Trích đoạn: Huyền Băng
Chào chú Huy Dung,
Cám ơn chú đã vào thăm hỏi bằng những lời thơ chân tình. và HB có đôi câu dựa theo khóm tre của chú đây,
Kẻo kịt đâu đây tiếng khóm tre
Ru ai tròn giấc một trưa hè
Thả hồn bay bổng vào mây gió
Ai thích gì, tôi thích vắng hoe
Cảnh vắng hồn yên lặng lẽ nghe
Sâu trong tiềm thức nỗi buồn se
Sợi thương sợi nhớ đan thành tấm
Ký ức đời tôi, mắt cay xè
Huyền Băng

Hình đẹp, HD rất thích bài thơ Khóm tre của HB. Bài thơ này hay,
không phải vì không cầu kỳ gò bó đúng kiểu bài họa kinh điển đúng từng chữ vần của bài xướng như HD làm,
cũng không chỉ vì những âm thanh HB nhấn rất thích hợp với khóm tre rất VN và chỉ là VN như Kẻo kịt, như tiếng Ru...một trưa hè,
cũng không chỉ vì những cái thích của HB đầy cá tính độc đáo, rất riêng của HB như tôi thích vắng hoe, thích thả hồn bay bổng, thích để hồn yên lặng lẽ nghe / sâu trong tiềm thức
mà vì hồn thơ HB ngay trong nỗi buồn se [color=#000000]với mắt cay xè vẫn đặm đà tình cảm đôn hậu tạo ra hình tượng thơ quý báu:
Sợi thương sợi nhớ đan thành tấm.[/color]
Để đáp lại HD đành lấy bài thơ hơi dài HD mới "cấu trúc" xong hôm nay đem tặng HB:
Chiêm nghiệm thơ
Huy Dung
THƠ NHẸ TÊNH
Tênh tênh, thơ cõi trần mê mải
nhàu cánh, thơ còn r
ải nhụy thơm
đau đớn riêng tư, thơ nhẹ hôn
pha cười khẽ, hóa ch
òm sao tỏ.
TRANG THƠ GÓI LẠI BỐN HỒI CHUÔNG
Nghe chuông vui, say tuổi thơ ngây,trèo gácchuông ChùaDiệc(*)
Cũng chuông ấy năm lần cầu siêu: Cha, hai Chị, hai Anh!
Chuông bị đạn, rè kh
an, đêm tiễn ta ôi buồn tống biệt
Cao tuổi về, thanhthản trongngần biêngb
iếc tiếng chuông ngân
-------
(*) ngôi chùa trên đường Quang Trung tp Vinh,xưa nơi đâyloài chim Diệc thường về)
TẢN MẠN THƠ VỀ MẢNH HỒN THƠ
Êm như em, thơ nồng chứa đời thường
phổi thở gió, tim yêu đập chẳng ngưng
đâu tự biết ( vần xoay cùng trái đất)
mặt trời lên, (sách l
ật trang ngày mới).
Thơ – em đó, tự nhiên thương quá đỗi
như SaPa toàn núi rực xuân đào
hè? cả rừng hoa mận lăn tăn bạc
thu? vàng dát Hoàng Liên Sơn khát khao
Cởi mở, em ch
ào đón cuộc đời
tâm buồn? thơ tưới giọt vui tươi
cát lầm, thơ gột thành tinh khiết
trong suốt pha lê rõ cả mười
Lên khái quát thơ ngời ngời triết lý
(nhưng chẳng thơ khi lý sự tràn)
Thù tạc thi đâu phải thơ tình bạn
Rèn tâm hồn, thơ giải tỏa tâm can
tình yêu kỵ t
ầm thường thơ tán gái.
Em - thơ m
ãi như tia hồng nắng sớm
nhẹ chếch vào phòng ngủ, m
ớm lời thơ
nhưng thơ kỵ tục tằn (không chịu nổi!)
luôn sáng trong, xao xuyến r
ối duyên tơ.
Chống mượn vay, gạt ý v
ờ lời sến
thơ dị ứng sáo nhàm đ
ến mệt nhoài!
thèm ré giọng, bứt lên tòa đại đảm
thật từ tim, dũng c
ảm vượt trần ai
Giằng xé day, tận cùng tim rúng động
thơ dịu hiền, tinh tế s
óng tơ yêu
yêu nồng nàn trầm tĩnh biết bao nhiêu
ôi trong trẻo bao la tình trầm mặc.
Luôn tự nhắc
bất thành thi
những gh
i chép có vần
tham vọng thơ, đình đám nổi như thần
vắng tim rung, vắng xúc động chân thành
tự đào thải nếu sến mòn nhàm chán.
Bất thành thi nơi cọc còi hình ảnh
mỗi câu chữ thiếu cốt lõi tinh khôi
Thơ dám mơ thơm thoảng “thiền, tiên, thánh”
truyền thông điệp bằng hình tượng, thơ ơi!
Bay tung tr
ời, hay dở chưa cần hiểu
thi thoảng n
íu người thơ nhìn lại mình
Thơ tinh lọc như tranh, ca, vũ điệu
mảnh hồn thơ huyền d
iệu đượm tâm linh.
r
NÀNG THƠ LUÔN MỚI
Đẹp vô ngần, nét mới lạ thiêng liêng
chính vì vậy mê Nàng mà viết mãi
chứ mỗi ngày chồng chất khó khăn riêng
làm sao vượt chính mình không lặp lại.
Nếu cạn dần tươi rói trong tâm
xin dũng cảm vì Nàng, gác viết
Nếu chẳng dâng thêm một chút thần
xin cung kính đốt tr
ầm từ biệt.
TRÁNH HỮNG HỜ, CỨ THONG DONG
Rơi mất cả hoa niên, thơ hững hờ
trôi vật v
ờ khuya khoắt bóng con đò
ngủ dập dềnh đến lạc b
ờ quên bến
thơ hời hợt, phận người đ
ến lửng lơ!
Xuân sang én liệng mây nghi ngút
lững thững thơ yêu nhập ráng mơ
giao cảm với xuân, hai bỗng một
dung thông đồng bộ, thong dong thơ.
THƯ THÁI THƠ
Đớn đau, trượt té đời giăng bẫy
tủi cực, gieo neo dù đến mấy
thơ hay – điểm đ
ến ngọc bình an
thư thái hồn thơ Thiên Nhẫn(*) vậy.
------
(*)
Ngọn núi trong 99 ngọn của dãy Giăng Màn (dãy Trường Sơn
đoạn chạy qua Nghệ Tĩnh, dân thường gọi là Giăng Màn)
THƠ CÓ PHÔI PHA?
Thời gian thăm thẳm thơ thêm mới:
hình tượng lung linh chuyển triết thơ
đậm chất nhân văn xanh ngời ngợi
nét thơ đích thực chẳng phai mờ.
THƠ CHÂN THÀNH
Thơ tiên, thơ thánh, thơ thiền
quy về tâm thức báo đền non sông
gió thơ soải cánh hư không
chân thành chạm tới vắt trong thơ tình.
MÙA VỀ GIEO THƠ
Những đêm chớm thu
thơ suốt sáng quên giờ
Đặt lưng liền ngủ mơ:
lơ ngơ hồn phách lạc
chấp chới bay gieo hạt
chon von đỉnh mây mờ
mùa treo tranh thủy mạc
(màu nhận đầy hương sắc)
trượt chân rơi tự do
cùng hạt thơ nao nức
Nghe suối đời thao thức
bờ lau lách thì thầm
nghe hạt tách nảy mầm
nghe chồi thơ mát rượi.
DAY DỨT THƠ
Một đời tìm kiếm dây đờn
âm thanh như núi chất chồng nhàm thay
một đời day dứt nghiệp này
tình thơ – điểm hẹn lắt lay mịt mờ
thơ hay điểm đến luôn chờ.
PHI THUYỀN THƠ
Dù qua nghìn lớp biển mây
phía trên trong vắt nắng đầy không gian
phi thuyền thơ vẫn dịu dàng
hẹn hò vũ trụ, cung trăng thơ tình.
THƠ VỀ THƠ KHÍ PHÁCH
Dung thông lịch đại – dọc thời gian
Lửa Đại thi hào bậc thánh nhân
Ức Trai Nguyễn Trãi, Người thường nói
phúc họa hữu môi
phi nhất nhật (đâu một ngày buộc trói)
là lẽ đất trời.
Nhưng trớ trêu chân lý
Người phải tái dấn thân
vì cương thường xã tắc
dầu họa hiểm muôn phần!
Thế là luân thường tùng bách
thua gian phụ, nghịch thần.
Sáu trăm năm lòng Việt đau anh ách:
Dùng pháp trường, ác quỷ chém thi nhân
khác nào chém lịch sử giang san!
Sao Khuê càng ngời ngợi lòng dân
Đại Thi Hào sống mãi
khảng khái giữa trần ai
muôn đời còn khí phách Ức Trai.
huydung
Thân chúc HB trong trong tâm cảnh vượt bệnh, thơ có thêm bước đột phá.
huydung