.
CHUYỆN kể
( SaunhữngNgàyLặngIm )
( ... )
Nếu là một người làm phim ảnh với một số ngân quỹ có hạn ( ít ỏi ) thì cuốn phim ( màu xám ) của anh sẽ như sau :
* Action :
1. Cảnh 1 .
Bãi biển chiều , Thủy chiều sẽ kéo lên triền cát từ phía xa,nơi có ánh nắng đang yếu dần. Màn ảnh quay cận ảnh những bước chân của người đàn bà xõa tóc đầy vai .
Tiếng gió hú, tiếng im lặng từ cặp mắt ném cái nhìn vô hồn ra ngoài khơi phía xa. Và dưới chân người đàn bà ấy là một cái nôi nhỏ có đứa bé gái vừa mới 15 tháng . Con bé ngậm ngón tay ngủ vùi trong tấm chăn mỏng manh.
Người đàn bà quay đi . Chiếc nôi nằm trơ vơ trên bãi cát . Bước chân của người mẹ xa dần bãi cát ,không quay đầu ngừng lại . Nước đang dần kéo tràn vào và sẽ lấp đầy mặt cát và đứa bé .
Lặng thinh .
Mọi ý nghĩ chỉ được diễn đạt bằng một khúc nhạc pha sóng .
Cảnh 2 :
Màn ảnh ngập sóng bạc đầu . Người quay phim bật khóc .
-----
Nói thật ra . Đó không phải là một kịch bản để dựng phim mà là một cảnh đời mới vừa xảy ra . Người đàn bà 36 tuổi ấy đã bị bắt sau khi xác đứa bé trôi dạt vào mạn tàu của một ngư phủ .
Người mẹ tàn nhẫn ấy đã khai gì với đôi mắt ráo hoảnh trong phòng khẩu cung ?
- Tôi không đủ sức nuôi con . Đứa trẻ này không thích hợp với đời sống lứa đôi của chúng tôi . Và tôi phải quyết định như thế .
Chúng tôi là ai ?
Đời sống lứa đôi của họ đã ra sao ?
***
Em !
Đó chỉ là một trong những chuyện đời mà anh đã nghe ,đã đọc ở báo chí để rọi ánh đèn vào tâm trạng riêng mình để viết .
Khi vừa viết với một tâm trạng bực dọc thì cái pc lăn đùng ra ,chữ nghĩa tán loạn bay biến,và toàn bộ máy báo là đã mất sóng on line từ internet .
Khi im lặng - Khi cúp điện hoàn toàn trong những ngày như thế thì đời sống vẫn tiếp diễn,vẫn trôi với những cảnh đời có những đoạn phim đời khủng khiếp : Dân chúng xuống đường,hãng xưởng ào ào đóng cửa ,xập tiệm,sa thải..... Những gia đình ly tan,cha ném con xuống tầng lầu và đập chết con mình trên bãi đậu giữa đêm khuya .....
Trong nỗi im lặng của anh,anh thấy buồn . Đời sống là chuyện xảy ra thường trực chung quanh . Cho dẫu mình bịt tai,nhắm mắt ,đời cũng vẫn là đời .
Bây giờ thì chúng ta hãy rời những đoạn phim đời xám xịt ấy để chia sẻ với nhau những hình ảnh,những tâm tình khác nhẹ nhàng hơn .
Những ngày cuối năm đang lướt trên từng sớm đông lạnh .Anh vẫn trốn tránh những cơn gió lạnh buốt khi đẩy cửa bước vào những cửa hàng,những tiệm bán sách báo ,tranh ảnh đĩa hát ,nhìn ngắm những hàng đèn nhấp nháy chào đón giáng sinh . Anh vẫn có thói quen là không đọc,không nhìn những tấm bảng hiệu,bích chương quảng cáo ngợp mắt .
Họ quảng cáo gì thì kệ họ . Anh vẫn có một chỗ ngồi với những quyển sách thơm thơm trang giấy . Ngồi ở một chỗ sát khung cửa sổ,im lìm đọc sách hoặc có khi mở ống kính khi chợt thấy những người ngồi một mình với sách báo . Anh yêu những nỗi âm thầm trong thế giới ý nghĩ của họ .
Và anh lục lọi từ một góc sâu thẵm nhất của tâm hồn để có thể viết .
Sẽ viết gì thêm ở chủ đề của những bức thư tình ? Viết gì để thư tình của mình sẽ không hề giống như những gì họ đã viết cho nhau từ hàng thế kỷ trước kia ?
Để có thể viết tình thư dịu dàng hơn,anh sẽ quên những bức thư tình của những văn hào lãng mạn Pháp Quốc đã gửi cho nhau. Kệ họ .
Anh không phải là nhà văn,nhà làm phim ( màu xám ) để đạo diễn màn người mẹ quay đi,bỏ rơi con trên bãi biển .
Anh chỉ yêu thích sự hiền hòa của một tâm hồn phụ nữ đầy nét dịu dàng của tấm lòng nhân ái .
Anh chúc em hiền,em ngoan,em xinh như màu nắng mà cái máy ảnh của anh vừa thâu nhận .
( Được như thế không,em ? )
đăng sơn.fr
CHUYỆN kể
( SaunhữngNgàyLặngIm )
( ... )
Nếu là một người làm phim ảnh với một số ngân quỹ có hạn ( ít ỏi ) thì cuốn phim ( màu xám ) của anh sẽ như sau :
* Action :
1. Cảnh 1 .
Bãi biển chiều , Thủy chiều sẽ kéo lên triền cát từ phía xa,nơi có ánh nắng đang yếu dần. Màn ảnh quay cận ảnh những bước chân của người đàn bà xõa tóc đầy vai .
Tiếng gió hú, tiếng im lặng từ cặp mắt ném cái nhìn vô hồn ra ngoài khơi phía xa. Và dưới chân người đàn bà ấy là một cái nôi nhỏ có đứa bé gái vừa mới 15 tháng . Con bé ngậm ngón tay ngủ vùi trong tấm chăn mỏng manh.
Người đàn bà quay đi . Chiếc nôi nằm trơ vơ trên bãi cát . Bước chân của người mẹ xa dần bãi cát ,không quay đầu ngừng lại . Nước đang dần kéo tràn vào và sẽ lấp đầy mặt cát và đứa bé .
Lặng thinh .
Mọi ý nghĩ chỉ được diễn đạt bằng một khúc nhạc pha sóng .
Cảnh 2 :
Màn ảnh ngập sóng bạc đầu . Người quay phim bật khóc .
-----
Nói thật ra . Đó không phải là một kịch bản để dựng phim mà là một cảnh đời mới vừa xảy ra . Người đàn bà 36 tuổi ấy đã bị bắt sau khi xác đứa bé trôi dạt vào mạn tàu của một ngư phủ .
Người mẹ tàn nhẫn ấy đã khai gì với đôi mắt ráo hoảnh trong phòng khẩu cung ?
- Tôi không đủ sức nuôi con . Đứa trẻ này không thích hợp với đời sống lứa đôi của chúng tôi . Và tôi phải quyết định như thế .
Chúng tôi là ai ?
Đời sống lứa đôi của họ đã ra sao ?
***
Em !
Đó chỉ là một trong những chuyện đời mà anh đã nghe ,đã đọc ở báo chí để rọi ánh đèn vào tâm trạng riêng mình để viết .
Khi vừa viết với một tâm trạng bực dọc thì cái pc lăn đùng ra ,chữ nghĩa tán loạn bay biến,và toàn bộ máy báo là đã mất sóng on line từ internet .
Khi im lặng - Khi cúp điện hoàn toàn trong những ngày như thế thì đời sống vẫn tiếp diễn,vẫn trôi với những cảnh đời có những đoạn phim đời khủng khiếp : Dân chúng xuống đường,hãng xưởng ào ào đóng cửa ,xập tiệm,sa thải..... Những gia đình ly tan,cha ném con xuống tầng lầu và đập chết con mình trên bãi đậu giữa đêm khuya .....
Trong nỗi im lặng của anh,anh thấy buồn . Đời sống là chuyện xảy ra thường trực chung quanh . Cho dẫu mình bịt tai,nhắm mắt ,đời cũng vẫn là đời .
Bây giờ thì chúng ta hãy rời những đoạn phim đời xám xịt ấy để chia sẻ với nhau những hình ảnh,những tâm tình khác nhẹ nhàng hơn .
Những ngày cuối năm đang lướt trên từng sớm đông lạnh .Anh vẫn trốn tránh những cơn gió lạnh buốt khi đẩy cửa bước vào những cửa hàng,những tiệm bán sách báo ,tranh ảnh đĩa hát ,nhìn ngắm những hàng đèn nhấp nháy chào đón giáng sinh . Anh vẫn có thói quen là không đọc,không nhìn những tấm bảng hiệu,bích chương quảng cáo ngợp mắt .
Họ quảng cáo gì thì kệ họ . Anh vẫn có một chỗ ngồi với những quyển sách thơm thơm trang giấy . Ngồi ở một chỗ sát khung cửa sổ,im lìm đọc sách hoặc có khi mở ống kính khi chợt thấy những người ngồi một mình với sách báo . Anh yêu những nỗi âm thầm trong thế giới ý nghĩ của họ .
Và anh lục lọi từ một góc sâu thẵm nhất của tâm hồn để có thể viết .
Sẽ viết gì thêm ở chủ đề của những bức thư tình ? Viết gì để thư tình của mình sẽ không hề giống như những gì họ đã viết cho nhau từ hàng thế kỷ trước kia ?
Để có thể viết tình thư dịu dàng hơn,anh sẽ quên những bức thư tình của những văn hào lãng mạn Pháp Quốc đã gửi cho nhau. Kệ họ .
Anh không phải là nhà văn,nhà làm phim ( màu xám ) để đạo diễn màn người mẹ quay đi,bỏ rơi con trên bãi biển .
Anh chỉ yêu thích sự hiền hòa của một tâm hồn phụ nữ đầy nét dịu dàng của tấm lòng nhân ái .
Anh chúc em hiền,em ngoan,em xinh như màu nắng mà cái máy ảnh của anh vừa thâu nhận .
( Được như thế không,em ? )
đăng sơn.fr


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)




