📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

THƠ ĐƯỜNG Tú lang thang

675 trả lời, 259.653 lượt xem — Trang 16 / 23
GIỮA TUỔI XUÂN
Hoa bướm bên đường đón bước chân
Mùa xuân thuở trước thoảng xa gần...
Khó quên lời hứa trong tâm khảm
Trọn nhớ câu thề giữa tuổi xuân.
Giòng máu sôi trào đầy nhiệt huyết.
Nụ cười toả lạnh tựa băng hàn.
Toàn dân giết đuổi quân Tàu phỉ.
Bảo vệ non sông diệt Việt gian.
Nguyễn Thị An Giang
Ngày 10-9-2011





( Trong BỨC TRANH BÀ TRIỆU XIN MẠN PHÉP XOÁ TIẾNG TÀU THẾ BẰNG TIẾNG VIỆT )

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-08 08:27:42lá chờ rơi>
Trích đoạn: duonglam


TRANG THƠ ĐƯỜNG :
GƯƠNG DANH NHÂN


Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta"


BÀ TRIỆU ẨU : TRIỆU THỊ TRINH

Đạp cơn sóng dữ quậy ngông cuồng
Chém cá tràng kình dậy biển Đông
Giúp nuớc xây nhà xua giặc mạnh
Dương cờ khởi nghĩa dựng binh hùng
Bồ Điền[ 1] giữa trận so đao kiếm
Ngô Việt bên trời lập chiến công
Nữ tướng Nhụy Kiều danh nỗi tiếng [2]
Ngàn sau rạng rỡ núi non Tùng [ 3]

Tú lang thang

[1] căn cứ địa xảy ra những trận quyết liệt giữa quân Bà và quân Ngô...
[2]Vị tướng yêu kiều như nhuỵ hoa.
[3] Nơi Bà tuẫn tiết...sau có đền thờ Bà...
[/size]

OAI HÙNG GÁI VIỆT

Chướng mắt trông qua lũ loạn cuồng
Coi thường giống Việt giữa trời đông
Cho hay đây gái mài gươm bén
Nào kém tài trai ngát khí hùng
Tan tác Bồ Điền phơi xác giặc
Oai hùng gái Việt lập kỳ công
Như làn sao nóng xuyên trời Bắc
Soi sáng giang sơn tận núi Tùng.

Lá chờ rơi 08/03/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong ngóng chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở trong thao thức.
Từng phút mơ màng đến ngất ngây
Nỗi nhớ tình nồng lưu luyến đợi.
Niềm thương dấu ái cảm say hoài.
Hỏi em còn thức hay say ngủ.
Có biết ai kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 17:27:17 bởi duonglam>
 
TRANG THƠ ĐƯỜNG : GƯƠNG DANH NHÂN
Nhân ngày lễ 8-3 xin mời cùng nhau đọc : GƯƠNG HAI VỊ NỮ ANH HÙNG DÂN TỘC :
HAI BÀ TRƯNG

 
Giáp bạc yên vàng giục giã cương,
Cờ bay kiếm bạt dậy sa trường.
Long thành [1] gót ngọc an bờ cõi,
Nam quốc má hồng định nghiệp vương.
Nợ nước duyên chồng thề một dạ,
Tình em nghĩa chị nguyện chung đường.
Ngàn thu gái Việt còn kiêu hãnh,
Má phấn muôn đời tõa sắc hương
Dương Lam
[1] Long thành [thành Long biên địa danh Hà nội thời bấy giờ]
-------------------------------------
Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên [3]
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Chị em thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn...
[Việt nam Quốc sữ diễn ca]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2013 18:06:23 bởi duonglam>
[:D][:D][:D][:D][:D][:D]

VUA QUANG TRUNG NGUYỄN HUỆ VÀ NGỌC HÂN CÔNG CHÚA

  Trăm câu ý đẹp tình thêm đẹp,
Vợ tiển chồng đi bước hải hồ. [5]


  
Mu[size="4"]ôn dặm kiếm hồng tung vó ngựa,
Ngàn năm khuê cát dậy lầu thơ.    [6]
Quân qua Tam điệp rừng yên lặng,
Giặc đến Nhị hà nước nghẽn bờ. [7]
Thây địch chất cao thành gò Đống…[8]
Thanh triều nửa tĩnh nửa như mơ. [9][/size]
Dương Lam
-------------------------------------------------
Chú thích;
[5] Cuối năm 1788, Càn Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 29 vạn quân Thanh hộ tống Lê Chiêu Thống về Đại Việt với danh nghĩa “phù Lê”, vào chiếm đóng Thăng Long.
Quân Tây Sơn do Đại tư mã Ngô Văn Sở, theo mưu kế … , chủ động rút quân về đóng ở Tam Điệp -  cố thủ chờ lệnh.  [Quân qua Tam điệp rừng yên lặng…,]
Nghe tin báo, ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân , Nguyễn Huệ thống  lãnh đại quân  tiến ra Bắc. Ngọc Hân công chúa tức Hữu cung hoàng hậu tiễn đưa [ …Vợ tiển chồng đi bước hải hồ ,  Muôn dặm kiếm hồng tung vó ngựa …]
[6].    Ngọc Hân Công chúa là một cô gái thông minh, một nữ sĩ tài hoa ,hương sắc vẹn toàn .Từ nhỏ đă được học thông kinh sử và giỏi thơ văn .Bà đã nỗi tiếng trong làng thơ nôm với bài “Ai tư vãn” do bà viết gồm 164 câu,theo thể song thất lục bát ca tụng chiến công vua Quang Trung  [ Ngàn năm khuê các dậy lầu thơ…]
 [7] Đêm 30 tháng Chạp âm lịch Quang Trung đánh diệt các đồn Nguyệt Quyết, Nhật Tảo, dụ hàng được đồn Hà Hồi. Đêm mồng 4 Tết, Quang Trung tiến đến trước đồn lớn nhất của quân Thanh là Ngọc Hồi nhưng dừng lại chưa đánh khiến quân Thanh lo sợ, phần bị động không dám đánh trước nhưng cũng không biết bị đánh lúc nào. Trong khi đó cánh quân của đô đốc Long bất ngờ tập kích đồn Khương Thượng khiến quân Thanh không kịp trở tay, hàng vạn quân lính bỏ mạng. Chủ tướng Sầm Nghi Đống tự vẫn. Xác quân Thanh chết sau xếp thành 13 gò đống lớn,có đa  mọc um tùm nên gọi là gò Đống Đa. [Thây địch chất cao thành Gò Đống…]
[8] Sáng mồng 5, Quang Trung mới cùng đô đốc Bảo tấn công vào đồn Ngọc Hồi. Trước sức tấn công mãnh liệt của Tây Sơn, quân Thanh bị động thua chết hàng vạn, phần lớn các tướng bị giết.Trong khi Quang Trung chưa đánh Ngọc Hồi thì Tôn Sĩ Nghị nghe tin đô đốc Long đánh vào Thăng Long, cuống cuồng sợ hãi đã bỏ chạy trước. Đến sông Nhị Hà, sợ quân Tây sơn đuổi theo, Tôn Sĩ Nghị hạ lệnh cắt cầu khiến quân Thanh rơi xuống sông chết rất nhiều làm dòng sông bị nghẽn dòng chảy. [Giặc đến Nhị hà nước nghẽn bờ ]… Trên đường tháo chạy, Tôn Sĩ Nghị bị hai cánh quân Tây Sơn của đô đốc Tuyết và đô đốc Lộc chặn đánh, tơi tả chạy thoát sang bên kia biên giới. Quân Tây Sơn đuổi theo và rao lên rằng sẽ đuổi qua biên giới cho đến khi bắt được Tôn Sĩ Nghị và Chiêu Thống mới thôi. Bởi thế dân Tàu ở biên giới dắt nhau bỏ chạy làm cho suốt năm sáu chục dặm đường không có bóng người và trâu bò súc vật…
Như vậy, sớm hơn dự kiến, chỉ trong vòng 6 ngày với kế hoạch tốc chiến tốc thắng ,với thiên tài mưu lược về quân sự của Nguyễn Hụê , quân Tây Sơn với quân số 10 vạn [phần lớn là dân quân chưa được tập luyện] đã đánh tan 29 vạn quân Thanh , lập nên một kỳ công hiển hách nhất trong lịch sữ nước ta và cả thế giới...Trưa mồng 5 Tết xuân Kỹ Dậu, Quang Trung với chiến bào đầy khói đen ,trên mình voi nhuộm đầy khói súng tiến vào thành Thăng Long trong sự vui mừng hã hê chào đón của toàn dân. … [Sau này khi nhớ lại lời hứa hẹn 10 năm sau vua Quang Trung sẽ lấy lại 2 tỉnh Quảng đông và Quảng tây mà Tàu đã chiếm của nước Nam ta trước kia không phải là lời nói quá nếu nhà vua không mất sớm…]!!!
[9]Tin bại trận đưa về, Càn long mắt nhắm mắt mở, nửa tĩnh nửa mê…Thôi rồi giấc mộng đế quốc bành trướng của triều Mãn Thanh đã tan tành thành mây khói…[Thanh triều nửa tĩnh nửa như mơ…]
 
[trich "QUÊ HƯƠNG VÀ TÌNH YÊU" Dương Lam...
Đăng nhập để trả lời
0
 
TUỔI BIẾT GIÀ
 
Thu chết từ khi tuổi biết già
Chút tình còn lại bị mèo tha
Ngoài sân cỏ dại cười hoa lá
Trước ngõ dấu mòn đón bóng ta
Mấy lúc khách xa đùa cũng chẳng
Đôi lần rượu cũ nhậu thôi mà
Tây Kha gốc mận tha hồ ngủ
Bỏ mặc Cung Hằng mặc Tố Nga.

Cao Linh Tử
 
 
DỄ ĐÂU GIÀ
 
Thềm trăng muốn đến hỏi Hằng nga
Ngàn tuổi sao em vẫn mượt mà ?
Bỡi nắng xuân vàng e ấp bạn
Hay trời thu tím vấn vương ta
Rượu say nhạc trổi lời êm ả
Thơ họa vần gieo ý thiết tha
Mai lướt phi thuyền cung quế đến
Trừơng sinh mượn thuốc dễ đâu già...
 
Tú lang thang
 
 
Đăng nhập để trả lời
0


THIỆT TÌNH
Lòng cứ nôn nao nhớ. Thiệt tình.
Mối tình câm nín hiểu cho minh
Lòng yêu đắm đuối, yêu quay quất
Dạ nhớ cuồng say, nhớ thiệt tinh
Nên trách mình ngây si, ngốc ngất
Đừng hờn người lạnh nhạt vô tình
Nhưng làm sao tỏ tình - ngườii hiểu
Trong nỗi niềm mong đợi . Thiệt Tình
Trần mạnh Hùng


CON GÁI NÓI KHÔNG LÀ CÓ ĐÓ

Yêu ai con gái nói là ...không
Đừng hiểu tình em đó .Thiệt lòng
Con gái nói không là có đó
Con trai gọi có ắt phòng không
Thiệt tình em đã yêu quay quắt
Mà dạ anh sao vẫn lạnh lùng
Vẫn biết khi yêu là tất cả
Đừng hiềm hai chữ có hay không...
Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ ĐỔ ĐẦU THU

Thấp thoáng bên song lá đổ rồi
Buồn thu nhen nhúm dậy nơi nơi
Võ vàng lối cũ cây tàn úa
Trơ trọi cành khô lá rụng rời
Cuối bãi dã tràng ngưng lấp bể
Đầu tường con nhện đứng im hơi
Ấp yêu nhựa sống chìm trong đất
Còn chút dư hương trải cuối trời.
Lá chờ rơi 11/05/06[/size]
[/color]

CUỘC CHIẾN
Cứ tưởng yên thân, cuộc chiến rồi
Chiến trường dấu tích khắp nơi nơi
Nơi này trận đấu còn ngang ngửa
Chỗ nọ giao tranh khó tách rời
Địch hãm phá thành mờ khói lửa
Ta công đột nhập dấu tăm hơi
Chiến trường biến hóa ai ngờ được
Ta rút quân ra- Địch oán trời
Trần Mạnh Hùng





"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0


HỎI

Hỏi mộng nơi nào mộng ở đâu?
Hỏi người, người cứ mãi quay đầu
Hỏi yêu là lúc say chìm đắm
Hỏi nhớ phải chăng ray rức đau
Hỏi mãi ngây ngô tràn giấc ngủ
Hỏi hoài thao thức suốt đêm thâu.
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng.
Tuyệt đẹp nhưng vương giọt lệ sầu

Trần Mạnh Hùng

HỎI RẰNG

Ta hỏi rằng xưa gặp gở đâu ?
Trăng rằng – xưa lạc bến giang đầu
Hỏi thuyền -thuyền vội mà quên hẹn
Hỏi gió - gió hờn để phải đau
Hỏi bướm- bướm còn đang thơ thẩn
Hỏi đêm - đêm ngủ suốt canh thâu
Hỏi người - người vẫn còn mê mãi
Bút thẳng lòng son- chẳng gợn sầu
Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-27 11:01:41duonglam>



MỘT NỤ CƯỜI

Chẳng biết khi nào được nói thôi.
Nước... mây... năm tháng... chẳng ngừng trôi.
Tóc xanh mấy chốc hoa râm... bạc.
Da dẻ giờ đây nhăn nhúm...mồi.
Chỉ có mối tình là bất diệt???
Không là duyên nợ cũng buông xuôi???
Gởi người yêu dấu lời tha thiết.
Trao đến cho nhau một nụ cười.
Trần Mạnh Hùng


MÙA XUÂN ƠI THA THIẾT VÔ CÙNG

Hãy nói đi thôi ! hãy uống thôi!
Ngàn năm như nuớc chảy mây trôi
Mê mùi phú quí - chim sa bẩy
Chán bã hư danh - cá tránh mồi
Chỉ có TÌNH THƠ là bất tuyệt
Theo dòng HOA MỘNG chảy về xuôi
MÙA XUÂN HUYỀN DIỆU BAO THA THIẾT !!!
Xin đến chào nhau để nói cuời...
Tú lang thang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2013 05:25:58 bởi duonglam>
[:D][:D][:D][:D]
 
HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA VU QUI....
 

Quê huơng nghìn dặm bước ra đi ,
Đâu thẹn hồng nhan kiếp nữ nhi…
Nước Việt ngàn trùng mây thăm thẳm ,
Non Chiêm muôn dặm nước xanh rì.
Hai châu Ô, Rí sông liền núi, [1]
Một đấng Huyền Trân sử khắc ghi….[2]

Bên nước bên tình đều nghĩa trọng,
Lên thuyền công chúa bước vu quy…
Duong Lam
Chú thích:
[1] Năm 1306, thể theo lời ước gả Công Chúa Huyền Trân của Thái Thượng Hoàng Trần Nhân Tông ( năm 1301 ) trong dịp viếng thăm thân hữu Việt Nam - Chiêm Thành, vua Chiêm Thành, Chế Mân dâng đất hai Châu Ô, Châu Rí làm sính lễ để xin cưới Công Chúa Huyền Trân.
Năm 1307, sau nghi lễ tiễn Công Chúa Huyền Trân về Chiêm quốc, vua Trần Anh Tông tiết thu 2 Châu Ô và Châu Rí, di dân khẩn hoang, lập ấp và đổi tên là Thuận Châu (Bắc Hải Vân Quan) và Hóa Châu (Nam Hải Vân Quan). Dân Chiêm Thành bỏ đất lui về phía Nam.
[2]
Huyền Trân công chúa
Ngày xưa, vào đời nhà Trần, vua Trần Nhân Tông sau khi đã truyền ngôi cho con là Trần Anh Tông, lên tu ở núi Yên Tử, mến cảnh núi sông thường hay đi du ngoạn các nơi, vào đến đất Chiêm. Trong khi ở Chiêm Thành, vua Chế Mân biết du khách khoác áo cà sa là Thượng Hoàng nước Việt, nên lấy tình bang giao mà tiếp đãi nồng hậu. Không rõ Thượng Hoàng vân du có ý định mở mang bờ cõi cho đất nước về phía nam không, hay vì cảm tình đối với ông vua trẻ tuổi Chiêm Thành mà hứa gả công chúa Huyền Trân cho Chế Mân.
Vua Chiêm cử sứ giả Chế Bố Đài cùng đoàn tùy tùng hơn trăm người mang vàng bạc, châu báu, trầm hương, quý vậy sang Đại Việt dâng lễ cầu hôn. Triều thần nhà Trần không tán thành, chỉ có Văn Túc Đạo Tái chủ trương việc gả.
Vua Chế Mân tiến lễ luôn trong năm năm để xin làm rể nước Nam, rồi dân hai châu Ô, châu Ri (từ đèo Hải Vân Thừa Thiên đến phía bắc Quảng Trị ngày nay) làm sính lễ cưới công chúa Huyền Trân về nước.
Huyền Trân làm hoàng hậu nước Chiêm Thành được một năm thì vua Chế Mân mất. Thế tử Chiêm phái sứ giả sang Đại Việt dâng voi trắng và cáo về việc tang. Theo tục lệ nước Chiêm, vua mất thì cung phi phải lên hỏa đàn để tuẫn táng. Vua Trần Anh Tông hay tin vua Chiêm mất, sợ em gái là công chúa Huyền Trân bị hại, bèn sai võ tướng Trần Khắc Chung hướng dẫn phái đoàn sang Chiêm Thành nói thác là điếu tang, và dặn bày mưu kế để đưa công chúa về. Trần Khắc Chung trước kia đã có tình ý với Huyền Trân, song rồi vì việc lớn, cả hai cùng dẹp bỏ tình riêng, ngày nay lại được vua giao phó nhiệm vụ đi cứu công chúa.
Sang đến nơi, Trần Khắc Chung nói với thế tử Chiêm Thành rằng: "Bản triều sở dĩ kết hiếu với Vương quốc vì vua trước là Hoàn Vương, người ở Tượng Lâm, thành Điển Xung, là đất Việt thường: hai bên cõi đất liền nhau thì nên yên phận, để cùng hưởng hạnh phúc thái bình cho nên gả công chúa cho Quốc vương. Gả như thế vì thương dân, chứ không phải mượn danh má phấn để giữ trường thành đâu! Nay hai nước đã kết hiếu thì nên tập lấy phong tục tốt. Quốc vương đây mất, nếu đem công chúa tuẫn táng thì việc tu trai không người chủ trương. Chi bằng theo lệ tục bản quốc, trước hãy ra bãi bể để chiêu hồn ở trên trời, đón linh hồn cùng về rồi mới hỏa đàn sau".
Lúc bấy giờ các cung nữ của Huyền Trân biết rằng công chúa sẽ bị hỏa táng, nhưng không biết làm thế nào, thấy sứ Trần Khắc Chung tới mới hát lên một câu ngụ ý cho sứ Nam biết mà lo liệu cứu công chúa khỏi bị lên thang hỏa đàn:
Đàn kêu tích tịch tình tang,
Ai đem công chúa lên thang mà ngồi.
Người Chiêm Thành nghe theo lời giải bày của Trần Khắc Chung, để công chúa Huyền Trân xuống thuyền ra giữa bể làm lễ Chiêu Hồn cho Chế Mân. Trần Khắc Chung đã bố trí sẵn sàng, cỡi một chiếc thuyền nhẹ chực sẵn trên bể, đợi thuyền chở công chúa ra xa, lập tức xông tới cướp công chúa qua thuyền mình, dong buồm ra khơi nhắm thẳng về phương bắc. Huyền Trân công chúa gặp lại người tình cũ đến cứu mạng nhưng hơn một năm mới về đến kinh.
Về sau, các văn nhân thi sĩ cảm hứng về quãng đời lịch sử của công chúa Huyền Trân, đã mượn điệu hát, lời thơ mà làm nên nhiều bài còn truyền tụng đến ngày nay.
[&lt;font]Như khúc "Nước non ngàn dặm" theo điệu Nam Bình, mà có kẻ cho rằng chính công chúa đã soạn ra trong lúc đi đường sang Chiêm quốc...
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D]
 
THU XA

Đã khuất xa rồi giọt nắng thu

Còn đây gió lạnh với mây mù

Đông sang lộc nhú ươm lời hát

Xuân lại hoa cười trỗi khúc ru

Nửa gánh giang sơn nhiều trắc trở

Một bầu nhật nguyệt lắm sầu tư

Xẻ đôi câu chữ tìm vui tạm

Lỡ vướng hồng trần khó thể tu!
Nha Uyen

Thu đi

Lẫn khuất trời xa vệt bóng thu
Đâu đây còn lại áng sương mù
Đông về gió lạnh đồng không quạnh
Xuân đến mây tràn cỏ nội ru
Một gánh cương thường gieo chướng ngại
Bao bầu nhiệt huyết gợi tâm tư
Chia đều bát cú xây đời thỏa
Chẳng ngại con đường lắm bước tu
Nguyễn Gia Linh
TIỄN THU


Thôi thế xa rồi thu hỡi thu ,
Nằm đây nghe thấm lạnh sương mù.
Ngày buồn thờ thẩn , ai ca hát ,
Đêm vắng mơ màng , tiếng mẹ ru.
Sương tõa thềm hoa , buồn mấy độ.
Mây nhòa dáng ngọc , trĩu sầu tư,
Tiễn thu còn biết bao thương nhớ,
Một cõi hồng trần mấy nẽo tu ?
Dương Lam

Tiễn thu


Bóng mới sang mùa sắp hết thu
Giờ đây thấm lạnh vệt sa mù  
Nguồn thương khuất mắt, yêu lời hát
Nỗi nhớ bên lòng, cảm tiếng ru
Gió cuốn đồi xa, vương vấn hội
Mây che lối nhỏ, xóa ưu tư
Ngày nầy năm trước bao sầu hận
Mấy ngả đường đời, một cảnh tu !

Nguyễn Gia Linh
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lâu đài ngoảnh lại thấy ngàn dâu…

 
Phận má hồng

Lão Nguyệt se hoài chẳng tới đâu
Soi gương nhạt sắc lại thêm rầu
Đường tơ góc bể mong chờ mãi
Bóng nhạn chân trời đợi quá lâu
Tình cũ khôn thành lòng héo úa
Người xưa lỗi hẹn mắt u sầu
Lên chùa cúng hạn cầu ơn Phật
Một sớm khăn hồng kiệu rước dâu

Vancali 5.29.11


LẤY CHỒNG XA

Đường tình lưu lạc biết về đâu
Chân bước liêu xiêu dạ héo rầu
Thân thuộc bạn bè xa hút mãi
Đói nghèo anh chị khổ dài lâu
Mẹ cha nghĩa đáp lo chưa trọn
Chồng vợ duyên mua nghĩ thấy sầu
Sống giữa đất người đời tẻ lạnh
Thương nhìn quê Mẹ khuất ngàn dâu

Thanh Huy


KHỔ

Trăm ngàn mới mượn rớt nơi đâu
Mai lấy chi ăn thiệt quá rầu
Cơm bụi đầu tuần đưa chóng vách
Lương còm cuối tháng nhận hơi lâu
Đêm về rượu hết chung hờn giận
Sáng dậy trà không ấm tủi sầu
Bụng đói đi làm e hỏng được
Ra vườn bức đại mấy chùm dâu...ăn hihi

Nha Uyen

_____________________________

SẮC KHÔNG
  
Mượn tiền mượn gạo có chi đâu,
Chớ mượn tình duyên để phải rầu.
Bạc chị vay rồi mai mốt trả,
Nghĩa chàng để lại những dài lâu.
Nghìn trang kinh sách còn chưa đọc,
Một giấc nam kha hết khổ sầu,
Giọt nắng bên thềm qua cửa sổ,
Lâu đài ngoảnh lại thấy ngàn dâu…

Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D]
 
The Most Beautiful Christmas Trees in the World
Jingle Bells - Christmas Carol







Bangkok Christmas tree


Melbourne Christmas tree



Rockefeller Center Christmas tree


National Christmas Tree in Washington, D.C


Idaho resort Christmas tree


Lisbon Christmas tree


Floating Christmas tree in Brazil


Metal and glass Christmas tree


Kuala Lumpur Christmas tree


Christmas tree made of Murano glass


Christmas tree on Monte Ingino, Italy



 


Cape Town waterfront Christmas tree




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.01.2014 00:38:30 bởi duonglam>
[:D][:D][:D][:D][:D]
 
HAI BÀ TRƯNG [bai hai]

 
 
Đất Việt muôn đời tỏa sắc hương,
Sử xanh bao kẻ vẫn am tường.
Thù chồng đuổi giặc lên ngôi báu,
Gầy dựng cơ đồ dấy nghiệp vương .
Má phấn ngàn thu ngời khí tiết, [**]
Trụ đồng một thuở bóng tà dương. [***]
Hát Giang chiến tích còn ghi nhớ,
Công đức Hai Bà mãi tiếc thương…


Tú lang thang


Notes:
--------
BÀ Trưng Trắc sinh năm Giáp Tuất (năm 14 sau Tây Lịch), quê ở Mê Linh (Yên Lãng, Phúc Yên nay thuộc vùng Hạ Lôi, Yên Lãng, Vĩnh Phúc . Năm 39,Thái thú nhà Hán Tô Định giết Thi Sách là chồng bà. Vừa thù nhà, nợ nước, nên Bà với em là Trưng Nhị chiêu binh mãi mã ,phất cờ khởi nghĩa đánh quân nhà Hán.. Dưới bóng cờ nương tử, nghĩa binh Mê Linh phá quận nhà Hán, ngày càng có thêm nhiều đoàn quân từ các nơi đổ về dưới bóng cờ khởi nghĩa .Chẳng bao lâu, quân của Hai Bà hạ được tất cả 65 thành, Tô Định khiếp sợ, chạy trốn vê Nam Hải .Bà Trưng Trắc lên ngôi vua, tự xưng là Trưng Nữ Vương, đóng đô ở Mê Linh chấm dứt 150 năm Bắc thuộc lần thứ nhất (111 trước Tây Lịch đến 39 sau Tây Lịch)..

[**] Tháng Chạp, năm 41, vua Hán Quang Võ phong Mã Viện làm Phục Ba tướng quân, mang đại quân sang đánh. Trận kịch chiến dữ dội giữa quân của Mã Viện với dân binh do Trư­ng Nữ Vương thống lĩnh đã diễn ra ở Lăng Bạc (Đông Triều - Yên Phong, Hà Bắc). Quân Mã Viện đóng trên các triền đất cao giữa vùng Lãng Bạc bị Trư­ng Nữ Vư­ơng đem quân tới chận đánh. Trận chiến đầu tiên với đạo quân của Mã Viện đã mang lại thắng lợi nhưng quân của hai Bà cũng đã hy sinh quá nhiều; trước tình thế đó, Trư­ng Nữ Vư­ơng thu quân về giữ Cấm Khê (Hà Nội - Quốc Oai - Hà Tây). Mã Viện xin tăng cường thêm quân rồi tiếp tục kéo binh huyết chiến .Trận thư hùng lại xảy ra, máu chảy đỏ cả sông Hồng . Qua những trận giao chiến với quân địch, hàng vạn quân dân Việt đã bị giết và bị bắt. Quyết chống trả với quân giặc đến cùng, Trưng Nữ Vương phải bỏ Cấm Khê lui quân về Hát Giang, nơi đây vì quân ít, thế cô và cùng đường, không muốn rơi vào tay quân địch Hai Bà bèn gieo mình xuống sông tự vận để bảo toàn khí tiết. Đó là ngày 6 tháng 2 năm Quý Mão (năm 43). Theo sử Việt , Hai Bà hưởng dương 29 tuổi. [Má phấn ngàn thu ngời khí tiết…]

[***] Mã Viện đem quân về đóng ở Mê Linh, dựng trụ đồng , khắc sáu chữ: “Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” để ghi công và đe dọa người Giao chỉ…
[ Đó thật là : “Má phấn ngàn thu ngời khí tiết .Trụ đồng một thuở bóng tà dương”…[thơ Dương Lam] Danh tiếng, khí tiết Hai Bà ngàn xưa còn đó, mà trụ đồng của tên giặc Tàu Mã viện đã đi về đâu???
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D][:D][:D]
 
RẤT VUI

Cỗ chẳng bàn không bạn chớ rầy
Sót vài nắm gạo cũng còn may
Cháo hoa* nửa bát nghe tình đọng
Muối ớt lưng thìa thấy chữ bay
Sẻ cốc trà thô tìm tứ hứng
Chia bình rượu nhạt kiếm vần say
Gia bần được khách hằng thăm viếng
Quí giá làm sao ! được những ngày !.

Nha Uyen

Quá hay ! Quá hay !!!
Ngàn vàng đâu sánh lòng tri kỷ?
Ruợu nhạt thơ thần bạn cứ say...


DÒNG ĐỜI
[TặngNg. Ávà Nh.U những ngày xa dđ]

Quen nhau xin cảm tạ ơn người,
Một góc Đường thơ thuở thắm tươi.
Nắng Hạ đong đưa mây lẩn thẩn,
Mưa Xuân hờ hững gió xa khơi.
Nhã Uyên bao tháng rời bè bạn ?
Nguyệt Ánh lâu rồi bỏ cuộc chơi …
Thôi đó dòng đời bình lặng chảy ,
Ngàn năm như gió thoảng mây trôi .
12/2010
Tú lang thang



CÁM ƠN

Dăm câu nắn nót gửi bao người
Mong ước tình này mãi tốt tươi
Sương lạnh xin đừng nhanh chóng đến
Duyên nông hãy chớ mịt mù khơi
Đau đầu mắm gạo chăm cày cuốc
Mỏi miệng chồng con biếng chạy chơi
Chút nghĩa tri giao ghi tạc dạ
Mặc đời con nước hững hờ trôi !

Nha Uyen

Sang thăm bạn mà tìm wài kg thấy trang thơ đường,U xin gửi vào đây vậy,chúc vui nhìu,NU
&lt;bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2011 19:03:00 bởi nha uyen &gt;
Life is flower of which love is the honey


THƠ ĐƯỜNG - NHA UYEN
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=427950
NGẬM NGÙI ...
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=398808
VU VƠ ...
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=510005&mpage=1&key
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
LIỂU CHƯƠNG ĐÀI


KHÁN XUÂN

Nàng xuân tha thướt dáng trang đài
Mơn mởn môi cười khẽ gọi ai
Áo lụa đôi tà ưng ửng nắng
Khăn nhung một dải phất phơ trời
Cỏ mềm mướt mướt in lòng cạn
Mây trắng tầng tầng trải đáy khơi
Ai vẽ mà nên hồn thủy mặc
Đàn thơ ta gảy khúc không lời

Liên Hương

Hồn xuân

Nhẹ gót vườn xuân dáng liễu đài
Ru hồn lãng tử mộng tình ai
Đàn nai đủng đỉnh trong làn nắng
Lũ bướm tung tăng dưới cảnh trời
Ngọn gió rì rào cơn sóng cả
Cung đàn réo rắt gợn trùng khơi
Trần gian huyễn hoặc màu lưu luyến
Khoái bút thi nhân tỏ cạn lời

Vancali
Chúc tỷ Liên Hương ngày vui hì hì....


TRÁCH AI …


Nghe tiếng xuân reo giữa đỉnh đài
Chùn chân lữ khách nhớ thương ai
Khuê phòng xa tít ngoài sông núi
Dặm liễu mênh mang giữa đất trời
Nhớ thuở bên nhau ngày tháng rộng
Buồn khi cách trở ngút ngàn khơi
Xuân về non nước tươi màu thắm
Luống trách ai sao chẳng giữ lời.
Lá chờ rơi

LIỂU CHƯƠNG ĐÀI

Liểu Chương Đài hỡi ! Liểu Chương Đài,
Ca nữ ngày xuân hát tăng ai,
Mi biếc mắt xanh màu giếng ngọc,
Môi hồng má thắm sắc hươngtrời ?
Ngày đi tin nhạn ngàn quan tái,
Năm đợi thơ chàng vạn dặm khơi.
Cành liểu bên hồ xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời ...

Dương Lam

Điển Tích Truyện Kiều - Liễu Chương Đài

Khi về hỏi liễu Chương đài
Cành xuân đã bẻ cho người chuyền tay .[Nguyen Du]


Đời vua Đương Huyền Tông có chàng tú tài họ Hàn , nổi tiếng là danh sĩ, lên kinh đô Trường An chuẩn bị thi tiến sĩ. Chàng ta thuê phòng trọ ở phố Chương đài, phía Tây kinh thành.

Cạnh bên nhà họ Hàn là nhà Liễu thị, một ca nữ tài sắc đã làm đắm say lắm tao nhân mặc khách, nhưng không ai dám ngỏ tình, vì giai nhân đã có vị tướng quân họ Lý bảo bọc. Mỗi lần tướng Lý đến thăm Liễu thị, đều có mời Hàn sang chơị. Hai người đối ẩm trong giọng ca tiếng đàn nàng Liễụ.. Phần Liêũ thi, những lúc ở nhà một mình, lại thường nhìn qua kẽ vách dòm sang nhà Hàn. Liễu thị thấy Hàn tuy nghèo khó, nhưng lại rất phóng khoáng, hiếu khách. Nhìn trộm lâu ngày, thấy thương, rồi thầm yêu chàng tú tàị. Hôm đó, Lý tướng quân đến, Liễu thị đánh bạo, thưa:

- Hàn Tú tài là người có hoàn cảnh khó khăn nhưng lại rất hào sảng. Tương quân đã kết thân với chàng ta, thì thiếp nghĩ cũng nên tìm cách giúp đỡ.

Tướng Lý gật gù, cười độ lượng, truyền Liễu thị bày tiệc, rồi mời Hàn sang nói chuyện:

- Hàn Tú tài là bậc danh sĩ ; Liễu thị là kỹ nữ tài sắc. Danh sĩ mà sánh duyên cùng tài sắc chẳng phải là xứng đôi lắm sao?. Ta đứng chủ hôn cho đôi lứa.

Cả hai người được gá duyên đều ngây người trước thái độ bao dung của vị tướng quân. Qua hồi xúc động, đôi tân lang lạy tạ ơn vị tướng quân " fair play " nàỵ Sau đó, Lý tướng quân từ biệt , hai người sống chung với nhau như vợ chồng, tình yêu tha thiết.

Tú tài Hàn tuy là người lỗi lạc, nhưng thi tiến sĩ lại không đỗ. Vợ chồng không lấy thế làm điều khổ tâm, vẫn thương yêu nhau trong cuộc sống hàn vị. Bốn năm sau, có quan Tiết độ sứ Thanh Châu là Hầu Di Dật, từ lâu ngưỡng mộ tài năng của Hàn , đã tâu với vua xin chàng về làm tòng sự. Hàn phải về Thanh Châu nhận chức, hẹn với Liễu thị khi cuộc sống ổn định, sẽ trở về lại kinh đô rước nàng.

Nhưng rồi công việc tất bật, sau ba năm Hàn không về kinh được, gởi cho nàng lá thư với nỗi phập phồng nàng kỹ nữ đã ôm cầm sang thuyền khác:

"Chương đài Liễu, Chương đài Liễu
Tích nhật thanh thanh kim tại phủ
Túng sử trường điều tự cửu thùy
Dã ưng phan chiết ta nhân thủ ".
(Liễu Chương đài, Liễu Chương đài
Còn chăng thuở trước dáng xanh tươi
Thướt tha vẫn giống như năm nọ
Vin bẻ đành tay kẻ khác rồi!

Đọc thơ, Liễu thị hiểu là chồng âu lo mình phụ bạc. Nàng đáp thư:

"Dương liễu chi, phương chi tiết,
Khá hận niên niên tặng ly biệt.
Nhất diệp tùy phong hốt báo thu
Túng sử quân lai khởi kham chiết ".
(Nhành dương liễu, trạc xuân xanh
Đeo nặng bao năm nỗi biệt tình
Chiếc lá gió đưa, thu đà tới
Chàng về chưa chắc được vin cành.

Sau đó, Liễu thị xuống tóc vào nương cửa Phật, tránh lũ bướm ong quấy nhiễu.

Thương cho nàng. đã vào chùa mặc áo nâu sồng mà vẫn không yên câu kinh tiếng mõ. Phiên tướng Sa Tra Lợi đang tại chức Xạ Kỵ tướng quân của vua Đường Huyền Tông, xông vào thiền môn, bắt Liễu thị về làm thiếp.

Thời gian cũng qua đị.

Mươì hai năm sau, Tiết độ sứ Hầu Di Dật về kinh công cán, Hàn tháp tùng. Về đến Tràng An, Hàn thăm dò tin tức mới biết vợ mình đã sa vào tay kẻ khác. Thế cô, phận nhỏ đành im tiếng. Một hôm, đang tảng bộ trên phố thì gặp một cổ xe ngựa thong thả đi quạ Trên xe chợt có giọng đàn bà vọng ra:

- Có phải Hàn viên ngoại ở Thanh Châu đó không ?.
Nghe giọng nói, Hàn rúng động, ấp úng chưa kịp trả lời, thì người trên xe tiếp:

- Ngày mai, thiếp cũng sẽ qua đường này. Xin chàng hãy đến đây cho thiếp trông thấy lần cuối.

Hôm sau, y hẹn, Hàn đứng chờ đợi tình. Chiếc xe đến, từ trên đó ném xuống chiêc khăn hồng bọc ngoài một hộp sáp thơm. Giọng đàn bà thổn thức:

- Cảm ơn chàng, em đã trông thấy chàng lần cuốị ...Vĩnh biệt phu quân.

Xe vụt chạy nhanh mất hút. Đêm đó, Hàn phải dự tiệc với hàng quan chức ở kinh thành nơi một tửu lầu sang trọng. Trong tiệc, mọi ngươì đều cười nói vui vẻ chỉ có mình Hàn mặt ủ mày ê . Có người gạn hỏi nguyên nhân; Hàn phải đem chuyện mình kể trong bàn tiệc. Hàn vừa dứt lời, viên tướng trẻ Hứa Tuấn ném mạnh chén rượu xuống đất đánh "xoảng", cất giọng oang oang:

- Giữa kinh thành này mà cũng có quan triều đình làm loạn vậy sao ? Tiểu nhân này, tuy tài hèn sức mọn nhưng cũng xin được ra tay, đưa phu nhân về cho Hàn viên ngoạị Xin Hàn viên ngoại hãy viết ít chữ để làm tin với phu nhân.

Hàn chép lại bài thơ Liễu thị đã gởi cho mình mười lăm năm trước khi vào qui y cửa Phật. Hứa Tuấn nhận thư, phóng ngựa đến tư dinh của Sa Tra Lợị Tướng Phiên này đang vắng nhà. Hưá Tuấn lớn tiếng với đám gia nhân:

- Tướng quân bị ngã ngưạ, thương tích nặng, e khó qua khỏị , Ngài bảo ta về rước phu nhân cho ngài gặp mặt.

Hứa Tuấn phóng ngựa chạy thẳng vào dinh. May mắn, Liễu thị đang sắp sửa nhờ ba thước lụa kết liễu đời mình., thì nhận được bài thơ tình của mình đã viết cho tình lang. Hứa Tuấn đỡ bà lên mình ngựa, phóng như bay trở về tửu lầụ… Có ai đang hồi hợp chờ đợi, lồng ngực thình thịch liên hồị... Rồi, hai trái tim cùng chung nhịp đập.

..[Cành liểu bên hồ xưa còn đó,
Gặp nhau tim đập...chẳng nên lời .]



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2014 22:09:59 bởi duonglam>
 
 Duong Lam 
 
CHUC MUNG NAM MOI

GIAP NGO 2014  

 
CHUC MUNG TOAN THE QUI VI VA TAT CA CAC BAN
MOT NAM MOI VAN SU AN VUI , TOT DEP...
 

 

Đăng nhập để trả lời
0
 
MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG
NAM MOI MỜI CHƯ HUYNH ĐỆ XEM một bàn cờ thế hay:
MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG
-----------------------------------------------------------
Bàn cờ thế nầy có 115 nước đơn

Đỏ đi tiên [đến nước 115 đỏ thắng]

Thành phần tham chiến :

Đỏ = 16 quân  -  Đen = 16 quân

 


Xem biến hóa bàn cờ :

 
Đỏ đi tiên [đến nước 115 đỏ thắng]


THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA

RA CHIẾU
 
Tốt đầu lủi tới địch hơi nao.
Sỹ, Tượng gác lên cũng được nào.
Địch tóat mồ hôi xe cản lối.
Ta reo hồ hởi pháo dương cao.
Ta tung vó ngựa tràn cung cấm.
Địch bỏ pháo giăng mở cổng vào.
Trận đánh đương hăng chưa thắng bại.
Pháo ào ra chiếu chả ra sao.
Trần Mạnh Hùng

MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG


Ta vốn hùng binh há dễ nao
Tiền phương địch dụ giữ đâu nào
Cờ dương nhạc trổi quân reo dậy
Súng đã lên nòng quyết chí cao
Tốt tấn xa hoành công chính diện
Ngựa quỳ pháo giác trấn cung vào
Khải hoàn trống trận rền vang dội
Mã đáo thành công - tướng gắn sao...
Tu lang thang
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-27 16:38:41lá chờ rơi>
Trích đoạn: duonglam


XUÂN HỘI NGỘ

Vầng đông một sáng tưng bừng dậy ,
Dân Việt hò reo giữa biển khơi
Hải đảo đất liền hoa thắm nở,
Sông dài núi thẳm lá xanh tươi.
Cha xây non Việt muôn hoa gấm,
Mẹ viết trời Nam vạn tuyệt vời.
Em hẹn anh về cùng hội ngộ,
Bên dòng sông Cửu nước xanh tươi...

Tú lang thang


UY DANH HỒNG LẠC

Hải đảo Trường Sa bầng sóng dậy
Hùng binh đất Việt bám trùng khơi
Sao vàng trong gió ngời mây nước
Cờ đỏ tung trời nét thắm tươi
Giữ đất luân phiên nơi hải ngoại
Ngăn thù đua sức chốn xa vời
Vẹn toàn đất tổ theo gương trước
Hồng Lạc uy danh mãi rạng ngời !

Lá chờ rơi 27/02/2013
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


THÊM GÌ NỮA

Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần.. lòng đã biết.
Đáp hòai bao lượt.. nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo thêm..thêm nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng


NHỚ AI ĐÊM LẠNH

Nhớ người vắng mặt lúc đi xa
Nhớ giữ riêng mình khó nói ra
Nhớ lúc bên nhau nhưng lại ngỡ...
Nhớ hồi chia cách tưởng như đà...
Nhớ khi quay mặt mà chưa quyết
Nhớ buổi lắm lời lại bỏ qua
Nhớ mãi nhớ hoài bao chuyện cũ
Nhớ ai đêm lạnh khóc vang òa.

Lá chờ rơi 27/02/2013



HOÀ NỖI NHỚ
Chim trời bạt cánh mịt mờ xa
Nỗi nhớ trong lòng cuốn thoát ra
Ánh mắt thân thương bao luyến ái
Bờ môi thân thuộc đến la đà
Vượt sông, lội suối cam lòng vượt
Qua núi, trèo đèo cũng phải qua
Hương vị người yêu hòa nỗi nhớ
Thấm vào máu thịt đã tan oà
Trần Mạnh Hùng


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

THÊM GÌ NỮA

Càng cố quên đi, càng xót xa.
Nỗi đau mỗi lúc xé to ra.
Nhớ từng lời nói đầy yêu dấu.
Nhớ lúc bên nhau thật đậm đà.
Hỏi biết bao lần.. lòng đã biết.
Đáp hòai bao lượt.. nói cho qua.
Nhớ thương níu kéo thêm..thêm nữa...
Dồn dập trong tim đã vỡ òa
Trần Mạnh Hùng


NHỚ AI ĐÊM LẠNH

Nhớ người vắng mặt lúc đi xa
Nhớ giữ riêng mình khó nói ra
Nhớ lúc bên nhau nhưng lại ngỡ...
Nhớ hồi chia cách tưởng như đà...
Nhớ khi quay mặt mà chưa quyết
Nhớ buổi lắm lời lại bỏ qua
Nhớ mãi nhớ hoài bao chuyện cũ
Nhớ ai đêm lạnh khóc vang òa.

Lá chờ rơi 27/02/2013


HOÀ NỖI NHỚ
Chim trời bạt cánh mịt mờ xa
Nỗi nhớ trong lòng cuốn thoát ra
Ánh mắt thân thương bao luyến ái
Bờ môi thân thuộc đến la đà
Vượt sông, lội suối cam lòng vượt
Qua núi, trèo đèo cũng phải qua
Hương vị người yêu hòa nỗi nhớ
Thấm vào máu thịt đã tan oà
Trần Mạnh Hùng


CHAN HÒA

Nhà em qua ngỏ chẳng đâu xa
Sao mãi lòng ta tính chẳng ra
Có phải Trường tiền in dấu thỏ
Hay chuông Thiên mụ tiếng la đà
Yêu em ngàn dặm tình chan chứa
Nhớ bậu vạn lần cũng vượt qua
Kim chích thịt lòng đau khó tỏ
Thịt tiêm người máu huyết chan hòa [1]
Tú lang thang

[1]Lấy kim chich thịt thì đau
Lấy thịt chích thịt nhớ nhau đời đời [ca dao]
Đăng nhập để trả lời
0
=duonglam]

 
TUỔI BIẾT GIÀ
 
 Thu chết từ khi tuổi biết già
Chút tình còn lại bị mèo tha
Ngoài sân cỏ dại cười hoa lá
Trước ngõ dấu mòn đón bóng ta
Mấy lúc khách xa đùa cũng chẳng
Đôi lần rượu cũ nhậu thôi mà
Tây Kha gốc mận tha hồ ngủ
Bỏ mặc Cung Hằng mặc Tố Nga.

Cao Linh Tử
 
 
DỄ ĐÂU GIÀ
 
Thềm trăng muốn đến hỏi Hằng nga
Ngàn tuổi sao em vẫn mượt mà ?
Bỡi nắng xuân vàng e ấp bạn
                                                       Hay trời thu tím vấn vương ta
Rượu say nhạc trổi lời êm ả
Thơ họa vần gieo ý thiết tha
Mai lướt phi thuyền cung quế đến
Trừơng sinh mượn thuốc dễ đâu già...
 
Tú lang thang
 

MỘNG THẤY HẰNG NGA
 
Trắng râu còi tóc dẫu hơi già
Nhưng chuyện tâm tình vẫn thiết tha
Già mặt già mày là lắm kẻ
Nhiều yêu nhiều được chỉ mình ta
Tuổi trời chồng chất nào ngao ngán
Chuyện thế mông mênh vẫn mượt mà
Nếu chẳng có ai thời ngủ quách
Biết đâu nằm mộng thấy Hằng Nga.
 
Lá chờ rơi 13/03/2013
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2013 19:17:36 bởi duonglam>

GỬI NGƯỜI RA ĐI
Trông sau ngó trước hỏi người đâu
Mới đó rồi đi đến chốn nao ?
Lạc hướng hãy tìm sao Bắc Đẩu
Về đâu nên hỏi lệnh Nam Tào
Khí thiêng giờ trả cho trời đất
Xác tục nay về với biển dâu
Thôi nhé từ đâu ta đã tới
Thì nay khởi lại bước ban đầu.
Lá chờ rơi 02/06/06

MƯỢN Ý bài thơ Xướng GỬI NGƯỜI RA ĐI - Lá Chờ Rơi
 
CHẲNG DÁM ĐÂU

Ao ước - nhưng mà chẳng dám đâu!
Sợ giây tơ thắm, sợ lòng đau.
Sợ vương lối mộng, trong ngơ ngẩn
Sợ lạc chốn mê, lắm nghẹn ngào
Sợ ánh mắt xinh, say khoé hạnh
Sợ gò má thẹn, luỵ môi đào
Sợ khi nhập mộng không chung lối
Yêu dấu ơi! - nào dám! - ước ao!
Trần Mạnh Hùng


 
THƠ HỌA
HỎI TÙM LUM VẬN
 
Hỏi gió - gió về ngủ ở đâu?
Hỏi mây - mây lạc bến phương nao
Hỏi hoa - hoa đợi thời thơ mộng
Hỏi bướm - bướm chờ thuở ước ao
Hỏi bạn - bạn còn say giấc điệp
Hỏi em - em đã hé môi đào
Hỏi ta - ta vẫn chừng mê m[size="3"]ãi
[/size]
Hỏi nữa --nhưng mà chẳng dám đâu...
 
Tú lang thang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 04:46:13 bởi duonglam>
 
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong ngóng chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở trong thao thức.
Từng phút mơ màng đến ngất ngây
Nỗi nhớ tình nồng lưu luyến đợi.
Niềm thương dấu ái cảm say hoài.
Hỏi em còn thức hay say ngủ.
Có biết ai kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng
 
NIỀM THƯƠNG
 Em yêu anh biết nói sao đây
Trăm nhớ ngàn thương đã chất đầy
Hạ trắng mê màu môi mọng [size="4"]đ[size="4"]ỏ[/size]
[/size]
Thu vàng mơ dáng tóc thơ ngây
Bao đêm đông l[size="4"]ạnh nằm mong mõi[/size]
Một thuở xuân hồng nặng cảm hoài
Em hỡi ân tình muôn vạn nẻo
Anh còn vẫn mãi đợi chờ đây...
T ú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0
Mời Bạn Thưởng Thức Cái Tôi sau này thành TỒI... rồi thành TÔI... rồi thành TỘI  ( tội lỗi)
 
 
TÔI..TỒI.. TỐI.. TỘI
Từ lúc lọt lòng đã có tôi
Tuổi thơ trong sáng ngập hồn tôi
Thời gian nhuộm sắc màu tăm tối
Năm tháng phủ che chuyện xấu tồi
Cứ thế gieo thêm nhiều lỗi, tội. -
Phải chăng hứng chịu một mình tôi
Tôi, tồi, tối tội đường nào thoát
Dấu hỏi chữ tôi giác ngộ tôi.(*)
Trần Mạnh Hùng
(*) Dấu Hỏi, Dấu Ngã vào chữ TÔI
 trở thành vô nghia.. sự vô nghĩa nay chính là con đương tâm đạo 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 19:22:41 bởi Trần Mạnh Hùng>
Cõi Thế Gian
Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2013 01:33:43 bởi duonglam>

Cõi Thế Gian
                            Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
                          Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU
Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức
Thì ra yêu đấy dạ tương giao
Vai kề má ấp môi say đắm
Mặt thẹn tay chờ mắt kh[size="3"]át khao[/size]
Thật thế Tình Yêu luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
Tú lang thang
dương lam
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Thế Gian

Tự nhiên muốn khóc dạ nôn nao
Khóe mắt cay cay lệ muốn trào
Cứ tưởng thế gian là đối nghịch
Đâu ngờ nhân thế chốn tâm giao
Lòng trao, phận gởi tình thân ái
Tay bắt, mặt mừng ý khát khao
Khóe mắt cay cay ngời hạnh phúc
Tự nhiên muốn khóc dạ nao nao
Trần Mạnh Hùng

GIẢI NGHĨA TÌNH YÊU

Từ đâu hồn bỗng thấy nao nao?
Chẳng hận ai sao lệ ứa trào ?
Chẳng phải ghen sao lòng thổn thức ?
Thì ra yêu đấy dạ tương giao !
Vai kề má ấp môi say đắm !
Mặt thẹn tay chờ mắt khát khao !
Quả thật Ái Tình luôn rối rắm
Khi cười khi khóc lúc nôn nao...
 Tú lang thang
CHẲNG LẼ NÀO
Tự nhiên muốn khóc ...nhớ ngày nao.
là chuyện ngày xưa??? chẳng lẽ nào!!!(*)
Mình đã vùi chôn  vào dĩ vãng 
Kẻ mong khơi dậy mối tình giao.
Trong niềm chua xót, trong thương nhớ.
Giống nỗi khổ đau, giống khảo khao.
Anh vẫn yêu em...dù thử thách
Tự nhiên muốn khóc ..thỏa lòng nao
Trần Mạnh Hùng
(*) Thoát vần
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2013 07:02:55 bởi duonglam>
 QUÊ HƯƠNG VÀ T[size="5"]ÌNH Y[size="5"]ÊU[/size][/size]
           
Em sắp say r[size="4"]ồi !!! [size="4"]u[size="4"]ống nữa th[size="4"]ôi ?[/size][/size][/size][/size]
- Cờ chưa tan cu[size="4"]ộc v[size="4"]ẫn c[size="4"]òn ch[size="4"]ơi ...[/size][/size][/size][/size]
Giang hồ gác mái – bên sông vắng,
Trăng nước thuyền khua- một trận cười .

Tình vẫn tràn - như dòng nước chảy,
Thơ còn đầy - tựa áng mây trôi.
Nửa đêm thức giấc hồn ngơ ngác,
Rưọu hết tìm em - tận cuối trời…
Tú lang thang
Đăng nhập để trả lời
0