
CHUYỆN NẮNG MƯA
"Sáng hôm nay Nga buồn như một con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Để anh giận sao chả là nước biển"
(Thơ Nguyên Sa)
Em tôi bệnh vì hôm nay trở gió
Gió trên cao hay gió ở trong hồn
Sao cứ thổi để em tôi mắt đỏ
Đành nợ rồi má lúm một nụ hôn
Em tôi bệnh vì ánh sao đi vắng
Quên gửi lời tạm biệt ánh bình minh
Để mắt nặng môi khô và miệng đắng
Nợ với đời một chút nụ cười xinh
Ngày buồn bã cơn mưa sao dài thế
Gió đi hoang và cửa khép ơ hờ
Họng rát đắng sao mi còn ngấn lệ
Nghe nỗi buồn hoang hoải cả cơn mơ
Đồng hồ điểm hay là đêm trở giấc
Phố đã khuya thưa tiếng bước chân người
Ai vừa gọi... không biết mê hay tỉnh
Giấc chập chờn theo từng tiếng mưa rơi
Trời cũng bệnh nên nắng mưa bất chợt
Để người nằm thao thức tiếng thời gian
Ở đâu đó biển Đông cơn bão rớt
Sa mạc nào cát bỏng nắng chan chan
Cơn bão lòng nỗi niềm riêng chưa tạnh
Mãi gió mưa giăng ngày tháng mịt mùng
Mong cánh én mùa xuân mau trở lại
Nắng mai hồng những khoảng lặng riêng chung
Liên Hương - Lê Phú Hải














