📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU... CỦA HAI NGƯỜI

379 trả lời, 56.217 lượt xem — Trang 6 / 13
SẮC MÀU


Ta nhất quyết về tu nơi phố thị
Chuyện yêu xưa vớ vẩn đã qua rồi
U 60 và phần đời kỳ dị
Ta cũng buồn và cũng thấy chơi vơi

Nhưng rất tiếc nội công còn bé nhỏ
Lên tấn xuống quyền rắn rít cũng theo sau
Và ngộ ra ta chỉ là con đỏ
Trong mảng màu tối sớm đuổi bắt nhau

Và ở đó em là màu đẹp nhất
(Con tắc kè bé nhỏ cũng đang tu)
Lúc thì xanh lúc hồng tươi rất thật
Ta ngỡ ngàng dụi mắt tưởng phiêu du

Bèn tung chưởng giải bùa mê yêu quái
Bỗng từ em hoàng hôn tím dịu dàng
Ta tĩnh tọa gom nội công còn lại
Em mĩm cười ta nhắm mắt lang thang

Khi mở mắt màn đêm vừa buông xuống
Sắc màu xưa ấm ức một cung buồn
Ta-tráng-sĩ cũng lên bờ xuống ruộng
Cạn một mình chén nhớ suốt đêm suông…

Lê Phú Hải


TRUYỀN THUYẾT VỀ CON TẮC KÈ


Từ tiền kiếp con tắc kè bé nhỏ
con thần mưa - là công chúa Cầu vồng
Trốn vua cha dạo trần gian - xuống chợ
Gặp chàng trai - công chúa quyết theo chồng

Và như thế khiến vua cha nổi giận
Sai thiên binh đày công chúa xuống trần
Hoá tắc kè ngày thay màu mấy bận
Để biết đời chỉ một cuộc phù vân

Con tắc kè vụng tu trong tiền kiếp
Bỗng một ngày gặp tráng sỹ đi tu
Mây ngũ sắc làm câu kinh bay hết
Đường Tây thiên bỗng hóa chốn xa mù

Con tắc kè muốn nói lời tạ lỗi
Bởi trót mong manh hư ảo sắc màu
Nào biết được vô tình gây nên tội
Làm tim người tráng sỹ phải đớn đau

Con tắc kè tự đọa đày mưa nắng
Uống cô đơn nơi bóng tối hoang buồn
Kêu thổn thức trong canh dài đêm trắng
Mãi nhốt mình trong nỗi nhớ đêm suông

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0






THỜI CON GÁI


Rồi có một ngày thôi trẻ dại
Chim sáo vô ưu hát một mình
Áo xanh tóc mượt thì con gái
Môi hồng gió thỏang nụ cười xinh

Rồi có một ngày như bối rối
Ra vào như thể nhớ nhung ai
Thẫn thờ chiều me bay ngập lối
Từng phút trôi qua chợt quá dài

Rồi bỗng một ngày ai cũng biết
Cô bé ngày xưa …đã yêu rồi
Trang thơ ai gửi lời tha thiết
Nói những lời kín đáo xa xôi

Rồi có một ngày môi hờn giận
Mắt sương rơi , guốc nhỏ im lìm
Vần thơ dang dở từng con chữ
Chở nỗi buồn trĩu nặng con tim

Rồi có một ngày em thiếu phụ
Áo cô dâu vấn vít đôi tà
Sang sông để lại ngày xưa ấy
… và thế rồi …chim sáo bay xa…

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0



TIẾNG MÙA XUÂN


Ta nghe gió sang mùa
Đem về cơn mưa lạ
Cỏ cựa mình trở dạ
Ướp xanh thêm mắt trời

Ta nghe tiếng ai cười
Biết mùa xuân đang tới
Đất căng lồng ngực mới
Thơm hương sữa ngọt ngào

Ta nghe sóng rì rào
Muôn lời thơ bỏ ngỏ
“ một mùa xuân nho nhỏ”
Rưng rưng về trên tay

Ta nghe làn hương say
Trên má xinh vừa ửng
Ta nghe tia nắng hửng
Thắp mặt trời trong tim

Ta nghe trong lặng im
Điều gì như nỗi nhớ
Đóa tầm xuân vừa nở
Khẽ hát lời tình yêu

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0



VỤNG DẠI

Chỉ là vụng dại mà thôi
Dấu yêu xưa giờ đã cũ
Lục tìm ký ức tình tôi
Đã qua bao mùa thác lũ

Quá vãng buồn như khói thuốc
Bềnh bồng mấy nẻo trời xa
Mùa đông nhẹ về chân bước
Ngập ngừng dáng nhỏ đi qua

Ừ đã thôi bay tóc gió
Bóng hồng xưa héo cuối vườn
Ngập ngừng đôi bàn chân nhỏ
Một mình mấy nẻo đời trơn

Ừ đã bao mùa nênh nổi
Biết đâu là cuối chặng đường
Chuông nào ngân lời cứu rỗi
Ta về "dưới trời mưa sương" *

Chỉ là vụng dại mà thôi
Ngày xưa yêu người khép nép
Vắng nhau còn lại chỗ ngồi
Đã qua rồi mùa nắng đẹp

Tay nhỏ ngón tay cũng nhỏ
Ru đời bồng bế tình theo
Bây giờ không còn mắc cở
Chuyện xưa theo gió bay vèo

Và thế là chiều tắt nắng
Buồn đong biết mấy cho đầy
Mưa rơi giọt buồn xa vắng
Lạnh lùng một xác lá bay

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 03:09:36Liên Hương>



BỨC TRANH CUỘC SỐNG


Bầy se sẻ sáng nay về trong nắng
Con chuồn chuồn đạp nước phía bờ ao
Thoáng xa xa nhái bén chạy mưa rào
Anh cò trắng gật gù trên ruộng lúa

Áo châu chấu màu xanh như cỏ úa
Vợ đâu mà thơ thẩn giữa lùm cây
Ngước nhìn lên xa tít giữa trời mây
Bầy ong đực say tình rơi lả tả

Chàng bọ ngựa ngẩn ngơ trên nhành lá
Ngó trông bầy nhện nước chạy theo ai
Cô bọ dừa khăn yểu điệu vắt vai
Nàng bướm nhỏ nhởn nhơ đùa nắng sớm

Dòng sông nhẹ lững lờ hơi sóng gợn
Đôi chim gù xao xác rặng tre xanh
Mùa xuân về cho trời sắc thiên thanh
Sương lóng lánh trên cành đào trước ngõ

Cô chào mào hôm nay mang áo đỏ
Chú ếch con đỉnh đạc cái dù đen
Mèo giật mình rửa mặt vuốt râu khen
Thằng chuột nhắt ăn gì mà mập dữ

Chị vịt bầu ru bầy con say ngủ
Cô cá vàng đuôi uốn lượn tung tăng
Chàng trống hoa mào đỏ gáy rất hăng
Nàng mái nâu nghểnh đầu trong ổ trứng

Chim gõ kiến mỏi đầu nghênh mỏ đứng
Chú dế mèn ri rỉ một bài ca
Có đàn có xoãi cánh phía xanh xa
Nghe vọng lại tiếng "bắt cô trói cột"

Bác cua càng lên bờ khen lúa tốt
cùng thím bò bên vệ cỏ ung dung
Bé bê vàng khoái chí chạy lung tung
mải đùa dỡn cùng mấy em nhái bén

Bức tranh vui khi mặt trời xuất hiện
Ngày mới lên đem hơi thở nồng nàn
Vọng đất trời trỗi bản nhạc hân hoan
Khắp muôn loài ca bài ca cuộc sống

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ ...KHÔNG ĐẦU KHÔNG CUỐI


Sài gòn chiều nay có nắng không?
Có ai mong nhớ áo ai hồng
Trăng có bâng khuâng ngòai khung cửa
Gió có về hát giữa mênh mông

Anh có về mở cửa vườn thơ
Nắn nót cho em chữ đợi chờ
Phố nhỏ chiều nay còn ai đợi
Ai về hò hẹn một bến mơ

Gót nhỏ đường xa bước ngại ngùng
Đếm từng khoảnh khắc nỗi riêng chung
Gió ngược có về xuôi cố lý
Một chút heo may gửi theo cùng

Em lại về phố biển chiều nay
Ghềnh đá âm thầm giữa nước mây
Khen ai khéo đặt tên ai nhỉ
Để ngỡ rằng ai cũng đến đây

LH

Sài Gòn chiều nay vẫn nắng rơi
Vẫn hàng hiên nhỏ áo ai phơi
Trăng rụng giữa ngày nên chẳng thấy
Gió cũng quên về hát lã lơi

Cánh cửa vườn thơ chỉ khép hờ
Muốn đưa tay gõ ngại vu vơ
Có nhỏ kia quen giờ đi vắng
Thôi đứng ở đâu cũng đợi chờ

Chân cứng người đi ước đá mềm
Nghìn trùng xa cách chỉ buồn thêm
Thân lẻ bên kia đây cũng lẻ
Thẩn thờ đếm nhẩm những ngày đêm

Biển biếc mùa đông cũng lạnh lùng
Gió về xao xác nỗi riêng chung
Sóng vỗ có nghe câu đồng vọng
Một tiếng yêu xưa cũng ngập ngừng

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

LẠNH VỀ


Chợt bắt gặp mùa đông
Sáng nay về trong ngõ
Lạnh sắt se làn gió
Cây trút lá bên đường

Lòng rưng rưng nhớ thương
Bao mùa đông xa ngái
Chẳng bao giờ trở lại
Ngày xưa ơi... qua rồi

Đời như dòng sông trôi
Bao giờ về bến đậu
Một ngày xưa yêu dấu
Đã đi về nơi đâu

Thơ còn lại mấy câu
Cũng nhạt phai lười biếng
Có ai về thăm viếng
Cho bớt buồn hôm nay

Buồn trên hai bàn tay
Chạy về tim khắc khoải
Mùa vui nào xa mãi
Bao giờ tương phùng nhau

Lạnh giá cũng về mau
Ru đời câu vất vả
Thương phận người tất tả
Xuôi ngược nẻo đời xa

Mùa đông rồi sẽ qua
Mùa xuân về nắng mới
Nhịp đời ru diệu vợi
Người ơi và tình ơi !

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0



NOEL HOÀI NIỆM


Nghe tiếng chuông ngân vọng giáo đường
tiếng trầm tiếng bổng thả tơ vương
Mênh mang chiều xuống buông màn tím
Lại một mùa đi giữa vô thường

Phố dài lấp lánh vạn ánh sao
rưng rưng kỷ niệm một hôm nào
Anh cùng em bước trên lối nhỏ
Đôi lòng chung khúc nhạc xôn xao

Ấm áp tay người nắm tay em
Quên cả lạnh lùng tháng noel
Quỳ bên tượng chúa lòng thầm ước
Cho mối tình thơ mãi lâu bền

Ai biết tình ta chỉ thế thôi
Hai người hai ngả rẽ đôi nơi
Ngày xưa chỉ còn là hoài niệm
Mãi mãi trôi đi giữa dòng đời

Vẫn xin khấn nguyện những phước lành
Mượn gió đem lời chúc đến anh
Mong người hạnh phúc trên đường mới
Tình đời hoa trái mãi tươi xanh

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯA


Thơ viết mãi chưa xong
Đường đi hoài chẳng tới
Áo mặc lâu vẫn mới
Người bây giờ cũ chưa?

Ai đứng đội trời mưa
Gọi khàn hơi nắng hạ
Ta ru tình hoa lá
Bài hát buồn đong đưa

Chiều nghiêng mắt lá thưa
Tà huy buông bóng ngả
Tiếng ai như bỗng lạ
Lối gầy giờ đã xưa

Thơ viết mấy cho vừa
Tình đã như cạn hết
Ngày trôi sao mỏi mệt
Người đã về hay chưa ?

Cung rê thứ còn đây
Bài hát xưa đâu mất
Dòng đời trôi tất bật
Ai có về đêm nay

Cho ta nắm bàn tay
Cho ta soi mái tóc
Cho ta hôn mắt khóc
Bây giờ và mai sau

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

 
MÙA SEN
 
Anh có về cùng em
Ngắm sen đầu mùa nở
Lung linh búp sen hồng
Gieo thì thầm nỗi nhớ
 
Anh có nghe lời phố
Khúc giao mùa vừa qua
Nhắc về bao kỷ niệm
Lưu dấu người đi xa
 
Hương đầu mùa dịu nhẹ
Nhắc kỷ niệm ngày nào
Ướp nồng nàn ngọn gió
Ướp hồn người nôn nao
 
Đã bao mùa sen nở
Người đi chưa trở về
Chỉ hương sen ở lại
Nhắc một thời si mê
 
Liên Hương
 

MƠ  BIỂN
 
   Đêm trằn trọc tìm câu thơ dỗ giấc
Vệt trăng côi loang nhàn nhạt cuối trời
Nghe tiếng sóng ầm ào từ phía biển
Thổn thức lòng vị muối mặn trùng khơi
 
Biển vẫn hát mênh mang lời tiên cá
Bến mơ xưa rêu phủ gộp đá mòn
Chong mắt thức cánh buồm đêm không ngủ
Lối thủy triều vừa xóa vệt chân son
 
Ta hoảng hốt tìm thân quen biển cũ
Lối mộng du biển dường khác xưa rồi
Chân chập choạng ta sóng xoài trước biển
Úp mặt cát vàng cũng chỉ bóng ta thôi
 
Ồ ta khóc hay nhập nhòa biển mặn
Bọt sóng xô tan tác động dã tràng
Ta cuống quýt níu hải âu trên sóng
Chợt thấy mình như ngọn gió lang thang
 
Ta nhắm mắt gieo mình vào lòng biển
Sóng à ơi ru câu hát vỗ về
Lời biển gọi ngàn năm còn thủ thỉ
Cánh võng dịu dàng đưa ta trọn giấc mê
 
Ôi có phải biển và ta duyên nợ
Để trong mơ loang sắc tím thủy triều
Ta sông nhỏ biết về đâu ngoài biển
Dẫu lở bồi vẫn hát mãi lời yêu
 
Liên Hương
 

CUỘC CHIA TAY MÙA HẠ
 
Vẫy tay ngày từ tạ
Ai biết cuộc chia ly
Mưa mới vừa gọi hạ
Phượng về báo mùa thi
 
Ánh mắt nào bịn rịn
Im lặng đâu cần lời
Rưng rưng từ khoé mắt
Úa nụ cười xa xôi

Đã nghe lòng trống vắng
Phượng tả tơi xác buồn
Ai hát bài “ hạ trắng”
Để lối về cô đơn
 
Ừ đâu còn trẻ nữa
Mà lưu bút ngày xanh
Nuốt vào tim thổn thức
Ước nỗi buồn qua nhanh 
  
 
Liên Hương

Đăng nhập để trả lời
0

 
MÙA MƯA PHƯƠNG NAM 
  
  
Phương nam làm gì có được  mùa thu 
Chả có cây cơm nguội vàng hoe từng mắt lá 
Không hoa sữa thơm ngạt ngào con phố nhỏ 
Chỉ có hoàng hôn phủ tím những rặng dừa 
  
Phương Nam bây giờ đang vào giữa mùa mưa 
Mây xám buồn phủ giăng ngoài ô cửa 
Gió ì ào gọi về bao nỗi nhớ 
Có cánh chim đơn chấp chới phía lưng trời 
  
Phương Nam mùa này tơi tả lá rơi 
Con sẽ buồn rầu trú hàng hiên lướt thướt 
Những con đường  quen đục ngàu dòng nước 
Người và xe ngại cả lối đi về 
  
Phương nam mùa này vắng vẻ ánh sao khuya 
Cây vật vã  khúc giao mùa đỏng đảnh 
Có phải cô đơn nên lòng người bỗng lạnh 
Phố xa lạ hơn theo bước nhỏ lặng thầm 
  
Phương nam mùa này tất cả đã xa xăm…. 
  
 Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0

 
RU 
  
Thôi ngủ ngoan nào mắt lá thu 
Kìa trăng rón rén hé mây mù 
Chở hồn theo gió đùa phiêu lãng 
Bềnh bồng cánh võng nhẹ khúc ru 
  
Thôi ngủ ngoan nào tóc xanh mây 
Xõa hong trên gối phủ vai gầy 
Sen về đầu hạ thơm hương gió 
Len vào giấc nhẹ thoảng hương bay 
  
Thôi ngù ngoan nào đáy lưng ong 
Nhẹ chút bình yên giấc hoa hồng 
Xin đời dịu nhẹ nâng giấc mệt 
Dìu cuộc mơ màng giữa mênh mông 
  
Thôi ngủ ngoan nào ngủ đi thôi 
Đường khuya thưa thớt tiếng xe rồi 
Đồng hồ thong thả vừa gõ nhịp 
Buông tiếng thở dài giữa đêm trôi… 
  
Liên Hương 
 
 
 
HIỂU 
  
Sự đời vốn là như thế 
Bao nhiêu khúc ngoặt tình cờ 
Cái gì cũng đều có thể 
Nên đời chẳng đẹp như thơ 
  
Âm dương muôn đời hai nửa 
Đêm tàn rồi sẽ nắng lên 
Thôi đừng nhắc ngày xưa nữa 
Là gì đâu chuyện nhớ quên 
  
Chát chao tình buồn cơn gió 
Rồi cũng tan dần nỗi đau 
Đôi khi cầu vồng bảy sắc 
Hư vô cũng hóa không màu 
  
Niềm tin chẳng hề vĩnh cửu 
Bởi lòng người sẽ đổi thay 
Ai ngăn cuộc đời tan hợp 
Thời gian ngừng lại tháng ngày… 
  
Liên Hương 
 
 

 
F5 
( tặng Lê Đình Đáp ) 
  
Và thế là mình chia tay 
Cuộc chia tay nhẹ như lá rơi 
Như viên sỏi ném xuống dòng sông 
Chỉm nghỉm 
Không hò hẹn 
Không lưu bút 
Không ngoái nhìn 
Chỉ có hoàng hôn 
Màu tím 
Nhòa nhạt phía chân trời 
Không thể tin 
Mình đã từng có nhau 
Trong cuộc đời 
Em đi về phía mưa rơi 
Anh về miền nắng đổ 
Khoảng cách thốc òa cơn gió 
Xõa tung kỷ niệm 
Em đọc những lời cuối cùng 
Anh gửi 
Và nhấn phím cuối cùng 
Anh ạ 
Dù sao 
Em vẫn muốn nhấn phím 
 F5 
  
Liên Hương  
 
 
 

 
NỖI NHỚ MÀU XANH 
  
Có nỗi nhớ 
Ẩn sâu vào mắt đêm 
Bay lên 
Bay lên 
Thành dải ngân hà 
Xa lắc 
Em 
Làm gì có cầu Ô thước 
Mà về miền anh 
  
Có nỗi nhớ 
Mong manh 
Mong manh 
Mà ứ tràn 
Lồng ngực 
Để em 
Từng đêm 
Thao thức 
Làm sao 
Em có thể hóa thành ngọn gió 
Mà về 
Phương anh 
  
Có nỗi nhớ 
Ồn ào 
Như tiếng sóng 
Là lúc 
Em đi trên phố 
Đông người 
Mà vẫn vắng 
Làm sao 
 em có thể hóa thành cánh buồm 
Mà về 
bến bờ anh 
  
Nên 
Nỗi nhớ 
Cứ đầy lên 
theo ngày tháng 
Nỗi nhớ 
Chất chồng 
như cỏ 
Nỗi nhớ 
Có màu xanh ! 
  
Liên Hương 
 
 
 

 
XIN 
  
Xin chút dịu dàng của gió 
Về kể nỗi niềm riêng chung 
Xin chút hòang hôn ráng đỏ 
Thầm thì nỗi nhớ mông lung 
  
Xin chút ban mai hửng nắng 
Xua dùm u ám tầng mây 
Xin đừng mưa buồn trống vắng 
Bàn tay tìm một bàn tay 
  
Xin chút màu xanh của lá 
tìm về  an ủi hồn ta 
Tình ơi xin đừng như đá 
Để người trọn kiếp phôi pha 
  
Dòng đời chuyến xe  mệt mỏi 
Vẫn xin về tạ ơn người 
Ngày xưa đã màu sương khói 
Vẫn thầm giọt nhớ trên môi 
  
Liên Hương 
 
 
 

 
CHẠY TRỐN 
  
Vội vàng em bước qua lối cũ 
Sợ kỷ niệm về nhắc tên anh 
Bên gốc phượng già hoa rụng đỏ 
Ngoảnh mặt mà sao bước không đành 
  
Ngõ hẹp ngày nào anh đứng đợi 
Bây giờ đã vắng một tiếng xe 
Cửa khóa thẫn thờ căn gác lạnh 
Hun hút đường xa lối em về 
  
Vội vàng trốn chạy miền cảm xúc 
Nghe từng giọt nhớ rụng trong đêm 
Em tự dỗ mình thôi đừng khóc 
Nghe tiếng lá rơi nhẹ bên thềm 
  
Bao giờ trốn được vào quên lãng 
Kỷ niệm tình đầu xóa trong nhau 
Đã nghe sương khói chiều chạng vạng 
Sao còn day dứt mãi niềm đau 
  
Liên Hương 
Đăng nhập để trả lời
0
SẮP TẾT


Có phải mùa đông còn dâng lạnh
Gió về trằn trọc khúc tha hương
Trăng khép mi sầu đêm cô quạnh
Giọng khan ai thức giữa canh trường

Ngổn ngang phố thị đời chật hẹp
Gác nhỏ mấy mùa bước chân nghiêng
Cầu thang xoắn ốc lòng đã khép
Âm thầm đau đáu nỗi niềm riêng

Có phải người đi sầu cô lữ
Đường chật nên đành phải rẽ ngang
Tần tảo thương nhau qua mùa lũ
Mai rồi nắng ấm sẽ về sang

Mòn mõi phương Nam trời xa vắng
Trên dòng độc mộc gió ban trưa
Thấp thoáng nón nghiêng cười trong nắng
Chút hồn lau sậy cũng đong đưa

Xin cánh én mùa xuân trở lại
Hiên nhà khe khẽ báo tin vui
Gọi mầm xuân dậy khoe chồi biếc
Cựa mình sau giấc ngủ say vùi

Gió hỡi mang về hương đồng nội
Ươm tình lên mắt giọt long lanh
Cho người xuống phố chào xuân mới
Đón ai về mà chân bước nhanh

Ngồi ngắm mùa đi tình động vọng
Xuân nồng chăn chiếu cũng quen hơi
Sắp tết buồn xưa về lắng đọng
Một niềm hiu hắt đã rơi rơi...

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
VẮNG


Ta gọi người đâu chẳng thấy
Cài then đóng cửa ơ hờ
Người dưng mà ! đành lòng vậy
Buồn dâng đắng cả câu thơ

Ta chỉ là cơn gió lạc
Thổi hoài một điệu mông lung
Mà buồm mải về chốn khác
Ngã ba sông lối mịt mùng

Ta đi dọc triền đê cũ
Cỏ mềm kín dấu chân ai
Vầng trăng khép mi say ngủ
Gió buông nhẹ tiếng thở dài

Ta vẫn cùng ta... cô lẻ
Hiểu tình nào chẳng phù vân
Độc ẩm chén buồn nhân thế
Đợi ngày ngọn lửa hóa thân...

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
HỨA LÈO


Em hứa em cho ta cái áo
Mai rồi xa cách để dành hơi
Mà sao chả thấy gì hết ráo
Té ra nhỏ chỉ hứa lèo chơi

LPH

Áo sạch làm sao dành hơi được
Áo giơ mới giặt vẫn chưa phơi
Bởi vậy nên muội đâu có hứa
Chỉ là huynh cố phịa đấy thôi

LH

Ta nhớ có lần nghe ai hứa
Quanh đây toàn người lạ không mà
Ngoài nhỏ thì ai vào đây nữa
Chả lẽ nằm mơ dưới hiên nhà?

LPH

Ai ngờ có người "ăn gian" khiếp
Biết lấy ai làm chứng bây giờ
"Ăn gian" ngoài đời thì không lạ
Lạ là "ăn gian" ở trong thơ

LH

Đành phải kêu "oan" ba tiếng nhỏ
Bao Công có sống lại đâu mà
Tình ngay lý cũng ngay ra đó
Chỉ tội thân ta quá thiệt thà

LPH


Trót thương đành chịu lời thua thiệt
Thơ xa nối lại cũng như gần
Quen hơi bén tiếng đâu cần áo
Lối về gần gụi mấy bước chân

LH
Đăng nhập để trả lời
0
TỨ TUYỆT TÀO LAO


Sáng nay đi ra chợ
Lấn cấn chuyện qua đường
"Nè ông kia kia xấu hổ
Đi theo tui phải không?"

"Cô này... nói xóc hông
Không nhìn sao cô biết"
Vì cô đi chậm thiệt
Nên ta phải theo cô

Tội thân già mắt kém
Kính lão quên mang theo
Oan khiên người quăng ném
Cũng đành lòng đu đeo

"Sao còn đứng xớ rớ
Không qua cùng cho mau
Nhỡ oan khiên tội nợ
Lại đổ thừa... tại nhau"

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ


Có người nói thơ ta viết tào lao
Cố nghiêm chỉnh, dễ thương sao mà khó
Dù vẫn biết khối tình ta còn đó
Ôm nhau hoài cơm nước tính sao đây

Chén trà ngon buổi sáng uống cũng say
Em tế nhị ta lăn quay vẫn đáng
Viên thuốc yêu đắng lòng nhưng cố ráng
Bởi mai rồi thức dậy có ai đâu?

Nỗi lòng này ta chẳng biết nông sâu
Không thước tấc nào đem đo đếm được
Chỉ biết mỗi khi em ho ta khát nước
Em vắng nhà ta quay quắt vào ra

Như mấy lần em bận việc đi xa
Có cái cổ con cò dài mong ngóng
Nhưng nói thiệt ở một mình một bóng
Tha hồ... lười như dế ở trong hang

Dế không thèm đấm đá chỉ lang thang
Và chẳng biết làm thơ tình xạo xự
Dế không biết vị lại hay quá khứ
Chỉ gảy đàn ri rĩ suốt đêm suông

Nhưng mà thôi trời cũng đã... chiều buông
Ta chẳng thích làm cò hay làm dế
Em cứ yêu để ta còn có thể
Gánh cuộc tình gầy đi bán kiếm tiền tiêu

LPH
Đăng nhập để trả lời
0



NGÀY VẮNG


xao xác gió mặt trời lên nắng hửng
vườn thơ xanh cây lá đón tay người
Nụ cười ấm bên những vần thơ mới
Tim bồi hồi rung những nhịp đời vui

Trưa hối hả câu thơ người viết vội
bồn chồn như buột tiếng thở dài
Thời gian lẻ chừng trôi qua rất chậm
Phố âm thầm xao xác lá me bay

chiều hoang nắng hoàng hôn rơi khắc khoải
Nghe buồn vương tím cả nỗi lòng
Tiếng guốc cô đơn gõ vào ngõ vắng
Đông về rồi cho sương xuống mênh mông

Ngày quắt quay dường như trời chợt lạnh
Ai có ho đêm gác nhỏ âm thầm
Phố thì quen mà thiếu người sao vắng
Giọt đàn buồn bên ly nguội trầm ngâm

Ngày xa lạ hay là ta bỗng lạ
Dăng mắc tơ vương không biết bao giờ
Phố vẫn thế...ta hình như ..không thế
Để lối về ai đếm bước ngẩn ngơ

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
TRỜI MƯA

"Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm..."

Đêm phương Nam trời ào mưa rồi tạnh
Lỡ hẹn rồi thôi để lại lần sau
Áo em bay trên phố xá sắc màu
Như trông ngóng dịu dàng và cởi mở

Trời mưa xuống chợt vỡ òa nỗi nhớ
Những ngày mùa quê quán thuở xa xưa
Dáng mẹ gầy cần mẫn đội cơn mưa
Như con vạc cái cò kia tận tụy...

Cảm ơn trời những cơn mưa ngỏ ý
Mảnh đất cằn khoai lúa sẽ lên xanh
Nuôi bao người vui phận nhỏ mong manh
Có ai đếm đã qua bao mùa Vọng

Chúa giáng thế ủi an người đang sống
Mẹ chẳng còn đây nữa để mà vui
Tiếng ru xưa như có chút ngậm ngùi
Lời con nhỏ cuộn vào trong nỗi nhớ...

LPH
Mùa Vọng 2011
Đăng nhập để trả lời
0
TRỜI MƯA

"Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm..."

Đêm phương Nam trời ào mưa rồi tạnh
Lỡ hẹn rồi thôi để lại lần sau
Áo em bay trên phố xá sắc màu
Như trông ngóng dịu dàng và cởi mở

Trời mưa xuống chợt vỡ òa nỗi nhớ
Những ngày mùa quê quán thuở xa xưa
Dáng mẹ gầy cần mẫn đội cơn mưa
Như con vạc cái cò kia tận tụy...

Cảm ơn trời những cơn mưa ngỏ ý
Mảnh đất cằn khoai lúa sẽ lên xanh
Nuôi bao người vui phận nhỏ mong manh
Có ai đếm đã qua bao mùa Vọng

Chúa giáng thế ủi an người đang sống
Mẹ chẳng còn đây nữa để mà vui
Tiếng ru xưa như có chút ngậm ngùi
Lời con nhỏ cuộn vào trong nỗi nhớ...

Lê Phú Hải
Mùa Vọng 2011



MÙA VỌNG

Cơn mưa nghịch để lòng ai trăn trở
Con phố dài gió trỗi điệu lê thê
Noel nay có ai ngóng ai về
Thiếu vắng người bếp lửa nào có ấm ?

Tình xa rồi biết bao nhiêu mùa vọng
Ai âm thầm gác nhỏ tối noel
Phố bỗng dài ngơ ngác một lối quen
Thoáng kỷ niệm mịt mờ theo ký ức

Mưa nghịch mùa chong chong con mắt thức
Giáo đường đâu chuông nguyện tiếng thở dài
ừ mà thôi ngày cũng đã nhạt phai
Hãy nhắm mắt khép lại mùa xưa cũ

Ta cuộn mình làm con sâu trong tổ
Tự ru ta trong giấc mộng thiên đường
Những phận nghèo chia sẻ chút yêu thương
Đêm phương nam nằm nghe lời mùa vọng

Liên Hương


Muội chúc huynh một mùa lễ an lành , hạnh phúc , dồi dào sức khoẻ và đừng quên làm thơ tào lao với muội nhé [:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-04 04:44:10Liên Hương>


NĂM MỚI TÌNH CŨ


Năm thì mới mà sao tình vẫn cũ
Áo ai bay ngơ ngác phố đông người
Mùa xuân đến mầm non nào vừa nhú
Đã nghe thêm rạo rực phía chân trời

Ừ, năm mới và tình ta vẫn cũ
Vẫn yêu thương nô nức buổi ban đầu
Vẫn dào dạt mộng tình như thác lũ
Mặc thời gian con nước chảy qua cầu

Gởi về em những nỗi niềm năm mới
Riêng tình ta khởi thủy vẫn tinh khôi
Và vẫn cũ cho dù chung cuộc tới
Quà đầu năm, cũ mới, trọn trao người...

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0



XIN TÌNH YÊU GIÁNG SINH

"Gloria in Excelsis Deo"

Mừng một tình yêu đã giáng sinh
Ngàn sao rực rỡ ánh lung linh
Xin bình an đến cho trần thế
Và vạn "lời yêu" của chúng mình

Hãy cất lời ca của mục đồng
Điệu buồn vang vọng cõi thinh không
Trời lạnh, cỏ khô, đêm yên lặng
Một trời giá buốt nỗi hoài mong

Mừng Chúa giáng sinh đến muôn nhà
Chuông vọng vang hoà điệu thánh ca
Nụ cười ai rực hồng bếp lửa
Mắt ngời như đức mẹ Maria

Muôn vạn vì sao sáng phố phường
Muôn người nối lại nhịp yêu thương
Anh có đưa em về xóm nhỏ
Xin chúa ban ơn giữa giáo đường?

Vinh danh Thiên Chúa ở trên trời
Người lành dưới thế trọn đời vui
Nhưng vẫn còn đây bao phận nhỏ
Lay lắt ngày đêm vắng nụ cười

Em có nghe không tiếng thiên thần
Đất trời cao rộng cũng phân vân
Ánh mắt trẻ thơ còn ngơ ngác
Thiếu nữ quanh năm lấm bụi trần

Vẫn còn nhiều lắm những cảnh nghèo
Túng bần đói khổ mãi còn đeo
Me già em nhỏ không áo ấm
Cơ cực lầm than những sớm chiều

Ta hãy cùng nhau chút nguyện cầu
Hoà bình hạnh phúc được bền lâu
Ấm no chia khắp cho nhân loại
Vun một niềm tin chúa nhiệm màu

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0


PHỤ TÌNH

Thế là có kẻ phụ tình
Người về ngơ ngác nhìn quanh
Nhỏ ơi lá còn xanh biếc
Đừng buồn một chút mong manh

Cuối năm có người thương nhớ
Có người phụ rẫy đẩy đưa
Có người ôm con tim vỡ
Thương nhau biết mấy cho vừa

Tình yêu vốn là như vậy
Hạnh phúc hay là khổ đau
Yêu như biển cồn sóng dậy
Nhưng rồi lại phụ rẫy nhau

Mong manh như làn sương sớm
Chói chang bảy sắc cầu vồng
Và khi màu đêm buồn chớm
Tất cả hoá thành hư không

Thiếu tình yêu sao mà sống
Mệt nhoài tìm kiếm nửa kia
Chỉ có tiếng chuồng đồng vọng
Biết đâu để sẻ với chia

Nên cứ mãi hoài lầm lỡ
Yêu mà chẳng phải của nhau
Nên bỗng dưng mà thành nợ
Bây giờ rứt ruột lòng đau

Liên Hương - lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-21 08:17:18Liên Hương>


MỘT MÌNH


Noel một mình xuống phố
Đèn hoa, hàng quán dập dìu
Tự dưng thấy mình tội nợ
Âm thầm những bước hẩm hiu

Một mình nghe bài kinh thánh
Có không tình chúa vô cùng
Sao chỉ mình ta đếm bước
Giáo đường lẻ bóng sánh chung

Chẳng biết nên cười hay khóc
Thì thôi cứ việc hững hờ
Một mình có chi mà sợ
Đêm về vùi mặt vào thơ

Nào phải mình ta lẻ bóng
Ô hay trăng cũng một mình
Cô đơn nửa vành mi khép
Âm thầm một bóng lặng thinh

Trăng ơi xuống cùng ta nhé
Cô đơn ghép lại thành đôi
Chẳng cần biết duyên hay nợ
Chỉ là chia sẻ chút thôi

Trăng có chịu làm chú Cuội
Để ta đóng thử Hằng Nga
Noel xin cùng bày tiệc
Nghe thiên thần hát thánh ca

Giật mình thì ra mộng mị
Chuông nào còn dở khúc ngân
Ta với ngọn đèn đối bóng
Ngồi nghe đêm thánh tới gần

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0


NGƯỜI XƯA


"...Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ"...
Bài thơ "Ông Đồ" của Vũ Đình Liên


"Những người muôn năm cũ"
Ai biết đã về đâu
Bụi phủ những tình sâu
Mịt mờ ân nghĩa nặng

Những đêm khuya trầm lắng
Hồn ai đi qua đây
Trăm năm một chén say
Về ngẩn ngơ Từ Thức

Khói trầm thơm phảng phất
Trăm năm hoá một đời
Linh thiêng giữa đất trời
Dầu xưa hồn thu thảo

Muôn hồn linh tiết tháo
Hiến đời lúc tuổi xanh
Đất mẹ mãi rạng danh
Sống trong lòng non nước

Ai có nghe chân bước
Ngọc Hân về đêm nay
Tiếng sáo trúc đâu đây
Não nùng Ai tư vãn

Bao giờ cho biển cạn
Đá mòn hay non phai
Nỗi nhớ cũng một mai
Tìm "khứ niên kim nhật"

Những vàng son được mất
Giờ đã đi về đâu
Chìm vào những biển dâu
Thành rêu phong ngày cũ

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI TRẦN TÌNH CỦA MỐI LÍNH


Nhỏ giận ta rồi có phải không
Lâu rồi chẳng một chút tin mong
Khổ thân mối lính ta bương bả
Biết nói gì đây để tỏ lòng

Trời cao đất rộng biển bao la
Rừng thẳm đồi xanh vắng quê nhà
Một mình tận tụy non cùng nước
Nỗi niềm kinh rạch biết không ta?

Nói tận phương xa lại nói gần
Mỗi ngày thêm một cái... phân vân
Nấu cơm, rửa chén... chà tất bật
Lúc ghé phố xa lúc chợ gần

Cũng đành mối lính biết sao đây
Mòn mõi sai nha cái thân gầy
Vác đất xây nhà, nhà ai ở
Đất trời còn chiếc võng treo mây

Một tiếng buông ra để trần tình
Thật lòng cũng nhớ, chỉ lặng thinh
Nhỏ cũng khôn ngoan mà... "ngôn ngoại"
Ý lớn tình sâu cũng tụi mình

Nước lớn đi qua lại nước ròng
Vòng quay tíu tít cỏ lông chông
Mối-lính-ta về rồi đây nhé
Nhỏ hết giận rồi có phải không?

Lê Phú Hải

ĐÁP LỜI MỐI LÍNH

Em chả giận hờn gì đâu anh ạ
Bởi trong em sân hận đã qua rồi
Như xác lá rơi trong mùa thu cũ
Vứt xuống dòng đời để mặc nước trôi

Em cũng hiểu nỗi lòng anh mối lính
Vất vả quanh năm- vất vả một đời
Gom chí lớn trong âm thầm đất chật
Đêm võng buồn nằm nghe nhịp tim rơi

Bởi vì thế ta là hai đường thẳng
Chỉ song song tồn tại chẳng chung đường
Nhưng kỳ ngộ chợt một ngày bỗng gặp
Bởi sự đời – con ru bích – lập phương

Vậy nên hãy cứ vui anh nhé
Chiếc lá bao dung – mối lính hiền hòa
Trời vẫn trong và mây xanh thế
Giận làm gì khi một nửa đời qua

Cứ nghêu ngao chắp vần thơ thanh thản
Và hồn nhiên như ta những ngày đầu
Mắt trong veo với trò chơi đuổi bắt
Nhung nhớ làm gì cho thêm một lần đau

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0




LÝ CON CÒ


Cò ốm mà đi ăn đêm
Cho nên đụng phải cành mềm
Chết cha phen này lôn cổ
Ao bèo có chiếc lá êm?

Cò yếu mà đi chơi xa
Lơ mơ chẳng biết đâu là
Đường xa quay về cố lý
Có còn diệu vợi không ta?

Trời nắng cò ơi đi đâu
Sao không lấy mũ đội đầu
Cánh vỗ eo xèo mặt nước
Mà đòi biển rộng sông sâu

Cò bay cò bay cò bay
Nỉ non điệu lý đêm ngày
Tần tảo nuôi ai gánh gạo
Ánh chiều rơi xuống nào hay

Thương sao điệu lý con cò
Gầy mòn cổ rụt chân co
Xáo măng chả đành đục nước
Ngọt bùi rồi sẽ ai lo

Thì thôi một khúc tang tình
Để cò còn lại dáng xinh
Gởi đây nỗi lòng tre trúc
Mai sau còn lại riêng mình...

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
LÝ TÀO LAO

Bực mình gảy khúc lý tào lao
Phách lạc đàn xiêu bỗng lệ trào
Thương thân lại nhớ ông Hồ Dzếnh
"Nhỏ ơi cầm lại ống thuốc lào"

Sài Gòn thiên hạ đi đầy phố
Ta ngồi dõi mắt ở tầng cao
Nô en, rồi tết, rồi chi nữa
Mở cửa lòng ra đón khách vào
Hi hi...

Lê Phú Hải

LÝ BỰC MÌNH

"Lý tào lao" qua "lý bực mình"
Có người ngồi tụng khúc chân kinh
Kinh đâu càng tụng càng thêm bực
Đàn ông sao toàn kẻ vô tình

Nhung nhớ chỉ là "xạo ke" thôi
Biển dâu con tạo vẫn lở bồi
Ngàn năm nỗi cồn cào của sóng
Ì ầm khúc bèo dạt mây trôi

Liên Hương

LÝ NHÕNG NHẼO

Bực mình sao hát lý được đây
Trời nắng thèm ơi bát nước đầy
À... ra có đứa đang "ốm yếu"
Sụt sịt ho hen đã mấy ngày

Ừ... vì có kẻ vô tình quá
Mãi đời mối lính cứ loay hoay
Thôi thì một điệu ca lên nhé
Lý nhõng nhẽo ơi lắng nghe này...

Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0


TỰ VẤN NỖI BUỒN


Ta ngồi nghe nỗi niềm sương khói
Giống như mây quẩn ở trong lòng
Dường như đã hơn lần tự hỏi
Có phải ta đang buồn hay không

Ta không biết hay không muốn biết
Ở ngòai kia còn lắm nỗi buồn
Đâu chỉ buồn ta là duy nhất
Nên cứ ngồi hát điệu “ cô thôn”

Ta vuốt ve đời ta bé nhỏ
Chỉ thấy ta nhiều nỗi khóc cười
Quên mất một biển đời rộng lớn
Và ta là hạt bụi mà thôi

ừ thế thì buồn làm chi nữa
chút mây thì gió đã mang đi
Để nắng vàng rơi rơi trên cỏ
Sao lại bảo ta chẳng còn gì. . .

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0



BÀI THƠ CUỐI NĂM


Hững hờ qua hết một năm
Ta và em thêm tuổi nữa
Thời gian đẩy người quá lứa
Cho mầm non mới sinh sôi

Cuối năm đứng gọi tình ơi
Chỉ nghe có lời núi động
Ngoài kia sông dài biển rộng
Trong này lủi thủi vá may

Em vá nỗi niềm nào đây
Ta may thêm ngày vui mới
Mùa đi rồi mùa lại tới
Cuộc đời vẫn mãi xuân xanh

Cứ ngỡ giọt sương long lanh
Hóa ra giọt buồn nước mắt
Bức tranh hồn nhiên sắp đặt
Một người bên cạnh một ai

Cuối năm ngẫm nghĩ đúng sai
Giận mình như người có lỗi
Em đi xin đừng bước vội
Cỏ mềm lặng lẽ chiều hôm

Lâu rồi một thuở tay ôm
Tuổi nào thần tiên quá vãng
Đã qua đi thời lãng đãng
Bây giờ nhớ nhớ quên quên

Cuối năm nỗi niềm không tên
Gởi cho nhau chia sẻ nhé
Giao mùa về qua rất nhẹ
Chúc mừng năm mới đến em

Vườn khuya làn gió dịu êm
Ngập ngừng bên thềm năm mới
Nghe trong nhớ thương vời vợi
Lời ai khe khẽ thì thầm

Ta nghe núi động vang âm
Trùng dương muôn ngàn cánh sóng
Én về nghiêng chao cánh mỏng
Tình ơi biển rộng sông dài

Nỗi niềm dù nặng hai vai
Bể dâu tháng ngày may vá
Thiên di mấy bờ bến lạ
Vẫn xin còn giữ nụ cười

Mùa xuân dường đã về rồi
Ta và em thêm một tuổi
Bâng khuâng trước thềm năm mới
Nghe mùa xuân nói điều gì ?

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»