📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Đôi khi ngọn gió...

1.620 trả lời, 204.871 lượt xem — Trang 26 / 55
GIẬT MÌNH...

Muốn tựa trích tiên lánh cõi đời
Lẫn vào trong núi mặc rong chơi
Giật mình nghe bảo rừng đâu nữa
Lâm tặc thi nhau phá sạch rồi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ ĐỀ

Kim cổ bao nhiêu chuyện bi hùng
Chạnh lòng chẳng khỏi mắt rưng rưng
Mạt lộ về trời xưa đã thế
Mà nay tiết liệt biết còn không...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
(Hoạ tiếp với Bác Trần Lầu và Bác Trúc Sơn)
(MÙA XƯA LỖI HẸN)

Tranh, ngói đành thôi sự lỡ làng
Mong gì hoà hợp với trúc, giang
Hữu duyên ngàn dặm nào cách trở
Vô duyên khối kẻ lệ chứa chan
My Lăng ông lái còn say khểnh
Bến đợi chân chồn gã thiếu lang*
Đã không thoả được bình sinh chí
Thì cứ yêu đời chẳng thở than...!

lnp
.........
* Thiếu lang: Chàng tuổi trẻ

Đăng nhập để trả lời
0
(Hoạ tiếp với Bác Trần Lầu và Bác Trúc Sơn)
(MÙA XƯA LỖI HẸN)


Lại kể ngày xưa chuyện lỡ làng
Anh hùng một chuyến vượt Ô giang
Đã lên tột đỉnh trần gian đó
Thất thế đêm này lệ chứa chan
Cai Hạ thương thay người liệt nữ
Ô Giang mạt lộ tiếc Hạng lang
Bốn bề khúc Sở nghe văng vẳng*
Liệt nữ, anh hùng luống thở than

lnp
.............
*Hạng vương đóng quân ở trong thành Cai Hạ, binh ít, lương hết. Quân Hán và quân chư hầu bổ vây mấy vòng. Đang đêm, Hạng vương thức dậy nghe quân Hán ở bốn mặt đều hát giọng Sở, Hạng vương kinh hoàng, nói:Hán đã lấy được Sở rồi sao? Sao mà người Sở lại đông như thế?
Đêm đó Hạng vương uống rượu trong trướng cùng mỹ nhân Ngu Cơ. Hạng vương đau đớn cảm khái làm bài thơ, được đời sau gọi là bài "Cai Hạ ca":
Hạng vương ca mấy lần, Ngu Cơ múa kiếm, hát hòa theo.Rồi Ngu Cơ tự vẫn. Tương truyền nơi máu bà đổ xuống mọc lên một thứ cỏ hễ có rót rượu gần bên thì cỏ múa lả lướt như Ngu Cơ trong tiệc rượu của Hạng Vũ. Người ta gọi cỏ ấy là "Ngu mỹ nhân thảo".Theo Sử ký, khi Ngu Cơ chết, Hạng Vương khóc chảy nước mắt, tả hữu đều khóc, không ai có thể ngẩng lên nhìn.
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU THU

Tự dưng buồn nhẹ thu rồi đấy
Vợ bỗng bâng khuâng đứng cạnh chồng
Ly rượu chờ ai không biết nữa
Nỗi lòng bâng khuâng

Em ạ chiều nay có muộn về
Nắng vàng còn dắt dưới hàng my
Bâng khuâng trời đất mênh mang thế
Thu vàng đê mê...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
(Lỡ tay hoạ tiếp MÙA XƯA LỖI HẸN)

VŨ ĐẠI, ĐẠI HOÀNG

Quay lại ngày xưa với chuyện làng
Đại Hoàng vẫn đó với Châu Giang*
Thanh vắng đường quê trầu mướt lá
Rộn ràng thoi dệt ý chứa chan
Lò ghạch đâu rồi ơi Thị Nở
Lương thiện nhưng mà...hỡi Chí lang
Bảng lảng chiều thu nhà Bá Kiến
U buồn như thể...vẫn thở than

lnp
.............
Làng Vũ Đại - một làng quê nghèo nằm bên con sông Châu Giang hiền hòa đã được Nam Cao biến tấu từ cái tên thật của làng Đại Hoàng, xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam.
Đăng nhập để trả lời
0
QUÊ HƯƠNG

Quê hương là thủa con chờ mẹ
Cánh võng ru êm tuổi học trò
Xào xạc hàng tre con đường nhỏ
Mong ngóng mẹ ơi suốt mấy giờ

Con dẫn em ra tận cổng làng
Từ xa thấy mẹ đã reo vang
Dập dờn sóng lúa hồn phơi phới
Chân chạy như bay dưới nắng vàng

Những chiều im ắng mùa thu chín
Tiếng gà bất chợt tỉnh giấc say
Nhìn ra sân vắng buồn không nói
Thoang thoảng hương cau cánh rụng đầy

Quê hương ngày ấy sao hồn hậu
Sắn khoai mộc mạc chở che nhau
Đêm hè ríu rít bầy chân đất
Cơm cháo qua loa kịp trống chầu

Rồi lớn xa quê đến tận giờ
Biết tìm đâu nữa những ngày thơ
Cảnh xưa đã khác người xưa khác
Còn trong ký ức giữa giấc mơ...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ VỀ ĐẠI LẢI

Đại Lải ngày xưa chửa nhạt nhoà
Chứa chan kỷ niệm tuổi thơ ta
Nước xanh cảnh đẹp bao nhiêu cá
Lâu lắm chưa lần lại ghé qua

Đầm Vạc, đầm Dưng một thủa nào
Chai Chai, Chẩm Chục bổng nôn nao
Bạn ơi nơi ấy ngày thơ trẻ
Khéo nhắc chi cho dạ cồn cào

Nước mây năm tháng còn vương vấn
Ta vẫn xa xôi có lẽ nào...!

lnp
................
Cảm ơn NBH về bài thơ (Tuy chẳng dành cho tôi)
Các Đầm Đại Lải, đầm Vạc, đầm Dưng, Đè Hoa...là nơi gắn với tuổi thơ tôi, ngày ấy bộ đội thiết giáp thường luyện tập ở đây chúng tôi hay chạy theo bắt cá, chai chai, chẩm chục...bên bờ đầm Vạc có viện Quân y 109, chúng tôi thường vào hát cho các chú thương binh ở đó và được lên các thuyền (thuyền điều dưỡng thương binh ngày ấy đến mấy chục chiếc, mỗi thuyền chở khoảng 8 – 10 người) của bệnh viện đi chơi đầm.

Đăng nhập để trả lời
0
ĐẦU GỐI

Tụ tán chi cho não dạ người
Đến, đi, năm tháng luống chơi vơi
Đôi khi ngồi nhớ ngày thơ ấu
Sờ gối thương thay có rã rời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
ÁC - NHẤT TÀU...

Thiên hạ còn ai ác bằng mày
Miễn sao cướp được chẳng ghê tay
Dân đen-con đỏ sao mày nỡ
Lằn tên hòn đạn chịu hoạ này

Biển đông sôi sục nồi canh hẹ
Tàu ngầm tàu nổi đủ quốc gia
Ác nhất thằng Tàu xua tàu cá
Làm bia đỡ đạn nghĩ không ra...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Chị Thi Hoàng và Bạn Nguyễn Bá Hoà làm Phong này bất giác lại ngâm nga câu thơ của nhà thơ tài hoa Quang Dũng:
"Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Lên núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng"

Ngày xưa ra bắc Phong ở Tam Dương - Vĩnh Phú ngay chân Cầu mới (nay chắc đã đổi thay, mấy lần xuyên Việt tìm không thấy) chị ạ. Xin được mượn ý thơ Quang Dũng tỏ lòng mình.

Bao năm nỗi nhớ về quê Bắc
Đầm Dưng đầm Vạc một bên lòng
Nhớ bạn phù sa lưng bạc phếch
Mắt cười răng trắng nước mênh mông

Đầm Vạc ngày xưa ta tuổi nhỏ
Cần trúc con con lướt suốt đầm
Thách nhau bắt cá ai nhiều nhất
Thua tài thêm đá bỏ lên cân

Xa rồi xa mãi ngày thơ ấu
Biết đầm giờ nước có mênh mông
Mãi mê theo cá ra sông lớn
Chân hụt, cần quăng cá lại đầm

Ừ đã xa rồi xa lắm lắm
Mảnh hồn tháng tháng lại năm năm
Mỗi tin đất Bắc hồn lưu luyến
Nhớ xưa nhớ bạn...tóc phai dần...!

lnp
.............
Ngày ấy chúng tôi dùng cần trúc nhỏ bẳng ngón tay cái (trẻ con) dài cỡ 3m đi càn cá. Cá Diếc, cá Dưng đầm Vạc đụng cần thường chui xuống bùn và bị cần đè chặt, cứ lần theo mà bắt, một chiều có thể được vài cân. Đứa vụng bỏ thêm chai chai, chẩm chục, đá, bùn...ăn gian.
Chị Thi Hoàng thế là ngày xưa chị đã là người lớn còn em thì trẻ con nhưng kỷ niệm miền quê ấy chẳng phai tàn chị nhỉ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ tiếp MÙA XƯA LỖI HẸN cho đủ trực...

Rãnh rỗi hôm nay trở lại làng
Qua cầu sông Hiếu khỏi đò giang
Bến xưa tấp nập ghe bầu đổ
Tiêu điều chẳng khỏi lệ chứa chan
Chợ Hôm đỏ mắt buồn cô lái
Đông Hà vắng bặt bóng ngư lang
Trẻ hướng thị thành đi mất hút
Già trông con nước miệng thở than

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
TUỔI THƠ TÔI

Muổm, sấu, sau sau, dọc, vải, xoài,
Nhãn, chay, thị, ổi, nhót đỏ tươi
Mùa thu se sắt vào hương trám
Cá đồng trám ỏm nhớ lắm thôi

Nhung nhớ bao nhiêu chẳng thành lời
Chợt nghe chị gọi Vĩnh Yên ơi
Thậm Thình, dốc Láp bàn chân mỏi
Mà giữ trong tim đến trọn đời

Nhớ những mùa mưa nước ngập đồng
Trèo cây báng súng nhảy bông nhông
Ham chơi suốt buổi trong làn nước
Mẹ mắng đêm về rổ trống không*

Nhớ đất Tam Dương nhớ bưởi đào
Nhớ ngày đi học thật vui sao
Sắn lùi thơm cả mùa đông lạnh
Trận giả thua to bụng cồn cào**

Lem luốc sắn lùi quên cả học
Lại thành nỗi nhớ tuổi thơ ngây
Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ...?
Lại được thơ ngây...lấy một ngày...!

lnp
...............
* Thời bao cấp nhà nào cũng nuôi heo, lũ trẻ con chúng tôi tan học là đi hái rau Trai, vớt rong...
** Mùa đông đốt đống nhấm nướng sắn, lũ trẻ con chia hai phe đánh trận giả, thua thì nhịn...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-15 10:59:07lenamphong626>
Hoạ - VỊNH HÒN NON BỘ 1

Cướp công tạo hoá dựng nên hình
Nhấp nhô non bộ thế mà xinh
Cheo leo tùng bách đầu non bạc
Lắt lẻo cầu treo đá chung chinh
Xanh mướt sườn non cây uốn éo
Chập chùng đá dựng nước lung linh
Cạnh non thấp thoáng ngôi chùa đẹp
Trầm tư cặp hạc đứng nghe kinh

lnp


Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ - VỊNH HÒN NON BỘ 2

Nho nhỏ hòn non bộ ẩn hình
Có chuà có tháp bé xinh xinh
Có tiên xuống ngự bên bàn đá
Có cầu độc mộc đá chung chinh
Trong thung có cả đàn tiên hạc
Dưới dòng bóng núi hiện lung linh
Lão hổ cọ mình bên vách đá
Ông tiều thong thả nghĩ mà kinh

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ - VỊNH HÒN NON BỘ 3

Lựa đá tay ta tự ghép hình
Hình non dáng núi nhỏ mà xinh
Cũng Ngũ Đài Sơn mây thấp thấp
Cũng Bồng Lai cảnh đá chung chinh
Mến cảnh hạc tiên về ít cặp
Đất lành một tháp nắng lung linh
Bậc đá quanh co theo dáng núi
Ẩn chìm chùa cổ cá nghe kinh

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
LẤY NHÂN MÀ DỤNG

Dụng nhân như mộc lẽ xưa nay
Cốt yếu người xưa dạy Trí đây
Như mộc dụng nhân tình e thiếu
Như nhân dụng mộc xẻ run tay
Đụng đâu dùng đó e mình ẩu
Đụng đó không dùng ấm ức thay
Mộc nhân nhân mộc đều Nhân cả
Trí Tín thêm vào mới tuyệt hay...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THỪA...

Khế ổi ganh đua tuổi học trò
Ngày xưa...
Dành nhau quả ổi tai chưa rụng
Chát xi chát xít cũng không chừa
Bây giờ...
Khế ổi bao nhiêu nói cho vừa
Chẳng ai tranh cướp thấy cũng lơ
Hỡi ơi năm tháng buồn vui lạ
Gối mỏi còn trơ một chữ: Thừa...!

lnp

Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN

Đất hẹp nên chi biển gió ngàn
Ngàn năm vấn vít với giang san
Theo mẹ Hoành Sơn còn nhớ bố
Về cha Đá dựng cháy tâm can*
Trời Nam linh khí còn nguyên đó
Rợ Bắc đừng quen thói làm càn
Mười ba lần đến cong đuôi chạy
Thêm lần này nữa cũng tan hoang...!

lnp
..........
* 50 người con xuống biển theo cha, chắc vô cùng nhớ mẹ bèn dựng đá, đội nước thành hải đảo ngóng về đất liền.
Đăng nhập để trả lời
0
TẶNG CON GÁI THUỲ ANH, THỤC ANH
(Niên học 2012 - 2013)

Nghiên bút co ro mấy tháng hè
Thôi đừng ngủ nướng nữa con nghe
Tiếng ve đã tắt ngoài hiên vắng
Mùa thu đến hẹn đã quay về

Khai giảng cho con đã sẵn sàng
Mấy ngày vất vả chị lo toan
Mùa thu ươm nắng ngoài sân vắng
Nhớ lũ chim non nắng đã vàng

Thôi đã hết mùa hoa phượng đỏ
Trống trường sắp sửa lại ngân vang
Gió thu có lật từng trang vỡ
Nhớ bảo rằng con đã sẵn sàng

Chớ có ham chơi nhớ học bài
Mai sau khôn lớn có tương lai
Lời ba lời mẹ con ghi nhớ
Muốn giỏi đầu tiên phải miệt mài...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-17 08:55:24lenamphong626>
VỌNG THỜI GIAN

Vô định thời gian lẽ vậy rồi
Không tiền chẳng hậu bạn hiền ôi
Hồng hoang đôi nét trên tờ thắm
Kim thời ngụp lặn vẫn đang bơi
Ngàn sau mờ mịt nào ai thấy
Chạnh mình ngao ngán với đơn côi
Đã biết trăm năm là hữu hạn
Thì buồn chi lắm kệ đời thôi

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
LẠI MỘT MÙA THU...

Phóng mắt bâng khuâng tận cuối trời
Lại mùa thu đẹp nắng rơi rơi
Sân thu xào xạc chiều thu vắng
nhạc lòng chơi vơi...

Nắng cứ khơi khơi xuống cõi đời
Muôn lòng khơi vơi
Hồn thu chừng đẫm bên bờ vắng
nhịp chèo buông lơi...

Nhớ những chiều thu thủa thiếu thời
Chợt buồn xào xạc lá thu rơi
Bâng khuâng trời đất vàng trong nắng
một mình ta thôi...

Lại một mùa thu nữa đã về
nắng vàng đê mê...
Nắng ơi đừng tắt chiều đi nhé
ủ buồn sơn khê...

Năm mấy mùa thu đã đi rồi
Biết còn được mấy thấy thu rơi
Lá thu xào xạc bên song lạnh
hồn nai phương trời...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THU NGẪM...

Nhìn lá vàng rơi ngẫm cuộc đời...
...mai này vậy thôi...
Không dưng tỉnh giấc đêm thanh vắng...
...lá vàng vẫn rơi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
CÙNG THU...

Tỉnh thức bâng khuâng tận cuối trời...
...biết là thu thôi...
Mai này ta có rời nhân thế...
...chắc mùa lá rơi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
THIỆP THU...

Thấy thiệp mùa thu lá phát rồi...
...ngắm vàng rơi rơi...
Đêm nghe làn gió se se lạnh...
...ừ thu đến rồi...!

lnp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-15 06:40:35Mộng Liên>
Trích đoạn: mây trắng

 
Trăng cổ tích

ai mang tơ lụa giăng huyền ảo
trên nẻo người về lối hoàng hôn
vương cánh lá chút hồn rơi
nhạt nhòa chiếc bóng cuối trời hoang mang 

xa xa lạnh thổi xao mành trúc
gió vỗ về tay chạm hương mơ
tiên thi thảo khúc lạ lùng
tiếng cầm ảo vọng cay nồng tri âm 

ngập ngừng dấu ngọc bước thuyền trăng
khói tỏa ngàn sao nghe rưng rưng
thư hương như lạ như trong
như hồn hoa gấm mênh mông cõi đời… 

Mây Trắng

 
Trăng huyền ảo
 
Khói cuộn tỏa lung lay mờ ảo
Trăng đầu ghềnh chếch bóng nghiêng nghiêng
Lả lơi là ánh trăng tà
Xua mây đuổi gió ngà ngà men say
 
Một làn gió nhẹ hây hây thổi
Một mảng tình riêng ai với ai
Xui chi một nổi ai hoài
Bỗng không lơ lửng trôi dài tháng năm
 
Giăng chi một sắc tơ óng ả ?
Để thuyền tình buông thả về đâu.
Nàng Trăng ánh Ngọc cưỡng cầu
Nữa in đáy nước nữa soi vách tình. 


📎 thumbnailCAUDF30U
ước ta được như hoa sen trắng
từ bùn mà chẳng nhuốm tanh hôi
Đăng nhập để trả lời
0

 
Chắc là mùa thu…!
 
Em hỏi ta
Mùa thu là gì ấy nhỉ…
sao lòng bâng khuâng…?
 
Em có thấy lá vàng đôi chiếc
nắng vàng đầy sân
lòng không tiễn biệt
mà buồn rưng rưng...
Đôi làn sương mỏng gieo nhè nhẹ
ý trời vu vơ…
không gian u uất buồn khôn tả
thi nhân dừng bút lắng tơ trời
nghe như còn vẳng từ đâu lại
tiếng hờn người xưa...
Trời xanh xanh tận vào sâu thẳm
biết là đã thu….
 
Ôi có một mùa không tiễn biệt…
vẫn buồn vu vơ…
và có những đêm dài không ngũ
u hoài với thơ…
Em hỏi ta gì ấy nhỉ…?
….Chắc là mùa thu…!
 
lnp

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 19:19:19mây trắng>
Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng




Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng


.......
Chiều hoàng hôn lặng lẽ

buồn như tiếng thở dài

của thời gian thả vào cuộc sống...





Cung trầm sâu lắng

 


 
Mắt nâu đừng tiếc ngày xanh nữa

 
mây trắng qua cầu chim đã bay

 
gió sẽ dừng chân miền u tịch

 
với cả buồn vui những tháng ngày

 


 
chiếc cầu đôi lứa ngày xanh

 
mắt nâu ơi có để dành được đâu

 
biển xanh đã hóa nương dâu

 
áo xưa đã bạc một màu thời gian

 


 
tàn canh nghe những bàng hoàng

 
ngỡ ngàng nghe khúc hân hoan thủa nào

 
biết lòng còn chút xôn xao

 
nghe hương cau thoảng bay vào giấc mơ

 


 
kể từ tay dệt vần thơ

 
nhiều khi khắc khoải mong chờ cố nhân

 
tơ lòng đàn tắt khúc ngân

 
phương trời còn tiếng tri âm vọng về

 


 
biết lòng vằng vặc sao khuê

 
tiếng thu như giục tái tê dạ sầu

 
biết là mây trắng về đâu

 
thong dong chớ vội qua cầu mây ơi

 


 
hãy xem này bức tuyệt vời

 
cánh chim mờ nhạt cuối trời thu phong

 
dẫu cho muôn dặm bụi hồng

 
còn xanh ngắt cả bầu không thu vàng

 


 
người ơi mây trắng mang mang

 
lá thu mấy chiếc mùa sang bồn chồn

 
tình thu bàng bạc cô đơn

 
gió thu lạc tận hoàng hôn bên trời

 


 
chiều thu khúc nhạc chơi vơi

 
thu nay mây trắng rối bời lòng ta

 
bao giờ mây trắng lại qua

 
để cùng dạo bước sơn hà với thu

 


 
để nghe dưới ánh trăng mờ

 
cung đàn ẩn nguyệt người thơ phổ vào

 
để nghe mười ngón xanh xao

 
tri âm khúc nhạc vỗ vào trời xanh

 


 
xa xôi xa lắm thôi đành

 
câu thơ gửi áng mây lành ngàn năm…


&lt; Sửa đổi bởi: lenamphong626 -- 16.7.2011 23:29:31 &gt;
 





Phong vân nhã khúc 
 
mây hỡi ngang trời nghe gió vương
xanh xao vang đọng thoáng trầm hương
người xa xôi lắm xa nhung nhớ
hay tiếng người xưa khúc đoạn trường

thu vừa rớt nhẹ bên đường
đã chênh vênh bóng người thương cuối trời
bước chân ai đọng lá rơi
về ngang lối gió vang lời tâm giao

hương còn vời vợi thuở nào
màu vô biên đã dạt dào mắt nâu
nhớ nhau ánh nguyệt dãi dầu
để lời năm tháng bạc đầu chưa phai

chờ người giọt lệ chia hai
sương phai tóc gió bên vai ngậm ngùi
ai đem ngân khúc bồi hồi
điệu thu vàng trải bên đồi mộng du

phải chăng trăng vọng tình ru
nên người lóng lánh sắc thu nguyệt cầm
bâng khuâng xưa vết lăn trầm
nay trời xanh thắm ngọt ngào tiếng ngân

gió ơi sao trải bạt ngàn
hỡi mây sao đẫm nhạc vàng thiên thu
ai về qua lối phù du
để thơ bàng bạc vào thu ngỡ ngàng

lá rung trong gió dịu dàng
mây mùa thu chợt bàng hoàng thinh không
tiếng xưa gọi giữa mênh mông
gió chơi vơi cuốn mặn nồng hồn ai

đậm đà đáy mộng tàn phai
bao trăm năm chợt loang dài bể dâu
bóng hình thu đọng mắt nâu
mai sau cuối gió chờ nhau ngậm ngùi

nghiêng trăng buông khúc đầy vơi
thu phong ngàn nỗi mộng đời tương giao
trầm hoan gảy khúc xôn xao
chơi vơi quyện áng mây vào gió thu
 
này người mấy kiếp phù du
phong vân còn đó khúc ru nguyệt cầm ...

Mây Trắng
 




Tiếng đàn tri âm

Tiếng thương tha thiết phương trời
để cho cơn gió giữa đời ngẫn ngơ
phong vân này một khúc thơ
trong mây trong gió ai chờ đơị ai…

tưởng rằng thu đã lạt phai
để cho mây trắng ai hoài tháng năm
cuối mây còn sáng vầng trăng
để cơn gió thổi bâng khuâng giữa đời

gió đưa nỗi nhớ về trời
thong dong mây gặp những lời thiết tha
về đâu mây trắng ngày qua
gió còn mãi miết lời ca ngại ngần

có phong trần giữa phong trần
còn phù vân giữa phù vân cõi đời
lá vàng giọt nắng thu rơi
mộng vàng tận cuối chân trời hoàng hôn

cùng trăng mây chẳng cô đơn
cùng mây gió hết nỗi hờn hoang vu
bên trời một chút ảo hư
cũng là mộng đẹp về ru giấc nồng

mây đi muôn dặm tịch không
gió đi một bước đã hòng vi vu
đỉnh non dồn lấp mây mù
cuối đường quét lá mùa thu ngập tràn

riêng lòng còn mộng trần gian
để mùa thu bổng nhuộm vàng ưu tư
biết hồn ngọn gió hoang vu
thổi vào mây trắng buồn thu muôn đời

biết thơ còn khúc chơi vơi
nữa theo mây trắng bồi hồi bước chân
chiều nay trên bến phù vân
mắt xanh người có mấy lần tương tư

biết trăng mờ ảo bây giờ
với thu trăng cũng ngẫn ngơ nỗi buồn
nguyệt cầm ơi khúc cô đơn
ngàn năm vỗ mãi tiếng hờn vào thu

người ơi phiêu lãng sông hồ
nghe phong vân khúc hồn thu bớt sầu…


 
 
Hẹn ước tương phùng
 
lung linh nhật nguyệt vào thu
màu bâng khuâng ấy tình ru đất trời
gió rung xao xuyến trùng khơi 
mây buông vời vợi ngàn lời tri giao

hoàng hôn ưng ửng má đào
hồn say ngơ ngẩn gió vào tương tư
mây buông tình tự ảo hư
thinh không vời vợi tiếng ru nức lòng

tan vời bụi cát mênh mông
bóng thu ai gởi bềnh bồng tim ai
ngọt ngào xen dấu đắng cay
sao hồn thu vọng ngất ngây cháy lòng

đường xa mây nhuốm bụi hồng
chênh vênh lặng khúc tình nồng thiên thu
nghiêng đời say kiếp mộng du
lệ xanh lóng lánh ta ru phận người

nụ cười dâu bể đầy vơi
cạn cho hơi thở buông lời đam mê
mắt xanh thấm buốt tái tê
ai về nhặt lá hẹn thề ngàn sau

ngập ngừng duyên nối tâm giao
muôn nghìn kiếp đã vọng nhau tìm về
chơi vơi mấy dặm sơn khê
tiêu tương dạ khúc đê mê bến đời

cô đơn khuất bóng trùng khơi
đường xưa mây trắng gió rơi tương phùng
rong chơi hỡi khúc vô cùng
gởi cho nhau phút thủy chung thắm lòng
 
giữ tình trong suốt mênh mông
dẫu ngàn sau nữa vẫn hồng gió mây...
 
Mây Trắng
 

 



























 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 




[/align]
...xưa ai đội đá vá trời
nay ai nhặt đá giữa đời làm thơ ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 08:51:54mưa phố núi>
như cơn gió vô tình thổi áo em bay !






VÔ TÌNH

Như cơn gió vô tình ,em chợt đến nơi đây .
Như con nắng hững hờ soi hồn em trong ấy.
Dù ngày mưa hay nắng ? tình ta mãi thế thôi !
Vì tình yêu đâu chỉ là ... chót lưỡi đầu môi .

Như mây trắng lững lờ ... đầu núi ... mây bay .
Như vầng trăng tỏ mờ ... đôi khi ... không thấy !
Dù tình yêu ai đó ?... trôi vào lãng quên !
Vì tình duyên ... ai nào biết mà tìm ?

LÀ LA LÁ LA ,LÀ LÃ LẠ LA....

Một hôm cơn gió !...dừng lại ...lắng nghe .
Để hồn thơ ngập tràn dòng suối mát .
Vì tình yêu ai đó ...nhẹ nhàng ...như thơ !
Một tình yêu ! nhỏ bé ... BẤT NGỜ ?

Rồi một hôm tia nắng...rọi vào mắt ai ?
Để niềm vui xua đi bao sầu nhớ .
Niềm đau cũ ... qua rồi ... lãng quên !
Để tình yêu ... như dòng sữa mẹ hiền .

LÀ LA LÁ LA , LÀ LÃ LẠ LA ...

Vì tình yêu ... đâu phải như trò chơi !

[sm=band.gif][sm=band.gif]
📎 1264


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-28 06:22:32lenamphong626>
Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: lenamphong626

Trích đoạn: mây trắng

Trích đoạn: mây trắng



Cung đàn ấn nguyệt...  

đường về thấp thoáng hoàng hôn
nghe trong lặng lẽ gọi hồn tháng năm
mắt nâu vương mãi u trầm
bến xưa nước chảy với ngàn bâng khuâng  

nhịp cầu ngày ấy còn ngân
vẫn còn đọng lại mấy tầng trời xanh
dáng nào áo lụa mong mênh
bước nào gửi lại gập ghềnh vai em  

mắt xanh người chạm êm đềm
trên bờ hiu quạnh ngọt mềm hương môi
tóc thơ trải giữa tay người
lững lờ bay mãi bên đời lênh đênh  

áo ai nhạt nắng chông chênh
sao còn thăm thẳm bên thềm bóng xưa
nghe trong thơ thẩn gió đưa
tay ai vuốt nhẹ hạt mưa vai người  

thì thầm tiếng vọng xa khơi
thương em hoa thắm một đời hồng nhan
hồn thơ người hỡi ân cần
nhẹ nhàng cởi mảnh phong trần tìm nhau  

vườn thơ lạc lối đêm thâu
đào nguyên mở ngõ tình vào thiên thu
người về rải bước tương tư
trăng vàng gối mộng nhẹ ru tơ trời  

linh sơn trong cõi chơi vơi
cùng ai thơ thẩn rong chơi tấc lòng
mấy vòng núi gấm long đong
nghe tiên ném đá thả hồn gió bay  

bên người phiêu lãng trời tây
một vùng non nước rọi đầy bóng ta
bôn ba mấy nẻo giang hà
tình ai nhuộm thắm hương ngà em xưa  

cung đàn ấn nguyệt xa đưa
mây tràn gió đọng nữa đời tìm nhau
ơn người nghìn dặm tình sâu
trượt lòng mây trắng nhiệm mầu thời gian  

ấm nồng người cũng gian nan
dệt thơ lưu dấu âm ngàn vọng xa...

Mây Trắng





Phong vân nhã khúc 
 
mây hỡi ngang trời nghe gió vương
xanh xao vang đọng thoáng trầm hương
người xa xôi lắm xa nhung nhớ
hay tiếng người xưa khúc đoạn trường

thu vừa rớt nhẹ bên đường
đã chênh vênh bóng người thương cuối trời
bước chân ai đọng lá rơi
về ngang lối gió vang lời tâm giao

hương còn vời vợi thuở nào
màu vô biên đã dạt dào mắt nâu
nhớ nhau ánh nguyệt dãi dầu
để lời năm tháng bạc đầu chưa phai

chờ người giọt lệ chia hai
sương phai tóc gió bên vai ngậm ngùi
ai đem ngân khúc bồi hồi
điệu thu vàng trải bên đồi mộng du

phải chăng trăng vọng tình ru
nên người lóng lánh sắc thu nguyệt cầm
bâng khuâng xưa vết lăn trầm
nay trời xanh thắm ngọt ngào tiếng ngân

gió ơi sao trải bạt ngàn
hỡi mây sao đẫm nhạc vàng thiên thu
ai về qua lối phù du
để thơ bàng bạc vào thu ngỡ ngàng

lá rung trong gió dịu dàng
mây mùa thu chợt bàng hoàng thinh không
tiếng xưa gọi giữa mênh mông
gió chơi vơi cuốn mặn nồng hồn ai

đậm đà đáy mộng tàn phai
bao trăm năm chợt loang dài bể dâu
bóng hình thu đọng mắt nâu
mai sau cuối gió chờ nhau ngậm ngùi

nghiêng trăng buông khúc đầy vơi
thu phong ngàn nỗi mộng đời tương giao
trầm hoan gảy khúc xôn xao
chơi vơi quyện áng mây vào gió thu
 
này người mấy kiếp phù du
phong vân còn đó khúc ru nguyệt cầm ...

Mây Trắng
 




Tiếng đàn tri âm

Tiếng thương tha thiết phương trời
để cho cơn gió giữa đời ngẫn ngơ
phong vân này một khúc thơ
trong mây trong gió ai chờ đơị ai…

tưởng rằng thu đã lạt phai
để cho mây trắng ai hoài tháng năm
cuối mây còn sáng vầng trăng
để cơn gió thổi bâng khuâng giữa đời

gió đưa nỗi nhớ về trời
thong dong mây gặp những lời thiết tha
về đâu mây trắng ngày qua
gió còn mãi miết lời ca ngại ngần

có phong trần giữa phong trần
còn phù vân giữa phù vân cõi đời
lá vàng giọt nắng thu rơi
mộng vàng tận cuối chân trời hoàng hôn

cùng trăng mây chẳng cô đơn
cùng mây gió hết nỗi hờn hoang vu
bên trời một chút ảo hư
cũng là mộng đẹp về ru giấc nồng

mây đi muôn dặm tịch không
gió đi một bước đã hòng vi vu
đỉnh non dồn lấp mây mù
cuối đường quét lá mùa thu ngập tràn

riêng lòng còn mộng trần gian
để mùa thu bổng nhuộm vàng ưu tư
biết hồn ngọn gió hoang vu
thổi vào mây trắng buồn thu muôn đời

biết thơ còn khúc chơi vơi
nữa theo mây trắng bồi hồi bước chân
chiều nay trên bến phù vân
mắt xanh người có mấy lần tương tư

biết trăng mờ ảo bây giờ
với thu trăng cũng ngẫn ngơ nỗi buồn
nguyệt cầm ơi khúc cô đơn
ngàn năm vỗ mãi tiếng hờn vào thu

người ơi phiêu lãng sông hồ
nghe phong vân khúc hồn thu bớt sầu…


 
 
Hẹn ước tương phùng
 
lung linh nhật nguyệt vào thu
màu bâng khuâng ấy tình ru đất trời
gió rung xao xuyến trùng khơi 
mây buông vời vợi ngàn lời tri giao

hoàng hôn ưng ửng má đào
hồn say ngơ ngẩn gió vào tương tư
mây buông tình tự ảo hư
thinh không vời vợi tiếng ru nức lòng

tan vời bụi cát mênh mông
bóng thu ai gởi bềnh bồng tim ai
ngọt ngào xen dấu đắng cay
sao hồn thu vọng ngất ngây cháy lòng

đường xa mây nhuốm bụi hồng
chênh vênh lặng khúc tình nồng thiên thu
nghiêng đời say kiếp mộng du
lệ xanh lóng lánh ta ru phận người

nụ cười dâu bể đầy vơi
cạn cho hơi thở buông lời đam mê
mắt xanh thấm buốt tái tê
ai về nhặt lá hẹn thề ngàn sau

ngập ngừng duyên nối tâm giao
muôn nghìn kiếp đã vọng nhau tìm về
chơi vơi mấy dặm sơn khê
tiêu tương dạ khúc đê mê bến đời

cô đơn khuất bóng trùng khơi
đường xưa mây trắng gió rơi tương phùng
rong chơi hỡi khúc vô cùng
gởi cho nhau phút thủy chung thắm lòng
 
giữ tình trong suốt mênh mông
dẫu ngàn sau nữa vẫn hồng gió mây...
 
Mây Trắng
 


TRÊN ĐƯỜNG MÂY TRẮNG
 
Sao phải hẹn khi mà ta đã gặp
giữa muôn ngàn lối hẹp của nhân gian
con đường thực…cũng lối mòn hư ảo
giữa khu rừng ảo mộng miên man…
 
rừng ảo mộng đêm này ta thao thức
nghe tiếng chân ai gấp gấp lạ lùng
tiếng con chim giật mình đêm thức giấc
hay tiếng rừng… hay tiếng khóc nhân gian
 
ồ đã gặp ta gặp nhau rồi đấy
tương tri ơi xuôi ngược một cánh buồm
gió đã thổi suốt đêm dài hoang vắng
mây đã bay u mặc mấy chiều buồn
 
ồ đã đi đi suốt một phần đời
 vẫn chân bước bước chung về một đích
trên con đường mây trắng chỉ ta thôi
chẳng tương phùng sao lại bước chung đôi
 
đường vạn dặm đôi lúc mình ta hiểu
nhân gian ơi chìm đắm với bụi trần
gió vẫn thổi bụi hồng lên muôn nẻo
mây vẫn bay buông nhớ xuống cuộc đời
 
ta vẫn đi trong chiều vắng chơi vơi
nghe cay đắng đường trần đầy đau khổ
cố nhân ơi chỉ dài thêm nhung nhớ
mộng tràn trề thêm nức nở nhân gian
 
ơi người đôi mắt Huyền Không Thượng
một thoáng không vương chút bụi trần…
Đăng nhập để trả lời
0