Trích đoạn: Huyền Băng(...)HB cũng vẩn vơ chút nè!
Buồn ga nhỏ
Ta chỉ là ga trống vắng thôi
Ai đến rồi đi lạnh chỗ ngồi...!
Mây bay đi mất trời không gió
Quạnh quẻ gì đâu... thời gian trôi
Mong ước gì đây khi ánh dương
Tàn đêm ló dạng cuối sông thương
Tỏa ngàn tia nắng làm ga ấm
Quên mất chiều qua gió với sương
Ta đứng đây nhìn bao chiếc hôn
Ai trao ai đó cả tâm hồn
Những lời hẹn ước lồng trong gió
Tàu đã khuất dần nơi cuối thôn
Ta vẫn còn nghe tiếng dịu dàng
Vỗ về ru giấc mộng miên mang
Những lời êm ả đầy dấu ái
Lâu lắm rồi, âm điệu chưa tan...!
Huyền Băng
Th/chào Chị HB
Tôi xin phép HOA. Chỉ xin họa 2 khổ thơ đầu thôi vì e chỉ đủ sức tới đó.
Mà khổ thơ 1 tôi họa nguyên vận, khổ thơ 2 tôi xin họa nghịch vận:
Còi rúc Hải Vân, ga xép thôi
Tàu qua không đỗ vắng người ngồi
Nhớ bao ga nhỏ xưa lộng gió
Giũa Maskva Pari ta nổi trôi
Trái đất đời người hệt ga sương
người đi kẻ đến giữa tình thương
dư âm tình ái làn hơi ấm
ga xép dần chìm đáy tà dương
***
Chị HB ạ, tôi lại sẵn có bài thơ
Những ga xép xưa tôi làm đã khá lâu (24/8/2009) mà hạp với bài BUỒN GA NHỎ của HB nên tôi mượn nó để góp bút vào đây cho rôm rả:
Những ga xép xưa
Hải Vân tầu hỏa “chiều bảng lảng”
biển đẹp, chân trời trốn tận xa
bỗng nhớ nhiều sân ga đèn sáng
giữa Pari, Praha, Vacsava…
Tàu về, lại biến vào đêm lặng
bỏ chỏng chơ ga đường sắt vắng!
ga ngủ vùi, còi rúc vút qua
len khe gạch, nhựa sống ra hoa.
Bao phen lầm lũi đời rong ruổi
tàu bỏ ta đơn độc sân ga!
nên mãi suốt đời giai điệu trội
tiếng đời qua ngái-ngủ-sân-ga.
Sau âm âm còi tàu đêm mơ
em xuất hiện! trong vầng nắng mới.
Cuộc đời, trái đất hệt sân ga
người đến kẻ đi luôn nóng vội
khoảng trống bỏ quên thành lầy lội
dư âm tình ái thoắt mờ nhoà
Tội lỗi kíp ăn năn hối ngộ
tuổi xuân? chưa kịp nhìn ra nó
thì nó đã lùi - gió cuốn xa!
Dòng muôn sự – đoàn tàu, ga chẳng đỗ
buông tiếng còi, vèo ngái-ngủ-sân-ga
Sân ga! sân ga! suốt dọc đời ta.
Thân,
huy dung