📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ - MM_Ngoc 🔒

1.121 trả lời, 115.186 lượt xem — Trang 16 / 38
Mù khơi

Mắt môi dành cả cho người
Lòng em dành cả một đời cho ai
Đâu cần chi phải trúc mai
Trăng lên cửa sổ chờ ai trăng tình....?
Em chờ người đến bình minh
Dẫu không gặp được làm thinh vẫn chờ
Dẫu cho người vẫn ơ hờ
Thì chiếc nón trắng họa thơ gửi người
En về tình mãi đơn côi
Người ơi đi mãi mù khơi không về...?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 17:57:58MM_Ngoc>
Xin đừng ôm lá Sầu Đâu

Trầm ngâm khói thuốc loang dần
Mờ che hết cả nợ nần tình em
Anh ngồi đó giữa màn đêm
Lập lòe đóm lửa - cafe đắng lòng
Thơ buồn rót tận thinh không
Người dưng sao bỗng chạnh lòng đa đoan
Em về hồn những hoang mang
Phải chăng là trái sầu đang rũ tình
Một mình ngồi đó lặng thinh
Trời đêm chẳng có bóng hình của ai
Biết rằng chẳng phải trúc mai
Nên em đã chọn chia hai mảnh tình
Xin anh hiểu thấu lòng mình
Đừng đem con tạo xoay tình vào nhau
Bây giờ hai nữa còn đau
Cạn dần điếu thuốc nhạt màu... khói tan
Lá sầu chẳng gói tơ vàng
Chúng mình hai kẻ chẳng mang nợ tình
Thì thôi đừng mãi lặng thinh
Mở lòng ra để xuân tình gieo thơ
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-19 19:51:19MM_Ngoc>
Dấu lặng

Điều muốn nói là một dấu lặng im
Nên em phải đi tìm
Điều gì anh muốn nói
Biết bao lần em tự hỏi
Dấu lặng tình anh cất giữ nơi đâu
Để đêm thâu
Trăng thở dài ngơ ngẩn...cúi đầu
Tạ từ niềm vui
Núp sau mây gió
Em cứ ngỡ mình biết tình anh nơi đó...
Mà tìm hoài chẳng thấy
Dấu lặng ở nơi đâu..?
Anh có bao giờ hỏi tại vì sao
Em đi tìm sự lặng im
Nơi cuộc tình chẳng có
Nơi anh và em đã bao giờ nói rõ
Anh là ai...?
Và em cũng là ai...?
Có gì đâu anh
Điểm giống nhau ở ta
Là cứ lặng im hoài
Khi muốn yêu ai
Đều không hề thố lộ
Nên em tìm anh trong đó
Để nhận ra mình trong dấu lặng im
Và anh cũng chẳng phải tìm xem
Em là ai trong dấu lặng
Em muốn đặt trái tim mình vào khoảng vắng
Mênh mông.... mênh mông
- Thanh Thanh Ngọc -
0

Trích đoạn: MM_Ngoc

Dấu lặng

Điều muốn nói là một dấu lặng im
Nên em phải đi tìm
Điều gì anh muốn nói
Biết bao lần em tự hỏi
Dấu lặng tình anh cất giữ nơi đâu
Để đêm thâu
Trăng thở dài ngơ ngẩn...cúi đầu
Tạ từ niềm vui
Núp sau mây gió
Em cứ ngỡ mình biết tình nơi đó...
Mà tìm hoài chẳng thấy
Dấu lặng ở nơi đâu..?
Anh có bao giờ hỏi tại vì sao
Em đi tìm sự lặng im
Nơi cuộc tình chẳng có
Nơi anh và em đã bao giờ nói rõ
Anh là ai...?
Và em cũng là ai...?
Có gì đâu anh
Điểm giống nhau ở ta
Là cứ lặng im hoài
Khi muốn yêu ai
Đều không hề thố lộ
Nên em tìm anh trong đó
Để nhận ra mình trong dấu lặng im
Và anh cũng chẳng phải tìm xem
Em là ai trong dấu lặng
Em muốn đặt trái tim mình vào khoảng vắng
Mênh mông.... mênh mông


DẤU HỎI
Đời người bao dấu lặng im???
Sao mà cứ cất trong tim mình hoài
Nói ra ai mới hiểu ai
Sao im lặng mãi u hoài mà thôi
Mênh mông ai đã chọn rồi
Tôi về cát bụi trọn đôi với người
Đời người sống được mấy mươi
Lặng im chi mãi nụ cười tàn phai
Dù mình dẫu có là ai
Thì anh vẫn đợi ngày mai tương phùng
Vì ai nỗi nhớ mông lung????
Hẹn em tương ngộ trùng phùng mênh mông???
Yêu người thổ lộ được không???
Mênh mông ta mãi mênh mông với người





Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 07:19:40Viet duong nhan>
Ngày mới

Cửa buồn đóng lại sau lưng
Vầng dương từ sáng tinh sương đã về
Cho đời quên hết não nề
Cho em phút của đê mê tuyệt vời
Ngẩng nhìn trời đất muôn nơi
Tiếng chin ríu rít gọi mời tìm nhau
Này hoa này lá khoe màu
Nụ thơm vừa hé - tình đầu vừa đơm
Biển cười sóng vỗ nhiều hơn
Khúc tình ca của trùng dương ngút ngàn
Hân hoan gío lượn hoang đàng
Đem con diều thả tình tang giữa trời
Nàng xuân trong dạ bồi hồi
Tung tăng xiêm áo xanh ngời ngời xuân
Sáng nay hạ đến tưng bừng
Rợp màu hoa đỏ phượng rơi sân trường
Từng đàn bướm trắng trên đường
Tà bay trong gió - nắng vàng ươm tơ
Kìa mùa thu thả ước mơ
Tóc hong trong nắng - đường thơ lá vàng
Ngẩn ngơ đông đã lại sang
Từ trong gía lạnh tình mang hương nồng
Trái tim rực lửa đêm đông
Sưởi trong tay ấm tìm mong người tình
Qua rồi chốn ấy điêu linh
Xóa tan đi những chuyện tình đớn đau
Tìm nhau như thủa ban đầu
Hoang sơ rừng cấm - trái mơ chín vàng
Suối đông ngủ chi vội vàng
Kìa bông Ngọc nữ dịu dàng thả trôi
Giọt tình đọng lại trên môi
Gối hồng thức giấc lay người ngủ quên
Kìa trông nắng sớm vừa lên
Một ngày mới đó tình đem dâng đời

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-20 12:05:38MM_Ngoc>
Thức dậy

Cốc...cốc...cốc
Ai gõ cửa gọi xuân tình thức dậy
Nụ đầu cành mới hé nở môi xinh
Giọt sương đêm chan chứa những ân tình
Đọng lại trên lộc non ngọt lịm

Cốc...cốc...cốc
Dậy đi nào xin đừng ngủ muộn
Cái kén rỗng đong đưa
Đôi cánh nàng xuân chấp chới giao mùa
Thảng thốt...ngỡ ngàng giữa màu ngọc biếc

Cốc...cốc... cốc
Ồ tiếng thời gian gõ nhịp
Như dục gĩa kết giao trời đất
Những lỗi lầm nào hãy bỏ lại sau lưng
Cầm tay nhau và vũ điệu tưng bừng

Cốc...cốc...cốc
Tim ta đã ưom lại nụ tình xuân mơ ước
Chan chứa yêu thương
Từng giọt mật đong đầy
Phút bồi hồi tình mới đó...men say

Ai gõ cửa lòng ta...?
Thức dậy
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Trái tim vĩnh cửu

Nàng đứng đó dõi nhìn thế kỷ
Mặc gío gào biển thét nắng mưa
Trái tim đá ngàn năm bền vững
Đợi tình về tim chẳng hư hao
* * *
Ai bỏ đi để lòng quặn thắt
Để hồn thơ quay quắt mịt mù
Cánh chim biển chao nghiêng vẫy gọi
Thuyền muôn đời với biển tìm nhau
* * *
Nếu nợ đời tình sẽ qua mau
Tình ai nợ muôn đời không dứt
Hoa sẽ nở trong lòng thơm ngát
Khi tim yêu hoang mạc cúi đầu
* * *
Nàng vẫn đứng tim chẳng phai mầu
Gió se sắt vào hồn - lệ đá
Ngàn năm rồi có gì khác lạ...?
Trái tim nàng vẫn ấm hồn ta
* * *
Nàng đứng với cuộc tình vĩnh cửu
Để muôn đời tình hóa thơ ca


- Thanh Thanh Ngọc -
0
Tình trong đêm

Bôi cho đen màn đêm
Rồi một mình thức trắng
Ngoài đời bao cay đắng
Chất trong lòng mồ côi
Trái tim nhỏ nhoi thôi
Mà biển tình lai láng
Đêm hằng đêm thức trắng
Thơ ru tình à ơi
Đêm đen có bồi hồi
Mà thinh không ngơ ngẩn
Ngôi sao nào sáng nhất
Xin rọi vào lòng tôi
Để một trái tim côi
Trong đêm thành ánh lửa
Không trao ai dù nửa
Xin tặng đời nguyên trinh
Đây tất cả lòng mình
Trải thơ thành lời gió
Chỉ mình ta trong đó
Trắng tình giữa đêm đen
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-12 05:59:13MM_Ngoc>

Ru hời một giấc mơ tiên
Ngủ đi người nhé giữa miền Bồng Lai

Ru Tình

Đêm 30 em ru hời giấc ngủ
Trăng trong lòng em một nửa
Một nửa em làm võng ru anh
Ru bồng bềnh cho gío cứ vờn quanh
Đêm khe khẽ luồn mình vào giấc ngủ
Quên đi nhé một ngày đầy quyến rũ
Chỉ còn tình côi cút một lời thơ
Võng đu đưa chẳng bến đậu dư thừa
Đêm lắng xuống dìu dịu ngoan người nhé
Bao ước muốn ta chỉ dám nói khẽ
Để rạng ngày thức dậy ngỡ chiêm bao
Trăng đêm sau nhớ lại nhé - võng đào
Bình yên lắm lời tình vào mộng mị
Ta tặng người một chút tình vị kỷ
Chỉ đêm về mới yên vị người ơi
Ru cuộc tình chỉ có thế mà thôi

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-11 17:27:42MM_Ngoc>
Chẳng thể đong đầy

Em chẳng là gì
Nên không thể cấm anh
Chỉ có lòng dỗi hờn trong đêm lạnh gía
Chiếc gối nào thay em
Anh ôm tình vào giấc mơ khác lạ
Quên đi rồi bao lời hẹn nồng đêm
Em cứ nghĩ rằng sâu trong giấc ngủ đêm đen
Chỉ có anh và em
Chẳng còn gì hơn nữa
Nhưng tim em chỉ còn có một nửa
Chẳng thể đong đầy lòng anh
Nên tình mãi cứ mong manh...
Mong manh...
Thổn thức
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 21:23:33lonely_wolf>
Nếu

Nếu em bảo anh
Mưa rơi ào ạt không thể nào dừng lại
Nếu em bảo anh
Gió thổi vần vũ ầm ĩ cả bầu trời
Nếu em bảo anh
Tình em như gió không rời
Thì anh hỡi, đừng tin
Em không hề biết nghĩ

Những cơn mưa qua đi
Những cơn gió bay đi
Để lại một bầu trời trong vắt bình yên
Nếu tình anh bay đi
Lòng em cũng một lần lạnh lại, bình yên

Những cơn mưa đi tìm nơi hạn hán
Những cơn gió đi tìm nơi rát bỏng
Để mang lại niềm vui cho mọi nhà
Tình anh bay đi tìm nơi khác để sưởi ấm
Một tấm lòng khao khát yêu thương

Sau những ngày mưa gió
Lòng em trở lại thanh bình
Vui niềm vui bình dị
Buồn nỗi buồn đơn côi
Tôi là kẻ săn đuổi cô đơn
Đi săn đuổi trên đồi cô quạnh.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 06:37:03Viet duong nhan>
Tự Dối Lòng

Lặng lẽ hoài với những giấc mơ
Tự lừa dối với những dòng thơ vừa viết
Em cứ phải im lìm,nắng trong lòng trốn biệt
Mây mưa về trên mỗi bước em qua
Em vẫn tìm quanh góc phố xa
Con mèo mướp vẫn thường phơi nắng
Hoa sữa vẫn thơm miên man...
Nhưng nụ cười cũ không còn..nên rất đắng
Em đã đi rồi những con đường rộng lắm
Bước chân em không kịp để mòn
Ngày nào cũng đi chẳng ngày nào tới đích
Ai tiếc một nụ cười cho góc phố héo hon
Một ngày về bài hát cũ không còn
Con mèo mướp theo người đi mất
Con đường lớn như sông mùa chảy xiết
Em biết chạy về đâu
Có những yêu thương ấp ủ đã nhàu
Ngón tay bẻ vào nhau nuốt vội vàng tiếng nấc
Con đường không chứa nổi nỗi đau để em bật khóc
Lối xưa quen em chẳng thể đi về
Biển đêm ngày vẫn vỗ những đam mê
Em thét lớn tiếng yêu dù đã lỡ
Tiếng con tàu đã xa đổ vào lòng rạn vỡ
Có ga nào đến với em đâu...
:Bài thơ đưa vào TV:
Tôi là kẻ săn đuổi cô đơn
Đi săn đuổi trên đồi cô quạnh.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 07:02:26Viet duong nhan>
Trái Tim Vĩnh Cửu

Nàng đứng đó dõi nhìn thế kỷ
Mặc gío gào biển thét nắng mưa
Trái tim đá ngàn năm bền vững
Đợi tình về tim chẳng hư hao
* * *
Ai bỏ đi để lòng quặn thắt
Để hồn thơ quay quắt mịt mù
Cánh chim biển chao nghiêng vẫy gọi
Thuyền muôn đời với biển tìm nhau
* * *
Nếu nợ đời tình sẽ qua mau
Tình ai nợ muôn đời không dứt
Hoa sẽ nở trong lòng thơm ngát
Khi tim yêu hoang mạc cúi đầu
* * *
Nàng vẫn đứng tim chẳng phai mầu
Gió se sắt vào hồn - lệ đá
Ngàn năm rồi có gì khác lạ...?
Trái tim nàng vẫn ấm hồn ta
* * *
Nàng đứng với cuộc tình vĩnh cửu
Để muôn đời tình hóa thơ ca

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 06:33:13Viet duong nhan>
Hà Tiên


Hà tiên bến tắm của nàng
Áo xiêm trút vội nhẹ nhàng thả rơi
Bốn bề mây núi..trùng khơi
Nô đùa thoả chí hồn lơi lơi hồn
Họa thơ vách núi bồn chồn
Hỏi người lữ khách có mòn bước vui...?
Ai ơi đây đó ngược xuôi
Dừng chân thảng thốt... ngỡ nơi tiên về
Ra đi để lỡ lời thề
Áo nàng đã thả tình về với ai
Bồng lai mây nước non đoài
Ta về ngập giấc mơ hoài duyên tiên

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 06:55:19Viet duong nhan>
Trăng tình

Anh ơi trăng đứng đây này
Lóng la lóng lánh tràn đầy ly em
Đêm trăng anh đến mà xem
Gịot tình phẳng lặng môi mềm trăng tơ
Này xem gió chẳng hững hờ
Này xem sao cũng ngẩn ngơ ghé nhìn
Đêm trăng Quỳnh hé môi xinh
Hoàng Lan thơm ngát nghiêng mình thả thơ
Hẹn hò ai trăng ngẩn ngơ
Hôn lên môi chén rượu lơ mơ tình

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
TÌM EM

Anh đến tìm em lúc sáng nay
Sài gòn rực rỡ giữa ban ngày
Người đi hối hả đông như kiến
Kẻ lại lấn chen tựa cối xay
Bùm bụp khói xe nghe khó thở
Bim bim còi bấm điếc vành tai
Ngẩn ngơ giữa phố người xa lạ
Ai có biết không? giữa lúc này....



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-13 19:27:44MM_Ngoc>
Tại sao..?

Tại sao khi nói chuyện với em
Anh lại rất thích làm em đau
Những câu nói sao mà ác ý
Khi em buồn anh lại cười hể hả
Sao anh lại cho là niềm vui ...?
Tình bạn của chúng mình
Như trang giấy trắng mỏng manh thôi
Sao anh không lựa lời mà nói
Đề khi nào em vui buồn - có thể gọi
Bạn ơi !
Dẫu chúng mình chưa thật sự thân nhau
Đâu nhất thiết phải làm buồn nhau chứ
Sao anh không thể vì em là phái nữ
Mà nói điều nào nhẹ nhàng hơn
Anh à
Vậy là tình bạn chúng ta cũng chỉ đến thế thôi
Ta không thể sẻ chia
Những vui buồn hơn nữa
Mai sau ta có gặp nhau
Trên con đường ngược bước
Thì cũng đừng dừng lại làm chi
Em bước đi và anh cũng bước đi
Ta có chút gì nuối tiếc...?
Hãy để lòng mình nhẹ nhàng hơn anh nhé
Còn biết bao đìều khiến ta phải lo toan
Biết bao vui buồn - bởi ta vẫn đa đoan
Thì việc gì ta cứ phải tranh chấp nhau
Từng lời ăn tiếng nói
Cắng đắng nhau cho buồn vào ngập lối
Anh hãy bước đi - và hãy nhìn quanh
Sẽ thấy thế nào là hanh phúc nha anh
Khi trong lòng nhẹ nhàng như nắng sớm
Và đâu đây quanh ta luôn có được
Những sẽ chia tình bằng hữu thật lòng
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 06:44:00Viet duong nhan>
Nàng Thảo Ly

Em từ đâu tới đất này
Để lòng ta lỡ đổi thay mất rồi
Nhẹ như lá mỏng mồ côi
Chao nghiêng xuống một khoảng đời của ta
Dịu dàng như giọt thu ba
Long lanh khoé lệ Ngân Hà thả rơi
Để ta lòng mãi chơi vơi
Trời đêm thổn thức - tình lơi lơi buồn
Em về trăng cũng về luôn
Lả lơi cánh lá thu buồn heo may
Tình nào như tỉnh như say
Hồn nào đong cạn lưu đầy hư hao
Suối tiên ta mãi ước ao
Ngắm trông trăng ghé thủa nào bên em
Nhìn xem gót nhẹ như tiên
Nàng vung tay múa hoa liền ngát thơm
Dặt dìu vũ điệu thần tiên
Bồng Lai là đó duyên tiên đất này
Ta về tình mãi đong đầy
Hồn ta tưởng đã ngất say mất rồi
Hữu duyên tương ngộ bồi hồi
Sâu trong tâm tưởng muôn đời Thảo Ly

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 07:17:23MM_Ngoc>
Vẫn thế thôi

Biết rằng tình dẫu ồn ào
Nhưng tim tôi vẫn thủa nào đơn côi
Tình muôn đời chỉ thế thôi
Vẫn thơ vẫn thẩn vẫn tôi một mình

Năm ngón ân Tình

Ngón thứ nhất hận tình đầu day dứt
Ngón kế thề trời ai đó chẳng thèm nghe
kế cận bên hai ngón giữa im re
Còn ngón út ngậm bồ hòn khen ngọt

Khép lại

Có nhiều điều em muốn vứt bỏ
Nhưng lòng vừa hé mở - nó lại ùa vô
Chạy quẩn chạy quanh né tránh đuổi xô
Mà không được - đành cửa lòng khép lại

Bên lề

Nhìn bên này bên nọ bên kia
Đâu đâu cũng thấy tình yêu
Chỉ riêng anh là em không thấy
Trái tim đâu còn sót lại...mảnh tình nào cho em

Hào phóng

Điều nhỏ nhoi trong tim ai cũng có
Chỉ riêng anh tim vĩ đại mà thôi
Em chỉ yêu một người - tim vẫn mãi đơn côi
Anh hào phóng hơn em ... nên anh yêu tất cả

Vậy đó

Trái tim em hóa đá hai phần ba
Còn một phần ba em giành cho anh đó
Đừng có hỏi em vì sao có điều lạ...?
Chi vì anh ơi đá hóa quá chậm thôi

Trái tim mồ côi

Em yêu anh nhưng tim vẫn mồ côi
Như sao Hôm ngậm ngùi tới sáng
Trăng buồn bã khi trời là hoang mạc
Em yêu anh trái tim nhỏ mồ côi
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-21 07:07:58Viet duong nhan>
Tâm tánh

Khi yêu chẳng hỏi tại sao
Mặc cho biển cứ ào ào sóng xô
Khi buồn gió thổi nấm mồ
Cỏ lay úa lá cành khô một mình
Khi vui cười nói linh tinh
Mắt môi đọng hết lại hình của hoa
Khi kết bạn rất thật thà
Sẻ chia tất cả - gét lời quẩn quanh
Khi giỡn thì rất tài lanh
Đố ai tìm được âm thanh sắc huyền
Khi làm y hệt cơn ghiền
Ngồi lì như thể dính liền vào keo
Khi hát vui vẻ " Vườn yêu "
Tình tang tang tính nhảy liều thử nha
Khi nghiêm trang A Di Đà
Chắp tay con khấn thưa Ba một điều
Chẳng cao siêu - chỉ bấy nhiêu
Ta yêu hay gét mọi điểu thẳng ngay

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đọc bài thơ trên của MM_Ngoc, HB rất tâm đắc, có vài câu chia sẻ với bạn,

    Nghe qua thật đúng đó mà!
    Đúng tình, đúng ý ai là thi nhân,
    Tình thân thì thật là thân,
    Tình yêu thì thật : ngu đần... quên ta.

    Khi vui: buồn bỏ cho qua,
    Khi làm thì cứ như là quên ăn.
    Khi phải ý tứ phân minh,
    Người thơ có sẳn chữ "trang" trong đầu.
    Khi cần có cái thẳm sâu,
    Khơi lòng trong chốn mịt mù tỏ chân.

    Vui với Ngoc một chút nghen,

    HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
MỚI BIẾT

Người gì tâm tánh khó ghê
Nói mới một tiếng đã về mất tiêu
Trái tim muốn nói bao điều
Gặp chưa kịp nói mất tiêu hồi nào
Ngỡ rằng đang ngủ chiêm bao
Ngắt vai thì có ngủ nào mà mơ
Mến nhau cũng chỉ tình cờ
Ghét nhau không gặp ơ hơ cũng buồn
Đi đâu cũng nhớ nhau luôn
Mà sao cứ phải làm buồn cho nhau
Người gì khó quá đi nào
Mới nói một tiếng ào ào lăng im
Làm chai làm sạn con tim
Khó gì khó quá không tìm nữa đâu
Trái tim trót một lần sầu
Nên lòng cứ nghĩ đâu đâu không à
Thả dòng tâm sự mình ra
Thôi thì cứ vậy mình ta cho rồi

Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 13:25:56MM_Ngoc>
Ngóng trông

Em nhớ anh như sao nhớ bầu trời
Như trăng đêm rằm nhớ sông nhớ suối
Con đường mình vẫn qua nay cỏ tràn bối rối ...
Anh đâu rồi sao chỉ có mình em
Gió phong trần đưa bước khuất người quen
Nên chỉ có tà áo phất phơ buồn ngơ ngẩn
Con Chìa Vôi cũng buồn nên một mình ẩn dật
Sau lùm tre chẳng dám hót sợ em buồn
Anh đi rồi tinh yêu hóa vô thuờng
Thành câu ca dao thành lời ru của gió
Em lạ lẫm đứng bên con đò nhỏ
Qua sông hay là chờ đợi một tình yeu ?
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Đọc bài thơ trên của MM_Ngoc, HB rất tâm đắc, có vài câu chia sẻ với bạn,


Nghe qua thật đúng đó mà!
Đúng tình, đúng ý ai là thi nhân,
Tình thân thì thật là thân,
Tình yêu thì thật : ngu đần... quên ta.

Khi vui: buồn bỏ cho qua,
Khi làm thì cứ như là quên ăn.
Khi phải ý tứ phân minh,
Người thơ có sẳn chữ "trang" trong đầu.
Khi cần có cái thẳm sâu,
Khơi lòng trong chốn mịt mù tỏ chân.

Vui với Ngoc một chút nghen,

HB


Cám ơn bạn HB nha MM_Ngoc rat vui khi ban ghé trang thơ cua minh
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 16:39:31BHD2>
Gió qua đồng trống gió vui
Em chẳng có bạn tim côi - chán phèo


Đồng quê bát ngát lúa non
Bờ đê hóng mát đôi con cò già
Vằng đưa câu hát xa xưa
Vọng lại nỗi nhớ thiết tha tháng ngày

Người đâu như tỉnh như say
Con tim lạnh lẽo lắt lay cơn sầu
Tri âm chẳng thể khiến cầu
Tự nhiên ý hợp tâm đầu người ơi
![:)]
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
0
Đồng quê bát ngát lúa non
Bờ đê hóng mát đôi con cò già
Vằng đưa câu hát xa xưa
Vọng lại nỗi nhớ thiết tha tháng ngày

Người đâu như tỉnh như say
Con tim lạnh lẽo lắt lay cơn sầu
Tri âm chẳng thể khiến cầu
Tự nhiên ý hợp tâm đầu người ơi !


Gió vẫn thổi qua đồng cô quạnh
Trăng vẫn treo lơ lửng giữa trời
Tình muôn đời mãi vẫn chơi vơi
Ta với bạn nơi nào ai biết
- Thanh Thanh Ngọc -
0
Gió vẫn thổi qua đồng cô quạnh
Trăng vẫn treo lơ lửng giữa trời
Tình muôn đời mãi vẫn chơi vơi
Ta với bạn nơi nào ai biết


Cơn gió vui reo giữa đồng cô quạnh
Trăng tuy khuyết vẫn le lói giữa trời
Tình chẳng mong cầu bỗng thấy chơi vơi
Hợp ý tâm đầu nào biết bạn với ta
??
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
0
HẸN AI

Lá reo trong gió chiều tà
Xuân về hoa nở reo ca trong chiều
Tặng ai một nụ tình yêu
Chồi non xuân chớm thật nhiều nhớ nhung
Nhà ai một đoá phù dung
Đưa hương tỏa sắc sánh cùng lá hoa
Xuân về theo gió la đà
Hồn ta xin gởi tình qua bến nàng
Vượt qua khoảng cách thời gian
Ngắm từng chiếc lá muôn vàn nhớ thương
Xuân về trên khắp quê hương
Phố phường náo nức ngập đường lá hoa
Trái tim thổn thức reo ca
Lòng vương chớm lệ nhạt nhòa nàng xuân
Vì yêu thổn thức bao lần
Hương xuân vẫn tỏa tình xuân vẫn đầy
Thả tình gởi gió theo mây
Hẹn ai nơi ấy xuân này sóng vai
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
0
Gái nhà quê


Anh có nhầm em với ai không...?
Mà cứ tang bồng...ngóng với trông
Làm cho chín lựng đôi gò má
Bước vội vàng qua..chẳng dám mong

Đường quen lối cũ chẳng đặng không
Vẫn phải về qua khoảnh vườn trồng
Ai gửi bông cau trên rào thế
Mà nồng hương thảo dạ...dân quê

Sớm nay ra giếng nước ...trong ghê
Soi xuống lòng gương bỗng tái tê
Còn đâu cô bé ngày xưa nữa
Em ngoan...môi đã lỡ hẹn thề

Con đường qua ngõ gió vỗ về
Tóc quên chải mượt gió rủ rê
Tà áo cuốn quanh gió mời gọi
Trái tim trao hết gió đê mê

Ô hay lối cũ sao vui thế
Gửi gắm tang bồng gái nhà quê
- Thanh Thanh Ngọc -
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-03 08:08:42Viet duong nhan>
Nụ Xuân


Về đi anh
Mộng chẳng đành
Về đi
Gót đã lạnh tanh lối buồn
Sương rơi
Chốn cũ hoang đường
Về đem gối mộng
Ra vườn
Hoàng Lan
Giữa mùa trăng
Lắm đa đoan
Tình nào đã khuất
Đừng mang
Nặng lòng
Về đi anh
Trút nỗi lòng
Cho Thơ thả xuống
Đôi dòng
Tinh mơ
Anh ơi tình cũ ơ hờ
Quên đi nhé
Để hồn thơ
Xuân về
Đừng về lối cũ não nề
Hãy về với khúc hẹn thề
Nụ xuân

r
- Thanh Thanh Ngọc -
0