Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Trích đoạn: vũkimThanh
NỬA ÐỜI TRĂN TRỞ
Nửa đời nghe gió mưa đi
Lạnh lùng trăn trở ôm ghì lấy thơ
Nưả đời bút họa sông hồ
Thuyền trăng…bến nước …ngẩn ngơ… lạc dòng…
Nửa đời lõm phím tơ trong
Ðục nguồn phiêu bạt long đong xứ người
Nửa đời lệ đẫm nụ cười
Trời Ðông khao khát vành nôi ân tình
Nửa đời giữa xứ văn minh
Cô đơn…sóng cả…quanh mình… đảo chao…
Nửa đời tỉnh giấc chiêm bao
Giữa lòng nhân thế cồn cào buồn thương
Nàng Thơ ơi… tựa khói sương
Cùng ta đi nốt quãng đường còn xa…
Thơ Thanh viết nhiều ghê mà chưa có thời gian đọc hết hihi...ghé wa thì phải để bút lại, viết vội đừng cười nha nhà thơ..hihi
Nửa đời trăn trở
Nửa đời chấp nối thơ ca
Tìm vui cùng những xót xa của người
Cùng theo những mảnh chuyện đời
Lệ rơi giữa chốn đất trời bao la
Xuất thân từ nơi thôn dã
Bây giờ gục ngã bên trời văn minh
Nửa đời lang bạc điêu linh
Ngậm ngùi cho cái số mình vậy thôi
Lục bình là phải nổi trôi
Thơ ơi dừng bước lại rồi
Cô đơn nhìn áng mây trời..bay bay.
Các bạn đến thăm tôi và để lại lưu bút là cả một sự qúi giá vô ngần .Mình rất trân trọng dù chỉ là đôi dòng mộc mạc .Mình xin trân thành cám ơn và và lưu giữ làm kỷ niệm .xin chúc các bạn vui vẻ và gặt hái nhiều thành quả trong cuộc sống.Chào thân ái ,Vũ kim Thanh
THƠ CHƯA DỪNG BƯỚC
Thơ chưa dừng bước người ơi
Càng đi càng thấy dòng đời bao la
Dẫu rằng tim óc xót xa
Trầm luân lạc lõng phồn hoa xứ người
Hướng về quê mẹ xa xôi
Yêu hoa .nhớ nắng bồi hồi thân thương
Hồn thơ là biển vấn vương
Là trời nhung nhớ là sương hiền hòa
Là những dòng lệ bao la
Khóc than cho đất trổ hoa tình người
Khóc lên cho núi sông cười
Cho tình thơ trải thắm tươi sơn hà
Cho muôn dân Việt một nhà
Băng ghềnh vượt thác phong ba không sờn
Vững vàng như dẫy Trường sơn
Thắm dòng máu đỏ keo sơn mặn nồng
Ngậm hờn nuốt tủi mênh mông
Băng băng qua những gai chông chập chờn
Người đi làm những cung đờn
Cùng nhau hòa tấu xanh rờn niềm tin
Trái tim ơi …hãy cố tìm
Ðại dương chân lý cánh chim giữa trời
Người ơi … nghe tiếng lòng rơi
Bâng khuâng thấu hiểu tiếng đời than van?
Người ơi… ôm hận ly tan
Ngậm ngùi thương xót Trăng vàng cô đơn?
Bút nghiêng dòng lệ tủi hờn
Giấy giang tay đón chập chờn niềm mơ
Người ơi… thơ chẳng làm ngơ
Thế gian từng phúp từng giờ trôi qua
Tiếng chuông Thơ nguyện thiết tha
Bay vào vũ trụ ngọc ngà tương lai
Vũ kim Thanh