📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU... CỦA HAI NGƯỜI

379 trả lời, 56.212 lượt xem — Trang 2 / 13







GIẤC MỘNG

" ...Em về vườn yêu đầy nắng
Bên anh hoa ngợp sắc vàng
Cánh đồng trải dài vô tận
Gió đùa hoa cỏ miên man

Lời anh hay lời gió nói
Tình yêu khe khẽ thầm thì
Cúc vàng như là thảm lụa
Mượt mà ru khúc...tình si

Hình như mùa xuân đang tới
Non xanh thăm thẳm sắc trời
Mùa xuân dang tay vẫy gọi
Tình yêu sáng cả nụ cười.... "


Giật mình..thì ra giấc mộng
Vườn yêu....chợt khuất xa rồi
Anh và mùa xuân...biến mất
Nơi này còn lại em thôi

Thì ra chỉ là nỗi nhớ
Cơn mưa đêm mãi rì rào
Có còn ai...nghe em gọi
" mùa xuân " đang ở nơi nào...?

LIÊN HƯƠNG








Đăng nhập để trả lời
0




THÁNG BẢY ƠI

Mưa ngợp trời buồn thế tháng bảy ơi
Phố nhạt nhoà trong làn mưa trắng xoá
Mưa tả tơi chùm phượng tàn cuối hạ
Im từ lâu tiếng ve rộ trong vườn

dáng ai nghiêng thấp thoáng cuối con đường
Mưa nhoà ướt chênh chao từng bước vội
Phố hắt hiu , mây xà buông màn tối
Chợt xa hơn.. quạnh vắng một lối về

tháng bảy buồn đưa tiễn một hạ đi
Sân trường cũ người xưa giờ đã vắng
Chỉ còn tiếng mưa rơi nghe trĩu nặng
Gọi trong ta những kỷ niệm một thời

Để mãi buồn...nhung nhớ ...tháng bảy ơi !

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-15 04:21:29Liên Hương>








BIỂN GỌI


Giữa bao la...chợt nghe lời biển gọi
Tiếng trùng dương hay tiếng gió rì rào
Vọng phương em thổi tung làn tóc rối
Một đêm hè...trời vắng cả trăng sao

Em hiểu rồi ...anh lại về với biển
Khi nhớ thương da diết chợt ùa về
Khi con tim đập dồn lên nhịp thở
Và thổi bùng những ngọn sóng đam mê

Biển của chúng mình muôn đời vẫn thế
Sóng khát khao trắng xoá đến bạc đầu
Bờ cát dài miên man vô tận
Dấu lời thề cùng biển đến muôn sau

Em sẽ cùng anh về với biển
Tay trong tay nghe con sóng xô bờ
Nụ hôn biển ...ngọt ngào hay thấm mặn
Để nhịp lòng khắc khoải một ý thơ...

Đêm phương xa ...nghe mênh mông tình biển
Giữa bao la lời ai đó thì thầm
Tình yêu gọi hay là lời biển gọi
Mãi cồn cào ngàn lớp sóng vang âm

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
SẼ CÓ LÚC


Sẽ có lúc vắng nhau rồi ta nhớ
Những ngày mùa có nắng vỡ trên môi
Mấy mươi năm lang thang chiều mắt đỏ
Ngóng trông về phía biển tít mù khơi

Sẽ có lúc vắng nhau rồi ta khóc
Lén lút thôi nhưng mắt sẽ hoen mờ
Đêm quạnh vắng có một vì sao mọc
Sa mạc buồn đến cát cũng ngẩn ngơ 

Sẽ có lúc vắng nhau đời hai ngả
Ai quay lưng để ai đứng một mình
Cây xấu hổ buồn khép đôi tàn lá
Người đi rồi chiều tím lặng thinh

Sẽ có lúc vắng nhau rồi ta hỏi
Có còn ai chờ đợi cuối con đường
Sân ga muộn chuyến tàu qua vội vã
Ta trở về gói lại giọt nhớ thương 

Sẽ có lúc vắng nhau rồi tiếc nuối
Sao không ngọt ngào lúc vẫn chưa xa
Sao không trao những lời yêu đắm đuối
Để bây giờ còi thét buốt sân ga

Sẽ có lúc vắng nhau rồi ta dại
Nửa hồn đi biền biệt tím chân trời
Còn tê tái cho nửa kia ở lại
Biết đâu tìm khi hoàng hôn chơi vơi 

Sẽ có lúc rồi vắng nhau... ta biết
Đời trống tênh vạt cỏ cũng úa màu
Ta ngu ngơ một nụ cười hóa đá
Nghe sóng cồn khắc khoải trái tim đau

Sẽ có lúc đời vắng nhau... bỗng sợ
Người thiên di ta lạc giữa sương mù
Chút nợ tình biết làm sao mà trả
Khi lá vàng đã chớm gọi cuối Thu

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG VÀ BIỂN


Một dòng sông phẳng lặng
Trôi man mác về đâu ?
Sông xuôi về biển lớn
Mặc năm tháng dãi dầu

Sông chở nặng phù sa
Như ôm lời ước hẹn
Về với biển bao la
Góp nồng thêm vị mặn

Anh có là biển lớn?
Để em làm sông xanh
Cho đời không đơn độc
Cho cây thơm trái lành

Dẫu rồi một ngày kia
Biển bạc đầu cuộn sóng
Thì lòng sông vẫn đầy
Một tình yêu cháy bỏng

LH
 
 
CẢM ƠN
 
 
Cảm ơn sông thương biển
Mang vị ngọt phù sa
Cảm ơn em nhớ ta
Trái tim non thắp lửa
 
Cảm ơn người mở cửa
Dấu chân hoang bước vào
Cảm ơn những ngọt ngào
Bên biển đời mặn chát
 
Biển muôn đời vẫn hát
Ca khúc của bi thương
Sao cứ mãi sầu vương
Bản trường ca hoan lạc
 
Cảm ơn dòng sông xanh
Về ấp yêu hoa trái
Bóng chiều đi ngoảnh lại
Ta có giọt lệ rơi
 
LPH
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ VỚI BIỂN


Mùa thu vàng lá phơi
Biển có còn ngày động
Hoàng hôn tím chân trời
Cát dài theo lối mộng

Ta về bên biển rộng
Nghe sóng vỗ rì rào
Chút tình xưa thổn thức
Mãi ôm bờ khát khao 

Vẫn điệp khúc lao xao
Của những ngày biển động
Chỉ đâu là dài rộng
Cũng có lúc nhỏ nhoi

Quí giá lắm tình ơi
Là khi triều đi hết
Con dã tràng mõi mệt
Xe cát mãi mòn hơi 

Biển ru nhịp à ơi
Điều gì không còn nữa
Nắng tắt tắt lâu rồi
Ngày nhẹ nhàng khép cửa

Muôn ngàn con sóng nhỏ
Chạy về phía trời xa
Còn lại một mình ta
Đứng lẻ loi trước biển 

Cạn hết rồi vốn liếng

Còn lại một thân thôi
Biển vẫn mặn đắng môi
Ngậm ngùi ôi tình lỡ
 
Kiếp trước chắc là nợ
Nên trả mãi chưa xong
Tình biển cũng như sông
Bạc đầu con sóng vỗ...
 
Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
BẾN THU


Một ngày dài nữa đi qua
Đường xa quê người lưu lạc
Hoàng hôn về đây ngơ ngác
Một mình ta tự ủi an

Soi gương, đâu phải hồng nhan
Mà sao phận người cứ bạc
Cũng chẳng xương mai mình hạc
Mà tình lận đận khôn nguôi 

Thời gian như nước cuốn trôi
Dường đã nửa đường thiên lý
Chuyến xe đời bao giờ nghỉ
Hoàng hôn sắp tắt nắng rồi

Chùa đâu chuông vọng đôi hồi
Vẫn một mình ta đếm bước
Hình như mi cay chợt ướt
Giọt thầm nào đọng bờ môi 

Yêu người đâu chỉ thế thôi
Tim đau ngập ngừng hơi thở
Người đưa ta cầm nên nợ
Ngượng ngùng mưa đẫm câu thơ

Mai rồi sẽ đến bến mơ
Người đi bàn chân gót đỏ
Biết ôm gì đây để nhớ
Mắt buồn chợt ướt không hay 

Cuối trời khoảnh khắc Thu bay
Một ngày sẽ thầm ngoảnh lại
Mới hay dặm đường xa ngái
Tim côi mong một bến về

Nẻo đời cách trở sơn khê
Vẫn rực cháy màu hoa đỏ
Ta mang bóng hình ai đó
Về một mùa Thu cuối trời

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-15 08:53:02Liên Hương>





EM BIẾT

Chiều nay thì thầm ngọn gió
Mang theo lời biển mặn nồng
Bờ êm đón về con sóng
Rộng dài tình biển mênh mông

Em biết anh là con sóng
Bạc đầu ôm trọn bờ em
Anh là dịu dàng ngọn gió
Vuốt ve tóc xõa vai mềm

Vầng trăng muôn đời thắp sáng
Ru em trong khúc nhạc tình
Nắng hồng phương anh tỏa ấm
Cho em thắm nụ môi xinh

Dòng sông em không ngừng chảy
Dù cho cát lở bến bồi
Dù cho cuộc đời dâu bể
Vẫn về với biển êm trôi...

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ PHƯƠNG NAM


Ta đi về phương Nam
Nghe khúc hành ca của một thời mở đất
Nghe tiếng cha ông và những gì được mất

Ai có buồn đêm nay
 
Phương Nam ơi ta về đây
Một gánh trên vai tang bồng hồ thỉ
Bỗng nhớ Huyền Trân mối tình ý nhị

Châu Ô châu Rí
Đã về đâu những kẻ chung tình

Ta đi về phương Nam
Dừng nghe điệu buồn của sông Ba sông Cái
Người cứ đi và tháp xưa vẫn còn ở lại

Đèo Cả đèo Cù Mông xa ngái
Phương Nam ơi phương Nam

 
Phương Nam bình minh
Gió thổi sờn vai mặt trời lên phía biển

Biển Đông dậy sóng
Trời Tây én liệng
Mùa xuân sao mãi vẫn chưa về

 
Ta đi về phương Nam
Xình xịch toa xe ru đời lận đận
Mắt ai buồn rân rấn
Người ơi đừng giận
Mặt hoa da phấn
Đừng thẩn thờ bịn rịn những sân ga
 
Ta đi về phương xa
Tay xách nách mang tâm tình kẻ khổ
Bỏ rừng về chợ
Đêm nằm nghe núi động mà thương
 
Phương Nam tình vương
Lặng lẽ đóa sen hồng trần gian hạnh ngộ
Biển sông sóng vỗ
Xao xác lục bình trôi
 
Ta đi về phương Nam
Nhìn hết dọc ngang mấy đời kinh rạch
Có ai buồn áo rách
Nhà nghèo chia sớt thương nhau…

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ PHƯƠNG NAM


Ta đi về phương Nam
Nghe khúc hành ca của một thời mở đất
Nghe tiếng cha ông và những gì được mất
Ai có buồn đêm nay

Phương Nam ơi ta về đây
Một gánh trên vai tang bồng hồ thỉ
Bỗng nhớ Huyền Trân mối tình ý nhị
Châu Ô châu Rí
Đã về đâu những kẻ chung tình

Ta đi về phương Nam
Dừng nghe điệu buồn của sông Ba sông Cái
Người cứ đi và tháp xưa vẫn còn ở lại
Đèo Cả đèo Cù Mông xa ngái
Phương Nam ơi phương Nam

Phương Nam bình minh
Gió thổi sờn vai mặt trời lên phía biển
Biển Đông dậy sóng
Trời Tây én liệng
Mùa xuân sao mãi vẫn chưa về

Ta đi về phương Nam
Xình xịch toa xe ru đời lận đận
Mắt ai buồn rân rấn
Người ơi đừng giận
Mặt hoa da phấn
Đừng thẩn thờ bịn rịn những sân ga

Ta đi về phương xa
Tay xách nách mang tâm tình kẻ khổ
Bỏ rừng về chợ
Đêm nằm nghe núi động mà thương

Phương Nam tình vương
Lặng lẽ đóa sen hồng trần gian hạnh ngộ
Biển sông sóng vỗ
Xao xác lục bình trôi

Ta đi về phương Nam
Nhìn hết dọc ngang mấy đời kinh rạch
Có ai buồn áo rách
Nhà nghèo phận nhỏ thương nhau…

Lê Phú Hải

 
 
ĐỒNG VỌNG


Nỗi niềm bể dâu
Biển hoá bạc đầu con sóng
Dòng đời
Cung bậc phù vân đồng vọng
Ngàn năm
thành
" xonate ánh trăng "
Vệt sao băng
Cứa vào vòng quay phận số
đời người
bé nhỏ
Đớn đau
gỗ bỗng hoá trầm
trời Nam
một áng thơ ngâm
một khúc nhạc
không lời
Môt mùa xuân
Còn chưa sang
Ở phía cuối trời….

Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN LẠNH


Có một người ngóng về phía biển khuya
Nghe sóng vỗ lời thì thầm sâu lắng
Sao hoang vu giữa muôn ngàn tiếng sóng
Nỗi buồn đâu vương tím một chân trời

Sóng mãi còn ru tình khúc à ơi
Ngàn vì sao thao thức hòai đêm trắng
Nước mắt ai chảy tan từ câm lặng
Biển cô đơn trong tiếng nấc thầm thì

Mưa lạnh lùng thấm ướt hàng mi
Cát mềm ôm gót chân trần cô lẻ
Thôi biển ơi, đừng cồn cào như thế
Để dòng sông khắc khoải giọt buồn

LIÊN HƯƠNG

Đăng nhập để trả lời
0
EM SẼ


Em sẽ thôi nhắc điệu buồn của gió
Bởi biết muôn năm gió vốn vô thường
Cứ để mặc trái tim yêu thổn thức
Bởi cuộc tình nào chả da diết nhớ thương

Em sẽ không nhớ cơn mưa mùa nghịch
Dù mây dông vẫn vần vũ bầu trời
Bởi vô thường làm sao ai ngăn được
Phút hững hờ... khoảng lặng trái tim côi

Em sẽ viết nốt vần thơ dang dở
Dù những xa xưa giờ đã không còn
Mùa Đông lạnh... rồi mùa xuân hoa nở
Sương gió ủ mầm gọi cây nhú chồi non

Và em sẽ đọc thầm trong ánh mắt
Ánh mắt anh... khoảng lặng khôn cùng
Để hiểu rằng những đam mê ngày cũ
Mãi vô thường trong nỗi nhớ riêng chung

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

MONG ĐỜI MỘT CHÚT ƠN
 
 
Ta bỏ rừng về chợ
Mong đời một chút ơn
Và bỗng như trẻ nhỏ
Mỗi ngày ta lớn hơn
 
Rồi mùa xuân xa ngái
Ta già mà không hay
Ôm đất trời ái ngại
Ta tội đời ta thay
 
Múa may cây kiếm lá
Ta như hiệp sĩ khờ
Chút quyền rơm vạ đá
Ta đâu có đợi chờ
 
May mà có
Mảnh lòng còn tĩnh lặng
Yêu người yêu đời
Yêu sương khói mông mênh
May mà có
Những tình em sâu nặng
Vỗ về nhau
Từng chén đắng môi mềm
 
Nợ người chưa trả được
Nợ tình ta đa mang
Nợ trời ba điều ước
Nên ta đành lang thang
 
Và như thế
Cứ mang thân mối lính
Ta vay người nghĩa nhơn
Cũng đành thôi câm nín
Mong đời một chút ơn
 
Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU ĐI RA PHỐ
 
 
Chiều đi ra phố xưa ngồi
Em chợt buồn như chiếc lá
Chiều đi ra phố âm thầm
Em nghe đời gõ nhịp trầm
Chiều đi ra phố xưa quen
Trong em tủi hờn phấn son
Chìm tìm ra phố bâng quơ
Trong em chợt thoáng mơ hồ
 
Chiều đi ra phố em tìm
Đâu bụi đường xưa gió cuốn
Trời mây xa đã bay rồi
Chơ vơ một đóa hồng cười
Chiều đi ra phố em trông
Những chuyến xe rời bến đi
Lòng mơ đôi cánh chim di
Em bay về cõi xa nào
 
Chiều em qua đây còn ai
Chia sớt chút nắng gầy vai
Đường phố cũ đứng một mai
Bên bóng ngã những cột đèn
Chiều em qua đây chợt thương
Chợt nhớ những lúc tình đi
Lòng sao chưa nguôi sầu vương
Em đứng khóc ướt bờ mi
 
Chiều đi ra phố đông người
Em gọi tuổi xuân không đến
Bàn tay che dấu môi buồn
Em nghe tình lấn vào hồn
Chiều đi ra phố thênh thang
Đứng nhớ quê nhà xót xa
Lời ca xưa đã mang đi
Theo cơn mộng những hoa vàng
 
Chiều đi ra phố vô tình
Nghe lạc loài con sóng vỗ
Còn đâu bóng mát riêng mình
Em ru một kiếp bạc tình
Chiều đi ra phố em thương
Những ngã tư người bước qua
Niềm vui hay những thê lương
Trong em rồi cũng nua già
 
Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
VỚI BIỂN


Vì sao anh tư lự ?
Buồn vương trên dáng ngồi
Một mình như biển thẳm
Xa cánh buồm đơn côi

Có phải không anh ơi
Đời nhiều dông bão quá
nên biển mãi xa vời
Và hàng cây trút lá

Sóng xô hoài ghềnh đá
Biển biết đâu bến bờ
Còn vướng chân tục luỵ
nên đời còn vương tơ

Hãy gửi vào vần thơ
Nét buồn trên khoé mắt
Ánh nắng chiều vừa tắt
Ngôi sao nào lung linh

Mong môt sớm bình minh
Thuyền về vui bến đợi
Bên nhau đời ấm hơn
Sẻ chia tình nhân ái

Dù đường còn xa ngái
Sẽ không còn lẻ loi
Biển kia dù sâu thẳm
Vẫn ấm áp tình người

Em mong thấy anh cười
Thấy mắt anh ngời sáng
Và ưu tư tháng ngày
Sẽ xoá trên vầng trán

Mây tan trời hửng nắng
Biển rạng ngời biếc xanh
Một mùa vui hạnh phúc
Lại về đơm trái lành

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
KHÚC RU BIỂN


Còn gì trong ta khi niềm tin rạn vỡ
Tương lai xa mà quá khứ thật gần
Chỉ còn lại dư âm nỗi nhớ
Những nẻo đời trong ảo ảnh phù vân

Ta gom góp bọt xà phòng hy vọng
Giữ một tình yêu trong vắt pha lê
Ta đâu biết sẽ có ngày vỡ vụn
Để niềm tin vụt tắt cõi đi về

Hãy ngủ yên đi, ôi miền quá khứ
Đời nổi nênh tìm thanh thản dễ đâu
Cứ xoa dịu trái tim đau lặng lẽ
Rằng... ngày xưa ...trong trẻo mối tình đầu

Ta ru ta bằng nỗi niềm của sóng
Vẫn ngàn năm điệp khúc cồn cào
Bởi vì biển muôn đời vốn thế
Không xô bờ... con sóng biết về đâu ?

Thôi hãy ngủ yên nào quá khứ
Cứ lặng im như bãi cát vàng
Đừng thổn thức bản tình ca muôn thuở
Có lạ gì... con sóng bạc lang thang

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0




BIỂN CẠN


Biển cạn rồi trong giấc mơ em
Chỉ còn cát trải dài vô tận
Không còn nữa cánh buồm và con sóng
Để lạc lòai những cánh hải âu

Biển cạn rồi khi mình đã mất nhau
Chả còn nữa chiều mênh mang nỗi nhớ
Không còn nghe biển phập phồng nhịp thở
Con sóng thầm xóa đi dấu chân êm

Chỉ còn cô đơn một ánh sao đêm
Và ngọn gió lẻ loi khắc khỏai
Vẫn ngóng biển như chiều nào xa ngái
Hát cồn cào một khúc phôi pha…


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG MƯỜI


Giọt mưa tháng Mười chưa khuất
Đã nghe nắng xế vườn nhà
Hơi đất thỏang vào hương cỏ
Nồng nàn ngọn gió bay qua

Tháng Mười chiều nhanh chuyển tối
Hong mây nặng phía chân trời
Đồng xa còn ai gặt vội
Thoắt đâu không rõ mặt người

Tháng Mười trời đêm se lạnh
Nghe hương hoa bưởi lặng thầm
Bỗng khát một vòng tay ấm
Ủ vào trống vắng mênh mông

Tháng Mười đêm sao dài thế
Đèn khuya hắt bóng bên rèm
Giờ có còn ai chưa ngủ
Còn ai đang thức cùng em?

Ước gì được quay trở lại
Ngày xưa... tháng Mười khát khao
Dịu dàng nụ hôn vụng dại
Và ánh mắt anh... ngọt ngào…

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0





Sắc màu


Ngày xưa còn bé thơ
Thích tóc cài nơ đỏ
Yêu màu hồng dễ thương
Trang sách đời để ngỏ….

Tuổi mười sáu trăng tròn
Trái tim bao ước vọng
gợi màu tím hoa sim
Thủy chung và mơ mộng

Ngày biết nói tiếng yêu
Thích màu xanh của lá
Màu chở che dịu dàng
Hiến mình cho tất cả

Dòng đời trôi vội vã
Khi lạc mất nhau rồi
Chỉ còn mùa Thu gọi
Màu lá vàng rớt rơi…


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0





CHỢT


Bỗng dưng bắt gặp vòm hoa sữa
Khi gió heo may đã sang mùa
Chợt nhớ cây bàng đầu ngõ nhỏ
Không biết giờ lá đỏ hay chưa ?

Đường Cổ ngư bằng lăng còn tím
Hồ Tây xưa còn thỏang sen hồng
Góc thành cổ vết đạn găm còn đó
Và sông Hồng có còn rộng mênh mông ?


Lại chợt thấy như còn thơ bé
Sớm Thu nao cắp sách đến trường
Ao trắng tinh khôi, bím tóc tơ tinh nghịch
Vạt cỏ mềm ướt đẫm hơi sương


Sao cứ nhớ thương hòai nơi ấy
Bao nhiêu năm chẳng thể nhạt nhòa
Cứ ngỡ đã chôn vào dỉ vãng
Lại ùa về như mới hôm qua

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
HỨA


đã hứa rồi sẽ không còn nhớ nữa
mà sao ta cứ ngộp thở mỗi chiều
tự trách mình đời còn có bao nhiêu
sao cứ mãi đa mang mà lận đận


không muốn khóc mà mắt buồn rân rấn
nụ cười buồn sao gói được niềm vui
không chia xa nhưng bổi hổi bồi hồi
thương trán nhỏ em tôi mồ hôi đổ


vẫn tự nhủ gặp em là hạnh ngộ
hãy quên đi thân xác nhỏ trên đời
ngước trông trời trông đất gọi tình ơi
nhưng vẫn có thân ta buồn tục lụy


mai sẽ hết một đời yêu mông mị
thôi ta về em ở lại với thơ
gởi chí lớn đời sau ta ngã quị
thôi cũng đành một chút mộng và mơ...

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-26 05:14:02Liên Hương>





LỜI CỦA GIÓ

Em nghe lời thầm thì của gió
Gửi yêu thương da diết cồn cào
Trong thảng thốt những đêm dài không ngủ
Vẫn chập chờn mộng mị đến tìm nhau

Gió nhẹ thổi nối hai đầu trống vắng
Ru em trong khúc hát tự tình
Không phút lặng biển muôn ngàn cánh sóng
Hòang hôn chìm khao khát một bình minh

Anh nói gì trong vần thơ không gửi
Dấu yêu xưa ngan ngát nụ hôn đầu
Hay ánh mắt trong đêm dài khắc khỏai
Thóang dập dồn gõ nhịp trái tim đau

Gió cứ thổi bởi sự đời vốn vậy
Ai có thể ngăn cơn gió dại khờ
Mãi trở trăn những giận hờn nhung nhớ
Để trái tim buồn trĩu nặng những vần thơ

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0




HOA TÍM

Vẫn còn khoảng lặng chơi vơi
Neo vào con tim trống vắng
Dài theo nỗi buồn năm tháng
Chênh chao một lối đi về

Phố buồn trăn trở giấc khuya
Hàng cây rì rào ngọn gió
Giờ này còn ai chưa ngủ
Con tim thao thức nghẹn ngào

Cánh hoa tím biếc anh trao
Tím cả một trời tâm sự
" niềm vui giữa mùa dang dở "
Để buồn xa vắng mênh mông

Tình anh xa xót mùa Đông
Nhớ về phương em vời vợi
" tình buông mỗi chiều mong đợi "
Rưng rưng cơn gió đầu mùa

Thôi đừng nhắc một ngày xưa
Nhành hoa gợi buồn kỷ niệm
Xôn xao khoảng trời màu tím
Theo ta ... một cõi đi về

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
KHOẢNH KHẮC GIAO THỪA


Xuân đến ngoài trời chim én liệng
Lung linh bừng nở nụ mai vàng
Mỏng mảnh làn sương như khói nhẹ
Hây hây ngọn gió gọi mùa sang

Khoảnh khắc giao thừa linh thiêng lạ
Phố đêm ngây ngất thoảng hương trầm
Sân chùa rụng cánh hoa sứ trắng
Bổng trầm vọng mãi tiéng chuông ngân

Có cô gái trẻ đi hái lộc
Nhặt cánh sứ rơi ở sân chùa
Tóc dài ngan ngát hương bồ kết
Cho kẻ tình si ngắm thẫn thờ

Miên man nặng bước người viễn xứ
Rưng rưng nỗi nhớ một quê nhà
Bâng khuâng giây phút giao thừa đến
Thổn thức con tim chợt vỡ oà

Xích lại gần nhau trời và đất
Trải lòng trao một chút men nồng
Lòng thầm cầu nguyện đôi điều ước
Chợt nhớ năm xưa xác pháo hồng

Biết mấy xuân đi rồi xuân đến
Mỗi một mùa xuân mỗi tuổi đời
Vẫn như thơ bé trong khoảnh khắc
Giây phút giao thoa giữa đất trời

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ


Em đi khép nép đôi tà áo
Tóc gió thôi bay giọt nắng chiều
Trái tim khe khẽ run lồng ngực
Thì thầm nhắc lại một lời yêu 

Chân vẫn bước sao lòng ở lại
Ráng hồng thăm thẳm chốn nào xa
Có phải bởi em là con gái
Duyên chờ phận đợi tháng ngày qua 

Những tưởng từ lâu lòng hoá đá
Bên cạnh dòng đời đứng dửng dưng
Đi qua biết mấy bờ bến lạ
Vòng quay phận số vẫn chưa ngưng 

Gót nhỏ ngày xưa em vẫn nhớ
Lối mòn thềm vắng bước ngây thơ
Đóa hoa mơ ước dù tan vỡ
Vẫn có nơi đây một góc chờ

Vẫn có nơi đây một bến đợi
Thuyền về cố quận nhớ ngày xưa
Mắt phượng không còn buồn dịu vợi
Xa rồi chuyện cũ một đêm mưa

Mới biết mùa Xuân còn ở lại
Cho đời một chút lộc non xanh
Tình ơi... ai gọi lời xa ngái
Em về nghe nắng toả... trời anh

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
bài bào chữa


Ôi đàn ông thì đứa nào không vậy
một thời yêu mê một thời lang bang
anh là đàn ông nên anh cũng vậy
đã quá nhiều khi em phải khổ lòng

có những mối tình chợt đi chợt đến
khiến trái tim trật nhịp, đập ra ngoài
anh tưởng chết rồi hoá ra lại sống
mới biết lòng mình cũng bạc như ai...

ôi phụ nữ có nhiều người rất lạ
yêu làm duyên và trang điểm làm vui
em phụ nữ mà sao em không vậy
bởi chỉ yêu anh khóc suốt một đời

để có lúc anh tự lòng xấu hổ
em đầy thâm ân - anh lại quá vô ân
anh cũng biết em không cần ngoảnh lại
cứu được gì khi đã cạn trăm năm

HL




HIỂU

Em cũng hiểu anh không cần bào chữa
Bởi tình yêu khó lý giải bằng lời
Dù trái tim đã không còn thắp lửa
Thì tình đầu nào có dễ phai phôi

Em cũng hiểu biển không bao giờ cạn
Để trăm năm con sóng mãi bạc đầu
Vầng trăng suốt một đời tròn khuyết
Cô đơn giữa trời ngóng về phía không nhau

Em cũng hiểu tình mình như biển mặn
sẽ kết tinh dưới bỏng cháy mặt trời
Dông bão cuộn dâng muôn ngàn con sóng
Dấu cồn cào cháy bỏng đáy trùng khơi

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0




BIỂN VẮNG


Dạt dào biển lộng gió chiều nay
Hát khúc tình ca lắng gió say
Cát trắng thầm in đôi gót ngọc
Bàn tay còn nhớ một bàn tay

Nhấp nhô trên sóng một con thuyền
Sóng đẩy thuyền xa dải cát êm
Buồm lộng căng đầy theo cánh gió
Xa dần trong nỗi nhớ không tên

Từ độ anh đi ...ngày biển động
Đại dương hoang vắng tím mây chiều
Ngẩn ngơ con sóng thôi đùa dỡn
Bạc đầu khóc một nỗi cô liêu

Vắng anh biển vắng càng thêm tím
Nhuộm cả ghềnh hoang gộp đá côi
Vị muối muôn đời còn chát mặn
Giọt buồn nào chợt thấm bờ môi...

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI KHI


Đôi khi lòng vui bất chợt
Chỉ vì một tán lá xanh
Đọng giọt sương trong như ngọc
Nắng lên lóng lánh trên cành

Đôi khi lại buồn vô cớ
Hòang hôn chiều ngả tím dần
Làn gió Thu buông nhè nhẹ
Lá vàng lác đác trên sân

Đôi khi tự nhiên thao thức
Vu vơ chợt nhớ về ai
Nghe nhịp thời gian tí tách
Mới hay…đêm thật quá dài !

Đôi khi nghe hồn trống vắng
Trước bao hối hả dòng đời
Vội vàng… đi tìm khỏang lặng
Cho mình…nhẹ bớt …chơi vơi

Đôi khi…ồn ào ngịch ngợm
Hồn nhiên như tuổi học trò
Là lúc gặp bao bè bạn
Trở về…một thuở ngây thơ

Đôi khi …bỗng già trước tuổi
Hình như… là lúc… buông xuôi
Nhưng trời sinh ra bướng bỉnh
May…” già” chỉ một giây thôi…

Đôi khi …nhiều đôi khi nữa
Cho ta sống thật lòng mình
Trái tim … như là con sóng
Mênh mông ôm trọn…biển tình

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0





HƯƠNG THU


Tình yêu là sắc lá xanh
Cho mùa Thu yêu đẹp thế !
Hây hây gió Thu nhè nhẹ
Mắt Thu...làm má em hồng

Lời Thu khe khẽ thì thầm
Anh hay mùa Thu đang gọi
Để bầu trời tràn nắng mới
Vàng ươm hương cúc nồng nàn

Tìm trong mắt lá Thu vàng
Nhớ về một thời hoa đỏ
Hương sen nồng nàn ngọn gió
Thu...gửi nắng về phương anh

Tơ trời sương khói mong manh
Thu ơi ... xin đừng hư ảo
Để đời ...nổi nênh dông bão
Quạnh hiu mưa lắng giọt buồn

Thu về nỗi nhớ dài hơn
" ngổn ngang bao điều muốn nói"
Chiều nay chợt nghe Thu gọi
Hương Thu tím một khoảng trời

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
CUNG THƯƠNG


Đàn ngân thoảng tiếng tơ vương
Xa xôi vọng lời thương nhớ
Gió thoảng giấc khuya trăn trở
Để em thao thức canh dài

Mong bình minh một sớm mai
Thơ người đem lung linh nắng
Niềm vui xôn xao khoảng lặng
Bờ vui con sóng vỗ về

Trời đêm lấp lánh sao khuya
" vọng niềm yêu thương quyến luyến"
hay là bước chân anh đến ?
" Trong mơ...lạc chốn mơ màng "

" Vàng ươm hương cúc nồng nàn "
Để đời không còn dông bão
Để Thu không là hư ảo
" Trang thơ mượt nắng tâm hồn "....

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»