📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Chat room - Minh Thùy

1 trả lời, 2.258 lượt xem — Trang 1 / 1
mình đã tìm quanh nhà chỉ còn mỗi cuốn này là chưa có bạn nào đánh thôi, vậy mình sẽ post truyện sớm nhất có thể, gồm 11 truyện ngắn cùng tác giả, thể loại 18+.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-09 17:32:57xka_di>
Chat room – Minh Thùy
NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC
Tập truyện ngắn
Sphinx (1)
1.
Hắn có nhiều biệt danh, thay đổi theo mùa.
Một trường hợp cá biệt.
Mỗi người sinh ra trên đời có nhiều vì sao chiếu mệnh – theo tử vi, với một cái tên định mệnh – theo phụ mẫu, thêm cái bút danh, họa danh, pháp danh, bí danh, hay biệt danh nào đó. Riêng hắn thì đặc biệt hơn hẳn. Thử tính xem: Giáo sư Hâm, Triết gia Berger, Thiền sư Kiến cắn (đối nghịch với Kiến tánh), Người mẫu Picasso (vì bộ mặt rất trừu tượng của hắn); gợi cảm nhất là biệt danh Werther – tên một nhân vật Goethe, trong tác phẩm Tình sầu chàng Werther.
Thời điểm bộ ba Tuyết Như – Thương – Trân dọn về ký túc xá sinh viên thì hắn đang nổi danh là “Phái đồ cổ”. Lần đầu gặp hắn trong thang máy, chỉ có hai người, Như dại dội buông câu hỏi – mà sau này phải nghìn thu ân hận:
- Biệt danh của anh là “Phái đồ cổ” à? Vì sao vậy, anh hay sưu tập đồ cổ?
Mặt gườm gườm ngó Như, hắn cảnh giác, xẵng giọng:
- Liên quan gì đến cô? Đồ cổ hay đồ tân mắc mớ gì đến cô nào?
Như cười bao dung:
- Như chỉ hỏi thăm vậy mà, tại Như thích đi thăm mấy viện bảo tàng lắm.
Hắn như bắt được cái phao, lòng rộn ràng mở hội như sắp đi dự lễ hội hóa trang Karneval(2) đón mừng xuân. Con bé tân sinh viên này coi bộ hơi ngu ngơ, mà cái răng khuyển duyên ơi là duyên. Hắn chuyển hệ tức thời:
- Ừ… anh cũng hay đi thăm bảo tàng, xem đồ cổ lắm, nếu thích hôm nào… anh tình nguyện đưa đi.
- Thật hở anh, Danke! (cám ơn).
Cái thang máy chết tiệt, mới gài số được, chưa đề-pa vô love story, thì nó ngừng. Cô bé bước ra khỏi thang máy. Hắn như vừa tu hết một chai Champagne, tim dồn dập, đầu choáng ván. Lần đầu tiên hắn biết ơn đám bạn trời đánh toàn sáng chế ra biệt danh giết người.
(1)Sphinx: Tượng nhân sư ở Ai Cập, đầu người mình sư tử.
(2)Một lễ hôi truyền thống ở Đức, thường được tổ chức vào cuối mùa Đông, còn gọi là lễ tống tiễn mùa Đông – NBT.

2.
Thành phố M. bên bờ sông Rhein nhỏ xíu, có mỗi trường đậi học, với ba ký túc xá cho sinh viên. Hầu hết đám sinh viên đều cố gắng chen chân một một chỗ ở khu nhà Sonnigen Hang(1), cao ốc hình hộp mười sáu tầng, màu xám xịt, dây leo trường xuân bám đầy bờ tường, vừa ồn vừa bẩn, bù lại tiền thuê phòng rẻ nhất, hội tụ nhiều nhân tài nhất.
Hai dãy nhà nam và nữ sinh viên có biên giới biệt lập, không theo đường thẳng, mà lại chéo nhau, đâu lưng nhau, nên tất cả hệ thống ống nhòm, digital camera, handy camera của đám con trai mất tác dụng. tệ hại hơn, phòng tập thể dục thẩm mỹ của con gái lại treo mành sáo phủ kín cửa kính, theo yêu cầu của các nàng sinh viên con cháu thánh Allah, đội khăn trên đầu cả khi tập thể dục, khiến đám con trai mất chỗ rửa mắt vào sáng sớm. được cái hồ bơi thì tuần ba buổi có giờ riêng ch phái nữ, bọn sinh viên nam đành kéo nhau đi hồ bơi của thành phố. Niềm an ủi duy nhất là cái câu lạc bộ dành cho cả hai khu nam nữ, tất cả đều tụ họp về đó ít nhất cũng một lần vào ngày cuối tuần, xem tivi ở màn hình lớn, chơi bi-da, bóng bàn, hát hò, nhảy disco những ngày lễ hội.
Đời sinh viên là chuỗi ngày tưng bừng nhất và đói rách nhất. đầu năm học là những gương mạt hớn hở, tràn trề niềm tin với nắm đấm chắc nịch vào tương lai. Cuối năm, toàn những gương mạ hốc hác, đày mụn, xanh lướt vì thức đêm triền miên bên computer,và sầu thảm khi xem bảng kết quả mùa thi.
Dù vậy không có gì ngăn cản sức sống đang lên. Sáng, ngồi ở giảng đường; tối, tên nào tên nấy, dốc sức kiếm job làm thêm, dạy kèm, trông trẻ, giao pizza tận nhà, đưa báo kèm quảng cáo, bồi bàn, bán ve cine, quét dọn nhà tư nhân, chạy xe Rikscha(2)… cái bảng thông báo vĩ đại trước cửa câu lạc bộ đầy những mẩu giấy với hàng chữ thồng thiết tìm việc, tìm người, mua bán, đổi chác đổi cũ, đồ mới, như mê hồn trận, không phải dân ngụ cư chính gốc ở ký tuc xá không sao đọc và hiểu được.
Chính trên bảng mê hồn trận đó, bộ ba Như – Thương – Trân, một chiều thứ bảy tuyết rơi lất phất, đang tìm chỗ trông trẻ hay bán hàng vào dịp Giáng sinh, đọc thấy mẩu tin: “Nhận làm tour-guide trên sông Rhein hay đi thăm museum, tin cậy tuyện đối, xin gặp “Phái đồ cổ”, điện thoại số…” kèm dòng chữ bên dưới “thiết tha xin gặp lại người ở thang máy, tối hôm…”.
Trân phá cười đến chảy nước mắt:
- Viết thế này mà cũng đòi làm Giáo sư Hâm, phải là: thiết tha gặp lại người trong mộng mới chí lý.
Thương sốt ruột, hỏi:
- Chính là mày phải không Như? Ở đây bộ hết đàn ông sao mà mày muốn quen hắn, hay mày muốn trở thành trò cười cho thiện hạ?
- Tao quên không cho hắn biết số telefon phòng mình, nên hắn tìm không ra, phải nhắn tin tội nghiệp.
- Thôi cái trò dấm dớ đó đi. Coi bộ mày lây bệnh hâm của hắn rồi!
- Tao muốn biết tại sao từ biệt danh “Werthe” đầy nghệ thuật hắn lại biến thành “Phái đồ cổ”. Với lại tao đang lên kế hoạch, rất cần một nhân vật độc đáo như hắn.
Trân không bỏ được tính tò mò:
- Kế hoạch gì? Có liên quan tới hai đứa tao không? Thử hí hí ra cho ta biết với.
- Không được, top secret! Mày mà biết thì ngày mai cả ký túc xá đều biết. Hắn sợ, trốn biệt tăm thì mày kiếm đâu ra tên đồ cổ khác bồi thường cho tao.
- Nội lực mày bao nhiêu mà tình giỡn mặt với hắn? Hắn hâm nặng đây, tao sợ giao tiếp với hắn vài lần, mày thành… Hâm thị Như thì khổ hai đứa tao.
- Tao luyện võ công kỹ lắm, tụi mày yên chí. Hắn mà lên cơn tưng tửng giở trò gì, tao giở bí kíp “ Lăng ba vi bộ” biến ngay.
Như gọi qua handy(3) làm hẹn với hắn, ngay tuần sau. Hắn mừng rơn hơn trúng số. Trái với bản tính lầm lì, kín đáo thủ thế, “Phái đồ cổ” chủ động hẹn gặp Như ở ngay câu lạc bộ giờ cao điểm, tối thứ bảy. lúc đầu quá ngạc nhiêu, mười phút sau Như hiểu ra vấn đề: một dạng bệnh lý mặc cảm của Freud. Hắn muốn chứng minh kỳ tích với những kẻ vẫn coi thường hắn, mà Như đang là ngôi sao sáng của ký túc xá.
(1) Sonnigen Hang (Tiếng Đức): ngọn đồi đầy ánh mặt trời.
(2) Rikscha: xe đạp kéo, giống xe đạp ba bánh ở Việt Nam, nhưng người đạp xe ở phía trước, thường chở du khách, cước phí cao.
(3) Handy: Tiếng lóng Đức chỉ điện thoại di động. - NBT

3.
“Phái đồ cổ”. Trời già chơi khăm hắn, lớn lên thiếu thước tấc, cô gái nào cũng xoa đầu hắn được. Cha mẹ cũng chơi khăm hắn. Ra đời với cái tên đầy ấn tượng “Quý Phái” hắn thành trò mua vui của đám bạn từ thời tiểu học. Đấng sinh thành nào mà không kỳ vọng vào quý tử của mình, huống chi hắn lại có tướng ngũ đoản, đầu to, chân ngắn, tay dài gần đầu gối, bọ mặt hình thang, trán thì hẹp mà cằm bạnh ra, mũi củ tỏi, đôi chân mày sâu róm so le, rạch ròi bên cao bên thấp. Được cái miệng rộng thì hàm răng lại xếp hàng mất trật tự nên hắn phải hà tiện nụ cười. Riêng biệt tài làm nhúc nhích hai lỗ tai lên xuống, vểnh ra xếp vào mà đầu với mặt không chuyển động khiến ở khu đại học hắn nổi tiếng hơn cả Klinsmann, thần tượng bóng đá của nước Đức.
- Thật là quý tướng!
Thầy tử vi được mời đến tận nhà xem tướng lúc hắn mới chào đời, nức nở khen ngợi.
Cha mẹ hắn nở mũi tự hào, đặt tên không đụng hàng với ai – Lê Văn Quý Phái!
Bắt đầu có trí khôn, hắn hận cha mẹ lắm. Vừa phải thôi, hoặc là Lê Văn Quý, hoặc Lê Văn Phái, đơn giản và ý nghĩa. Biết dung nhan, hậu vận con mình sau này ra sao, mà nát óc nghĩ ra cái tên dài ngoằng, cầu kỳ, làm khổ con mình. Khác chi hai chị em sinh đôi nhà hàng xóm, tên thì Giáng Tiên với Giáng Kiều, người thì vừa tròn vừa đen, xộc xệch y chang ba gạo biết lăn, mặt mũi sao y bản chánh Thị Nở, có bao nhiêu tiền đều đóng vô thẩm mỹ viện mà trước before với after ra vô mỹ viện, nhan sắc “vũ như cẩn”.
Kể cũng lạ, từ ngày có hắn, gia đình làm ăn phát đạt giàu có hẳn lên, bà con hàng xóm đều nể nang. Trí thông minh tạm đủ vào đại hoc, hắn được cha mẹ lo cho đi du học, quê hương của Goethe, nhằm hai mục tiêu chính trị và kinh tế: kiếm mảnh bằng xây dựng nhà nước lớn, kiếm thê nhi xây dựng nhà nước nhỏ. Ở quê nhà, với cái nhan sắc dị thường như tranh lập thể của Picasso, chắc hắn mồ côi vợ suốt đời, lấy ai nối dõi tông đường.
4.
Suốt ngày nay “Phái Đồ Cổ” thử ra thử vào mẫy bộ quần áo. Ban đầu là áo sakko(1) đen đi với cravate đỏ, trịnh trọng quá; rồi áo T-shirt sọc xanh, quần jean loe gấu với giày đinh, lóc chóc quá; sơ-mi dài tay với quần xếp li và giày đen bóng, đạo mạo quá, không được. Cuối cùng hắn xỏ đại cái áo pull tím có mấy vạch trắng rất nền, chơi quần jean trắng cho nổi, gấu quần hơi dài rộng, che lấp đôi giày sáu phân thêm cái áo blouson khoác hờ hững trên vai, tóc bôi gel chải dựng đứng, ra vẻ tí dân chơi. Hắn muốn nhổ bớt cặp chân mày sâu róm cho gương mặt sáng ra, nếu thế lại càng lộ rõ sự so le không biết có thẩm mỹ viện nào kéo được đôi chân mày ngang nhau? Hay theo gương chị em thời hiện đại, cạo quách luôn cả hai, chịu đau, xăm chân mày giống Quan Công, chắc bọ mặt có vẻ VIP hơn. Nhưng cặp chân mày vẽ dám biến hắn thành tên hề suốt đời. Cứ nghĩ thế là khiếp vía, đành chịu thua số phận.
Trước đây, mỗi khi đi ngang tấm gương, hắn sải bước thật nhanh. Hôm nay đổi đời, hắn say sưa ngắm gương cả ngày, tuy chưa hài lòng lắm, nhưng tạm yên tâm với dung nhan mình – ngay Satan còn đắm đuối yêu bóng mình, huống chi hắn.
Thằng Mario người Nam Tư, bạn cùng phòng, yên lặng rất lâu, bắt đầu cằn nhằn:
- Mày đứng im một lát có được không, cứ đi tới rầm rập trước gương, tao nhức cả đầu.
Hắn sực tỉnh, cười gượng:
- Xin lỗi mày, tao đang bấn đây.
- Có hẹn à, em nào, kháu không, trong ký túc hay ở ngoài?
- Cũng dân mình thôi, ma mới, chưa anh nào câu được đâu nhé, tao câu đầu tiên, trúng phóc.
Mario đập cuốn sách lên bàn, nghe cái chát:
- Thế thì từ nay mày lên đời rôi! Nàng tên gì, tao biết không, dân xã hội hay kỹ thuật?
- Nghe nói em học kiến trúc, dân nghệ thuật có đôi mắt khác người, gặp tao là chịu đèn ngay.
Hắn khoan khoái ba hoa, chưa bao giờ thấy tự tin yêu đời như vậy, lòng chợt từ bi bất ngờ:
- Giá mày cũng đi với tao thì vui biết mấy, nhưng mày có đi cũng như không.
Giọng Mario chùng xuống, ngậm ngùi:
- Tao hiểu, nhưng mày phải biết, chỉ cần nghe mùi hương với giọng nói của phụ nữ là ta đoán biết cô ta đẹp hay xấu, có khi xác suất đến chín mươi tám phần trăm đấy!
Mario, mới hai mươi bốn tuổi, khuông mạt cân đối, khá đẹp trai, nhưng đáng thương là bị mù từ năm lên sáu, khi căn nhà hắn bị trái pháo, một cái fi đó rơi xuồng, đạp vào đầu thằng bé đang ngủ ở nhà một mình. Cha mẹ anh chị lúc đó đang ở ngoài đồng, cuống cuống chạy về, thấy nó vừa khóc vừa bò quờ quạng ra từ đống lửa, không hiểu sao nó chưa bị thiêu cháy, vẫn sống sót được. Giá như ở bên Đức ngành y học tiên tiến thì có hy vọng chữa chạy, nhưng Nam Tư thời đó bắt đầu bùng nổ chiến tranh, xe tan đất nước làm nhiều mảnh: Serbia, Croatia, Slovenia, Macedonia, Bosna và Hercegovia. Bệnh viện bị tan phá, bác sĩ bỏ chạy ra nước ngoài hay bị trưng dụng vào quân đội, không được chữa trị chu đáo, hắn phải chịu tăm tối cuộc đời. Bù lại rất thông minh, Mario được học bổng của nước Đức theo tiếng Latin và thần học.
Chẳng ai chấp nhận chung phòng với “Phái Đồ Cổ”, trừ Mario. Lúc còn sống đơn độc, hắn đặt tên cho nơi trú ẩn của mình là U Tình Cốc. Căn phòng tận cuối dãy lầu 12, sát bên phòng ăn nhỏ, nơi hội thảo, bàn luận thời cuộc của mấy tay sinh viên chập chững làm chính khách, đôi khi ăn nhậu say sưa, la hét cả đem chủ nhật. “Phái đồ cổ” không phật lòng, xem đây là thử thách từ ơn trên, thản nhiên ngồi kiết già, tham thiền trong U Tình Cốc, mắt nhắm nghiền, tập thở chánh niệm, mặc xung quanh cãi nhau ầm ĩ. Hắn nói, đây là cơ hội để hắn tu luyện công thiền “thõng tay vào chợ”!?
Với Mario, “Phái Đồ Cổ” có thõng tay ra chợ hay vào chợ, ngồi thiền cả giờ trên giường hay giữa phòng, cũng mặc, được căn phòng khá rộng, có nơi tắm cả tolet riêng, thuận tiện sinh hoạt cho Mario. Mấy ngày đâu ở chung, hai người đang sắp xếp, Mario buột miệng hỏi:
- Này, tại sao mày lại có biệt danh “Phái đồ cổ”, mày học ngành khảo cổ à?
- Thế mày nghĩ tại sao? Đoán thử coi, nghe nói chỉ số IQ của mày cao lắm?
- Cái này ăn nhập gì với IQ, với tao đồ cổ hay đồ hiện đại nhưnhau, tao cần gì thấy. Con người ta phần tâm linh quan trọng nhất, đúng không?
“Phái đồ cổ” tìm ra bạn tri kỷ. tối hôm đó, bão tuyết đôt ngột về thành phố, đám sinh viên rút hết về phòng trùm chăn trốn rét, phòng hội thảo vắng lặng. Hai linh hồn cô đơn khề khà bên bình café, mứt gừng và thuốc lá, tâm sự.
- Tao quen một gia đình đồng hương ở trại tị nạn, có cô con gái tên Mai Linh khi ấy mới mười sáu tuổi, lai Mỹ, rất xinh. Thời đó mua cái xe hơi khó khăn, tao ráng dành dùm chát bóp, tậu cái xe cũ, hàng tuần và trại tị nạn tiếp tế rau tươi, gạo, nước mắm, tôm cá đông lạnh, mì gói, cho gia đình nàng, chở họ đi chơi đây đó, thăm bạn bè. Họ quý trọng tao lắm, nên ta nuôi hy vọng.
“Phái đồ cổ” nuốt nước mắt, nghẹn ngào. Mario vỗ vai hắn:
- Khỏi cần kể tiếp đoạn cuối cuộc tình, tao hiểu, họ lợi dụng mày buổi đầu mới chân ướt chân ráo đến xứ này, đem cô con gái làm mồi nhử. Khi yên ổn chỗ ở rồi thì mới anh đi chỗ khác chơi để họ kiếm kỹ sư, bác sĩ cho em, đúng không? Mày có mắt mà mù tịt. Chỉ số IQ của mày thế là yếu đấy.
- Yếu thật, đồng ý với mày. Liebe macht blind(2) .Tao ngu si, cứ đâm đầu phục vụ họ đến hai ba năm liền. Mai Linh lớn lên, họ gả ngay cho một tên cựu lính Mỹ, hơn Mai Linh đến gần hai mươi tuổi, để đưa con bé qua xứ Cờ Hoa, hòng làm cái bảo lãnh gia đình đi sau. Đám cưới còn chẳng cho tao biết nữa kí. Tao đau đớn quá, một thân trơ trọi xứ người ôm khối tình sầu, đau bao tử lăn lóc đến bỏ học, vô bệnh viện, tự tử hụt, nên tụi nó gọi tao là Werther.
- Còn cái tên “Phái đồ cổ”, một thiên tình sử lâm ly nữa chăng?
- Cái này thì khác. Khoảng thời gian từ năm chín ba đến năm chín chín, dân tị nạn bị đe dọa trục xuât ghê gớm quá, mấy anh Việt kiều ở đây bỗng dưng lên giá. Các nàng bám sát xin giấy hôn thú giả, hôn thú thật. Táo thế này cũng bị bao vây, nhưng toàn mấy chị sồn sồn, hơn tao cả chục tuổi, cứ vô tư tìm đến U Tình Cốc, quà cáp thăm nuôi tao tấp nập, đám quỷ sứ ỏ đây bèn khai sáng cho tao biệt danh “Phái đồ cổ”.
- Sao mày không nhân cơ hội đang lên giá, bắt lấy một bóng hồng an ủi tâm hồn đơn chiếc, nồi nào vung nấy, kén chọn mà chi, chỉ cần nàng yêu ta thành thật.
- Khổ nỗi, cô nào có tí nhan sắc thì chê tao, còn lại toàn ma chê quỷ hờn. Tao hỏi mày, thân tao đã thế này, chỉ khá hơn Quasimodo(3) tí ti, nhờ mắt không chột và lưng không gù. Đời tao quá đỗi ê chề, đụng vô một Thị Nở về chiều , rồi con tao sẽ ra sao, thành quỷ vương à? Khổ thân nó, nên ta chạy.
- Nhất trí với mày, lo xa thế là đúng, rất nhân đạo. Tiếc là tao không chiêm ngưỡng mày được, nhưng giọng nói mầy âm vang lắm, cứng tỏ nội lực thâm hậu, có phúc lộc cuối đời. Người ta hay nói “nhất thanh nhì tướng”, tin tao đi, đời mày còn lên cao đấy.
- Mày làm tướng số hồi nào, đừng cho tao lên máy bay giấy. Tao đây, mười năm trôi nổi qua ba, bốn cái đại học, đổi cả năm, sáu ngành học rồi, vẫn chưa tốt nghiệp, lên với xuống nỗi gì.
- Thằng sáng hay nói quàng, thằng mù nói mới linh, xứ tao có câu cách ngôn đó. Nếu mày không kỳ thị con gái Âu châu, tao giới thiệu bà chị tao cho mày, chưa đến ba mười đâu nhé, chân dài, eo thon, chưa bén hơi đàn ông bao giờ. Mày biết con gái xứ tao, đẹp nhất Đông Âu đấy.
- Tao nghe tiếng con gái Tiệp là đẹp nhất. Chị mày đang ở đâu mà mai mối cho tao?
- Đang ở trại tị nạn, chớ thanh lọc, nên đang lo sốt vó. Mày đồng ý, tao nhắn bà ấy tới thăm tao. Để mày coi mặt. Tao đi chỗ khác chỗ khác, mày với bà ấy cứ vô tư làm tình với nhau, xem có hợp rơ, thì tiến tới luôn, O.K?
- Mày nói thật hay đùa, bà ấy chịu làm thử à?
- Tao nói nghiêm chỉnh. Với dân châu Âu, sẽ là vấn đề giải quyết sinh lý, giống như bánh mì giải quyết bao tử, đừng nên quan trọng hóa hau bi thảm hóa. Tao mù nhưng khi cần sẽ, tao có chỗ chơi được hết, nếu muốn ngày mai tao dẫn mày đi, da vàn da đen có đủ, chính vì thiếu sex nên mày mới hâm nặng đấy!
“Phái đồ cổ“ trầm tư. Gương mặt sáng láng của Mario vẫn tỉnh bơ. Rõ ra thằng này biết mùi đời quá nhiều, được “thông hơi” đều đặn nên trông phơi phới quá. Có lẽ nên học theo nó bài học vỡ lòng chăng? Mẹ kiếp, chị nó mà đến đây, có nằm sẵn ra mình cũng chẳng biết ra vô, lên xuống thế nào. Số phận mình tệ thật, gần nửa đời người vẫn chua từng đụng em nào, còn thua thằng mù.
Vừa nể phục vừa thương cảm, hắn cầm tay Mario về tận giường. Đêm đó hắn thở dài, thao thức mãi!
(1) Sakko: Áo vest dành cho nam giới – NBT.
(2) Liebe macht blind (Tiếng Đức): Tình yêu làm cho mù quáng.
(3) Quasimodo: Nhân vật thằng Gù trong tác phẩm “Nhà thờ Đức Bà Paris” của V.hugo.

5.
Top secret – tuyệt mật: Chưa từng đụng em nào nhưng “Phái đồ cổ” làm cha rồi! Cha hờ!
Chuyện này chỉ mình hắn biêt, hé ra dám bị xét nghiệm mẫu DNA rồi v tù như chơi. Thời gian đảng CDU nắm quyền ở Đức, quyết liệt ngăn chặn làn sóng dân Đông Âu và Á châu đi tìm vùng kinh tế mới. Những tấm thẻ vàng trục xuấtlafm khủng hoảng tinh thần dân tị nạn đang cố tìm kẻ hở luật pháp đẻ bám víu thiên đường tạm bợ này.
Chiều thu lanh lạnh, “Phái đồ cổ” đang thiền định, lơ mơ sắp nhập cõi Niết bàn thì có nàng đồng hương bồng đứa con trai kháu khỉnh hơn một tuổi tìm đến tận U Tình Cốc. Áo vày mỏng, thân hình nảy nở của gái một con rất mời gọi, nàng sà ngay bên cạnh hắn, thút thít khóc:
- Anh ra cứu em với con em với, tụi em cầm giấy Abchiedbung(1) rồi.
Hắn sửng sốt:
- Tôi có là Thủ tướng nước Đức đâu mà cứu được. TTôi chả dại làm chồng giả cứu cô, đời này làm ơn mắc oán là thường, dám cô lúc ông xã cô trở mặt vu khống tôi “thử hàng” để tống tiền tôi lắm!
- Anh không cần làm chồng em, mà làm cha đứa con em. Hồi sinh nó, có người chỉ mánh cho em khai tên cha nó là vô danh, nên nay rất thuận tiện để anh nhận làm cha nó. “Thẳng chả”, cha thật của con em, cũng đồng ý.
- Là sao, cho làm con nuôi tôi hở? Này, tôi còn đang học, đói triền miên, tiền đâu chu cấp cho nó mà làm cha nuôi?
- Không phải cha nuôi, “cha hờ” trên giấy tờ thôi, anh không cần nuôi. Tất cả giấy tờ đây, em có kuật sư lo cho an toàn đúng điều luật, ah ký nhận là cha đẻ đứa bé. Vì anh có quốc tịch Đức nên đứa bé tuy là con rơi nhưng được ở lại đây, theo đó em nó cũng được ở lại nước Đức nuôi con. Kẽ hở này mới phát hiện nên thiên hạ đua nhau làm cha hờ ầm ầm
“Phái đồ cổ” ngẩn người, đan tị nạn thông minh thật, giỏi luồn lách, mặc cho nhà nước Đức họp lên họp xuống, ra đủ thứ điều luật Abchiedbung, thiện hạ vẫn bám trụ ở lại tỉnh bơ. Còn đang trầm ngâm thì “thằng chả” xuất hiện, mặt rất từ bi, lịch sự đưa hắn cái phong bì khá dầy.
- Giá thị trường hiện nay cho nghề “cha hờ” là năm ngàn Euro. Xin anh rủ lòng thương tụi em, ơn anh, em đội trên đầu suốt đời. Bị đưa về bây giờ là bi đát lắm, tiền nợ chuyến đi qua đay còn chưa trả hết. Hộ khẩu bên nhà bị xóa sổ rồi, trở về với hai bàn tay trắng làm lại từ đầu, đời tụi em chắc còn thê thảm hơn lúc chưa bỏ xứ ra đi.
- Nhưng tôi ngán lắm, rủi họ kiểm tra, bắt làm xét nghiệm máu của tôi với thằng bé thì đổ nợ, tôi bị phạt tiền, có khi còn bị thu hồi quốc tịch Đức nữa đấy.
- Ông anh yên tâm, luật sư của em nói cắc hơn bắp, không có chuyện đó, trên Berlin thiếu gì ông Đức chịu làm cha hờ, cha tóc vàng mà con vẫn vô tư tóc đen, chả có chuyện thử máu thử phân gi cả. Người Đức thông minh thế mà ngây thơ, dễ tin anh ạ!
- Thế còn chú, mẹ con nó ở lại, chú phải về nước sao?
- - Không nên chậm tiêu thế, ông anh. Em sẽ lặn kỹ, sống chui ở nơi khác một hời gian, chờ tình thế êm êm, mẹ con nó được giấy cư trú vĩnh viễn ở nước Đức rồi, tụi em sẽ làm giấy hôn thú vời nhau, thế là em được ở lại luônm. Ông anh ra tay một phát, mà cứu được ba mạng người đấy.
“Phái đồ cổ” nhìn gương mặt chờ đợi van lơn của hai vợ chồng, ray rứt lương tâm. Cô vợ cứ vuốt ve hai bàn tay hắn, làn da mát mịn . Hắn chợt nhớ cái dáng thon thả, mái tóc hơi xoăn buông lơi trên bợ vai cô gài khi bước ra khỏi thang máy. Thở dài… Em như một nụ hông. Cầu mong chẳng lạnh lùng. Em như giọt rượu nồng. Dìu ta vào cuộc mộng. Sẽ ru ta nghìn nhớ một ngày thoáng mây đưa. Chuyện tình đã như mơ (2)…
Hắn sẽ đưa nàng đi thăm tất cả viện bảo tàng nổi tiếng châu Âu, như nang mong muốn. Có tiền, hắn sẽ đưa nàng du lịch Paris, thăm bảo tàng viện Louvre, chiêm ngưỡng nụ cười kỳ bí của người đẹp Mona Lisa, thăm cung điện Versaille, đi tàu đêm trên sông Seine. Paris – thành phố của tình yêu. Anh và em tay trong tay, bên nhau. Hắn lim dim bay bổng trong mơ, gật gù.
Hai vợ chồng chỉ chờ có thế, ấn vào tay “Phái đò cổ” cây viết, hắn ký tên trên tờ giây chứng nhận “cha hờ”, tưởng như đang ký vào giấy hôn thú của hắn với nàng. “Thẳng chả” mừng húm, hào phóng nhét thêm ba ngàn Euro, nói “Đây là phần em biếu thêm ông anh để tậu cái xe chở nàng đi chơi cho oánh”.
Hắn sắp lên đời thật. Thằng Mario nói chí lý!
(1) Abchiedbung (Tiếng Đức): Trục xuất.
(2) Nhạc Ngô Thụy Miên: Tình khúc buồn


6.
Đợi đến gần chín giờ tối, câu lạc bộ bắt đầu người, “Phái đồ cổ” đóng bộ đi vào tìm Như. Cô chưa đến.
Hẹn với người đẹp phải chờ đợi là sự thường, hắn không nôn nóng, tìm cái bàn gần cửa sổ ở giữa phòng, mọi người đều nhìn rõ được, chiếm thêm cái ghế, giữ chỗ. Trong lòng hơi băn khoăn, không biết người mơ xuất hiện ra sao đêm nay, một mình hay hai cô bạn đi kèm như thường lệ, lỡ thời cơ mất. Ra vẻ không chú ý, nhưng hắn biết đám sinh viên nam hất hàm, ra dấu nhau về phía hắn, ánh mắt đầy dấu hỏi.
Hơn chín giờ rưỡi, hắn bắt đầu đau khổ, chắc cô nàng không đến, chỉ là trò đùa cợt. hắn đagn dự tính rút lui, thì Như – áo pull đen ngắn tay ôm sát eo thon, để lộ đôi cánh ta và cổ trắng ngà, váy đen mỏng lóng lánh – khoan thai đi vào, không chỉ một mình. “Đồ kỳ đà cản mũi”, hắn phóng tia mắt giận dữ về phía hai cô bạn đi sau Như. Dù sao, gần hai mươi năm tồn tại ở nước Đức, hắn cũng thuộc bài học gallant, ra mặt hớn hở, đứng dậy chào đón bộ ba:
- Hello, chào Như, chào hai cô, vui vẻ chứ.
- Vui, không nhiều lắm. Hôm nay trông anh khác lạ quá.
Trân nã phát pháo đầu tiên. Hắn chột dạ, nhưng bình tĩnh thủ thế.
- Lạ là sao, tôi vẫn là tôi của mọi ngày.
Thương nã tiếp phát thứ hai:
- Trông anh sáng chói hẳn lên, câu lạc bộ nên tắt bớt đèn.
Hắn lặng im không nhịn nhục, 1-0. Được thôi, chờ đó hai em, mới vô hiệp đầu, anh chưa đi banh, chưa tấn công mà. Như lên tiếng ngăn chặn tình hình căng thẳng:
- Tụi mày đi gặp bạn đi, tao có chuyện riêng muốn nói với anh Phái, một tiếng sau, tụi mình gặp lại.
Chỉ “anh Phái” thôi, không Phái đồ cổ, đồ mốc nào hết. Hắn nhìn Như biết ơn, “Từ nay em là nữ hoàng của lòng anh”. Như mỉm cười, duyên dáng ngồi xuống ghế hắn vừa kéo ra cho nàng. Ai đó vừa huýt sáo, tiếng vỗ tay đôm đốp, tiếng xì xào xung quanh nổi lên, cả Như và hắn vờ đi như không nghe, không biết, không thấy. Lát sau thiên hạ để yên hai người, chúi đầu vào màn hình tivi đang có trận bóng đá hào hứng.
- Như uống nước, ăn bánh gì không, để anh gọi nhé!
- Thôi, mình nói chuyện chút xíu ấy mà, đừng có bánh với nước gì.
Mình tệ quá, không nghĩ ra món quà nhỏ, hay chí ít cũng mấy cánh hồng tặng nàng. Hắn không dám để hai tay lên bàn, Như sẽ biết hắn đang run. Tim đập thình thịch, máu nóng dồn lên, khiến mặt hắn hồng lên, sáng ngời niềm hạnh phúc. Như ngạc nhiên đăm đăm nhìn gương mạt đổi mới của “Phái đồ cổ”.
Lạ thật, hằng ngày anh ta xấu xí đến tội, mặt luôn cau có, lầm lũi đi về, không hỏi ai, không nhìn thẳng mặt ai. Hôm nay khác hẳn, đôi mắt lánh đen như viên ngọc trai đen. Những đường nét thô kệch, bất cân xứng trên gương mặt hắn, trở nên hài hòa kỳ lạ. Một cái đẹp ví ẩn như nhân vật “Người điên” trong tranh Picasso.
Đặc biệt là đôi mắt, vừa ray rứt vừa tỏa sức đam mê mãnh liệt. Ánh mắt đen bóng, sâu thẳm, ẩn chứa nỗi thống khổ của một kiếp người. Nỗi cô đơn cùng cực, cuộc chiện đấu nội tâm dai dẳng giữa sự đầy ải cuộc số phận thập hèn, của mặc cảm tự ti bủa vây, với tham vọng vươn lên cao ngất, bên những ước mơ thầm kín, nóng bỏng.
Như quá đỗi hài lòng với người mẫu vừa phát hiện. Chỉ cần vẽ cái đàu, khuôn mặt với đôi mắt đó thôi, lột tả tận cùng những tiềm ẩn trong đáy mắt đó, mình sẽ thành công.
Cô rùng mình, say sưa với hạnh phúc vừa “ngộ” được cái đẹp nghệ thuật của Picasso.
- Thế này nhé, Như muốn anh làm người mẫu cho Như vẽ chân dung được không?
Phái đồ cổ há hốc miệng, kinh ngạc. Chúa ơi, cô nàng định giết mình hay sao.
- Tôi… tôi tồi tệ thế này… xin Như đừng chế giễu, khổ tôi.
Như nghiêm giọng:
- Anh đừng có nghĩ sai lầm, tầm bậy. Như sự tính vẽ anh thật đấy. Thật sự Như muốn học hội họa, trong dòng họ Như, cứ mỗi thế hẹ lại nảy sinh một họa sĩ tài năng. Như có khiếu vẽ từ bé, nhưng ba mẹ muốn Như vào học kiến trúc. Dù vậy Như vẫn yêu hội họa, hay vẽ vời lắm. Hôm nào Như cho anh xem một số tranh sáng tác của Như nhé!
Hắn trố mắt quan sát Như. Hay cô nàng cũng điên điên như mình?! Hóa ra trên đời này đâu phải chỉ có mình là điên. Dường như trong tất cả con người, dưới cái vỏ bề ngoài điềm tĩnh, tự tin, cao ngạo, bên trong đều có chút gì điên điên, khao khát, những ham muốn dục tính bị đè nén, những tham vọng bị chôn sống; chẳng qua họ khéo đóng kịch, che đậy bản chất thôi. Hắn cố nén xúc động đang bùng phát, nếu không hai cái tai của hắn phát khùng theo, tự dưng nhưc nhích lên xuống hay phe phẩy làm cô nàng sợ chết điếng.
- Đồng ý nhé, tuần sau anh đến phòng tụi Như, lầu chín, số hai bốn. Như sex telefon cho anh biết lúc nào hai nhỏ kí đi giảng đường, Như ở nhà một mình, thì mới vẽ được.
Thấy hắn vẫn lặng im, Như ngập ngừng nói:
- À… làm người mẫu cũng là một job. Như sẽ trả thù lao theo giờ, theo ý anh muốn, thế có được không?
Hắn xua tay phản đối tức khắc:
- Không. Không cấn thù lao, Như muốn vẽ thật hay vẽ chơi, anh tình nguyện làm người mẫu miễn phí cho Như, nhưng… vẽ có lâu không?
- Tùy sức khỏe anh, mỗi lần ngồi hai giờ hay một giờ cũng được.
- Anh cũng bận học, mỗi lần ngồi một tiếng thôi, Như cứ vẽ cho đến khi nào xng thì thôi.
Lòng lâng lâng, hắn tự khen mình nhanh trí, được ngồi bên nàng suốt ngày, suốt đời còn được, sá chi vài giờ. Điều kiện một tiếng là để hắn câu giờ. Hắn cần tranh thủ nhiều thời gian để vun đắp cho ước mơ, cho mầm mống tình yêu đang nhú lên trong tim mình, và tim nàng – tuy cái này còn hơi mơ hồ.
Ân sủng Thượng Đế đến quá bất ngờ, hắn không nguyền rủa số phận nữa. Từ nay tạm ngưng ngồi thiền, xoa sổ biệt danh Thiền sư Kiến cắn! Hắn không muốn dối mình dối Phật, như thiên hạ kéo nhau đi chùa, thi nhau ngồi thiền mà tâm chạy theo đủ thứ vọng tưởng. Miệng tụng kinh sắm hối làu làu, mà tâm không thoát vòng tham sân si, lòng vẫn tính toán thiệt hơn, xảo quyệt. Thiền định mà khuôn mặt nàng cứ chơi voi trước mắt thì đến bao giừ mới đến bờ giác ngộ, nhưng hắn cứ tự hứa sẽ mang hoa lên chùa tạ ơn lễ Phật.
7.
“Phái đồ cổ” lúng túng, ấp úng đến mươi phút mới phát ra câu hỏi dày vò hắn cả tuần:
- Như tính vẽ người mẫu nude hay có quần áo?
Bộ dạng đau khổ của hắn làm Như phí cười. Hắn phải đấu tranh tư tưởng qua bao đên mất ngủ với quyết định: đến hay không đến. Không đến thì cơ hội gần người đẹp vĩnh viễn biến mất. Giá mà có thân hình tuyệt mỹ như tương thần Hy Lạp, hắn đâu ngán, khốn nỗi chưa bao giờ hắn dám cởi bỏ quần áo được, thà “giết tôi đi còn hơn”.
- Như chỉ vẽ phân nửa trên thôi, chính xác là chỉ cái đầu thôi, anh đừng lo lắng quá.
Như mỉm cười (Nụ cười như ngụ ý: còn phân nửa dưới xin để lại cho người!). Hắn thở ra nhẹ nhõm, muốn quỳ xuống hôn tay Như vì vừa được tha tội chết.
Như đi tới đi lui hơn nữa giờ sửa dáng ngồi cho hắn. Cô bé ngu ngơ thật. Có gì khó, đầu hơi cúi xuống, dáng trầm tư, ánh mắt hướng vào cái mốc nào đó ra vẻ suy nghĩ xa xăm!
Chú gấu Panda nhồi bông đặt trên bệ cửa sổ được chọn làm mốc suy tư! Hắn suýt phì cười, sợ Như giận, phải làm nghiêm. Hắn vờ tối dạ, làm sai ý nàng liên tục, để bàn tay mềm mại phải đụng chạm vao tay, vào lưng, vào khuôn mặt hắn, sửa chữa. Đàn ông tay nào mà chẳng láu cá, kể cả Chí Phèo! Khi Như cúi xuống vuốt tóc hắn, mùi hương Lavender từ ngực nàng thoảng ra nồng ấm, quyến rũ, hắn thấy nghẹn thở, sắp chết đến nơi. Như vô tư dặn dò:
- Tóc dài rất phù hợp với anh, tạo nên chiều sâu nét mặt, anh đừng cắt tóc ngắn hay chải cao nhé.
- Như muốn anh bới tóc hay cạo trọc cũng được, xin sẵn sàng làm hết.
Hắn bắt chuyện để nghe Như nói, giọng nàng thanh nhẹ, lôi cuốn.
- Anh đến đây có làm phiền hai cô Thương, Trân không? Có khi tại anh mà hai cô ấy giận lây qua Như không?
- Sao anh lại quan tâm chuyện đó, đâu có gì quan trọng.
- Không biêt anh làm gì mà hai cô có vẻ ghét anh quá thế?
Hỏi xong, hắn chợt nhớ, hình như ít ai có cảm tình với mình.
- Anh đừng bận tâm. Đúng là tụi nó không ưa anh. Nhưng cái gì Nhu thích là làm, miễn không đụng chạm quyền lợi người khác. Nếu tụi nó không chấp nhận thi Như đi chỗ khác, Nhu nói thẳng nhu vậy. Không bao giờ vì muốn lấy lòng người khác mà Như đánh mất con ngươi mình.
Hắn ngồi yên lặng, ngắm thân hình mảnh dẻ nghiêng bên giá vẽ. Bề ngoài dịu dàng mà cũng bướng bỉnh gớm. Tóc Như cuốn lên cao, cài bằng trâm cài đơn giản, những sợi tóc xoăn rơi trên trán, gò má và cái gáy cao, trắng ngà. Như có nét Tây phương nhiều hơn Á đông. Mặc bộ quần áo trong nhà, trông cô trẻ con, gầy hơn. Đúng vẻ trẻ con nhà phong lưu nghệ sĩ, dáng Như lúc đứng, lúc ngồi, bao giờ cũng duyên dáng mà uy nghi, khiến hắn vừa yêu vừa phục.
Hắncay đắngtuir thân khi khám phá ra tính cách phản diện quá rõ giữa hắn với nàng, trái tim thắt lại đau đớn. nàng như thiền thần một hôm rong chơi lạc đến cõi trần. Còn hắn , hình thù kì dị, tính nết càn rỡ, khác gì quái vật chui lên từ địa ngục? Tại ssao, tại sao đày ải tôi thé này? Hắn muốn gào lên hỏi trời.
Từ tuổi thơ hắn căm thù những chuyện thần thoại, chưa từng thấy phép màu của ông thánh bà tiên nào chữa lành dị tật của hắn. Giờ đây, hắn ước mơ hóa thân vào cổ tích “Giai nhân và quái vật” nhận chịu hình phạt đày đọa của con quái vật, chiu hình phạt đày đọa của con quái vật, chờ đợi Người đẹp họa sĩ gõ cái cọ thần tiên biến hình hài cấu xí của hắn thành tuyệt cời cân đối như tượng thần La Mã. Hắn sẽ chững chạc dìu nàng bay bổng qua các điệu Vále hay Tàgo. Với bọ áo smoking đen hắn sẽ nửng cao đàu liêu hãnh để nàng tựa bên tay cùng bước trên thảm đỏ, di vào những hội lễ long trọng sáng chói ánh đèn, trước hàng ngàn ánh mắt ganh tị và thèm khát của thiên hạ. “Buổi lễ càng thêm phần hào hứng khi có sự xuất hiện của Sir Lê Văn Quý Phái và phu nhân, nữ họa sĩ trẻ, danh tiếng lẫy lừng khắp Âu châu…” Những hàn title trịnh trọng sẽ bay trên trang đầu của tất cả tờ báo nổi tiếng trên thế giới. Và nàng, dựa bọ ngực mềm mại vào thân hình hắn, vòng đôi cánh tay trần trắng ngà qua cổ hắn, ngửng đầu chờ đợi hắn cúi xuống, đắm đuối hôn lên môi hắn, cái hôn dịu ngọt thần tiên…
Hắn đâu ngờ khi hắn đắm đuối trong cơn mê tưởng, trái tim bị giày xéo giữa khát vọng vươn cao và mặc cảm thấp hèn, thì khuôn mặt hắn càng khắc khoải, càng có thần. Chộp được khoảnh khắc xuất thần đó, Như say mê khắc họa những đường nét sắc sảo, mạnh bạo, sử dụng những gam màu tối sẫm, xanh, đen, tím. Chưa từng có người mẫu, cảnh vật nào đem đến cho cô phút giây say đắm màu sắc cao độ đến thế.
“Phái đồ cổ” chẳng cần biêt Như nguêchj ngoạc cái gì trên khung vải. cô vẽ hắn vẽ thú vật, khng màng. Chỉ cần những giờ phút ngắn ngủi bên Như đủ cho hắn cảm thấy đuxjc hồi sinh, để nuoi sóng giấc mơ thâm kín, kéo dài thêm kiếp người.
8.
Mario đi vắng hai ngày không thông báo.
“Phái đồ cổ” đơn độc, lồng lộn đi lại trong phòng như con hổ bị biệt giam nơi hầm tối, không có ai trút cạn nỗi sầu. Hơn ba tuần không gặp được Như, hắn nhu ngồi trên đống lửa, không biết thiên thần biến đi đâu.
- Nó bị cảm lạnh – Nó đang bận – Nó phải ôn bài thi.
Thương, Trân trả lời nhát gừng qua điện thoại, hắn muốn nỏi điên. Không vì tình cảm với Như, hắn dám sỉ vả cho hai cô vài câu. Mấy gói quà gửi gắm không biết có đến tay cô? Như luôn căn dặn: “Anh chỉ đến khi nào Như telefon cho biết trước”. Cô rất tự hào với tác phẩm vừa hoàn thành, được cả ban giá sư hội họa khen ngợi “rất có hồn, có thần”.
- Bức tranh kể như xong, chỉ cần trau chuốt phần ánh sáng. Chưa có bức tranh nào làm Như hài lòng như cái này. Như cám ơn anh nhiều đấy. Trước khi gửi đi Như sẽ cho anh xem qua.
Chọn thêm bốn bức tranh khác, cô hối hả đóng khung, chuẩn bị gửi tranh tham gia cuộc Triển lãm nghệ thuật của các họa sĩ trẻ ở Berlin. Chưa ba giờ hắn để mắt vào tác phẩm nào của Như. Với hắn, chính cô họa sĩ mơi là tác phẩm vô giá, mọi thứ khác đều là cỏ rác. Ánh mắt Như nhìn hắn dịu dàng, ấm áp hơn xưa. Cô chịu khó pha café, làm bánh, nấu chè trước khi hắn tới, đôi khi dành sẵn gòi bánh xèo, bánh cuốn để hắn mang về. Hai tháng làm người mẫu, hắn chẳng cần quan tâm mình ra thế nào trên khung vải, đầu óc chỉ quanh quẩn với ý nghĩ, làm sao mời Như cùng đi Paris. Thu hết can đảm, hắn dò dẫm:
- Như đã đi thăm bảo tàng Lourve ở Paris chưa, đã ngắm tranh Mona Lisa chưa?
- Như hụt đi mấy lần rồi, thế nào cũng phải đi tham quan Lourve một lần cho biết.
- Có gì khó đâu, anh qua chơi Paris nhiều lần, quen biết đường phố, sẽ làm tour guide đưa Như đi chơi, được không?
- Để xem sao, Như phải thu xếp kỳ nghỉ hè, còn đám bạn nữa.
Nỗi buồn, thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Như chợt nhận ra, hối hận tìm lời an ủi:
- Đi Paris cũng được, tìm được cảnh hay Như sẽ vẽ thêm vài bức nữa.
Hy vọng chưa tan. ở Paris, khung cảnh trữ tình, hắn sẽ có dũng khí bày tỏ Như câu nói xưa như trái đất. Hắn mó vào internet tìm vé máy bay, tìm hotel, phải bay qua Paris buổi tối mới tình. Tháp Eiffel ban đêm mỗi giờ lại bừng sáng, rực rỡ ánh đèn đủ màu, long lanh như những vì sao trên nên trời nhung đen. Trong khoảnh khắc Paris đang tỏa sáng, hắn sẽ cầm tay Như, đeo vào ngón tay áp út thanh mảnh cái nhẫn kim cương giấu sẵn trong túi áo.
9.
- Hallo, có ai ở nhà không? Mario, Mario!
Tiếng gọi dồn dập tan nhẫn cắt đứt giấc mơ. Hắn sực tỉnh ra mở cửa. Một người đàn bà Âu châu lạ mặt, tóc nâu đỏ váy ngắn, giầy ống cao, chăm chăm ngó mặt hắn.
- Mario có nhà không? Ông là bạn nó?
- Nó đi vắng hai hôm rồi, bà là ai?
- Tôi là… chị nó.
Ra đây là bà chị của Mario, chả thấy giồng nó điểm nào, chắc “chị hờ”. Người đàn bà đẫy đà, trang điểm đậm, không che được nếp nhăn đuôi mắt, hơi tan phai, lúc còn trẻ chắc đẹp lắm. Bà ta thản nhiên lấy thuốc lá ra hút, ngôi vắt chân trên giường Mario, cái váy ngắn vì thế bị kéo cao hơn, bày ra gần hết cặp đùi trắng.
- Tôi chờ ở đây cho đến khi Mario về.
- Đâu ai biết ba giờ nó về.
- Nó phải về gặp tôi. Này ăn cái gì đi, tôi đang đói, phải đi từ xa đến đay.
Bà ta lôi trong túi ra hai hộp bánh Pizza, chai rượu Sekt Dry. Hắn cũng đang đói, mấy ngày nay cuồng lên vì không gặp Như, chả thiết ăn uống. Hắn định lấy dĩa, dao ra nhưng bà ta tự tay bẻ bánh cầm ăn. Tính vốn lười, hắn làm theo, khỏi phải dọn rửa lôi thôi.
- Ly đâu, phải uống tí cho ấm chứ.
Hai người lạ mặt cụng ly nhau, rồi cứ yên lặng nhìn tỉnh tuồng mà nhai, nuôt, uống. Khi lưng lửng no, chai rượu vơi hơn phân nửa, bà ta hấ hàm, hỏi:
- Ông tên gì? Tôi tên Eva.
Hắn phì cười:
- Vậy tôi là Adam. Bạn cố tri của Mario.
- Thế đây là vườn Eden à?
- Cũng dám lắm, Eden hay trần gian hay địa ngục còn tùy ở người.
- Có gì chứng minh ông là Adam? Mario nói ông là tên “gay”, bị hoạn hay bị liệt dương sao đó?
Hắn đỏ mặt vì bị xúc phạm, cơn giận bùng lên bất ngờ:
- Nó dám nói láo như vậy, hay bà đặt điều, coi chừng tôi, nên kiểm duyệt lời nói nhé!
- Lại còn giở lối giận dữ ra, cứ nói thật cho rồi chị đây dạy bảo kinh nghiệm cho. Mario kể, chính nó dẫn ông đi nhà thổ, mà ông cóc biết làm gì, cứ ngồi đực mắt ra, chỉ dám coi mấy ả uốn éo, cởi quần áo qua cửa kính, đúng không!
Hắn nghẹn thở, chửi rủa Mario:
- Đồ con bò, ai tra tấn mà nó khai. Lúc đo tôi chưa có hứng, mà có làm hay không thì kệ cha tôi.
- Thế thì chứng minh ông không bị liệt dương nào, dám không?
Bà Eva đứng dậy, cầm chai rượu tu thêm một hơi, sắp tốc vầy lên. Hắn hoảng hồn:
- Này thôi đii, đây không phải là nhà bà hay bãi tắm FKK(1) đâu đấy.
- Sợ hả, đồ ngu, để chị kiểm tra xem, thằng nhỏ của cưng to hay nhỏ dài hay ngắn nhé!
Eva sấn tới, đẩy hắn ngả xuống giường, ôm chặt hắn. Bà ta cao lớn có sức khỏe không ngờ. Hắn đứng chưa tới vai bà ta, lại gầy hơn. Hắn cố đẩy Eva ra, lùi vào góc giường, đưa chân tống cho bà ta một đạp. Bị đau, Eva bợp tai hắn hai cái liền. Cơn xúc động và tưc giận bùng ra, hai tai hắn nhức nhích lên xuống liên tục. Eva phát hiện, sững người trong giây lát, phá ra cười
- Ê, hai cai tai mày sao thế, trông nó thú vị lắm.
Vừa xấu hổ vừa đau khổ, hắn đưa hay tay lên nắm vành tai lại. Eva càng cười dữ, kéo hắn tuột xuống khỏi giường, lăn xuống sàn nhà, trườn lên ngồi trên bụng hắn. Hắn vừa quẫy, vừa đạp, cái thân hình bên trên thật nặng, bà ta nắm đầu hắn đạp xuống nền nhà.
- Để xem mày có đáng là Adam không? Nằm im, đừng có dẫy, để tao làm cho.
Hai đùi kẹp chặt thân người hắn bên dưới, Eva cởi luôn áo váy ra, bộ ngực to lớn đung đưa trước mặt hắn. Hắn kinh ngạc chưa từng thấy trái núi nào sát mặt, vĩ đại như vậy. Eva cúi xuống cắn nhẹ lên vành tau hắn, vuốt ve hai bên vai, rồi ngực hắn. bàn tay Eva làn cuống bên dưới xoa nắn… Hắn thấy dễ chịu, không chống cự nữa, để mặc Eva cở quần áo hắn. Eva kéo hai tau hắn xoa nắn vú mình, bộ ngực Eva rắn dần, hai đầu vú căng nhú lên. Eva từ từ nảy lên nảy xuống, ban đầu chận rồi nhanh dần. Cảm giác rạo rực chảy dần vào người, hắn bấu lấy lưng Eva ôm siết, uốn người theo nhịp nảy của Eva. Hai người quấn vào nhau, lăn lông lóc trên sàn, thở hổn hển như đang chạy jogging(2). Eva có lúc ngửa đầu ra sau, lắc mớ tóc xoăn dài, rên lên sảng khoái, có lúc ngã người xuống ép sát hai vú vào mặt hắn, nắm tóc hắn giật nhẹ, vắn vào tai hắn, rít lên khe khẽ.
Eva vớ chai rượu tu một hơi, dốc chút rượu còn sót trong đáy chai chảy xuống mặt hắn, cười lớn:
- Này, cùng uống chứ, cưng ơi! Lần đầu cưng biết mùi đời phải không? Sướng chưa cưng.
Eva với tay lấy gì từ túi xách rơi bên cạnh hai người, có ánh đèn léo lên.
- Giờ thì tao nói cho mày biết, Mario nói tao tới đây, tao muốn có đứa con với mày, mày sẽ làm cha nớ chỉ trên giấy tờ để tao ở lại nước Đức, đồng ý không?
Hắn mở bừng mắt, chưa hiểu hết điều vừa nghe:
- Cái gì, tụi mày bày trò gì đấy?
- Có gì đâu, mày được chơi cho biết mùi đời, không mất tiền, đổi lại một chứ ký thôi. Tao phải mất một ngàn Euro trả tiền môi giới cho thằng Mario đấy.
- Không được đâu, đồ quỷ quái.
Hắn muốn vùng dậy. Eva nắm chặt mớ tóc hắn, ấn đầu xuống sàn, hai đùi vẫn kẹp cứng người hắn , hai tay chận cổ hắn.
- Nói thật, tao thấy khoái mày, khi nào cần sex tụi mình cứ gặp nhau giải quyết, mày có chỗ an toàn, hai bên cùng có lợi.
- Bỏ tay ra, nghẹt thở, mày tính giết ta đấy à?
Hắn cố sức vùng vẫy. Bước chân ai gõ nhịp ngàoi hàng lang, tiến dần đến cửa phòng, tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Hắn cố đẩy người đàn bà ra:
- Có ai đến kìa, chắc Mario về.
- Kệ xác nó, để tao sướng xong đã, mày phải ký giấy cho tao nghe chưa. Tao thu video rồi. Cái digital camera của thằng Mario chính xác lắm. Không ký, tao đưa mày ra tòa!
- Tụi mày âm mưu hại đời tao, đồ yêu tinh, tránh ra.
Đúng lúc đó cửa phòng vụt mở. Tia sáng lóe lên, Như hiện ra. Chiếc robe dài màu lụa ngà, mái tóc cuốn lại, thả xuống một bên vai, trên tay là bức tranh, trông cô như tượng nữ thần.
Eva quay lưng ra cửa nên không thấy ai, mà bà ta còn biết gì lúc đó. “Phái đồ cổ” rướn người, ngóc đầu lên, nhìn thấy nụ cười đang hé trên môi Như vụt tắt.
Co đứng sững như bị chôn sống, mặt tái ngắt, miệng há hốc, mắt mở to trừng trừng nhìn hai thân người trần truồng đang vật nhau trên sàn như hai con thú. Mặt hắn đang đỏ trở nên tái mét miệng kêu ú ớ không thành tiếng.
Ném bức tranh xuống đất, Như quay người lao ra khỏi phòng, vùng chạy như con hươu bị rượt đuổi qua dẫy hàng lang cài hun hút.
Qua vài giây chết lặng. “Phái đồ cổ” lấy hết sức xô mạnh Eva ra. Người vân trần truồng, hắn tông cửa chậy ra hành lang đuổi theo Như, kêu lê thảm thiết:
- Như! Như ơi… quay lại đi, không phải thế đâu, Như ơi! Như.
Tiếng kêu dài vang dội khắp mấy dãy lầu cao ốc nghe như tiếng thê lương của con sói bị thương
Vài cái đầu ló ra ở cửa phòng, nhìn hắn giây lát, im lặng đóng cửa. Tay sinh viên Việt Nam ở tầng trên, mọt tên ca sĩ nửa mùa , bỗng dưng ré lên khúc hát: Tình ngờ đã trong tay, nhưng tình bỗng trượt dài, người ngỡ đã com here, nhưng người bỗng goodbye…
“Phái đồ cổ” quỳ sụp ở hàng lang, đập đầu xuống sàn gạch binh binh, máu tóe ra trên đầu trên trán, chảy thành dòng xuống mặt, xuống tấm thân trần, ghê rợn. Hắn lăn lộn gào khóc điên dại.
(1)FKK: viết tắt từ chữ Frei Korper Kultur (Free Bòy Culture) bãi tắm không mặc quần áo.
(2)Jogging: Chạy bộ. - NBT

10.
Người đàn bà ở trong phòng thản nhiên khoác cái chăn mỏng lên người, đứng dậy rít một hơi thuốc, mắt lim dim nhả khói theo vòng tròn, đi đến nhặt bức tranh lên ngắm nghía. Một cái đầu người với đôi mắt rừng rực lửa đam mê, tóc bờm xờm xõa xuống bờ vai rộng, mình thú với bốn chân ngắn, khỏe, có móng vuốt.
- Quá đẹp, ấn tượng thật. chả hiểu đây là cái gì, người ra thú vật hay thần linh? Con người quá tầm thường. Chỉ có nửa người nửa thú vật nửa thần linh mới có vẻ khốc liết dữ dội như vậy. Ôi thội kệ, chả liên quan gì tới mình.
Góc trái, bên dưới bức tranh có hàng chữ nhỏ: Tặng anh Phái – The Sphinx.
Từ đó số phận hắn vĩnh viễn gắn với biệt danh Sphinx.
Từ đó nữ họa sĩ vĩnh viễn biến mất.
Đăng nhập để trả lời
0