📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Idiot - stupid

65 trả lời, 13.177 lượt xem — Trang 3 / 3

Câu chuyện ngoài lề

Nói như thế chứ hai vấn đề đã được đề cập, từ vụ án Breivik đến vụ án Lý Tống, chúng ta lấy ra được những bài học hay. Chưa nói đến toà án của luật pháp, sự xét đoán của những người khác về một vấn đề cũng là một dạng khác của việc kết án.

Chúng ta đọc qua những nhận xét về Lý Tống dưới đây:
"Ông Tuấn Nguyễn, một cư dân ở thành phố Anaheim, hoàn toàn đồng ý với bản luận tội của Bồi Thẩm Đoàn và cho rằng “hãy nhìn vào gương Lý Tống để mà biết rằng cái gì cần phải làm, cái gì không nên làm ở nước Mỹ này”:

”Tôi thấy cái xử đó là đúng bởi vì rõ ràng là ông phạm tội tấn công một người không có vũ khí trong tay và một cách rất là lén lút như vậy thì không có hoàn toàn không đúng chút nào. Luật pháp Mỹ xử điều đó hoàn toàn là đúng.

Ngày 22 tháng Sáu chưa biết tòa sẽ xử ông Lý Tống như thế nào, nhưng tội thì đã có, nhưng án thì chưa biết là bao nhiêu. Nhưng cho dù bao nhiêu đi nữa thì tôi nghĩ có hai góc nhìn khác nhau. Thứ nhất là đối với những người ủng hộ ông thì cảm thấy sự thương cảm cho ông. Họ nói ông là anh hùng. Nhưng đối với những người hiểu luật pháp Mỹ, hiểu cái nào là đúng cái nào là sai.

Nếu đấu tranh thì phải đấu tranh như thế nào cho đúng như thế nào là sai. như tôi thì tôi nghĩ rằng theo góc cạnh tôi nhìn thì dù xử ông một ngày tù, hai ngày tù, một tháng tù hay một năm tù hoặc ba năm mấy tháng gì đó theo mức tối đa mà Luật sư có nói thì tôi nghĩ điều đó hoàn toàn đúng và đó là một bài học để cho tất cả những người đấu tranh và những người chống cộng chuyên môn biểu tình chống đối người này chống đối người nọ học một bài học chính đáng và hãy nhìn vào gương Lý Tống để mà biết rằng cái gì cần phải làm, cái gì không nên làm ở nước Mỹ này, nước Mỹ chứ không phải Việt Nam đừng có làm xằng làm bậy”.

Trong khi đó, cũng là một người trẻ, cô Nguyễn Thu Hà, cư dân thành phố Garden Grove, bày tỏ suy nghĩ:
”Theo em thì mình đấu tranh một cách ôn hòa, không đấu tranh theo cách như là bạo hành để tạo một cái nhìn không mấy khá tốt dưới mặt luật pháp. Đó là theo ý của em. Còn chú Lý Tống thì có lẽ chú đã có một quá trình đấu tranh khác nhiều người, rất là táo bạo mà cũng có nhiều lúc gây được những kết quả tốt. Nhưng nói về ở tại đây nếu mà đấu tranh như vậy thì tạo ra một cái nhìn không mấy tốt về phương diện chính trị cho cộng đồng Việt Nam. Tại vì đấu tranh có nhiều cái để đấu tranh chứ không phải là đi ngược lại với luật pháp của Hoa Kỳ”.

Với cô Tammy Trần, nhân viên thuộc văn phòng Thượng Nghị Sĩ tiểu bang California Lou Correa, thì đây là vấn đề cô “không theo dõi nên cũng không thắc mắc gì”:
“Về vấn đề đó thì em không có theo dõi, nhưng em có biết về vị mà nhiều người trong cộng đồng có gọi là người anh hùng Lý Tống. Nhưng đối với vấn đề luật pháp ở Hoa Kỳ chúng ta có nền luật pháp rõ ràng cho nên cá nhân chúng tôi không theo dõi và cũng không thắc mắc gì nhiều”.

Trên là một số phỏng vấn được thực hiện bởi đài Á châu Tự do (RFA)

Chúng ta thấy gì ?...
1) Nếu đã theo dõi khá kỹ vụ xử án Breivik, ai cũng thấy rằng thủ phạm đã được hưởng một cuộc xử án công khai, công bằng …và công tâm !!...

Công khai: mọi người có liên quan đến vụ án đều có thể hiện diện tai phiên toà xử.

Công bằng: Breivik có ít ra 2 luật sư bào chữa. Ngoài ra, việc giảng giải về lịch sử các khuynh hướng lịch sử như cực hữu, phát xít .v..v..của ba chuyên gia đã phần nào củng cố cho những ý định của thủ phạm.

Công tâm: không chỉ xét đến tâm lý, suy nghĩ, tậm trạng của các nạn nhân trong một phạm vi hạn hẹp tại các phòng làm việc của cảnh sát. Việc đó được thực hiện trên màn ảnh truyền hình, được tải đi từng phút, từng câu hỏi ..v..v.. khiến moị người đều có thể theo dõi và có suy nghĩ, phán đoán của riêng mình.

2) Trong cuộc đấu tranh chung, nếu số người do “hiểu lầm” (!)..không nhận ra được giá trị của công cuộc tranh đấu và việc làm của những người làm công việc đó …nếu con số đó chỉ là số nhỏ; điều này không dẫn đến ảnh hưởng tai hai. Nhưng, nếu con số đó cộng thêm với con số của những người vô cảm (như của Tammy Trần) lên cao …thì kết quả công cuộc đấu tranh ra sao, mọi người đều có thể biết được. Khi sự tiêu cực, cái xấu phát triển thì sự tích cực, cái tốt sẽ ra đi (Dĩ nhiên, ra đi tạm thời hay vĩnh viễn là một việc khác nữa !..)

May thay, đến giờ phút này, ngoài cuộc phỏng vấn của RFA, trên trang mạng, chúng ta thấy tràn ngập trên các Diễn đàn, trang mạng điện tử, những cuộc vận động cho Lý Tống, ở mức độ cá nhân cũng như ở mức độ Hội đoàn, của tập thể người Việt tại hải ngoại; điều đó khiến chúng ta cảm nhận được rằng, cái thiện vẫn còn đang tiếp tục chiến đấu…chưa rời bỏ vị trí của mình.



ĐQC




Đăng nhập để trả lời
0
Nhân cách
và các yếu tố liên quan.


Breivik đã thật sự bị kích động vào ngày thứ tư vừa qua trong phiên xử, khi hắn được yêu cầu ngồi vào ghế nhân chứng, bởi Công tố viên Svein Holden, để kể về việc Breivik đã sử dụng máy vi tính với trò chơi mạng World of Warcraft.

Trước bữa ăn trưa và trước đó là câu hỏi cuối cùng, thủ phạm 33 tuổi phản đối mạnh mẽ câu hỏi của Holdens về việc chơi máy trực tuyến - spille on line -.
- Tôi có thể đặt một câu hỏi?. Tôi không thể hiểu điều đang được hỏi bây giờ làm được gì với sự việc 22.07. Breivik nói với quan toà và Công tố viên.
Sau buổi ăn trưa, hắn tắt microphone (máy phát âm) và từ chối trả lời.
- Bây giờ, tôi tắt microphone. Ông cứ đặt câu hỏi nhưng tôi sẽ không trả lời, hắn nói và nhấn vào nút bấm, làm tắt ánh sáng màu đỏ, màu chứng tỏ microphone đang hoạt động.

Hôm nay, thứ sáu 08.06.12, phiên toà sẽ đưa ra một kết luận là Breivik có "bình thường" (tilregnelig) khi thực hiện thảm sát 22.07 hay không. Trên truyền hình, có dự đoán là toà sẽ để Breivik tự trả lời về câu hỏi này và rằng hắn sẽ phải ở trong nhà thương điên (gal hus) hay bị nhốt trong khám (bài đang viết trong khi phiên toà chưa nhóm). Một chủ bút tờ báo khi được phỏng vấn, cho rằng, phải xác định thật rõ, đó là "tanker tenkning sykdom" -bệnh có những tư tưởng bệnh hoạn- hay là "tenkning politisk sykdom" - bệnh có tư tưởng về chính trị -.

Người theo dõi vụ án, khi xem báo hay truyền hình, nhất là những nhận xét hay bình luận của các nhà chuyên môn trên các lĩnh vực, đôi khi cứ bị rối lên. Điều này, cũng như nhóm chữ "Xã hội xã hội chủ nghĩa" và "Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa" được sử dụng ố ạt sau năm 1975, của Việt Nam trước đây.

Cũng na ná, có ngườì cho rằng phải phân biệt hành động của Lý Tống cho thât đúng. Đó là một hành động chính trị...chứ không phải hành động dùng baọ lực bình thường.

Trong khi chờ xem phiên toà xử Breivik hôm nay có gì khởi sắc, ta xem thêm đôi tình tiết về Lý Tống.
Hành động của Lý Tống vào năm 1992 rõ ràng là hành động chính trị.

Có bài báo thuật rằng:
"Năm 1992, trong khi chuẩn bị luận án Tiến sĩ thì Lý Tống sang Thái Lan uy hiếp một chiếc máy bay hành khách Airbus 3000 của hãng Hàng Không Việt Nam từ Thái Lan để rải 50 ngàn truyền đơn xuống thành phố Sàigòn với lời kêu gọi như sau:
“Thành trì Cộng sản tại Liên Sô đã sụp đổ. Các chư hầu Cộng sản Đông Âu đã cáo chung. Cộng Sản Việt Nam đang dẫy chết, nhưng vẫn còn ngoan cố với tập đoàn lãnh đạo già nua, hủ lậu đi ngược lại trào lưu tiến hóa của nhân loại. Thời điểm đã đến. Tổ Quốc truyền lệnh cho chúng tôi trở về cùng đồng bào khai tử chế độ bạo tàn, bất nhân, đem lại tự do, dân chủ, và no ấm cho toàn dân.
Vậy sau khi đọc bản tuyên cáo này, đồng bào hãy:
1 – Dùng mọi phương tiện hữu hiệu nhất để truyền bá bản tuyên cáo.
2 – Đình công, bãi thị, nhất loạt xuống đường đòi lại quyền làm chủ và làm người.
3 – Tập trung tại các trọng điểm quân sự và hành chánh, kêu gọi công an, bộ đội trở về với chính nghĩa Dân Tộc.
4 – Chiếm giữ đài truyền thanh, truyền hình, dùng mọi phương tiện truyền thông để kêu gọi toàn dân Tổng Nổi dậy.
5 – Phối hợp lực lượng hải ngoại và quốc nội trong kế hoạch Tổng Nổi Dậy lật đổ bạo quyền Cộng sản Hà Nội, để xây dựng một nước Việt Nam Độc Lập, Tự Do và Phú Cường.

Vị “Tư Lệnh Của Lực Lượng Nổi Dậy” là Lý Tống. Sau đó anh đã nhảy dù xuống vùng Cát Lái, bị Việt Cộng bắt và kết án 20 năm tù.

Qua vụ xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, có người còn lơ mơ về tính cách của hành động đó.
Có thể vì thế, một người bạn đồng tù Lý Tống viết thêm như sau (nhằm đưa ra tính liên đới giữa các hành động, chẳng hạn quan toà tại Na Uy đã đưa các bạn học thời niên thiếu của Breivik ra làm chứng trước toà).

"Năm 1975, sĩ quan còn ở lại đều phải vào “tù” hay cải tạo, sở dĩ tôi phải đề hai chữ cải tạo và tù vì cũng trên diễn đàn này, cách đây vài năm tôi đã tranh cãi về hai chữ này, và sau đó, một đề tài đăng trên biệt động đã đồng quan điểm với tôi, vì vậy tôi viết chữ cải tạo trong những điều tôi biết về Lý Tống, như một người có một thời cải tạo tại tổng trại 6, tổng trại 5 và trại A 30.

Tôi không biết Lý Tống trước nắm 1975, sau năm 1975, khi vào tổng trại 6 tại trung tâm huấn luyện Lam Sơn, tôi cũng chưa biết Lý Tống là ai. Tổng trại 6 chia làm nhiều trại, trại cấp tá hay những thành phần cộng sản cho là đối tượng quan trọng vào trại 1, sau đó kế tiếp là 2, 3, 4, 5. Lý Tống ở trại 4 hay 5, tôi không chính xác. Các trại nằm dọc theo đường từ cổng trung tâm huấn luyên Lam Sơn, chạy dài hơn cây số. Mấy tháng đầu bọn cai trại cho thoải mái, hàng ngày lao động nhẹ, chặt củi, chặt lá kè, lợp nhà, đào giếng nước… hàng ngày, buổi trưa, tới chiều ai có người nhà đều được thăm, tại khu thăm nuôi. Bỗng có tin từ trại 4, có Lý Tống vượt trại, trong thời kỳ này, thật ra nếu ai muốn đi, cũng không khó khăn lắm vì việt cộng còn lơi là, nghe tin từ dưới trại 4, tôi biết Lý Tống là pilot A 37, bị bắn rơi tại Phan Rang. Lý Tống đã lợi dụng lơi lỏng trong quản lý, Tống không biết móc nối hay làm sao mà chui nằm dưới bụng chiếc xe tải, thật ra chỉ nghe nói, không hình dung Tống nằm như thế nào. Xe chạy ngược lên Ban Mê Thuột, tại đèo Phượng Hoàng, Việt cộng bắt Tống, giải giao về trại 4, khi biết Tống trốn trại. Tại trại 4, bọn quản chế, bắt Lý Tống quì xuống đất, Tống không thi hành, và banh ngực ra, nói các anh muốn bắn, cứ bắn, không chịu quì, câu chuyện này nổi lên và từ đó ai cũng nghe tên Lý Tống, sau này tại trại tôi, cùng tổng trại với Lý Tống, có hai thiếu tá bị tên Sơn Khói gài rủ vượt trại và bị bắn chết, sở dĩ biết bị gài vì 3 người vượt trại, bọn bảo vệ bắn chết 2, và mang tên Sơn khói, làm bộ nhốt nhà cùm nhưng được ăn uống đầy đủ, và được cho thuốc lá, nhiều người bị nhốt đều trông thấy. Khi tên Sơn khói được thả, về làm đội trưởng đội cấp tá cho tới khi trại này chuyển lên Củng Sôn, Tuy Hòa, Sơn khói vẫn làm đội trưởng.

Khi tổng trại 6 di chuyển lên tổng trại 5 tại Sơn Hòa, Củng Sơn, Lý Tống cũng đi theo và ở trại 54. Tôi theo trại cấp tá, ỡ trong rừng, là trại 53. Tại đây cải tạo viên vẫn đi làm, nhưng một hôm nghe anh em trại 54, khi ra ngoài chặt cây gặp những người trại 53, Lý Tống không chịu học tập và chống đối, bị cùm, biệt giam. Tống bị nhốt tại một dãy nhà cùm, nằm ngoài vòng đai của trại 54, nhưng có mấy vọng gác của cảnh vệ. Một hôm, vào khỏng 5 giờ sáng, anh em tại trại 54 la rất lớn” các anh em ơi, tụi việt cộng muốn giết tôi”, người nghe kể lại, buổi sáng nên ai cũng nghe rất rõ, nhưng không ai làm gì được, trong khi đó Lý Tống vẫn tiếp tục la cho tới sáng, mọi người đều thức dậy, nhưng không nghe tiếng súng, ai cũng hy vọng Lý Tống không bị đánh chết.

Thật ra sau này Lý Tống kể chuyện cho anh em trại 53 (trại tôi) nghe, đêm hôm đó, trời còn tối, hai tên cảnh vệ, tới nhà cùm, nói, anh Tống, trại tha anh rồi, ra khỏi nhà cùm theo tụi tôi về với anh em cải tạo viên, Lý Tống biết, đây chỉ là bọn cảnh vệ dụ Tống ra khỏi nhà cùm là bắn, rồi đổ tội Lý Tống cố tình trốn nhà cùm, buổi tối và bắn bỏ. Lý Tống không ra, và nói với hai tên cảnh vệ, các anh thả tôi, chờ trời sáng, trại viên ngủ dậy, mọi người đầu biết, tôi sẽ theo ra, còn bây giờ, tôi không ra khỏi nhà cùm này. Nói xong, Tống nằm và la làng, Tống nói bị mấy báng súng nhưng vẫn không ra, càng la to. Mấy ngày sau, Lý Tống bị chuyển trại, lên trại 53, trại cấp tá và thành phần thuộc đối tượng nguy hiểm nhất, trong đó có đại tá Lương, lữ đoàn trưởng Dù, và Thành khóa 19, tiểu đoàn trưởng Dù, cùng chung trại.

Tôi biết Tống từ đó, vì chung trại 53, nhưng tôi và Tống không cùng chung lán, tuy vậy hàng ngày nhiều khi đi làm chung, tôi biết thêm về Tống, Tống nói chung, cao ráo, đẹp trai, trắng và hơi thư sinh, khi nói chuyện, hay khôi hài, nhưng không có gì là khác với anh em, tôi hỏi Tống, hồi làm sao mày bị bắt năm 75, Tống cười, máy bay tao bị bắn, nhảy dù rơi trên một rẫy mía ngút ngàn, tao cuộn dù, dấu trong đám mía, tính theo đám mía chờ tối là đi, không ngờ tụi chăn bò, thấy từ trên trời, tao đi đâu, tụi chăn bò theo đó, cuối cùng du kích tới bắt. Tại trại 53, Tống không có ai thăm nuôi, con bà sơ 100/100, những người khác 3 tháng được thăm một lần, thỉnh thỏang, anh em cũng chia chút đường, chút bánh cho Tống. Tống ăn rất mạnh, ăn hết phần mì của mình, ăn thêm mì của anh em, nó để một cái nón nhựa, buổi sáng ai thấy mình dư mì, cứ để vào đó, Tống cặm cụi lấy chày nhào quết thành một trái banh nhỏ và ăn lần. Qua trại 53, Tống bắt đầu học thổi sáo, ai đã từng nghe tiếng sáo của người mới tập thổi, thì mới thấy khó chịu ghê gớm, cứ trưa hè mà nghe tiếng sáo Tống thổi là muốn điên, ai nói sao thì nói, Tống không giận hờn và tiếp tục… Vào dịp Tết, mọi người được thăm nuôi, đội nào cũng đi làm, nhưng khi có người nhà, cảnh vệ sẽ gọi tên cho thăm, Lý Tống được kêu tên, người thăm, nghe nói là anh ruột của Tống, dạy đại học ở Hà Nội, bọn cán bộ trại biết như vậy nên rất sốt sắng, cho người kêu Tống, Tống nói, tôi không có bà con, anh em gì hết, làm sao ai thăm tôi được. Trại cho tên quản giáo gọi Tống, Tống nhất định không đi, cuối cùng đành chịu, và anh Lý Tống phải về. Tống có một đặc điểm, không bao giờ đi dép cao su do trại phát mà chỉ đi chân đất, đôi dép quàng trên cổ tòn ten, phải nói, không dễ gì, khi đi rừng, khiêng súc, chặt tre mà không có dép. Hỏi Tống, sao mày không mang dép Tống, nó trả lời gọn “Da Chân mòn thì còn mọc da khác, dép mòn ai phát dép mới mà đi “, Tống là người nổi danh với câu nói “Con gì nhúc nhích là ăn hết”, cóc nhái, ễnh ương, rắn rít mà gặp Tống, coi như xong, nó lột da cóc, giã thịt cho thật nát, cho chút muối, nướng ăn ngon lành. Đặc biệt Tống ít nói về trốn trại hay ý định gì, vì vậy không ai biết Trong đầu Tống nghĩ gì, Tống không có bạn thân, nhưng không có người ghét, một người bề ngoài, không khác ai trong anh em cải tạo.
Trại 53 khi giao lại cho Công An, được di chuyển về Tuy Hòa, nằm trên một đồng bằng chung quanh là lúa và rẫy, thuộc ấp Thạch Thành, trại A 30. Về A 30, tôi khác lán với Tống, nhưng đều bị trong trại, ra vào trại đều phải qua nhà gác của công an, chung quanh hàng rào trại có chòi canh, và hàng rào kẽm gai, những đội mộc, đội rau, đội văn nghệ, gọi là đội tự giác, ở ngoài, hàng ngày vào trại lảnh cơm và nước. Đội tôi và đội Lý Tống, làm ruộng, sáng phải ra ruộng, chiều tối, tắm rửa, đếm số, vào trại. Tuy không chung đội nhưng gặp nhau vẫn chào hỏi, như đã nói, Tống không có bạn Thân. Hai đội làm ruộng gần nhau, Tống vẫn không có thăm nuôi, nhưng nghe nói, khi Tống làm đội xay sát gạo, có một cô trong đội văn nghệ rất thích Tống, ai cũng nói đầu dây mối nhợ là do người này báo cho Tống, tôi không tin, vì tuy hai đội văn nghệ và xay sát gạo gần nhau, nhưng không được tự do nói chuyện. Một hôm, vào năm 1980, tôi nấu nước cho đội tôi, sau giờ trưa, anh em nghỉ trưa, ra ruộng làm buổi chiều, tôi bắt đầu đi lấy củi để nấu nước cho anh em cải tạo ngày hôm sau, tôi đi khá xa, vào các rẫy lấy củi, nhờ vậy mà tôi quen nhiều người làm rẫy, trồng mía, tới mùa làm đường, tôi mang hai ba loong gô theo, nhiều cô làm mai xin tiếp đường cho tôi đường non mang về, tôi chia cho mấy bạn thân cùng lán ăn thoải mái, ngày mai xin tiếp (phải nói, lúc này dân chúng thấy rõ cộng sản rồi, nên rất cảm tình với người cải tạo), mới có dịp ăn đường non mệt nghỉ. Mấy cô làm mía, tiếc gì một loong gô đường.

Đây nói chuyện Tống, một hôm tôi đi ngang qua mấy bụi chuối trồng theo bìa ruộng, lúc đó anh em đã ra ruộng lúa hết, tôi thấy Tống, mặc bộ đồ tù sọc đỏ, nằm ngay gốc chuối, tôi tưởng Tống ngủ quên, tôi lấy chân lay Tống dậy, nói Tống “Đội mày đi làm hết trơn rồi, sao mày nằm đây”, Tống vẫn nằm, trả lời Tao đau đầu quá, tao xin ông Lía (cán bộ quản giáo) đội 9, nghỉ buổi chiều nay, ngủ chút xíu cho đỡ đau đầu , rồi nó hỏi tôi, mày đi lấy củi hả, tôi ừ, rồi nói với Tống, thôi mày nghỉ cho khỏe, tao đi đấy”. Hôm đó, nếu không lầm là thứ sáu, ngày hôm sau nghỉ lao động. Hôm sau, theo lệ thường, ngày nghỉ, thường ai có thăm nuôi thì nấu ăn, không có gì thì chạy qua mấy lán, gặp bạn bè, nói chuyện, ai có cà phê thì rủ nhau, mấy thằng một ly cà phê, nhâm nhi, nói chuyện đời, A 30 cho thăm nuôi xả láng, không hạn định bao nhiêu quà bánh, gạo, đường đều được mang, nhiều nhà khá giả mang cả gánh thăm nuôi. Tụi tôi đang, mỗi người một nơi, trong hàng rào dây thép, thì khoảng 10 giờ trưa, nghe tiếng kẻng tập họp, ai về nhà nấy, điểm danh. Số là, thường ngày nghỉ, 10 giờ mọi người đều lãnh cơm, cơm do người trực của đội gánh từ nhà bếp, tới từng lán chia. Thường ai không có mặt thì nhờ bạn nằm gần lãnh dùm, hôm đó, lán của Lý Tống, khi chia cơm, người chia cơm thấy không có đồ lãnh cơm của Tống, nên kêu inh ỏi, Lý Tống đâu rồi, không lãnh cơm, người chia cơm, hỏi Tống có nhờ ai lãnh cơm không?, kêu hoài kêu hủy, người đội trưởng Tù, báo cáo cho chòi canh ngoài cổng, cảnh vệ bèn đánh kẻng kêu tập họp điểm danh từng nhà, ai cũng có mặt, chỉ thiếu Lý Tống, cảnh vệ báo lên trại, lệnh truy nã tù trốn trại bắt đầu. Ai trong anh em, cũng mong cho Tống đừng bị bắt, và trốn được, và quả thật cả tuần, cả tháng, và cả năm, không bao giờ bắt được Tống. Năm 1981, khi tôi ra khỏi A 30, tôi vẫn mang một câu hỏi trong đầu, Tống ra khỏi trại bằng cách nào, và đi ra sao?

Tôi không là bạn thân của Tống, nhưng cùng chung trại mấy năm, tôi phục Tống khi nghe và thấy những hành động của Tống, Tống là một người vượt trại giỏi, nhưng tiếc thay, Tống không kết hợp được nhiều người, trước sau vẫn hành động đơn độc, sau này khi nghe, đọc một bài báo Mỹ nói về Tống, tôi thấy Tống phi thường, nếu có bạn nào đi Mã Lai, mỗi chiều thứ Sáu, rời khỏi trại huấn luyện JWS “Jungle Warfare School”, tại Johore bahru, Malaysia, qua chiếc cầu thật dài giữa eo biển Malaysia và Singapore, các bạn mới cảm phục Lý Tống, không những về ý chí, mà phải thán phục vì sức khỏe của Tống, khi Tống bơi qua eo biền này, dưới dòng nước xanh, sóng mạnh, Tống đã tới tòa đại sứ Mỹ tại Singapore, bằng một câu tiếng anh trôi chảy “Tôi xin gặp đại sứ Mỹ”, tôi là một sĩ quan không quân VNCH, đã đi từ VN qua nhiều nước, và vừa bơi qua eo biển Mã Lai tới đây. Lý Tống được lệnh từ Mỹ, ra khỏi singapore chỉ sau vài tiếng đồng hồ.
(Phạm Văn Lương K20)

Breivik cho rằng Công tố viên đã chế giễu hắn khi đặt những câu hỏi về việc chơi máy vi tính của hắn. Theo điều tra cảnh sát và nhân chứng, có lúc Breivik đã dành khoảng 16 giờ/ngày để làm việc này.

Nếu sự điều tra đó đúng, điều này chứng tỏ yếu tố truyền thông ảnh hưởng đến con người không ít. Trước đây, bà Clinton, ngoại trưởng Mỹ, có một bài nói chuyện về tự do Internet. Người Việt hải ngoại lâu nay trông cậy vào phương tiện này rất nhiều. Điều đó không sai, nhưng họ quên rằng, Cộng quyền cũng có những phương pháp để sử dụng Internet làm lợi cho họ. Việc trên mạng có những bài viết phá hoại, gây chia rẽ trong cộng đồng -như nấm mọc sau cơn mưa- trong thời gian gần đây, đã chứng tỏ điều đó.

Tờ báo mạng "Tự do ngôn luận" ở VN đã làm được nhiệm vụ quảng bá chính nghĩa của việc đấu tranh chưa..?!.




ĐQC










Đăng nhập để trả lời
0


Chưa được rõ

Khoảng trưa 11:00 ngày hôm nay, Chủ nhật 17.06.12, đài truyền hình TV2 (Na Uy) loan tin là tình trạng ”bình thường” hay không của Breivik (lúc gây ra thảm sát) chưa được rõ ràng.

Thoạt đầu, hai chuyên gia tâm thần kết luận là, ”mất bình thường”. Hai chuyên gia kế tiếp cho là, ”bình thường”. Đến khi ông Giáo sư Ulrik Fredrik Malt trình bày trước toà những nhận xét của ông này, chiều hướng có khác đi một chút. Sau đó, thêm ý kiến của Hội đồng thẩm định y khoa về tâm thần (sẽ ghi nguyên văn bằng tiếng Na Uy)...sự việc gần như sắp đem lại tranh cãi. Kế đấy, sự việc có vẻ êm dịu....nhưng, đến hôm nay, sự thẩm định về Breivik vẫn chưa rõ ràng..!

Một người bạn về thăm gia đình, trở lại Na Uy, thuật lại là tại VN, phần nhiều những người quen của anh ấy nói về vụ án Breivik đều gần giống nhau. Đại khái là: thủ phạm trông béo tốt...và nếu hắn ở VN, chắc là "chết con rồi" (nguyên văn)...và vụ án này làm Na Uy tốn kém quá nhiều tiền bạc. Có người hơi quá một chút, khi nói ý là: đây cũng là lúc Na Uy chứng tỏ nước này là một xứ nhân đạo.

Chụyện xảy ra ở trời Âu là thế...trong khi chuyện xảy ra bên Bắc Mỹ lại khác xa.

Một người, giết và làm bị thương đến hơn 80 người, chỉ vì có viết cái "Manifest" gì đó...mà đang được truy xét xem có nên xử án (nặng, nhẹ) hay không...Một người, chỉ xịt hơi cay vào một tên văn công, thi hành Nghị quyết của chính quyền CS, lại bị chính những đồng hương của mình (một số nào đó)..vì nhiều lý do (không kể đó là những người được chỉ thị của Toà Đại sứ Cộng quyền)..lại cho đó là việc đương nhiên phải bị xử phạt..!!...

Một người, khi bị xử trước toà, đã nhiều lần cười trước mặt ống kính của phóng viên (phiên xử với Giáo sư Malt trình bày nhận xét chuyên môn)..một người phải tự mình tuyệt thực, tuyệt ẩm để phản đối việc làm của cảnh sát đã khai man hữu thệ.

Sẵn đây, chúng ta nghe qua một ý kiến khác, từ lớp người nhỏ tuổi trong nước.
”Là công dân lớn lên trong chế độ cộng sản, tôi không biết Lý Tống là ai, nhưng năm 1992 khi Lý Tống thả truyền đơn tại Sài Gòn là chuyện có thật tram phần trăm. Khi đó vào lúc chập tối như thường lệ máy bay đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, đó là chuyện hằng ngày ở Sài Gòn, nhưng chính mắt tôi nhìn thấy có một chiếc máy bay cứ bay trên bầu trời Sài Gòn rất lâu mà không đáp xuống, nhìn lên thì tín hiệu chớp đỏ từ máy bay cả mấy tiếng đồng hồ, khi đó cũng không tò mò vì chuyện máy bay bay trên bầu trời mà không hạ cánh, cho đến 1 h sáng tôi thức dậy học bài thì được ông chủ nhà là đại tá quân đội nhân dân đã về hưu ở tại cư xá Bắc Hải kể lại là trong đêm đó hội cựu chiến binh của việt công tại Sài Gòn có cuộc họp khẩn cấp và được thông báo là chuyến máy bay đêm hôm đó là do một người tên là LÊ VĂN TỐNG(Lý Tống), ép buộc tổ lái theo sự điều khiển của ông, sau đó ông đã nhảy dù xuống đất và bị bắt tại một hồ rau muốn trong thành phố, tôi cảm phục Lý Tống từ đó. Vì vậy khi viết bài tác giả nên kiểm chứng để sự thật được minh bạch, chứ còn viết để lên án trong khi sự thật rõ ràng thì đi ngược lại làm cho người đọc khó tin vào tác giả....( quoc nguyen" <qlangco102@yahoo.com).

Và nhân đây, chúng ta nên nghe qua Audio từ trong tù Main Jail, do Lý Tống gọi về người thân, nói đến tình trạng sức khoẻ của anh ta. ”Sáng nay, 16/6/2012 từ nhà tù Main Jail Lý tống gọi về gọi về thân nhân dặn dò lần cuối cùng với cô Lam Hương và cho biết ông như muốn tắt thở, hết chịu nổi, ông mong muốn được xỉu để thoát khỏi sự đau đớn tinh thần và thể xác đến nỗi theo lời ông diễn tả là dễ sợ lắm, mời quý vị theo dõi phần audio như sau: http://vietvungvinh.com/ và


Có so sánh như thế mới thấy được nhận định của người Việt tại hải ngoại chưa thống nhất...dù mới chỉ là việc bẻ gãy âm mưu thi hành Nghị quyết 36 của Cộng sản. Sự chưa thống nhất như vậy do đâu mà thành hình...??. Dù là lý do nào, điều chắc chắn là, nếu cứ kéo dài tình trạng thế này (một việc làm chính đáng không được sự ủng hộ chung)... một ngày 30.04 khác cũng sắp gần kề...!!




ĐQC


Đăng nhập để trả lời
0
Xanh vỏ đỏ lòng


*** Hôm nay, thứ tư 20.06.12, tòa tiếp tục làm việc với các nhân chứng có thân nhân bị thiệt mạng trong vụ đánh bom dinh Thủ Tướng (trước đây, các nhân chứng chỉ liên quan đến vụ thảm sát ngoài đảo Utøya).

Tor Østby, có vợ bị chết trong vụ đánh bom dinh Thủ tướng, có mặt tại tòa vào lúc 9:00. Nhưng, việc làm chứng này không được phát hình bởi đài Truyền hình NRK 1 (Na Uy). Nếu có gì đặc sắc, chúng ta sẽ lấy từ các bài thường thuật.

*** Về việc Lý Tống, nhiều tin gần đây làm người theo dõi hoang mang. Lúc có tin, sức khỏe Lý Tống bị suy sụp ...rồi LT có thể sẽ được xóa án vào phiên xử 26.06 tới ..và LT bị chuyển đi nhà tù khác. Điều này cho thấy nhiều người, nhiều đoàn thể cảm thấy có liên quan vào sự việc Lý Tống bị giam trong tù. Nhưng, một tin ngắn sau, cho thấy một thái độ bàng quan khá lạ lùng ..(!?)..như sau:

" Đặc biệt hôm qua (18.06.12), Liên Hội Cựu Quân Nhân tổ chức Ngày Quân Lực thật rình rang, chắc Tuấn đã xem thấy hình ảnh được đưa lên mạng. Nhiều đoàn thể Cựu Quân Nhân quân phục đại lễ, dây biểu chương, hiệu kỳ oai phong lẫm liệt, thật là buổi lễ trang trọng.

Trong khi đó chỉ cách một block đường là nhà tù giam anh hùng Lý Tống, dù có nghe tin từ Mỹ Lợi VVV rằng anh đã được chuyển đi nhà tù khác nhưng không biết từ lúc nào, dù sao thì nơi tổ chức ngày QL rất gần với nhà tù và tòa án nơi xử anh Lý Tống, một cựu quân nhân, một phi công anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đang trong vòng lao lý vì chống tên văn công VC, vì muốn ngăn chận làn sóng văn hoá vận của nghị quyết 36 đang dần dần lũng đoạn thành trì chống cộng San Jose.

Những cựu quân nhân tụ tập lễ lạc vui vẻ nhưng không hề nhắc đến một tiếng về đồng đội Lý Tống.

Có phải anh Tống từng chiến đấu dưới lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ như họ?
Có phải anh Lý Tống cùng có lời thề "TỔ QUỐC-DANH DỰ-TRÁCH NHIỆM" như họ không?

Họ đã làm gì để giữ trọn lời thề trên?

Anh Tống đã bao lần vào sinh ra tử không màng đến an nguy của tính mạng phải chăng để giữ trọn lời thề, để làm tròn TRÁCH NHIỆM một người lính dù đã lưu vong?

Lý Tống đã làm gì tổn thương uy tín của Quân Lực VNCH chăng? Hay anh đã tận tâm tận lực tiếp nối bổn phận diệt trừ cộng phỉ dưới nhiều hình thức?

Cựu Quân Nhân nào đã làm có kết quả hơn Lý Tống? Có ai biết xin chỉ dùm.

Thời gian qua nhiều người tự cho mình là người quốc gia đã miệt thị phỉ báng LT nặng nề, xin quý vị cho biết thành tích chống cộng của quý vị như thế nào để chúng tôi ngưỡng mộ.

Trở lại buổi lễ Ngày Quân Lực tại San Jose do Liên Hội Cựu Quân Nhân Bắc Cali trao phó cho Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Võ Bị Quốc Gia Bắc Cali cầm chịch mà Hội Trưởng Hội này là ông Trương thành Minh là Trưởng Ban Tổ Chức.

Cá nhân ông Minh thì yểm trợ Lý Tống, nhưng Lê đình Thọ là Tổng Thư Ký Liên Hội CQN/BC thì chống, Lê đình Thọ cùng một số hội CQN khác nhất là Lực Lượng Sĩ Quan Thủ Đức thì theo phe Madison, chống việc đặt tên Little Saigon.

Ngay cả sau khi Madison Nguyễn (người từng tuyên bố với ký giả Joshua Molina của báo San Jose Mercury News rằng bà chống tên Little Saigon vì tên này mang âm hưởng chống cộng) về Việt Nam thăm bãi rác của David Dương, đại gia đỏ ở San Jose (chủ tịch hội thương gia Mỹ Việt "đỏ" Bắc Cali) bà ta đã tuyên bố khen ngợi và hãnh diện vì các Việt kiều đóng góp xây dựng quê hương mà Hoàng Thưởng của Lực Lượng SQ Thủ Đức vẫn tuyên bố rằng họ tuyệt đối trung thành với Madison.

Lê đình Thọ ủng hộ Madison nên chống đối Lý Tống là việc đương nhiên.

Nhưng Ngày Quân Lực mà không nhắc gì đến một cựu quân nhân QLVNCH vướng vòng lao lý vì có hành động cảnh cáo tên văn công VC Đàm vĩnh Hưng thì lập trường của các cựu quân nhân là gì.

Xin hỏi quý vị tinh thần HUYNH ĐỆ CHI BINH quý vị để đâu? Tôi chỉ là một người dân thường mà thấy chua xót, mỉa mai thay cho 4 chữ trên, quý cựu quân nhân nghĩ sao?

Nếu quý vị đưa ra những lập luận bấy lâu nay vẫn được nhắc đi nhắc lại thì xin cho biết quý vị đã làm được gì hay hơn, hữu hiệu hơn Lý Tống?

Nếu quý vị cứ khăng khăng rằng LT chẳng làm được gì cả trong vụ Đàm vĩnh Hưng thì xin nhắc quý vị rằng 1 cá nhân cũng chỉ làm được trong khả năng cá nhân mà thôi, hãy xem tập thể to lớn là Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali đã làm được gì? Bây giờ hãy xem kết quả của cú "xịt" do LT "tặng" tên văn công Đàm vĩnh Hưng nhé:

Kết Quả thứ nhất của việc "xịt":

Vào ngày 17-8-2010 Lý Tống xịt văn công Đờm rãi thì lúc đó đã có bán vé buổi Văn Nghệ Mùa Thu Cho Em thứ 16 của hội Viêt Nam Help. Đây là một tổ chức kinh tài từ thiện do Đỗ Anh Thư làm Chủ Tịch hay Hội Trưởng gì đó. Bà ta từng về VN nhiều lần và được Việt cộng vinh danh ban Bằng Khen trong đám Vịt kìu yêu nước vì đã moi tiền dân San Jose mang về cho đảng rất nhiều. Mỗi năm hội này đều tổ chức văn nghệ.

Ngày 2 tháng 10 năm đó (2010) đã được quảng cáo rình rang, cũng tổ chức ở Santa Clara Convention Center, poster đã quảng cáo trên báo chí và được dán nhiều nơi. Trong số ca sĩ trong nước ra có Đức Tuấn, hỗn danh là ca sĩ "bộ đội" vì dịp 30-4-2010 đáng dấu 35 năm cưỡng chiếm miền Nam, báo Sàigon Giải Phóng đã tổ chức văn nghệ ăn mừng rất lớn. Tiết mục chính trong chương trình là hoạt cảnh một chiếc xe tăng tiến lên sân khấu tái diễn màn chiếm Dinh Độc Lập. Các diễn viên mặc đồ bộ đội trang phục súng ống quanh xe tăng còn Đức Tuấn cũng mặc đồ bộ đội đứng trên xe tăng trình diễn bài "Lá Đỏ"..............(trích tuần báo Saigon USA ở San Jose, chủ nhiệm là Luật Sư Nguyễn Tâm)

Sau vụ LT xịt ĐVH, ban tổ chức Mùa Thu Cho Em bèn lặng lẽ không đưa ra lý do để thay thế Đức Tuấn bằng 1 ca sĩ khác dù hình ảnh và tên tuổi ĐT đã được phổ biến trên poster dán khắp nơi.

Kết quả thứ 2:
Cuộc thi Hoa Hậu VN Hoàn Vũ sẽ được tổ chức vào cuối năm 2010 ở một sòng bài Las Vegas mà ca sĩ chính là Đàm vĩnh Hưng chẳng biết lý do gì bị huỷ bỏ. Tin này đã làm xôn xao nhiều giới, nhất là các cô thí sinh đã tốn tiền mua vé máy bay sang Mỹ, đã mua sắm aó quần, có người còn đi với gia đình thân nhân sang Hoa Kỳ đặt phòng xong xuôi. Đùng một cáo dẹp luôn có lẽ vì Đàm vĩnh Hưng đã về lại VN.

Kết quả thứ 3:
Từ đó các đoàn ca sĩ hoặc đi riêng lẻ bỗng dưng vắng hẳn, phải qua những thủ tục nhiêu khê hơn, không còn được nghênh ngang đi du lịch rồi làm ăn lậu thuế nữa. Chính họ Đàm đã 2 năm không qua Mỹ.

Ba kết quả trên chẳng phải là đáng được vinh danh sao. Một cá nhân như Lý Tống mà làm bọn Việt gian ở Mỹ cũng như mấy tay ca sĩ văn công thất điên bát đảo như vậy mà mấy ông cựu quân nhân còn chỉ trích chê bai à. Vậy mấy ông chẳng lẽ lại là fan hâm mộ Đàm vĩnhn Hưng lắm hay sao?

Chẳng bù trước đó năm 2010 khoảng tháng 6 ĐVH đã đến hát ở San Jose trong Santa Clara Fairground do Thanh Tùng làm MC, chỗ này cách văn phòng Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali chỉ 3 block đường mà thôi. Nhiều hội đoàn quốc gia hội họp và nhắc nhở ông Chủ Tịch Nguyễn ngọc Tiên việc biểu tình chống tên đoàn viên đoàn Thanh Niên Cộng Sản ĐVH này nhưng ông Chủ Tịch bảo là nó sang Mỹ như đi chợ chẳng lẽ mỗi lần qua là mỗi chống à. Thế là ông ta mặc kệ ai nói gì thì nói.
Vì vậy chỉ hơn hai tháng sau tên Đàm lại đến San Jose, lần này thì các hội đoàn họp lại lập thành Uỷ Ban Chống Cộng và tổ chức biểu tình vào ngày 17-8-2010. Ông Chủ Tịch Cộng Đồng không tham dự còn lôi kéo hai tổ chức Văn Bút Hải Ngoại và Khoá 5/68 Thủ Đức rút tên ra khỏi danh sách nữa chứ.

Sau đó ông Nguyễn ngọc Tiên ra một Thông Báo rằng Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali là hội đoàn bất vụ lợi nên không làm chính trị. Thông Báo này được ký bởi ông Tiên và ông Mạc Văn Thuận Chủ Tịch Uỷ Ban Chống Tuyên Vận Cộng Sản Bắc Cali, chính ông Tiên đã phổ biến trên các Diễn Đàn của mạng lưới toàn cầu. (ai còn giữ xin vui lòng phổ biến cho mọi người biết)

Có ông bà nào chống cộng đạt được thành tích vẻ vang hơn Lý Tống làm ơn cho bà con đồng hương được biết.
LÊ ĐÌNH THỌ và phe nhóm đã lập được thành tích chống cộng gì xin cho mọi người San Jose được biết, nếu không thì việc tổ chức Ngày Quân Lực cho thật rình rang mà vứt bỏ tinh thần HUYNH ĐỆ CHI BINH, mặc kệ cựu sĩ quan phi công Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Lý Tống trong tù, không nhắc nhở gì đến chứ nói gì đến việc thu thập chữ ký cho Thỉnh Nguyện Thư.

Được biết ngày mai 19-6 đúng ngày Quân Lực, một phái đoàn sẽ vào Tòa Án đệ trình Thỉnh Nguyện Thư với khoảng 7000 chữ ký lên bà Chánh Án Andrea Bryan.

Xin chân thành cảm tạ ông Huỳnh Phong, người cựu sĩ quan Thủ Đức trung kiên đã bỏ công việc cùng với cựu sĩ quan TĐ Nguyễn Tài cầm cờ Mỹ Việt đứng trước Tòa Án suốt hơn 40 phiên xử Lý Tống. Hai ông thật là những chiến hữu đúng nghĩa của anh LT.

Cảm ơn Luật Sư Nguyễn Bích đã soạn Thỉnh Nguyện Thư, Bác sĩ Nha Khoa Hồ Vũ tận tình lo vận động việc thu thập, tổng kết chữ ký cùng các vị khác trong Ủy Ban Yểm Trợ Tinh Thần Chống Cộng Của Lý Tống.

Cảm ơn quý cựu sĩ quan Nguyễn Tái Đàm, Phạm hữu Sơn là hai Cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali đã đi dự nhiều phiên tòa. Giáo Sư Nguyễn xuân Vinh cũng là cựu Tư Lệnh Không Quân, Giáo Sư Nguyễn Văn Canh, cựu Thiếu Tướng Nguyễn khắc Bình đã ra tòa làm nhân chứng cho anh LT.

Các đại diện hội đoàn: Tập Thể Chiến Sĩ, Khu Hội, Liên Đoàn Cử Tri, Hội Phụ Nữ Hải Ngoại, Hội Phụ Nữ Thiện Nguyện, Uỷ Ban Chống Cộng, Tổ chức Lương Tâm Công Giáo (Bà Chủ Tịch Cao thị Tình khi được anh LT hai lần nhờ trình bày về phiên tòa được trang mạng Việt Vùng Vịnh đưa lên Net đã bị những cái "loa rè" chống LT vu cáo là ham cầm micro !?!?!)

Và rất nhiều cá nhân đã kiên trì có mặt, cũng như tuy không tham dự nhưng hết lòng hỗ trợ anh. Họ mới chính là những người chống cộng bằng hành động, không ham lên sân khấu phát biểu đao to búa lớn, không đọc diễn văn "nổ" hơn tạc đạn, không là Chủ tịch nọ kia, không ham mang đại lễ súng ống cùng mình nhưng bỏ rơi đồng đội chiến đấu chống cộng trong đơn độc.

Anh Lý Tống, xin đừng buồn vì buổi lễ Ngày Quân Lực vô cảm kia, bên anh vẫn còn chúng tôi cùng đứng chung chiến tuyến, chống văn hóa vận và mọi hình thức của Nghị quyết 36.

Xin anh hãy kiên cường và giữ gìn sức khoẻ, con đường trước mặt với Việt gian và nội thù còn gian nai gai góc lắm.

Chúc anh LT sớm được trả tự do.



Trần Hoài Việt
Cư dân San Jose.

-----------------------------------
Rõ ràng, kẻ phản đối vụ Lý Tống "xịt" hơi cay văn công Đàm Vĩnh Hưng, lọt vào một trong 3 trường hợp sau:
(1) Những kẻ ganh ghét vu vơ, nói rõ là những người có tâm lý ganh tỵ xằng bậy.
(2) Những kẻ thiên Cộng, như David Dương
(3) Những kẻ được gọi là "nằm vùng", bọn có hành động "xanh mặt, đỏ lòng"

Công đồng người Việt hải ngoại có phương cách nào để nhận diên bọn này hay không ?...và khi xác định đúng đối tượng rồi, chúng ta có thái độ như thế nào ...??


ĐQC
Đăng nhập để trả lời
0

Còn nhiều điều đáng nói


Trước khi rời Na Uy để đi Mỹ, vụ xử chưa hoàn toàn xong. Nhưng, tôi nghĩ rằng, nếu việc ấy xong rồi, dư âm của vụ án còn kéo dài. Cũng như vụ xử Lý Tống, tuy đương sự không còn nằm trong tù bao lâu, dư âm của vụ án đó vẫn còn !...Một trong những lý do đi Mỹ lần này là đến thăm Lý Tống.

Vụ án Breivik còn ảnh hưởng kéo dài. Điều này quá rõ, vì trong tháng 06 đã xảy ra một vụ biểu tình tại Stavanger. Tại đó, có 2 phe chống nhau; phe ủng hộ Breivik và...phe kia, dĩ nhiên chống đối thái độ kỳ thị chủng tộc của phe nọ.

Vụ án Lý Tống còn ảnh hưởng lâu dài, vì đến nay, phe chống việc làm của Lý Tống vẫn chưa có biện pháp thích nghi để giải quyết việc văn công VC sang Mỹ, dùng đại nhạc hội để thực thi Nghị quyết 36. Do đó, trên thực tế, Đàm Vĩnh Hưng, người đã bị Lý Tống "xịt" hơi cay, đã từ Canada, sẽ sang Mỹ tiếp tục trình diễn..!

"Một cân thực tế hơn trăm cân lý thuyết" (nói lại một câu có nội dung tương tự). Ai sẽ sửa đổi câu nói đó trong tương lai..??!

Chúng ta chờ xem những con người hành động sẽ giải quyết bài toán đó ra sao.



Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0

Nếu thật sự Đàm Vĩnh Hưng sẽ trình diễn tại bang Washingnton, chúng ta có suy nghĩ ra sao?

- Cả tập thể người Việt hải ngoại không có biện pháp thích ứng để đối đầu với một ca sĩ, nói gì đến khả năng đối đầu với tập thể Đảng của ĐVH.
- Không thể đối đầu vì chỉ một việc ”xịt” ĐVH mà có kẻ theo người chống
- Kẻ ”chống” có biết được rằng, nếu chúng ta không thể NGĂN CẢN bầu sô ký hợp đồng với ĐVH ..nếu chúng ta không cản được người Việt đi xem các buổi trình diễn có sự tham gia của ĐVH ...cách của Lý Tống là cách hữu hiệu nhất.
- Hoặc cá nhân, tập thể nào có phương cách hay hơn, xin đóng góp cho tập thể. Tốt hơn là không chỉ đóng góp mà còn thực hiện nữa thì đó là cách tốt nhất.
- Những đảng phái có ”chiến lược” giải trừ CS tại quê nhà thử ra tay bài trừ vụ văn công ĐVH (hay những ca sĩ khác, theo lệnh đảng, ra trình diễn tại nước ngoài)


ĐQC


-------------------------------------------------------------------
Xin coi thêm bài viết dưới.



CaliToday News - Sự xuất hiện Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong những show diễn từ Canada đến Hoa Kỳ đã gây nhiều bàn tán trong Cộng đồng người Việt tị nạn. Sự xuất hiện này còn là một cú sốc lớn với những nhà tranh đấu chống văn hóa vận của CSVN.

Chúng tôi cảm thấy đây là một ván cờ đã sắp đặt sẵn sau vụ xử Lý Tống. Câu hỏi trong đầu chúng tôi khi thấy các poster được tung lên trên mạng là: Người Việt tị nạn CS nghĩ gì về sự việc này? Những nhà tranh đấu cho VN được tự do, dân chủ và nhân quyền cảm nhận như thế nào khi nhìn thấy poster hình ảnh Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng “oai phong” xuất hiện như một sự khiêu khích ?. Theo như tin tức chúng tôi vừa nhận được, có một số Ca Sĩ hải ngọai đã từ chối hát cho các show nhạc có sự xuất hiện của CS Đàm Vĩnh Hưng như Ca Sĩ Thái Hà cho show nhạc Seattle, Ca Sĩ Nguyễn Hồng Nhung show Montreal Canada và hai Ca Sĩ Đặng Thế Luân và Ngọc Huyền ở show nhạc Philadelphia, Pennsylvania. Chúng tôi thành thật hoan hô tinh thần sáng suốt và lương tâm của những con người VN yêu nước còn biết đau với nỗi đau của dân tộc không cam tâm nhuộm đỏ Cộng đồng. Chúng tôi đã nhận được 3 posters từ ba nơi khác nhau với hình ảnh Ca Sĩ Đàm Vĩnh Hưng “hoành tráng” ngang nhiên xuất hiện, có phải đây là một thách thức với Cộng Đồng người Việt Quốc Gia tị nạn?

Câu chuyện xảy ra với anh hùng Lý Tống xịt nước thối vào mặt Đàm Vĩnh Hưng chưa ráo mực của tòa án kết tội Lý Tống 6 tháng tù. Hôm nay sự xuất hiện của Đàm Vĩnh Hưng có phải là một gáo nước “sôi” chứ không phải là gáo nước “lạnh” tạt vào mặt công đồng người Việt hải ngoại hay sao?. Chúng tôi không cần biết cộng đồng người Việt hải ngoại đã nghĩ gì về Lý Tống, đúng hay sai, thương hay ghét, chính đáng hay sai lầm. Nhưng có một điều ai cũng biết là Lý Tống tranh đấu không phải cho cá nhân Lý Tống, tôi nghĩ trên đời này không ai ngu gì phải tự giam mình trong ngục tù và làm những chuyện nguy hiểm đến bản thân. Dù bạn thích hay không thích hành động của Lý Tống, thì chính Lý Tống đã chận đứng được sự bành trướng và thi hành nghị quyết 36 của Cộng sản trong CĐ người Việt hải ngoại. Không nhiều thì ít Lý Tống là người dám làm, dám đối diện với đám cộng sản, dù là văn công, còn chuyện đời tư xấu tốt ngàn đời khó ai tránh khỏi.

Xin qúi vị cộng đồng hãy suy nghĩ lại: Chúng ta đã làm được gì trong cuộc tranh đấu này? Nếu chúng ta không phản ứng thì bọn cộng sản sẽ nghĩ gì về chúng ta? Nếu chúng ta im lặng là chúng ta đã tự động đầu hàng, chúng ta không phản đối là chúng ta tự kết tội những người tranh đấu cho lý tưởng tự do hiện nay, thì thử hỏi ai là người sau này đứng lên cùng với qúi vị? Và đất nước VN khi nào mới hết CS? Chuyện Đàm Vĩnh Hưng và Lý Tống nhiều người cho là chuyện nhỏ như một que diêm, nhưng que điêm biết sử dụng có thể đốt cháy cả một lâu đài hay một chế độ. Hãy làm chuyện nhỏ này đi: Hãy giữ sự an bình cho cộng đồng bằng cách không ủng hộ những show diễn gây xào xáo cho cộng đồng, mà show của Đàm Vĩnh Hưng là một trong những show tạo bất bình trong cộng đồng. Các Ca Sĩ mà còn dám tẩy chay, rút tên ra khỏi show nhạc vì có tên ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và những ca sĩ “đỏ” đến từ VN, còn chúng ta thì sao?

Theo tin tức chúng tôi được biết qua diễn đàn Internet thì CĐ Seattle tiểu bang Washington đang chuẩn bị cho cuộc biểu tình phản đối show nhạc có Đàm Vĩnh Hưng, và nghe đâu các tiểu bang khác cũng như thế. Đây là điều cần thiết phải hành động và bày tỏ lập trường chống cộng của tổ chức cộng đồng. Các cơ sở thương mại, các cơ quan truyển thông báo chí, các người hâm mộ âm nhạc hãy vì đại cuộc, vì sự bức hại của dân tộc, đất nước xin mạnh dạng tẩy chay show nhạc lưu diễn của Đàm Vĩnh Hưng để xứng đáng làm người VN đứng trong trời đất.

Câu hỏi thay lời kết:Qúi vị đã từng lên án bọn CSVN hèn nhát không dám chống đối với Tàu Cộng, nhưng chúng ta đang sống ở một đất nuớc tự do có luật pháp bảo vệ mà chúng ta không dám bày tỏ lý tưởng cũa mình, không nói lên những bất mãn và thẳng thừng lên tiếng tẩy chay Đàm Vĩnh Hưng thì điều gì để qúi vị tự hào, để chỉ trích hay che bai đám CS bán nước hiện nay?


Linh Vũ tường trình từ Seattle
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»