📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.854 lượt xem — Trang 17 / 55
lenamphong626 đã viết:[/link]

NGÀY BUỒN...

Ngày buồn như chiếc lá
Trên mưa chan xối xã
Dưới nước lũ dâng cao
Bến xưa dậy sóng ba đào
Ghê con nước dữ ào ào về đông…

Ngày buồn như chiếc lá
Sấp ngữa giữa dòng trôi
Xa như tận đến chân trời
Gần như gang tấc đầy vơi nỗi niềm…
…riêng…!

Ngày buồn như chiếc lá
Ngơ ngác vẫy mùa qua…
Chỉ còn ta cũng với ta
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn chỉ là ngẩn ngơ…
…chờ…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI ĐAU NHÂN TÌNH

Gần anh mà lại xa anh
Em về với bác*… mình thành chị em
Gặp anh em bảo không thèm…
Dấu đôi dòng lệ còn hoen má đào
Bến trong bến đục, bến nào…
Bến thì đúng bến…người sao khác người
Đã chia còn gặp bớ - trời
Nói sao cho hết tơi bời ruột đau
…….
Cầu trời xin có…kiếp sau
Cho con, trả nợ. Nỗi đau…nhân tình
lnp
………
* Bác Kim
Đăng nhập để trả lời
0
Mừng em đã có một bến sông
Đục trong trong đục đục hay trong…
Phận gái theo chồng đành vậy nhé
Nhắc làm chi nữa thủa lưng ong
Anh hùng lắm lúc tuôn dòng lệ
Thuyền quyên ơi hỡi đã hết trông
Chân bước xuông thuyền lòng ở lại
Có duyên…gặp gỡ. Nợ thì không ???

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Cứu em chắc chắn phải cứu rồi,
Trông trời cho nước chỉ êm trôi
Cũng đừng sâu lắm chừng ngang cổ
Anh quyết vì em!! Chẳng...tiếc...đời!!!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Em còn nhớ mùa thu trong hương cốm
Ngày nào nhúm nhỏ sưởi lòng nhau
Ôi cái thủa vô tư như làn gió
Mãi xa rồi tìm lại tận nơi đâu
Mặt trời ư, chỉ xua đi dông bão,
Có lẽ nào tìm được dấu chân xưa
Vùng ký ức cứ mỗi lần thu gọi
Dạ bâng khuâng khắc khoải mấy cho vừa...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Kikimora...

Một đêm lạnh nằm mơ hương cốm mới
Phù thuỷ già mang đến tặng cho ta
Ừ lạ thật có cả mùa thu cũ...
Và cả niềm nhức nhối của ngày qua...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG ANH NHƯ THƯƠNG ĐIỀU BÌNH DỊ

Em thương anh như thương điều bình dị
Như dòng sông bến nước có con đò
Con chuồn ớt bay là là mặt nước
Mình lại qua suốt một thủa học trò

Em thương anh như thương miền ký ức
Dẫu mịt mờ ngày cũ đã vời xa
Chiếc cặp nhỏ với bao điều bí mật
Cả những ngày trốn học chợt về qua

Ôi sáng nay sao nghe hồn diệu vợi
Lòng nhẹ nhàng dâng nỗi nhớ ngày xanh
Nhớ da diết mùa thu hương cốm mới
Để cho lòng tràn ngập nỗi nhớ anh

Em bâng khuâng em thấy lòng mình khác
Chợt bồi hồi mây trắng với trời xanh
Lòng thổn thức như chân mình bước lạc
Giữa bềnh bồng em biết đã...yêu anh!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỒNG ĐỒNG...

Quan thơm sực nức mùi hoa hồng
Phân minh đỉnh đạc tựa Bao Công
Uy như Quan Đế ngồi trong miếu
...Chỉ tội cà lăm cứ "đồng đồng"...!

lnp
(Quan cà lăm nói đồng đồng dân tưởng nhầm đòi thêm... lâu dần thành quen... chứ thật ra quan tội lắm các bác à)
Đăng nhập để trả lời
0
TRÔNG ĐỢI

Nhìn trăng em sợ sầu lên tóc
Nghe gió còn e má phai hồng
Chưa yêu chỉ sợ người gian dối
Yêu rồi day dứt một chữ …trông

Em đợi từng ánh trăng
Bảo rằng anh sẽ tới
Ở nơi này em đợi
Anh nơi nào anh ơi?

Em bảo hồn bớt nhớ
Em bảo lòng bớt thương
Đếm từng cơn gió thổi
Thao thức cả đêm trường…

Em muốn là tiên nữ
Nhập vào cõi hồn anh
Để vào trong giấc ngủ
Ru anh giấc mộng lành

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


CHIỀU …

Em có thấy trên dòng sông vắng
Dường như lặng lẽ đông về…
Mùi hương cỏ dại thơm nhè nhẹ…
Suốt dọc triền đê…

Chiều nay nắng nhẹ trên sông vắng
Vừa hết mưa buồn lê thê
Chỉ riêng làn gió hiu hiu lạnh
Vờn quanh…

Ôi nhớ chiều xưa thơm nếp mới
Mẹ thường bên cửa đợi chờ con
Tiếng chiều lốc cốc trâu về ngủ
Mỏi mòn…

Bây giờ phố thị mùi xăng khét
Chen lấn người đi người với nguời
Chạnh nhớ những chiều cơm nép cũ…
Đầy vơi…

Nở muộn mấy chùm hoa hoàng hạ
Nắng vàng thêm nhớ những chiều thu
Lá vàng phủ kín miền ký ức…
Ngày xưa…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
LỖI HẸN …
 
Em hẹn em không tới
Em nói rồi em quên
Những thanh âm êm đềm
Du dương trong làn gió
 
Những điều không đáng nhớ
Nói ra là để quên
Như cơn gió qua thềm
Có khi nào trở lại...
 
Gió không hề chờ đợi
Chỉ một lần đến thôi
Rồi mất hút cuối trời
Em có như làn gió …?
 
Những trách hờn vậy đấy
Đổ cho làn gió thôi…
Biết đâu gió tuyệt vời…
Chưa bao giờ sai hẹn…
 
Vì biết mình hay quên
Gió bảo mùa hãy đợi
Và mỗi khi mùa tới
Gió lại về đấy thôi…!
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0

 
THƠ TÌNH
 
Tuốt bút đi vòng quanh thi viện
Thấy thật bình yên chỉ thơ tình
Bài thơ hay tựa như cơn gió thoảng
Trưa hè đây phút mát lòng nhau

Giữa trời nóng nực mùa nam nắng
Bài thơ như chiếc nón đội đầu
Nếu bắt gặp xin đừng buồn em nhé
Bài thơ tình cho người bạn không quen

Như ra phố không chờ ta bắt gặp
Mắt đa tình đăm đắm khách nhìn lên
Thật hạnh phúc khi lòng đầy xúc cảm
Viết thơ tình muốn gửi khắp thế gian

Chút nắng ấm cho ngày sầu giá lạnh
Chút mát lòng cho ngày nắng hanh hao
Lòng sung sướng như tìm ra chân lý
Chút nến dành đêm tối đợi bình minh…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHÌN NGHIÊNG...

Những bông hoa hồng tuyệt đẹp
vừa run trong gió dưới hào quang
lời chúc tụng cái bắt tay nồng ấm
mắt em nhìn môi nỡ nụ cười tươi
Giờ im lặng u buồn trong góc tối
lắng tiếng lanh canh và tiếng cười sảng khoái
của rượu bia pha tiếng đời ộp oạp
hai mươi tháng mười man mác...
...chút tình riêng
Với cuộc đời... đôi lúc phải nhìn nghiêng...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
BƠ VƠ...

Ồ cái thủa cũng vừa xa xa lắm
Thủa Thanh Tùng* lặng lẽ viết bài ca
Ai cũng hát dẫu không là như thế
Chỉ để lòng khao khát được ngan nga...

....
* Thanh Tùng với ca khúc "Một mình"
Đăng nhập để trả lời
0
( Hoa)
 
Ừ thỉnh thoảng đi vòng quanh thi viện
Để thay ta xem thế thái nhân tình
Gai là đánh ta cho ngươi phép ấy
Chẳng luận từ thi sỉ đến học sinh
Ta, Tuấn khỉ, An Tôn đèu lớn tuổi
Nhỡ đánh người hậu hoạ đến mai sau
Lại thêm nữa tay chân đà chậm chạp
Đánh xong rồi chạy trốn chẳng được đâu
Chỉ riêng ngươi đúng có tài bay lượn
Rủ ma gà tìm đánh hết cho ta
Để thi viện từ nay vào khuôn phép
Trên gọi là phía dưới dạ vang rân
Trăng tròn méo là do ta định đoạt
Cấm tự nhìn rồi bạn luận linh tinh...
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHÌN NGHIÊNG

Với cái nhìn nghiêng
Anh thấy đời qua góc khuất
Nơi chiếc áo màu hình thức chẳng phủ che
Chẳng còn gì đê mê
Cuộc đời đầy gớm ghiếc…
...đang  ném cái nhìn oán trách về anh…

Em muốn ta nhìn em…
với cái nhìn nghiêng từ góc khuất…
… không hình thức
...chỉ có một sắc màu sự thật…
liệu em có ném cái nhìn oán trách về ta…

Ta vẫn biết cuộc đời nhiều góc khuất...
nhưng chẳng cố nhìn…
…sự thật đó đâu em…
bởi góc khuất...ta không nhìn bằng mắt…
ta cảm bằng lời…
…nơi trắc ẩn lòng ta…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

 
KỂ CHUYỆN…
 
Câu chuyện về một cô Xônhia nào đó
Xách làn đi hái nấm...
Trong cánh rừng mùa thu
Cánh rừng âm u âm u...
 
Chàng Ivan dậy sớm...
Cũng vào khu rừng thu
Cánh rừng vẫn âm u âm u
Chút sương mù lãng đảng...
 
Và cô Xônhia vẫn vào rừng hái nấm
Chàng Ivan cứ dậy sớm tình cờ…
 họ lại gặp nhau vào  sáng sáng
Trong câu chuyện tình thấp thoáng bóng Liêu Trai…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0


THÌ KỂ…
 
Trong túp lều chân gà
mụ baba yaga không ngủ
Lão Domovoi…
…đúng là người nghĩa hiệp
Cái con bé Kikimora khốn kiếp
cái đống sợi rối mù
…mà khung cửi vẫn quay

Mụ đi ra sân
… vớ cái chổi để bay…
…cối và chày cũng bay theo mụ
Khu rừng vần vũ…tối sầm
Chim chóc lặng câm…
Chỉ rắn rết âm thầm theo gót mụ…

…và đêm nào cũng thế…
…mụ Baba yaga không ngủ…
…lại vào rừng…
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0

 
DƯỚI GỐC PHONG GIÀ…
 
Lão Domovoi đen đúa
 với đôi mắt van xin
khẩn cầu Kikimora thôi hành hạ
trong căn nhà quái lạ đêm nay
Hai mụ phù thuỷ già tâm sự
và thỉnh thoảng có gì phật ý
chúng lại mổ vào đầu lão Domovoi
 
Ngoài vườn…
cây phong non bình thản đứng coi
bọn phù thuỷ thì thầm trong đêm tối
và chúng cứ ồn ào như thế..
khi màn đêm buông…
 
Rồi ngoài vườn…
…cây phong non đã lớn
lão Domovoi không nằm trong xó nữa…
thỉnh thoảng ra sân…
chui vào trong đám rể
nhìn hai con bé Kikimora và Baba yaga
thi món liếm chân gà…
 
Câu chuyện ngày xa xưa đã kể…
bây giờ vẫn thế…
đêm đêm hai mụ phù thuỷ già
vẫn vui đùa quanh gốc phong ta…
…và bắt lão Domovoi làm chứng
cho trò chơi liếm chân nhau …như thế…Hêhê!!!!
 
lnp

dưới gốc phong này…
…nàng vaxilixia
xinh đẹp và tốt bụng nhất nước Nga
đã lớn khôn và trở lại cuộc đời
…rạng rỡ …

 
 lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CẢNH KHUYA…

Ta nhìn nghiêng vào sóng...
...sóng buồn trôi xa,
Ta trêu đùa hai mụ phù thuỷ...
...phù thuỷ buồn nghĩ suy,
Chỉ lão Domovoi là sung sướng
.. rung đùi lim dim,
Cuộc đời là gì ấy nhỉ...
...có ai hiểu mình...

Cây Phong cổ thụ gật gù,
gió buồn qua kẽ lá vi vu…
Bà phù thuỷ già thút thít,
ôm lão nhân tình Domovoi…
Ngoài kia con sóng xa vời,
…chỉ còn bóng trăng làm bạn…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là mụ Kikimora độc ác lấy cưa cưa đứt gốc phong già nơi tuổi thơ của mụ trải qua với mụ Baba yaga và mối tình tay ba với lão Domovoi…Lão Domovoi khóc nức nở vì trong long lão còn đôi chút thiện lương…
Cây Phong già vẫn ngạo nghể cất lên lời ca giễu cợt mụ…

BÀI CA CỦA GỐC PHONG GIÀ…

Thế là mụ già độc ác
Cầm cưa cắt đứt cây Phong
Gốc Phong bây giờ còn kể
Chuyện buồn về một mùa đông

Ôi này Kikimora...
Mau mau cưa đứt thân ta
Ngoài sân bây giờ chán lắm
Nhìn ngươi chơi liếm chân Gà

Ôi này Kikimora...
Mau mau cưa đứt thân ta
Mùa đông năm này lạnh lắm
Củi Phong đốt liếm chân gà...

Mụ phù thuỷ già gian xảo
Cầm cưa cắt đứt thân ta
Mùa xuân chổ thân ứa máu
Mầm non chắc chắn hiện ra

Mụ phù thuỷ già độc ác
Ta già lại mọc mầm non
Còn mụ trọn đời xấu xí
Sống lâu như thế làm gì...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa đông năm ấy rét tê người, mụ Baba yaga nấp trong ống khói lò sưởi mà vẫn run cầm cập, lão Tréc lơ mo thương quá kéo mụ vào lòng hát ru rằng "Anh là Tréc lơ mo, Anh lớn lên trong lò bánh mỳ...", cũng vì chuyện này mụ bị lão Domovoi đánh cho một trận nên thân. Mụ chạy ra sân, quen thói rúc vào Cây phong để trốn ai ngờ chính tay em mụ đã cưa mất, rúc trong tuyết lạnh, mụ khóc nghẹn ngào...  

NGOẠI TÌNH...

Bởi chị em ta lòng ác độc
Ra tay đốn hạ mất cây phong
Ai biết đòn ghen đau đớn thế
Rúc trong tuyết trắng khóc ròng ròng...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nói chuyện cây phong, lá đỏ như những ngọn lửa nhỏ thắp lên trời xanh, ấm lòng người cô quạnh. Mụ Kikimora đem đốt vẫn cháy đỏ như lửa còn lách tách reo cười giễu chị em mụ Baba yaga và Kikimora đang ngồi co ro, mắt lấm lết thỉnh thoảng liếc tìm thằng quỷ lùn Chéc lơ mo trong ống khói lò sưởi (Mối tình từ mùa đông trước), có thơ làm chứng rỏ ràng:

Ừ thì nhóm lửa nhóm lửa lên
Củi Phong phép quỷ cháy như đèn
Tội con ma xó ngồi trong góc
Biết Chéc lơ mo vẫn thòm thèm...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

 
KIKIMORA…
 
Bữa ấy chàng I van nghốc nghếch
Đi tìm kho báu ghé chân qua
Mụ phù thuỷ già liền giở phép
Biến hình công chúa Lutmila
Loanh quanh ưởn ẹo bên chàng trẻ
Đuổi con ma xó chạy khỏi nhà
Duy cái chân gà không biến được
I van trông thấy biết ngay là…!
 
lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM PHÙ THỦY…

Đêm nay lạnh…
Mụ phù thủy già ngủ sớm
Gió hú dài
Đêm vắng lặng quá hoang vu
Những cây phong
đã trở thành củi hết
Gió buồn rầu không tiếng hát vi vu…

Mụ phù thủy đêm nay ngồi vá áo
Mắt như đèn lấp lánh ánh ma trơi
Và mái tóc như đuôi bầy rắn độc
Thấy động ngo ngoe dưới mặt trời

Lão Domovoi nhấm nháp đường ăn trộm
Nhìn mụ Kikimora bất giác cười
Ừ có lúc cũng nết na đấy nhỉ…
Chỉ quá già và quá xấu đi thôi…

Lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng nghe vội lời dèm pha em ạ…
Cứ gối tay anh say đắm cả cuộc đời
Giấc mộng hoàng lương rồi cũng tỉnh
Mộng trả đời còn cánh tay tôi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CẢI CÁCH…

Bình đẳng ngày nay bình đẳng rồi
Công việc không bàn cứ chia đôi
Bao ngày rửa bát lòng uất nghẹn…
Em có bao giờ rửa giúp tôi…

Sau Hôm hai mươi tháng mười
Em xin giặt giũ bắt tôi uống trà
Rưng rưng thương tháng ngày qua
Quen rồi giờ bắt tôi là đàn ông…
Lại đi lại đứng oai hùng
Ăn to nói lớn cười rung cả nhà…

…Râu xanh bắt làm đàn bà…
…lưng còng năn nỉ phải là đàn ông…
Để cho chúng bạn ngước trông
Để cho họ mạc cũng không nói gì…

Riêng tôi tôi thấy quê quê
Thà rằng rửa bát…quen nghề mà vui…!!!

Lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THOÁNG MÙA ĐÔNG

Sớm mùa đông
Ta thấy hồn vắng lặng
Đêm cũng còn vắng lặng
Những vần thơ im ắng giấc ngũ buồn
Hàng cây cô đơn
Lặng lẽ những ngọn đèn đường đứng gác
Gió xào xạc
Heo may xào xạc
Vài phận người nhếch nhác trong đêm…

Ơi con phố suốt ngày nghe rộn rã
Giờ cũng buồn thỉnh thoảng chuyến xe qua
Chỉ gió bấc đi tuần trong đêm vắng
Mùa đông buồn lẳng lặng đã lên ngôi…

Chào gió bấc ta đâu phiền đâu trách
Chỉ hơi buồn chợt nhớ tới mùa thu
Bốn mùa thay đổi trời đất định
Đôi vụ hè thu lúa có mùa…

Bốn mùa ví chẳng y lời hẹn
Cỏ cây nào biết tiết ra hoa
Người chẳng vui buồn đời chẳng lạ
Gió chẳng đông tây chán chán là…

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
HỌA…

Ơi người tình ái, nhiều đau khổ
Để sóng lênh đênh, cũng bạc đầu
Ngàn xưa thăm thẳm một màu
Bạc đầu vẫn sóng bể dâu vẫn đời

Rằng cao xanh khéo nực cừoi
Vẽ trò dâu biển cho người trầm luân
Chán nguyệt lão tơ xe lẫn thẩn
Trách duyên tình bạc phận hồng nhan

Thà sương thà khói mơ màng
Còn hơn một kiếp lỡ làng long đong
Duyên đành đoạn trách ai phận mỏng
Nợ hồng trần cay đắng chia phôi…

Rằng ta bạc phận thì thôi
Trách người nói chẳng giữ lời chung thân
Năm canh vắng tình riêng lận đận
Chữ phong trần trời vận vào ta

Cũng đành một kiếp phôi pha ?
Má hồng phận bạc, tài hoa phong trần ?

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
PHONG TRẦN…

Bao cuộc phong trần qua trước mắt
Đẫm đầy nước mắt của nhân sinh
Chẳng tham chẳng phải nhiều đau khổ
Chẳng để nhân gian oán trách mình

Bao kẻ tham tàn rồi cũng chết
Vay nhiều nợ lắm tội riêng mang
Đã hay chẳng thể mang đi hết
Vơ vét làm chi bạc với vàng

Cuộc đời vốn chỉ ánh trăng suông
Đến đi chẳng hẹn đố ai lường
Thôi cứ lầu không trăng rọi nhé
Đừng soi má thắm lại vấn vương…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0