẽ
Chẳng còn ai
Mưa ướt lạnh vai
Đường về chiều vắng


Rồi sẽ
Tình cũng đi qua
Vẳng tiếng sót sa
Gió gẫy chùm hoa
Cứ vậy mà xa



đăng sơn.fr
 
 

Ở CHỖ
mà ta đã rời nhau.

______________________

đăng sơn.fr




Có những chỗ
Ngay cả những giọt nắng biết chờ nhau
Đôi chim nhỏ trên cành hót líu lo chờ nhau
Đôi bướm vờn cách cũng chờ nhau
Cả đám cỏ dại chờ từng viên sỏi cuối trắng
Bờ sông kia lờ lững chờ cánh gió

Mà sao
Đôi ta chẳng biết chờ nhau
Bao nhiêu người tình chờ nhau
Bao nhiêu người mẹ chờ con
Chỉ trừ hai đứa mình

Chỗ hẹn cũ của mình không còn hẹn nhau nữa
Chỗ hẹn cũ đã đổi cái tên mới
Mới như cả nửa vòng quay của trái đất đi quay hướng khác
Để bóng tối nơi anh thành ngày mới bên em
Ta cứ vờn nhau trong cái cảm giác không an toàn

Bàn tay không đưa cho nhau để kịp với
Nụ cười chẳng thấy bao giờ toàn vẹn
Nụ hôn tham lam ngọt lịm ngày nào không còn nữa


Và tình yêu lang thang đi mất
Vì đôi ta đã
Chẳng bao giờ học cách thức đợi chờ nhau.
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 
 
CHẲNG
CÓ ĐIỀU GÌ ĐỂ NỢ NẦN NHAU


______________________________________








Chuyện nhỏ thôi em
Chẳng có điều gì để ta phải nợ nần nhau
Không nợ từ một chỗ hẹn xưa
Không đòi cho bằng được nụ hôn đã cũ
Từ một ngày giáng sinh của góc đời nhau
Từ một chỗ đậu xe và lẩn thẩn đã quên


Chuyện có gì mà ầm ĩ
Khi bàn tay lỡ rời bàn tay
Mây trên đầu vẫn bay
Dù chúng mình không còn nhau nữa

Em quay đi với hàng lệ nóng trên má
Anh quay đi dù đã ngoảnh cổ ngó lại
Chuyện chúng mình cũ mèm y như một đoạn trong phim bộ
Những câu nói hình như cũng được lập đi lập lại
Những phân cảnh,những bố cục...
Từng ấy thứ - Chúng mình đã ngồi bên nhau trong rạp hát
Cuốn phim tình có đoạn cuối buồn thảm
Đã làm chúng mình cũng buồn theo
Anh đã hôn em trong bóng tối lúc sửa soạn dứ t phim

Mình hôn nhau trong bóng tối
Nụ hôn có vị ngọt khác thường
Nụ hôn có mùi vị ái ân quyến luyến
Nụ hôn không giống bất cứ nụ hôn nào

Ta tưởng là ta đã nợ nhau
Ta tưởng cả thế giới này chỉ có chúng ta là biết yêu
Yêu rã rời - Yêu không còn giữ lại gì cho riêng mình- kể cả cơn đau

Người ta gọi là cơn đau tình ái
Khi lìa nhau vì những lý do nào đó
Người ta bảo là hết duyên ,hết nợ

Chẳng có gì là nợ nần đâu em !
Khi ta rời nhau
Những con đường ở lại vẫn trơ,trơ gió
Những góc quán vẫn ù lì như thế
Những cơn mưa lớn nhỏ cũng trở về
Nơi mình đã hẹn nhau

Mây bay - bay
Tình yêu bay - bay

Và đôi mình xa cách
Chẳng giận hờn - Chẳng còn nợ gì nhau




@nguyênhạ & đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
_________________________________________________________






    Ngày mới kia , mở ĐT.net ,thấy bài viết  ở chủ đề NhữngBuổiChiềuCònMưa :





hươngNgọcLan-
của bầu trời đêm





Nụ hoa nhỏ thế thôi
Cụm mặt trời đêm
Tình tình hơi gió
Tưởng gần chỗ em


Biển hát bài Ngọc Lan
Như tình em ngày đó
Nghe ngọt vị môi nhau




đăng sơn.fr


-------------------------------------------


...

hươngNGỌCLAN-
của chiều thu nay.





Nụ nào vừa đơm trái
Cụm hương chưa kịp tan
Tình vẫn còn ngây dại
Tưởng chưa xa chỗ anh

Biển hát bài trăm năm
Như điệu ru sóng gửi
Nghe mằn mặn tình xưa
...
Gửi người lá thu nay.


Dulan    -




   Trả lời DuLan :



   Anh biết là Sóc theo khuynh hướng của môn phái Romantisme - lãng mạn -



    Khi em viết :


... Nụ nào vừa đơm trái
Cụm hương chưa kịp tan
Tình vẫn còn ngây dại
Tưởng chưa xa chỗ anh...





   Hôm nay, buổi sáng ngày nghĩ ,anh thử lãng mạn hơn 106 % ngày xưa để viết :


   MƯAỞTHỜINGỌClAN



   Mưa chưa rơi thì em tôi đã khóc
   Khi ngồi nhớ lại chuyện ngày xưa
   Thời thắt bím trên con đường đi học
   Nụ ngọc lan dấu kín sợ dính mưa


  Em ngày ấy,tóc dài trên vai tóc
  Cửa trường áo trắng ,tình cài tóc
  Anh  ngơ ngẩn ,lặn lội quên lối về
  Tìm ngôi quán mơ mộng viết bài thơ


  Thơ học trò làm sao mà đăng báo ?
  Nghĩ cho cùng cũng tại trời mưa bay -








   ....



    Chuyện khác về hình ảnh .



   Em nhỏ .


   Theo cách thức đã học về nhiếp ảnh  của anh ( thì cho dù là có đi theo một trường phái nào,ta không nên cắt ảnh ở phần ngang bụng như em đã chụp . Trông ngộ và bực mình ên lắm  ).


    Khi chụp cảnh trời thu . Sao không chụp bàn chân dẫm lá vàng,cho dù mình không phải là một con nai vàng ngơ ngác trong bài thơ xưa  ?



   Anh có thể chụp ảnh bằng chữ ....




   TRƠTRỌILÁTHUBAY
  Vàng lá  rũ rượi mùa thu rơi
  Quay lại thì ta biết thiếu nụ cười
  Em đi đâu khi trời thu đến vội
  Bàn chân mềm chơ vơ lắm giữa đời




  đăng sơn.fr    -     
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
____________________________________________________________________________________________
 
 
 
 
 
 
 




Thử yêu nhữngcơnmưa .




Không thể nào đếm mưa rơi
Vào những đêm thao thức

Không thể nào ngồi viết giữa khuya - mưa
Tôi gửi hồn tôi vào tiếng nhạc
Tôi mở khung cửa lạnh gió lùa
Tôi lục trí nhớ - nhớ lại em ngày ấy
( Bàn chân,bàn tay mềm đã dịu tiếng mưa
Ở ngôi quán học trò của Trưng Vương trời vào thu
Em hiền lành như bức tranh tôi muốn vẽ
Em dịu dàng hơn tất cả sự dịu dàng
Em nói với tôi bằng giọt mưa nơi cửa mắt
Em biến tôi thành tên lãng mạn nhất trần gian
Bởi vì một lẽ : tôi yêu em )


Không thể nào níu lại quãng thời gian đã biến mất
Khi em tan loãng giữa trời mưa ngày ấy
Hình như em tan thành bụi mờ trên đoạn đường đêm có tiếng dương cầm và câu vọng cổ người ta đã pha trộn


Hương ngọc lan thời cũ chỉ là thời cũ
Tôi không thể nào cứ lang thang như thế mãi - Em


Bây giờ, thỉnh thoảng nhớ lại
Tự nhiên,chợt nhiên và lưng chừng như thế
Mỗi lần mưa đêm về
Mỗi lần bực dọc với chính mình
Mở toang khung cửa trong phòng ngủ
Thử tìm lại vị ngọc lan ngày nào đó


Chỉ vô ích mà thôi
Đành thở dài vô vọng
Với những bài thơ bàng hoàng và vô nghĩa
Ở chủ đề '' nhữngbuổtốimưarơi "











đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 


1.


CÓ LẼ ---



Có lẽ em sẽ lìm lịm
Khi ngồi rất yên
Ngắm cảnh rơi chiều
Ở khi phố nắng
Có lẽ...
Tất cả những vòng quay của đồng hồ đều đứng lại
Khi anh cầm lấy bàn tay em - nhỏ xíu xiu - mềm mại
Anh tìm màu xanh pha nắng trong đôi mắt em
Tìm những khoang cửa sổ đã mở toang
Tìm cơn gió thoảng làm em bay từng sợi tóc
Khi anh nghiêng đầu thầm thì một câu nói
Giữa bao nhiêu tiếng cười nói ở chung quanh
Làm câu nói của anh không còn rõ nữa
Anh thấy đôi mắt em tìm loanh quanh
Như muốn vớt lại câu nói từ dòng sông chảy
Em nói anh lập lại lời tỏ tình kỳ lạ ấy
Để thấy anh lắc đầu cho em phải đoán


Có lẽ...
Em sẽ điêu đứng và mất ngủ
Chỉ vì một câu nói
Đơn giản nhưng không đơn giản như nhau nghĩ
Tình yêu và những bí ẩn bao quanh
Là một chuyện tình
Của một buổi chiều đang ngập nắng ở hiên hàng nước
Cái nắm tay và cách bóp lấy những ngón tay
Là một điều giao ước
Có khi cũng rất lặng thầm

Có lẽ vì như thế
Em là em mãi trong anh
Như một câu hát trữ tình từ ngày nào gặp nhau
Và có lẽ em sẽ lập lại câu hát ấy từ một cuối đêm của em
Hãy để anh yêu em
Và có lẽ em sẽ cảm động để tan thành nước trong chất ngọt ngào em vừa uống
Chỉ như thế,mà thôi
Ở buổi chiều nắng đang rơi - rơi.

N.DuyToàn







2.


TỰKHÚC
từ quán Nắng -



Nghe tiếng em cười
Tưởng loài chim đang hót
Nắng ngập ngừng,chơi vơi
Giọng nói của một cách trẻ con

Trẻ con làm người lớn điếng hồn sao xuyến
Trẻ con biết nghịch ngợm làm mẻ sứt một góc tim
Và trái tim anh hết thấy đường đi lạc
( lạc trong tiếng cười như thế
lạc đường và hình như say sẩm ..
lạc cả với chính mình vì sao không biết nữa )

Gió đang luà gió - kệ gió
Nắng đang vờn nhau âu yếm trên hàng cây - kệ cả nắng

Đã gọi ly cà phê thứ hai
Tìm chất ngòn ngọt để thử uống giọng nói
Thử quờ quạng nhặt tiếng cười
Hình như cay ,cay ở lòng mắt
Hình như thấy mình say thêm lần nữa

Cà phê của quán nắng pha đậm
Nhịp tim của người ngồi quán cũng đặc quánh
Sao em cười vui như thế ?
Từ chỗ đứng,ngồi của em
Làm sao em có thể thấy kẻ ngồi quán đang bị say giữa nắng chiều ?

Anh cũng bắt chuớc tiếng cười bé bỏng của em
Để bắt mình trẻ thêm một chút nữa
Em gửi cho anh tiếng sóng biển khi anh gọi em

Gọi hỏi thăm để biết
Để bắt mạch cho con tim em
Và thì thầm điều gì đó rất nhỏ như sợ ai nghe thấy

Buổi chiều nghiêng đầu nghe chuyện
Cả buổi chiều cũng đang ngập nắng từ phía em
Và từ em,anh biết
Chẳng có màu nắng nào dịu hơn em

đăng sơn.fr









3.




Quán Nắng -



Đã chán những cơn mưa
Mưa hay rên để mưa khóc
Khóc như người yêu xa một người yêu khi quẹt hàng lệ ở hàng hoa
Người yêu xa người mình thương thì buồn bã lắm !

Buồn ở giọt cà phê cuối
Buồn rưng rưng ở tận cùng một bóng đêm
Đêm đưa tay hứng vài trận mưa rào
Gõ lộp độp trên mái nhà thì chỉ thấy buồn hơn bao giờ hết
Mưa làm gì biết thuơng hại những kẻ xa nhau -


Anh biết rõ mình đã chán những trận mưa trời
Khi rời thư viện đi lang thang trên phố
Tìm một cái quán để ngồi
Trong đầu nghe lại một bài nhạc đã chừng như rất cũ
Mà ngày nào em hay hát khi nắm chặt bàn tay anh :

... " ầu ơi rau đắng sau hè
mình đi bỏ lại lời thề cho ai


ò ơi lệ nhỏ trên vai
lòng tôi vẫn nhớ ngày nào lỡ thương ..."

Em hay nghịch ngợm như thế
Nhắn câu hát nhà quê để thử lòng người
Và môi em dấu kín nụ em cười
Giữa chúng mình có hai chữ tôi
Tôi này ngờ nghệch nhìn cái tôi kia
( Một cái cũ và một cái mơi mới )

Cái tôi cũ nhất đã là anh
Cái tôi kia mơí tinh như buổi sáng có nắng ấm
Nắng ấm mang tên em - tên chúng mình

Em đến với anh
Ở một ngày anh không thể ngờ
Sau những ngày ngu muội,cô đơn và ngu ngơ
Như thằng nhỏ ngày nó vừa 19 tuổi
Nó hay ngẩn ngơ ngang nhà ai đó
Thầm thầm nhìn lên ô cửa sổ
Thầm thầm làm vội vã bài thơ trong đầu
( để tưởng tượng là mình đang thương ai đó lắm - Vụng dại )
Những ô cửa khép kín
Những chùm hoa màu tím nở rộ trong ngôi vườn
Và cả nỗi lặng thinh cũng nở rộ

Như thế -đã như thế.Những ngày tháng trôi qua
Cho đến ngày anh thấy em,gặp em
Môi và cửa mắt ỉu mềm
Cành tóc ấy ôm gọn ánh nắng mềm
Nụ cười làm chao đảo hồn anh như khi anh lỡ miệng mềm môi
Nắng trên tóc em chạy đuổi theo nhau
Nắng đuổi theo hai đứa mình vào quán nước
Anh bắt gặp anh vụng về không thể tưởng
Anh thấy trái tim mình đang khiêu vũ trật nhịp
Anh thấy anh có em (nguyên vẹn ) để say thêm chút nữa

Tình yêu là một phép lạ
Để có thể đẩy lùi lại bóng tối cô đơn
Trong tình yêu và những ngữ vựng riêng của anh
Không hề có câu hát Ầu Ơi như em hay hát để trêu ghẹo anh
Rau của anh không là rau đắng sau hè
Anh không bắt buột mình phải thề nguyền hứa hẹn
Anh chỉ biết mình yêu
Yêu màu nắng của quán tên là Nắng
Nắng rực rỡ ở đáy mắt
Nắng biết quay mặt đi chỗ khác ngượng ngùng
Khi anh tìm bờ sông ở vai đầy tóc em xõa
Khi anh ngắm cách em khép mắt đón nụ hôn anh vừa đủ ướt của một thoáng đêm ngày xưa đã cô đơn
và em biết rõ một điều duy nhất- khi em có lần,viết cho anh :
" Thôi nhớ quá rồi,... em sẽ đuổi cái nhớ đi chỗ khác chơi ".


Ừ, em ! Phải rồi
Đuổi nỗi nhớ đi chỗ khác
Khi anh ngồi bên em giữa buổi sáng ở một nơi tên là Quán Nắng , nhé em.....


N.DuyToàn

 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 

  Nỗi Im Lặng giữa Chúng Mình  


_________________________






   Từ một ngày ấy
   Cũ như một dòng sông
   Ngập đầy nỗi yêu thuơng
   Em đã đến
   Em tặng tôi viên kẹo bọc giấy rất đẹp
   Tôi bóc vỏ viên kẹo,ngắm nhìn đôi  mắt em đẹp
   Bầu trời xanh cũng đẹp
   Như những giấc mơ hồng

   Viên kẹo ngọt mà tôi biết sẽ đắng ngắt
   Từ những buổi mưa - em đi mất

   Bàn chân em có đôi cánh
   Bàn tay em có mảnh gai hoa hồng
   Thứ trái cấm để tôi tưởng mình là một Adam
   Adam thời đại mới vừa thành hình của những bức thư kiểu a còng
   Eva mở trang thư ghi cho mình câu nhật ký

   Viên kẹo ngọt
   Nụ cười giả vờ ngọt
   Tôi tưởng em ngọt
   Như tiếng tỏ tình thời đầu tiên
   Ngây ngấy từ mùi hương tóc em
Trong buổi tối ngồi sát nhau trong vườn


Và em chỉ như sương,như khói
Em tan loãng để thành ánh nắng cuối cùng trên mặt biển
Tôi vỗ về tôi,tự ủi an mình bằng tiếng sóng biển
Và bài hát " Bay đi cánh chim biển " của Đức Huy trở lại

  Cánh hải âu và tiếng sóng vỗ
  Tôi lạnh run từ một nỗi buồn hình như chỉ là cảm giác

  Quán chiều ,mưa chiều lạnh
Ẩm mùi rêu mốc
Trên một trang sách kể chuyện tình yêu và tất cả những điều mâu thuẫn
( Tình yêu là sự kết hợp hoàn hảo nhất của nhũng ảo giác không thể nào hợp lý )

  Viên kẹo ngọt của em ( hình như được nhập cảng vơí dòng chữ " made in china )
  Chất ngọt ấy trở thành vị đắng
  Điếu thuốc sau cùng tôi hút cũng trở thành đắng

  Tôi biết mình chỉ còn lại chút nhỏ nhoi của trí nhớ
   Để tìm một chỗ vắng vẻ nhất,và ngồi xuống
Tìm chỗ mịn màng  trên bãi cát
  Dùng ngón tay,nghuệch ngoạc viết tên em
  Vẽ thử để khỏi mất trí nhớ về khuôn mặt em


   Gió biển bay bụi vào lòng mắt
   Mùi biển mặn chát
  Hình như có giọt lệ nào trào ra cửa mắt
  Hình như tôi cũng muốn mình trở thành đàn bà để có thể khóc dễ dàng
Hình như tình yêu biến người ta trở nên ủy mị
   Từ một bài hát buồn tênh
   Từ nỗi thinh lặng nơi em........









đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
dạKhúc _

















Có khi ta lỡ đánh mất nhau
Từ tiếng cười trong đêm vỡ dòn âm thanh pha lê
Tình yêu dễ vỡ
Khi rơi xuống đất


Trời trở gió vào thu
Nghe tiếng chân mình sao buồn quá đỗi
Nghe lá rụng từ cành
Nghe nhịp tim mình hững hờ và hụt hẩng
Như ngày nào đó không rõ nét trong ký ức
Ký ức gắn liền với những dòng lệ nóng


Chẳng biết ai rơi lệ
Chẳng biết ai tận cùng mà nhớ nhau
Nhớ ở một bài thơ không rõ nghĩa
Nhớ ở cọng lá có con sâu làm tổ
Nhớ ở một thứ bụi mưa nho nhỏ



Có khi ta quay đi làm người xa lạ
Từ góc phố khuya - trời đổ lạnh
Tấm khăn choàng dạ len màu tím không đủ ấm
Điếu thuốc nhầu nát còn sót lại trong bao giấy đã hết thơm nhang khói


Có khi lặng bước ở bước chân như đến mộ phần cuối đời để chôn cất tình yêu .
Hòn đất ném xuống
Vực thẩm cát đen
Nỗi buồn dấy lên một lời hò hẹn

Thì đã
Đến lúc tình lìa nhau ....






đăng sơn.fr



 
 
 
 
 
 
 
 
.  
VÀ NHƯ THẾ...
khi đã lìa nhau



________________________





Nếu là mưa - Xin người đừng trở lại
Nếu là gió - Hãy tan loãng ngoài sân
Đừng nuối tiếc một màu hoa tàn rụi
Đừng than khóc những ngày ấy còn đâu

Nếu là thơ,hãy đốt tình thơ cũ
Chỉ là mưa rơi xuống quạnh lòng đau
Nếu yêu người,hãy trở về chốn cũ
Cứ yên lặng rồi cũng sẽ quên mau

Và như thế,tình ta là dĩ vãng
Giữ trong lòng rồi có lúc sẽ quên

Nếu còn nhớ thì nhớ trong câm lặng
Còn gì nữa một thoáng chốc tình rơi
Giọt lệ nóng hãy dành cho biển vắng
Nơi ta ngồi là kỷ niệm mà thôi....





Trần.K.Sơn
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 




dangson.fr





NHƯMỘTNỖILẶNGTHẦM
_________________________
. đăng sơn.fr





Người ta dự báo về một cơn mưa
chuyện ấy như thế mà xưa
nắng thì cứ nắng - mưa rồi sẽ mưa
như ngày nào em xa
như ngày nào chúng mình xa nhau

Xa như thế
cho vừa lòng cơn gió
cho vừa lòng những kẻ bịa truyện tiểu thuyết
tôi đã cố tình đọc cả ngàn cuốn tiểu thuyết
chẳng thấy chuyện tình nào giống chuyện của mình


- Em và tôi
như con mèo vờn con chuột
Em đến ,thì tôi đi vắng
Tôi đến tìm thì hình như em lẫn trốn

Tôi bực bội gọi em là cơn mưa rào
Như một tiếng thút thít gọi nhau
Như bài hát chẳng ra đâu vào đâu
Như tình yêu nào đó mà không khi nào em nỡ lòng thú thật


Người ta bảo rằng tôi ủy mị
Ngay trên chính dòng chữ của tôi
Từ một hốc kẹt nơi phố núi
Khi tôi lòng thòng kể lể về em và tôi


Có điều gì để tôi có thể nói về em
Ở một chốc lát hiền lành mang tên buổi chiều ( ? )

Rồi cơn mưa kéo đến
Rồi sửa soạn hết những ngày đầu của tháng sáu
Tôi không đi tìm em nữa
Tôi lặng thinh ngồi nghe gió cuốn
Tôi thử viết một câu chữ trong niềm hoang vắng ,trống trãi nhất
để có một dịp tình cờ nào đó,em ghé mắt đọc
Và em hiểu
Vơí nỗi thinh lặng nơi tôi,nơi em
Có một buổi chiều
Có cơn mưa ngắn ngủi trong hơi nóng cuối xuân
Mưa mang tên em
Mưa chiều rơi êm
Như một nỗi lặng thầm
Và....



.

_____________________________

 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
.     .







Cơn Mưa Bất Chợt



vẫn có những cơn mưa
bất chợt – tình cờ giữa mùa hoa

Vẫn có những cành nắng
bồng bềnh sau đợt sương trắng

những đoạn đường anh đi ngang
những góc đèn xanh
những mù mờ chênh vênh

Em ở đâu giữa những cơn mưa bất chợt ?
Em về đâu ở dãy nắng trái mùa ?
Anh lẫn vào hạt mưa
với lời thầm thì ,nhớ

Anh tự hỏi lòng mình
Có nhạy cảm quá chăng ?
Khi mưa làm mình nhung nhớ

Tháng ngày nào mà chẳng có những cơn mưa bất chợt ?
Chuyện trời mưa ,trời nắng
Có mắc mớ gì đến mình !
Khi em ở xa anh
Khi anh nhìn hàng mưa
Khi anh đưa tay hứng đợt nắng quái
Nghe hồn mình trở chứng bất thường
Với những chuyện tréo cẳng ngổng - Nắng – Mưa

Ơi Em ! Những cơn mưa
Ơi anh ! Những ngày nắng

Không còn nhau
Thì trời có đổ ngàn,triệu cơn mưa bất chợt
Anh vẫn chẳng màng, chẳng nhắc

Ơi em – Hãy là mưa
Để anh biết ướt sũng lòng anh
Với những mâu thuẫn hằng có

Ơi – Mưa…Mưa,( khi xa người ) ta ghét mưa.








BẤTCHỢT...
_______________________


Có một nỗi tình cờ lạ lẫm lắm !
Bất chợt như cơn mưa
Bất chợt mưa rơi xuống
Chỗ có những cụm hoa
Giữa chỗ đôi ta ngồi
Mưa tẫm ướt tiếng cười
Mưa làm ta xích lại
Giữ hơi ấm
Giữa bàn tay

Em nhìn tôi như lạ lùng quá đỗi
Em thấy ta cũng biết ngắm nhìn mưa
Làm như là điều lạ lùng lắm
Như chuyện cổ tích ngày xưa

Như một câu chuyện thần thoại
Chuyện kể có nàng tiên
Bị trời đầy xuống trần gian
Giữa ngày mưa,để ta gặp nhau
Bất chợt thấy tội tình nhau mà làm quen

Làm quen trên lối mưa mang tên " chỗ hẹn cũ "
Vẫn có những điều cũ kỹ như mưa,như nắng
Vẫn còn có những điều gọi là " bất chợt "

Bất chợt - có nhau - và yêu nhau
Bất chợt như thế
Cứ bất chợt - em ơi !





đăng sơn.fr   
 
 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
.




mưarơingoàicửaquán
 
có khi buổi tối về
ngồi nhìn cơn bão rớt
ngày cuối năm lặng lẽ qua
ngắm mưa rơi - rơi từng hạt
tí tách giọt sót sa
 
nhạc tình vương cửa quán
lòng lặng  lẽ vì đâu
nói gì trong câu hát
chút tình vương mắt nhau
 

đăng sơn.fr

 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 

MƯA


gán vai vác giọt trời rơi
mà nghe tiếng nhạc mưa, lời thơ em
buổi chiều mềm lắng gót mềm
bông mây đổi nhẹ màu thành hồng lam
thăm người viết mãi ngàn năm
chỉ mưa trong giỏ hành trang thơ tình...


.

ngẫu hứng tặng Sơn.
Tým

( đông hương - Đt.net )

























phốcủaEmvẫnMưa



nhè nhẹ lắm
mưa về ngang phố nhỏ

con đường mềm mấy nhịp bước em qua

ta mềm nhũn ng ngẩn  đứng trước  cổng

bức thư tình trong túi,ngại ngần sao


  nhè nhẹ thế,thấy mình buồn ở mắt

con phố hồng vẫn thế những chiều mưa

ta mắc nợ một lời ngơ ngẩn  đứng trước  cổng

bức thư tình trong túi, vẫn ngại ngần sao





   đăng sơn.fr







Cám ơn chị Tým đã vẫn siêng ghé thăm nhà của mưa .

Chị đi chơi đâu,ráng dừng bị lụt nước - Tội !


tình thân 

   đs .Mưa -
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 

   ĐỂcóchỗNgọtNgàoEm




ngọt em - ngọt ở cơn mưa
em tình như thế đã vừa lòng anh
chuyện em là chuyện chúng mình
khi mưa rơi xuống  là tình em rơi




   đăng sơn . fr
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 


HÃY THẬT THÀ VỚI CHÍNH MÌNH -




   Một buổi chiều ấy . Chị hỏi  :


   - Tại sao em làm thơ ?


  - Chị hỏi để làm gì ?


- Vì chị thấy có nhiều mưa ở trang thơ mưa !


- Vì em thích mưa .


- Mưa làm mình buồn .





Ừ thì  buồn

Buồn em nhốt gọn tiếng mưa
Làm sao không ướt cụm hoa lối về
Ngả nghiêng một mái tóc thề
Nhắc chuyện ngày ấy sót sa một mình .





-   Một mình thì có gì vui ?





   1 Mình

   Một mình thì cứ một mình
  Trên con phố vắng giữ hình bóng ai
  Con sông ngập nước chia hai
  Đầu này một khúc , ở đây vẫn chờ
  Chờ ai ở giữa bài thơ
  Chia thành một tiếng thẩn thờ mình  ta .




   - Ơi !  Ơi! Lại  mưa ?




LạiCƠNMƯAVỀ


Làm mưa để ướt áo em
   Trang thư cũ ướt nỗi niềm tình xưa
Tình tôi qua cửa gió lùa
   Thành mưa rơi xuống chỗ nhau hẹn thề .....





  -  Ơi trời - Viết như thế thì nào  tình vui ?

- Bởi vì chủ đề lỡ mang tên là NHỮNG BUổI CHIỀU CÒN MƯA .










đăng sơn.fr






 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 


DuCôn
ở buổi đêm mưa




Khi nhớ em , anh thành du đãng
Quần jean lết ở quán nhạc mùa xuân
Em không đến thì trời không có nắng
Anh vời vợi say cho hết note nhạc buồn



  Để nhớ em, anh đập tan ly tách
  Đàn cuồng nhịp cho rơi đủ từng nhịp chân
Rock loạn đầy piste nhạc thành bóng đêm
Rượu thành đắng khi anh vẽ bóng em


Buồn cho đủ những cơn mưa nặng hạt
Anh nhớ em, anh trở thành du đãng
Đập nỗi buồn dấu diếm ở góc tim
   Em ở đâu
  Sao anh mãi đi tìm ?








đăng sơn.fr 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 




KhôngCònLàMưaRơi .




... tội nghiệp em, anh không làm mưa rơi nữa
con phố vắng buổi tối về buồn tênh
ơi ! tội lắm ngày tình nhân sắp đến
những vỉa hè cũng biết gọi tên em


tội nghiệp mình, đã mưa rơi như thế
có chừng đó nỗi buồn bẻ làm hai
em một nửa, anh dành trọn giữ riêng
khi em rời gót ngọc lạnh bờ chân



tội thì tội, anh ngẩn ngơ dịu ngọt
lỡ có gì em còn nhớ đến anh
lá thư tình trong túi vừa đấm nước
anh mang về phơi khô nhớ chuyện mình


tội lắm - ơi - ơi ! sao mà tội
thôi thì dịu, thì ngọt, giữ tình nhau ...








đăng sơn.fr
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 


HÃY ĐỂ ANH GỬI ANH CHO EM. 

@Eve & đăng sơn.fr

_________________________________________ 




Để anh gửi anh cho em 
Gửi em một ngàn đêm 
Một ngàn đêm của biển 
Một ngàn ngày của núi 
Để anh gửi anh cho em 
Từ lá thư tình chưa bao giờ viết 
Từ một thời vụng dại của anh 
Mưa ngày ấy ngập thành sông 
Sông ngày cũ chảy xuôi dòng 
Cho đến ngày anh gặp em 

Ôi ! Nụ cười ấy - Ánh mắt biết cười ấy 
Đã làm anh không còn là anh nữa 
Anh biến thành giấy ,thành mực 
Biến thành những bức thư tình mà em đang đọc 
Ở khoảng lưng lửng sáng nơi em 
Anh không còn là anh nữa 
Anh loãng tan thành không khí 
Thành hạt bụi nơi cửa mắt em 
Để mền nhũn hơn mây chiều 
... 

Anh gửi em tiếng hát biển 
Có lênh đênh một chuyện tình 
Như lời hát ru con 
Ở võng trưa nơi bè chuối 
Anh biến anh thành câu hát 
À ơi ,tình đến tìm nhau 
À ơi,tình đã ngọt ngào nơi em.. 
.. 











 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 


GIÓ SÔNG 
________



tôi chẳng bao giờ tin vào phép lạ của thượng đế dành cho tình yêu
hình như tôi vô thần
dường như tôi cũng rất sợ những trang sách nói về tình yêu
tình yêu được viết bằng chữ hoa hay chữ thường cũng bằng thế
mỗi ngày tôi đã quên lời cầu nguyện
chẳng cầu mong tình em cho tôi là vĩnh viễn
chẳng mong mình là trời xanh trong mắt em
cũng chẳng là mây trôi trên vai áo em

tôi chỉ là gió sông
ngẩn ngơ,lặng thầm nhìn em bước đi
và chẳng bao giờ quay trở lại...


đăng sơn.fr


 
 


 
 
 
 
 
HÃY MÃI LÀ EM



Tôi thấy có điều vô lý
Khi bắt đầu cho bài thơ với cái tựa ” Hãy Mãi Là Em “
Thế nào là Hãy mãi là Em ?

Còn tôi , có chắc gì tôi không thay đổi ?
Tháng năm trôi vùn vụt
Mang sợi tóc biết đổi màu
Ngày vui chưa kịp tới
Ngày buồn đã thành mưa !

Hãy mãi là em
Để làm gì,Em ?
Chẳng lẽ để ngồi nghe tôi kể chuyện buồn

Tôi có điều gì để kể về nhau ?
Từ cánh cửa văn phòng đầy bóng tối 
Ở nơi này,mùa đông đến vội
Còn tôi thì lê thê ,chậm chạp
( Làm như tôi sợ mình đứt gân máu khi vội vã )

Ở bên kia vỉa hè xám ngắt ,
Tôi thấy người ta đi như chạy
Dòng xe rượt đuổi nhau
Giọt đèn đường đổi màu

Tôi rời chỗ mình làm việc
Chẳng cần nhìn đồng hồ
Cũng biết mình đang mệt mỏi sau những chấn động
Tôi biết mình cần một nơi yên tĩnh,rất yên tĩnh
Như ở cái góc quán đầu đường kia chẳng hạn
Tôi có hẹn với cái bàn nhìn ra cửa kính
Im lìm, tôi ngồi đếm những giọt nước đọng từ hơi sương ẩm thấp
Và tôi bắt mình nghĩ đến em

Nghĩ cũng có nghĩa là nhớ
Tôi nhớ gì ở nơi em ?
Em với mùi tóc,mùi môi riêng biệt
Em với nụ cười nhỏ dấu sau cốc nước
Và đôi mắt em đã nhìn tôi không chớp mắt
Tôi thử đoán điều em nghĩ
Như bao lần tôi thử đoán với những con bệnh

Để thấy họ không bình thường
Và tôi bắt mình nghĩ đến em
Tôi nợ em điều chưa thật lòng dám nói


Đâu phải chỉ quấn lấy nhau trong vài phút giây hào hễn
Là ở lại bên nhau muôn đời trọn kiếp ?

Đâu có lý do gì để tồn tại mãi
Từ những lần hò hẹn
Từ những chốn hẹn cũ
Từ những câu thư tình viết vội
Qua những cái email kiểu tân thời chớp nhoáng
Là mình giữ được nhau !



Tôi uống cạn ly cà phê thứ 5 của một ngày làm việc
Đứng dậy đẩy chiếc ghế về chỗ của nó
Quán ế ẩm đang nhả bài tình khúc cũ
Chao ơi ! Tôi nhớ em,tôi thèm có em bên cạnh
Chao ôi ! Tôi nhớ mùi thân thể em

Tôi đành ngồi nán lại
Loay hoay mở cái macbook nhỏ xíu
Ghi vội vài điểm cần phải nhớ :

‘’ …Hãy là tôi để mãi mãi em là em … ‘’



đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
_
 
 
 
 
 




NỒNGNÀNMÙAHẠCŨ


________________________________



Cũ lắm rồi một mùa hè như thế
Quay lưng đi,tiếng sóng ấy ở xa
Cũ vừa cũ một thời nhung nhớ ấy
Nước qua cầu mờ nhạt một bài thơ

Cũ cho người khi tiếng buồn trở lại
Mới ở đây ngày tháng đứng buồn tênh






VẾT HẠ.


vết mùa hạ chúm chím nơi cửa sổ
xoã tóc dài từ nỗi nhớ xa xăm
anh ở đâu làm hồn em nhung nhớ ?
tình em đây,vẫn còn chỗ cho nhau

Vẫn trời hạ,biển dài theo con sóng
Bãi cát nằm thoai thoải dưới trời mây
Đỏ bờ môi nghe dấu đời níu động
Tím mắt rồi khi chờ một vòng tay


* @nguyênhạ





CŨ . ----------



Chẳng lẽ nào ta cũ
Cũ như lời thư tình ngày xưa người viết
Viết xong rồi - người ngoảnh mặt quay lưng

Chẳng lẽ nào tình cũng bay theo gió
Cơn mưa về chẳng làm mới tình duyên
Ai ngày ấy chung lối về tình tự
Ai bây giờ yên ấm - lặng lẽ quên ?


* Trần.K.Sơn & @nguyênhạ



dangsonfr.blogspot.com

 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
-
 
 
 
 



Em là chữ nghĩa từ anh

Có khi một thoáng từ mình đến nhau

Em như khúc hát ban đầu

Ru tình đễ vẽ tranh màu giữa tim

Từ cơn mưa nhỏ chỗ em

Thoảng nụ hôn ướt cho mềm tình anh


_________________________________




MỀM MẠI từ em. 
@nguyênhạ & m@anh
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 


ƯỚT MƯA Ở PHỐ PARIS

___________________




... " Chờ em,tôi đứng dưới mưa
Nhịp tim ướt sũng đong đưa nỗi lòng
Vì ai lỡ đã nhớ nhung
Vì tôi ngơ ngẩn ,lỡ thương người rồi

Paris phố cũ tình tôi
Tôi ngang ngõ ấy thả lời thương yêu
Chờ em lỡ bộ cuối chiều
Để tôi vẫn ướt tình em mỗi ngày



đăng sơn.fr


 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
....
 
 
m -
 
 
 Ngửa bàn tay em
Xếp ngọn gió chiều
Nghiêng nghiêng mặt đất
Thở ngụm tình nhau
 
 
 Chiều  về, chiều mưa
Níu áo người xưa
Hỏi điều muốn hỏi
Có còn là tình nhau ?
 
 
 
 
 
 nguyễntrườngan - Paris 
 
 
 
 
.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.08.2014 20:12:15 bởi dang son>
.
 
 
 
 
_______________ Lặng _________________________ --













thừa -



Nói gì với nhau

Những ngày vui nhạt nhoà
Nói gì hơn lời nói
Nói lời thừa

Thừa thêm cọng gió rơi bão chiều hôm kia

Thừa thêm những giọt lệ vừa xa
Thừa nụ hôn đêm hôm nào lỡ hò hẹn
Thừa luống cuống như lúc xem cuốn phim tình đầm đìa mưa ướt



Mưa

Mưa
mưa rơi trên con đường chúng mình đi về
Con phố ướt nhem
Vùng tóc rối bời - mềm
Bàn tay tìm ngực nhau như tìm hơi ấm


 Ngày đi kéo theo ngày

Chúng ta thừa những nỗi đau
Từ một lời không thể nào nói

 Nói chi, cũng chỉ là thừa thải , nhau .




 nguyễntrườngan - paris  & đăng sơn.fr






 
 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.09.2014 06:36:55 bởi dang son>
.
 
 
 
 
 
 













ChẳnglẽthêmbàithơMƯA



.







.....


Chẳng lẽ tôi gọi em bằng Mưa - chị Mưa
Em đón đường tôi mỗi trưa
Em đến không hò hẹn
Em tan loãng vào mưa



Chẳng lẽ tôi nhớ nhung em đến thế
Chẳng lẽ tôi đi tìm em giữa phố ?


Thôi thì - Gọi tạm em là mưa

Ừ - thì mưa rơi .






nguyễntrườngan - Paris
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 

 
 




ThángChínNơiChúngMình





1 -



5 giờ sáng
Nhìn vào tờ lịch treo tường .

Ngày đầu tiên của tháng chín , nói như thế là đã sắp vào mùa thu . Mưa vừa rơi, nhỏ nhẹ, hơi lạnh bám vào những kẽ lá . Ngày tháng vùn vụt trôi như khi em đến và em đi .

Em đi đâu - giữa những cơn mưa nơi tôi ?

Làm cách nào để giữ em lại chứ ( ? )






GIỮEMLẠIởmùaMưa .



Ngày mưa rơi em , áo trắng
Ngang cổng trường mỗi sáng
Lòng chừng như mình quạnh vắng
Hồng môi ai ngỡ hồng môi ai


Em nghiêng tóc làm điệu
Tôi vỡ lòng đi tìm chữ
Viết thử một bài thơ
Dấu kín nỗi bơ vơ


Ngày rơi mưa
Buổi tối thừa
Thừa điều muốn nói
Nợ nhau buổi đón đưa



-

    Nói vậy thôi , làm thơ  như vậy không phải là thơ , tiết tấu sai nhịp điệu ,  ý tứ lủng củng như thằng bé đua đòi học chuyện người lớn .


     Người lớn ấy là em và tôi .

     Có lắm khi , tôi đến tìm em , ngón tay run khi bấm vào nút chuông ( Giống hình ảnh anh chàng trong phim bộ Lan và Điệp thời nào ấy , nàng đi tu, nàng cắt dây chuông - và từ đó, người ta leo nhẻo sáng tác nhạc kiểu Lan và Điệp )




      Ngôn từ của tôi không phải là LanĐiệp . Ở những quyển sách tôi mang về từ thư viện có câu " Suit l'amour, l'amour fuit "


    Tôi ấp úng biện luận kiểu ngờ nghệch : Tôi không chạy theo tình, tôi theo em mà thôi . Theo em ở gót chân trên con phố buổi chiều . Nhẹ nhàng mà theo .



    Con dốc nhỏ đưa em về phố
    Cơn mưa nhỏ xíu chỉ đủ em
    Con phố buồn buồn giữa lọn tóc
    Còn chút nào để nói chuyện tình yêu - ? -




   Trời ạ - Tôi lại lẻo nhẽo như bao gã nhà thơ kia rên rỉ chuyện tình yêu !


   Tình ái là cái gì vậy , em ?


   Có phải là dòng chữ vụng về nhỏ nhít trên tập vở ?

  Có phải là ánh mắt em nhìn tôi như chế riễu để tôi thấy mình chập chững . ?  
 Thôi mà , thà là như thế khi tôi viết bằng màu mực tím gửi cho em .


   Thời đại  bây giờ, người ta làm quen nhau, viết thư tình cho nhau ở FB . Họ viết nhanh lắm bằng phím chữ và họ nghĩ là mình rất xúc cảm .



      Tôi theo em , viết bằng cây bút cũ kỹ cộc kệch . Viết như những ngày thèm có mưa để làm mềm trái tim em .




   Mềm nhau một buổi mưa rơi
   Con đường về ướt nụ cười mang theo
     Theo người ướt hạt mưa reo
   Người đừng ngoảnh mặt mỗi chiều tôi theo .




 đăng sơn.fr  
  

 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 


dangson.fr






BIỆTKHÚC... 
__________________________ 


Vẫn biết thế,tình là hư ảo 
Cuối con đường là ngõ vắng chia tay 
Vui một chốc rồi người về thay áo 
Vẩn vơ đời chỉ như thế mà thôi 


Vẫn là thế,cuộc tình ta là thế 
Chẳng còn gì khi mọi điều không thể 
Người xa người như thuyền rời xa bến 
Thôi hò hẹn - cũng đành thế từ đây. 

N.Duy Toàn



VÀ NHƯ THẾ... 
khi đã lìa nhau 



________________________ 





Nếu là mưa - Xin người đừng trở lại 
Nếu là gió - Hãy tan loãng ngoài sân 
Đừng nuối tiếc một màu hoa tàn rụi 
Đừng than khóc những ngày ấy còn đâu 

Nếu là thơ,hãy đốt tình thơ cũ 
Chỉ là mưa rơi xuống quạnh lòng đau 
Nếu yêu người,hãy trở về chốn cũ 
Cứ yên lặng rồi cũng sẽ quên mau 

Và như thế,tình ta là dĩ vãng 
Giữ trong lòng rồi có lúc sẽ quên 

Nếu còn nhớ thì nhớ trong câm lặng 
Còn gì nữa một thoáng chốc tình rơi 
Giọt lệ nóng hãy dành cho biển vắng 
Nơi ta ngồi là kỷ niệm mà thôi....
 




Trần.K.Sơn 





HƯƠNG của TÓC XƯA. 
___________________________________ 




Buồn tìm về treo nắng trên thềm gió 
Gió lặng thầm nghiêng bóng dậy mùa thu 
Ta lặng lẽ ngồi đọc tình thư cũ 
Chợt rưng lòng nhớ lại một lời ru 

... À ơi gió thoảng sau hè 
Em về nơi đó chẳng chờ tình ta 
Bây giờ ta hái sót sa 
Về ươm thương nhớ đợi chờ bóng em 

Nhớ mùi hương tóc ngày xưa 
Sao mà nhớ quá chiều mưa chung đường 
Ta giờ biết vẫn còn thương 
Người ta có hiểu nỗi lòng ta không ?...
 




đăng sơn.fr






MÙAMƯA. 

Quanh trời trở lại mùa mưa 
em về nơi ấy , ngày xưa qua rồi 
Ta nghe mình nặng tiếng đời 
Rưng rưng mưa khóc,nặng lời nhớ thương.
 


Trần.K.Sơn








viếtchomột
MÙAHẠCŨ__________________


Mùa hạ đã qua đi, đi xa lắm
Bóng trăng hạ trong bài thơ ấy cũng mờ nhạt
Từng đợt sóng của một thời biển xanh cũng nhạt nhoà
Như cụm hoàng anh đã tả tơi hoa 
Hình ảnh em và tôi cũng trôi theo mùa hạ nhạt nhòa như thế

Em ra đi và tôi lặng lẽ khép cánh cửa
Tiếng sóng biển chìm xa
Ánh trăng mang tên mùa hạ cũ khuất xa
Tất cả rồi chìm vào quá khứ
Như sợi thuốc xanh đổi sang màu vàng nhạt
Nơi quán cà phê của một góc Cali mang tên Cà Phê Dĩ Vãng

Tôi ngồi lại vơí tách cà phê vừa đủ đắng 
Dường như trong tôi còn sót lại vài điều
Từ một ánh biển xanh ngày ấy
Đã có một mùa hạ hồng trên bãi cát
Đã có một khoảng đời vừa thay mùa

Mùa của tôi từ nay không còn cái tên để gọi
Bởi vì...
Tất cả đã đi qua
Ánh trăng của mùa hạ đi qua
Màu nước biển một thời cũ đi qua
Hạnh phúc lại thoát khỏi vòng tay với thêm một lần nữa
Để còn mình tôi ngồi nán lại
Nhìn những buổi sáng, buổi chiều buồn tênh

Và thảng hoặc
Ngỡ ngàng
Khi nghe lại bài hát tên nguyệt hạ của một thời xa xăm

Sau bài hát buồn bã đến tận cùng ấy
Chỉ còn sự lặng thinh
Lặng thầm , lặng thinh ....


Trần.K.Sơn & đăng sơn.fr










CÁNH CỬA KHÉP TỪ MỘT GIẤC MƠ. 
___________________________________ 




Nàng có nụ cười biết cười ở mắt 
Nàng có những buổi chiều buồn tênh 
Nàng mang thơ người dấu vào bài hát 
Nàng vẽ cho nàng cái thế giới gọi là riêng 

Hình như mọi điều ở nàng là không có thật 
Từ kỷ niệm cũ có hình bóng ngày xưa 
Bụi hoàng anh đã là một màu hoa nhớ 
Của cơn mưa bụi mờ ngày xưa 

Nàng mang thơ người làm tình khúc 
Chàng thơ đã như hoàng tử chuyện cổ tích 
( Trong câu chuyện cổ tích có cô công chúa ) 
Và cứ như thế,nàng hình dung và tưởng tượng 

Tôi không nằm trong giấc mơ ấy 
Tôi chưa bao giờ thấy chàng hoàng tử trong thơ nàng 
Ôi ! Những bài thơ tưởng chừng rất miên man 
Đã khép cánh cửa buồng tim tôi trao nàng...... 



Trần.K.Sơn






 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2014 08:25:12 bởi dang son>
.
 
 
 
 
 
 
* K H Ô N G T Ự A - thơ -  
 
 
 


.



bóng tối nơi N H A U



 Cũng chừng ấy muà thu trở lại
Anh đi tìm em ở góc rừng
Rừng ngập tràn bóng tối
Khoảng đêm ấy ở một khoảng đường

Ngày mà chúng ta không còn tìm lại được tuổi trẻ của mình nữa
Một lần nào ngẩn ngơ vì tiếc nuối
Cho dù biết là tiếc cũng như không


Cũng từng đó, những buổi chiều ray rức mưa
Biết rồi mà - Chỉ là mưa
Mưa trên đọt tóc em ở mỗi lần hờn và giận
Mưa trên lối về ngày tự biết xa nhau


Cũng chừng ấy
( ở những bài mưa rơi )


nguyễnthịchữnghĩa. 













TỰA  vào NHAU


Tựa hẳn vào nhau
Khi mình tìm hơi ấm
Giữa bàn ghế, nơi hoang vắng nhất
Mưa trên bãi cỏ chỉ là mưa thôi
Mưa chỉ làm anh đủ lạnh
Để biết mình thèm hơi ấm bên nhau

 Có thể nào ly cà phê của em ngon hơn những ngày nào rất cô đơn nơi anh ?
Có thể nào , em không còn là em nữa
Để trốn hẳn vào góc kẹt trái  tim anh

Người lãng mạn  đã là kẻ chẳng bao giờ thực tế
 vì sợ tình yêu nào cũng sẽ mất nhau


Những cơn mưa của em
Có thể nào vẽ được nỗi nhớ nhưng của buổi chiều
Khi mà mùa mưa về có chút  biạ đặt của tên gọi mùa thu

 Người ta có thể tựa vào nhau
Và thời gian trôi vùn vụt để lỡ chuyến tàu hẹn tình nhau ....



 đăng sơn.fr














THẦM



Nửa khoảng vai trần
vẽ điều nhung nhớ
dấu nỗi trầm ngâm
chiều rơi rất chậm

Nghe thoáng mưa về
Vời vợi mảnh nhớ
Vỡ uà lặng lẽ
Bóng đời lê thê


                                                                                  


 QuỳnhNgọcLan







 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2014 06:06:49 bởi dang son>
.
 
 
 
 
* ARTISTE . ( new version ) .





1...
 
- Le blues du businessman















2.



J'aurais voulu être Un Artiste
( by   Luc Plamondon et Michel Berger )







J'ai du succès dans mes affaires
J'ai du succès dans mes amours
Je change souvent de secrétaire
J'ai mon bureau en haut d'une tour
D'où je vois la ville à l'envers
Et je contrôle mon univers
J'passe la moitié de ma vie en l'air
Entre New York et Singapour
Je voyage toujours en première
J'ai ma résidence secondaire
Dans tous les Hilton de la Terre
J'peux pas supporter la misère

''Pourquoi es-tu heureux ?''

Je suis pas heureux mais j'en ai l'air
J'ai perdu le sens de l'humour
Et puis j'ai le sens des affaires
J'ai réussi et j'en suis fier
Au fond je n'ai qu'un seul regret
J'sais pas ce que j'aurais voulu faire

''Fais ce que tu veux mon vieux
Dans la vie on fait ce qu'on peut, pas ce qu'on veut ''

J'aurais voulu être un artiste !
Pour pouvoir faire mon numéro !
Quand l'avion se pose sur la piste !
A Rotterdam ou à Rio !!
J'aurais voulu être un chanteur !!
Pour pouvoir crier qui je suis !!
J'aurais voulu être un auteur !!
Pour pouvoir inventer ma vie !!
Pour pouvoir inventer ma vie !!

J'aurais voulu être un acteur !!
Pour tous les jours changer de peau !!
Et pouvoir me trouver beau !!
Sur un grand écran en couleurs !!
Sur un grand écran en couleurs !!

J'aurais voulu être un artiste !!
Pour avoir le monde à refaire !!
Pour pouvoir être un anarchiste !!
Et vivre comme un millionnaire !!
Et vivre comme un millionnaire !!

J'aurais voulu être un artiste !
Afin de vivre, à fin de mots !!! (?)
Pour pouvoir dire pourquoi j'exsiste !












DEFINITION :

Un artiste est un individu faisant (une) œuvre, cultivant ou maîtrisant un art, un savoir, une technique, et dont on remarque entre autres lacréativité, la poésie, l'originalité de sa production, de ses actes, de ses gestes. Ses œuvres sont source d'émotions, de sentiments, de réflexion, de spiritualité ou de transcendances.
Dans un sens commun, et plutôt péjorativement ou pour la disqualifier, on parle également d'artiste ou de poète à propos d'une personne étrange, marginale, oisive, rêveuse, qui fait n'importe quoi1, de quelqu'un qui n'a pas le sens des réalités, des règles, et est parfois considéré comme rebelle, sot ou fou2 mais qui peut aussi à l'inverse être apprécié comme faisant preuve de génie.






*    Version 3 .




dangson.fr

















Artiste


Không hề có tất cả của cải của thế gian này
Từng ấy chỉ là gió thổi cho mây bay
Mây biến thành mưa ướt những chiếc xe đẹp nhất
Mưa rơi ướt chiếc bóp đắt tiền cuả kẻ thừa tiền bạc


Tôi chỉ là kẻ suốt đời lang thang
i máy ảnh và ý nghĩ là bạn
Đã bao năm tháng đồng hành
Tôi đi tìm ý nghĩ của mình để chụp


Có khi ( ..... ) tôi bắt kịp hình ảnh của em
Ở góc nắng hay giữa  cơn mưa buổi chiều
Tôi thêm màu sắc cho đủ đẹp nỗi âm thầm
Để có thể ngồi viết
( Khi ngồi nhìn ảnh và nghe lại bài hát rất cũ
  Ở một thời mà đã có biết bao người đã hát lại :

....J'aurais voulu être Un Artiste


   Artiste chẳng là gì trên đời nhiều đắng , nhiều cay
  Nghệ sĩ trong cái bóng đen nhất của mình mỗi ngày
  Hắn biết chọn niềm thinh lặng nhất để viết , để sáng tác 
 Và có khi ngồi đếm những giọt lệ của chính mình và nổi giận


   Hắn pha những buồn phiền làm chất ngọt
  Hắn thấy mình có thể biến dạng thành kẻ khác
 Và muôn đời , hắn hiểu và luôn yêu bài hát : ....J'aurais voulu être Un Artiste - Tôi muốn biến thành một người  nghệ sĩ ....


Chỉ vậy mà thôi .




   đăng sơn.fr













 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 
 
 

















ỞKHOẢNGthươngnhau 



Chỗ kìa có khoảng trời mưa 
Có khi lộng gió chẳng chừa chỗ nhau 
Tóc mềm vai nắng nghiêng màu 
Hỏi ra mới biết ngọt ngào môi thương 





đăng sơn.fr
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 






.















    ......








KHI EM BÊN TÔI. 
________________




Em và tôi ,và cơn mưa nho nhỏ 
Em nho nhỏ vừa đủ ướt 
Tôi khe khẽ dịu dàng 
Tôi khe khẽ khi thương 

Em và tôi 
Vẫn nụ cười 
Để mềm dịu trái tim 
Để thấy đời còn lắm điều để nói 

Nói về những cơn mưa khi cuối hạ 
Nói về những ngày ấy chưa quen nhau 
Nói về những điều không có gì là lạ 
Nói về những gì em muốn nói 

Tôi ngồi yên,tròn con mắt nhìn em 
Ngón tay tôi tìm hơi ấm nơi em 
Tôi đi tìm điều mình muốn tìm ở em 
Một chút mè nheo , một chút dỗi hờn 
Để tôi biết đời còn sắc hồng 
Dù cho trời chiều đang mưa 

Em và tôi 
Vẫn những cơn mưa nhỏ của chúng mình 
Vẫn hơi lạnh ẩm 
Nhưng ấm lắm - sao vẫn ấm 
Khi em ngồi bên tôi 

Mình nhìn mưa 
Mưa chỉ là mưa thôi .. 

đăng sơn.fr




Chuyện Tình Mưa 


Có những hạt mưa 
Êm thật êm
Cho tình người xích lại gần nhau sười ấm
Có những hạt mưa 
Ngoài kia lấm tấm
Tí tách êm đềm như dòng nhạc ru đời nhau

Em và anh
Nghiêng đầu chụm lại
Đồng lõa với mưa lời tâm sự thì thầm
Em và anh
Như những ngày xưa ấy
Hong trái tim mưa bằng hơi thở ấm nồng

Trời vẫn mưa
Lòng người vẫn bình yên
Làm gì có mãi những trận mưa buồn thấm ướt
Như mỗi lần anh đổ lỗi trời mưa
Làm gì có mãi những lần mưa không tạnh
Nhìn vào đôi mắt anh có giọt buồn lóng lánh
Em cầu trời mưa ở lại cùng ta
Là những lúc anh ở bên em không rời nửa bước
Mưa làm mình xích lại gần nhau

Em bên anh là muôn vẻ sắc màu
Bằng câu nói
Bằng nụ cười khúch khích
Anh bên em là những mùa xuân cổ tích
Không cơn mưa nào xóa nổi 
chuyện tình mưa...

Hương Quế 




HQ ghé thăm anh Đăng Sơn đây. Bổng dưng thấy chiều nay mưa của anh ngập phố mà đặc biệt bài thơ "Khi Em Bên Tôi" không có chút gì là buồn...Hình như nó đồng tâm trạng với HQ hay sao đó. Nên không cần đắn đo mà xin được gửi lại anh vài nét chấm phá của một chuyện tình mưa thật đẹp...Vì hình như càng mưa thì họ càng được cơ hội gần nhau hơn... Chúc họ cứ mãi như thế anh nhé... Chúc anh một ngày mới dù trời mưa tình vẫn đẹp và lòng vẫn bình yên...


 
( dactrung.net )
 
 
 
 
 
 
 
....
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 






VộiVàngỞNgàyMưaRơi --




Ngày qua rất vội
Cứ vậy mà tội tình nhau
Trời mới sáng đó, mà chiều tối
Ta ở đâu ( tìm nhau ) ?


 Ngày qua đi rất vội
 Những con sông ngập gió chiều cũng mưa vội
 Cơn lũ chợt về ở góc buồn, góc vui
Bao giờ thì mình vui - ? -



 đăng sơn.fr







 
 
 
 
 
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»