Tôi vừa dạo 1 vòng chính trung tâm Sài Gòn, và đi thưởng lãm suốt đường hoa Nguyễn Huệ mà Tết này có nét độc đáo mới lạ. Về tới nhà, thế là đã giờ Tý của ngày 30 Tết! Không ngủ được, tất nhiên nghĩ tới vnthuquan mà mấy năm nay tôi rất gắn bó, bèn mở máy ra làm 1 động tác gì có ý nghĩa bày tỏ được tấm lòng thành của mình:
BẢY NỐT CUNG ĐÀN XUÂN
(gom từ những bài ưng ý để trân tặng thi
hữu quý mến trong VƯỜN THƠ HUYỀN BĂNG vnthuquan
ngày 30 Tết, tức trước phút Giao thừa thiêng liêng Tết Kỷ Sửu 2009)
1-‘Nốt’Đô
BERLIN
Màu cỏ đã tươi xanh
vẫn trắng trời - rơi tuyết!
cứ mơ dòng Sprê biếc
là sông Đuống - uốn quanh:
Tết sum vầy đủ mặt
đang nhắc tới người xa
Mà Berlin - Sprê biếc
trắng trời - tuyết cứ sa…
2-‘Nốt’Rê
KHÁC CHUYẾN TÀU
Tàu hỏa tết cùng chiều
hai chuyến khởi hành giờ khác biệt hơi nhiều!
Vì ngày xuân sự cố
hai tàu dừng một chỗ
cảm thương đã chớm yêu
Nhưng khốn khổ
chẳng thể vươn lên xóa bỏ cô liêu
chuyến quá khác giờ nhau - điều nghiệt ngã
3-‘Nốt’Mi
EM TỪ ĐÂU ĐẾN
Chim cặm cụi nuôi thơ, chăm nhặt hạt
tết bão bùng
xộc đến che ngang mắt!
tai hơi nặng, cung đàn cước muốn chùng
xuân thoáng sầu nốt nhạc trầm từ đất
Em từ đâu đến rước chim về tổ
mức chân thành đập mặc cảm tan tành
‘bình-minh-em’ soi cây đàn rực rỡ
nâng niu đàn ngân rung, tình ngút xanh
Chim nặng ơn mãnh lực tình xuân đó
gieo sáng tạo, tài hoa rộ nở nhanh
4-‘Nốt’Fa
MƠ LÀM NGƯỜI SÀI GÒN
Từ lâulắm,trời chưa cho giấcngủ nửachiều nào huyềndiệudễthương
Đâu phải giấc kê vàng, vẫn mộng cảnh đời thường
gió phẩy phơ qua chiếc giường êm, ngay chính tâm thành phố!
khungcảnh thưphòng quenthuộc ôm người từng đổnắng dầmsương
(...)
Giấc mộng xóa đi dĩvãng đạn bom(cũng đã xa?)vùi lấp tấm lòng son
Bừng thức giấc,nhẹ nhàng: đang ở đâu? tháng? năm? không chắc
Một điều chắc: ôi yêu sao an bình Sài Gòn!
những con người năng động tánh tình thuần phác
Cái thành phố mơ từ tấm bé thuở ta nhếch nhác
nơi thị xã con con
Yêu Sài Gòn
thuở ấy xa xôi, nghe mơ hồ “Hòn Ngọc Viễn Đông”
(thuở ta lên trung học năm nghìn chín bốn hai).
Hết 'cách trở quan san', liền một dải
ngắm từ cao, kìa hớp hồn long lanh duyên hải:
từ Móng Cái, Quảng Ninh, nắng trải kỳ quan vịnh Hạ Long
qua ĐồSơn SầmSơn, CửaLò LăngCô, Sơn Trà Tiên Sa, ôi Thị Nại.
Kìa Vân Phong, Nha Trang, Cam Ranh, cả Vũng Rô huyền thoại
ôm quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa, rồi Phú Quốc, Côn Lôn!
vòng Mũi Né, Vũng Tàu, Cà Mâu sang Hà Tiên hoành tráng!
Tỉnh rồi mưa vừa tạnh, nắng vàng hoe
Nghe căn phòng yên tĩnh chưa từng thấy
Trời như hỏi Bây giờ là tháng mấy?
_ Không biết nữa, giữa xuân tươi? hoặc sắp hè về?
Thơ thu đời vẫn tênh tênh lướt mải mê.
Tiếng chim hót yên bình trên mái cao thành phố
Đường dưới xa, tiếng người, xe cộ cứ râm ran
Buổi tan tầm.
Tiếng đài kể: chuyện mùa báo hiếu Vu Lan
chuyện bão tan, thời tiết …
Và cứ thế, tâm an
Đạt mơ ước thành dân Sài Gòn (mừng 'hết biết'!)
Giấc nửa chiều, nghe nguyệt quế (là em) nở trắng lan can
mách rằng ta thật sự người Sài Gòn 'thứ thiệt'!
***
‘Ngủ ngày’ một thoáng buổi xuân sang
bừng dậy lòng như hạnh phúc lan:
“Ta chính người Sài Gòn thực thụ!”
giản đơn chân lý bấy nhiêu năm.
5-‘Nốt’Sol
MỘT NỐT NHẠC BUỒN
Cung đàn như đã muốn chùng
lửa buồn từ đất bập bùng liêu xiêu
Thu đời dần ngả bóng chiều
mà sao da diết nhớ yêu thuở nào
Trái tim khô lạnh từ lâu
lỡ tay xuân đụng nốt sầu đời nhau.
6-‘Nốt’La
NHỮNG SÂN GA NGÁI NGỦ
SUỐT DỌC TUỔI XUÂN
Biển vắng, chân trời trốn tận xa
Hải Vân tầu hỏa, “chiều bảng lảng”
Bỗng nhớ nhiều sân ga đèn sáng
giữa Pa ri - Muy ních - Vác sa wa:
Ga ngủ vùi, tàu hét vút qua
Len khe gạch, nhựa sống ra hoa.
Tàu đến, biến ngay vào tĩnh lặng
Bỏ ai chơ chỏng - sân ga vắng!
Phần đời quá khứ khi rong ruổi
Nhỡ chuyến vài phen tưởng thấy ma
Nghe mãi suốt đời giai điệu trội:
Còi tàu qua ‘ngái-ngủ-sân-ga’.
Cuộc đời, trái đất hệt sân ga
Người đến kẻ đi luôn nóng vội
Bỏ quên khoảng trống lòng trơ trọi… !
Dư âm tình ái thoáng mờ nhoà
Tội lỗi kíp ăn năn hối ngộ
Tuổi xuân? chưa kịp nhìn ra nó
Thì nó đã lùi - gió cuốn xa!
Dòng muôn sự – đoàn tàu, ga chẳng đỗ
Buông tiếng còi, vèo ‘ngái-ngủ-sân-ga’.
Sân ga! sân ga! suốt dọc tuổi xuân mỗi chúng ta.
7-‘Nốt’Si
SƯƠNG & BỤI
(trò chuyện cùng em)
Em nghĩ sao ?
Giọt mưa, giọt sương nào
không dính đầy chùm bụi
Mỗi bụi gồm lao xao
bao tâm, ý, mộng chơi vơi
Ta – sương dính bụi một giọt đang rơi
trong nắng xế, ngày đang dần tắt rụi
rơi lên lá, lên hoa, ao cá, mái nhà, sông núi, biển khơi…
thấm xuyên hồn muôn vật, cả vương giả con trời
Là sương dính bụi
phận duyên thui thủi ?
Đâu phải vậy! Giọt sương so với một Thiên hà
còn lớn hơn gấp bội
Ngân Hà của chúng ta
tới hơn mấy vạn lần
nên sương giọt đâu phần ngắn ngủi
con Người ta vĩnh cửu
như mùa Xuân
Mộng và Tâm
bụi hạt không thui thủi
Mộng con Người quá đỗi mênh mông
Tình yêu em - vô cùng.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
★
★
★
★
★
0