📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

HẾT --- CÁI GIẾNG NƯỚC ( COONARDOO ) 🔒

33 trả lời, 6.006 lượt xem — Trang 2 / 2
Chương 32

Năm tháng trời lặng lẽ trôi qua . Hiu và bọn con trai đã tìm kiếm khắp nơi , nhưng không được tin gì thêm về Kunađu .
Thị trường buôn ngựa sụt giá . Những đàn gia súc ba bốn trăm con rong ruổi trên những cánh đồng , dốc núi . Hiu nhóm gia súc về đóng dấu , thiến và sơ bộ thuần thục những con có triển vọng nhất , nghĩa là làm tất cả những gì cần thiết trong việc quản lý chăn nuôi ; hết thay thế huấn luyện những con ngựa mới . nhưng ôtô , xe tải xuất hiện ngày càng nhiều , nên ngựa trở nên chẳng được tích sự gì và giảm hẳn giá .
Hiu chọn những con thật to , khỏe , béo , tốt , có sức chịu đựng dẻo dai , thuộc loại lai poluto-hera để đưa sang bán ở singapo và các đảo gần đấy . anh cùng đám con trai lùa một đàn đến cảng hetlen rồi cho chúng lên một chiếc tàu Hà Lan cũ kỹ , chở đi cho một hãng đã từng hỏi mua ngựa của Gxtrâylia . Đàn ngựa của anh bán được giá , nhưng khi đến một đất nước xa lạ - lạ từng âm thanh , tiếng động và hình ảnh thì chúng lồng lộn , quay cuồng như điên dại , khách hàng hết tín nhiệm .
Chẳng có cách nào khác - Hiu suy nghĩ là lần sau phải đưa người đi theo để chỉ dẫn cách điều khiển các chú ngựa non đang háu đá . Và bUiGâylơ được chọn đi làm việc đó . Hiu thu xếp việc trông nom trại Ketchi Keichị trong thời gian Bili đi vắng , còn XamGiêry thi vui mừng được ra tay cho thiên hạ thấy không có BiliGâylơ , lão vẫn có thể quản lý trại một cách hiệu quả , nếu lão muốn .
Hiu cho tàu chở hai , ba chuyến ngựa bán cho các quận vương Ấn Độ và các quan chức Anh ở Ấn Độ , cũng như ở các đảo xung quanh Singapo .
Anh buồn rầu đi lang thang dọc các đường phố lớn thuộc các thị trấn miền bắc , sau khi giải quyết xong đàn ngựa . Trông anh cũng bẩn thỉu nhếch nhác ; như đám con trai đa đen , chiếc quần vá nhiều mảnh , chiếc mũ rộng vành sờn mép ; chiếc đai mũ cũng rách xác xơ .
Đám đàn ông da đen thơ thẫn đạo xung quanh những túp lều quét vôi trắng , những lán trại nhà kho và quầy rượu lợp tôn cuốn , đều nhìn Hiu khi anh bách bộ hay phi ngựa leng keng trên đường . Đám lái xe và buôn bò đi qua Uytalibã đều dừng lại kháo chuyện với Hiu rồi kéo anh đến các quầy rượu rải rác khắp thành phố , quát tháo gọi đồ uống .
Trại Uytaliba đang như cổ xe lăn xuống dốc điều đó ai cũng biết . Hiu nợ rất nhiều . Thậm chí đã có tin đồn anh phá sản và toàn bộ trang trại sắp bị đưa ra bán đấu giá .
Chỉ được một mùa mưa nắng điều hoà , rồi từ đó đến nay , đã một năm tròn , mà uytaliba chưa bao giờ có được một cơn mưa nhỏ . Uytaliba mất mùa liên tiếp , trong khi hầu hết các trại phía dưới vĩ tuyến hai mưa đều được mưa tưới mát .
Chừng ấy cũng đủ làm người ta nản lòng . Thế nhưng Hiu vẫn đeo đẳng công việc của trại , không hề nghỉ tay . Rất hiếm người da trắng làm việc được như anh ; hết ngày đến đêm anh cùng bọn con trai da đen chăm nom đàn gia súc qua suốt cả mùa khô . Chẳng ai hiểu vì sao anh vẫn cố bám lấy miền đất Ưytaliba , trong khi không mảy may có được một người đàn ông hay đàn bà da trắng làm bạn để chuyện trò khuây khỏa hay đỡ đần anh những công việc vặt vãnh . Ngoài Bốp lẻ và BenOnxớp là hai người đàn ông da trắng duy nhất anh còn có thể nhờ cậy đôi điều , còn thì tất cả công việc xưa nay đều đo người da đen làm , mặc dù Xam Giêry có lần nói rằng thậm chí cả dân da đen cũng đã chán Hiu .
Xét qua những biểu hiện bực dọc của dân da đen , thì quả thực anh đã bắt họ làm việc quá sức . Trong việc nấu nướng , quét nhà cửa , người da den bao giờ cũng qua loa đại khái được sao hay vậy .
Suốt hai ba năm trời Hiu và XamGiêrv không hề chuyện trò với nhau . Khi gặp nhau trên đường , cả hai người đều cố ý nhìn thẳng về phía trước , làm như thể không nhìn thấy nhau . Hiu bảo bọn con trai da đen qua trại Nunixeoara tìm kiếm những con bò có đóng dấu T , W chứ bản thân anh chẳng bao giờ đi .
Trong thời gia Bi1iGàyỉo và Phili đi vắng bán ngựa tại các đảo giáp với Singapo , thì giery lâm bệnh . Trong cơn đau dữ dội , nghĩ cái chết đang đến gần , lão đành bảo Seba qua trại uytaliba xin thuốc . người đàn bà này mang theo một lá thư viết nguệch ngoạc , gần như không đọc nổi . trong thư lão hỏi xin ít thuốc giảm đau . Hiu lấy ít moocfin và thuốc tiêm dưới da cất trong chiếc tủ thuốc đã cũ kỹ của mẹ anh để lại rồi lên xe cùng seba đi nunieoara . Tiêm thuốc xong , anh đánh xe đưa lão xuống karara . ở đấy có bác sĩ và bệnh viện tử tế . sau khi mổ thoát vị , xamgiẻy trở về nunieoảa và bắt đầu quãng đời mới . mối hận thù giữa lão và hiuoat dường như lắng xuống một thời gian . Gặp nhau họ đã bắt đầu chào hỏi và chuyện trò đôi chút .
XamGièry , người cao to , vạm vỡ , đeo chiếc thắt lưng trễ xuống cái bụng béo núc níc , vẫn tỏ vẻ nghênh ngang , vênh váo , cười nói oang oang . Và tại các quầy rượu nóng bức người đông nghịt , tại các khách sạn , hay vào những lúc hội hè nhậu nhẹt tai các địa điểm dọc bờ sông , lúc nào lão cùng bô bô bênh vực chế độ đa thê . Cái trò lão thích nhất là lấy quyển kinh đã nhàu nát từ trong túi ra , lật tìm từng trang sách rồi đọc to câu chuyện Giuđa phản chúa hoặc kể tên các hoàng hậu và nàng hầu của vua Xốlộmông .
Một hôm , Hiu cùng Bichôtồ , người anh tình cờ gặp dọc đường , vào quán rượu ở Rỏltơn . XamGiêry đang ở đấy . Lão đứng đối diện với quầy rượu , đầu đội một chiếc mũ phớt to bè , mặt đỏ gay .
Nhìn thấy Hiu với vẻ mặt buồn rầu , và biết những người có mặt đều đứng về phía mình , Giềry không còn đủ sức cưỡng lại một ý đồ nham hiểm đang thôi thúc lão , là tìm cách trêu tức , một mẽ thật đau .
Này , Hiu ! - Lão nói oang oang . Cậu có biết hôm nọ tớ nhìn thấy ai ở cảng không ? Kunađu chứ còn ai nữa ! Trời ơi , sao mà cô ta trở nên khọm đến thế ! Thấy tớ cô ta rú lên rồi lấy đá ném theo , nếu không thì tớ đâu có biết .
Lạy chúa , suýt nữa thì tớ ăn đá cô ấy ném thật . bọn con trai bảo cô ấy sống vất vưởng ở khu cảng những hai tháng nay rồi . cô ấy đến đây trên một chiếc thuyền mò ngọc trai . Người ta bảo đã mấy năm nay cô ấy đi lại dọc bờ biển , la cà nay đây mai đó , trong những khu dân cư người Tàu , cuối cùng sống sa đoạ và chuốc bệnh vào thân , đến nổi đã có tên trong danh sách bị đày ra đảo . tớ hỏi viên cảnh sát anđoru liệu có cách nào cứu vớt cô ấy không , nhưng anh ta bảo người ta định cho cô ấy đi vào tuần tới .
Hiu vùng lên như một con rắn rồi vung mạnh tay đấm thẳng vào khuôn mặt phốp pháp đỏ gay của lão , Giêry ngã nhào . Đám đàn ông xung quanh đứng dậy nhao lên phản đối . Đầu choáng váng , mặt sa sầm vì uất ức , Hiu lảo đảo bước ra khỏi quán rượu .
Nửa đêm , Uyni tìm thấy Hiu nằm úp mặt sát đất ở phía sau khách sạn . Cậu liền tìm Chiíalỉ cùng nhau bế anh về chỗ cắm trại ở ngoại ô thị trấn . Sáng sớm , khi anh tỉnh dậy hoàn toàn , họ lại chuẩn bị sẵn sàng lên đường . Hiu cưỡi ngựa cùng với Chiíai và Uymệ . Anh không hỏi vì sao mình lên thị trấn để rồi lại ra đi sớm thế .
Đám con trai da đen lặng lẽ phi ngựa đi phía trước , Ưyni sóng đôi cùng Hiu đi theo sau .
Về tới trại , Hiu vẫn còn bần thần mặt mày ủ ê một thời gian dài . Anh bắt tay vào công việc nhưng không làm nổi , đành phải bỏ dở , ngồi mơ màng nhìn lên cánh đồng . Dường như anh không còn cảm thấy thích thú hay quan tâm đến bất cứ thứ gì , mặc dù công việc hàng ngày của trại buộc anh vẫn phải điều hành một cách máy móc . Một không khí ủ ê , thất vọng , chán chường đeo đẳng mọi việc anh làm .
Ở xóm thổ dân , mọi người đang bàn tán về Hiu và tình trạng tan hoang của trại Uytaiiba . Người ta đã tìm thấy tám con bò chết bên cạnh một vũng nước đã khô cạn , vì chiếc tháp bơm bằng quai gió bị gãy . Một tấm tôn bị bão cuốn từ trên vỉa hè đang nằm trần trụi trên cánh đồng . Hai con gà mái già thơ thẫn trong khu vườn bới rác kiếm ăn . thỉnh thoảng lại vào một góc trong phòng của ông chủ để đẻ trứng . Túp lều che nắng đổ nát , thậm chí cả cây punti cũng chết khô , đứng buồn bã giữa những lùm cây xác xơ trước nhà .
Bầy vẹt trắng nháo nhác lượn vòng quanh ngôi nhà và khu vườn , kêu những tiếng kêu rùng rợn , phá tan sự im lặng .
Những người da đen tin rằng Mămi đang đau xót trước tình hình suy sụp của trại . Tai ương đã đến với đất này kể từ khi Kunađu bỏ đi .
Thế là hết ! - Chitali than thở , khi Bốp lẻ đánh xe đến vào lúc xế chiều , đưa mắt nhìn cảnh hoang vắng , tàn lụi của trại .
Trời , sao lại đến nông nổi này ? Vì đâu ?
Chìtaìi nhìn về phía dãy TơMorơ xanh xanh nhấp nhô , trùng điệp ,
- Kunađu , - anh ta nói Kunaứu bỏ đi , Hiu chẳng còn buồn giữ mọi người ở lại làm gì . ông ấy bảo họ đừng quay trở lại nữa . Kụnađu bỏ đi rồi .
- ông chủ bị linh hồn Kunađu chi phối - Chitali nói tiếp . Không phải vì cô ta mong ông ấy khánh kiệt , hay có ác ý sử dụng phép thần chống lại những người cùng dòng máu với mình và trại Uylaliha , Điều giản đơn là cô ta rời bỏ Uyũìiba , khiến nó trở nên cằn cỗi .
- Iuni điên rồi ! Chitali thì thào , vừa nói vừa đưa tay sờ lên đầu .
- Nói bậy ! - Bốp cãi lại . - Iuni kiệt sức là do nắng hạn , chẳng có lý do nào khác .
Thế nhưng trên đường về khu nhà ở của trại , trong dáng điệu nhẹ nhàng , linh hoạt , với chiếc quần màu da bò , chiếc áo sơmi trắng và chiếc mũ rộng vành , Bốp bắt đầu suy ngẫm về những điều Chitali vừa nói . Và tự hỏi làm sao một người đàn ông như Hiu lại có thể để những chuyện vớ vẩn như vậy dày vò tâm trí mình , làm đời mình tàn lụi ? Thường thì đàn ông da trắng đối xử với đàn bà da đen chẳng ra gì , và không bao giờ thấy lương tâm cắn rứt .
Bốp lẻ đã mang sẵn trong túi cho Hiu lá thư sẽ chấm dứt mọi sự đau khổ , bất hạnh của anh . Qua những lời đồn đại , Bốp biết XạmUỉcrv đang rắp tâm chiếm đoạt trại Lytalilỉâ , sát nhập nó vào địa phận trại của lão , và mưu mô sắp được thực hiện .
XamGiôry đã gặp chủ ngân hàng , ngỏ ý đặt tiền mua trại Uytaỉiba vì Hiu sắp phá sản và phải từ bỏ trại . Hiu sẽ tiếp nhận tin này ra sao ? Bốp ngần ngại không muốn trao thư . - Anh ta băn khoăn suốt dọc đường từ Nunieoara đến đây . Cố tìm cách làm sao để Hiu khỏi choáng váng khi nhận được tin này .
Sau khi đã nói chuyện với Hiu hồi lâu anh ta mới gợi ý : Này , Iuni anh ta nói , - nghe đâu ông đang muốn rời khỏi nơi đây một thời gian ? vậy mời ông qua chỗ tôi chơi . Nói thực với ông là dạo này tôi cũng đã ăn nên làm ra chút ít . Gần chổ năm ngoái , tôi tìm được một cục vàng nặng tám aoxơ . Còn những hạt vàng li ti thì đâu cũng có , chịu khó nhặt là được . Ở đấy , tôi thấy có nhiều viên ngọc thạch một dấu hiệu tốt đẹp . Biết đâu lại phất to . Trên núi Mngornet , người ta đã phát hiện thấy khá nhiều vàng trong các viên ngọc thạch .
Hiu lắng nghe như thể đã đồng ý qua nữa với kế hoạch của anh ta .
Cậu mang thư cho tôi đấy à ? - Hiu chủ động hỏi , hai mắt nhìn chằm chằm vào túi áo của Bốp
Bốp trao thư , Hiu cầm lấy rồi đi vào phòng khách , nơi vẫn treo chiếc ảnh của bà bexi ; tấm ảnh bám đầy bụi vì đã treo quá lâu . . Hiu đóng cửa lại . Bốp kéo chiếc ghế đệm ra ngồi ở vĩa hè . Một lúc sau anh ta đứng dậy , ra chổ túp lều che nắng , lấy chiếc viỏlòng ra kéo ò e để nhắc nhở Hiu là anh ta vẫn chưa về .
Đến giờ ăn , Bốp đi vào nhà bếp , khều lửa đỏ rồi ngó vào chiếc tủ lạnh thô sơ mà bao năm nay không ai cho nước vào , đoạn tự mình tìm lấy thức ăn và tự pha trà uống . Rồi Hiu xuất hiện với nét mặt tỉnh táo , rắn rỏi chưa ai hề thấy trong một thời gian dài .
- Ừ ! Cứ lấy mà ăn . ít ra là trong lúc tôi còn ở đây .
Sáng hôm sau Hiu báo cho Chitali biết trại Uytaỉiba đã bị ngân hàng quản lý . rất có thể là xámgiêry sẽ mua và sát nhập vào trại Munỉeoa ra . Những người đàn ông da đen của trại có thể ở lại trại , hoặc qua Munieoara làm cho XamGiiêry .
Hiu cũng nói rõ tình hình cho Uyni biết .
- ý cậu thế nào ? - anh hỏi ưynĩ , trong lòng tin là cậu sẽ xin đi cùng anh . - Bây giờ tôi gia tài khánh kiệt , không còn gì để cho cậu . Chỉ có thể thỉnh thoảng cho cậu ăn và quần áo mặc . Tôi sẽ cho cậu một con ngựa , thế thôi . Cậu làm thợ cơ khí và luyện ngựa được đấy . Làm cho bất kỳ trại nào cậu cũng có thể kiếm được kha khá . Tôi sẽ cùng Bốp lẻ lên núi TorMorơ tìm vàng . Cậu đi với tôi cũng được hoặc là tôi sẽ cho cậu một tờ giấy bạc năm siling , rồi đi đâu là tùy cậu .
Ưyni tròn mắt nhìn Hiu , đôi mắt sâu , hai mí cuốn ngược sát lông mày .
- Xin ông cho tôi năm siling , - Ưyni đáp . - Tôi phải đi tìm mẹ tôi đã .
0
CHƯƠNG 33

Một bóng người cân đối , dong dỏng cao , len lỏi lần đường giữa khu rừng munga điêu đứng vì nắng hạn trên những cánh đồng trải dài từ chân núi Nungara , phía sườn đất đỏ .
Gầy và đen hơn cả những thân cây bị cháy sém , bóng người chệnh choạng men theo con đường hẻm , như một con căngùru chậm chạp đi một vùng đất khô , gồ ghề , về phía núi để tìm nước uống . Đó là một người đàn bà thổ dân , trần truồng , toàn thân bị bệnh tật hủy hoại , lưng mang chiếc túi nhỏ đựng quần áo . Bà ta cứ đi , đi mãi .
Suốt ngày bà len lỏi dưới rặng cây munga khô héo , dọc theo những đường mòn hằn vết chân gia súc đã lâu ngày - những lối mòn heo hút chạy ngoằn ngoèo trên nền đất khô cứng - để rồi khi màn đêm buông xuống , lại nằm co quắp ngủ đưới chân núi , giữa những bụi cây gai và những lùm cây thađa lá dày và cứng : Bà nhóm lửa , ném vào bếp một mẩu thịt cỏn con đã thâm đen , rồi lấy ra ăn đoạn dọn hết những hòn đá lổn nhổn trên nền đất cát và nằm xuống ngủ .
trời hửng sáng , bà lại tiếp tục lê bước chậm chạp đi về phía chiếc đèo vắt ngang qua dãy núi .
Bà leo lên đèo , leo mãi , dọc theo sườn núi dốc sỏi đá gồ ghề .
Hết ngày này qua ngày khác , tuần này qua tháng khác , bà tiếp tục đi , đi mãi , hai mắt chằm chằm nhìn thẳng về phía trước , như thể có ma lực nào cuốn hút .
Người đàn bà da đen này chệnh choạng len qua những rặng cây bên bờ suối Uytaliha , tới sát xóm thổ dân , mà không nghe thấy đàn chó xộc ra sủa , cả người và súc vật đều im ắng . đâu rồi những đứa trẻ vẫn thường nhanh nhẫu chạy ùa ra khua tay múa chân chào đón mừng rỡ ?
Một đàn vẹt trắng mào gà đang kiếm ăn trong vườn , trước ngôi nhà , bỗng vỗ cánh sàn sạn bay đi chỗ khác , khi nhìn thấy hình bóng người đàn bà luống tuổi xuất hiện trong bộ áo váy xanh tàn tạ rồi dừng lại ở chổ xưa kia là lán trại của những người thổ dân , đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm về phía trước , một cái nhìn đầy buồn bã , hy vọng . Những túp lều lụp xụp , đen xỉn , cạnh chiếc giếng bên bờ suối đã biến mất . Rải rác xung quanh giếng chỉ còn lại những thanh sắt rỉ , những mẩu xương trắng , những cành cây khô và củi nhỏ . Một mẫu sắt tây phơi mình giữa ánh nắng chói chang , bắn ra những tia sáng lấp lánh . Toàn bộ khu trại chìm đắm trong cô liêu , u tịch . Không còn hơi thở của sự sống nghi ngút từ ống khói của ngôi nhà . cả hành lang vắng vẻ - chỉ những cánh quạt gió trên cột cao chốc chốc lại từ từ chuyển động
Trời ! Sao đến nông nổi này ? - Kuếađu băn khoăn tự hỏi mình . hết thảy những con người cùng dòng máu thổ dân với bà , những người dân của Mămi , người đàn bà da trắng đã xây nên ngôi nhà này , lập nên ấp trại này , dựng lên những cột quạt gió này - tất cả đều đã bỏ đi !
Bà đi thêm một quãng ngắn ngược dòng suối , tới chỗ đã cắm trại . Đôi bàn tay gầy khô với những ngón tay khẳng khiu cua bà quờ quạng nhặt những cành khô làm củi . Rồi một ngọn lửa bùng cháy trước mặt bà , đốt lẹm lá cây và cỏ ; khói bốc nghi ngút . Kunađu co ro ngồi bên bếp lửa . Sau bao nhiêu ngày đêm lặn lội từ bờ biển về đây , bà gần như kiệt sức . Bà dang đôi cánh tay như ôm lấy bếp lửa - đôi cánh tay sần sùi gầy guộc cong queo như hai nhánh khung chỉ các đốt xương hằn rõ từ dưới lớp da đen sạm . gương mặt bà hốc hác , tiều tụy , với đôi mắt sâu hóm đỏ ngầu như máu , mí mắt thâm quầng . Khó Có ai nhận ra đấy chính là Kunađu . Ruồi từng đàn bâu quanh người bà , kêu vo vo .
Đứng trên bờ suối , cạnh rừng cây , đôi mắt bà bỗng sáng lên như bộc lộ một điều gì vui sướng , nhưng niềm vui ấy chỉ lóe lên trong phút chốc rồi tất cả những gì còn lại chỉ là cô đơn , thất vọng và đau đớn ê chề , chân bà sung vù , các vết thương mưng mũ , nhức nhối . Bà mệt mõi rã rời đến nổi khuỵu xuống và không sao gượng dậy được để bước tiếp , dù chỉ là thêm nữa bước . Kiến kéo nhau từng đàn bò khắp người bà , bắt đầu cắn , đốt . . .
Nhưng nhờ bếp lửa , bà đã lấy lại được hơi ấm . Bà ngồi dậy , đưa mắt nhìn nhanh . Rồi bà khe khẽ cất tiếng hát :
ĩaưra chi ni ma Puđtnụa
Tmira Zlnơ Munblna
Lời ca vang lên với giai điệu êm ái dịu dàng , tựa hồ bà đang trở về với tuổi niên thiếu cùng Iuni vui chơi , ca hát , hay nhào lộn hất tung cát bụi bay cuồn cuộn . Mămi thấy vậy bèn gọi tất cả - Bađi , Iuni và Kunađu vào dưới mái hiên , phát cho mỗi đứa một mẫu bánh mì quệt mứt đặc .
Kunađu hát tiếp . Những con căngurụ đang từ trên núi xuống , những đôi chân khẳng khiu nhỏ nhắn khua nhẹ vào không gian như múa trong ánh hoàng hôn mờ ảo .
Maniinbaằng nănkl nănki chõngzi chăngzi !
Bà thét lên , kêu la , nguyền rủa , khi bị kéo xuống một chiếc thuyền con đậu trên sống , cả đại dương rung chuyển dưới chân bà .
Không! Không! bà kêu lên , vật lộn chống cự lại những bàn tay vạm vỡ , phũ phàng đang kéo bà đi theo , dùng giày đinh đá cả vào bụng bà .
Không! Không ! - bà la thét nhưng không sao cưỡng lại được .
Rồi bà nhìn thấy những túp lều , những căn nhà chật ních người . đây là một thị trấn nhỏ bên bờ biển , nhan nhãn những đám người mồ hôi nhễ nhại , rượu chè be bét . Những người đàn ông gày còm trắng có , đen có , nâu nâu có mặt đỏ gay , ùn ùn từ các ngôi nhà kia kéo ra khi họ ngửi thấy mùi cá thối và hương vị của biển .
Rồi bà trốn lên bờ , đi xa biển xa cái mùi hôi hám nồng nặc xông lên từ những người thợ mò ngọc trai , và những chốn khủng khiếp ở gần đấy . Bà bỏ đi để tránh xa những người đàn ông với những gương mặt nhờn nhợt , như thịt lợn muối , với làn da trắng bệch dưới lớp áo sơ mi và chiếc quần dơ dáy , bẩn thỉu , những người đàn ông da vàng mắt xếch những tên cảnh sát cao nghều hễ thấy bà đau ốm nằm đâu đấy ở ngoại ô thị trần là quát tháo , đe dọa .
Rồi bất giác bà quang lưng lại với biển , cùng cái thị trấn heo hút của nó , theo bản năng lá rụng về cội , hay ngựa quen đường cũ của một con vật gắn bó với đồng cỏ , để đi theo tiếng gọi của bộ tộc , của núi rừng , đồng nội của mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng bà .
Bà xiết bao vui sướng , xúc động khi trở về nhìn lại mảnh đất quê hương với những hàng cây thân trắng nõn nà trên đôi bờ con suối cạn với những đỉnh đồi bằng phẳng , hay những ngọn núi thoai thoải , như những cánh tay dang rộng từ dãy núi đất đỏ cao ngất , in hình trên nền trời miền tây bao la .
Bà cảm thấy khoan khoái dễ chịu khi được hít thở bầu không khí quen thuộc , được ngửi cái hương vị đầm ấm của mảnh đất vốn là nền cũ của những lán trại thổ dân , và hương thơm ngào ngạt của những giống cây xa lạ mà Măml đã mang về trồng nơi đây .
Bà ngồi cúi đầu bên bếp lửa , hát lại những câu ca về đàn cănguru từ bên kia núi sang . khua khua đôi chân mềm mại như múa trong ánh hoàng hôn mờ ảo .
Thế là hết đúng như Viên cảnh sát nhận xét cuộc đời bà đã đến lúc tàn lụi .
Bà đâu còn là một cô gái thổ dân trong trắng , thật thà ! Còn đâu niềm kiêu hãnh dáng uyển chuyển , hồn nhiên của cô gái Uytalibạ thời trẻ ! Bà cũng chẳng còn là Kúnađu nữa ! Vì người ta đã đặt cho bà một cái tên mới . có nghĩa là Ngọc trai Ngọc trai đen của toán thợ lặn do một người da trắng thuê đi mò ngọc . Trước đó người ta còn đặt cho bà một tên nữa , là ẼỊmaranđa .
Exmạranđa ? Bà suy nghĩ miên man , thầm cảm ơn tấm lòng phúc hậu của Níôngti Đơỉat người đàn ông đã chữa những vết thương trên đùi , trên ngực rồi băng bó cho bà . Nhưng bà không thể ở lại với ông ta . Bà đã bỏ đi lang thang cho đến khi gặp một dòng sông , và sau là một toán mò ngọc trai .
Rồi với sự thơ ngây , thật thà của mình , bà không thể hiểu nổi cách cư xử của những người đàn ông da trắng đối với đàn bà da đen . Bà nghĩ về Iuni , người mà bao năm bà đã chăm chút ; chờ đợi , và cũng là người đã từng ôm bà vào trong đôi tay từ hồi còn trai trẻ . Một thanh niên cường tráng xiết chặt vòng tay quanh người bà . Và rồi anh còn nói chẳng hiểu có đúng không - rằng Uyni là con trai của anh , chứ không phải của Oarieđa . Sao lại có chuyện như vậy ? Bà là vợ của Oarieđa cơ mà ! Người ta đã gả bà cho chàng trai ấy . Hơn nữa , chính Oarieđa đã cho bà đến trông nom Iuni khi anh đang đau buồn , trước cái chết của Mữmi .
Oarieđa ! . Oarieđa ! Kunađy kêu lên những tiếng kêu da diết . Bà khóc than về người bạn đời , người đàn ông cùng bộ tộc , cùng dòng máu với bà , người đã từng gắn bó với bà bằng tình thương và niềm tin . Và một cơn gió xoáy đã đầu thai vào bà linh hồn của đứa con trai , Mini quả quyết như vậy . Hồi bà còn nhỏ Minỉ và Banđoghera thường kể cho bà nghe câu chuyện gió xoáy và sao sa đầu thai những linh hồn trẻ em vào những người đàn bà cùng bộ tộc với bà .
Rồi Iuni đưa Môli về ở trong nhà . Anh đưa người đàn bà này về là để sinh con đẻ cái cho anh , Từ đó đến nay , mặc dù Môli đã từ giã vùng đất này , Oarieđa đã vĩnh biệt cuộc đời , và chính anh đã tuyên bố Kunađu giờ đây đã thuộc về anh , nhưng chưa bao giờ Iuni bảo bà cùng chung chăn gối dù hai người bao giờ cùng ở bên nhau . Bà càng đau khổ , day dứt khi hồi tưởng về quá khứ .
Sao thế nhỉ ? Cô làm gì mà Iuni cư xử với bà như vậy ? Phải chăng anh không cần bà ? nhưng đôi mắt anh nhìn khác lắm . Cái màu xanh nung nấu trong đôi mắt người đàn ông ấy , một khi đã dừng lại trên người bà , bao giờ càng khiến bà hồi hộp , đến lặng cả người .
Rồi Kunađu nghĩ về chính mình , như thể bà là một đứa trẻ quen thuộc , là một trong những đứa con của chính mình , như thể bà đã chết vào cái đêm bị Hiu xô ngã vào bếp lửa .
Bà ôm mặt khóc khi thấy trước mắt mình hiển hiện ký ức về đêm nọ .
Qua những ký ức phiền muộn ấy , Kunađu hình dung thấy Hiu đang co rúm trong bộ vét nhung môletxkin trắng và chiếc áo sơ mi xanh , vẽ mặt hầm hầm tức giận , một thái độ vốn xa lạ với anh khiến bà hoa mắt rồi ngất lịm khi anh tát mạnh vào mặt bà . bà đã làm gì nên tội ? Lẽ nào Hiu lại có thể hành hạ bà một cách tàn nhẫn như vậy ?
Iunỉ đã đầy đoạ bà , khiến bà phải từ bỏ cả nơi chôn nhau cắt rốn và những con người cùng dòng máu với bà . Bà đã ra đi , mặc dù chẳng biết sẽ đi đâu .
Taura gínơ ữĩunbỉm
Puổini ubơ murểờểfìứ .
Bài ca nhỏ đang nâng cánh , làm sống lại trong bà những ký ức xa xưa , Bà như đang ngồi trên mình ngựa - con ngựa cái bờm đen với chiếc đuôi dài mềm mại . . và Uynì , đứa còn trai bé nhỏ , mũm mĩm mà thần gió đã đầu thai vào nàng ! Bà mong nhớ khát khao được nhìn thấy nó! Nó đã đến với bà trong ánh trăng vào cái đêm mà người ta để bà nằm lại một mình cùng Iuni nơi cắm trại đầu suối , kunađu ngồi im lắc lư như đang ẵm đứa bé trong vòng tay dỗ cho nó bú .
Con trai của bà đâu ? các con gái của bà đâu ? Chami chết rồi , bà biết . Còn cô bé Bâvlãba thì người ta đã đem cho Oanằng nuôi từ lâu . Vả lại giờ đây cô con gái ấy của bà cũng đã có những đứa con riêng . Nhưng chúng đi đâu hết cả ? Những gì đã xảy ra với chúng ? Còn Cmíaỉĩ , Oaciỉa , Mich , già Giô , Mini , Bíanđoghera , Hiu và phiIi ? tất cả bọn họ đi đâu ? Bà khao khát được gặp lại những con người này . Chỉ mỗi Iuni nói sẽ không bao giờ thèm nhìn mặt bà nữa!
Phía dưới con suối là cả một vùng hiu quạnh . Những thân cây trắng nhờ nhờ trong bóng đêm trông như những bóng ma độc ác . Những rặng cây cao ngút , cành lá buông rũ , nặng nề , đen tối .
Tối đến , hàng đàn vẹt trắng bay về đậu trên cây bạch đàn cao to cạnh ngôi nhà . Đấy chính là mămi - Kuaađu thầm nghĩ . Mămt sẽ nhìn thấy và hiểu rõ Kunạđu này đã làm những gì để chăm sóc Iuni , theo lời Mătní dặn .
Tauta ginơ munbera
Pudiniôlơ , munbera munbera
Những đôi chân bé nhỏ của đàn cănguru khua vào không gian mờ ảo khi màn đếm buông xuống . Tiếng hát của Kunađu vang lên như những tiếng rên não nuột . Những mẫu than cháy đỏ trong bếp lửa rừng tàn lụi dần . Người đàn bà da đen ngồi thu mình nhìn vào bếp than với gương mặt sững sờ . Rồi từ trong hư vô u tịch và mộng mị , bà bỗng giật mình , bếp lửa trước mặt bà đã tắt , chỉ củi cháy giờ nguội lạnh tro tàn .
Bà vẫn hát những tiếng hát nhẹ nhàng , êm ái , rồi từ từ , bà ngã lưng nằm xuống trên đất , đôi tay và đôi chân xương xẩu duỗi ra chầm chậm như những thanh củi đen cong queo bên bếp lửa .
HẾT
0
Link down "cái giếng nước" http://www.mediafire.com/?hrj6il0l7vycep4
0
Truyện đã mang vào thư viện

Cảm ơn welcom1985 đã góp sức cho thư viện
0
«« « 1 2 » »»