📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Thư gửi Mẹ !!!

0 trả lời, 425 lượt xem — Trang 1 / 1
 Mẹ kính yêu của con...!
 Khi con ngồi viết những dòng chữ này gửi đến mẹ là lúc mà cả gia đình ta đã cùng nhau vượt qua không biết bao nhiêu khó khăn và gian khổ,,,để có được cuộc sống như ngày hôm nay.Con mong muốn gửi đến mẹ lời cảm ơn chân thành nhất của con đối với mẹ. Mẹ người mẹ của con, người đã cho con sự sống, người đã vì con mà hi sinh cả cuộc đời của mình, người đã chịu biết bao cay đắng cực khổ nhưng vẫn miễm cười vì con, người đa âm thầm bên con trong suốt một đoạn đường dài chẳng có gì có thể làm người khuất phục và gục ngã vì sự sống của con. Mẹ, con cảm ơn mẹ vì mẹ không chỉ là mẹ mà mẹ còn đóng vai một người bạn luôn bên con an ủi và che chở những lúc con tưởng chừng như không thể sống nổi. Mẹ ơi, con thương mẹ nhiều lắm.Và con biết rằng trên cõi đời này cũng không có gì cao cả và thiêng liêng hơn tình mẹ dành cho con.Bởi con là đứa con gái yêu ớt, sinh ra là đã không đủ tháng rồi,,,vì mẹ bị tai nạn nên con được chào đời sớm hơn dự định.Con được sinh ra trong niềm hạnh phúc của mọi người...Mẹ bảo rằng lúc đó nhìn con đáng yêu lắm,nhỏ xíu và tội nghiệp,không được ở cùng mẹ mà phải nằm trong lòng kín,,,mọi người đều lo sợ không biết con có sống nổi không? Không biết vì điều gì,có lẽ vì sừc mạnh của tình mẫu tử mẹ đã tiếp thêm cho con để con được tồn tại đến ngày hôm nay.Con cảm ơn mẹ đã mang con trong cơ thể nhỏ nhắn của mẹ,cảm ơn mẹ đã gánh chịu những đau đớn vì con.Mẹ biết không,lắm lúc con hồi tưởng lại khi con còn nhỏ,bấy giờ nhà mình nghèo lắm,vì mẹ là một bà mẹ trẻ,bằng mọi cách mẹ luôn cưu mang hai chị em con và nhất là không bao giờ mẹ để cho con của mẹ bị đói, bị khát.Có lẽ đây chình là bản năng của người làm mẹ,nhưng bằng cách này hay cách khác,và ở mỗi hoàn cảnh khác nhau các bà mẹ đều có những sự hi sinh như nhau để bảo tồn sự sống cho con của mình,và mẹ cũng không ngoại lệ.Khi con bắt đầu biết ý thức được bản thân mình cũng là lúc mẹ cho con đi học mẫu giáo...con thấy sợ và đã khóc rất nhiều,con sợ đi học lắm vì con tưởng mẹ bỏ con ở đó và không cho con về nhà nữa,con sợ nhìn thấy cô giáo,vì cô giáo dữ hơn mẹ,cô sẳn sàng đánh con bất cứ khi nào con hư,nhưng mẹ thì không co đánh con.Mổi lần tan học, mẹ đi đón con trể là con lại sợ,nhiều khi khóc rồi tè ra quần luôn.hixhix.không hiểu sao đứa trẻ nào cũng sợ đi học và khóc thật nhiều vì bị bắt đi học,có phải chúng cũng có suy nghĩ như con không,sợ bị bỏ rơi chăng?Đúng là con suy nghĩ của trẻ con. Mà ở thời điểm đó được đi học mẫu giáo là con có phước lắm rồi...! Lúc nào mẹ cũng biến con thành một đứa trẻ dễ thương hết,mấy đứa bạn thời mẫu giáo gọi con bằng bà điệu,,,học mẫu giáo mà được bạn tặng quà là mẹ biết con gái mẹ dễ thương như thế nào rồi phải không mẹ...Lúc nào con cũng được mặc đẹp,ăn ngon,nhưng con đâu biết rằng đằng sau đó mẹ phải đánh đổi mọi thứ mồ hôi,nước mắt,và có khi là máu nữa để con gái mẹ được sung sướng.Con thật quá vô tâm mẹ à...!Chỉ biết đón nhận và thừa hưởng thành quả của mẹ mà thôi.Con xin lỗi mẹ...Rồi ngày,từng ngày con lớn lên theo dòng thời gian,cũng là những ngày con được lớn lên trong sự hi sinh của mẹ...Mẹ vẫn vậy,vẫn âm thầm lằm lũi bên con,,,! Một lần nọ,con không biết ba mẹ có mâu thuẫn gì? Cả hai đã cải nhau rất dữ dội,và ba đã lỡ tay đánh mẹ,xong ba bỏ đi ra ngoài,mẹ bị đau và khóc rất là nhiều,lúc đó con giận ba lắm,nhưng con không biết làm gì,cũng chỉ biết ôm mẹ và khóc cùng với nổi đau của mẹ mà thôi.Vì khóc nhiều quá nên con đã bị ngất xỉu,mẹ đã cõng con từ trong nhà chạy ra ngoài sân,trên sân toàn là đá xanh,mẹ không kịp mang dép mà bước vội trên máy cục đá đó bằng chân không...mẹ đau lắm,vì sợ con chết mà mẹ đã quên đi hết tất cả đau đớn mà cõng con đi tìm người để đưa con vào bệnh viện.Vì con quá tức,tức đến nổi không làm chủ được bản thân và ngất lịm trên lưng mẹ,nhưng bên tai con vẫn kịp nghe tiếng mẹ gọi con ơi đừng chết,đừng bỏ mẹ một mình...! Nước mắt ứa ra lưng tròng,con bất lực không thể thốt nên lời để nói với mẹ rằng,mẹ ơi đừng khóc vì con...! Những kí ức đó luôn hiện lên trong suy nghĩ của con,,,cho đến tận bây giờ...!Mỗi khi con nhìn thấy mẹ buồn,và khóc trong âm thầm vì những chuyện mà mẹ không thể tránh khỏi trên thế gian này...! Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nữa mà hãy vui lên nha mẹ.Bên cạnh mẹ lúc nào cũng có hai chị em tụi con,và còn có Ba nữa mặc dù Ba cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến mẹ phải đau trong lòng....Những chuyện không vui trước đây hãy để cho nó ngủ quên trong quá khứ nha mẹ.Mẹ cũng thường dạy con rằng,hãy sống vì người khác,lấy niềm vui của họ làm niềm hạnh phúc cho chính mình.Mẹ biết không,,,? Với con,mẹ là người mẹ tuyệt vời và vĩ đại nhất thế gian này.Bạn con nó bảo,cái gì cũng mẹ,mẹ,và mẹ,sau này lấy chồng rồi thì sao đây??? Con chỉ biết nhìn mẹ cười và cảm thấy hổ thẹn trong lòng.Con cảm thấy mình thật may mắn vì được làm con của mẹ.Cảm ơn thượng đế vì Người đã ban cho con một người mẹ như mẹ.Ôi,,,con thật sự vỡ oà trong niềm hạnh phúc khi nghĩ về mẹ.Nhân dịp sinh nhật lần thứ 45 của mẹ,con không biết gì hơn ngoài việc cầu xin Chúa ban ơn lành đến cho mẹ của con.Xin chúc mẹ thật nhiều sức khỏe,để mẹ luôn bên cạnh chúng con,,,dạy dổ và la mắn chúng con...Con thích được nghe những lời mắn của mẹ,nó luôn giúp con kịp thời thức tỉnh trong nhưng u mê ở đời.Cầu chúc cho gia đình của mình mãi mãi được sống trong tình yêu thương của Chúa....Mẹ,,,con yêu Mẹ nhiều lắm...!!!
 Happy birthday to mom !!! :))
Đăng nhập để trả lời
0