Hoa Gạo Đỏ
Sao thật nhớ những mùa hoa gạo đỏ
Cây Pơlang thưa lá đỏ đầu thôn
Cho lâng lâng ngây ngất cả tâm hồn
Hoa rụng đỏ ngập sân làng thưở ấy
Chim Chơrao trên cành cây bay nhảy
Hót gọi mùa Xuân đỏ nở trên cây
Những bông hoa đậm đỏ rụng rơi đầy
Nằm trên cỏ, nằm trên nương, lối cũ
Hoa Pơlang. hoa gạo mùa hội tụ
Bao thôn làng, bao nam nữ múa quay
Tiếng trống vang, tiếng chiêng đánh, goòng xoay
Đêm múa hội chìm vào trong kỷ niệm
Sao thật nhớ hòang hôn trời nhuộm tím
Cả đầu non, buồn chết lịm con tim
Nhớ người thương nhiều năm tháng kiếm tìm
Nhớ điệu múa trong rừng xưa sơn nữ
Nguyên Đỗ
THƯƠNG NHỚ NHỮNG MÙA HOA
Tháng ba mùa hoa gạo đỏ
Giữa trời xanh quầng lửa cháy bừng
Thuở ấu thơ ta cùng chơi trước ngõ
Góc sân đình hoa gạo rụng rưng rưng
Tuổi lớn khôn , anh đi biền biệt
Mùa xuân về em đợi gạo đơm hoa
Pơ Lang đã bao lần thay lá mới
Cánh chim trời vẫn mải miết bay xa
Nhặt từng cánh hoa xếp vào kỷ niệm
Nhóm than hồng ủ giữa chiều đông
Đợi Chơrao ngày quay trở lại
Biết con thuyền còn nhớ dòng sông ?
Biết anh còn nhớ tiếng T’rưng ?
Thầm ngỏ lời yêu bên bờ suối vắng
Em làm cánh bướm chở đầy hoa nắng
Tim rộn ràng theo vũ điệu cao nguyên
Buổi hội làng rộn rã tiếng cồng chiêng
Ánh lửa bập bùng sáng bừng vách núi
Cả cánh rừng thơm hương lúa mới
Ơn Giàng thương cho dân bản được mùa
Ngày tiễn anh , chân đèo tím hoa mua
Ta ước hẹn đến mùa Pơ Lang nở
Anh trở lại rồi ta nên chồng vợ
Bên nhà sàn cùng hạnh phúc bên nhau
Giờ Chơrao biền biệt mãi nơi đâu ?
Pơ Lang rụng nghẹn ngào bên suối vắng
Cô sơn nữ một thời như hoa nắng
Mái tóc huyền sương trắng sắp dần pha …
1-10-09
Pơ Lang