.
dangson.fr
Amen
Anh gửi cho em 1 ngàn nỗi im lặng nơi anh ở
vào một cuối chiều buồn tênh
( Khi nhớ chuyện chúng mình )
Thời gian lọt qua những kẻ hở ngón tay em
Chui xuống bải cát vàng của cơn mưa chiều
Khi em tắt đèn đi ngủ sớm
Quyển sách rơi xuống mặt nệm êm
Anh gửi cho em chuyện ngày xưa - chúng mình -
Ở những ngày em vừa kịp lớn
Đàn bà không hẳn là đàn bà gìữa quảng đêm lặng thinh
Con nít cũng không còn là con nít
Làm sao em hiểu được những điều anh viết từ lúc em chưa kịp lớn ?
Làm sao em hiểu đuợc thế nào là nỗi buồn khi anh rời sân trường có áo trắng ngày ấy ?
< Ngày của em chưa kịp lớn như trái non trên cành
Những tháng ngày của anh là một quãng đời đi quá xa
Những nụ cười không phải là thành thật
Những giọt nước mắt dấu trong bàn tay khô quằn quại
Những góc phố Vancouver anh đã đi ngang từ bước chân rời ổ gái điếm
Những con ngõ hẹp mà tích tắt là tiếng tử thần réo gọi
Làm sao em hiểu được bởi lẽ gì em không nằm yên trong góc trái tim anh
Những trang sách truyện em đọc
Những buổi lễ sáng chủ nhật em quỳ gối đọc kinh
( Có thể ) là những điều bày vẽ và ngụy tạo
Chúa Phật cũng có thể là điều tưởng tượng
Như khi người ta răn dạy việc đời .
Anh , hẳn có lúc vô thần từ sâu chuỗi lần hạt
Anh ăn thịt trong ngày thứ sáu chúa của mình chịu khổ nạn
Anh không còn tin ở câu chuyện trái cấm của một thời Adam và cô Eva sexy ngày ấy
Hình như anh vô thần để không còn đi lễ ngày chủ nhật
Anh không tin những lời nguyện trong đêm khuya của em nữa
( vì - Tại vì - Bởi một lẽ là chúng mình không bao giờ đến gần nhau .
Amen .
đăng sơn.fr
( tìnhNhỏLàmSaoQuên )
Amen
Anh gửi cho em 1 ngàn nỗi im lặng nơi anh ở
vào một cuối chiều buồn tênh
( Khi nhớ chuyện chúng mình )
Thời gian lọt qua những kẻ hở ngón tay em
Chui xuống bải cát vàng của cơn mưa chiều
Khi em tắt đèn đi ngủ sớm
Quyển sách rơi xuống mặt nệm êm
Anh gửi cho em chuyện ngày xưa - chúng mình -
Ở những ngày em vừa kịp lớn
Đàn bà không hẳn là đàn bà gìữa quảng đêm lặng thinh
Con nít cũng không còn là con nít
Làm sao em hiểu được những điều anh viết từ lúc em chưa kịp lớn ?
Làm sao em hiểu đuợc thế nào là nỗi buồn khi anh rời sân trường có áo trắng ngày ấy ?
< Ngày của em chưa kịp lớn như trái non trên cành
Những tháng ngày của anh là một quãng đời đi quá xa
Những nụ cười không phải là thành thật
Những giọt nước mắt dấu trong bàn tay khô quằn quại
Những góc phố Vancouver anh đã đi ngang từ bước chân rời ổ gái điếm
Những con ngõ hẹp mà tích tắt là tiếng tử thần réo gọi
Làm sao em hiểu được bởi lẽ gì em không nằm yên trong góc trái tim anh
Những trang sách truyện em đọc
Những buổi lễ sáng chủ nhật em quỳ gối đọc kinh
( Có thể ) là những điều bày vẽ và ngụy tạo
Chúa Phật cũng có thể là điều tưởng tượng
Như khi người ta răn dạy việc đời .
Anh , hẳn có lúc vô thần từ sâu chuỗi lần hạt
Anh ăn thịt trong ngày thứ sáu chúa của mình chịu khổ nạn
Anh không còn tin ở câu chuyện trái cấm của một thời Adam và cô Eva sexy ngày ấy
Hình như anh vô thần để không còn đi lễ ngày chủ nhật
Anh không tin những lời nguyện trong đêm khuya của em nữa
( vì - Tại vì - Bởi một lẽ là chúng mình không bao giờ đến gần nhau .
Amen .
đăng sơn.fr
( tìnhNhỏLàmSaoQuên )


