Anh Gọi Em Đó Hở?
Dịu dàng ghê! "Anh gọi em đó hở?"
Lời chân tình, hơi thở, mạch yêu thương
Lời thương yêu âu yếm ngọt hơn đường
Anh ngây ngất chỉ vì nghe tiếng gọi...
Chỉ một lần, một lần nghe tiếng nói...
Hồn say sưa hạnh phúc kéo hằng năm...
Đêm đàn tranh em gảy buổi trăng rằm...
Xao xuyến mãi hương trầm hòai say đắm...
Mình hội ngộ dẫu xa xăm vạn dặm
Lời thơ tình ray rứt suối nguồn thơ
Suốt ngày đêm như mộng mị như mơ
Vẫn thấy bóng trầm hương trong gang tấc
Thang lên gác không biết là bao bậc
Từng bước chân nghe gợi nhớ dư âm
Tiếng em xưa lúc thủ thỉ âm thầm
Trong mờ tối ngọt ngào anh đắm đuối
Nằm xuống đó nghe hồn như rũ rượi
Bóng nàng thơ ngày đó đã đi rồi
Hồn mãi buồn mãi nhớ mãi đơn côi
Trong đôi mắt long lanh đôi ngấn lệ
Mình thắt chặt mối thương yêu có lẽ
Của những ngày tiền kiếp nợ duyên xưa
Anh yêu em nói mãi cũng không thừa
"Anh đó hở?" gọi hòai vẫn như thiếu
Vẫn thấy bóng trầm hương trong gang tấc
Thang lên gác không biết là bao bậc
Từng bước chân nghe gợi nhớ dư âm
Tiếng em xưa lúc thủ thỉ âm thầm
Trong mờ tối ngọt ngào anh đắm đuối
Nằm xuống đó nghe hồn như rũ rượi
Bóng nàng thơ ngày đó đã đi rồi
Hồn mãi buồn mãi nhớ mãi đơn côi
Trong đôi mắt long lanh đôi ngấn lệ
Mình thắt chặt mối thương yêu có lẽ
Của những ngày tiền kiếp nợ duyên xưa
Anh yêu em nói mãi cũng không thừa
"Anh đó hở?" gọi hòai vẫn như thiếu
Nguyên Đỗ








