📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

(url) Nhà Thơ Xuân Diệu

2 trả lời, 5.519 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-22 22:44:27TTL>
XUÂN DIỆU (1916 - 1985)



Ngày 18-12-1985, đã vĩnh biệt chúng ta nhà thơ Xuân Diệu, một nhà thơ lớn của Việt Nam ở thế kỷ 20. Quê ở Hà Tĩnh, ông đã từng học ở Qui Nhơn, Huế, Hà Nội. Xuân Diệu là thành viên của Tự lực văn đoàn, văn đoàn có đóng góp lớn vào nền văn học Việt Nam hiện đại.

Là nhà thơ trữ tình, Xuân Diệu đã là một trong những chủ soái của phong trào "Thơ Mới". Xuân Diệu "nhà thơ mới nhất" của các nhà thơ mới (Hoài Thanh). Hai tập "Thơ thơ" và "Gửi hương cho gió" được giới văn học xem như là hai kiệt tác của ông ca ngợi tình yêu và qua các chủ đề của tình yêu là ca ngợi sự sống, niềm vui và đam mê sống. Và ca ngợi tình yêu thì làm sao mà không ca ngợi tuổi trẻ, mùa xuân, ca ngợi thiên nhiên là tổ ấm và cái nôi của tình yêu. Và Xuân Diệu cảm nhận sâu sắc đến đau đớn nỗi thời gian trôi chảy, sự mong manh của đời người cũng như lòng khát khao vĩnh cửu, tất cả đã được diễn tả bằng những câu thơ xúc động, có khi đậm đà triết lý nhân sinh.

Là một nhà thơ dấn thân, Xuân Diệu đã tham gia hàng chục năm trời (từ 1943) cuộc chiến đấu giải phóng dân tộc, và đã trở thành một trong những nhà thơ hàng đầu ca ngợi cách mạng. Ba lô trên lưng, Xuân Diệu đã đi khắp đất nước qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, chia sẻ cuộc sống gian khổ mà hào hùng của chiến sĩ, công nhân và nông dân. Từ cuộc sống dấn thân ấy đã hình thành một cảm xúc mới: cảm xúc của cả dân tộc chiến đấu cho độc lập, tự do - Và dòng thơ "công dân" ấy vẫn chan chứa chất thơ vì không hề gạt ra một bên những kích thước người của một cảm hứng thơ chân chính. Những bài thơ như "Sự sống chẳng bao giờ chán nản", "Những đêm hành quân" thuộc vào dòng thơ của chủ nghĩa nhân bản mới của thời đại.

Và nhà thơ - chiến sĩ vẫn tiếp tục là nhà thơ thần diệu của tình yêu. Vĩnh biệt chúng ta, Xuân Diệu còn để lại trong di cảo 400 (bốn trăm) bài thơ tình chưa công bố. Là nhà văn hóa lớn, nhà nghiên cứu bậc thầy, nhà phê bình sâu sắc và tinh tế, Xuân Diệu một mình, đã viết một công trình đồ sộ nghiên cứu hết các nhà thơ cổ điển của nước nhà, và những nhận định của ông cũng đã trở thành "cổ điển".

Xuân Diệu còn là tác giả tập "Phấn thông vàng" gồm những truyện ngắn trữ tình tuyệt diệu, tập "Trường ca" là những bài thơ văn xuôi xúc động về tạo vật, về tình đời.

Xuân Diệu còn viết nhiều sách về nghề thơ, hướng dẫn và tận tình giúp đỡ các bạn văn thơ trẻ. Xuân Diệu đã dịch tác phẩm của nhiều nhà thơ thế giới lỗi lạc - Victor Hugo, Petofi, Nazim Hikmet, Nicolas Grillen, Tagore, Attila, Joseph, Christo Botev, Endy, Blaga Dimitrova... Với một sự nghiệp phong phú, đồ sộ (hơn năm mươi tác phẩm), Xuân Diệu chắc chắn sẽ được hậu thế công nhận là một trong những đỉnh cao của thơ và văn chương Việt Nam thế kỷ 20.

Huy Cận (4/2000)
(NXB Kim Đồng)

Tác phẩm đã xuất bản:

Thơ: Thơ thơ , (1938) tái bản nhiều lần; Gửi hương cho gió (1945-1967), Ngọn Quốc kỳ (1945-1961), Hội nghị non sông (1946), Dưới sao vàng (1949), Riêng chung (1960), Mũi Cà Mau - Cầm tay (1962) Một khối hồng (1964) Hai đợt sóng (1967) Tôi giầu đôi mắt (1970) Hồn tôi đôi cánh (1976) Thanh ca (1982), Một chùm thơ (tuyển, Paris, 1983), Tuyển tập Xuân Diệu tập I (1982-1986)

Văn xuôi: Phấn thông vàng (1939 – 1967), Trường ca (1945 – 1957) Miền Nam nước Việt (1945), Việt Nam nghìn dặm (1946), Việt Nam trở dạ (1948) Ký sự thăm nước Hung (1956), Triều lên (1958)

Tiểu luận phê bình: Thanh niên với quốc văn (1945), Những bước đường tư tưởng của tôi (1958), Dao có mài mới sắc (1963), Và cây đời mãi mãi xanh tươi (1971) Lượng thông tin và những ký sự tâm hồn ấy (1978), Các nhà thơ cổ điển Việt Nam, 2 tập (1981-1982), Thơ Nicôlai Ghiden (1982), Những nhà thơ Bungari (1985)…
📎 xuân Diệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-02 21:41:08Ngọc Lý>


NHÀ THƠ KHÔNG BAO GIỜ CÓ TUỔI


Lần ấy,Xuân Diệu bình thơ ở một huyện nhỏ thuộc tỉnh Vĩng Phú (nay thuộc Mê Linh, Hà Nội)
Ra hội trường,trong khi ban tổ chức đang kê lại bục diễn giả,sửa lại đèn bàn, cánh giáo viên vây lấy Xuân Diệu giữa hành lang.
Một cô giáo xinh đẹp hỏi:
-Thưa nhà thơ, năm nay nhà thơ bao nhiêu tuổi ạ?
Xuân Diệu giật mình, nét mặt ngơ ngác:
-Trời ơi, em, ai nỡ hỏi tuổi một nhà thơ. Nhà thơ không bao giờ có tuổi!
Một giáo viên nam vụng về:
-Thưa bác Xuân Diệu. Bố cháu đọc...
Xuân Diệu ngắt lời:
-Trời ơi, gọi nhà thơ bằng bác. Bác gì? Bác phó cối à...
Một giáo viên khác (chắc là đã rút kinh nghiệm):
-Thưa nhà thơ Xuân Diệu, nếu nhà thơ không vướng thời thơ lãng mạn thì bây giờ chắc chắn nhà thơ có vị trí thứ hai trên thi đàn sau nhà thơ Tố Hữu?
Xuân Diệu đốp chát:
-Cậu dạy môn gì?
-Dạ,cháu...cháu... em,em dạy môn sinh vật ạ!
-Phải rồi, thảo nào.Thế thì cậu chỉ biết dạy học sinh mổ ếch, mổ lươn chứ cậu biết gì về thơ mà bàn. Cậu phải biết rằng không có Xuân Diệu thời thơ Mới thì làm sao có Xuân Diệu bây giờ. Không có thời thơ mới thì cũng không có cả nhà thơ Tố Hữu nữa, cậu biết không?
-Dạ, vâng ạ!

(Theo "Giai thoại văn học")
📎 huycanxuandieu
Đăng nhập để trả lời
0
MÌNH ĐÃ THUỘC VỀ NHÂN LỌAI

Xuân Diệu là người cực đoan.Anh em quý anh vì anh là người nghệ sĩ thực thụ,yêu ghét rõ ràng,không lấy lòng ai.
Một hôm,Nguyễn Bùi Vợi ,cố tình đến kích Xuân Diệu:
-Anh à,tôi thấy người ta kêu thơ anh sau Cách Mạng không hay.Cán bộ tri thức,sinh viên ,nói chung là công chúng có học,mê thơ Chế Lan Viên hơn.
Xuân Diệu lắc đầu mắng luôn:
-Thơ là thậm khó!Cỡ các cậu khen cũng chưa biết khen,chê cũng chưa biết chê đâu! Chế Lan Viên"hù" được các cậu chứ không "hù" được tớ.Chế Lan Viên thì học hành đến đâu,bằng sao được tớ và Huy Cận.Huy Cận là inge'nieur agricole.Cậu có biết tiếng Pháp không?
-Dạ,có biết chút ít.Anh Huy Cận là kỹ sư nông học!
-Nếu nói bằng hình tượng thì thế này:Khi Chế Lan Viên còn đang loay hoay trên đỉnh núi chưa tìm ra đường xuống thì mình và Huy Cận đã ung dung khóac tay nhau đi trên cánh đồng thơ...
Thấy mặt Nguyễ Bùi Vợi vẫn tỉnh bơ,anh lại tủ sách lục tóat mồ hôi mới tìm được tập thơ "Điêu tàn"của Chế Lan Viên tặng năm 1937.
Anh hào hứng:
-Cậu xem lời đề tặng của Chế đây:" Kính dâng anh Xuân Diệu tập thơ đầu của em đây-HOAN.
Tôi cười:
-Tại vì lúc ấy.Thế Lữ và anh đã nổi tiếng trong làngh thơ Mới.Anh lại hơn anh Chế 3,4 tuổi.Đề tặng như thế là phải.Có ai lại đi tự hào vì mình sinh trước người khác?
Xuân Diệu dí tay vào trán Nguyễn Bùi Vợi:
-Cậu bướng lắm.Được,tớ sẽ đánh ại cậu!
Rồi anh cởi cả áo sơ mi và quần dài,mặc may ô và quần xà lỏn lục tìm trong tủ sách.Anh vứt ra trước mặt tôi tạp chí Châu Âu hớn hở như trẻ con:
-Đây,tạp chí "Ơ-rốp"vừa in thành phụ trang 15 bài thơ tình của mình.
Anh lim dim mắt say sưa:
- Ấy là lần đầu tiên nước Nam ta xuất cảng thơ tình?
Nguyễn Bùi Vợi vẫn cãi bướng:
- Có phải chỉ mình anh được dịch đâu.Tố Hữu,Chế Lan Viên,Trần Đăng Khoa,Xuân Quỳnh ,Bằng Việt , Ngô Văn Phú...khối người được dịch!
Anh lại đi lục tìm một chồng tạp chí Châu Âu khác quẳng ra trước mặt tôi:
- Dịch cũng trăm cách dịch.Đây thơ Chế Lan Viên ở "Ơ-rốp"dưới tên tác giả có chữ Việt Nam trong ngoặc đơn.Còn dưới tên mình: Xuân Diệu ,là trắng trơn.Cậu có biết vì sao không?
Tôi chưa biết trả lời thế nào ,thì anh đã nói như reo:
- Vì-mình-đã-thuộc-về-nhân-lọai!
Nguyễn Bùi Vợi thấy mình đã hơi quá trớn ,sợ mất hay nên gật đầu đồng tình:
- Chịu anh!
Xuân Diệu cười hồn nhiên.
Ra về,Nguyễn Bùi Vợi nghĩ bụng:"Có thể anh ấy còn rất trẻ,cũng có thể là anh ấy đã bắt đầu già!"
(Theo Nguyễn Bùi Vợi-Giai thọai văn học"
Đăng nhập để trả lời
0