📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.877 lượt xem — Trang 27 / 55
Dạ Cầm ( *) 
 
tiếng đàn lạ
giữa đêm thâu
ai nâng chén tựa đêm sầu gọi nhau
dường như tỉnh
ngỡ như mơ
chênh vênh cánh hạc lạc loài kêu sương 
 
gió thì thào
hoa run rẩy
mang chút tình gởi lại đáy hồ sâu
đêm lênh đênh
hồn lặng lẽ 
u trầm phảng phất vẳng nghe vô thường 
 
lệ rưng rưng
cạn chén đời
ngậm ngùi thương mãi một thời xa xanh
người ở đâu
ta ở đâu
vọng đêm hư ảo một màu tịch liêu… 
 
Mây Trắng
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
tiếng đàn lạ
giữa đêm thâu
ai nâng chén tựa đêm sầu gọi nhau
dường như tỉnh
ngỡ như mơ
chênh vênh cánh hạc lạc loài kêu sương

gió thì thào
hoa run rẩy
mang chút tình gởi lại đáy hồ sâu
đêm lênh đênh
hồn lặng lẽ
u trầm phảng phất vẳng nghe vô thường

lệ rưng rưng
cạn chén đời
ngậm ngùi thương mãi một thời xa xanh
người ở đâu
ta ở đâu
vọng đêm hư ảo một màu tịch liêu…


Đàn đêm...

tiếng buồn rơi
giữa đêm thâu
thoảng như hơi thở nỗi đau nhân tình
kiếp phù sinh
khéo bất bình
nghe trong cát bụi lênh đênh giọt sầu

vào bể dâu
bạc mái đầu
hoàng hôn nào biết lên lầu đợi ai
lòng u hoài
lẽ tàn phai
nữa đời thoảng tiếng đàn ai đắng lòng

đêm mênh mông
tiếng đàn dừng
ta nghe lòng vẫn rưng rưng u hoài
biết vì ai
tháng năm dài
gõ vào đêm vắng một hai tiếng sầu…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 08:44:17mưa phố núi>
Trích đoạn: lenamphong626

tiếng đàn lạ
giữa đêm thâu
ai nâng chén tựa đêm sầu gọi nhau
dường như tỉnh
ngỡ như mơ
chênh vênh cánh hạc lạc loài kêu sương

gió thì thào
hoa run rẩy
mang chút tình gởi lại đáy hồ sâu
đêm lênh đênh
hồn lặng lẽ
u trầm phảng phất vẳng nghe vô thường

lệ rưng rưng
cạn chén đời
ngậm ngùi thương mãi một thời xa xanh
người ở đâu
ta ở đâu
vọng đêm hư ảo một màu tịch liêu…


Đàn đêm...

tiếng buồn rơi
giữa đêm thâu
thoảng như hơi thở nỗi đau nhân tình
kiếp phù sinh
khéo bất bình
nghe trong cát bụi lênh đênh giọt sầu

vào bể dâu
bạc mái đầu
hoàng hôn nào biết lên lầu đợi ai
lòng u hoài
lẽ tàn phai
nữa đời thoảng tiếng đàn ai đắng lòng

đêm mênh mông
tiếng đàn dừng
ta nghe lòng vẫn rưng rưng u hoài
biết vì ai
tháng năm dài
gõ vào đêm vắng một hai tiếng sầu…




TẤU ÂM

Đêm thanh vắng
ẩm hơi sương
chim lạc bầy cùng gọi nhau về núi
trăng mơ màng
mây lãng đãng
làn gió nào lững chững cuối chân mây
chờ nhau nhé !
ta về cùng
tấu lên khúc nhạc trùng phùng canh khuya
mơ ngày mai
về chung nẻo
mỏi cánh chim trời lữ thứ dừng chân
gió vi vu
mây âm u
trăm thương ngàn nhớ ùa về dưới trăng
mình ở đây
vui cùng say
nhân tình thế thái chuyển xoay mặc người !


📎 1232069777


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-30 13:59:23mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626


TRÊN ĐƯỜNG MÂY TRẮNG

Sao phải hẹn khi mà ta đã gặp
giữa muôn ngàn lối hẹp của nhân gian
con đường thực…cũng lối mòn hư ảo
giữa khu rừng ảo mộng miên man…

rừng ảo mộng đêm này ta thao thức
nghe tiếng chân ai gấp gấp lạ lùng
tiếng con chim giật mình đêm thức giấc
hay tiếng rừng… hay tiếng khóc nhân gian

ồ đã gặp ta gặp nhau rồi đấy
tương tri ơi xuôi ngược một cánh buồm
gió đã thổi suốt đêm dài hoang vắng
mây đã bay u mặc mấy chiều buồn

ồ đã đi đi suốt một phần đời
vẫn chân bước bước chung về một đích
trên con đường mây trắng chỉ ta thôi
chẳng tương phùng sao lại bước chung đôi

đường vạn dặm đôi lúc mình ta hiểu
nhân gian ơi chìm đắm với bụi trần
gió vẫn thổi bụi hồng lên muôn nẻo
mây vẫn bay buông nhớ xuống cuộc đời

ta vẫn đi trong chiều vắng chơi vơi
nghe cay đắng đường trần đầy đau khổ
cố nhân ơi chỉ dài thêm nhung nhớ
mộng tràn trề thêm nức nở nhân gian

ơi người đôi mắt Huyền Không Thượng
một thoáng không vương chút bụi trần…

 
 
Tận cùng gió mây
 
bước chân nào ngại ngần in trên đá
nghe trăm năm tịch lặng dấu mơ hồ
đem ngàn mây gởi vào lòng sương gió
duyên tiên thiên chết lặng giữa an nhiên
 
bâng khuâng ơi con đường xưa mây trắng
tình thiết tha đời chan chứa vô cùng
chút xa xăm bụi trần vương hơi thở
hồn hoang liêu dằng dặc suốt muôn trùng
 
tiếng thơ rung theo cung trầm sâu lắng
gió bơ vơ bước lạc cuốn mây ngàn
hỡi tri giao tình hạnh ngộ huyền không
nghe sỏi đá xôn xao hồn vạn dặm
 
dường như có như không lời thổn thức
ánh tà huy còn run rẩy ngàn xa
thôi ta nhé về mây xem nguồn cội
gió ngẩn ngơ muôn kiếp đã tràn qua
 
ta trở lại bên đường xưa mây trắng
bước chân trần vang vọng một tình yêu
chạm hư không soi thấu đáy muôn trùng
dòng nhân gian ôm đằng đẵng cô liêu
 
và người hỡi đêm này dâng tưởng vọng
núi thiêng trao nhiệm ý buổi tương phùng ...
 
Mây Trắng
 
 
 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align] 
[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 03:49:19lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626


TRÊN ĐƯỜNG MÂY TRẮNG

Sao phải hẹn khi mà ta đã gặp
giữa muôn ngàn lối hẹp của nhân gian
con đường thực…cũng lối mòn hư ảo
giữa khu rừng ảo mộng miên man…

rừng ảo mộng đêm này ta thao thức
nghe tiếng chân ai gấp gấp lạ lùng
tiếng con chim giật mình đêm thức giấc
hay tiếng rừng… hay tiếng khóc nhân gian

ồ đã gặp ta gặp nhau rồi đấy
tương tri ơi xuôi ngược một cánh buồm
gió đã thổi suốt đêm dài hoang vắng
mây đã bay u mặc mấy chiều buồn

ồ đã đi đi suốt một phần đời
vẫn chân bước bước chung về một đích
trên con đường mây trắng chỉ ta thôi
chẳng tương phùng sao lại bước chung đôi

đường vạn dặm đôi lúc mình ta hiểu
nhân gian ơi chìm đắm với bụi trần
gió vẫn thổi bụi hồng lên muôn nẻo
mây vẫn bay buông nhớ xuống cuộc đời

ta vẫn đi trong chiều vắng chơi vơi
nghe cay đắng đường trần đầy đau khổ
cố nhân ơi chỉ dài thêm nhung nhớ
mộng tràn trề thêm nức nở nhân gian

ơi người đôi mắt Huyền Không Thượng
một thoáng không vương chút bụi trần…

 
 
Tận cùng gió mây
 
bước chân nào ngại ngần in trên đá
nghe trăm năm tịch lặng dấu mơ hồ
đem ngàn mây gởi vào lòng sương gió
duyên tiên thiên chết lặng giữa an nhiên
 
bâng khuâng ơi con đường xưa mây trắng
tình thiết tha đời chan chứa vô cùng
chút xa xăm bụi trần vương hơi thở
hồn hoang liêu dằng dặc suốt muôn trùng
 
tiếng thơ rung theo cung trầm sâu lắng
gió bơ vơ bước lạc cuốn mây ngàn
hỡi tri giao tình hạnh ngộ huyền không
nghe sỏi đá xôn xao hồn vạn dặm
 
dường như có như không lời thổn thức
ánh tà huy còn run rẩy ngàn xa
thôi ta nhé về mây xem nguồn cội
gió ngẩn ngơ muôn kiếp đã tràn qua
 
ta trở lại bên đường xưa mây trắng
bước chân trần vang vọng một tình yêu
chạm hư không soi thấu đáy muôn trùng
dòng nhân gian ôm đằng đẵng cô liêu
 
và người hỡi đêm này dâng tưởng vọng
núi thiêng trao nhiệm ý buổi tương phùng ...
 
Mây Trắng


Đá núi trầm ngâm…
 
chỉ còn lại ngọn gió hoang vu
đá trầm mặc rêu mờ năm tháng
mây ngàn bảng lãng
hợp tan muôn sự tại tay trời
 
tận cùng hoang vu gió vẫn cứ cất lời
giữa hư áo mây cũng từng bối rối
duyên tiên thiên cũng không là mãi mãi
luống để ngậm ngùi thiết tha
 
mây gió ngàn năm đa bay qua
nước chảy về xuôi không trở lại
đường mây rộng rãi
u tịch đâu nào ai đợi ai
 
ta ngắm hoàng hôn lòng thổn thức
ta nhìn mây trắng dạ mênh mang
ta nghe gió thổi nghìn năm lại
hiu quanh người ơi chiếc lá vàng
 
người hỡi trên đường xưa mây trắng
tuyệt vời u tịch chẳng tiền nhân
chỉ một mình ta lòng phẳng lặng
dưới ánh chiều phai bước bước dần
 
chiều hoang ngọn gió mây chầm chậm
trơ gan bạc phếch đá trầm ngâm…
 
LNP
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 18:41:59mưa phố núi>
PHIẾN ĐÁ SẦU


hỡi phiến đá kia chớ u buồn !
ngàn năm mưa gió vẫn phủ luôn
ngàn đời trăn trở trong tiềm thức
hãy lắng nghe tiếng vọng của yêu thương.

ngàn năm phiến đá bạc tủi sầu
nhìn đời lặng lẽ trôi qua mau
gió không chia sẻ lời cùng đá
đã có cơn mưa phủ ấy mà !

mưa cho trôi hết rêu phong
mưa cho sạch những sầu buồn tịch liêu
mưa làm đá thẫm hơn nhiều
gởi thêm nhung nhớ êm đềm vào đây.

một làn mây thoảng bay bay
chở thêm tâm sự ơi ngày thiết tha
đêm về thêm những phong ba
trơ gan tuế nguyệt,ngàn đời chơ vơ.

thôi thì vui với trăng mơ
gởi hồn theo gió,mây mờ đã tan?
ngàn năm đá vẫn mãi còn
ngàn đời đá sẽ chung tình cùng trăng.




📎 11104589CB_bien


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-02 17:33:01mây trắng>
xóa
 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-02 17:13:20mưa phố núi>
NGỠ NGÀNG

Nắng ươm vàng cho nỗi nhớ thêm sâu
ơi hỡi người ơi một nhịp cầu
em thà lơ lững bên sông vắng
em thà âm thầm một nỗi đau !

Thương nhớ người ơi ! mắt đong sầu
buồn theo hơi thở nhịp mưa ngâu
thương nhớ ! ơ hờ ai có thấu?
một lần hay sẽ mãi về sau.

Đã biết rằng ta quá muộn màng
dẫu biết rằng tình chỉ dở dang
ai đem thương nhớ hong màu áo
một dáng hoa xưa ,thoáng ngỡ ngàng.

📎 puv1275959406


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-03 14:18:13lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

xóa
 



cancel


Bài hát có còn trong ký ức…
thơ ngây thủa ấy có dâng trào…
đã quên đã gửi vào hư ảo…
xóa sạch xa xăm một thủa nào…?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

xóa
 



cancel


Bài hát có còn trong ký ức…
thơ ngây thủa ấy có dâng trào…
đã quên đã gửi vào hư ảo…
xóa sạch xa xăm một thủa nào…?
 

 
 
Có những đêm
 
có những đêm ta vượt qua thăm thẳm
thấy muôn trùng sóng vỗ dội thênh thang
cỏ cây vui lay trời đất nhẹ nhàng
nghe len lén tình thơ say sắc hương

người vượt qua đêm sa mạc hoang đường
ta trở lại bên kia đời xa lạ
ươm hạt nồng nàn xanh tỏa hương hoa
giọt khiết tinh trong suốt lệ đôi hàng

ai vẽ lại con tim nét dịu dàng
cho ngời đôi mắt ấy điệu gian nan
chan chứa môi cười tình tỏa sáng
một thời ta rạng rỡ tựa bình minh

không gian hẹp vỡ từng phiến rung mình
như tâm khúc đạo buông ngang lưng đời
ta đành thôi... vui với khóc cùng người
trên dòng sống ta chan hòa nhịp thở ...
 
Mây Trắng
 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626


TRÊN ĐƯỜNG MÂY TRẮNG

Sao phải hẹn khi mà ta đã gặp
giữa muôn ngàn lối hẹp của nhân gian
con đường thực…cũng lối mòn hư ảo
giữa khu rừng ảo mộng miên man…

rừng ảo mộng đêm này ta thao thức
nghe tiếng chân ai gấp gấp lạ lùng
tiếng con chim giật mình đêm thức giấc
hay tiếng rừng… hay tiếng khóc nhân gian

ồ đã gặp ta gặp nhau rồi đấy
tương tri ơi xuôi ngược một cánh buồm
gió đã thổi suốt đêm dài hoang vắng
mây đã bay u mặc mấy chiều buồn

ồ đã đi đi suốt một phần đời
vẫn chân bước bước chung về một đích
trên con đường mây trắng chỉ ta thôi
chẳng tương phùng sao lại bước chung đôi

đường vạn dặm đôi lúc mình ta hiểu
nhân gian ơi chìm đắm với bụi trần
gió vẫn thổi bụi hồng lên muôn nẻo
mây vẫn bay buông nhớ xuống cuộc đời

ta vẫn đi trong chiều vắng chơi vơi
nghe cay đắng đường trần đầy đau khổ
cố nhân ơi chỉ dài thêm nhung nhớ
mộng tràn trề thêm nức nở nhân gian

ơi người đôi mắt Huyền Không Thượng
một thoáng không vương chút bụi trần…

 
 
Tận cùng gió mây
 
bước chân nào ngại ngần in trên đá
nghe trăm năm tịch lặng dấu mơ hồ
đem ngàn mây gởi vào lòng sương gió
duyên tiên thiên chết lặng giữa an nhiên
 
bâng khuâng ơi con đường xưa mây trắng
tình thiết tha đời chan chứa vô cùng
chút xa xăm bụi trần vương hơi thở
hồn hoang liêu dằng dặc suốt muôn trùng
 
tiếng thơ rung theo cung trầm sâu lắng
gió bơ vơ bước lạc cuốn mây ngàn
hỡi tri giao tình hạnh ngộ huyền không
nghe sỏi đá xôn xao hồn vạn dặm
 
dường như có như không lời thổn thức
ánh tà huy còn run rẩy ngàn xa
thôi ta nhé về mây xem nguồn cội
gió ngẩn ngơ muôn kiếp đã tràn qua
 
ta trở lại bên đường xưa mây trắng
bước chân trần vang vọng một tình yêu
chạm hư không soi thấu đáy muôn trùng
dòng nhân gian ôm đằng đẵng cô liêu
 
và người hỡi đêm này dâng tưởng vọng
núi thiêng trao nhiệm ý buổi tương phùng ...
 
Mây Trắng


Đá núi trầm ngâm…
 
chỉ còn lại ngọn gió hoang vu
đá trầm mặc rêu mờ năm tháng
mây ngàn bảng lãng
hợp tan muôn sự tại tay trời
 
tận cùng hoang vu gió vẫn cứ cất lời
giữa hư áo mây cũng từng bối rối
duyên tiên thiên cũng không là mãi mãi
luống để ngậm ngùi thiết tha
 
mây gió ngàn năm đa bay qua
nước chảy về xuôi không trở lại
đường mây rộng rãi
u tịch đâu nào ai đợi ai
 
ta ngắm hoàng hôn lòng thổn thức
ta nhìn mây trắng dạ mênh mang
ta nghe gió thổi nghìn năm lại
hiu quanh người ơi chiếc lá vàng
 
người hỡi trên đường xưa mây trắng
tuyệt vời u tịch chẳng tiền nhân
chỉ một mình ta lòng phẳng lặng
dưới ánh chiều phai bước bước dần
 
chiều hoang ngọn gió mây chầm chậm
trơ gan bạc phếch đá trầm ngâm…
 
LNP


 
 
 
 
 
Huy phong trầm mặc
 
gió buổi tà huy trải đá ngàn
đưa hồn mây trắng nẻo sơn khê
gieo neo dốc núi
dầu dãi vơi đầy cánh thời gian
 
ngậm ngùi tiếng vọng rung lòng gió
mây vướng bâng khuâng rớt ngập ngừng
lưng chừng trên vạn lý đường thơ 
lá vàng thổn thức níu hoàng hôn
 
núi đá khắc ngàn năm nhật nguyệt
ánh huyền vi đăm đắm bến mờ xa
tìm về thao thức
ngẩn ngơ chiều trầm lắng ngộ hạnh ca
 
tay ngu ngơ ôm cánh gió chênh chông
chân bạt ngàn rong ruổi dạt ngàn phương
vạn dặm trường sau trước bóng tịch không
nơi huyễn mộng gió mây về xao xác
 
ôm đá núi huy phong trầm mặc
lặng đường xưa mây vấn tà dương ...
 
Mây Trắng
 
 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 14:56:31lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626


TRÊN ĐƯỜNG MÂY TRẮNG

Sao phải hẹn khi mà ta đã gặp
giữa muôn ngàn lối hẹp của nhân gian
con đường thực…cũng lối mòn hư ảo
giữa khu rừng ảo mộng miên man…

rừng ảo mộng đêm này ta thao thức
nghe tiếng chân ai gấp gấp lạ lùng
tiếng con chim giật mình đêm thức giấc
hay tiếng rừng… hay tiếng khóc nhân gian

ồ đã gặp ta gặp nhau rồi đấy
tương tri ơi xuôi ngược một cánh buồm
gió đã thổi suốt đêm dài hoang vắng
mây đã bay u mặc mấy chiều buồn

ồ đã đi đi suốt một phần đời
vẫn chân bước bước chung về một đích
trên con đường mây trắng chỉ ta thôi
chẳng tương phùng sao lại bước chung đôi

đường vạn dặm đôi lúc mình ta hiểu
nhân gian ơi chìm đắm với bụi trần
gió vẫn thổi bụi hồng lên muôn nẻo
mây vẫn bay buông nhớ xuống cuộc đời

ta vẫn đi trong chiều vắng chơi vơi
nghe cay đắng đường trần đầy đau khổ
cố nhân ơi chỉ dài thêm nhung nhớ
mộng tràn trề thêm nức nở nhân gian

ơi người đôi mắt Huyền Không Thượng
một thoáng không vương chút bụi trần…

 
 
Tận cùng gió mây
 
bước chân nào ngại ngần in trên đá
nghe trăm năm tịch lặng dấu mơ hồ
đem ngàn mây gởi vào lòng sương gió
duyên tiên thiên chết lặng giữa an nhiên
 
bâng khuâng ơi con đường xưa mây trắng
tình thiết tha đời chan chứa vô cùng
chút xa xăm bụi trần vương hơi thở
hồn hoang liêu dằng dặc suốt muôn trùng
 
tiếng thơ rung theo cung trầm sâu lắng
gió bơ vơ bước lạc cuốn mây ngàn
hỡi tri giao tình hạnh ngộ huyền không
nghe sỏi đá xôn xao hồn vạn dặm
 
dường như có như không lời thổn thức
ánh tà huy còn run rẩy ngàn xa
thôi ta nhé về mây xem nguồn cội
gió ngẩn ngơ muôn kiếp đã tràn qua
 
ta trở lại bên đường xưa mây trắng
bước chân trần vang vọng một tình yêu
chạm hư không soi thấu đáy muôn trùng
dòng nhân gian ôm đằng đẵng cô liêu
 
và người hỡi đêm này dâng tưởng vọng
núi thiêng trao nhiệm ý buổi tương phùng ...
 
Mây Trắng


Đá núi trầm ngâm…
 
chỉ còn lại ngọn gió hoang vu
đá trầm mặc rêu mờ năm tháng
mây ngàn bảng lãng
hợp tan muôn sự tại tay trời

tận cùng hoang vu gió vẫn cứ cất lời
giữa hư áo mây cũng từng bối rối
duyên tiên thiên cũng không là mãi mãi
luống để ngậm ngùi thiết tha

mây gió ngàn năm đa bay qua
nước chảy về xuôi không trở lại
đường mây rộng rãi
u tịch đâu nào ai đợi ai

ta ngắm hoàng hôn lòng thổn thức
ta nhìn mây trắng dạ mênh mang
ta nghe gió thổi nghìn năm lại
hiu quanh người ơi chiếc lá vàng

người hỡi trên đường xưa mây trắng
tuyệt vời u tịch chẳng tiền nhân
chỉ một mình ta lòng phẳng lặng
dưới ánh chiều phai bước bước dần

chiều hoang ngọn gió mây chầm chậm
trơ gan bạc phếch đá trầm ngâm…

LNP



 
 
 
 
Huy phong trầm mặc
 
gió buổi tà huy trải đá ngàn
đưa hồn mây trắng nẻo sơn khê
gieo neo dốc núi
dầu dãi vơi đầy cánh thời gian

ngậm ngùi tiếng vọng rung lòng gió
mây vướng bâng khuâng rớt ngập ngừng
lưng chừng trên vạn lý đường thơ 
lá vàng thổn thức níu hoàng hôn

núi đá khắc ngàn năm nhật nguyệt
ánh huyền vi đăm đắm bến mờ xa
tìm về thao thức
ngẩn ngơ chiều trầm lắng ngộ hạnh ca

tay ngu ngơ ôm cánh gió chênh chông
chân bạt ngàn rong ruổi dạt ngàn phương
vạn dặm trường sau trước bóng tịch không
nơi huyễn mộng gió mây về xao xác
 
ôm đá núi huy phong trầm mặc
lặng đường xưa mây vấn tà dương ...
 
Mây Trắng
 
 



Mùa thu vẫn đó
 
nỗi buồn ta vẽ lên trời thẳm
mặc kệ hoang vu chẳng biết buồn
mùa thu xào xạc
chiều nay vàng võ cánh hoàng hôn
 
đôi khi ngọn gió còn vương vấn
xào xạc bâng khuâng chẳng muốn rời
ở đâu xa tít bên trời thẳm
thong dong mây trắng lững lờ trôi
 
nhân gian như đá trong lòng suối
cạnh nhau mà chẳng hiểu được nhau
trăm năm mòn mỏi
lặng như dòng nước dưới chân cầu
 
mượn gió mây về làm cánh võng
ta ru ta ảo mộng thu tàn
chiều ơi bảo nắng trôi chầm chậm
cho cả nhân gian thấm nỗi sầu
 
ngàn thu vàng võ về đâu
lá vàng một chiếc dạ sầu khôn nguôi…

LNP
Đăng nhập để trả lời
0
Sông Thu
 
Bến sông tấp nập người có biết…
Dưới sông lặng lẽ một thuyền trôi…
 
…Trăng thu chênh chếch
sông thu hiu hiu
hương thu dìu dịu
người thu dập dìu
say say đắm đắm...
muôn chiều...
 chữ yêu...
 
Thuyền con trôi nhẹ trong đêm
Sóng đùa vỗ nhẹ một bên mạn thuyền
Trăng thu một mảnh thượng huyền
Sông thu quạnh quẽ phách tiền* buồn tênh...
 
…Mênh mông nghe tiếng hò ơi…
Đầy vơi rồi lại đầy vơi nổi niềm…
Đôi bờ hun hút bóng đêm
Buồn hiu như nước mạn thuyền trôi xuôi…
……….
* Sênh tiền là nhạc khí tự thân vang của Dân tộc Việt. Sênh là phách, tiền là đồng tiền chinh, do đó còn gọi là Phách sâu tiền (Quán tiền phách).
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 18:00:26diên vỹ>
Nét lặng mùa thu…
 
Hạnh phúc….
….những ngôi sao không sáng thêm
Đắng cay…
…màn đêm chẳng thêm nhàu nhỉ
Mùa thu vẫn thế
như người thiếu phụ đài trang
với cái nhìn nghiêng lặng lẽ…
…xuống ta nhỏ bé…
…cho mùa mênh mang…
 
Trong đêm vắng vẽ ta ngồi…
những vần thơ đôi khi lửa cháy
đêm đã bùng lên
…Lặng lẽ điềm nhiên vẫn vậy…
 
Đời vẫn đôi khi như thế
Niềm vui bé bỏng nghẹn ngào
Mênh mông nước xuôi về biển
Đôi bờ chút sóng lao xao
 
Mùa thu dìu dịu rưng rưng nắng
Làn mây nhè nhẹ lững lờ trôi
Núi im phăng phắc bên trời thẳm
Còn ta lặng lẽ giữa đời…
 
Bạn hỡi khi lòng trắc ẩn
đắng cay đúng vị cuộc đời
Chẳng có niềm vui bất tận
Tìm đâu hạnh phúc muôn nơi…
 
Ta tự ru lòng mình vậy
để nghe trằn trọc bao lần
Khi tay ôm đầy nổi nhớ
tim đầy hạnh phúc…đắng cay
 
 
Có một mùa hoa thạch thảo
tím mênh mông tận chân trời
Áo vàng mùa thu rơi rụng
theo từng cánh tím rơi rơi…


LNP




 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-07 12:17:37mưa phố núi>
sư huynh làm thơ cho mùa thu đẹp quá ,nhưng buồn  ! buồn não nề luôn.
để tiểu muội hát ru anh một đoạn há.
 
" đêm nay thu sang cùng heo may
đêm nay trăng lam mờ chân mây
thuyền ai lơ lững trôi xuôi dòng
như nhớ thương ai ! chùng tơ lòng..."
 
TRÍCH CON THUYỀN KHÔNG BẾN
 
Anh có biết hát bản này không? coi bộ đúng tâm trạng anh nhất đó.
riêng em thì thích bản này hơn nè,hát tặng anh luôn hén :
 
"em có nghe mùa thu ,mưa giăng lá đổ.
em có nghe nai vàng hát dấu cô liêu.
và em có nghe khi mùa thu tới,bao ái ân bao tình thu tới
em có nghe ,nghe mùa thu nói ,hồn em ngất ngây..."
"...nắng úa dệt mi em,và mây xanh thay tóc rối
nhạt đôi môi em thơm nồng,tình yêu vương vương má hồng.
sẽ hát bài cho em và ru em giấc tối.ngày mai khi mưa giăng lưng đồi.
chờ em anh nghe mùa thu rơi ! "

trích EM CÓ NGHE MÙA THU

📎 ZoCESaY9


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 10:00:54mưa phố núi>
THU QUYẾN RŨ
 
dòng sông lặng lờ trôi ,mùa thu tới
như gọi mời như nhắc nhở buồn tàn thu
héo hắt trên môi ai những nụ cười xa vắng
như những giọt nắng vô tình bên thềm hoang xưa.
 
một ngày mưa ,xưa thu chưa tới
tiếng em cười rộn rã lòng anh
nhưng mùa thu tròng trành đổi gió
làm hồn ai ngẩn ngơ
 
bởi em có chút dại khờ
chẳng thấu nổi lòng ai đó
bởi người ta cũng thiệt quỷ quái
hù dọa con nai vàng ngơ ngác giữa rừng thơ
 
ơi hỡi mùa thu ! lá vàng chẳng làm chi nên tội
lá ơi sao cứ mãi rụng rơi
buồn theo thân phận người
như thu tàn đông tới.
 
ừ ! thì em sẽ là giọt mưa thu.
chơi vơi trên đôi mắt người
làm cơn gió mùa thu thỏ thẻ lời tình tự
vì ai em say cả hồn thu.
 
 
📎 521180887_1217433


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626




Mùa thu vẫn đó
 
nỗi buồn ta vẽ lên trời thẳm
mặc kệ hoang vu chẳng biết buồn
mùa thu xào xạc
chiều nay vàng võ cánh hoàng hôn
 
đôi khi ngọn gió còn vương vấn
xào xạc bâng khuâng chẳng muốn rời
ở đâu xa tít bên trời thẳm
thong dong mây trắng lững lờ trôi
 
nhân gian như đá trong lòng suối
cạnh nhau mà chẳng hiểu được nhau
trăm năm mòn mỏi
lặng như dòng nước dưới chân cầu
 
mượn gió mây về làm cánh võng
ta ru ta ảo mộng thu tàn
chiều ơi bảo nắng trôi chầm chậm
cho cả nhân gian thấm nỗi sầu
 
ngàn thu vàng võ về đâu
lá vàng một chiếc dạ sầu khôn nguôi…

LNP


 
 
Nhặt lại ngàn thu
 
ai bước ngàn xa chiều lá đổ
vọng buồn man mác gởi vào thu
vàng nắng xôn xao
cho mắt ai buồn trót ngẩn ngơ
 
gió vẫn lang thang tìm hoang vắng
bên bờ thương nhớ lạnh màu thu
chắt chiu từng chiếc lá vàng rơi
  hồn dâng cô đọng mấy âm vang
 
những tưởng hoàng hoa bên thềm nhớ
âm trường miên mộng gọi thu không
mới hay vàng đá ru lòng gió
rơi xuống trần gian những nét đời 
 
bâng khuâng nhặt lại ngàn thu
gởi người chiếc lá xưa ru tấc lòng...
 
Mây Trắng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
RU KHÚC
 
Ru anh vào cõi mênh mông
Ru ta nhẹ một nỗi lòng tương tư
Lá vàng mấy độ hương thu
Ôi sao mong nhớ lẻn về hằng đêm.

Nghe trăng xao xuyến bên thềm
Nghe mây thỏ thẻ êm đềm giấc thu

Trần đời ai thỏa phù du?
Về bên vách núi nghe thu ru hời.

Ạ ơi ! một giấc mơ đời !
 
 
 


📎 1295772757..nghoa_0


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenamphong626

ĐÊM NAM GIAO

Nam Giao ơi ta xa rồi trở lại
Huế vẫn trầm thành phố đã ngũ say
Nghe xa lắm tiếng gà đâu vọng tới
Ấy tiếng đời hay tiếng thở đêm nay

Huế lặng lẽ nhịp đời trôi rất chậm
Huế mơ màng lờ lững nước sông hương
Huế u mặc thả hồn lên xứ Huế
Huế nơi đâu ơi Huế cả đêm trường

Đêm xanh thẩm Huế chìm trong yên lặng
Trời rất cao khi nắng tắt lâu rồi
Trong đêm tĩnh ta nghe hồn nặng nặng
Khẽ gọi thầm đêm Huế...Huế yêu ơi

                                               Lê nam Phong


Huế Yêu Ơi!
 
Ta trở về rồi thăm Huế đây
Kinh thành triều Nguyễn vẫn ngủ say
Thuyền ai lờ lững sông Hương đó
Chở ánh trăng vàng hay gió mây?
 
Huế mộng mơ nên Huế nhiều trầm mặc
Huế u buồn nên Huế đậm chất thơ
Huế mơ màng như gái thời xuân sắc
Và thâm sâu cổ kính tự bao giờ
 
Như chiếc khăn sông Hương quàng trên cổ
Huế dịu dàng tha thướt ngắm mây trôi
Thiên Mụ đâu đây chuông vang vọng tới
Là tiếng đời hay tiếng gọi... Huế yêu ơi!




Thơ bạn hay lắm, xin được hoạ cùng bài này nhé!


Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-03 15:50:20mưa phố núi>
Trích đoạn: lenamphong626

ĐÊM NAM GIAO

Nam Giao ơi ta xa rồi trở lại
Huế vẫn trầm thành phố đã ngũ say
Nghe xa lắm tiếng gà đâu vọng tới
Ấy tiếng đời hay tiếng thở đêm nay

Huế lặng lẽ nhịp đời trôi rất chậm
Huế mơ màng lờ lững nước sông hương
Huế u mặc thả hồn lên xứ Huế
Huế nơi đâu ơi Huế cả đêm trường

Đêm xanh thẩm Huế chìm trong yên lặng
Trời rất cao khi nắng tắt lâu rồi
Trong đêm tĩnh ta nghe hồn nặng nặng
Khẽ gọi thầm đêm Huế...Huế yêu ơi

                                               Lê nam Phong






HUẾ XƯA

ước gì là những hạt mưa  bay !
phất phơ trên kinh thành Huế
cổ xưa của ngút ngàn thương nhớ
một thời ảo mộng xa xưa.

Huế trầm mặc u buồn theo những cơn mưa
mang bóng dáng ưu tư trầm lặng
như những vần thơ anh huyền ảo thực hư
đắm đuối hút hồn người cô lữ

ước một lần cùng anh thăm Huế xưa
thăm con đò nhỏ câu hát đưa
à ơi ! câu hát nghìn năm trước
thấm đẫm trong em nỗi mong chờ.

Huế bây giờ ,của anh hay của em?
hay chúng ta cùng nổi nhớ Huế mình
ngàn năm cổ kính mộng mơ Huế
ngàn đời em đuối trong thơ anh.


📎 1


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-03 17:21:33lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

xóa
 



cancel


Bài hát có còn trong ký ức…
thơ ngây thủa ấy có dâng trào…
đã quên đã gửi vào hư ảo…
xóa sạch xa xăm một thủa nào…?
 

 
 
Có những đêm
 
có những đêm ta vượt qua thăm thẳm
thấy muôn trùng sóng vỗ dội thênh thang
cỏ cây vui lay trời đất nhẹ nhàng
nghe len lén tình thơ say sắc hương

người vượt qua đêm sa mạc hoang đường
ta trở lại bên kia đời xa lạ
ươm hạt nồng nàn xanh tỏa hương hoa
giọt khiết tinh trong suốt lệ đôi hàng

ai vẽ lại con tim nét dịu dàng
cho ngời đôi mắt ấy điệu gian nan
chan chứa môi cười tình tỏa sáng
một thời ta rạng rỡ tựa bình minh

không gian hẹp vỡ từng phiến rung mình
như tâm khúc đạo buông ngang lưng đời
ta đành thôi... vui với khóc cùng người
trên dòng sống ta chan hòa nhịp thở ...
 
Mây Trắng
 


Trời vô thanh…
 
Bao ngày nóng nực trời oi bức
mặt nước sôi tăm cá cũng buồn
da Trời xanh ngắt như lòng biển
mây trắng về trời bặt tin luôn
 
nam ròng sông suối trơ lòng đá
nắng đổ hào quang mắt mẹ già
gió thổi cành khô khua lốc cốc
người đi xiêm áo bỗng thêm ra
 
trời ơi mây trốn đi đâu vậy
để cả trần gian nắng rối bời
tận cùng mây gió bao lần hỏi..?
đá núi trầm ngâm chẳng trả lời…
 
gió đã gào lên quá nhiệt thành
hỡi này mây trắng, hỡi trời xanh
đá dâng bạc phếch lên trời thẳm
trầm ngâm dấu lặng…cõi vô thanh…!
LNP
Đăng nhập để trả lời
0
bữa nay mpn ăn...bí
anh chị mông lung quá !không hiểu gì cả,sao họa
nhất là lnp đó.em chịu thôi.đăng ,xóa anh làm ảo thuật hả.
xin bỏ lỗi em gái tội ngây ngô hỉ.sư huynh dường như đang có lửa.
cứ tiếp tục sáng tác nhé ! chổ nào em hiểu sẽ nhảy vô họa cho vui hỉ


Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ THÁNG BA (DL)
 
Tháng ba vẫn sụt sùi trong giá lạnh
tựa hôm nào lũ giặc cướp Gạc Ma
Những người lính đã hiến mình cho Tổ quốc
Dẫu Gạc Ma…chưa trở lại núi sông nhà
 
Tháng ba bữa tiệc ngàn mâm cổ
những kẻ cuồng ngông xé lụa đổi tiếng cười
Những phận người hắt hiu hơn chiếc bóng
không đủ hai ngàn mua một ổ mì không…
 
Tháng ba hoa gạo như tay vẫy
cháy tận trời cao mơ ước thế gian này
Kẻ giàu có ném tiền qua cửa sổ
như cố cứa vào lòng đau khổ của nhân gian…
 
Tháng ba men rượu còn ngây ngất
đắng tận tâm can phù phiếm của cõi người
lãng đảng sương mờ đời lãng đảng
ngất ngây phù phiếm ngất ngây say…
 
Tháng ba nước mắt đời tuôn chảy
kẻ long đong xoay xở kiếm việc làm
và kẻ có vung tiền chơi suốt tháng
phấn son nhạc rượu thật hoang đàng
 
Tháng ba như kiến bò trong tóc
cuộc đời đôi cực khéo vậy ư…
Kẻ có đốt tiền khoe ảo vọng
và kẻ lầm than cứ mịt mù…
……..
Mùa xuân ẩn ý còn đây đó
hoa còn lộng lẫy góc vườn con
Âu lo rượu chẳng buồn tay với
đầy khuyết non sông choán ngập hồn…!
 
lnp 
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
TỔ QUỐC LÀ TỐI THƯỢNG…
 
Ta phải gọi chúng là gì đây hỡi…
Bọn đến nhà cướp đất của ông cha
Biển ta dân chẳng quyền sinh sống
Đảo ta chúng dựng mốc Trung Hoa…
 
Sao chẳng gọi chúng là quân xâm lược
Lũ côn đồ xâm lược cướp nước ta
Quờ quạng u mê mười sáu chữ
Giật xuống quăng đi mới gọi là
 
Phải định nghĩa: Đó là quân xâm lược
Dựng chói loà hào khí Việt Nam ta
Lũ bành trướng đừng hòng xâm phạm được
Một ngọn rau tấc đất núi sông nhà
 
Máu lính biển đã hoà vào sóng biển
Lúc ôm cờ Tổ Quốc tại Gạc Ma
Chúng bắn thẳng và cướp cờ Tổ Quốc
Uất hận còn nguyên vẹn giữa tim ta
 
Nỏ thần câu chuyện ngày xưa cũ
Lẫn lộn bạn thù nên nước mất nhà tan
Nỏ thần giờ đã trong trong hồn Việt
Rỏ bạn thù mới giữ được giang san
 
Núi sông đất nước là muôn thủa
tối thượng thiêng liêng phải giữ gìn
chớ lầm "hữu hảo" cùng quân cướp
chớ dại "vinh thân" hại nước mình
 
Không sợ sệt mới là con dân Việt
Biết yêu thương nhưng biết chế nỏ thần
Khi dân nước đã đồng lòng quyết đánh
Chuyện ống đồng chỉ một sớm mùa xuân…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 09:23:23 bởi lenamphong626>
CHUYỆN RƯỢU… 
(Tặng Quang Sơn…) 

Bạn về xứ Huế xây nhà mới 
Khởi móng chưa xong nhớ bạn bầu 
Quà Huế chỉ vài cân cá biển 
Vậy mà lướt khướt quắc cần câu 

Câu chuyện lan man bạn gật gù 
(Tham tiền có lẽ Việt mình ngu) 
Biên giới bây giờ dân Trung Quốc 
Thuê hết đang trồng giống cao su 

Rồi chuyện vòng cung Cuốc xơ cơ 
Ông Xít ta lin thật bất ngờ 
Khéo dùng thuốc nổ chơi tăng Đức 
Thành đống sắt tàn gục ngẩn ngơ 

Quanh quẩn chạy qua ông bạn Lào 
Mấy năm nay đã khác làm sao 
Bỏ Kíp* bây giờ quen với Tệ* 
Nĩ hảo** xem ra khá ngọt ngào… 

Tiu nghỉu quay về Việt Nam Ta 
Đâu rồi hào khí họ Đông A 
Cứ nhẫn thế này e đến nhục… 
Nó cướp… mà ta chỉ cười xòa… 

Chẳng ai khen bạn khổ đường xa 
Con cá mấy cân có ít là 
Nướng… lẫu còn thêm song cháo nữa 
Chỉ tức… cành hông chuyện nước nhà… 

Câu chuyện loanh quanh vẫn thế thời 
Mấy ngàn năm lẽ…vẫn vậy thôi 
Bao giờ súng giặc kề tai nổ… 
Khẩn khoản mới mời đến chúng tôi…!
 

lnp 
*Kíp: Đồng tiền Lào, Tệ là Nhân dân tệ tiền Tàu 
** Chào (Tàu
Đăng nhập để trả lời
0

VÔ ĐỀ
 
Mắt vô định lúc tâm thần phân liệt
Tâm rổng không khi hết lẽ yêu đời
Am mây Trần cấu hương còn thoảng
Phố thị Vô ưu đã mĩm cười…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
MUA CÁ…
 
Chiều nay đi chợ cá ven sông
Chợ cóc may ra có cá đồng
Lành rẻ món này ưa ý ảnh
Nướng chiên thứ ấy đẹp dạ ông
Chọn mãi cũng ra mồi ưng ý
Ăn chắc đôi phen điện hỏi chồng
Tiện thể mua thêm cân cá lẫu
Cuối tuần bạn nhậu chắc là đông…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0

LÒNG VÒNG…
 
Ô cái gì cũng là Trung quốc cả
Từ áo quần xe cộ đến đồ ăn
Ba cấm con xài hàng trung quốc
Đài báo khuyên dùng biết mần răng
 
Như một thủa dân ta căm thằng Mẽo
Nhưng mơ xài tiền Mẽo cả đấy thôi
Phù du vật chất con yêu ạ
Yêu ghét tâm ta chín rỏ mười
 
Nếu như không thể…thôi dùng tạm
Mình nghèo súng đạn có bao lăm
Súng cướp nã vào quân ăn cướp
Binh pháp cha ông có dặn rằng…
 
Đất nước giàu lên vật chất đầy
hàng Tàu hàng Thái cả hàng Tây
phú quý bây giờ ra lễ nghĩa
chỉ riêng Tự trọng đã xa bầy…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
CÁ TÍNH
 
Em biết đấy anh là người cá tính
có bao giờ đồng bộ áo quần đâu
người cá tính có ưa gì đồng phục
mãi quần xô giày cỏ áo phai màu
 
Nguời cá tính yêu đương đầy cá tính
chẳng xô bồ hươu vượn chẳng ga lăng
anh đặt tay em lên ngực trái
Ở đó tình em mãi vĩnh hằng
 
Hoa cau nở trắng quanh vườn nhỏ
Lối nhỏ chờ ai cỏ nát nhàu
Mùi hương như đẫm vào trong tóc
Vườn cũ xa rồi vẫn nhớ nhau
 
Một thời tồng tộc xe phanh lốp
Ta chở em đi mối tình đầu
Mùi hương con gái vòng tay ấm
Chung thề hò hẹn chuyện mai sau
 
Giữa mùa xuân đẹp ngày xuân đẹp
bồi hồi bỗng nhớ thủa mình quen
Em ạ đường đời trăm vạn lối
cá tính anh tìm một lối…em…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0
VẪN VƠ…
 
Bỗng dưng ta chẳng là ta nữa
Là lúc bâng khuâng lạc thiếu thời
Nắng giục bàn chân ra đầu ngõ
Mưa xui đuổi bắt cuối bãi bồi…
Tuổi thơ ơi…
…tuổi thơ ơi…
gửi cho mây trắng một đôi lời
bâng khuâng xa lắc cuối trời ngày xưa…
Nhung nhớ ngày thơ…
…khắc khoải ngày thơ
lòng riêng nhung nhớ mấy cho vừa
vấn vương chỉ tiếng gió đưa mái ngoài
Hỏi ai mà biết có ai
tháng năm dài…
…tháng năm dài
kìa lão thời gian có đợi ai
…chỉ còn cơn gió bên tai thì thầm
Ôi sớm xuân nay chợt ấm nồng
Ngoài vườn sắc lá mướt mùa xuân
Thấy cây trẻ lại cùng xuân sắc
Khắc khoải ngày thơ xót cả lòng…
…thấy gì không…
…thấy gì không…
gió xuân hây hẩy giục tấc lòng
nhìn hoa tươi thắm mơ mòng…vậy thôi…
ngày xưa đã gửi cuối trời
ta còn lãng đảng giữa đời với xuân…
…hoa đầy sân…
…nắng đầy sân…
và ta đầy ngập bâng khuâng thiếu thời…!
 
lnp
 
Đăng nhập để trả lời
0