<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2013 10:05:30 bởi SuongAnh>
Viễn Phương:
Người Tình Trăm NămCuộc tình như đã lãng quênCho ta cõi mộng tơ duyên mãi tìmTrăng sầu nghiêng bóng lặng imCuống cuồng cơn gió ru mềm ước mơTiếng buồn vọng giữa hư vôĐiệu tình da diết lặng lờ lối xưaNgười đi gợi những cơn mưaKẻ về ru giấc mộng thừa dở dangChiều qua bảng lảng bóng vàngĐường mây man mác ngỡ ngàng bước chânNghe lòng thương nhớ bâng khuângSâu trong tiềm thức dư âm thuở nàoGởi hồn theo gió bay caoĐi tìm dấu tích thương đau giữa trờiNhấp nhô chiếc bóng bên đờiMờ trong sương khói dáng người trăm nămViễn Phương
Chúc Sương Anh luôn vui khỏe và hạnh phúc
Cám ơn lời chúc cuả anh Viễn Phương nha, bưã giờ anh vắng lâu quá nên Tình Trăm Năm Năm cũng chẳng biết đi về đâu, anh có thấy không? SA thì tìm hoài chẳng thấy
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)

Tình Sẽ Về Đâu?
Trăm năm tình sẽ về đâu?
Khi đây với đó xa nhau ngút ngàn
Câu thơ gởi gió mây ngàn
Không người đón nhận bẽ bàng duyên em
Song thưa gió động voan rèm
Hồn yêu thức dậy khát thèm trăm năm
Vì ai tóc chẳng cài trâm
Vì ai lệ nhỏ âm thầm thâu canh
Đường thu hun hút bóng anh
Lá vàng tan tác lià cành bay xa
Mìm môi giấu giọt lệ ngà
Chớm vưà rơi xuống nhạt nhoà má môi
Người xa tình cũng xa rồi
Có trầu cau chẳng có vôi sao thành
Tình yêu vốn rất mong manh
Có duyên chẳng nợ nên đành xa nhau
Sương Anh
Trăm năm tình sẽ về đâu?
Khi đây với đó xa nhau ngút ngàn
Câu thơ gởi gió mây ngàn
Không người đón nhận bẽ bàng duyên em
Song thưa gió động voan rèm
Hồn yêu thức dậy khát thèm trăm năm
Vì ai tóc chẳng cài trâm
Vì ai lệ nhỏ âm thầm thâu canh
Đường thu hun hút bóng anh
Lá vàng tan tác lià cành bay xa
Mìm môi giấu giọt lệ ngà
Chớm vưà rơi xuống nhạt nhoà má môi
Người xa tình cũng xa rồi
Có trầu cau chẳng có vôi sao thành
Tình yêu vốn rất mong manh
Có duyên chẳng nợ nên đành xa nhau
Sương Anh



