📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ ơi Thơ

915 trả lời, 110.033 lượt xem — Trang 16 / 31
Trích đoạn: vũkimThanh

Trích đoạn: Tran Manh hung

Bài thơ này tặng Thanh và bạn Tulp. trong lúc lo chạy BÃO

Chinh chiến chuyển chuyên chuốc chán chường.
Cơ cùng chồng chất chuộng cầm cương.
Cộc cần chiến cuộc cam cầu cạnh.
Cau có chua cay chạy cuống cuồng




Xin chào bạn tri ân Mình đã nhận được thư của bạn Biết bạn đang gặp khó khăn về thiên tai.Chúc bạn và mọi người may mắn ,an lành và chóng về với chúng tôi ở trang thơ nhé.
Xin tặng bạn 4 câu thơ này đi chống bão.

TRẦN AI NỔI BÃO GIÓ TƠI BỜI
MẠNH MẼ TỪ TÂM DÁNG DỐC HƠI
HÙNG DŨNG OAI PHONG DÒNG MÁU VIỆT
TAI ƯƠNG CHẲNG GIẾT NỔI NGƯỜI ƠI

Vũ kim Thanh


Bão cấp 5 với sức gió 165 miles một giờ ( trên 220 KM ), Chạy bão cũng khổ, mà không chạy cũng khổ.
Nghĩ cho cùng chạy bão khổ hơn. Thanh nghĩ thử xem một đoạn đường khoảng 1 KM xe chạy ( Xe hơi, xe AU TO ) phải mất 5 giờ là tối thiểu. Vì trên một triệu người cùng chạy.
Cảnh địa ngục trần gian đó bác ơi, với sức nóng ttrên 100 độ F mà ngồi trên xe xuốt 5 giờ đồng hồ mà chỉ lê bánh khoảng trên dưới 1 KM thì còn đâu là người, mà khoảng đường chạy bão khoảng trên dưới 200 miles tức là trên 300 KM.
Vài hàng chia xẻ cái cảnh chạy bão với bác. Chúc bác làm thơ khỏe.
Thân
TMH

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-19 21:58:00vũkimThanh>


Đâu ngờ tai biến khổ thế a
ô-tô lê lết như sên già
Trời điên đất đảo ngông cuồng phá
Bác khổ hơn là Cóc lột da
Ráng bò tới đích tránh bão xa
Bình yên ta lại nhậu cháo gà
Diễn đàn hồi hộp mong đợi bác
Vui đùa...Thơ phú ....lại xông pha

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-12 21:48:54vũkimThanh>
ÐÔI DÒNG HỒI KÝ

Cách đây vài năm,tôi thấy trên chuà Linh sơn tự Anh Quốc có in một cuốn sách nhỏ ,có tiêu đề là ÐẠI BI THẬP CHÚ-BẠCH Y THẦN CHÚ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT
Không thấy tên tác giả viết mà chỉ thấy đề (Sài gòn ngày 30-10 -1962) Nội dung cuốn sách có vài đoạn kinh tán Phật,quán tưởng và BẠCH Y QUAN THẾ ÂM ÐẠI SĨ LINH CẢM THẦN CHÚ.
Nếu ai đọc kinh này 12.000 lần (mười hai nghìn lần) hay in cúng dường 1.200 quyển thời nhất cần việc gì đều có được hiệu nghiệm cả…Cầu con có con,Cầu bệnh khỏi bệnh,cầu tài có tài, cầu tai qua nạn khỏi.v.v…
Ngoài ra còn nêu lên một vài ví dụ về sự linh ứng cuả một số người khác đã thực nghiệm qua… Tôi cầm về nhà gìn giữ cuốn sách này nhưng lòng dạ bán tín bán nghi ,nên cũng chẳng cầu gì cả. Thời gian trôi đi Mẹ tôi ở Việt Nam bị lâm bệnh nặng ,phải vào viện mổ.Bác sĩ cắt bỏ khối u trong người Mẹ tôi nặng hơn 2 kg.Sau khi ra viện ,vì tuổi cao sức yếu ,Mẹ tôi bị liệt luôn toàn thân ,gia đình hết sức chạy chữa nhưng không được …Thế là Mẹ tôi ra đi… trong trạng thái toàn thân bất toại .
Khi mẹ tôi mất tôi muốn trở về ngay để lo việc tang lễ cho Mẹ tôi.Nhưng không đi được vì giấy thông hành ( British Passport) cuả tôi bị hết hạn. không thể làm kịp để trở về nhìn Mẹ tôi lần cuối …Quá đau buồn vì không làm tròn hiếu nghiã và rất khổ tâm khi cha già ,mẹ yếu không được ở gần để chăm lo phụng dưỡng. làm con trai lớn trong nhà mà biền biệt tha hương ,các em thơ dại đứa thì nên người đứa thì hư hỏng , chẳng thể nào kể hết được chuyện buồn phiền ,nhiễu nhương cuả kẻ đi người ở … Ở đây tôi cũng lập ban thờ Mẹ , cúng vọng về và tự tay cắt tóc mình đi…Sáng tối tại gia tâm nguyện đọc kinh BẠCH Y THẦN CHÚ 12000 lần với tâm nguyện cầu mong cho Mẹ tôi ở cõi vô thường linh hồn được siêu thoát …Sáng thắp hương đọc 10 lần ,tối thắp hương đọc 10 lần mỗi ngày… Tôi không có thời gian đọc liên tục được vì còn phải đi làm , nên kéo dài vài tháng mới đọc xong kinh …Khi tôi trở về Việt Nam vào ngày giỗ Mẹ.Mấy đứa em tôi có nói là ở trên Dụ Nghiã có một người gọi rí hay lắm ,anh có muốn đi mời họ về xem không? Tôi phần vì tò mò phần vì khao khát gặp những người đã mất nên đồng ý ngay xem ra sao.
Ngay hôm sau em tôi đi thật sớm tới nhà cô đó ở cánh xa khoảng gần 30 Cây số đón bằng được về xem .Bà con lối xóm ,có người nhà mất cũng mua hoa, quả ,vàng hương, tới thắp hương. ngồi chờ nhờ xem hộ.mọi người ngồi xúm xít chờ đợi hồn cuả người nhà mình nhập vào cô đồng gọi đến tên ai thì vào ,hỏi han ,trò chuyện ,có người không cầm được xúc động ,nước mắt rưng rưng …Tôi rất ngạc nhiên và cứ hỏi nhỏ người này, người nọ là có đúng không ? Thấy mấy người nói đúng . đúng lắm .còn tôi trong bụng vẫn phân vân.,chưa biết thế nào? thì cô đồng gọi người nhà tôi nói rằng có người nhà tôivề ,cả Mẹ tôi cũng về
Tôi hồi hộp tiếp xúc với những linh hồn cuả mọi người đến lúc hồn Mẹ tôi nhập vào cô đồng, cầm tay tôi không nói mà chỉ nghẹn ngào rồi khóc. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để chặn tiếng khóc oà từ trong lòng muốn trào dâng tức tưởi,như sông nước vỡ bờ… tôi hỏi Mẹ tôi : Mẹ ơi Mẹ có nhận ra con là ai không? Mẹ tôi gật gật đầu và nói trong nghẹn ngào :Anh là anh Thanh rồi chỉ tay sang chỗ vợ tôi đang hồì hôp ngồi gần đó nói :chị Ngoạn con dâu cuả Mẹ .rồi Mẹ tôi lại khóc...Tôi không cầm nổi nước mắt cố gắng hỏi mẹ tôi :
Mẹ ơi bây giờ Mẹ ra sao? Có khoẻ không? mẹ có đi lại được không?
Mẹ tôi gật gật đầu rồi sụt sịt nói :Con đọc kinh cầu nguyện cho Mẹ ,Mẹ khỏi bệnh rồi .Mẹ đi lại được rồi con ạ… rồi Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt rất nhân từ qua đôi mắt cuả cô đồng …Cho tới bây giờ tôi cũng không quên được ánh mắt đó…Tôi vô cùng xúc động và ngạc nhiên vì những việc tôi đọc kinh ở nước Anh gia đình tôi và cô đồng kia cũng không một ai biết .Tôi cũng đọc qua nhiều báo chí có nêu vấn đế nhiều người lợi dụng tự do tín ngưỡng để mưu lợi , bói toán ,lên đồng ,lừa đảo . v .v…Còn trường hợp cuả tôi , tôi phân vân quá..
Khi viết đến đây tôi còn đang cầm cuốn ÐẠI BI THẬP CHÚ- BẠCH Y THẦN CHÚ - QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT . trên tay… Ðôi mắt tôi nhoà lệ…Lòng băn khoăn nghĩ về bên kia thế giới và vô vàn cám ơn đức Phật từ bi đã che trở và giải thoát cho Mẹ tôi ….Còn tôi sau thời gian đó tóc lại mọc dài trở lại…tôi vẫn sống cuộc sống bình thường, trần tục… Vẫn viết thơ tình buồn và vẫn tiếp tục theo học các khoá vẽ giải phẫu, vẽ khoả thân (Anatomy ,nudes ) để bổ túc thêm nghiệp vụ .vì tâm hồn và thể xác tôi còn phải lay lắt với đời thường , để viết …để vẽ … những buồn , vui cuả thế gian…
Con xin cầu mong đức Phập từ bi cứu khổ cứu nạn cho chúng sinh trên toàn cầu đưọc bình an ,vạn hạnh. Và chứng giám cho con viết lên nỗi niềm trân thành này …

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 21:23:17vũkimThanh>
 
NỬA ÐỜI TRĂN TRỞ
 
Nửa đời nghe gió mưa đi
Lạnh lùng trăn trở ôm ghì lấy thơ
Nưả đời bút họa sông hồ
Thuyền trăng…bến nước …ngẩn ngơ… lạc dòng…
Nửa đời lõm phím tơ trong
Ðục nguồn phiêu bạt long đong xứ người
Nửa đời lệ đẫm nụ cười
Trời Ðông khao khát vành nôi ân tình
Nửa đời giữa xứ văn minh
Cô đơn…sóng cả…quanh mình… đảo chao…
Nửa đời tỉnh giấc chiêm bao
Giữa lòng nhân thế cồn cào buồn thương
Nàng Thơ ơi… tựa khói sương
Cùng ta đi nốt quãng đường còn xa…

Xin cám ơn qúi vị và các bạn đã đọc qua trang viết này,có thể làm phiền lòng các bạn trong giây lát.Nhưng nó lại là sự thật cuả đời tôi …Rất mong quí vị và các bạn thông cảm nhiều.

Chào thân ái
Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 21:23:55vũkimThanh>
 
 
PHƯƠNC XA KHÓC MẸ

Kính viếng hương hồn Mẹ Nguyễn thị Huế(1929-1999)

Nghiên bút cùng con khóc chịu tang
Giá vẽ trầm tư đứng ngỡ ngàng
Cây đàn bụi bám trùng cung phím
Nghe tiếng kinh buồn… muốn thét vang…

Luân Ðôn nắng Hạ chớm nụ vàng
Hồn con lệ vỡ ước mong tan
Vành tang trắng toát mùi nhang khói
Ðau đớn nào hơn thất lạc đàn…

Bóng Mẹ nghìn xa khất non ngàn
Yêu thương để lại với nhân gian
Trời xanh thăm thẳm lời tâm nguyện
Ðất bằng quyền quyện tiếng kêu than…

Nến nhang nhỏ đẫm mặt bàn
Hòa dòng nước mắt vô vàn tiếc thương
Trăng tàn , đêm lạnh ,chiều sương…
Cầu Trời, Phật độ bước đường Mẹ đi
Chúng con một dạ khắc ghi
Công ơn Cha Mẹ những gì ước ao
Mẹ ơi về với chiêm bao
Giúp con cháu vượt chênh chao bão đời
Mẹ ơi tình Mẹ ngời ngời
Trái tim hiền đức giữa trời Việt Nam

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 21:25:01vũkimThanh>
 
 
MẸ ƠI…ÐỪNG NGHĨ NGỢI GÌ…

Kính viếng hương hồn mẹ Nguyễn thị Huế (1929-1999)
Và xin thay mặt toàn gia trân thành cảm ơn tới các quí cơ quan, đoàn thể…cùng bà con khu phố,bạn hữu xa gần,họ hàng nôị ngoại v.v…Ðã tận tình giúp đỡ,chia sẻ đau buồn cùng gia quyến
Và đưa Mẹ tôi về nơi an nghỉ cuối cùng…

Mẹ đi về cõi vô thường
Con còn dong ruổi quãng đường bơ vơ
Trời ơi…non nước đơị chờ
Bỗng đâu tuyết lạnh phủ mờ …bến mơ…
Khói hương quằn quại ban thờ
Hướng về quê Mẹ lậy giờ biệt lỵ..
Hai mươi năm trước con đi
Xôn xao nỗi nhớ thầm thì thương mong
Công Cha nghiã Mẹ trong lòng
Ru con từng phút long đong xứ người
Hôm nay trời nắng xanh tươi
Mà sao bão tố quanh người Mẹ ơi
Xót xa ngửa mặt…than trời…
Trái tim ngàn dặm rã rời khát khao
Con về thăm Mẹ năm nao
Tuổi già,sức yếu, xanh xao nụ cười
Mẹ dạy con biết làm người
Ðói - no trong sạch dù thời hàn vi
Thương yêu,thân ái,từ bi
Nên xa…xa lánh những gì bất nhân
Lênh đênh như kiếp phù vân
Tình Mẹ muôn sắc trong ngần hào quang
Cho con hạnh phúc huy hoàng
Cho con đường nét mênh mang vị đời
Cho con hơi ấm tuyệt vời
Cho con phẩm giá muôn đời Việt Nam
Cho con sức mạnh đại bàng
Vượt qua biển lớn phũ phàng hiểm nguy
Cho con nguồn sống hồn thi
Cho con nhung nhớ những gì nước non
Những gì trọn đạo làm con
Những gì bùn rác ,vàng son….gọi mời
Cây cành nghiêng ngả…Mẹ ơi
Thiên thu Mẹ vẫn vẹn ngời dáng xưa
Phố phường, làng xóm, tiễn đưa
Ngậm ngùi thân quyến lệ mưa não nùng
Cơ quan đoàn thể… buồn chung
Bạn bè cũ mới chia cùng niềm đau
Thành tâm hương nến trước sau
Nhạc-thơ san sẻ vơi màu tóc tang
Cờ hoa rưng rức giăng hàng
Ðường xưa lối hẹp... thênh thang… tình người
Mẹ nơi chín suối ngậm cười
Linh thiêng phù hộ cho người trần gian
Con không về kịp chịu tang
Cúi đầu … xuống tóc… niệm ngàn: nam mô
Mong Mẹ siêu thoát dưới mồ
Cỏ xanh, đất ấm ,biển hồ quê hương
Bao nhiêu kỉ niệm yêu thương
Biến thành bất tử trên đường con đi
Xin Mẹ đừng nghĩ ngợi gì
Mẹ ơi…Ðừng nghĩ ngợi gì … Mẹ ơi …
Mẹ…ơi…

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Lệ thương mặn chát đôi dòng
Con không về kịp, chiều không mẹ rồi...

Thương sao khúc hát đầu nôi
Thương sao giọt sữa mẹ bồi cho con

Lòng không vẹn nỗi vuông tròn
Xin dâng ngàn nỗi héo hon tháng ngày
Dù mẹ đã khuất cùng mây
Nhưng lòng con vẫn đong đầy mẹ yêu

Cố gắng nha Thanh, mọi chuyện đã qua rồi, ngừơi mẹ nào cũng luôn luôn yêu con, thương con nên dù thế nào, tình huống nào mẹ bạn vẫn luôn luôn hiểu và yêu thương bạn- vì- ngừoi ấy là mẹ bạn, Hãy sống thật tốt, mình nghĩ đó là cách thể hiện lòng yêu mẹ nhiều nhất.[:)]
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Tunipdenus thân mến
Xin cám ơn bạn và các bạn đã có lời an ủi ,động viên và chia sẻ nỗi đau buồn của mình.Mình cũng hiểu và ý thức được sự sinh tử ,nên cũng phải chấp nhận những niềm vui ,nỗi buồn của cuộc sống mà trên cõi đời này ai cũng phải gánh chịu như một qui luật bất biến.Mình sẻ cố gắng vượt qua những xót xa ,muộn phiền.Chúc bạn và gia đình luôn an vui ,hạnh phúc.chúc tình bạn thơ chúng ta luôn xanh tươi và bền vững.Chào thân ái
Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:14:43vũkimThanh>
 
 
NGƯỜI ƠI NHỚ NHÉ

Mừng bạn thi khách sang chơi
Bấy lâu xa cách ngời ngời tiếng nhau
Tình Thơ như cánh đồng mầu
Lúa thêm trĩu hạt hương cau thêm lừng
Tâm em hoa nở giữa rừng
Hồn anh lưu lạc chưa từng ấm êm
Duyên thơ xao xuyến êm đềm
Trao nhau tình khúc quên đêm sương mù
Quên đi hoang vắng âm u
Quên đi tất cả hận thù tuổi xanh
Một giòng thơ nhỏ long lanh
Ru con thuyền mộng tròng trành biển khơi
Gần nhau để thắm tô đời
Tìm mảnh tình vỡ lỡ rơi khi nào
Không hái được những vì sao
Ta lượm mặt đất tình cao nghĩa dầy
Thả hồn cùng gió cùng mây
Cùng Trăng viễn xứ trang đầy trang vơi
Mai này cách biệt phương trời
Người ơi nhớ nhé những lời tri ân .

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:16:27vũkimThanh>
 
 
NGẬM NGÙI TÌNH TA

Anh nắm bàn tay cóng
Qua tần số điện từ
Anh hôn bờ môi héo
Chồng chéo mối ưu tư

Mùa Thu về rồi ư?
Lá vội rơi đầy ngõ
Trái tim anh bỏ ngỏ
Cho sương đỏ đáy lòng

Anh cứ hoài đợi mong
Sớt chia lời tình tự
Góp nhặt thêm ý, tứ…
Trên con phím lặng câm…

Cơn mưa qua lương tâm
Ướt đầm màu viễn xứ
Gió giật run dòng chữ
Em lạnh quá anh ơi…

Hai đứa hai phương trời
Ngậm ngùi đêm giá buốt
Xót xa từng khúc ruột
Tình trắng muốt… chơi vơi…

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:16:58vũkimThanh>
 
 
TRÊN ÐỈNH EIFFEL

Paris lộng lẫy sắc hoa đèn
Hùng vĩ bên trời tháp Eiffel
Sông Seine âu yếm ôm hình bóng
Hàng ngàn hàng vạn khách tới xem

Anh tấm tắc khen thật tự hào
Eiffel một tuyệt tác lớn lao
Ngỡ ngàng em nói : (cao quá nhỉ
Tưởng như với được những vì sao )

Tươi cười anh bảo : (có vì sao
Gần đây gần lắm biết không nào
Chẳng cần với tay mà bắt được
Ngay cạnh anh thôi không biết sao?

Em vì sao nhỏ thăm nước Pháp
Dịu hiền ấm áp giữa tầng cao
Vòng tay thương mến anh ôm chặt
Ghen mình…Mây nguýt…Gió chênh chao…

Ðất nước France quá đẹp giầu
Một biển kim cương rực sắc mầu
Trên đỉnh Eiffel cao lồng lộng
Có đôi trai gái chụm mái đầu…

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:17:26vũkimThanh>
 
 
MÙA XUÂN VỀ

Anh
Níu gió
Ðừng rung cây
Mùa Thu ùa tới

Em
Thẹn thùng
Làn môi giấu
Muôn nụ cười xinh

Tình
Vô hình
Xây lâu đài
Trong tim cằn cỗi

Mùa
Xuân về
Trong âm thầm
Chẳng chút biện minh

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:17:53vũkimThanh>
 
 
TRÁNH BÃO


Ơi...
Trời xanh
Cớ vì sao
Mây cuồng bão tố?

Ðời
Gian lao
Trút vào nhau
Thách đố phũ phàng

Ơi...
Niềm tin
Hãy cùng ta
Lê từng cây số

Về
Phương xa
Nơi ngàn hoa
Thơm ngát thanh bình

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:18:19vũkimThanh>
 
 
BÊN SÔNG SEINE


Dòng
Sông Seine
Bước vào Thu
Lá vàng in bóng

Người
Yêu ơi
Có hiểu chăng
Bao giấc mơ hồng

Trời
Paris
Ánh đèn đêm
Hát cùng sương gió

Ðượm
Trong nhau
Những nụ hôn
Say ngát hương nồng

Vũ kim Thanh
TV trang này 6.11
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tran Manh hung

Bài thơ này tặng Thanh và bạn Tulp. trong lúc lo chạy BÃO

Chinh chiến chuyển chuyên chuốc chán chường.
Cơ cùng chồng chất chuộng cầm cương.
Cộc cần chiến cuộc cam cầu cạnh.
Cau có chua cay chạy cuống cuồng

Mình đọc những dòng này hơi muộn, chúc bạn và người thân vượt qua cơn bão thật an lành, và làm thiệt nhiều thơ hay nhé.

Bão về ai bảo bão từ đâu?
Bao người lo sợ lòng âu sầu
Cuống quýt nhanh chân đua cùng bão
Nghe cả trần gian ở trên đầu
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:53:10vũkimThanh>
 
 
THƠ BẠN XỨ NGƯỜI

Tôi nghiền ngẫm trang thơ trên chuyến tầu
Xung quanh tôi toàn người xa lạ …
Tiếng Pháp…
Tiếng Anh…
Rỉ rả…
Mà hồn tôi tất cả ở bên trời
Nơi ấy…có biển khơi..
Có Phượng hồng cháy hạ
Có gió mùa lạnh giá câu ca
Có một người…Ðàn bà
Ðèo hai con bên một xô nước gạo
Ði…giữa đời cuồng đảọ..
Ðứng … bãi lầy truân chuyên …
Yêu quí các con hơn cả bạc tiền
Người gồng lưng chai sạn…
Thời nay không bom đạn
Mà quẩn quanh không thiếu hận thù
Người âm thầm giang đôi cánh mộng du
Chống đỡ lại những cái nhìn lửa đạn
Giọt lệ đời thất lạc vùng hạn hán
Kỷ niệm xưa đi chán dắt nhau về
Giữa chập chờn hiện thực hay cơn mê
Ðành lỗi hẹn … Vì tương lai con trẻ
Chiếc xe đạp…Chẳng ngại ngần mảnh dẻ
Vầng trăng vàng …vẫn san sẻ buồn lo
Người mong con cất tiếng hát tự do
Và tiếng cười xoa dịu hồn sóng gió
Ðọc thơ người xôn xao luồng máu đỏ
Thuyền lạc dòng đợi gió bến thi nhân
Thơ ơi Thơ…Sao nghiêng ngả phong trần?
Tôi hồi hộp…Nhìn người trên con dốc…

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:53:49vũkimThanh>
 
 
EM ƠI …TÌNH MÃI MẶN MÀ

Khối tình thầm kín trong tim
Sao ai nổi sóng đánh chìm giấc mơ
Yêu thương nhung nhớ từng giờ
Hằng đêm ôm ấp sông Thơ lạnh lùng
Tình ta sao nói cho cùng
Mùa Thu đang cháy lá vùng trời xa
Em ơi tình mãi mặn mà
Như lời kinh Thánh ngân nga trong hồn
Nước mắt hòa lẫn nụ hôn
Làm sao quên được gió dồn tuyết giăng
Nhà xưa vắng tiếng nói năng
Dư âm những đợt sóng bằng thềm hoa
Nét cười em thắm ngọc ngà
Lời thơ đẫm lệ xót xa cung đàn
Em ơi xa núi cách ngàn
Cũng đừng đánh vỡ mộng vàng tình tôi
Ðọc thư em thấy bồi hồi
Trời xanh nổi gió đứng ngồi không yên
Hoa mai xanh biếc lương duyên
Xin người vững bước qua miền đắng cay
Tôi xin làm giọt sương bay
Ðọng trên những cánh hoa này chờ Trăng

Vũ kimThanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:54:38vũkimThanh>
 
 
GỬI NGƯỜI …

Anh đã thấy vầng Trăng vàng đêm ấy
Bỗng u hoài giữa Gió khóc Mây than
Giữa sóng buồn của ai cứ dâng tràn
Niềm cô quạnh ạt ào đan thành lũy

Anh muốn khóc cho mảnh tình thi sĩ
Vần Thơ đêm anh ép chặt vào tim
Anh muốn băng qua biển lớn đi tìm
Người tri kỷ cùng viết muôn tình ý

Mặc thói đời có vô vàn nghịch lý
Mặc thời gian bóp bẹp dí hình nhau
Người ơi người ta tìm phút nhiệm màu
Hàn gắn hết những đớn đau sầu hận

Tiếng chuông xưa vẫn ngân nga bất tận
Giữa tim hồng đang lồng lộng gió Ðông
Gọi Trăng về trải lóng lánh trên sông
Gọi bình minh dâng tràn trề nguồn sống

Ðêm từng đêm ta diù mơ dắt mộng
Vào thiên đường cây cỏ cũng tương tư
Sỏi đá kia sống ẩn dật hiền từ
Cũng tha thiết âm thầm yêu cuộc sống

Một con đò cũng chở che tình mộng
Một giọt sầu cũng xao động đại dương
Một sợi thương chuyển tải cả rừng hương
Một sợi nhớ kết se tình duyên nợ

Một lời thơ băng qua miền cách trở
Một cô phòng rộng mở cả giang sơn
Một tình Thu trút sạch hết tủi hờn
Một vòng tay vẫn chập chờn huyền thoại…

Vũ kim Thanh



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:55:17vũkimThanh>
 
 
LỠ YÊU RỒI


Ðã lỡ yêu nhau rồi
Vì đời hai đứa thương đau
Ðã lỡ yêu nhau rồi
Mảnh hồn dạt không bờ bến


Trong gió mưa u hoài
Người về như ánh trăng sao
Đang khát khao vô vọng
Tình dâng suối mát ngọt ngào

Tôi đi…Tìm thương mến
Khung trời mịt mù xa
Người dang vòng tay đón
Tình nồng say thiết tha

Tôi xuôi về nơi ấy
Tìm lại những hoài mong
Người như thuyền rẽ sóng
Chở che khối tơ lòng

Tôi quyết không xa rời
Vì đời tôi quá đơn côi
Như lá Thu trên cành
Bàng hoàng hiểu thêm cuộc sống

Ðây ước mơ huy hoàng
Gửi vào mây gió chơi vơi
Trái tim hai phương trời
Nguyện yêu thương nhau suốt đời.

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:56:16vũkimThanh>
 
 
HÔN EM


Chẳng hiểu sao mà tôi liều lĩnh thế
Ôm hôn em chẳng xin phép câu nào
Ngọn gió tình cuồn cuộn vút lên cao
Như thiêu thân tôi cứ lao vào lửa

Thôi đúng rồi trái tim không thuốc chữa
Nó đòi yêu và ao ước nuông chiều
Nó không chịu ngủ yên trong cô liêu
Nó khóc… nó hờn… nó si mê …tình ái

Nó gặp em như gặp mùa hoa trái
Ngào ngạt hương trái chín ngọt nắng vàng
Ðôi mắt em như cửa ngõ địa đàng
Cứ đắm đuối mở toang bao mộng ước

Nó bàng hoàng như đã tìm lại được
Báu vật xưa đánh mất triệu năm qua
Nó nhìn đời sao chỉ thấy nhạt nhòa
Chỉ còn em cười tươi như hoa nắng

Ôi phố phường hôm nay sao quạnh vắng
Như bức tranh màu tăm tối âm u
Chỉ bồng bềnh làn tóc mướt thiên thu
Bay dào dạt vào hồn hoang ngơ ngẩn

Một vần thơ trong tim như dấu ấn
Một làn mây trắng xoá giữa buồng tim
Một thuyền ân bể ái giữa nổi chìm
Bỗng thăng hoa đời vàng son thần thoại

Bản nhạc lòng cứ triền miên mê mải
Về một miền không hoài bão giá băng
Về trái tim ngưởi tri kỷ vĩnh hằng
Ðã mở rộng đón môi hồng hòa nhập .

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:57:00vũkimThanh>
 
 
KHUNG TRỜI VÀ SAO

Khung trời xanh thắm cuả tôi ơi
Bát ngát mây vui nắng rộn cười
Hoàng hôn tắt lửa buông màn tối
Những vì sao nhỏ vút lên khơi
Toả ánh biếc xanh giữa đỉnh trời
Tung cánh thơ hồng nơi xa xôi
Vũ trụ đăng quang đời say động
Thơ Bạn chung tình mộng muôn nơi

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: vũkimThanh

PHƯƠNC XA KHÓC MẸ

Kính viếng hương hồn Mẹ Nguyễn thị Huế(1929-1999)

Nghiên bút cùng con khóc chịu tang
Giá vẽ trầm tư đứng ngỡ ngàng
Cây đàn bụi bám trùng cung phím
Nghe tiếng kinh buồn… muốn thét vang…

Luân Ðôn nắng Hạ chớm nụ vàng
Hồn con lệ vỡ ước mong tan
Vành tang trắng toát mùi nhang khói
Ðau đớn nào hơn thất lạc đàn…

Bóng Mẹ nghìn xa khất non ngàn
Yêu thương để lại với nhân gian
Trời xanh thăm thẳm lời tâm nguyện
Ðất bằng quyền quyện tiếng kêu than…

Nến nhang nhỏ đẫm mặt bàn
Hòa dòng nước mắt vô vàn tiếc thương
Trăng tàn , đêm lạnh ,chiều sương…
Cầu Trời, Phật độ bước đường Mẹ đi
Chúng con một dạ khắc ghi
Công ơn Cha Mẹ những gì ước ao
Mẹ ơi về với chiêm bao
Giúp con cháu vượt chênh chao bão đời
Mẹ ơi tình Mẹ ngời ngời
Trái tim hiền đức giữa trời Việt Nam

Vũ kim Thanh

[color=#000000]
Thanh Thân

Đọc bài thơ khóc mẹ của bạn , thật là buồn , thật là thấm thía. Tuy bác mất đã lâu 1999, nhưng nỗi buồn mất mẹ vẫn gặm nhấm trọn đời. Thấm thía với nỗi buồn của bạn. xin chúc bạn vượt mọi khó khăn , để tìm thấy bình an cho tâm hồn.
Thân.
Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Trần mạnh Hùng thân mến

Cuộc sống khi bị lìa xa cha mẹ mới thấu nổi nỗi đau thương mất mát là to lớn khôn cùng.

Người xưa có viết :

Công cha như như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra

Đó là một chân lý vĩnh cửu .Khi ta còn trẻ dại ,không thể hiểu được sự yêu thương sâu sắc và sự hy sinh của cha mẹ dành cho ta.Tới lúc trưởng thành,ra ngòai đời bươn chải ,hiểu được lẽ sống và tình thương mênh mông như trời biển đó thì cha mẹ đâu còn nữa để mà báo hiếu. Cho nên tâm hồn vẫn tức tưởi , ân hận không nguôi
Thật là hạnh phúc cho những ai vẫn còn được trong vòng tay êm ấm của cha mẹ.

Cám ơn anh đã có lời an ủi và động viên.Xin chúc anh và gia đình luôn an lành hạnh phúc và đạt được mọi điều mong ước.chào thân ái

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:57:47vũkimThanh>
 
 
NẾU BIẾT ÐỜI ÐÔI NGÃ

Ðời nhiều khi cứ tưởng
Biến ta thành khói sương
Tình nhiều khi cứ tưởng
Chẳng gục chết bên đường

Em đóa hoa ngát hương
Nở sáng mùa hy vọng
Anh rì rầm ngọn sóng
Tới gần lại lùi xa …

Khát khao hồn mặn mà
Ðại dương tình thân ái
Dang vòng tay từng trải
Ôm trọn đời thiết tha

Nào ngờ sóng vỡ òa
Cánh hoa tan tơi tả
Nếu biết đời đôi ngã
Thà ở mãi khơi xa

Em đâu phải xót xa
Nát tim hồng sầu hận
Anh đâu phải lận đận
Nhỏ lệ buồn hòa ca

Vũ Kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:58:30vũkimThanh>
 
 
SAO NGƯỜI ÐI MÃI

Tôi vẫn ngồi đây với đêm dài
Trải lòng mong đợi bóng hình ai
Tình còn hay mất tôi nào biết
Tim thiết tha kêu nhớ thương hoài


Người đi…đi …mãi không trở lại
Thơ lệ tôi buồn một thành hai
Trăng lén trùm chăn ,sương tê tái
Bao giờ gặp lại tia nắng mai ?


Nhấn phím tơ xưa dư âm ngại
Kiếp nào nhung nhớ mới nguôi ngoai
Niềm tin như xa rời cõi sống
Ðể lại cho tôi nỗi trần ai .


Người đi …đi mãi…không trở lại
Tôi vẫn ngồi đây …
Với đêm dài ….


V ũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: vũkimThanh

Anh Trần mạnh Hùng thân mến

Cuộc sống khi bị lìa xa cha mẹ mới thấu nổi nỗi đau thương mất mát là to lớn khôn cùng.

Người xưa có viết :

Công cha như như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chẩy ra

Đó là một chân lý vĩnh cửu .Khi ta còn trẻ dại ,không thể hiểu được sự yêu thương sâu sắc và sự hy sinh của cha mẹ dành cho ta.Tới lúc trưởng thành,ra ngòai đời bươn chải ,hiểu được lẽ sống và tình thương mênh mông như trời biển đó thì cha mẹ đâu còn nữa để mà báo hiếu. Cho nên tâm hồn vẫn tức tưởi , ân hận không nguôi
Thật là hạnh phúc cho những ai vẫn còn được trong vòng tay êm ấm của cha mẹ.

Cám ơn anh đã có lời an ủi và động viên.Xin chúc anh và gia đình luôn an lành hạnh phúc và đạt được mọi điều mong ước.chào thân ái

Vũ kim Thanh


Thanh thân
Gởi Thanh một một đoạn trong bài thơ, hiện giờ tôi không nhớ tên tác gỉa
Bài thơ này lâu lắm rồi. Có lẽ ở trong sách Quốc Văn lớp tiểu học.hồi còn bé tí tẻo tí teo
Có ai yêu tôi bằng mẹ tôi.
Mẹ tôi vui vẻ lúc tôi cười
Mẹ tôi lo lắng khi tôi ốm.
Mẹ xót thương tôi lúc trở trời.

Bạn nào còn nhớ trọn vẹn bài thơ này xin phổ biến.
Cám ơn lắm lắm
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH YÊU

Ai cũng hiểu tình là thơ là mộng
Là hoa thơm rót mật cho đời
Ai cũng biết Tình yêu là sự sống
Nào phải mình tôi biết yêu thôi!

Ai cũng hiểu tình yêu là đau khổ
Như hoa thơm, dễ rụng gió mưa về
Ai cũng biết tình yêu là đỗ vỡ
Nhân gian nhiều, đâu riêng tôi mộng mê!

Tôi vẫn hiểu lòng người hay thay đổi
Hay mơ màng ước mộng tận ngàn sao
Tôi nào trách hay đau buồn hờn dỗi
Bởi duyên ta gặp nhau đã ba đào

Tôi sẽ gắng qua đường xưa lối cũ
Cố quay đi dù chẳng muốn chút nào
Hãy hãy nhớ dù lòng em yên ngủ
Riêng tôi ngậm ngùi theo ngày tháng hanh hao...
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 22:59:30vũkimThanh>
 
 
LỆ KHÔ

Người tới nơi đây một chiều Thu
Sánh vai chồng mới mộng lãng du
Bất chợt gặp tôi trong quán vắng
Trời ơi … kỷ niệm cứ rối mù…

Nhìn nhau choáng váng chẳng nói chi
Tâm hồn tràn ngập thủa chia ly
Tóc vẫn bồng bềnh môi vẫn thắm
Tim như đò đắm giữa cuồng si …

Xa cách bao năm nay gặp lại
Buồn vui ngây dại cả mộng mơ
Tôi như bơi giữa dòng sông lở
Thương yêu… dang dở …với đợi chờ…

Hai đứa cách nhau một cái bàn
Chồng em thỉnh thoảng mắt đưa ngang
Tôi vờ lơ đãng như xa lạ
Nhìn nhau …sắt đá …cũng bẽ bàng.

Muốn xé mùa Thu cho tan hoang
Cho biển tình kia quyện ngập tràn
Muốn bồng em tới hành tinh lạ
Hạnh phúc huy hoàng vui mênh mang

Ðôi vòng tay ấm lại quyện đan
Nguyện ước năm xưa trọn mộng vàng
Cho cánh thơ bay trong tươi sáng
Khỏa lấp tháng ngày khóc ly tan …

Ly rượu buâng khuâng như khởi sắc
Nhịp cầu thân ái bỗng thênh thang
Chợt chồng em nói : Mình đi nhé
Ngàn giọt lệ khô…đổ xuống bàn…

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-04 23:00:19vũkimThanh>
 
 
NGỌT NGÀO NỖI NHỚ

Ngọt ngào nỗi nhớ quê hương
Tình Thơ tình nước yêu thương mặn mà
Cho dù biền biệt phương xa
Trái tim luôn có quê nhà và em
Cho dù trời đất nhá nhem
Lòng tôi vẫn sáng tình em ngọc ngà
Bạn Thơ đầm ấm hòa ca
Tuôn dòng nước mát xóa nhòa niềm đau
Nét son tươi chẳng phai màu
Tôn vinh hạnh phúc có nhau trong đời
Cánh buồm lộng gió xa khơi
Chở câu thơ lạc về trời quê hương
Gọi mầm non mướt ruộng nương
Gọi đồng luá chín vàng ươm ngày mùa
Gọi chuông vang vọng mái chùa
Câu hò khoan nhặt gió đùa trăng lên
Ngàn vạn vì sao không tên
Kề vai sát cánh giữa nền trời đen
Hồn tinh khiết tựa đoá sen
Kiên cường chịu đựng bùn chen sắc mờ
Tỏa hương ngào ngạt ý thơ
Cánh hồng mơ ước từng giờ người ơi
Nơi xa dù tuyết sương rơi
Tôi cầm bút vẽ nắng trời quê hương
Vẽ lên muôn vạn yêu thương
Với niềm đau đớn trên đường chia ly

Vũ kim Thanh
7 đã đưa hết trang này vào TV 7.11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-10 00:20:58vũkimThanh>
 
 
TÔI MUỐN LÀM MƯA NGÂU

Tôi có một người yêu
Thương Tigôn nhiều lắm
Tình tôi như xuân thắm
Ước hẹn mộng vai kề

Người ấy nghiền văn học
Ðam mê tranh sắc màu
Thường hát lời của gió
Làm thơ tình trao nhau

Người ấy hay nhỏ lệ
Thương cảm đời xa quê
Bên cành hoa tim vỡ
Mong chờ bóng tôi về

Khổ thân tôi biền biệt
Bên xứ người tái tê
Thả hồn vào mưa gió
Thấm đẫm mảnh tình quê

Ngày nắng buồn cháy dạ
Ðêm sâu quặn mình mê
Muôn giọt Ngâu huyền thoại
Bay theo vương tóc thề

Biển đời thường hoang phế
Nhấn chìm nỗi đam mê
Tôi muốn làm giọt nước
Ði tìm lại câu thề

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0