📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ sgecstasy

377 trả lời, 56.653 lượt xem — Trang 6 / 13
 
sgecstasy ơi,
 
Hiền không biết sinh nhật của sgecstasy là khi nào nhưng hôm nay Hiền diễn đọc "Bài Thơ Sinh Nhật Tuổi Ba Mươi" coi như là món quà sinh nhật sớm (hay muộn) cho sgecstasy nhé !
 
Vào đây để nhận quà nè:
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=267798&mpage=1&key=&#267798
 
Thân chúc sgecstasy luôn có nhiều niềm vui nhé ! 
 
Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:45:27sgecstasy>
Em vẫn luôn trở về


Em vẫn luôn trở về
Trong sâu thẳm tiềm thức
Mịt mù vùng ký ức

Em vẫn luôn trở về
Quá khứ vùng lãng quên
Giấc ngủ còn gọi tên

Em vẫn luôn trở về
Tiếng mưa rơi trong đêm
Cơn gió thoảng qua thềm

Em vẫn luôn trở về
Mơ hồ nghe tiếng sóng
Nỗi buồn xưa lắng đọng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:49:28sgecstasy>
Trong nỗi nhớ xót xa


Tìm ở nơi đâu trên đời phép lạ
Cho ta yêu người yêu cả xót xa
Trái tim cô đơn không còn buồn bả
Vườn hồng ngày xưa lại nở đóa hoa

Khóa cổng vườn hồng người quay lưng lại
Làm sao tôi nhìn thấy dấu lệ rơi
Ừ thôi, cũng một lần và mãi mãi
Lệ sẽ khô mau theo nắng bên trời

Cổ tích ngày xưa ra đi tìm mộng
Mộng vỡ tan rồi đánh mất đời nhau
Người về với biển trùng trùng gió lộng
Tôi ở nơi nầy chôn giấu niềm đau

Tình yêu phôi pha thơ rồi cũng nhạt
Hai mươi năm ai còn nhớ mặt người
Ngày tháng trôi qua nửa đời phiêu bạt
Tôi thả tình trôi trên nhánh sông đời
Đăng nhập để trả lời
0
Phép Lạ
 
Sinh xuống thế vốn đã là phép lạ
Yêu người ta, người yêu lại: tình yêu
Vâng: tình yêu, phép lạ lớn bao nhiêu
Dù dang dở nét hương thơm phảng phất
 
Trong mơ tưởng hay chính trong đời thật
Cũng thế thôi người yêu đó đi về
Đưa ta vào những thóang nhớ đam mê
Cũng dìu dặt dắt dìu nhau khiêu vũ
 
Yêu, nhớ mấy biết bao giờ mới đủ
Phép lạ tình quên nhớ để yêu thương
Đưa nhau đi đến tận cõi thiên đường
Gọi nhau mãi, vấn vương trong cõi thế
 
Tình yêu biến không thể thành có thể
Mộng mơ nay thành hiện thực tương lai
Hư hay thực thương mến cũng đậm say
Cuộc đời có tình yêu muôn huyền ảo
 
Nguyên Đỗ





 
 



 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:56:47sgecstasy>



Cảm ơn Nguyen Do về bài thơ Phép Lạ.

Bản thân của sự sống đã là một kỳ tích rồi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:53:05sgecstasy>




Kỷ niệm phải chăng là giọt lệ khô


Kỷ niệm, phải chăng là giọt lệ khô
Nơi khóe mắt in vết hằn năm tháng.
Ta ngồi đây, đối diện với hư vô
Còn sót lại, cuối ngày, một bóng nắng.

Cành lá mục, rơi xuống trong im lặng
Người ở xa nhưng nỗi nhớ thật gần.
Lời thị phi, miệng đời con dao nhọn
Trái tim đau rướm máu đã bao lần.

Ta tự hỏi lòng chưa hết phân vân
Có gì không, phía bên kia, bóng tối.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:21:54sgecstasy>


Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên

Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên
Nhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thức
Bài thơ xưa bỏ quên trong ký ức
Phải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi

Có chút ngây thơ trong tiếng em cười
Tình yêu không là suy tính thiệt hơn
Yêu thật nhiều sao vẫn thấy cô đơn
Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ

Có những bài thơ nữa chừng dang dỡ
Sao vẫn còn ảo vọng tuổi hai mươi
Giữ lại trong tim tiếng nói một người
Em mãi mãi là niềm đau chôn giấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:24:03sgecstasy>


Lẫn Trốn


Chơi cút bắt người lẫn trốn ta
Ta tìm người cuối nẻo thiên hà
Bao năm đi tìm, ta tự hỏi
Người ở nơi nào sao mãi xa

Lẫn trốn chính mình, lẫn trốn nhau
Cô đơn đối diện với niềm đau
Cất giấu muộn phiền trong ánh mắt
Nhìn nhau trống rỗng tóc bạc đầu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:26:12sgecstasy>


Lựa Chọn

Lựa chọn nào không mang lại xót xa
Khi khổ đau - phía bên kia hạnh phúc
Có sống qua trong tận cùng tủi nhục
Mới hiểu được vì sao mình phải khóc

Giấu trong thơ là nỗi buồn cô độc
Những hạt mưa bay về nơi cuối trời
Có bao giờ người nhìn sợi tóc rơi
Mà nhớ thương về một thời đã mất
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:36:30sgecstasy>
Chia Tay

Chẳng còn gì để nhớ
Ngoài trống vắng trong lòng
Còn lại đám mây trắng
Bay giữa trời mênh mông

Nụ cười trên mạng ảo
Mang đến những niềm đau
Nửa đời qua giông bão
Úa nhàu cả mai sau

Thênh thang trời đất rộng
Ngõ hẹp lối đi, về
Đã qua thời thơ mộng
Hiện thực quá ê chề

Hạnh phúc tựa sương khói
Mất nhau rồi mới hay
Chẳng còn gì để nói
Cuối cùng cũng chia tay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2014 22:14:28 bởi sgecstasy>
Tiếng Thở Dài

Ở trong thơ tình chập chờn hư ảo
Giữa giấc mơ tình gọi tên bao lần
Lời vô vọng đọc lên nghe chao đảo
Xao xuyến lòng một thoáng nhớ bâng khuâng

Dẫu biết tình chỉ là cơn mộng mị
Mà câu thơ níu bước chân người đi
Sầu mang nặng đã bao lần suy nghỉ
Tình yêu xưa còn lại được những gì

Thơ cạn chữ sao lòng còn tiếc nuối
Người đi xa mơ ước một ngày về
Mây phiêu bạt theo gió chiều rong ruổi
Tình muôn đời là một nỗi đam mê

Tâm tư đặt vuông tròn trong con chữ
Có hay không che giấu tiếng thở dài
Giữa hư thật hiện tại và quá khứ
Ước mơ nào đâu phải chỉ riêng ai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:32:47sgecstasy>
Buồn Riêng

Buồn riêng rơi xuống từ trời
Ướt đầm nỗi nhớ một thời đã qua
Dặm nghìn trăm nỗi xót xa
Niềm u ẩn ở trong ta - giấu người
Nghe trong gió, tiếng ai cười
Nhìn quanh quẩn thấy một trời quạnh hiu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:29:06sgecstasy>
Nỗi Buồn Mang Màu Tím

Phải rồi em, buồn chúng ta màu tím
Màu trời chiều nhuộm tím buổi hoàng hôn
Khi không còn ngọt ngào giữa môi hôn
Giọt nước mắt rơi trở thành mặn đắng

Phải rồi em, chỉ còn lại trống vắng
Khoảng cách vô hình thật quá mênh mông
Hai đứa nhìn nhau chỉ thấy hư không
Lời chia tay tại sao mình phải nói

Phải rồi em, ước mơ thành mây khói
Bởi vì mình không giữ lấy đời nhau
Nên cuối cùng nhận lãnh hết thương đau
Trên đổ vỡ, nỗi buồn mang màu tím

Hạnh phúc một đời mãi đi tìm kiếm
Bây giờ là nỗi buồn riêng mang theo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:15:38sgecstasy>


Đốt Trời Hà Nội


Em xa quá, xa như trời Hà Nội
Làm sao đốt trời Hà Nội để tìm nhau
Phượng vĩ úa tàn mùa hè qua vội
Mất nhau rồi còn gì ở mai sau

Anh ước gì mình có thể như sông
Êm ả chảy quanh em theo ngày tháng
Hảy yêu nhau đi tình yêu lãng mạn
Nhưng tiếc thay chỉ là giấc mơ hồng

Đem đốt hết thương đau ở trong lòng
Khói thuốc vàng cháy mấy đầu ngón tay
Em, mãi mãi trong anh là nỗi nhớ
Tan tác cuối trời những hạt mưa bay

Thôi thì đành chôn giấu tình yêu vậy
Biển ơi, đừng dậy sóng ... cơn bão lòng
Ai có thể đốt hết trời Hà Nội
Để cho người xưa thôi đừng nhớ mong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:27:36sgecstasy>


Yêu Anh Mà Em Phải Khóc


Có thể nào em quên anh
như quên một bài hát cũ lâu rồi không hát
Có thể nào anh thôi lang bạt
trở về bên em
như dòng sông nhỏ chảy quanh đời

Ôi! yêu anh mà em phải khóc
em không hiểu mình nữa
anh rạng ngời ánh lửa
tỏa sáng trong em

Sợi giây vô hình ràng buộc chúng ta
em vùng vẩy nhưng không thể thoát
anh giơ móng vuốt nhọn
cào cấu em
hạnh phúc - mơ hồ

Có thể nào em thôi yêu anh
như chưa hề yêu anh lần nào hết
anh ngang tàn, cái chết
tàn phá đời em
như cơn bảo đi qua
để lại, vết thương lòng

Ôi! yêu anh mà em phải khóc
huyền hoặc như bóng đêm
anh nồng nàn hơi thở
phủ xuống đời em
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc huynh năm mới có thêm nhiều niềm vui mới !
📎 50
Đăng nhập để trả lời
0
Xông đất nhà SGecstasy nha...chúc năm 2008 vạn an như ý...sáng tác đều nha...
 
Có chút ngây thơ trong tiếng em cười
Tình yêu không là suy tính thiệt hơn
Yêu thật nhiều sao vẫn thấy cô đơn
Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ

 
 
Xuân của lòng tôi
 
Mùa Xuân vừa đi qua ngõ
Cô đơn cả một nụ cười
Cánh mai vàng khoe rực rỡ
Giờ từng cánh mỏng rụng rơi
 
Ghi gì trên hình nỗi nhớ
Ánh mắt tinh anh rạng ngời
Mùa thu là mùa lá đổ
Mùa xuân của trái tim tôi...
 
Cuối nẻo đường thu quạnh vắng
Cô đơn giấu một nụ cười
Hơn thua phân gì được thắng,
Ta cùng đối bóng mà thôi,


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 21:17:56sgecstasy>


Ngợp thở

Ngợp thở vùng vẫy như cá mắc cạn
Hít vô thật sâu, tôi thở hắt ra
Nước mắt trào tôi thấy mình tuyệt vọng
Trôi trên dòng sông, em tôi chết đuối

Mẹ chết lịm, đứng sững trước hiên nhà
Đất trời cuồng quay nghe tin con chết
Quà mẹ mang về sao em không đợi
Chiều. Xác em trôi nắng nhạt bờ sông

Tháng bảy, phượng tím nở trên xa lộ
Tôi lái xe mà chẳng biết đi đâu
Năm tháng trôi qua thoáng trong chớp mắt
Buổi sáng soi gương thấy tóc bạc đầu

Tôi đã không về dù lòng mong muốn
Ngày chôn em vẫn ở lại Sài Gòn
Đường về thăm mẹ, giờ xa xôi quá
Mai mốt con về ba có chờ con

Tôi ngợp thở. Tôi thở dài.
Đêm khuya vọng lại một vài tiếng xe
Tôi im lặng lắng tai nghe
Nửa đời nhìn lại lòng se nỗi buồn
Đăng nhập để trả lời
0
Ngợp thở

Ngợp thở vùng vẫy như cá mắc cạn
Hít vô thật sâu, tôi thở hắt ra
Nước mắt trào tôi thấy mình tuyệt vọng
Trôi trên dòng sông, em tôi chết đuối

 
Buồn quá Sgec nhỉ... lâu quá mới thấy nhà thơ trở về thăm nhà mình nha..chúc thi sĩ luôn an bằng với sông thơ êm đềm nhé.
 
Xác thơ chôn gốc cây tình.
 
Xác trên sông bềnh bồng sương khói ảo
Người chôn người là đào bới cơn đau,
Đứng gần bên mà xa tận phương nào,
Trông tiếng nói mặt cười gian nan khó.
 
Người chôn người mộ sâu nơi nào đó
Tuy là xa vẫn vạn thuở nhớ mong
Người trầm mình xác ôm cả dòng sông
Có minh chứng cho tất lòng đã đổi...
 
Người chôn người... lệ trào...im trăn trối...
 
21.07.2010


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2014 22:18:53 bởi sgecstasy>
Một phím đàn gỏ xuống không âm thanh
Mây trời bay mái tóc không còn xanh
Trong ánh mắt có chút gì lặng lẽ
Có phải em là hố thẳm trong anh

Lâu quá, hôm nay mới trở lại không ngờ vẫn còn có người nhớ đến mình.
Cám ơn Băng Nguyệt về những câu thơ nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Hhihi sgecstasy,  thành viên cũ đâu còn mấy ng đâu hà, rất vui chào đón Sgec lại về thăm nhà nha.

Một phím đàn gỏ xuống không vang tiếng
Mây trời xanh mái tóc không còn xanh
Trong ánh mắt có chút gì lặng lẽ
Có phải em là hố thẳm trong anh




Ngợp thở

Ta đào hố sâu lên
Rồi nhốt nhau vào đó
Từ tóc xanh đến thuở
Bạc đầu chắc gì quên?
Đàn treo yên trên vách
Nhện bám lá mục rên
Giở thời gian bắt mạch,
Chết hết rồi..ngông nghênh.



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-15 22:00:40sgecstasy>
                        
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2015 00:14:41 bởi sgecstasy>
Muộn
Có phải đã quá muộn màng
để nói lên những lời xin lỗi?
Những giọt nước mắt em rơi xuống
như những viên đá cuội ném xuống mặt hồ
đập vỡ tan yên lặng dòng sông.
 
Anh không muốn tự bào chữa cho mình
vì những điều đã xảy ra.
Anh ân hận đã làm cho em buồn
vì những khát vọng của riêng anh.
 
Nửa đời người đã đi qua
vẫn thấy mình xa lạ.
Một ánh mắt buồn,
một thất vọng không tên.
 
Em không là người có lỗi.
Lỗi ở nơi anh không kiềm chế được lòng mình.
Chạy đuổi theo cái bóng một chuyện tình
dù biết trước sẽ không thành sự thật.
 
Ôi ! ảo vọng một đời
anh cất giấu trong tim.
 
Nửa đời người đã đi qua
Thức giấc giữa cơn say
Tìm kiếm đều gì
Hạnh phúc trắng như mây bay
 
Lời nói chân thật trở thành vô nghĩa
Giấc mộng qua rồi theo giọt nước mắt em rơi.
Đôi mắt em
nói lên muộn phiền em cất dấu một đời.
 
Có phải đã quá muộn màng
để làm lại từ đầu?
Em nói đi, xin đừng bỏ anh đi.
Chặng đường chúng ta đã đi qua
hơn mười năm lẻ
Chẳng lẽ nào không giữ được bước người đi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-15 22:01:49sgecstasy>
                
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: sgecstasy

Muộn

Có phải đã quá muộn màng
để nói lên những lời xin lổi?
Những giọt nước mắt em rơi xuống
như những viên đá cuội ném xuống mặt hồ
đập vở tan yên lặng dòng sông.

........

Có phải đã quá muộn màng
để làm lại từ đầu?
Em nói đi, xin đừng bỏ anh đi.
Chặng đường chúng ta đã đi qua
hơn mười năm lẻ
Chẳng lẻ nào không giữ được bước người đi.


Nắng Nghiêng Đỉnh Sầu

Em hiểu trong lời xin lỗi
Còn chút hy vọng mệt nhòai
Em chẳng có quyền quyết định kết cục hôm nay
Bởi trong tình yêu em nào đâu được lựa chọn

Hơn mười năm lẻ
Anh đưa em từ bến mơ bến mộng
Anh rót vào tai em những lời trông mong
Lòng tự nhủ lòng
Bờ hạnh phúc sẽ không đâu xa

Em quá ngây thơ hay dòng đời lắm bảo tố phong ba?
Ném thơ ngây vào gian vào dối
Bỏ tin yêu vào chiếc cối
Nghiền nát
Tiếng chạm nhau rền cả cõi lòng

Em như chiếc bóng bòng bong
Mưa phập phồng
Con còng dầy lên mủi cát
Đồng rạ lúa chiêm xao xác
Trũng trâu nằm văng vẳng tiếng nhai
Ngán ngẫm như chiếc đĩa bị trầy xoay lại lần hai
Giọng Evis Phương trầm ấm.... "Thà làm hạt mưa..."
Trong chiều vắng
Gấp khúc
Tênh hênh

Mặt diện của sự thật lệ thuộc vào những lời bóng bẩy
Chúng mình quá hiểu nhau để không cần dùng sự gượng gạo che lấp nụ cười
Môi lạc thếch nhếch lên nữa miệng
Tạc vào nhau đốm mắt đục ngầu
Thẳm sâu ánh mắt
Cơn mưa Ngâu tháng bảy trút nước như muốn rữa tróc
Tháng Ngày Ta Còn Nhau !

Vậy là sau đêm nay không còn có ngày mai
Tháng Ngày Ta Còn Nhau
Hơn mười năm lẻ
Mặt trời hát khúc hoan ca
Nắng nghiênh đỉnh sầu
Kết thúc của một bắc đầu nào cũng khủng khiếp như nhau


25/11/05
Đỗ Ngọc

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-27 02:52:29sgecstasy>
Lạnh

như viên đá lấy ra từ tủ lạnh
em nhìn tôi, mắt lạnh đến vô cùng
ái ân mặn nồng giờ không còn nữa
gối chăn buồn nhớ hơi ấm bàn tay

mùa đông về chưa mà trời rét lạnh
em co ro nằm ngủ một góc nhà
tôi đứng im, lặng thầm trong bóng tối
rồi quay về nằm ngủ ở chiếc sofa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-27 02:54:20sgecstasy>
Em nghe không tiếng khóc một dòng sông


như một tên hề giễu dở
quậy phá lung tung trên sân khấu cuộc đời
phấn son trên mặt
tôi dấu nỗi buồn ở đó
miệng nói tươi cười
tôi dấu giọt lệ đang rơi

tình yêu là biển lớn
tôi thu mình trong vỏ ốc cô đơn
dấu chân em,
một lần đi qua đó
để lại trong tôi tiếc nhớ một đời

hạnh phúc như một chiếc bánh vẽ
tôi chia năm xẻ bảy trao tặng người
cuối cuộc tình,
tôi đi về lặng lẽ
em nghe không tiếng khóc một dòng sông

chim uyên ương bay đi
bằng đôi cánh gảy
đường chim bay ở phía cuối chân trời
hạt mưa rơi trên cuộc tình đổ vỡ
có khi nào em chợt nhớ về tôi

hồn tội lỗi
chất đầy trong trí nhớ
giữa giáo đường tôi bật khóc như trẻ thơ
tim sám hối
cầu ơn trên cứu rỗi
cho một người đang sống ở trong mơ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-26 20:26:51Believe>
Trích đoạn: sgecstasy

Em nghe không tiếng khóc một dòng sông.


hạnh phúc như một chiếc bánh vẽ
tôi chia năm xẻ bảy trao tặng người
cuối cuộc tình,
tôi đi về lặng lẽ
em nghe không tiếng khóc một dòng sông

chim uyên ương bay đi
bằng đôi cánh gảy
đường chim bay ở phía cuối chân trời
hạt mưa rơi trên cuộc tình đổ vở
có khi nào em chợt nhớ về tôi





Nhớ Thương Nhau Theo Lối Cũ Mà Về

Em sẽ về nương náu tại con sông
Dòng nước êm ru tình hai đứa
Em sẽ về lật tung cánh tầm xuân chín dở
Tìm kím
Ngọt ngào vị tình đầu
Băng băng trong mưa một nụ mầm trong vắt

Em sẽ về lắng nghe nức nở dòng sông
Thả hy vọng qua câu ca dao chân thật
Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về khuya
Một mình
Văng vẳng trong mưa một giọng ca trong vắt

Em sẽ về hôn vết nức dòng sông
Từ em đi sông cuộn mình rĩ máu
Những giọt lệ chia năm xẻ bảy
Bổ thẳng vào cô độc bao năm

Từ em đi
Đường bay gảy nẻo
Chim lạc đàn
Mờ mịt chốn yêu thương
Mười lăm thăm thẳm
Sông nhuộm trắng trăng vàng

Em sẽ về cùng dĩ vãng dòng sông
Chiếc thuyền lá
Chèo theo nhịp gió
Chở đến anh tấm lòng cô gái nhỏ
Nhớ thương nhau theo lối cũ mà về !


26/11/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-27 03:04:12sgecstasy>
Cùng Chút Nỗi Niềm Riêng

Ai cũng có nỗi buồn riêng khép nín
Dấu trong tim những đau đớn muộn phiền
Lời chân thật đôi khi không thể nói
Gởi vào thơ một chút nỗi niềm riêng

Bờ biển xưa một mình tôi ngồi khóc
Tiễn đưa người ở lại lòng biển sâu
Sống và Chết, đường đi không chung lối
Nhớ thương nhau thoáng chốc bạc mái đầu

Trăng viễn xứ buồn hơn trăng quê Mẹ
Đời lưu vong lưu lạc cánh chim chiều
Cây sầu đông lớn dần theo nỗi nhớ
Giấc mơ tàn chín rụng trái sầu đau

Hai mươi năm nỗi buồn vẫn còn đó
Đêm tối về trăn trở giấc cô liêu
Mộng Nam Kha bây giờ tôi mới hiểu
Muộn màng rồi đau đớn nỗi niềm riêng

Ai cũng có nỗi buồn riêng khép nín
Buồn tôi đây, buồn em ở nơi nào
Nhánh sông đời rẽ nhánh chia trăm ngã
Đường em về có thấy hạt mưa sa
Đã đưa TV
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»