📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.852 lượt xem — Trang 15 / 55


TẶNG MỘT NHÀNH XUÂN...
(Viết tặng vợ trước khi mùa xuân đến...)

Cười lên em...
khi mùa xuân đến ngoài cửa sổ
nỗi buồn riêng gạt bỏ gửi năm tàn
Trời xuân sang
Đất xuân sang
người xuân hãy trải thênh thang tấc lòng

Hoa mai nhè nhẹ cười trong gió
Hoa đào đỏ thắm báo bình an
Hoa môi mim mĩm chào năm mới
Hoa Hồng* riêng tặng phút xuân sang

Rồi phút bình yên đầu năm mới
Ta ngồi lặng lẽ ngắm nhìn nhau
Em một nhành xuân từ dạo ấy
Tặng ta đằm thắm nụ hoa đầu...!

Mười tám tuổi yêu em mhư điếu đổ
Em ngập tràn chiếm trọn cõi hồn ta
Ba chục năm rồi duyên chồng vợ
Vẫn nguyên hương ấy vị đậm đà

Chúa xuân ý nhị hoa đào nở
Đất Trời rộn rã ý lâng lâng
Nồng nàn hương ấm ngày xuân đẹp
Cười lên em nhé một nhành xuân...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

XUAN

Lộc xanh mơn mởn màu hoa đỏ
Từng bông thắp lửa cháy lòng ta
Hoa đào đã nở mùa xuân ạ
Cười báo bình an khắp mọi nhà

Chỉ có mùa xuân thật diệu kỳ
Mai Đào đua sắc dưới quang huy
Xuân ý trên nhành cây nảy lộc
Xuân sắc trời xanh gió thầm thì...!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0



CHÚC TẾT

Mùa xuân nhẹ nhỏm…
Cây đào rực rỡ đỏ dần lên
Hoa mai từng cánh theo làn gió
Mùa xuân thật đẹp bên thềm
Mây êm êm
Gió êm êm
Ngày xuân khung cảnh thật êm đềm
Nắng lên nhè nhẹ ngày rất mới
Mình đi chúc tết thôi em...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0

MÙA XUÂN

Mùa xuân như một loài rượu quý
Giao thừa ấy phút bật nắp đây
Ấm nồng ngào ngạt hương ngây ngất
Nào ai chẳng cạn một ly đầy…!


lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG GIÊNG

Tháng giêng ngây ngất hương hoa huệ
chuông chùa trầm mặc cõi hồn ta
hoa đào lác đác rung trong gió
mai còn kiêu sa…

Hoa đào đã gửi vào trong gió
khi mùa xuân qua…
ao thanh ảo giác còn đồng vọng
trên cánh mai vàng kiêu sa…

Nương theo thoang thoảng hương hoa huệ
thanh khiết hồn đi chạm nẽo về
nhìn cánh hoa đào rơi ngập lối
vết mùa xuân đi…

Chỉ còn thoang thoảng hương hoa huệ
tháng giêng lễ hội khói hương trầm
chuông chùa đồng vọng chiều hư ảo
tìm về cõi tâm…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


LỜI ĐẦU XUÂN...

Lời đầu xuân…
sông núi lâng lâng giao tình…
cỏ hoa như cũng nói rằng…
chỉ em…
…chỉ em…
…mây êm êm…
…gió êm êm…
…với bao tha thiết êm đềm…
…chỉ em…

Lời đầu xuân…
…đất nước quê hương thanh bình
…xinh xinh hoa thắm trên cành…
…an lành…
…an lành…
…tặng em…
…Tặng em mây nước êm đềm
tình ta như giãi lụa mềm…
…vấn vương…
…vấn vương…

Lời đầu xuân…
…tha thiết con tim mách rằng
…em đang đứng gần
…giấc mộng đời ta…
Lời đầu xuân dưới nắng bên hoa
… thoang thoảng hương thầm
khát khao ta xích lại gần bên em…
Lời đầu xuân…
…mây nước êm êm…
…tình ta như giãi lụa mềm…
…sóng đôi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


NGÀY XUÂN

Mùa xuân ngồn ngộn như mâm cỗ
Rượu tây nem thái thiết tha mời
Những lời chúc đẹp như mong ước
Thảo nào cây cỏ cũng sinh sôi

Ừ xuân nào chỉ ba ngày tết
Thiều quang chín chục sách đấy thôi
Mai vàng đôi gốc xuân chưa đến
Thì cứ thung dung với đất trời

Phòng xuân ngào ngạt hương mai nở
Sân xuân trắng xóa giọt mưa rơi
Bạn xuân hò hẹn toàn ăn nhậu
Việc xuân mặc kệ khó trả lời

Thắng thua sân hận đều vô vị
Chỉ còn cuộc sống vĩnh hằng thôi
Hoa mai còn thắm ngày xuân đẹp
Thêm vài chung nữa kẻo xuân trôi…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


TẶNG EM NGÀY 27 THÁNG 2

Làm thầy thuốc là làm người mẹ đấy
Thầm lặng hy sinh không tính toán riêng mình
Là chiến sỹ giữa bốn bề bệnh tật
Đổ bệnh rồi chỉ Bác sỹ cứu tinh

Tôi đã gặp trên đường đời xuôi ngược
Bọn tham quan đến viện vẫn khoe mình
Quen đòi hỏi và quen mồm hống hách
Muốn rất nhiều nhưng chẳng bỏ một chinh

Những con nghiện bọn du côn xấc xược
Giữa đêm sâu kíp trực vẫn tận tình
Giữ mạng sống trả về cho cuộc sống
Lấy lương còm bù viện phí vẫn lặng im

Ai lặng lẽ từng ngày trong nguy hiểm
Để cho ai cuộc sống được yên bình
Xin đừng tặng nhành hoa đầy giả tạo
Hay những lời to tát tận mây xanh
Hãy cố gắng sống giữa đời bình dị
Chẳng tham quan nghiện ngập sống cho mình
Và nếu được hãy nói lời chân thật
Tặng những người từ mẫu:...Một niềm tin...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


TỰ KỶ…
(Phiếm đàm ngày xuân...)

Khép màn nhung lụa trò chơi hết
Xếp về cố quận chỉ mần thinh
Khoa môi múa mép cười ra lửa
Rỏ khổ xuân nay rượu một mình

Ít học nên chi sự quá đà
Tý quyền chút chút đã điêu ngoa
Tham lắm bây giờ chui một góc
Hoàn dân chẳng đặng khổ khổ là

“Thương hải tang điền” chuyện bể dâu
Tự kỷ làm chi mặt rầu rầu
Nịnh thần một lũ ngày xưa đó
Còn quái thằng nào nhớ ông đâu

Nói thật dân tôi vốn rộng lòng
Trả “Triện” ai thèm chấp nữa ông
Già rồi bán xới chi cho khổ
Thành khẩn “so rỳ” cố cũng xong

Nói nhỏ ông vơ túi đã dày
Trốn dân du lịch tý cũng hay
Dân còn cơm gạo mưu sinh nữa
Sâu mọt ai thèm nhớ nữa đây…!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0


NĂM BA LẠNG*...

Dở dom cho cả làng công chức
Lắm nề lắm tật lắm khen chê
Nhũng nhiễu cũng mày công chức ạ
Bịt tai nhắm mắt vẫn ê chề...

Quan điểm rất nhiều phương pháp lắm
Mà xem chuyển biến vẫn zia rô
Công bộc bây giờ oai như cóc
Thủ đoạn tinh vi nói ởm ờ...

Thử hỏi vì sao đến nỗi này
Dân cười dân khóc chỉ dân hay
Không “năm ba lạng...” quay về nhé
Bao giờ kiếm đủ...lại đến đây...

Lý sự xem ra cũng đủ điều
Này nha lương ít chẳng đủ tiêu
Việc ít lại còn phân theo mảng
Ốm đau...tích luỹ tốn rất nhiều...

Mọi sự xem ra lộn tùng phèo
Ông thì nói thẳng đứa nói queo
Chung quy cũng tại “năm ba lạng”...
Máy chẳng bôi trơn chạy dặt dèo

Chuyện ấy xem ra nói đã nhiều
Vì sao tiêu cực chẳng chịu tiêu
Bao nhiêu giấy mực bao công của
Đá tỏm ao sâu kín mặt bèo…

Câu chuyện xưa như trái đất này
“Nồi da xáo thịt” ích gì đây
“Quan hèn” chữ ký còn chưa thạo
Ai nói…mà quan chẳng bảo hay

Hỏng việc xưa nay kẻ cầm đầu
Lê mình đến nộp cụp tóc râu
Lẽ nào mấy lạng...mà xong tuốt
Kỷ cương phép nước cũng chịu sầu

Tham nhũng là do kẻ cầm đầu
Ăn tàn phá hại biết gì đâu
Không rèn quân cán đừng ăn lộc
Chớ để dân đen phải chịu sầu...!

lnp
* “Có năm ba lạng việc này mới xong”...Truyện Kiều.
- Theo tôi nếu các vị lãnh đạo lấy thanh liêm làm gốc, thì bọn ô lại các vị quan này tự nghiêm trị theo phép nước không cần đến cơ quan chuyên trách, tiếc thay các vị cũng vậy...chống ai ai chống bây giờ chống ai..!
Đăng nhập để trả lời
0
MIKIO OKADA *

Mikio Okada đã trở về trời…
chút hơi ấm cuối cùng ông dành lại
để cứu người con gái…
…Natsune.

Mikio Okada đã trở về trời…
…giữ tiếng khóc của người con gái nhỏ
…và giá băng của cuộc đời lạnh giá
…đã cúi đầu khuất phục dưới chân ông

Mikio Okada tôi kính cẩn viết tên ông
Bởi dâu đó cuộc đời còn đáng sống
tình yêu ông thầm lặng...
...mà ngàn năm cháy sáng giữa cõi người

...Dẫu nước mắt rơi tình người còn ở lại
...và tình phụ tử vẫn muôn đời sống mãi với nhân gian...!

lnp
……….
*Một bé gái 9 tuổi tại Nhật được tìm thấy đang khóc trong vòng tay cha sau khi ông này bị tử vong do giá rét vì che chắn cho con khỏi một cơn bão tuyết, truyền thông Nhật Bản hôm nay đưa tin.
Đăng nhập để trả lời
0


TRÀ MỒNG 8 THÁNG 3...

Một ngày đẹp khi bình minh lấp ló
Tiếng con chim ngoài cửa sổ yêu đời
Thanh hương trong gió mai ngào ngạt
Hậu vị trà ngon chẳng nở rời
Khoé môi em ý vị tựa như cười
Bàn thế sự cuộc đời trôi mặc kệ
Thanh bần nghi thức càng tinh tế
Mộc mạc chân tâm nhất vị chè
Chốn bình yên em cứ nói anh nghe
Sơn ca hỡi cớ sao mà e lệ
Tỉnh mộng chung trà quên tục luỵ
Say ngầm trọn kiếp nghĩa phu thê
Cẩn trọng chung này riêng tặng vợ
Đắng môi ngọt cổ đượm tình quê...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.gstatic.com/inputtools/images/tia.png
QUÊ NHÀ...

Ta trở lại người Việt Nam thầm lặng
Ngắm dòng sông quê mẹ thấy yêu đời
Nắng lụi cánh cò về chấp chới
Trẻ đùa ríu rít mến yêu ơi

Chân đã mỏi ta trở về thầm lặng
Để nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ thôi
Vườn quê xào xạc chiều cơn gió
Áo nâu ôi mẹ sáng mắt cười

Chợt suy ngẫm cuộc đời trôi bình dị
Thành đô ta say nắng quá nửa đời
Sông vắng chim chiều về tổ ấm
Phồn hoa...vườn mẹ...tớ chơi vơi...

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-14 07:04:49mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

 
Âm sắc ngàn thu
 
bạt ngàn rong ruổi phù du
chân thành sóng trải nhịp ru chập chùng
đời sao mấy cuộc tương phùng
ngát xanh rộn rã ngại ngùng hoang tan
nhân gian mấy thuở đá vàng
khúc ngân biển cả vọng tràn tâm như
cũng đành âm sắc ngàn thu ...
Mây Trắng



Nam phong đến nơi này, cảm ơn bạn thienthan_love7998 và chị MT đã ghé thăm. Xin hoạ lại bài thơ chị MT tặng thay cho lời cảm ơn.

ĐÔI KHI NGỌN GIÓ...

đôi khi ngọn gió như chùng lại
lắng nghe âm sắc vọng ngàn thu
đỉnh non dừng bước hoang vu
ơi làn mây trắng mùa thu úa vàng
tình mang mang
ý mang mang
đỉnh non ngọn gió bàng hoàng...âm ba




Ngọn gió đêm nay…

ngọn gió đêm nay
đang chừng lạnh buốt
trong cánh Hoa gầy
run rẩy chờ mong

cánh bướm lãng du
một lần vời vợi
ôm cánh hoa mơ
trao lời mong đợi

hương còn thắm thiết
còn đó nồng say
còn đây hoa biếc
sao đành hư không…

có nghe xa xăm
cánh bướm bên hoa?
gọi từ trăm năm
vọng lời dấu yêu

hình như là có…
hình như là không…
hay chỉ dư âm
đêm nay bướm về

ấp ủ Hoa yêu
một thời đợi trông
trong ngọn gió đông
chập chờn cánh bướm…

(Ta vẫn thấy Người như chiêm bao)
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-14 10:06:57lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Còn mãi thiết tha
 
Tình cờ ơi hỡi tình cờ
gió đâu thổi bức tình thơ lên trời
rơi rơi rơi rơi
liệu mà rơi đúng vào người ta mong
 
này này mây trắng mây hồng
xem ngày đan trái tim lồng vào nhau
mai sau mai sau
vẹn nguyên chớ nhuốm chút màu mây đen
 
trăng rằm ta mượn làm đèn
gió xuân thoang thoảng cho đêm ngạt ngào
ngàn sao ngàn sao
hãy cùng nhấp nháy hướng vào nơi đây
 
thơ nồng say,
ý nồng say…
tình thơ ngan ngát dâng đầy đêm đêm
trăng qua thềm
gió qua thềm
có nghe khúc nhạc êm đềm ngày qua…
ngân nga ngân nga
tháng năm tha thiết thiết tha giữa đời…
………….
Nam Phong cảm ơn chị MT rất nhiều, cảm ơn bạn LTP đã ghe thăm và họa thơ, bạn có khúc tương tư rất hay…  




Như lời tháng năm
 
thiết tha vời vợi thiết tha
mây trời gọi khúc giao ca bên chiều
yêu yêu yêu yêu
hình như yêu chợt vương nhiều tháng năm
 
ơi ơi tình thắm tình ngầm
chợt câu xao xuyến rơi thầm đường tơ 
như thơ như thơ
gió ngân nga để vu vơ đắm lòng
 
trăng thăm thẳm giữa mênh mông
phiến mây ngan ngát đượm nồng hương mơ 
ngẩn ngơ ngẩn ngơ
ai đem nỗi nhớ trải vào thiên thu
 
cõi phù du
mộng phù du
hồn thơ ngân mãi khúc ru bên đời
trời chơi vơi
đất chơi vơi
dịu êm người hỡi lạc miền tương giao...
ngạt ngào ngạt ngào
đêm ngày xao xuyến xuyến xao một thời ...

Mây Trắng
 




Chút buồn chiều thu…

 

Tháng năm tha thiết vơi đầy

thơ như tiếng sáo chiều bay lưng trời

khơi khơi khơi khơi

tình như mây khói chơi vơi bóng chiều

 

thu vàng muôn dặm tịch liêu

tầng không mây lẽ bến chiều thuyền con

cô đơn cô đơn

thu gieo nhè nhẹ nỗi buồn mênh mang

 

gió đưa từng cánh thu vàng

đầy vơi chợt nhớ mùa sang đây rồi

bồi hồi bồi hồi

đất trời xao xuyến bao người trầm tư

 

sông ngẫn ngơ

núi ngẫn ngơ

đất trời khoác chiếc áo thu rực vàng

trời mênh mang

buồn mênh mang

hắt hiu từng cánh lá vàng gió bay

buồn lây buồn lây

cố nhân ơi có dâng đầy niềm riêng…!
Đăng nhập để trả lời
0
CÕI THIỀN

Mở mắt với bao nhiêu bề bộn
Bàn tay ai thăn thoắt vội vàng
Khu vườn nhỏ tiếng con chim hót sớm
Chợt bàng hoàng nghe gió thổi mùa sang

Ừ có lẽ ai một đời vội vã
Hãy dừng tay nghe khúc nhạc vô thường
Ở xa lắm mây đã dừng phiêu lãng
Gió hoang vu như cũng ngại lên đường

Nhưng sao chẳng dừng chân được nhỉ
Bởi quá xa ư...nên ta ngại quay về...
Điều đơn giản...hốt nhiên thành huyễn hoặc
Cố quay về...bến cũ...trở về đi...!

Ai phản tỉnh... đưa ta về bến cũ
Mái nhà xưa nơi mẹ bế mẹ bồng
Ôi cải thủa ta nhìn đời bỡ ngỡ
Quả thị là cô Tấm chẳng dám ăn...

Phật vẫn dạy ta hãy về bến cũ
Đến bến rồi hạnh phúc sẽ vô biên
Niềm an lạc sẽ như vòng tay mẹ
Cho cả Thân- Tâm trong một chữ - Thiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-15 10:26:10mây trắng>


Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 19:14:02mây trắng>
Trích đoạn:lenamphong626
Trích đoạn: mây trắng




Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng


 
.......
Chiều hoàng hôn lặng lẽ

buồn như tiếng thở dài

của thời gian thả vào cuộc sống...





Cung trầm sâu lắng

 


 
Mắt nâu đừng tiếc ngày xanh nữa

 
mây trắng qua cầu chim đã bay

 
gió sẽ dừng chân miền u tịch

 
với cả buồn vui những tháng ngày

 


 
chiếc cầu đôi lứa ngày xanh

 
mắt nâu ơi có để dành được đâu

 
biển xanh đã hóa nương dâu

 
áo xưa đã bạc một màu thời gian

 


 
tàn canh nghe những bàng hoàng

 
ngỡ ngàng nghe khúc hân hoan thủa nào

 
biết lòng còn chút xôn xao

 
nghe hương cau thoảng bay vào giấc mơ

 


 
kể từ tay dệt vần thơ

 
nhiều khi khắc khoải mong chờ cố nhân

 
tơ lòng đàn tắt khúc ngân

 
phương trời còn tiếng tri âm vọng về

 


 
biết lòng vằng vặc sao khuê

 
tiếng thu như giục tái tê dạ sầu

 
biết là mây trắng về đâu

 
thong dong chớ vội qua cầu mây ơi

 


 
hãy xem này bức tuyệt vời

 
cánh chim mờ nhạt cuối trời thu phong

 
dẫu cho muôn dặm bụi hồng

 
còn xanh ngắt cả bầu không thu vàng

 


 
người ơi mây trắng mang mang

 
lá thu mấy chiếc mùa sang bồn chồn

 
tình thu bàng bạc cô đơn

 
gió thu lạc tận hoàng hôn bên trời

 


 
chiều thu khúc nhạc chơi vơi

 
thu nay mây trắng rối bời lòng ta

 
bao giờ mây trắng lại qua

 
để cùng dạo bước sơn hà với thu

 


 
để nghe dưới ánh trăng mờ

 
cung đàn ẩn nguyệt người thơ phổ vào

 
để nghe mười ngón xanh xao

 
tri âm khúc nhạc vỗ vào trời xanh

 


 
xa xôi xa lắm thôi đành

 
câu thơ gửi áng mây lành ngàn năm…



&lt; Sửa đổi bởi: lenamphong626 -- 16.7.2011 23:29:31 &gt;
 





Phong vân nhã khúc 
 
mây hỡi ngang trời nghe gió vương
xanh xao vang đọng thoáng trầm hương
người xa xôi lắm xa nhung nhớ
hay tiếng người xưa khúc đoạn trường

thu vừa rớt nhẹ bên đường
đã chênh vênh bóng người thương cuối trời
bước chân ai đọng lá rơi
về ngang lối gió vang lời tâm giao

hương còn vời vợi thuở nào
màu vô biên đã dạt dào mắt nâu
nhớ nhau ánh nguyệt dãi dầu
để lời năm tháng bạc đầu chưa phai

chờ người giọt lệ chia hai
sương phai tóc gió bên vai ngậm ngùi
ai đem ngân khúc bồi hồi
điệu thu vàng trải bên đồi mộng du

phải chăng trăng vọng tình ru
nên người lóng lánh sắc thu nguyệt cầm
bâng khuâng xưa vết lăn trầm
nay trời xanh thắm ngọt ngào tiếng ngân

gió ơi sao trải bạt ngàn
hỡi mây sao đẫm nhạc vàng thiên thu
ai về qua lối phù du
để thơ bàng bạc vào thu ngỡ ngàng

lá rung trong gió dịu dàng
mây mùa thu chợt bàng hoàng thinh không
tiếng xưa gọi giữa mênh mông
gió chơi vơi cuốn mặn nồng hồn ai

đậm đà đáy mộng tàn phai
bao trăm năm chợt loang dài bể dâu
bóng hình thu đọng mắt nâu
mai sau cuối gió chờ nhau ngậm ngùi

nghiêng trăng buông khúc đầy vơi
thu phong ngàn nỗi mộng đời tương giao
trầm hoan gảy khúc xôn xao
chơi vơi quyện áng mây vào gió thu
 
này người mấy kiếp phù du
phong vân còn đó khúc ru nguyệt cầm ...

Mây Trắng
 


[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-16 09:16:30mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626


Chút buồn chiều thu…

 

Tháng năm tha thiết vơi đầy

thơ như tiếng sáo chiều bay lưng trời

khơi khơi khơi khơi

tình như mây khói chơi vơi bóng chiều

 

thu vàng muôn dặm tịch liêu

tầng không mây lẽ bến chiều thuyền con

cô đơn cô đơn

thu gieo nhè nhẹ nỗi buồn mênh mang

 

gió đưa từng cánh thu vàng

đầy vơi chợt nhớ mùa sang đây rồi

bồi hồi bồi hồi

đất trời xao xuyến bao người trầm tư

 

sông ngẫn ngơ

núi ngẫn ngơ

đất trời khoác chiếc áo thu rực vàng

trời mênh mang

buồn mênh mang

hắt hiu từng cánh lá vàng gió bay

buồn lây buồn lây

cố nhân ơi có dâng đầy niềm riêng…!






Mênh mông thu hát
 
chiều rơi man mác thơ người
bước chân thu ấy mộng đời xôn xao
dạt dào dạt dào
hồn bâng khuâng những ngọt ngào xưa xa

về nghe tiếng hát thiết tha
gọi nhau trầm ấm khúc ca thu vàng
mênh mang mênh mang
hoang liêu trải nhẹ thênh thang gió buồn

tiếng thu xao xác trên nguồn
ai về nhặt cánh thơ buông tay người
chơi vơi chơi vơi
nghe lòng thu nhớ một thời xanh rêu

mây liêu xiêu 
gió liêu xiêu
thu vàng yên khúc tình yêu một đời
lá chơi vơi
hồn chơi vơi
bao cô liêu chợt vọng lời cố nhân
tần ngần tần ngần
thu sang phiến gió bâng khuâng gọi người ...

Mây Trắng

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-16 18:29:31lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng



Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng


.......
Chiều hoàng hôn lặng lẽ
buồn như tiếng thở dài
của thời gian thả vào cuộc sống...




Cung trầm sâu lắng

 

Mắt nâu đừng tiếc ngày xanh nữa

mây trắng qua cầu chim đã bay

gió sẽ dừng chân miền u tịch

với cả buồn vui những tháng ngày

 

chiếc cầu đôi lứa ngày xanh

mắt nâu ơi có để dành được đâu

biển xanh đã hóa nương dâu

áo xưa đã bạc một màu thời gian

 

tàn canh nghe những bàng hoàng

ngỡ ngàng nghe khúc hân hoan thủa nào

biết lòng còn chút xôn xao

nghe hương cau thoảng bay vào giấc mơ

 

kể từ tay dệt vần thơ

nhiều khi khắc khoải mong chờ cố nhân

tơ lòng đàn tắt khúc ngân

phương trời còn tiếng tri âm vọng về

 

biết lòng vằng vặc sao khuê

tiếng thu như giục tái tê dạ sầu

biết là mây trắng về đâu

thong dong chớ vội qua cầu mây ơi

 

hãy xem này bức tuyệt vời

cánh chim mờ nhạt cuối trời thu phong

dẫu cho muôn dặm bụi hồng

còn xanh ngắt cả bầu không thu vàng

 

người ơi mây trắng mang mang

lá thu mấy chiếc mùa sang bồn chồn

tình thu bàng bạc cô đơn

gió thu lạc tận hoàng hôn bên trời

 

chiều thu khúc nhạc chơi vơi

thu nay mây trắng rối bời lòng ta

bao giờ mây trắng lại qua

để cùng dạo bước sơn hà với thu

 

để nghe dưới ánh trăng mờ

cung đàn ẩn nguyệt người thơ phổ vào

để nghe mười ngón xanh xao

tri âm khúc nhạc vỗ vào trời xanh

 

xa xôi xa lắm thôi đành

câu thơ gửi áng mây lành ngàn năm…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-16 18:49:36lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626


Chút buồn chiều thu…

 

Tháng năm tha thiết vơi đầy

thơ như tiếng sáo chiều bay lưng trời

khơi khơi khơi khơi

tình như mây khói chơi vơi bóng chiều

 

thu vàng muôn dặm tịch liêu

tầng không mây lẽ bến chiều thuyền con

cô đơn cô đơn

thu gieo nhè nhẹ nỗi buồn mênh mang

 

gió đưa từng cánh thu vàng

đầy vơi chợt nhớ mùa sang đây rồi

bồi hồi bồi hồi

đất trời xao xuyến bao người trầm tư

 

sông ngẫn ngơ

núi ngẫn ngơ

đất trời khoác chiếc áo thu rực vàng

trời mênh mang

buồn mênh mang

hắt hiu từng cánh lá vàng gió bay

buồn lây buồn lây

cố nhân ơi có dâng đầy niềm riêng…!






Mênh mông thu hát
 
chiều rơi man mác thơ người
bước chân thu ấy mộng đời xôn xao
dạt dào dạt dào
hồn bâng khuâng những ngọt ngào xưa xa

về nghe tiếng hát thiết tha
gọi nhau trầm ấm khúc ca thu vàng
mênh mang mênh mang
hoang liêu trải nhẹ thênh thang gió buồn

tiếng thu xao xác trên nguồn
ai về nhặt cánh thơ buông tay người
chơi vơi chơi vơi
nghe lòng thu nhớ một thời xanh rêu

mây liêu xiêu 
gió liêu xiêu
thu vàng yên khúc tình yêu một đời
lá chơi vơi
hồn chơi vơi
bao cô liêu chợt vọng lời cố nhân
tần ngần tần ngần
thu sang phiến gió bâng khuâng gọi người ...

Mây Trắng











  
















........
MỘT MÌNH VỚI THU
 
Một mình ta với chiều thu
nắng vàng nhàn nhạt mây ru bóng chiều
cô liêu cô liêu
chừng như gió có đôi điều tương tư
 
núi xa chìm khuất mây mù
tiếng chim thảng thốt chiều thu lặng tờ
vu vơ vu vơ
bao nhiêu là ý vần thơ không thành…
 
lá thu vàng võ trên cành
gió thu thổi hết màu xanh lên trời
vàng rơi vàng rơi
cõi trời hiu hắt cõi người quạnh không
 
mây sang sông
gió sang sông
để ta trên bến cõi lòng buồn tênh
vọng ngày xanh
nhớ ngày xanh
hoàng hôn chút nhớ mỏng manh bên trời
buồn rơi buồn rơi
   cố nhân ơi gửi mấy lời chiều thu…
Đăng nhập để trả lời
0

Hi,chao lenamphong, Biển Sớm của bạn khiến mình chợt "nhảy" ra một bài thơ

Biển một sớm
Có đôi điều trầm mặc
Ưu tư buồn gợn chút gió mùa thu
Giang hai tay ôm lấy gió vào lòng
Mà hơi thở sao quá ư buồn thảm
Đứng trước biển nghe muôn trùng cơn sóng
Bồng lặng hồn...
Nghiêng ngã.. Một nỗi đau!

Chúc vui nhé!
Ký ức luôn còn dù ta có cố tình chôn giấu.....
Dù đẹp hay không, ký ức vẫn luôn quan trọng đối với cuộc sống mỗi người!
Ky_uc2009
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 06:16:51lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: mây trắng



Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng





Phong vân nhã khúc 
 
mây hỡi ngang trời nghe gió vương
xanh xao vang đọng thoáng trầm hương
người xa xôi lắm xa nhung nhớ
hay tiếng người xưa khúc đoạn trường

thu vừa rớt nhẹ bên đường
đã chênh vênh bóng người thương cuối trời
bước chân ai đọng lá rơi
về ngang lối gió vang lời tâm giao

hương còn vời vợi thuở nào
màu vô biên đã dạt dào mắt nâu
nhớ nhau ánh nguyệt dãi dầu
để lời năm tháng bạc đầu chưa phai

chờ người giọt lệ chia hai
sương phai tóc gió bên vai ngậm ngùi
ai đem ngân khúc bồi hồi
điệu thu vàng trải bên đồi mộng du

phải chăng trăng vọng tình ru
nên người lóng lánh sắc thu nguyệt cầm
bâng khuâng xưa vết lăn trầm
nay trời xanh thắm ngọt ngào tiếng ngân

gió ơi sao trải bạt ngàn
hỡi mây sao đẫm nhạc vàng thiên thu
ai về qua lối phù du
để thơ bàng bạc vào thu ngỡ ngàng

lá rung trong gió dịu dàng
mây mùa thu chợt bàng hoàng thinh không
tiếng xưa gọi giữa mênh mông
gió chơi vơi cuốn mặn nồng hồn ai

đậm đà đáy mộng tàn phai
bao trăm năm chợt loang dài bể dâu
bóng hình thu đọng mắt nâu
mai sau cuối gió chờ nhau ngậm ngùi

nghiêng trăng buông khúc đầy vơi
thu phong ngàn nỗi mộng đời tương giao
trầm hoan gảy khúc xôn xao
chơi vơi quyện áng mây vào gió thu
 
này người mấy kiếp phù du
phong vân còn đó khúc ru nguyệt cầm ...

Mây Trắng
 




Tiếng đàn tri âm
 
Tiếng thương tha thiết phương trời
để cho cơn gió giữa đời ngẫn ngơ
phong vân này một khúc thơ
trong mây trong gió ai chờ đơị ai…
 
tưởng rằng thu đã lạt phai
để cho mây trắng ai hoài tháng năm
cuối mây còn sáng vầng trăng
để cơn gió thổi bâng khuâng giữa đời
 
gió đưa nỗi nhớ về trời
thong dong mây gặp những lời thiết tha
về đâu mây trắng ngày qua
gió còn mãi miết lời ca ngại ngần
 
có phong trần giữa phong trần
còn phù vân giữa phù vân cõi đời
lá vàng giọt nắng thu rơi
mộng vàng tận cuối chân trời hoàng hôn
 
cùng trăng mây chẳng cô đơn
cùng mây gió hết nỗi hờn hoang vu
bên trời một chút ảo hư
cũng là mộng đẹp về ru giấc nồng
 
mây đi muôn dặm tịch không
gió đi một bước đã hòng vi vu
đỉnh non dồn lấp mây mù
cuối đường quét lá mùa thu ngập tràn
 
riêng lòng còn mộng trần gian
để mùa thu bổng nhuộm vàng ưu tư
biết hồn ngọn gió hoang vu
thổi vào mây trắng buồn thu muôn đời
 
biết thơ còn khúc chơi vơi
nữa theo mây trắng bồi hồi bước chân
chiều nay trên bến phù vân
mắt xanh người có mấy lần tương tư
 
biết trăng mờ ảo bây giờ
với thu trăng cũng ngẫn ngơ nỗi buồn
nguyệt cầm ơi khúc cô đơn
ngàn năm vỗ mãi tiếng hờn vào thu
 
người ơi phiêu lãng sông hồ
nghe phong vân khúc hồn thu bớt sầu…
Đăng nhập để trả lời
0
Trời ơi !hay quạ .Lê nam Phong và Mây trắng là ai , răng đối đáp hay dữ rứa !
Ui chao , em đọc một lèo ,hểt cái vèo...chừ vẫn còn ngẩn ngơ nì !
Chàng là gió - nàng là mây - song kiễm hợp bích hỉ? hay quả chừng !
HOAN HÔ CÁC BẠN - CHÀO THÂN MẾN

📎 conicalhats02


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 17:08:04mây trắng>
 
Trăng cổ tích

ai mang tơ lụa giăng huyền ảo
trên nẻo người về lối hoàng hôn
vương cánh lá chút hồn rơi
nhạt nhòa chiếc bóng cuối trời hoang mang 

xa xa lạnh thổi xao mành trúc
gió vỗ về tay chạm hương mơ
tiên thi thảo khúc lạ lùng
tiếng cầm ảo vọng cay nồng tri âm 

ngập ngừng dấu ngọc bước thuyền trăng
khói tỏa ngàn sao nghe rưng rưng
thư hương như lạ như trong
như hồn hoa gấm mênh mông cõi đời… 

Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-22 17:50:29lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

 
Trăng cổ tích

ai mang tơ lụa giăng huyền ảo
trên nẻo người về lối hoàng hôn
vương cánh lá chút hồn rơi
nhạt nhòa chiếc bóng cuối trời hoang mang 

xa xa lạnh thổi xao mành trúc
gió vỗ về tay chạm hương mơ
tiên thi thảo khúc lạ lùng
tiếng cầm ảo vọng cay nồng tri âm 

ngập ngừng dấu ngọc bước thuyền trăng
khói tỏa ngàn sao nghe rưng rưng
thư hương như lạ như trong
như hồn hoa gấm mênh mông cõi đời… 

Mây Trắng



Chiều thu không

ơi làn mây trắng chiều thu vắng
trải xuống nhân gian nét lặng tờ
chiều rồi nắng đẹp như mơ
rưng rưng nắng có tương tư bóng chiều

hình như chim mỏi cánh cô liêu
hình như gió ngại dưới bóng chiều
bầu không chan chứa bao điều
vi vu như tiếng sáo chiều thu không

có nghe chan chứa ở trong lòng
buồn lây với mênh mông thu vàng
đố trăng biết được mơ màng
đố mây biết được hàng hàng tương tư…

Nam Phong xin cảm ơn các bạn đã ghé thăm và động viên...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 08:54:14mưa phố núi>
TƯƠNG TƯ KHÚC

Ai sẽ cùng ta say đêm nay ?
Ai sẽ hát ta nghe lời tình tự ?
Ai sẽ dạo cung đàn tư lự ,
Thả hồn ta đi hoang ...

Đêm mơ màng tiếng đàn nghe buồn quá !
Ai đó nức nở trong đêm thâu .
Từng phiếm cung sầu ảo não...
Hư ảo... ta bên nhau...

Năm canh tàn hồn ta hoang mang ,
Vẫn lơ lững một vầng trăng chếch .
Mây trắng hỡi...trôi về đâu ?
Chơi vơi một tấu khúc sầu !

Ngày tàn bóng xế ,
Lại một đêm huyền hoặc .
Ta đi tìm ánh trăng xưa .
Lời thề nguyền nghìn năm trước ...
Khúc tương tư ai oán...
Vãng nổi sầu lẻ bóng canh khuya ./.



📎 stockphot..3483876


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-24 08:42:57lenamphong626>
  Vọng tương tư



Đêm theo tiếng sao thiên thu
đêm theo ngọn gió hoang vu cõi lòng
đêm trong cổ tích hư không
đêm dài ta tự ru lòng mình thôi

tri âm xa lắc bên trời
chỉ còn tiếng sáo nói lời ngàn thu
đêm trong không chút sương mù
hồn theo tiếng sáo vi vu giữa đời
 
tiếng vui dễ cất nên lời
tiếng buồn thôi để giữa trời sáo ru…
khúc tương tư
khúc tương tư
ngàn xưa về giữa đêm thu mơ màng
đêm tàn hồn vẫn đi hoang
gió trăng thêm lạnh cung đàn nhớ nhau
khúc bể dâu
khúc bể dâu
tiếng hồn ai oán tiếng sầu rụng rơi
ngàn thu áo tím phương trời…
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vàng bóng thu xa
 
tương tư ai thả cuối trời
linh lan khói sóng một thời say mơ
vu vơ vu vơ
tóc ai trong gió ngẩn ngơ phố chiều
 
bước xưa soi dấu tịch liêu
thoảng như thơ chút yêu kiều đã tan
miên man miên man
 nắng ơi chiều gió ngỡ ngàng đan mây
 
người ơi còn đó thơ ngây
hình như ai vẫn còn đây với đời
buông lơi buông lơi
trầm hoan như chút gọi mời cố nhân
 
người bâng khuâng
ta bâng khuâng
nghe chiều lữ thứ triều dâng tim người
trời khôn nguôi
đất khôn nguôi
ai về tràn vỡ niềm vui bên trời
gió trôi
mây trôi
bao nhiêu chan chứa hồn rơi bạt ngàn...
 
Mây Trắng
 

 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 
 
 
 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 08:55:50mưa phố núi>
TRĂNG KHÓC

Nữa vầng trăng lênh đênh trên sông.
Vẫn mãi trôi mênh mông ,mênh mông.
Vầng trăng khóc ! sầu lẻ bóng , ơi người ơi !

Nữa vầng trăng lang thang đêm nay ,
Buồn nhớ ai? trăng ơi mong ai?
Mây trắng hỡi ! chờ em với ,còn ai?

Nữa vầng trăng đi hoang trong đêm.
Tìm thương nhớ - tình xa vắng- buồn tênh !

Nữa vầng trăng bên tôi ước mơ !
Nữa vầng trăng ai kia có chờ?
Sầu hoang vắng - dù muôn kiếp -ta chờ... nhau

Này Gió Mưa ơi !xin chớ hững hờ.
Vầng trăng khóc , tìm Mây trắng... bay về đâu?

📎 full-moon-..n-350-px


Đăng nhập để trả lời
0