📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Viễn Phương

1.179 trả lời, 156.239 lượt xem — Trang 39 / 40
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2026 15:06:56 bởi Viễn Phương>
Lời Yêu Xưa

Cuối thu trời xám màu mây
Lá vàng khe khẽ rơi đầy hiên xưa
Gió về se lạnh trong mưa
Mà sao nỗi nhớ vẫn chưa phai mờ

Bao năm cách một chuyến đò
Người đi để lại câu chờ năm nao
Tình xưa giờ biết tìm đâu
Chỉ còn kỷ niệm bạc màu theo sau

Ngày nào hai đứa bên nhau
Một lời thương nhớ ngọt ngào ta trao
Ngỡ rằng duyên sẽ dài lâu
Nào hay một thoáng qua cầu chia xa

Đêm nay trăng lạnh bao la
Nghe cơn gió gọi thiết tha xa vời
Có người nỗi nhớ đầy vơi
Riêng ai giấu cả một trời ước mơ

Nếu mai gặp lại tình cờ
Xin đừng hỏi nữa bây giờ ra sao
Chỉ mong người vẫn ngọt ngào
Bình yên đi hết đường vào tương lai

Còn tôi buổi cuối thu hoài
Ngậm ngùi tình cũ xa bay năm nào
Đời người có mấy lần đau
Một lần yêu đã chìm sâu một đời

Lời yêu xưa đã xa rồi
Mà sao thương nhớ vẫn ngồi trong tim
Cuối thu trời đất lặng im
Riêng lòng tôi vẫn đi tìm bóng ai.

Jan 24, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Tình Ta Đi

Ngày xưa ta bước chung đường
Nắng vương trên lối, yêu thương ngập đầy
Hàng cây nghiêng bóng heo may
Gió mang hương tóc đắm say dịu dàng

Tay trong tay giữa chiều vàng
Mắt nhìn mắt, tưởng muôn vàn mai sau
Đường dài đâu thấy khổ đau
Chỉ nghe tim đập dạt dào gọi tên

Có lần mưa đổ ướt đêm
Em nép vai nhỏ, êm đềm bên anh
Con đường bỗng hóa trời xanh
Dẫu mưa rơi vẫn long lanh tiếng cười

Ta từng hẹn ước một đời
Con đường này sẽ chẳng rời dấu chân
Dẫu cho bão tố phong trần
Cũng không lạc mất ân cần ngày xưa

Rồi một chiều gió sang mùa
Con đường quen bỗng như vừa lạ đi
Em quay lưng, bước chia ly
Bỏ anh đứng lại giữa khi chiều tàn

Hàng cây vẫn đổ lá vàng
Nhưng không còn bóng hai hàng sánh đôi
Chỉ còn chiếc lá lạc trôi
Như tim anh lạc giữa đời cô đơn

Mưa về ướt lối quen hơn
Nhưng người đâu nữa để còn nép vai
Con đường vẫn vậy, không sai
Chỉ là kỷ niệm đã phai mất rồi

Anh đi hết đoạn đường đời
Mà sao chẳng thấy một thời đã qua
Hóa ra tình cũng như hoa
Nở xong một thuở rồi xa mãi hoài

Giờ anh lặng bước riêng ai
Con đường xưa cũ kéo dài nỗi đau
Có chăng còn lại trong nhau
Một miền ký ức úa màu thời gian…

Oct 09, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2026 23:22:35 bởi Ct.Ly>
]




Đố Ai Đếm Được Buồn Vui?

Đố ai đếm được giọt mưa rơi
Đếm hết buồn vui một kiếp người
Khi bước chân qua vùng cát bụi
Lúc cười nở rạng dưới mây trời
Có niềm vui nhỏ như hạt nắng,
Đậu xuống bờ vai buổi sớm mai
Có nỗi sầu cay như vị đắng
Bên đèn soi bóng với canh dài
Có niềm vui lớn ngày tao ngộ,
Nước mắt rưng rưng hóa nụ cười
Có nỗi sầu đau thời bão tố
Thuyền đời lạc bến giữa trùng khơi
Hoàng hôn buông xuống ru từng bước
Ngoảnh lại nhìn qua vạn sắc màu
Trọn một kiếp người ai nếm được,
Trong ly rượu đắng, ngọt từ đâu?
Hay chính buồn vui là báu vật
Đất trời ban tặng lúc hoàng hôn
Hỏi ai đếm được hay lòng đã
Gói trọn trầm luân, nhẹ linh hồn.

Jan 06, 2013


Viễn Phương (OVQ)


R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2026 22:48:16 bởi Ct.Ly>
Vu Lan Nhớ Mẹ
Mùa Vu Lan ngập lòng con thương nhớ
Nghĩa mẹ hiền chín tháng nặng cưu mang
Dưới nắng mưa rong ruổi trải lầm than
Không kêu oán không phiền cho mệnh số
Trời tháng bảy cơn mưa sầu tuôn đổ
Con ngậm ngùi tưởng nhớ thuở xa xưa
Mẹ ru con êm ái khúc giao mùa
Cho con ngủ an bình trong tay mẹ
Con té ngã mẹ lòng đau như xé
Bệnh con nằm lo lắng mẹ không yên
Ngày chăm nom thao thức suốt thâu đêm
Vẫn dịu ngọt trên môi cười héo hắt
Con khôn lớn mẹ mỏi mòn thân xác
Bước vào đời trăm ngả mẹ lo toan
Dẫu trời kia dâu bể có đa đoan
Mẹ dìu dắt con đi từng bước nhỏ
Lòng mãi nhớ những ngày xa xưa đó
Mẹ bây giờ biền biệt cõi thiên thu
Dáng thân thương mờ mịt khói mây mù
Con day dứt bùi ngùi trong ước mộng
Mưa giăng đổ sụt sùi cơn gió lộng
Mẹ đi rồi lạnh vắng cõi hồn con
Ơn dưỡng sinh con báo đáp không tròn
Mẹ ơi mãi một đời con khắc ghi
Jul 15, 2003
Viễn Phương (OVQ)
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2026 13:51:02 bởi Viễn Phương>
Marang, Terengganu Ngày Mới Đến
“Biển lặng rồi… sau những ngày sinh tử
Con thuyền tôi… chạm bến lạ phương xa”
Cát Marang sao nghe như đất mẹ
Bước chân run mà nước mắt chan hòa
Bao đêm dài lênh đênh cùng sóng dữ
Sống sót đây mà ngỡ giấc chiêm bao
“Người xa lạ mà thương như ruột thịt
Dang tay đón những phận đời thương đau”
Marang ơi nơi bắt đầu tha hương
Cho tôi sống sau những ngày biển động
Một mái che một nụ cười rất thật
Sưởi tim người vừa thoát khỏi tử sinh
Marang ơi tôi gọi mãi tên người
Dẫu mai này đời trôi về bến khác
Xin giữ mãi một ân tình đã gặp
Giữa trùng khơi còn lại một niềm tin
Bảy ngày thôi mà như là vĩnh viễn
Bữa cơm nghèo chan nước mắt chia đôi
Người không quen mà tình sâu nghĩa nặng
Cho chúng tôi lại được gọi là “người”…
“Rồi một sáng thuyền rời bờ bến cũ
Biển lại đưa về phía đảo mù sương”
Pulau Bidong nghe tên như định mệnh
Mở cuộc đời lưu lạc giữa trần gian
Nhưng Marang còn trong tim ở lại
Như quê nhà giữa đất lạ nhân gian
Marang ơi xin một lần cúi tạ
Những tấm lòng cứu vớt kẻ lưu vong
Nếu mai này bình yên nơi xứ lạ
Tôi quay về gọi hai tiếng: tri ân
Biển vẫn đó nhưng đời tôi đã khác
Từ Marang tôi sống lại lần hai…
Sep 14, 2009
Viễn Phương (OVQ)
(Chúng tôi đến bờ biển thị
trấn Marang, Terengganu lúc 2 giờ trưa Ngày 23 tháng 11 năm 1984, nhưng vì có
bão đến nên chúng tôi phải neo lại Marang 6 ngày, đến 29 tháng 11 năm 1984 tàu
Budak đưa chúng tôi ra Pulau Bidong. MB268)


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2026 01:31:12 bởi Viễn Phương>
Ngày Đến Pulau Bidong

“Gió biển đêm… nghe hồn trôi phiêu bạt
Sóng vỗ buồn… như gọi kiếp tha hương…”

Sau những ngày lênh đênh giữa biển trời
Thuyền chông chênh trôi giữa sóng chơi vơi
Ôi!- sợ lắm những đêm dài vô tận
Nghe tim mình lạc lõng chốn mù khơi

Có những đêm tưởng đời thôi đã hết
Nước quanh mình như tiếng gọi xa xăm
Ôm nỗi đau mà lòng ôi da diết
Gọi tên ai tan biến giữa âm thầm

Gió biển buồn ru hồn ta lạc bước
Sóng vỗ lòng nghe lạnh cả yêu thương
Rồi một ngày chân chạm bờ xa lạ
Nước mắt rơi theo sóng gió đại dương

Pulau Bidong ơi nơi dừng chân lưu lạc
Bao nỗi buồn chất ngất giữa mênh mông
Không là đích chỉ là nơi tạm bợ
Để còn thêm cay đắng nỗi chờ trông

Pulau Bidong nghe tim này tan nát
Những phận người lặng lẽ giữa cô đơn
Gánh hành trang một trời thương nhớ cũ
Biết về đâu giữa biển cả vô hồn

Những ngày sống chỉ mong chờ phép lạ
Một ngày mai thôi hết kiếp lưu đày
Nhưng hy vọng mong manh như sương khói
Tan theo chiều gió cuốn mịt mờ bay

Ai biết được ngày mai vùng đất hứa
Có bình yên hay thêm những dở dang
Lòng vẹn giữ một niềm tin rất nhỏ
Rằng quê hương người vẫn đợi ta sang

Pulau Bidong nơi bắt đầu lưu lạc
Mang nỗi buồn theo suốt kiếp tha hương
Dẫu mai này đời trôi về xứ khác
Vẫn không quên những ngày tháng đoạn trường

Ngày đến đó đâu phải là kết thúc
Chỉ là nơi nước mắt hóa thành lời…

Dec 18, 2012
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2026 22:55:05 bởi Ct.Ly>
Mùa Vu Lan và Nỗi Nhớ 
Mùa Vu Lan lại về trong nỗi nhớ
Khói hương bay lòng chợt thấy chơi vơi
Bao năm tháng tưởng thời gian xóa hết
Mà bóng cha, hình mẹ chẳng xa rời
Ngày còn nhỏ con đâu hay đâu biết
Cha âm thầm che chở bước con đi
Mẹ tảo tần sớm hôm lo từng bữa
Một đời người chẳng tiếc những xuân thì
Cha mẹ hỡi giờ này nơi đâu nhỉ?
Có nghe con gọi khẽ giữa đêm dài?
Con đã lớn mái đầu pha sương trắng
Mà trong lòng vẫn nhỏ bé như ai
Nếu có thể cho con về ngày cũ
Con chẳng mong giàu có với cao sang
Chỉ mong được ngồi bên cha bên mẹ
Nghe một lời được gọi tiếng “con ngoan”.
Vu Lan đến hoa hồng con chẳng có
Chỉ còn đây một nén hương dâng người
Xin gửi hết những yêu thương sớm muộn
Theo làn hương về tận cuối chân trời
Chỉ tình mẹ nghĩa cha còn ở lại
Theo suốt đời dù cha mẹ đã xa.
Sep 13, 2009 
Viễn Phương (OVQ)
R
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Còn Dang Dở 

Bài thơ anh viết,còn dang dở thôi em
Khép nửa vầng trăng vỡ nửa giấc mơ
Hải âu mỏi cánh lạc giữa mây mờ
Bỏ lại hồn anh trôi theo sóng biển trơ

Bài thơ ai viết còn dang dở phải không
Nửa vầng trăng cũ vỡ giữa mênh mông
Hải âu lạc gió cuối trời xa xăm
Bỏ lại mình em nghe sóng âm thầm

Dang dở rồi sao một mảnh tình thơ
Anh chưa kịp nói…Em đã lỡ chờ…
Người đi viễn xứ cuối trời bơ vơ
Có còn nhớ nữa ngày xưa mộng mơ

Dang dở rồi sao trang cũ chưa khâu
Thơ còn dang dở…Lệ ướt canh sầu…
Đêm nghe biển gọi vọng mãi về đâu
Bài thơ còn đó mà người xa nhau

Khúc nhạc chia tay lỡ nhịp bên đời
Cuối trời viễn xứ mịt mờ xa xôi
Chỉ còn ta giữ mảnh tình đơn côi
Bài thơ ai viết còn dang dở thôi

Còn đây nỗi nhớ trọn một đời người.

Jan 25, 2026
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2026 01:05:16 bởi Viễn Phương>
Bài Thơ Em Đợi Em Chờ

Bài thơ anh viết hôm nào
Đang dang dở giữa ngọt ngào nhớ thương
Có đầu mà chẳng có đường
Đi về đến cuối vấn vương chưa thành
 
Em rằng: thơ phải có tình
có đầu, có cuối, có mình trong thơ
Anh cười nếu cứ đợi chờ
Thì dòng thơ kết bao giờ mới xong
 
Em rằng: em vẫn chờ mong
Một câu cuối để trong lòng khỏi quên
Anh nghe một chút dịu êm
Mà sao trang giấy bỗng mềm như mơ
 
Thôi thì anh viết bài thơ
Để em chờ dợi để chờ gặp nhau
Nếu duyên còn ở phía sau
Xin dành câu kết cho nhau cuối cùng
 
Còn câu đang ở giữa chừng
Là vì anh sợ sẽ ngừng chờ trông
Bởi khi khép lại cuối dòng
Biết đâu em lại không còn đợi anh
 
Nên thôi cứ để bài tình
Một phần dang dở cho mình đợi mong
Để khi em vẫn còn trông
Anh còn có cớ viết dòng yêu em.
 
Aug 22, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Bến Đỗ Bình Yên

Một thời áo trận phong sương
Một thời vai gánh quê hương nặng đầy
Một thời chân bước dặm dài
Nuốt bao cay đắng tháng ngày nổi trôi

Bây giờ tóc đã bạc rồi
Chiều nghiêng bóng đổ bên trời quạnh hiu
Bạn xưa tản mác muôn chiều
Người còn, người mất…cô liêu lòng người

Có khi giữa chốn đông vui
Mà nghe trống vắng như đời bỏ quên
Bên mình con cháu kề bên
Mà sao tâm sự chẳng tìm được ai

Nhiều đêm thức với canh dài
Nghe cơn gió cũ thở hoài ngoài hiên
Muốn tìm một chút bình yên
Cho hồn neo lại cuối miền nhân sinh

Ai rồi cũng sẽ lặng thinh
Sau bao dâu bể nổi chìm trần gian
Chỉ mong còn một tiếng đàn
Một lời tri kỉ dịu dàng sẻ chia

Đời người như bóng chiều kia
Qua cơn bão tố cũng dìa cô đơn
Đi hết mấy đoạn mất còn
Mới mong tìm được con đường an nhiên

Nếu mai chân mỏi ưu phiền
Xin ngồi xuống cạnh bình yên một lần
Buông đi hết những nhọc nhằn
Để nghe lòng nhẹ như gần cõi mây

Và khi nhắm mắt xuôi tay
Xin như chiếc lá ngủ say cuối mùa
Không còn ly loạn hơn thua
Chỉ còn thanh thản trong mùa gió êm.

Sep 16, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Buồn

Thơ thẩn trông chiều khuất núi cao
Hoàng hôn buông phủ gió kêu gào
Mây đen vần vũ trời xa thẳm
Gợi nhớ thâm tình biết chốn nao

Nơi đó bên nầy một bước đi
Tường mây thực ảo có xa gì
Âm dương hai lối hoài chia cách
Sinh tử đôi bờ mãi biệt li

Trời đất ơ hờ! mặc thế gian
Người sau kẻ trước có đâu màng
Hợp tan một kiếp phù du mộng
Đưa tiễn đi về dạ thở than

Nhìn những yêu thương ẩn bóng trời
Nghe đời ngụp lặn giữa ngàn khơi
Nỗi đau khắc khoải bao lần mất
Lặng lẽ niềm riêng giữa biển người

Dec 09, 2020
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Vô Thường

Nếu một ngày, ta xa nhau giữa cõi vô thường hư thực
Mưa chạm nắng, đời xuôi ngược người hóa mây bay

Nếu có một ngày ta không còn nhau nữa
Vòm trời mây trắng lãng đãng kéo phiêu du
Cơn mưa giọt nắng mãi tìm nhau tương hội
Dòng đời xuôi ngược những bước nhỏ riêng tư

Ta đứng lặng cõi vô thường nghiêng bóng
Nghe nhịp thở nhân gian khe khẽ chạm vào tim
Mọi được mất cũng tan vào miền hư ảo
Chỉ vệt nắng chiều soi trên tường mây lặng im

Cuộc đời này, là cơn mộng trần gian cõi tạm
Người đến rồi đi như đốm sáng thu tàn
Giữ được gì đâu trong dòng trôi vô tận
Ngoài chút thương yêu nhẹ tựa gió mùa sang

Và nếu một sớm mai ta lạc nhau giữa vô biên
Xin hãy nhớ ta đã từng có phút giây rất thật
Nơi mây trắng ngừng trôi hai trái tim chạm khẽ
Trong khoảnh khắc không lời vẫn gọi nhau trở về

Cõi vô thường là trần gian quán trọ bên đường
Mà tình người vẫn là chốn quê hương của lòng
Mây vẫn trắng đời vẫn trôi
Cõi vô thường ta có gì cho nhau.

Feb 09, 2023
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2026 14:34:02 bởi Viễn Phương>
Đường Về Bờ Giác
(Thiền)

Giữa miền tục lụy nhân gian
Bao người lạc bước muộn màng tìm nhau
Mải mê theo bóng sắc màu
Quên mình một thuở bạc đầu vẫn mê

Đường đời gió cuốn lê thê
Tham sân níu bước não nề tháng năm
Có khi một thoáng âm thầm
Nghe trong sâu thẳm tiếng tâm gọi về

Về thôi bỏ những si mê
Buông bao được mất ê chề hơn thua
Ngoài kia mưa nắng bốn mùa
Mà trong tâm thức vẫn chưa yên bình

Một ngày chợt thấy chính mình
Chẳng tìm đâu nữa lặng thinh quay về
Một hơi thở nhẹ cơn mê
Cũng nghe pháp nhiệm vỗ về tâm can

Thế rồi giữa cõi trần gian
Bỗng nghe sen nở dịu dàng trong tâm
Không còn trách móc âm thầm
Không còn níu giữ tháng năm đã rồi

Ngộ ra một kiếp con người
Đến rồi cũng phải một đời ra đi
Chỉ còn tỉnh thức từ bi
Theo ta qua khỏi những gì thế gian

Bờ mê cách một niệm tan
Bước qua giác ngộ giữa ngàn bể dâu
Chỉ cần tâm lặng buông sầu
Mặc đời điên đảo lao xao la đà

Đường về chẳng ở đâu xa
Ngay trong hơi thở ngay là tâm ta
Khi lòng buông hết phong ba
Một vầng trăng sáng hiện ra giữa đời

Ta về chẳng kiếm tìm người
Chẳng mong cõi Phật xa vời thong dong
Thôi thì giữ một tấm lòng
Trong veo như nước giữa dòng vô ưu

Mai này giữa cõi phù du
Nếu còn một bước xin tu tâm mình
Để khi khép lại nhân sinh
Mỉm cười thanh thản nhẹ thênh về nguồn.

Sep 13, 2009
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Tây Đô Hồi Tưởng

Tây Đô một khoảng dệt vần thơ
Nhớ ngón tay ngoan mải miết chờ
Bến cũ bâng khuâng lòng vẫn nhớ
Thuyền xưa lờ lững giấc hoài mơ

Khói chiều vương nhẹ qua song sớm
Bóng nhạn vút cao giữa khoảng mờ
Cách biệt ngàn trùng ai cắt rẽ
Sương rơi buốt lạnh nối lòng tơ.

Aug 25, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Ai Cũng Già 1

Rồi ai cũng sẽ già đi theo năm tháng
Tóc phai màu và chân bước chậm hơn
Nhưng được già giữa cuộc đời bình lặng
Là phước lành là ân huệ hoàng hôn

Ngoài kia biết bao người nơi cát bụi
Chưa kịp già đã dừng bước chân hoang
Họ nằm lại giữa lưng chừng tuổi trẻ
Để thanh xuân thành một giấc mơ màng

Cúi đầu tạ ơn Đất Trời cao rộng
Đã chở che ban ân huệ khôn cùng
Cho ta nếm vị ngọt bùi cay đắng
Giữa dòng đời vạn dặm bước ung dung

Xin cảm tạ cuộc đời bao dung quá
Mỗi sớm mai thức dậy ngắm vầng dương
Cảm ơn những vết chân chim khóe mắt
Đã khắc ghi bao trải nghiệm yêu thương

Được già đi là một điều may mắn
Nhìn cuộc đời bằng ánh mắt an yên
Để mai sau hóa thành vầng mây trắng
Chẳng tiếc nuối gì những nỗi niềm riêng.

Jun 17, 2020
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Ai Cũng Già 2

Rồi ai cũng già theo mùa lá rụng
Mái tóc xanh rồi cũng bạc theo mây
Thời gian lặng lẽ đong từng năm tháng
Đưa kiếp người qua những cuộc đổi thay

Có người đi hết một đời dâu bể
Có người dừng khi nắng vẫn còn tươi
Nên ta biết mỗi bình minh thức dậy
Là một ân tình trời gửi cho người

Đừng hơn thua cho lòng thêm mỏi mệt
Đừng oán hờn cho nặng gánh trần ai
Tiền tài danh vọng mai rồi cũng hết
Chỉ nghĩa tình còn lại với ngày mai

Một lời hỏi khi người đang đau yếu
Một bàn tay lúc vấp ngã đơn côi
Ấm áp hơn muôn vàn tiền triệu
Tình người còn sáng mãi người ơi

Rồi ai cũng già ai rồi cũng già
Thời gian chẳng đợi một bóng hình ai
Xin hãy sống đẹp như một bài ca
Mỉm cười tóc bạc lòng chẳng phôi phai.

Jun 17, 2020
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.08.2026 22:13:51 bởi Viễn Phương>
Mimosa
(Hoa Mắc Cỡ)

Mimosa loài hoa hay mắc cỡ
Sắc tím hồng tươi nở giữa trần gian
Dáng hoa xinh tha thướt dưới mây ngàn
Rồi bẽn lẽn dịu dàng khi viễn cách

Hoa phơi phới nức lòng bao mặc khách
Ngây ngất đời xuân sắc cánh hoa yêu
Ta mê say chìm đắm với muôn chiều
Hồn man mác quạnh hiu tình lắng đọng

Nghe đây đó thoảng nồng hương gió lộng
Hoa cuống cuồng khơi động khép mi thơ
Phấn hoa rơi trên cánh lá thương chờ
Ôi! đẹp quá sắc hoa miền hoang dã

Chưa gặp gỡ mà sao lòng như đã
Say đắm tình hoa thắm giữa trời mơ
Dáng hoa thơ xa đó mãi ơ hờ
Cho mây tím dệt mờ trên lối mộng

Ta từ lúc lạc loài theo tiếng vọng
Mãi u hoài trông ngóng bóng người ra
Một lần thôi dù mãi mãi chia xa
Nàng trinh nữ ẩn mình trong dáng hoa

Little Rock Metro, Arkansas
Feb 04, 2003
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Cũng Sẽ Qua

Đời người như áng mây xa
Một cơn gió thoảng rồi là hư không
Bao nhiêu được mất trong lòng
Mai về cát bụi cũng không mang gì

Có khi nước mắt chia ly
Có khi hạnh phúc đến đi lặng thầm
Vinh quang một thuở huy hoàng
Rồi như chiếc lá úa vàng cuối thu

Giàu sang chẳng giữ thiên thu
Nghèo hèn cũng chỉ sương mù sớm mai
Buồn vui như bóng mây bay
Qua miền nhân thế rồi phai cuối trời

Xin tạ ơn một kiếp người
Cho tôi được sống giữa đời trần gian
Dẫu bao dâu bể hợp tan
Vẫn còn hơi thở để mang ơn đời

Tạ ơn Cha ở trên trời
Cho con học lấy nụ cười thứ tha
Tạ ơn người, tạ ơn ta
Đã cùng đi hết đường xa cuộc đời

Ngày mai nếu phải buông xuôi
Xin không tiếc nuối những vui nỗi buồn
Vì tôi đã hiểu cội nguồn
Mọi điều rồi cũng về luôn lặng thầm

Khép đôi mắt giữa trăng rằm
Lòng như chiếc lá nhẹ nằm trong sương
Chỉ xin giữ một tình thương
Và câu tạ ơn còn vương cuối đời

Tất cả rồi sẽ qua thôi
Như dòng sông chảy, buông xuôi cuối mùa
Chỉ còn yêu dấu ngày xưa
Và lời cảm tạ còn chưa nhạt lòng.

Sep 13, 2009
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2026 04:15:20 bởi Viễn Phương>
Chỉ Là Vô Thường (Thiền)

Nhân gian một cuộc hư vô
Được rồi lại mất, điểm tô làm gì
Mai này cát bụi phân ly
Còn ai giữ hộ xuân thì cho ai

Nhiều lần đứng giữa heo may
Nghe chim gọi núi, nghe mây gọi ngàn
Muốn buông hết chuyện đa đoan
Theo con suối nhỏ lang thang cuối đèo

Đời như quán trọ cheo leo
Người là lữ khách đi theo vô thường
Buồn vui mấy khúc đoạn trường
Rồi như khói bếp bay vương chiều tà

Có người tìm cõi nguy nga
Có kẻ ôm mộng ngọc ngà phù vân
Riêng ta nhặt chút thanh âm
Thả vào tiếng mõ xa xăm cuối chùa

Một hôm ngang bến đò xưa
Thấy hoa lau trắng cũng vừa nở bông
Chợt nghe lòng nhẹ như không
Bao nhiêu hệ lụy theo dòng nước xuôi

Ta ngồi dưới bóng mây trôi
Nghe trong tĩnh lặng đất trời thở than
Thì ra một kiếp nhân gian
Chỉ là chiếc lá ghé ngang cõi đời

Nên thôi níu giữ cuộc chơi
Được thua xin gửi về nơi bụi hồng
An nhiên như giọt sương trong
Tan vào nắng sớm mà không ưu phiền

Chiều buông khép một con thuyền
Khói lam bảng lảng bên miền cỏ lau
Người đi hết cuộc bể dâu
Còn câu kinh cũ nhiệm màu gió đưa.

Feb 19, 2022
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Người Tình Tri Kỉ
(Gởi người tình tri kỉ TT)

Có một người đi qua đời tôi mải miết
Như chiều thu khẽ chạm một làn mây
Không hẹn trước cũng không lời từ biệt
Để hồn tôi trống vắng những đêm dài

Tôi vẫn nhớ ánh mắt ngày ấy
Buồn mong manh như giọt nắng bên thềm
Tiếng người nói nhẹ như dòng suối nhỏ
Để bây giờ thành tiếng vọng êm đềm

Ta đã có những tháng ngày tri kỉ
Hiểu lòng nhau chưa kịp nói thành lời
Một hiểu lầm như cơn mưa rất vội
Cuốn người đi xa mãi phía chân trời

Từ dạo ấy tôi quen cùng cô độc
Giữa dòng đời vẫn lặng lẽ tìm nhau
Mỗi con phố mỗi mùa hoa trở gió
Đều thấp thoáng hình bóng cũ hôm nào

Có đôi lúc tôi ngồi nghe đêm thở
Ngỡ bước chân người trở lại bên hiên
Nhưng chỉ có tiếng thời gian lạnh buốt
Rơi âm thầm trên mái tóc ưu phiền

Nếu mai về với bao điều ôm ấp
Xin hiểu rằng tôi vẫn nhớ khôn nguôi
Người tri kỉ một đời tôi từng gặp
Dẫu mất nhau tim vẫn gọi tên người.

May 25, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Ru Em Tinh Cũ

“Ru em ru em tình cũ xa rồi”

Ru em bằng tiếng mưa chiều
Ngày xưa ta đã từng yêu rất gần
Con đường lót lá mùa xuân
Nụ hôn bất chợt ngại ngần trên môi

Áo em trắng một khoảng trời
Nghiêng nghiêng nón lá nụ cười thơm hương
Tim anh ru khúc đoạn trường
Câu yêu thương vẫn còn vương cõi sầu

Ru em giấc mộng ban đầu
Có trăng soi tóc có câu ân tình
Có đêm thức trắng lặng thinh
Chỉ nghe hơi thở hai mình gần hơn

Ru em ru những yêu thương
Ru luôn kí ức còn vương trong lòng
Dẫu cho tình đã sang sông
Anh còn ở lại ru dòng nhớ em

Rồi ngày mưa gió lặng im
Em xa như thể chưa tìm đến anh
Con đường cũ lá không xanh
Chỉ còn kỷ niệm mong manh úa màu

Bàn tay xưa đã buông nhau
Lời yêu chưa cạn niềm đau đến rồi
Em đi mang cả khoảng trời
Để anh ở lại đầy vơi nỗi niềm

Có khi đứng giữa màn đêm
Nghe mưa rơi xuống êm đềm như xưa
Nhưng nay không có bóng đưa
Không còn ánh mắt trong mưa ban đầu

Ru em ru cả niềm đau
Ru từng kỷ niệm nhuốm màu chia ly
Tình xưa như gió bay đi
Chỉ còn tiếng hát anh thì ru em

Oct 21, 2011
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Người Nơi Cõi Tạm

Đời người như áng mây bay
Thoáng qua nhân thế một ngày rồi tan
Vui buồn được mất hợp tan
Khác chi chiếc lá cuối ngàn gió đưa

Tiền tài như giấc mộng trưa
Danh vang một thuở cũng vừa hư không
Mai này nhắm mắt xuôi dòng
Mang theo chẳng được tấm lòng thế gian

Sớm mai nắng rọi bên thềm
Chiều về bóng ngả lặng im cuối trời
Trăm năm một kiếp con người
Bao nhiêu toan tính cũng rời bụi bay

Nếu còn gặp gỡ hôm nay
Xin trao nhau chút tình đầy yêu thương
Sống sao cho vẹn nghĩa đường
Để khi từ biệt không vương nợ người

Đời người nơi cõi tạm thôi
Như con thuyền nhỏ giữa đời phù sinh
Giữ tâm thanh thản chân tình
Ấy là hạnh phúc cho mình cho nhau.

Nov 26, 2012
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Bảy Sài Gòn Xưa

Đời đưa ta vượt trùng khơi sóng gió
Dựng lại đời một kiếp sống tha hương
Con đã lớn cháu nay thời cũng có
Mái đầu xưa đã phủ bạc màu sương

Chỉ có một điều thời gian không lấy
Là Sài Gòn còn ở tận trong tim
Chiều Thứ Bảy chuông nhà thờ vang dậy
Lại thấy mình hai mươi tuổi đi tìm

Chiếc Vespa lăn trên đường phố mộng
Em ngồi sau tóc xõa gió hương bay
Ta cứ ngỡ cuộc đời còn rất rộng
Đâu biết rằng đó là buổi chia tay

Nếu hỏi tôi điều gì còn đẹp nhất
Không phải ngày danh vọng hay công hầu
Mà là một chiều Sài Gòn xa khuất
Chở người thương qua phố lúc lên màu

Mai khép lại hành trình đời lữ thứ
Xin mỉm cười chẳng tiếc những phong ba
Và sau cuối bình yên trong giấc ngủ
Ta lại về... Thứ Bảy Sài Gòn xưa.

Garden Grove, CA
Sep 02, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Gánh Nợ Thi Nhân

Chẳng giỏi chữ cũng chẳng rành câu cú
Cớ làm sao lại vướng nợ văn chương?
Nửa thế kỷ lối đi về rũ rụi
Thơ theo chân trên vạn nẻo dặm trường.

Ta không mượn sao gánh hoài không mỏi?
Ta không vay sao trả mãi chưa vơi?
Gánh nợ đời chất chồng theo năm tháng
Trút vào thơ cho nhẹ bớt lòng người

Đâu cần phải là thi nhân danh tiếng
Chỉ cần lòng tha thiết với trần gian
Lúc tủi nhục khi âm thầm bờ bến
Mượn vần thơ mà sưởi ấm tâm can

Năm mươi năm, một gánh đời trĩu nặng
Tóc bạc phơ lòng vẫn mọc mầm thơ
Chẳng cần biết vì sao và tự thuở
Cứ yêu thương cho đến tận bao giờ

Gánh nợ ấy chính là hồn là cốt
Nuôi ta qua giông bão của cuộc đời
Thôi gánh tiếp nợ thi nhân cao quý
Cứ ngân lên cho nhẹ nợ trần ai.

Mar 23, 2021
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Sài Gòn Và Những Cơn Mưa

Sài Gòn chiều nay mưa rơi lối cũ
Mái hiên xưa em đứng đợi một người
Ly cà phê nguội theo từng kỷ niệm
Nghe tên anh rơi ướt thấm bờ môi

Ngày anh đi, áo còn mùi gió súng
Nụ cười quen giấu vội nỗi chia ly
Em hỏi khẽ: “Bao giờ anh trở lại?”
Anh nói rằng: “Hết mưa anh về đi.”

Sài Gòn ơi, sao mưa hoài không dứt
Như lòng em chưa khép được câu thề
Người đi đó, còn em bên bến cũ
Giữ một đời mưa lệ não nề

Nếu mai này anh không về nữa
Xin mưa đừng xóa dấu chân quen
Để mỗi chiều em còn nghe rất khẽ
Tiếng anh về trong gió bên thềm

Chiến tranh dài hơn lời anh hứa
Thư gửi về mực nhòe ướt đôi tay
Em đi qua bao mùa giông gió
Chỉ một người… chờ đợi một bàn tay

Ga tiễn biệt, mưa rơi lặng lẽ
Tàu rời ga, người ở, kẻ đi xa
Nước mắt em hòa trong tiếng gọi
Sài Gòn ơi! giữ giùm em người ta

Sài Gòn ơi! có ai còn nhớ
Một người yêu trong những tháng năm buồn
Em ở lại, bên cơn mưa cũ
Yêu một người đến cạn linh hồn

Nếu có kiếp sau xin đừng chiến chinh nữa
Cho tình yêu thôi ướt giữa đời nhau
Để Sài Gòn chỉ còn mưa rất nhẹ
Và đôi mình đi hết bạc đầu

“Chiều nay Sài Gòn Không mưa
Mà sao lòng em ướt quá?”

Feb 18, 1986
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Đính ước Lai Sinh
(Gửi người tình thơ TT)

Em và anh trong tình không hẹn hứa
Thương nhau mà đôi đứa mãi chia đôi
Tình mình sầu đã soán ngôi
Chỉ vì nghịch cảnh xa xôi kiếp nầy

Em nơi đó anh đây cùng gọi nhớ
Ôm nỗi buồn than thở vẫn khôn nguôi
Tình đây người đã xa rồi
Cớ chi đời mãi đứng ngồi không yên

Kiếp nầy đã có duyên không vương nợ
Xin một lần hội ngộ kiếp lai sinh
Nghìn năm tình vẫn an bình
Trần gian nầy cũng sinh linh rộn ràng

Chờ khi đến thênh thang Dòng Vong Xuyến
Em hiền hòa được tiễn bước đầu thai
Đường dài dù lắm chông gai
Tình tròn ý vẹn những ngày cách xa

Là thiện nhân ắt qua Tam Sinh Thạch
Nại Hà Kiều một mạch thoát qua nhanh
Vong Đài bến cuối thọ sanh
Nhớ đừng vội uống chén canh Mạnh Bà

Khi trở lại bao la nơi trần thế
Ta chờ nhau nơi thệ ước tơ tình
Thỏa lòng duyên nợ ba sinh
Một đời hương lửa đôi mình sánh đôi

Oct 20, 2025
Viễn  Phương  (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Bến Đỗ Hạnh Phúc

Cuộc đời như chuyến đò ngang,
Ngược xuôi sóng nước, muôn ngàn gió mưa.
Có khi lạc giữa sớm trưa,
Tìm nơi neo đậu vẫn chưa thấy bờ.

Rồi em đến tựa vần thơ,
Dịu dàng thắp sáng những giờ cô đơn.
Nụ cười ấm cả hoàng hôn,
Cho tim mệt mỏi có nguồn bình yên.

Không cần nhà ngọc, bạc tiền,
Chỉ cần ánh mắt dịu hiền trao nhau.
Qua bao giông tố bạc đầu,
Vẫn chung một lối, chung câu ân tình.

Hạnh phúc đâu ở cao xanh,
Mà trong khoảnh khắc chân thành bên nhau.
Là khi sau những nhọc nhằn,
Có người chờ đợi, sẻ phân vui buồn.

Bến đời dẫu lắm nguồn cơn,
Vẫn còn một chốn yêu thương đón mình.
Nơi đây neo đậu ân tình,
"Bến Đỗ Hạnh Phúc" hành trình trái tim.

Nov 19, 2012
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Buông (An Nhiên)

Tôi ngồi nghe lòng rất lạ
Sau một cuộc tình đã qua
Những gì từng là tất cả
Giờ như mây trắng bay xa

Không còn giữ trong ký ức
Những điều làm tôi vấn vương
Giữa cuộc đời bao hư thực
Hoa nở giữa cõi vô thường

Buông đi để lòng thanh thản
Buông đi để thấy bình yên
Chẳng còn vương mang, sầu muộn
Chẳng còn được mất, ưu phiền

Một niệm buông muôn niệm lặng
Một đời nhẹ tựa mây trôi
Người xưa lạc vào xa vắng
Thoảng qua theo gió về xuôi

Jun 29, 2024
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Phần Tư Thế Kỉ 2
 (2000-2025)

Lại thêm một phần tư
Thế Kỉ trôi lặng lờ
Tóc xanh giờ điểm bạc
Vẫn nặng nợ cung tơ

Hai mươi lăm năm nữa
Đất nước chuyển mình thay
Phố cao che bóng cũ
Lòng người thực hay say?

Cố nhân giờ thưa thớt
Kẻ khuất, người chân mây
Nhìn về phương trời ấy
Nỗi nhớ vẫn đong đầy

Đời người như bóng quế
Vụt qua khung cửa chiều
Ước mơ thời trẻ dại
Còn lại được bao nhiêu?

Dẫu đổi thay chính thể
Dẫu dòng đời trôi xa
Hồn quê trong huyết quản
Chưa một phút phôi pha

Nửa đời người viễn xứ
Nửa thế Kỉ ly hương
Vẫn mong ngày hội ngộ
Chập chờn giấc tư lương

Thương gởi về quê mẹ
Chút tâm tình sắt son
Dẫu thân già lữ thứ
Lòng yêu nước vẫn còn.

Apr 30, 2025
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.09.2026 21:44:42 bởi Ct.Ly>
Giọt Nước Mắt Tình Yêu

Giọt nước mắt rớt rơi vào đêm vắng
Thấm đôi môi nghe vị mặn nồng nàn
Tình yêu hỡi sao gieo nhiều trái ngang
Cho cung sầu vương vấn lệ chứa chan

Ngày xưa đó lối về chung một lối
Hẹn trăm năm chung câu hát chung đôi
Mà nay sao hai ngả rẽ chia phôi
Để giọt buồn lăn nhẹ phía bờ môi

Nước mắt này đâu chỉ là cay đắng
Có cả niềm hạnh phúc lúc kề bên
Có những chiều hai đứa gọi thầm tên
Rồi đêm vắng niềm nhớ mãi dâng lên

Người quay bước trách chi lời hẹn ước
Bởi duyên trời chẳng tác hợp đôi ta
Dẫu ngàn năm tình ấy chẳng phai nhòa
Lệ tuy rơi nhưng lòng mãi thiết tha

Đêm nay buồn ngắm sao trời lặng lẽ
Khóc cho người cho cả mảnh tình chung
Giọt nước mắt dẫu lăn mãi khôn cùng
Vẫn nguyện cầu người hạnh phúc thủy chung.

Santa Ana, CA
Dec 14, 2012
Viễn Phương (OVQ)
R
Đăng nhập để trả lời
0