📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trang Thơ sgecstasy

377 trả lời, 56.648 lượt xem — Trang 8 / 13
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2017 02:52:51 bởi sgecstasy>
Vẫn Hoài Một Câu Hỏi 

Nhìn hoa trông thấy rác 
Trong rác lại có hoa 
Lẩn quẩn cõi ta bà 
Đâu là hoa là rác

Sắc Không ở trên đời 
Cũng như hoa và rác
Ai người không lệ rơi 
Ngàn năm một câu hỏi 

Người tìm về bến giác 
Bước ra ngoài biển mê 
Chánh niệm quay trở về 
Tỉnh thức đã tìm thấy? 

Ta mệt nhoài hơi thở
Lạc giữa dòng phù hư 
Đâu là vết chân như 
Một đời đi tìm kiếm

Người không nhìn thấy ta 
Trong ta vẫn có người 
Ánh mắt và nụ cười 
Đi, về trong giấc ngủ

Ta nhìn hoa thấy rác 
Sao rác không nở hoa
Người không thấy rác, hoa 
Vẫn hoài một câu hỏi 

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sgecstasy

Vu Vơ Sầu Khúc


Vu vơ sầu lắng đọng câu thơ
Nhỏ lệ hồn ai mãi ngóng chờ
Ngu ngơ con chữ buồn vay mượn
Thế sự thăng trầm một cõi mơ

Thời gian như nước chảy qua cầu
Bèo dạt hoa trôi đi về đâu
Rong rêu sõi đá mòn thương nhớ
Chiều xuống hoàng hôn gió gọi sầu

Nửa đời sao vẫn còn phân vân
Lặng lẽ mùa thu đến thật gần
Suy nghĩ miên man về quá khứ
Giật mình thấy nắng úa ngoài sân

Trăm năm qua vội tựa mây bay
Còn lại tiếng chim vọng cuối ngày
Tố Như, xưa hỏi ai người khóc (*)
Đập cổ kính ra, áo lụa nhàu (**)

(*)
Không biết hơn ba trăm năm sau,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?

Nguyễn Du "Độc Tiểu Thanh Ký"


(**)
Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại, để dành hơi.

Vua Tự Đức "Khóc Bằng Phi"


Sgecstasy ơi... Sa cứ ngỡ đường xa cho nên Sgecstasy đi hoài hỏng tới nổi Paris chứ hihihihi.
SA cám ơn Sgecs. đã đến thăm SA cùng bài thơ Sầu Khúc rất sâu lắng. Giờ SA có đôi vần tiếp bạn đến thăm nè. Chúc Sgecs những ngày cuối năm thật là Vui và An Bình nhé!





Mộng Huyễn Hư

Thời gian nào có đời chờ ai
Nước chảy dòng trôi cứ miệt mài
Sỏi đá cũng mòn vì ngóng đợi
Tình rồi thoáng chốc cũng phôi phai

Hơn nưả đời người nhớ với thương
Đắm trong mộng ảo cõi vô thường
Tìm hoài chẳng thấy hồn sầu não
Sực tỉnh thấy mình tóc điểm sương

Vẫn biết trăm năm đường khổ đau
Mấy ai tránh khỏi chuyện thương sầu
Bể tình cứ mãi hoài bơi lội
Hụt hẫng bị chìm xuống bể sâu

Trầm lặng nơi dòng nước Chân Như
Thấy lòng dịu lắng bên Cha Từ
Sắc trần đâu có gì vui nhỉ?!
Tất cả chỉ là mộng huyễn hư

Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 12:24:15diên vỹ>



Bài thơ viết về một người em đã qua đời trên dòng sông quê nhà.


Em Tôi

Em thả con diều bay đi theo gió
Băng qua cánh đồng đời tuổi ấu thơ
Con diều bay về, nằm im trước ngõ
Tựa cửa hiên nhà mắt mẹ âu lo

Em tôi chết trên dòng sông thuở bé
Nơi tôi tắm mát những buổi trưa hè
Bờ xe nước quay đều trong lặng lẽ
Con chim nào đứng hót trên ngọn tre

Bến sông Thương, hững hờ con nước chảy
Hai bên bờ lau lách buồn quạnh hiu
Mẹ đi tìm em bóng ngã đường chiều
Theo cơn gió em đi không về nữa

Ngọn cỏ khô, đất nứt mùa nắng hạn
Gió hạ Lào quay quắt thổi vườn trưa
Mộ của em nằm phơi mình dưới nắng
Tháng Năm về xứ Quảng trời không mưa

sgecstasy






Đăng nhập để trả lời
0


Đón Xuân nầy,nhớ Xuân xưa....Đọc lịch sử ngày nay,nhớ lịch sử ngày xưa...Chúng ta cùng nhau đọc:

BẮC BÌNH VƯƠNG NGUYỄN HUỆ VÀ ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN KỶ DẬU [1789 ]


Như mơ ngày Tết xuân năm ấy

Nguyễn Huệ oai hùng giữa núi sông.

Áo trận thơm nồng xuân Kỷ Dậu,

Giáp bào rạng rỡ đất Thăng Long.

Trời Nam Lừng Lẫy Trang Hào Kiệt,

Sử Việt Vang Danh Giống Lạc Hồng.

Thắp nén hương lòng dâng Tổ Quốc,

KHÓI TRẦM LỘNG GIÓ QUYỆN TRỜI ĐÔNG...

Dương Lam


Chiến thắng XUÂN KỶ DẬU (1789)

Bài chi tiết: Trận Ngọc Hồi - Đống Đa, Trận Hà Hồi, Trận Ngọc Hồi, Trận Đống Đa, và Trận Thăng Long


Thần tốc bắc tiến

Trận Ngọc Hồi - Đống Đa

Lê Chiêu Thống chạy sang Trung Quốc, cầu viện hoàng đế nhà Thanh là Càn Long. Cuối năm 1788, Càn Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 29 vạn quân Thanh hộ tống Lê Chiêu Thống về Đại Việt với danh nghĩa “phù Lê”, vào chiếm đóng Thăng Long.

Quân Tây Sơn do Đại tư mã Ngô Văn Sở, theo mưu kế của Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích và các mưu thần khác, chủ động rút quân về đóng ở Tam Điệp - Biện Sơn cố thủ chờ lệnh.

Nghe tin báo, ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân (22 tháng 12 năm 1788), Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà. Để lấy danh nghĩa chính thống, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung.

Ngày 29 tháng 11 năm Mậu Thân (26 tháng 12 năm 1788), đại quân của hoàng đế Quang Trung tới Nghệ An, dừng quân tại đó hơn 10 ngày để tuyển quân và củng cố lực lượng, nâng quân số lên tới 10 vạn, tổ chức thành 5 đạo quân: tiền, hậu, tả, hữu và trung quân, ngoài ra còn có một đội tượng binh gồm 200 voi chiến. Quang Trung còn tổ chức lễ duyệt binh ngay tại Nghệ An để khích lệ tinh thần và ý chí quyết chiến, quyết thắng của tướng sĩ đối với quân xâm lược Mãn Thanh. Ngay sau lễ duyệt binh, Quang Trung tiến quân ra Bắc Hà.

Tôn Sĩ Nghị coi thường quân Tây Sơn, sau nghe lời các tướng của Chiêu Thống thì có lo đôi phần, hẹn mồng 6 Tết ra quân đánh Tây Sơn.

Ngày 20 tháng Chạp năm Mậu Thân (15 tháng 1 năm 1789), đại quân của Quang Trung đã ra đến Tam Điệp. Sau khi xem xét tình hình, Quang Trung hẹn ba quân ngày mồng 7 Tết sẽ quét sạch quân Thanh, vào ăn Tết ở Thăng Long.

Quang Trung chia quân làm 5 đạo. Một cánh do đô đốc Long chỉ huy từ làng Nhân Mục tập kích đồn Khương Thượng và phía Tây Thăng Long. Cánh đô đốc Bảo tiến đánh các đồn phía Nam Thăng Long. Trung quân do đích thân Quang Trung chỉ huy, phối hợp với đô đốc Bảo đánh diệt các đồn phía Nam Thăng Long. Cánh đô đốc Tuyết và đô đốc Lộc theo đường biển ra Bắc, chặn đường lui của địch ở phía Bắc sông Nhị Hà và huyện Phượng Nhãn.

Đêm 30 tháng Chạp âm lịch, quân Tây Sơn đánh diệt đồn Gián Khẩu của các tướng Lê Chiêu Thống. Sau đó Quang Trung đánh diệt các đồn Nguyệt Quyết, Nhật Tảo, dụ hàng được đồn Hà Hồi. Đêm mồng 4 Tết, Quang Trung tiến đến trước đồn lớn nhất của quân Thanh là Ngọc Hồi nhưng dừng lại chưa đánh khiến quân Thanh lo sợ, phần bị động không dám đánh trước nhưng cũng không biết bị đánh lúc nào. Trong khi đó cánh quân của đô đốc Long bất ngờ tập kích đồn Khương Thượng khiến quân Thanh không kịp trở tay, hàng vạn lính bỏ mạng. Chủ tướng Sầm Nghi Đống tự vẫn. Xác quân Thanh chết sau xếp thành 13 gò đống lớn, có đa mọc um tùm nên gọi là gò Đống Đa.

Đô đốc Long tiến vào đánh phá quân địch phòng thủ ở Tây Long. Sáng mồng 5, Quang Trung mới cùng đô đốc Bảo tổng tấn công vào đồn Ngọc Hồi. Trước sức tấn công mãnh liệt của Tây Sơn, quân Thanh bị động thua chết hàng vạn, phần lớn các tướng bị giết.[Trong khi Quang Trung chưa đánh Ngọc Hồi thì Tôn Sĩ Nghị nghe tin đô đốc Long đánh vào Thăng Long, cuống cuồng sợ hãi đã bỏ chạy trước. Đến sông Nhị Hà, sợ quân Tây sơn đuổi theo, Tôn Sĩ Nghị hạ lệnh cắt cầu khiến quân Thanh rơi xuống sông chết rất nhiều làm dòng sông bị nghẽn dòng chảy. Trên đường tháo chạy, Tôn Sĩ Nghị bị hai cánh quân Tây Sơn của đô đốc Tuyết và đô đốc Lộc chặn đánh, tơi tả chạy về. Lê Chiêu Thống hớt hải chạy theo Nghị thoát sang bên kia biên giới. Quân Tây Sơn đuổi theo và rao lên rằng sẽ đuổi qua biên giới đến khi bắt được Tôn Sĩ Nghị và Chiêu Thống mới thôi. Bởi thế dân Trung Quốc ở biên giới dắt nhau chạy làm cho suốt vài chục dặm không có người. Như vậy, sớm hơn dự kiến, chỉ trong vòng 6 ngày, quân Tây Sơn đã đánh tan quân Thanh. Trưa mồng 5 Tết, Quang Trung tiến vào thành Thăng Long trong sự chào đón của nhân dân.

Ngô Ngọc Du là một nhà thơ đương thời, đã ghi lại không khí tưng bừng của ngày chiến thắng oanh liệt đó trong một bài thơ[cần dẫn nguồn]:


Giặc đâu tàn bạo sang điên cuồng
Quân vua một giận oai bốn phương
Thần tốc ruỗi dài xông thẳng tới,
Như trên trời xuống dám ai đương

Một trận rồng lửa giặc tan tành,
Bỏ thành cướp đó trốn cho nhanh
Ba quân đội ngũ chỉnh tề tiến,
Trăm họ chật đường vui tiếp nghênh

Mây tạnh mù tan trời lại sáng
Đầy thành già trẻ mặt như hoa,
Chen vai khoác cánh cùng nhau nói:
"Kinh đô vẫn thuộc núi sông ta"

[nguồn wikipedia]

Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Dương Lam đã cho đọc một bài viết hay nhân dịp xuân về.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2017 09:51:40 bởi sgecstasy>
Đăng nhập để trả lời
0





Thềm Đời


Nấc thang đời bước lên cao mấy bậc?
Cũng như người bất chợt đến rồi đi
Trăm năm sau nhắm mắt còn lại gì
Còn ai nhớ đến một người đã mất

Thềm đời bước lên cao hay xuống thấp
Quay lưng lại nhìn lãng đãng mù sương
Tháng ngày trôi qua trong cõi vô thường
Chân mệt mõi, chúng ta cùng nặng bước

Có gì đợi chờ ta ở phía trước
Dõi mắt nhìn chỉ thấy trời mây bay
Hắt hiu hiện tại vạt nắng cuối ngày
Tương lai đối diện thấy mình bất lực

Gió và mưa cùng trăng khuya thổn thức
Nhớ thương ai lá rụng trước hiên nhà
Tàn tạ rồi vườn hồng lối xưa qua
Khi mơ ước đã không còn mơ ước

sgecstasy






Đăng nhập để trả lời
0





Lặng Thầm

Có những niềm riêng mình ta hiểu
Nói ra chẳng giúp ích được chi
Ước mong đời không buồn thị phi
Mặc thế nhân ai nói điều gì

Khi hạnh phúc đo bằng con số
Miệng đời cay nghiệt những vết dao
Cắt trái tim ra làm trăm mảnh
Trí tuệ mù lòa bởi tại sao?

Vẽ chân trời loang màu sắc tím
Từ tâm lệ chảy ướt môi mềm
Cô đơn, ta một đời khép kín
Đối diện nỗi buồn ngày như đêm

Có những muộn phiền muốn lãng quên
Mà sao dĩ vãng mãi gọi tên
Giọng người sâu thẳm trong tiềm thức
Mất mát ngày xưa làm sao đền

Bởi chúng ta không là thần thánh
Nên có ai không phạm lỗi lầm
Nhân gian tự cổ tình như lá
Rơi xuống mùa thu rất lặng thầm

sgecstasy









Đăng nhập để trả lời
0





Đêm

Đêm, điêu khắc vũ trụ tinh tú
Trãi rộng ngân hà tỏa sáng sao
Khuấy động tâm tư, miền quá khứ
Câu thơ trầm ngữ bước chân vào

Đêm, mặc khải, người trăn trở giấc
Mông lung tình vọng gọi trong mơ
Hạnh phúc nở hoa, bàn tay với
Long lanh mắt lệ bổng dâng trào

Đêm, điệp trùng, trong vùng bóng tối
Đời nghiêng sóng vỗ ở trong thơ
Hiện hữu, hư vô người lạc lối
Biển mê đứng khóc ở bên bờ

Đêm, còn giữ lại gì trong tôi?

sgecstasy









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2017 10:24:24 bởi sgecstasy>
Đôi mắt 

Ẩn nhốt trời giông tố 
Trong đáy nước hồ thu 
Lãng đãng khói sương mù 
Đôi mắt nào sầu muộn 

Long lanh hình giọt lệ 
Mưa vỡ trên bàn tay
Tím chân mây cuối ngày 
Nỗi buồn rơi chạm khẽ 

Cây gầy trơ nhánh gãy 
Rưng rưng mùa thu về 
Còn lại chút hư mê 
Đem chôn vào dĩ vãng 

Thôi đành như khờ dại 
Xin lặng lẽ yêu người 
Son nhạt trên môi cười 
Đóa sầu thương nở rộ 

sgecstasy 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2017 23:07:08 bởi sgecstasy>
Gỡ Đôi Sợi Tóc

một dòng tự khúc yêu đương 
thương ai tóc xõa sầu vương nửa đời 
gỡ đôi sợi tóc rối bời 
chải dòng tự khúc bên trời gió giông 
âm thầm chảy một dòng sông 
tràn dâng nỗi nhớ mời hư không về 
tương tư trong cõi tình mê 
gỡ đôi sợi tóc tái tê phận người 
thời gian nào có cơ cầu 
mà sao tóc bỗng bạc đầu vì đâu? 
một dòng tự khúc đôi câu 
bên thềm nhật nguyệt nghe sầu gọi tên 
thương ai ngày tháng lênh đênh 
gió ru em ngủ chênh vênh mi buồn 
chải dòng tự khúc tay thuôn 
gỡ đôi sợi tóc lệ tuôn mắt người

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 01:48:43 bởi sgecstasy>
 



Giữa những giấc mơ chập chùng

Con chạy đuổi theo cơn gió
Trên cánh đồng đời tuổi ấu thơ

Ngọn cỏ khô
Mùa nắng hạn
Tiếng mẹ gọi con trưa hè
Giọng buồn nghe rất lạ

Lau lách hai bên bờ hiu quạnh
Lặng lẽ bờ xe nước quay đều
Mẹ đi tìm con bóng ngã đường chiều

Giữa những giấc mơ chập chùng
Con thấy mình chết đuối

sgecstsy



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2017 10:33:48 bởi sgecstasy>

Vòng Tròn 

Anh vẽ vòng tròn nhỏ 
Đời vẽ vòng tròn lớn 
Vòng tròn nhỏ trong vòng tròn lớn 
Con chữ chợt buồn giữa câu thơ 

Hạt mưa rơi thành vòng tròn nhỏ 
Nước mắt em rơi tuôn thành dòng 
Lặng lẽ, mùa xuân về đâu đó 
Chúng ta chạy vòng vụn vỡ ước mơ 

sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2014 00:06:20 bởi sgecstasy>





"Hễ khi nào lá trên cây rũ xuống thì trời sẽ mưa"
"Rũ xuống là rũ thế nào ?", tôi hỏi.
"Thì lá rũ xuống đó "!
"Rũ nhiều hay rũ ít", tôi lại hỏi.
"Này .. cây này lá nó rũ xuống đó.. thấy không.."
"Lá rũ thì.. bao lâu sẽ mưa?" tham lam tôi hỏi tiếp
"Hễ lá rũ thì trời sẽ mưa.. mà"
Và, trời mưa, mưa thật. Tôi để từng giọt nước thấm sâu vào da thịt, uống từng ngụm nước như kẻ sắp chết trên sa mạc. Những ngày tắm mưa thời nhỏ tưởng phôi pha nhưng vẫn còn gần, gần hơn ánh mắt của những người chung quanh.
Cơn mưa mùa hạ đến và đi quá nhanh nhưng đủ giữ tôi ngồi lại. Qua những đọt nắng từng chiếc lá "hồi sinh".. Bây giờ nhìn ra .. À! lá hết rũ rồi ..
Những chi tiết nhỏ nhoi mòn dần cuộc sống đã được tôi chôn xuống nền đất ẩm trưa nay. Quanh chỗ tôi ngồi vẫn dịu dàng câu nói "Hễ lá rũ thì trời sẽ mưa".

Song Vinh Blog





Đêm, Nằm Nghe Kinh

Biết rằng sóng vỗ phù hư
Mà sao nỗi nhớ còn tương tư lòng
Mặn môi nước mắt lưng tròng
Một mình đi mãi trong vòng biển mê

Đồng sàn say giấc phu thê
Tỉnh ra dị mộng ê chề cõi riêng
Giấu trong con chữ muộn phiền
Câu thơ ẩn ngữ cuồng điên một thời

Hàng cây lá rũ bên trời
Tôi nằm khắc khoải nghe lời kinh đêm

sgecstasy









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.06.2017 00:51:08 bởi sgecstasy>
Khoảng Lặng 

Em hỏi anh khoảng lặng là gì 
Là buồn xưa chợt đến rồi đi 
Khi nghe nặng trong từng hơi thở 
Vì biết rằng ta chẳng còn chi 

Khoảng lặng là gì em biết không
Là ngậm ngùi trống vắng trong lòng 
Biển bao la vỗ mênh mông sóng 
Đôi mắt nhìn chỉ thấy hư không 

Khoảng lặng muôn trùng nỗi xót xa 
Kỷ niệm của một thời đã qua 
Là nốt nhạc trầm trong đêm vắng 
Nhớ tình xưa nay đã phôi pha 

Khoảng lặng im lìm khung trời xanh 
Dĩ vãng xưa dứt bỏ không đành 
Viên sỏi nhỏ lăn miền ký ức 
Trong cõi thơ buồn của riêng anh 
 
sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng lặng im lìm khung trời xanh
Dĩ vãng xưa dứt bỏ không đành
Viên sỏi nhỏ lăn miền ký ức
Trong cõi thơ buồn của riêng anh


Lại là ... em với anh!


Ngang qua nhau đó đâu vội vã
Mà nỗi niềm xưa chẳng lắng nhanh
Dẫu gì cũng đã thành ký ức
Ghi dấu năm nào - em với anh!

Cánh chim rẽ lối bay hướng khác
Xuân bên thềm cũ vẫn còn khoanh,
Vùng trời năm đó giờ xao xác
Hay quá thương tàn .. bước giao tranh.

Em dấu được hết nhân gian đó
Nào dối được mình đâu hở anh,
Trăm mũi kim đâm khi chợt nhớ
Chợt nhớ mà sao khóc tàn canh!

Quay lưng về phía mặt trời đỏ
Mà níu bình minh ... chuỗi lạnh tanh.
Còn trách còn buồn trang tình dở.
Khoảng vắng vô cùng ... em với anh!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-23 13:41:17Viet duong nhan>
 
Ngang Qua Đời Nhau
 
Ngang qua đời nhau trong khoảnh khắc
Mà sầu để lại đến ngàn sau
Dòng đời lưu lạc chia đôi ngã
Có gặp lại nhau cũng bạc đầu
 
Chim bay về đâu trời viễn xứ
Thềm xưa lá rụng ở trong sân
Đường xa vạn dặm em đâu thấy
Nỗi nhớ trong tôi thật rất gần
 
Em giấu nỗi buồn trong ánh mắt
Nhân gian ai biết nỗi niềm riêng
Đoạn trường chỉ có mình tôi hiểu
Giấu ở trong thơ những muộn phiền
 
Quay đi bỏ lại trời quá khứ
Hoàng hôn tịch lặng ở sau lưng
Chuyện xưa thôi cũng đành quên lãng
Tay buồn che dấu lệ rưng rưng

sgecstasy
 
 R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2013 00:18:44 bởi sgecstasy>
 




Bới Cao Mái Tóc

Bới cao mái tóc, đêm òa vỡ
Ngặn ngào nước mắt lặng thầm rơi
Nghe day dứt trong từng hơi thở
Xin đừng gọi nữa, tình yêu ơi

Em khất nhớ yêu dấu một thời
Bảo rằng quên, có quên được đâu
Da thịt lạnh nhớ bàn tay ấm
Buông nửa vời sợi tóc còn đau

Bới cao mái tóc, em quay mặt
Chôn vùi quá khứ vào bóng đêm
Hạnh phúc kia chỉ là ảo ảnh
Như hạt mưa rơi ướt môi mềm

Em tìm gì trong không gian đó
Tình yêu nào cầm giữ được đâu
Đêm vời vợi vầng trăng mờ ảo
Dáng lung linh soi bóng tình sầu

Bới cao mái tóc, ngăn lệ rơi
Trả lại anh y[size="4"]êu d[size="4"]ấu m[size="4"]ột th[size="4"]ời[/size][/size][/size][/size]
Trái tim em bây giờ hóa đá
Xin đừng gọi nữa tình yêu ơi

sgecstasy



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2013 02:58:21 bởi sgecstasy>
 



Nỗi Nhớ Mùa Hè

Hàng cây lá rũ chờ mưa
Bầy ve khản tiếng giữa trưa gọi hè
Nỗi buồn em có sắt se
Mà sao nón lá nghiêng che mắt nhìn

Trên cành phượng vĩ nở hoa
Lung linh giọt nắng xót xa cuối ngày
Mộng đời như cánh chim bay
Nghe sầu hoang phế đổi thay phận người

Thế gian vật đổi sao dời
Dấu yêu ngày cũ theo thời gian trôi
Mắt nhìn vào cõi xa xôi
Thấy ta trực diện đơn côi chính mình

Gót hồng nay đã về đâu
Cổng trường xưa đợi chờ nhau một thời
Mùa hè phượng đỏ lưng trời
Câu thơ chợt bổng rụng rời trong anh

sgecstasy


 
Đăng nhập để trả lời
0



Phù Du
 
Chỉ là một thoáng phù du
Mà sao chạm trổ trùng tu kiếp người
Đâu chân thiện mỹ tốt tươi
Chia nhau một nửa nụ cười thế gian

Cỏ xanh mọc phủ mộ phần
Người đi để lại còn ngần ấy thôi
Gương xưa đã vở tan rồi
Tàn y bụi phủ trong tôi một thời

Trăm năm qua tựa mây bay
Thị phi đời vẫn trả vay sinh tồn
Lục căn biến đổi càn khôn
Chìm trong dục giới môi hôn sớm chiều

Luân hồi xoay chuyển phiêu diêu
Trùng trùng duyên khởi mang nhiều đớn đau
Thời gian sợi tóc bạc màu
Vàng trang giấy cũ đôi câu thơ buồn

Vì đâu lội suối qua truông
Tìm trong chớp bể mưa nguồn bóng ai
Thôi thì, nén tiếng thở dài
Mai sau rồi cũng phôi phai tháng ngày

sgecstasy
 



Đăng nhập để trả lời
0



 
Giọt Lệ Rơi

Tìm trong ký ức mù sương đó
Em có thấy không? Giọt lệ rơi
Bên trời lưu lạc vẫn còn nhớ
Một mối tình riêng lạnh buốt đời

Năm tháng đi qua, buồn ở lại
Dặm trường bổng thấy tóc phai màu
Quá khứ, tương lai hay hiện tại
Cũng đành theo nước chảy qua cầu
 
sgecstasy
 



Đăng nhập để trả lời
0
 



 
Rong Rêu

Như rong rêu bám hoài trong trí nhớ
Mãi miết trở về giữa những giấc mơ
Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn cháy đỏ
Mòn mõi trong tôi là nỗi mong chờ

Dẩu biết đời chỉ là một sát na
Em đến rồi đi trong khoảnh khắc đó
Tôi vẫn đợi bên thềm xưa phố cũ
Một góc trời mang nặng những xót xa
 
sgecstasy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2013 07:18:57 bởi diên vỹ>




 
Em nhỏ nhắn đến chừng không có thật

Tháng mười hai mưa phùn bay ướt áo
Có lẽ nào em giấu mất mùa đông
Gió mùa sang rét mướt ở trong lòng
Ta quẩn quanh cảm thấy đời hư ảo

Em mong manh như là sương buổi sáng
Vội tan nhanh theo nắng ấm đầu ngày
Mùi hoàng lan thoang thoảng ở trên cây
Em nhỏ nhắn đến chừng không có thật

Ngang qua đời khung cửa sổ xanh mây
Khăn quàng cổ em nhuộm màu cổ tích
Ta ngẩn ngơ ánh mắt nào tinh nghịch
Bàn chân đi lại cứ muốn quay về

Khói thuốc bay vẽ hình khuôn mặt cũ
Tình như người chợt có đó rồi không
Quán cà phê, ta tìm một chỗ trú
Trời Sài Gòn không có lạnh mùa đông

sgecstasy
 








 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2013 23:17:07 bởi sgecstasy>
 




 
Đời Nghiêng

Lạc vùng tâm thức mộng sầu miên
Vô ngã câu thơ nhuốm muộn phiền
Sóng vỗ trong lòng nghe khắc khoải 
Vô ưu hoa nở thấy đời nghiêng
 
sgecstasy

  
 



 
Đăng nhập để trả lời
0
 



 
Hồng Nhan
Hồng nhan tóc xõa cô liêu
Phấn son tô điểm sáng chiều vì đâu
Trên môi nở một đóa sầu
Ẩn trong đáy mắt chìm sâu nỗi buồn

Ngõ đời rạng rỡ sắc hương
Trăm năm gối mộng lệ vương má hồng
Bốn mùa tình tự ngóng trông
Phù hư trầm ngữ sắc không phận người
 
sgecstasy

 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2017 23:13:59 bởi sgecstasy>
Đồng Vọng 

Nỗi buồn em cất giấu ở nơi đâu 
Để dòng sông rì rào con sóng vỗ 
Có thể nào lặng im thôi đồng vọng 
Cơn gió chiều réo gọi mãi hư không 

Dẫu có nhớ cũng xin đừng kiếm tìm 
Cho triều dâng xóa đi dấu chân chim 
Bay về đâu cánh chim trời viễn xứ 
Vũ trụ mênh mông nhỏ bé trái tim 

Mong manh quá cửa lòng em khóa lại 
Làm sao anh có thể bước chân vào 
Bờ môi em cháy bỏng những khát khao 
Sao không để yêu thương thành hiện thực 

Ru em bên trời nỗi buồn tự sóng 
Khuất núi mây ngàn một kiếp lang thang 
Ru mãi bờ sông cát dồn thành bãi 
Lặng lẽ nơi nầy hư ảo vầng trăng 

sgecstasy 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2017 23:16:03 bởi sgecstasy>

Rơi Theo Chiều Thẳng  Đứng 

Khi nỗi nhớ rơi theo chiều thẳng đứng 
Ngày rất dài và đêm xuống thật sâu 
Đợi chờ người mà người chẳng thấy tới 
Làm sao tôi biết gió đi về đâu 

Cõng ngày vào đêm chiều loang vạt nắng 
Bởi vì đâu chia cách hai con đường 
Khoấy mãi chẳng tan dư vị cay đắng 
Từng giọt cà phê đặc quánh nỗi buồn 

sgecstasy 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.09.2013 00:23:39 bởi sgecstasy>



 
Mê Lộ
 
Trần gian mê lộ cõi phù hư
Lửa cháy trong tim khát vọng người
Mưa đổ trên nguồn vùng quá khứ
Nắng tàn xuống biển khóc tương tư

Thiên đàng hạnh phúc ở nơi đâu
Tỉnh giấc mơ hoa tóc bạc đầu
Nhật nguyệt thiên thu soi bóng tỏ
Bên đường một nấm mộ chôn sâu
 
sgecstasy
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2016 05:54:37 bởi sgecstasy>



 
Lục Bát Cùng Người Trong Thơ

Mượn ngôn ngữ để làm thơ
Mấy câu lục bát vu vơ cùng người
Chia nhau lặng lẽ môi cười
Một thời đã mất bên trời khói sương

Trăm năm mộng, cõi vô thường
Phù du một kiếp miên trường nhớ nhau
Vực sâu tình cũng rơi mau
Trên đầu sợi tóc bạc màu thời gian

Ừ thì, cũng có đôi lần
Lời riêng muốn nói tần ngần lại thôi
Nỗi buồn thả gió mây trôi
Biển xanh sóng vỗ trong lời thơ tôi

Đêm khuya nghe tiếng chim kêu
Nhìn trăng viễn xứ lòng nhiều vấn vương
Nhớ hàng phượng vĩ bên đường
Áo em trắng quá sân trường ngày xưa

Bảo rằng em có giấu đâu
Mà sao anh thấy tình sầu riêng mang
Câu thơ thương nhớ ngút ngàn
Trong từng con chữ ngập tràn nỗi đau

Mà thôi ... mắt lệ rưng rưng
Tình xưa yên ngủ xin đừng gọi tên
Mai sau rồi cũng lãng quên
Trái tim đánh mất có đền được đâu

Cửa lòng khóa lại trong thơ
Phải chăng tình đã phai mờ trong em
Hạt mưa rơi xuống ngoài thềm
Muộn phiền nghe tiếng mưa đêm trở về

Uyên ương vỗ cánh bay đi
Mang theo dĩ vãng cuồng si thuở nào
Thôi thì như giấc chiêm bao
Hừng đông thức giấc đón chào nắng mai
 
sgecstasy
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2013 13:22:17 bởi sgecstasy>



 
Lục Bát Nắng Mưa

Chỉ là nắng sớm chiều mưa
Mà sao có tiếng âm thừa lạc phênh ?
Sầu ai gọi nắng mông mênh
Nghe mưa gội trắng buồn tênh thác lòng

Bên ngoài cửa sổ xanh mây
Mà sao bóng tối bủa vây trong hồn
Nhớ người nhạt dấu môi hôn
Hương phai tóc rối dỗi hờn vì đâu ?

Người đàn bà khóc trong đêm
Truân chuyên trách phận bên thềm tiễn đưa
Ai về qua ngõ ngày xưa
Cho ta gởi chút nắng mưa cuộc tình
 
sgecstasy
 


 
Đăng nhập để trả lời
0