.
dangson.fr
Hãy để ta đi bộ ở TRÁITIM nhau
__________________________________________________
Buông tay ra khỏi tay lái của chiếc xe đạp đi - em .
Rời mắt khỏi màn ảnh mà em đang dạo ở net . Facebook,Twitter hay cái gì gì đó chỉ làm em hại mắt mà thôi .
Bên ngoài,trời đang đẹp lắm .Những chú chim nhỏ đã ríu rít ,những cánh hoa vừa rủ mình thoát khỏi màn đêm . Anh thức dậy,mở cổng ra vườn,thấy cái ông hàng xóm vừa ngừng xe giữa lộ,ông cúi xuống nhặt xác con mèo có bộ lông trắng lẫn đốm đen ( Nó bị chiếc xe mắc dịch nào cán bẹp dí ! )
Anh gật đầu,chào ông ta .
Hai gã đàn ông chẳng nói gì với nhau cả . Chẳng lẽ anh lại hỏi ông ta một câu rất là vô duyên cỡ hết sức :
- Mèo của ông chết rồi ha ? Thành thật chia buồn với ông ...
Không nên nói gì khi người ta thui thủi buồn bã . Chỉ cần một ánh mắt thôi mà ( người thông minh thì nhìn thoáng cái là hiểu liền .... )
Trở vào nhà . Mở cửa văn phòng . Đi dạo với vài hình ảnh và nghĩ đến những tấm ảnh mình vừa chụp ngày hôm kia .Ở một tấm có thứ ánh sáng của trời mây và những đợt sóng biển,anh nghĩ về em .
.....
Để nghĩ về nhau ,người ta có khoảng 1001 cách thức để diễn trò . Với một cách đơn giản hơn ,anh đến tìm em .Ngắm nụ cười ở hai con mắt biết cười dịu dàng của em .
Anh nói như kiểu con dê xồm :
- Nè ! Có biết là em đẹp lắm không ?
Đừng bao giờ cắc cớ vặn vẹo anh bằng câu : - Đẹp chỗ nào ?
Anh không bao giờ biết cách nào để trả lời. Khi anh nhìn em qua ống kính của máy ảnh,anh đặt em ngồi bên khung cửa sổ có ánh sáng nhè nhẹ chênh chếch qua bã vai đầy tóc thì anh thấy em đẹp . Ánh sáng nhẹ nhìn ngang ở cửa mắt nàng thì rất dịu và ngọt . Anh chỉ biết thế thôi khi ngón tay bấm nút bắt ảnh . Lúc nào anh cũng yêu nét dịu dàng của ánh sáng trên một cánh vai .
Bây giờ thì mình đi .
Chọn cái áo màu trắng đi,em . Đừng để hở ngực vì anh sẽ bị gai mắt . Đi bên anh thì càng kín đáo càng ĐẸP ( anh viết chữ đậm và kiểu chữ in như thế là có những lý do riêng - Xin đừng thắc mắc ! )
Áo trắng và chiếc quần jean ,anh cũng thế, đơn giản là cái nhẹ nhàng khi đi bên nhau .
Ta có nhiều chỗ để đi : Những cánh đồi ngập hoa mùa hạ,những con đường cong cong không hề có sự vội vã chạy đua với thời gian - khi ta lột bỏ cái đồng hồ đeo tay - khi ta tắt ngúm hai cái điện thoại di động phiền phức . - Khi ở cạnh nhau,vi vu với những câu nói đuà nghịch,ai kiếm ta .Ta kệ họ .Có việc gì thì cứ nhắn vào cái alô .
Anh biết cách làm em quên thời gian,quên khói bụi của những góc phố đầy ngập xe cộ . Cái máy ảnh gọn ghẽ anh đang đeo trên vai đã thay thế chữ thời gian làm con người hay bị stress . Có một bãi cát biển tình tứ lắm , ở đó , trên màu cát êm để em cong chân ngồi xuống ,em dùng ngón tay trỏ vẽ nghuệch ngoạc những hình thù trên cát . Những ngón tay ve vuốt để thành hình ảnh của một trái táo ( đừng bắt chước cái hình thương hiệu của trái táo mẻ Apple - Em ! Em - Vì đi đến đâu,họ cũng trưng cho bằng được hình trái ấy để bán hàng và ám ảnh dân tiêu thụ .... )
Khi chụp ngón tay em vẽ hình như thế là anh đã làm thời gian ngừng lại . Như ngày hôm kia,anh gọi em,nghe tiếng em run run :
- Đang nhớ tui .Nên phải gọi tui cho đỡ nhớ - Phải dzậy hông ?
Anh ầm ừ - Mắc gì ,tôi phải nhớ em ? Tôi chỉ muốn biết em ra sao,em còn thở là tôi vui lắm rồi .
Dịu như bàn tay nhỏ bé của em nằm gọn lỏn trong tay anh . Đi cạnh anh,em chẳng cần nói gì cũng đựơc ( anh hay sợ những cô đàn bà lắm lời leo lẻo huyên thuyên ) Hãy để gió vui vui gió nói ,hãy để một tiếng hát nào đó hát bài vọng cổ bằng Anh hoặc bằng pháp ngữ :
Chẳng hạn như :
Nous nous promenons
Main dans la main
Ton regard ,c'est nous
Et le temps ,c'est nous
Quand nous nous aimons.....
* Tạm dịch qua tiếng mít khi Tina Tuner rên bằng câu hò :
...
À ơi , đi dạo với mình
Bàn tay biết kể chuyện tình đôi ta
À ơi,nụ mắt ngọt ngào
Thời gian giữ lại bên nhau một đời .....
....
Trời ạ ! Nghe như thế thì chết người và trái tim ta dẫy tê tê .
Khi tê tê như thế cũng có nghĩa là anh bị bí chữ . Khi ở cạnh người ta,người ta dấu đôi mắt đẹp làm duyên sau một bụm tóc , thì mình biết mình lúng túng và mình bí .... chữ .
Chẳng có thứ ngôn ngữ nào để đẹp hơn một trong ngàn nụ mắt người ta . Mình đành ngừng viết để lẳng lặng đi dạo trong trái tim người .
Và ngoi ngóp thì thầm một câu ngắn,gọn :
'' Khi em đọc những hàng chữ lòng thòng này,thì là lúc anh hôn em ở trái tim em "
đăng sơn .fr