📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.543 lượt xem — Trang 25 / 143
Trích đoạn: maiyeuem


MƠ HỒ

Ngày nào em đến đời anh
Như sương khói mỏng tan nhanh giữa đời
Sương tan khói tỏa chơi vơi
Chỉ còn giá lạnh giữa trời nắng lên

Ngày nào em đến gọi tên
Anh là chiếc lá lênh đênh giữa dòng
Em ,con sóng nhỏ long đong
chở anh chiếc lá trong lòng đa mang

Hôm nay anh thật ngỡ ngàng
Nhìn con sóng nhỏ bẽ bàng trôi xa
Lá anh kẽ đá vắt qua
Nhìn theo "em " sóng nhạt nhòa trôi xa

Bơ vơ sóng lệ nhạt nhòa
anh là chiếc lá trôi xa vô bờ
Mặc cho gió đẩy bơ vơ
Bến bờ vô định mơ hồ là anh


Hoàng Hôn Ngủ Muộn

Con tằm rút ruột nhả tơ
Bao năm chờ đợi hỏi giờ còn không?
Đội bão mưa băng qua đồng
Nhặt bông lúa sót chiều hong tóc mình

Vập vồ sóng nhỏ lênh đênh
Cheo leo nỗi nhớ chông chênh đá ghềnh
Thác rồi còn đặng cái tên
Người vẫn sống mà dậm ngàn xa xôi?

Ruỗi rong vó ngựa tình đời
Nghìn thu cô quạnh khóc người khóc ta
Đông về giết mảnh trăng tà
Cướp luôn dĩ vãng những ngày ta yêu

Núi cao che khuất ánh chiều
Hoàng hôn ngủ muộn cho nhiều kẻ mơ
Và trong đó , em làm thơ
Gieo vần nhả ý tương tư...một mình


7/11/2005
Đỗ Ngọc

Hiz hà maiyeuem gieo Lục Bát đỉnh quá ! Ngọc thú thật là ẹ nhất món Lục Bát Lục Nồi này đấy [:)] Đọc thấy chổ nào không thông thì chỉnh lại hộ Ngọc nhen hi hi

Mượn sân của Nguyên Đỗ võ vẽ vài câu nhen hi hi [:)]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
TẶNG NGƯỜI

Tặng người yêu nhất của tôi

Viết lên tâm sự đôi lời vào thơ

yêu em anh tặng giấc mơ

Nhắn từng lời chữ đợi chờ vì yêu

Hóa thân làm kiếp con diều

Bay lên ngưỡng cửa tình yêu đến nàng

Vút lên theo gió mênh mang

Hứng từng giọt nắng anh mang tặng nàng

Thổi lên khúc nhạc đa mang

Yêu em nhiều lắm hỡi nàng biết không

Tặng nàng con sóng dòng sông

Bát cơm ,cây lúa trên đồng quê anh

Lời yêu anh rất chân thành

Trái tim nhiệt huyết anh dành cho em

Đêm nay em hãy mơ xem

Còn nhiều nhiều lắm tặng em hết mà

gởi vào trong gió bao la

Người anh yêu nhất đó là chính em


MYE xin mượn sân của ND vui chơi tí nha ,chúc ND và các bạn thơ đầy niềm vui và gieo những vầng thơ thât hay nha
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Người

Xin ai chớ vội gieo lời thương
Có biết ngày sau sẽ chung đường?
Bóng người bóng tôi chia đôi ngã
Người khóc kẻ cười dệt vấn vương


7/11/2005
Đỗ Ngọc

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:08:05Viet duong nhan>
VUI ĐI

Ai mà tâm sự ngỡ ngàng

Vần thơ kết trái nụ càng thêm yêu

Chớ nên suy nghĩ cho nhiều

Vui lên quên hết mọi điều người ơi

Lời yêu theo gió chơi vơi

Mơ làm thi sĩ cho đời nở hoa

Vầng thơ theo gió vang xa

Họa lên chút chữ cho hoa thêm tình

Lời yêu thêu dệt thêm xinh

Chứ không có nghĩ là mình sẽ yêu
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:10:52Viet duong nhan>
Con Mắt Trinh Nữ

Con mắt Trinh Nữ sao mà nhìn dao sắc
Nhìn gì lâu đến phát sợ tim luôn
Ngâm tôm thơ hai mươi bốn giờ buồn
Chắc kiểm duyệt ngôn từ đùa dữ lắm

Những con mắt trần gian trông xinh thắm
Mắt của Em nhìn sâu thẳm vì sao
Trái tim anh lúc nào cũng dạt dào
Em dò xét không chừng tim chết giấc

Muốn xuống hàng, anh phải ghi mấy bậc
Thay một lần, em khó tánh ghê nơi
Gõ gõ đi, tay muốn mỏi thật rồi
Chờ lâu nữa, ghét thật rồi con mắt

Đùa thôi nhé, tính anh thường lí lắc
Nghịch phá chơi, Trinh Nữ bạn từ lâu
Thu ở đây đang rực rỡ muôn màu
Em hãy ghé nhìn muôn cây vàng, đỏ

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Con Mắt Trinh Nữ

Con mắt Trinh Nữ sao mà nhìn dao sắc
Nhìn gì lâu đến phát sợ tim luôn
Ngâm tôm thơ hai mươi bốn giờ buồn
Chắc kiểm duyệt ngôn từ đùa dữ lắm

Những con mắt trần gian trông xinh thắm
Mắt của Em nhìn sâu thẳm vì sao
Trái tim anh lúc nào cũng dạt dào
Em dò xét không chừng tim chết giấc

Muốn xuống hàng, anh phải ghi mấy bậc
Thay một lần, em khó tánh ghê nơi
Gõ gõ đi, tay muốn mỏi thật rồi
Chờ lâu nữa, ghét thật rồi con mắt

Đùa thôi nhé, tính anh thường lí lắc
Nghịch phá chơi, Trinh Nữ bạn từ lâu
Thu ở đây đang rực rỡ muôn màu
Em hãy ghé nhìn muôn cây vàng, đỏ

Nguyên Đỗ


Trời Vẫn Vậy

Cái liếc mắt em tặng anh buổi đó
Còn nhớ không hay lại đã quên rồi ?
Gót chân hồng em tựa lên vạt cỏ
Cùng mắt huyền hiên ngang dạo tim anh

Trời vẫn vậy . Cao và xanh
Như tình em ngọt lành ban sớm
Đoá hồng nụ thẹn thùng mới chớm
Đổ áng đào tựa đôi má em say

Sợ đông về vai em thiếu vòng tay
Anh nơi ấy cũng lạnh run ấy nhỉ ?
Đón niềm tin cho đêm thôi mộng mị
Vai choàng vai trong tưởng tượng tự nào

Trời vẫn vậy . Xanh và cao !
Trong đôi mắt dầu có là bệnh hoạn
Trong con tim dầu có là chai sạn
Khát khao yêu thương luôn ca khúc khải hoàn


Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:12:51Viet duong nhan>
Vũ Điệu Tình Yêu

Như cơn lốc cứ xoáy vòng tít mãi
Đường tình yêu là qũi đạo vô cùng
Chạy theo hoài chẳng mỏi lạ hay không
Tính sao hết bao nhiêu ngàn cây số

Đừng chấp nhất những đoạn tình gãy đổ
Cứ lắng nghe tiếng gọi của trái tim
Nửa hồn xa lạc lõng phải đi tìm
Đâu thể để chìm vào trong vũ trụ

Khi tìm được hồn với hồn tình tự
Như đôi chim hạnh phúc đậu trên cành
Bay lên cao vun vút tận mây xanh
Đôi loan phụng, duyên tình đằm thắm mãi

Xin tạ ơn tấm lòng em quảng đại
Đã nhìn sâu vào tận đáy tình yêu
Cám ơn em, Nàng Thơ nhỏ diễm kiều
Trong vũ điệu yêu thương đang say đắm

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:15:35Viet duong nhan>
Anh Chàng Dại Khờ

Khô khan lắm, bạn bè anh thường chọc
Dân kỹ thuật đâu mấy hiểu về thơ!
Từ yêu em hoá anh chàng dại khờ
Không dám nói những điều anh muốn nói

Em gặp khó đem bài sang để hỏi
Anh tận tình giải nghĩa rõ ràng hơn
Công thức kia, định lý nọ thuộc trơn
Nhưng lớ ngớ biết tỏ tình sao nhỉ

Thơ Xuân Diệu anh lò mò một tí
Ông nhà thơ già khụm viết từ lâu
Những bài thơ tình tứ đủ muôn màu
Làm sao nói những điều trong hiện tại

Anh khờ khạo trong vườn hoa tình ái
Con ong non mắc cở trước bướm xinh
Vo vo bay lời đâu để tỏ tình
Nụ hoa nhỏ trái tim rung tiếng nhạc

Từ độ ấy anh thấy hồn đổi khác
Chắc là yêu thì tất phải làm thơ
Em cười... ơ! anh khéo lắm chàng khờ
Nhưng em thích, chàng khờ riêng em đó

Chẳng ba hoa, chẳng lòng vòng, rất rõ
Ba chữ này là một cả trời hoa
"Anh yêu em" như tia chớp sáng lòa
Xoá tất cả những ngôn từ tăm tối


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:17:59Viet duong nhan>
Khi Người Con Trai Khóc

Bố anh bảo con trai không biết khóc
Sống hùng anh, can đảm, chịu đựng luôn
Có mất chi quí báu cũng đừng buồn
Sống danh dự, chết không thành nhút nhát

Mẹ anh cười con trai rồi lưu bạt
Cũng có ngày con nên khóc con ơi
Những nỗi buồn theo giòng lệ rơi vơi
Là những lúc trái tim con thêm lớn

Lời dạy bảo Mẹ Cha chia làm vốn
Anh lớn lên biển sóng gọi tha hương
Mùa bão giông tháng năm bỏ phố phường
Gạt nước mắt anh con trai đã khóc

Rồi lặn lội những phút giây lao nhọc
Những mảnh đời đây đó gắn in sâu
Chỉ nhìn qua, thương cảm, biết thương đau
Nhớ lời Mẹ, con trai cũng biết khóc

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-10 07:00:47Viet duong nhan>
Nàng Thơ Ơi, Nàng Đâu?

Hương thu về, hoa cúc vàng đã nở
Trầm tư rơi, lá rụng xuống sân nhà
Nàng Thơ ơi, sao chẳng đến với ta
Để khô héo, trái tim vàng héo úa

Nàng Thơ vắng, ta tìm trọn hai bữa
Nàng bận gì hay nàng đã quên đi
Rằng trần gian còn một kẻ tình si
Chờ nàng mãi u buồn tê tái lắm

Nàng không đến, lá thu sầu chẳng thắm
Lạnh lẽo về, cuốn hút thổi về đâu
Hồn trần gian rồi cũng nhạt úa sầu
Không đủ sức rống thơ buồn hờn trách

Nàng Thơ hỡi, xin nàng đừng xa cách
Ta buồn đau, chết héo mất nàng ơi
Ta ra đi, bay theo cánh lá rơi
Trôi giạt đến bến bờ nào chẳng biết

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy Nguyên Đỗ buồn vì vắng nàng thơ, Huyền Băng xin có đôi lời kính tặng,

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Nàng Thơ Ơi, Nàng Đâu?

Hương thu về, hoa cúc vàng đã nở
Trầm tư rơi, lá rụng xuống sân nhà
Nàng Thơ ơi, sao chẳng đến với ta
Để khô héo, trái tim vàng héo úa

............................................
Nguyên Đỗ


Đừng lo lắng

Đừng lo lắng, Nguyên Đỗ ơi đừng lo lắng,
Hương thu về nàng thơ thẩn thơ chơi.
Mãi ngắm hoa, mãi vãng cảnh ấy thôi,
Rồi nàng sẽ trở về cùng Nguyên Đỗ.

Thơ đi vắng - kẻ tình si sầu khổ,
Nhưng lo chi khi nàng có quên đâu!
Rong chơi xong, ngựa cũng phải quay đầu.
Về chốn cũ vườn xưa tìm hương Đỗ.



Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 10:57:07Viet duong nhan>
Trích đoạn: Huyền Băng

Thấy Nguyên Đỗ buồn vì vắng nàng thơ, Huyền Băng xin có đôi lời kính tặng,

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Nàng Thơ Ơi, Nàng Đâu?

Hương thu về, hoa cúc vàng đã nở
Trầm tư rơi, lá rụng xuống sân nhà
Nàng Thơ ơi, sao chẳng đến với ta
Để khô héo, trái tim vàng héo úa

............................................
Nguyên Đỗ


Đừng lo lắng

Đừng lo lắng, Nguyên Đỗ ơi đừng lo lắng,
Hương thu về nàng thơ thẩn thơ chơi.
Mãi ngắm hoa, mãi vãng cảnh ấy thôi,
Rồi nàng sẽ trở về cùng Nguyên Đỗ.

Thơ đi vắng - kẻ tình si sầu khổ,
Nhưng lo chi khi nàng có quên đâu!
Rong chơi xong, ngựa cũng phải quay đầu.
Về chốn cũ vườn xưa tìm hương Đỗ.



Huyền Băng




Lo Lắng


Vâng người ạ, đang u buồn lo lắng
Nàng Thơ về khuya vắng giữa cơn mơ
Đứng trầm ngâm trong gió lạnh trăng mờ
Bị nhiễm lạnh không chừng rồi bị cảm

Nàng Thơ bệnh anh sẽ buồn ghê lắm
Biết tìm đâu được những rung cảm yêu thương
Đêm cô liêu và mộng sẽ vô thường
Đâu còn tiếng Nàng Thơ như thỏ thẻ

Nàng Thơ ạ, hỡi người tình nhỏ bé
Đừng đợi khuya mới gõ khẽ hồn anh
Hãy thổi hơi buổi sáng nắng trong lành
Bình minh mới nàng hãy là tia nắng

Anh reo ca chẳng thể nào nín lặng
Nàng Thơ về với tiếng hót lòai chim
Và tiếng thơ tràn ngập cả trái tim
Em đã đến anh vùng lên thức dậy


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-11 06:09:28Viet duong nhan>
Nụ Hoa Thơ Tình Ái

Đêm dạ vũ dập dìu ta tâm sự
Cuộc đời em rất độ lượng vị tha
Phải chăng em là Phật mẫu, Đức Bà
Đến phù trợ kẻ tật nguyền khốn khó

Em từ tốn mỗi người một kiếp số
Tự căn tu từ kiếp trước tiền duyên
Nhân quả thôi chứ chẳng phải em hiền
Em nhận lãnh cho mau qua nghiệp chướng

Thế kiếp trước mình có gì nợ vướng
Tâm hồn anh chợt hướng mãi về em
Lửa đam mê rực đỏ cháy trong tim
Tại màu đỏ áo em mang tiệc cưới

Làn da mịn, đôi vai trần mát rượi
Ta dìu nhau trong tiếng nhạc đêm qua
Vì bất ngờ anh chẳng có sẵn hoa
Anh ngâm nhỏ nụ hoa thơ tình ái

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Suối Nguồn Thơ

Suối nguồn thơ dào dạt trào tuông
Vỗ tay không kịp cứ khen luôn
Đậm đà tha thiết tình lẫn ý
Đánh thức tâm hồn tựa hồi chuông


9/11/2005
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 11:01:04Viet duong nhan>
Trích đoạn: Believe

Suối Nguồn Thơ

Suối nguồn thơ dào dạt trào tuông
Vỗ tay không kịp cứ khen luôn
Đậm đà tha thiết tình lẫn ý
Đánh thức tâm hồn tựa hồi chuông


9/11/2005
Đỗ Ngọc



Thi Sĩ Điên


Thơ gõ mãi chẳng vuông tròn bạn ạ
Suối nguồn thơ từ hang núi tuôn ra
Chảy quanh co chưa ra đến Hoàng Hà
Những vách đá chênh vênh còn chắn lối

Ăn năn mãi chẳng xóa mờ vết tội
Nước sói mòn vách đá mấy nghìn năm
Nguồn thơ ơi, mạch suối chảy âm thầm
Biết chừng nao mới tới lòng biển rộng

Cứ lăn xả dấn thân vào cuộc sống
Thơ theo ta như bùa quí hộ thân
Thơ chở che như cánh của thiên thần
Ta giao cả Nàng Thơ từng tiếng nói

Ta gõ mãi từng lời theo tiếng gọi
Nàng Thơ về ta thao thức vì nhau
Theo nguồn thơ từng nhịp điệu vui, sầu
Vì Thơ đó thành thành chàng "cuồng sĩ"


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 11:09:02Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Thi Sĩ Điên


Thơ gõ mãi chẳng vuông tròn bạn ạ
Suối nguồn thơ từ hang núi tuôn ra
Chảy quanh co chưa ra đến Hoàng Hà
Những vách đá chênh vênh còn chắn lối

Ăn năn mãi chẳng xóa mờ vết tội
Nước sói mòn vách đá mấy nghìn năm
Nguồn thơ ơi, mạch suối chảy âm thầm
Biết chừng nao mới tới lòng biển rộng

Cứ lăn xả dấn thân vào cuộc sống
Thơ theo ta như bùa quí hộ thân
Thơ chở che như cánh của thiên thần
Ta giao cả Nàng Thơ từng tiếng nói

Ta gõ mãi từng lời theo tiếng gọi
Nàng Thơ về ta thao thức vì nhau
Theo nguồn thơ từng nhịp điệu vui, sầu
Vì Thơ đó thành thành chàng "cuồng sĩ"


Nguyên Đỗ


Đa Mang

Có một chàng thi sĩ
Nức nỡ khóc đêm nay
Ồ không, người không khóc
Chỉ là tiếng gió mây

Em không phải vòng tay
Chực ôm anh xóa lạnh
Em không phải bờ vai
Đơn côi nơi anh tựa

Ẩn mình trong lời hứa
Ẩn mình trong câu ca
Em ! Nàng Thơ bước ra
Từ khát thèm anh đó

Anh uống cả ngọn gió
Anh cạn cả trăng thanh
Mây dệt xúc cảm thành
Nàng thơ em kết nụ

Chia xa mừng đoàn tụ
Luân hồi kiếp chúng sinh
Nâng ngòi bút tài tình
Chàng viết từ nhân ái

Thả một chút ngông nghênh
Ngạo đời qua tuồng chữ
Không e dè tư lự
Chàng biếm họa đời mình

Thơ gõ cho mà tròn
Từ vòng vuông góc nhọn
Thơ gõ cho mà tròn
Từ méo mó tâm linh

Cười người một chút nhé
Rồi cười mình nhiều hơn
Chàng - kẻ giàu cô đơn
Nghèo hẳn đi vui vẻ

Vì sao ? À có lẽ
Đa mang kiếp thân Chàng
Nên bi chừ gọi Nàng
Thơ ơi ! Ở đâu thế?


10/11/2005
Đỗ Ngọc
r

hi hi Thật xấu hổ khi tự nhận mình là Nàng Thơ mà Nguyên Đỗ đang tìm kiếm. Nhưng thơ Nguyên Đỗ , Ngọc đã đọc rất nhiều và trầm tư suy nghĩ đến cũng không ít. Đa mang vốn dĩ là tính nỗi bật của người cầm bút mà. Chúc Nguyên Đỗ vui [;)]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-12 02:53:18Nguyên Đỗ>
Princesse de ma Poésie

Princesse de ma poésie, tu me manques tellement
O chère chérie, tu m'aimes tendrement
En silence et avec tant de mots doux
Tu me jètes des regards qui me rendent fou

Déesse de mon coeur, o chère chérie
Dont le battement du coeur fait battre le mien
Tu es la Muse, la source de ma poésie
Mes lèvres se souviennent des tiennes

Princesse de ma poésie, je t'aime beaucoup
Où es tu maintenant mon petit chou ?
Tu t'appelles Princesse du Fleuve Parfumé
Vierge d'un amour pas encore consommé

Déesse de mon coeur, tu t'appelles Amour
Toi qui es nommée telle et telle
Douce est ta peau comme de velour
Et doux sont tes mots de miel

Princesse de ma poésie, source de ma nostalgie
Toi qui es le berceau de mon enfance, ma Patrie
Toi qui es la flamme de mon coeur, mon Amour
Écoute bien, ma Muse, j'attend ton retour

Nguyen Do
Đăng nhập để trả lời
0
Về đâu

Phải chi em là một nụ Hồng
Sáng hôm nay vừa thức dậy
Em sẽ đón ánh dương từ trái tim anh
Ve vuốt
Để nở dần từng cánh yêu đương
Phải chi em là đôi cánh nhỏ thiên đường
Sẽ lượn quanh anh ca hát
Giăng kín hồn anh
Bằng những sợi tình tím nhạt vấn vương
Phải chi em là ánh trăng huyền ảo vô thường
Ru tình vào giấc mơ hoang
Của người lữ khách buồn
Thơ đêm thổn thức
Phải chi em là làn gío thoảng
Sẽ dìu thơ đến với tình anh
Dẫu rằng tình có mong manh...mong manh
Vẫn là vũ điệu của thần tình ái
Là nàng thơ vụng dại...yêu đương
Để cuồng si trong hơi thở đêm trường
Cho trái tim côi chết lặng
Nhưng thơ ơi
Nụ Hồng chẳng nhận được ánh dương
Vũ khúc yêu thương không làn gío thổi
Sợi tình không nơi vương vấn
Rớt rơi rồi
Trăng đã vào mây...ánh vàng đâu thấy
Đêm tuyệt tình ngàn tiếng vọng...về đâu
Về đâu...



- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0

Hữu Xạ Tự Nhiên Hương


Ghê gớm nhỉ lại yêu cầu chi nữa!
Thơ tứ hay thì tất có người thương
Nhớ lời rằng, "Hữu xạ tự nhiên hương"
Nàng Thơ hỡi, em nơi đâu biền biệt

Nhớ em lắm, nhớ hòai, nhớ da diết
Nên làm thơ tha thiết gọi tên em
Bóng hình em choán ngập cả trái tim
Một ngày vắng, ba thu dài dăng dẳng

Rượu không uống anh nhắp này chén đắng
Xót xa hòai nỗi nhớ thấm thịt xương
Sáng thu này lành lạnh đậm hơi sương
Muôn lá rụng phủ đầy trên sân cỏ

Ừ anh nhớ Nàng Thơ ơi, rất nhớ
Nói ra hòai chẳng khoâykhỏa được đâu
Nên cam gan viết lời nhắn yêu cầu
Em hãy ghé kẻo hồn thơ cạn mực

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-11 20:56:56Nguyên Đỗ>
Cô Láng Giềng và Hai Chàng Trai

Nghiêng nghiêng ngắm những đóa hồng vừa cắt
Đóa màu vàng, đóa màu đỏ, đẹp xinh
Tay nâng niu tặng phẩm của người tình
Đôi môi mọng nhoẻn nụ cười thầm kín

Mái tóc đen em thả dài thật mịn
Tựa như mây chùng xuống ở trong tranh
Đôi cánh tay nõn nà trắng xinh lành
Em càng lớn càng mặn mà hơn nữa

Anh hàng xóm liếc nhìn sang từng bữa
Cô làng giềng đẹp như rứa khổ tôi
Tiếc là tôi đã bị cột chân rồi
Không tôi sẽ chạy sang nhà chào hỏi

Anh may mắn còn tự do tiến tới
Khen cành hoa, khen cả kẻ trồng hoa
Em nhìn anh, anh khéo nói quá mà
Mạ em dặn phải coi chừng thi sĩ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-14 02:40:36Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Hữu Xạ Tự Nhiên Hương


Ghê gớm nhỉ lại yêu cầu chi nữa!
Thơ tứ hay thì tất có người thương
Nhớ lời rằng, "Hữu xạ tự nhiên hương"
Nàng Thơ hỡi, em nơi đâu biền biệt

Nhớ em lắm, nhớ hòai, nhớ da diết
Nên làm thơ tha thiết gọi tên em
Bóng hình em choán ngập cả trái tim
Một ngày vắng, ba thu dài dăng dẳng

Rượu không uống anh nhắp này chén đắng
Xót xa hòai nỗi nhớ thấm thịt xương
Sáng thu này lành lạnh đậm hơi sương
Muôn lá rụng phủ đầy trên sân cỏ

Ừ anh nhớ Nàng Thơ ơi, rất nhớ
Nói ra hòai chẳng khoâykhỏa được đâu
Nên cam gan viết lời nhắn yêu cầu
Em hãy ghé kẻo hồn thơ cạn mực

Nguyên Đỗ



TẬP LÀM THƠ


Rượu chưa uống mà hồn say ngất ngưỡng
Nâng chén sầu có vực dậy hồn không
Hãy uống đi để vơi nỗi chờ trông
Nhưng nhớ kỹ kẻo hồn không còn nữa

Nàng thơ đi mà tình thơ chan chứa
Duyên với tình do con tạo đẩy đưa
Dẫu Ảo tình cũng trao hết gió mưa
Tình vừa chớm Nàng Thơ mừng hớn hở

Em đâu có yêu cầu điều chi nữa
Chỉ vài vần gởi theo gió theo sương
Em biết rằng "hữu xạ tự nhiên hương"
Nên em không dám sánh cùng đâu nhé

Biết rằng vắng nàng thơ ta nhớ lắm
Nhưng sao em chẳng dám gọi tên nhau
Đường vào yêu chấp nhận nhiều khổ đau
Khi vướng mắc không biết đâu đường lối

Tại buồn nên em ngơ ngẩn làm thơ
Tập tành thi phú làm thơ giải sầu
Nàng thơ ơi nàng đang ở nơi đâu
Về đây anh tập nhả vần làm thơ
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-12 23:28:31Nguyên Đỗ>
At the request of some friends, I have translated the poem written originally in French into English. Enjoy!


Princess of my Poetry

Princess of my Poetry, I miss you so
A dear darling, you love me softly
In silence and with such sweet words
You throw at me looks which make me crazy

Goddess of my heart, oh dear darling
Your heartbeats make my heart beat
You are the Muse, the source of my poetry
My lips still remember yours, sweet

Princess of my poetry, I love you very much
Where are you now my little honey pie?
You are called the Perfumed River
Virgin of a love not yet consumed

Goddess of my poetry, you are called Love
You who are called this and that
Soft is your skin as of silk
And sweet are your words of honey

Princess of my poetry, source of my nostalgia
You are the cradle of my childhood, my country
You are the flame of my heart, my Love
Listen well, my Muse, I am waiting for your return

Nguyen Do

I Have Written The Forbidden Words


I have written the words that I couldn't say face to face
I have seen you, looked into your eyes day by day
We were like a brother and sister
We were children that grew up together since kindergardeners
Sharing our most secret words and worlds
But we never said a word about our love for each other
For fear of being ridiculous, we are one in two bodies, male and female
Thinking alike, acting like friends, not as lovers
You have gone out with boyfriends and talked to me about it
I laughed and cried with you, not at you
But deep inside my heart
I cannot let it go
Because I love you

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do





Not So Trendy Love

A long, long, a very long time ago
The time to the future is so slow
But the time to the past was so fast
Why didn't our love, darling, last?
I have never blamed you nor me
Our love was not trendy
It rooted in the past
It will project into the future
But for the present
It is only in our dreams

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do





Portrait of My Love

In my mind, I draw endlessly
The portrait of my love, my charming love
With the oval face, with rosy round cheeks
With the beautiful hair as loose as the cloud
What are you smiling for with your inviting lips
What secrets are you keeping, why don't you share?
Why do you only say oh you, oh you all the time?
I am dying of hearing it, let me hear what are you leading to!
I've promised that I won't woo you with charming words
But my heart is full of the love for you that refuses to stay still
My love for you, my deep love for you
Is like the running stream, like the rain, like the sunshine
How can I keep it secret, my silent love
It is not wise to talk, but it's even more painful to not talk about it
The yearning for you kept inside grows
Grows into a endless river of romantic love

Nguyen Do
Oct 1st, 2005
Copyright (c) Nguyen Do



You, the Guiding North Star


Believe honestly in ourselves, about it there is no doubt
But who knows for sure our fates
There are so many broken loves around spreading doubt
So it's best keep in our hearts only one true love
I know that love has many dimensions
The depth, the width, the length... thousands of ways
So much has been written, yet there is so much more
Avoid the ordinary trap to enjoy the flight, my love bird
Can you define the true meaning of love
Explain things in life like a true friend?
Who knows in the future
The sky, the cloud, the river and the sea may still have the traces of our love!
True love, dear, consists not only with words
But with actions, not merely by saying it
It's easy to woo, but it's more difficult to do
Don't be just a talker, be the doer!
Are you my North Star guiding my boat while at sea
In the night of darkness with stormy waves
To the right direction to reach its destination
To rest and forget the hardship and the long voyage of infinite miles?

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do



Why Are You So Mute?

"At the office, I work so hard
In church, I shine like a star
I am so admired near and far
Life is fun, and I am so cute
At home, spare me off little things because I am in command
Life at home is so boring, why are you so mute?"
O woman of today, the smell of success
O woman of future, the attraction of glory
Man feels less and less
What's there to tell but a story
There was once a young girl that I cherished,
a young lady that I loved,
an intimate friend that I shared everything,
but now she has become a rival, an enemy, a complete stranger
What's there to say, what's there to share
Knowing that you don't care
And you ask why I am so mute
When all you care that you are cute!

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do


Lotus Flowers

Lotus flowers are blooming in the quiet pond
A feast of colors that I have ever seen
A sight of joy in the lake of green
White are here, pink there, and purple beyond


Should I tell you all about water lily?
They reign as humble queens in my homeland
Once you see our lakes and ponds you will understand
How the lotus flowers are as close to me as my family
Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do


Peonies in Full Bloom

My heart is still full of warmth and ardor
But why yours is so cold?
The peonies at home are still fresh and in full bloom
But you are looking for roses elsewhere.
Flowers in May are radiant
But my spirit is wasted away
If our love is broken
My heart will no longer exist
This morning I goes outside
Peonies are blossoming in our front yard
What should we say to our families?
That we break up our bonds this life?
Men are strange
Looking for more even when they are full
Little one, still inside my womb
Don't be a boy, my child!

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do



I'll Be A Dumb, A Blind, and A Deaf

I'll be a dumb, a blind and a deaf
To get used to the darkness of solitude
To hear not the groundless blames
Nor to see the regard of contempt and scorn
There were so many times I spoke true words
From the bottom of my heart and you said words of lie
Words of cordiality, and you said words of vulgarity
Words of style, and you said words of insincerity
I can prepare you a banquet of words
But enough is enough, I choose to be deaf, blind, and dumb
I keep my silence, even though you accuse me of wrong-doings
I won't protest, I won't listen to nor hear your accusations
Yes, I will say goodbye to all
To our relatives, to our friends, to the world of poetry and literature
The banquet is not over, but my pocket is burnt
I have gone bankrupt in the chess game of love

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do




Old Romance

Once romantic, forever romantic
A poem, a letter, exchanged
A smile, a pouting hidden deeply
A thousand of questions in our regards

Loved and loving, only kept in our hearts
It's because, my love, you're married
Too late for us, our dreams unfullfilled
Love in our hearts, love in our memories

Why you, people of Hue, are so romantic?
Just for writing poetry, do you like only to write poetry?
Wy didn't you tell me that you loved me? I would have waited!
"It's too late, please don't stir up old memories!"

You said softly as to urge me:
"Forget me, we missed our chance, long ago!"
A day I walked in my white robe under the coconut trees
Forget me please, brother from An Cuu!"

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do




Hope

Inspired by the George Frederick Watts' painting, Hope .


The woman, inclining on the globe
In torn vestment, looking miserable
Blind eyes, who would guide her to the right directions
Holding a harp with only one string

She fingered the string with heartening notes,
Now slightly intoxicated, now warm, now passionate
As a one cord guitar delivering through the endless music
Thousand of private thought felt in the melody

A hope left is still a hope of sowing happiness
Still a hope of going up, of struggling for the future
Still a hope of understanding, a hope for working toward tomorrow
For hope is the motivation for advance

Let's hope, let's believe in ourselves to build a new life
Despite failures or bad judgments in the past or in the present
Let's hope, let's struggle, don't hesitate
For hope is the mother of success, my friend

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do








Birds of Paradise

Birds of paradise with the shining orange color
Perching over there in the green branches and leaves
A lady reached out with her ivory arm
To touch, to catch, to invite the birds to land


In awe I watched the flowers in the vase
Precious, rare flowers blooming radiantly
The lady standing nearby smiled beautifully
Such a view gave me a complete happiness

The park with birds of paradise became our rendez-vous place
All of a sudden, like a miracle in coincidence
You - Flower - and I entered in the world of poetry
As the sunlight danced in concert with the universe

I looked at you long, but ever enough
Half of my soul or all the whole of my soul
A first meeting by chance, our hearts with fast rythms
Seemed to fly off, to hover like the birds of paradise

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do




Presents Sent to You

I send you the sunshine
Of Spring morning, of Summer afternoon
To redden your cheeks, to tan your skin
To warm your heart despite the cruelties of life

I send you a space of my sky
The tireless clouds that float freely
The immense whiteness as a river of snow
Let your heart fly as the autumn leaves

I send you drops of morning dew
Shining on the top of the grass along the road
On the smiling flowers displaying their beauties
Radiating in the parks lovingly

I send you, my love, the smiles
The brilliant hopes of a beautiful day
Drops of dew scintillating as a thousand stars
Please hold fast to your wonderful dreams

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do




A Night At The Vietnam Memorial Wall

The American soldier in his old and faded uniform
Coming back to the Black Granite Wall each year
Touched the name of his old buddy
Who was killed during a night a long time ago

He bended his head, drawing out each of many memories
He told me that this person had given a haircut
That cost two dollars, but he had just one
That he promised to pay one more the next day, that his friend got killed that night

The bullet had killed his dear army buddy
And he got hurt, left the field, and returned home
It seemed that he had already lead a normal life for many years
Yet the hurt and this missing of his old army friends were still there

Each year he made the pilgrimage of thousand miles
A bouquet, a dollar bill left at the Wall
The regret, the comraderie surrounding him
And the long and long Wall stood forever tall

I silently watched him in the straight position
A old soldier, an old ally of the South Vietnam
Looking at the names, at the wall, murmuring
Promising to come back to see his army buddies

Street and park lamps lighted each night
Showed ways to all the friends of many years ago
To come back on dry or rainy night
I had a feeling of the presence of army march

Nguyen Do
Washington, D.C 4/2002
Copyright (c) Nguyen Do





Is Life Just A Passing Dream?

Let me sleep a long sleep without ever waking up
For life is just a quick passing dream
When I wake up, my hair will be spotted with gray
Where are dreams, where are realities?

Knowing that on this Earth, nothing is forever
Why do we bother ourselves with mud and confusion?
What do they serve, fame and money
We all will end up turning into dust

Let me see a genuine love
For humanity is a true salvation of mankind
Even in war, hope will be abundant
For there are people who sacrifice for others, risking their own lives.

Yes, all is just a dream
A candid dream in peace time as well as in war time
Our bodies are temples of God, where He resides
Transform them, renew them, make them worthy

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do



Words Not Spoken Yet

Sometimes the words not spoken yet
Mean more than what you say
Like today
When we first met
A world was all new to me
Mark my words
Cross my heart
The cadence of unspoken words finds its own home in an unknown territory

Nguyen Do
Copyright (c) Nguyen Do





Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: Nguyên Đỗ

At the request of some friends, I have translated the poem written originally in French into English. Enjoy!


Princess of my Poetry

Princess of my Poetry, I miss you so
A dear darling, you love me softly
In silence and with such sweet words
You throw at me looks whick make me crazy

Goddess of my heart, oh dear darling
Your heartbeats make my heart beat
You are the Muse, the source of my poetry
My lips still remember yours, sweet

Princess of my poetry, I love you very much
Where are you now my little honey pie?
You are called the Perfumed River
Virgin of a love to be consumed under the sky

Goddess of my poetry, you are called Love
You who are called this and that
Soft is your skin as of silk
And sweet are your words of honey

Princess of my poetry, source of my nostalgia
You are the cradle of my childhood, my country
You are the flame of my heart, my Love
Listen well, my Muse, I am waiting for your return

Nguyen Do

NÀNG CÔNG CHÚA TÔI YÊU


Hởi nàng công chúa của anh ơi
Anh yêu em một cách dịu dàng
Em là chiếc kẹo mê mang dịu kỳ
Thiếu em đời anh như vứt bỏ đi

Hỡi nữ thần của trái tim anh
Em là hình bóng hồi hồi trong tim
Em là nguồi suối anh tìm giấc mơ
Bờ môi em mọng như thơ ái tình

Hỡi nàng công chúa thơ ca chung tình
Kẻ nào dám cướp tình của chúng mình
Anh sẽ đốt cháy thân hình khô xanh
Em là dòng chảy của trái của anh

Hỡi nàng thơ hiện hữu của tim anh
Em đã đánh thức tình anh thật rồi
Dịu dàng em đã đến bên đời tôi
Em là viên kẹo làm tôi ngọt ngào

Yêu nàng công chúa đẹp biết bao nhiêu
Em là tất cả tình yêu của mình
Thổi lên trong anh ngọn lửa ái tình
Anh thề suốt kiếp chọn tình bên em

Cám ơn anh ND đã cho em có ý làm thành bài thơ con cóc nha ,chúc anh vui
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0

Mà anh Nguên Đỗ nè,bài Princess of my Poetry của anh hay lắm ,nhưng có đoạn và từ này em đọc hòai mà không hiểu :Virgin of a love to be consumed under the sky ,theo em thấy từ Vigrin...đi chung hình như không được thanh cho lắm nếu đi sát nghĩa ,xin lỗi đã nói thẳng ,chúc anh vui và suối nguồn thơ dồi dào..
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
Cái Kén Mủa Xuân

Hãy về thôi nơi ta đã ra đi
Không quay đầu nhìn lại
Những chiếc lá trên cành
Úa vàng mãi mãi
Như nụ hôn buồn ai đã lãng quên
Đầu cành một giấc ngủ yên
Cái kén nhỏ lung lay vơ vẩn
Theo làn gió muộn màng nuối tiếc
Từng chiếc lá vàng khe khẽ lắc lay
Gió cuốn bay... bay...
Cái kén ơi em chờ nhé từng ngày
Mùa Xuân đến mầm xanh thay lá úa
Đôi cánh nhỏ rung rinh
Dịu dàng như múa
Hãy bay đi đôi cánh của tình yêu
Nhắm với người ta chỉ có bấy nhiêu
Chiếc lá cuối cùng của mùa cuối Hạ
Ta thơ thẩn giữa vườn hoang úa lá
Xào xạc dưới chân buồn
Thi sĩ ngẩn ngơ trông
Đã về rồi sao mãi cừ bâng khuâng
Nhìn chiếc kén đang cựa mình thức dậy
Ta muốn ẩn sâu và quên đi tình ái
Mong cái kén mãi ngủ yên
Cho ta quên điều vụng dại
Bởi mùa Xuân sẽ thức dậy trong lòng
Làm sao cho quên...
Nỗi nhớ cứ mông lung...
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-12 21:13:37Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: maiyeuem

Mà anh Nguên Đỗ nè,bài Princess of my Poetry của anh hay lắm ,nhưng có đoạn và từ này em đọc hòai mà không hiểu :Virgin of a love to be consumed under the sky ,theo em thấy từ Vigrin...đi chung hình như không được thanh cho lắm nếu đi sát nghĩa ,xin lỗi đã nói thẳng ,chúc anh vui và suối nguồn thơ dồi dào..



Xin lỗi đã không vừa thẩm mỹ quan của MYE, chữ Virgin có nghĩa là trinh nữ thì có gì đâu, nhưng chữ viết xuống thì đã viết rồi, việc chuyển ý từ một ngôn ngữ này sang một ngôn ngữ khác đôi khi phải tùy thẩm mỹ quan của nền văn hóa nghệ thuật. Nguyên đã điều chỉnh lại về ý nguyên thủy của bài thơ tiếng Pháp. Nguyên có y đó nha! Chúc vui! Cám ơn bạn đã góp ý!


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Hoan Ca Mùa Thu

Mặt trời dậy, sương thu còn lảng vảng
Nàng Thơ về, "Anh lãng mạn quá đi!"
Anh vì em chan chứa những đam mê
Thơ thả mãi để em còn trở lại

Nàng Thơ trách viết những vần vụng dại
Anh mỉm cười miễn là gọi được em
Em không về anh trông ngóng ngày đêm
Và gọi mãi gọi hoài như tiếng cuốc

Con chim cuốc mỗi hạ về quốc quốc
Anh vì em cứ gọi mãi thương thương
Người tha phương còn nhớ mãi cố hương
Và thi sĩ giũa mài thơ tỉ mỉ

Tặng em nhé hỡi Nàng Thơ tri kỷ
Mùa thu về anh viết khúc hoan ca
Tình đôi ta còn mãi mãi đậm đà
Chẳng phai nhạt theo sắc màu của lá

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Trở Về

Ai gọi tên em reo réo nè?
Ghét người ta đó, ghét ghét ghê
Vắng đi một tí là lo lắng
Cứ gọi người ta phải trở về!

Nàng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-14 02:46:01Viet duong nhan>
Mũi Tên Tình Yêu

Đâu phải tại anh mà ta bị để ý
Tại vì anh gọi tên huý Nàng Thơ
Nàng Thơ ơi, công chúa của mộng mơ
Bao nhiêu kẻ săn đón chờ em đó

Họ sửa soạn mũi tên thần cung nỏ
Bắn vào tim như Đồng Tử Tình Yêu (1)
Mình quen nhau ngày tháng có bao nhiêu
Sét tình ái hay phúc duyên thần tiễn

Dẫu chăng nữa anh trao em vương miện
Hỡi nữ hoàng, ngự trị trái tim anh
Ban cho anh bao mộng ước đẹp lành
Chắp đôi cánh cho tình thơ bay bổng

Này Nàng Thơ của tình yêu thơ mộng
Vĩnh viễn là tiên nữ đất trời mơ
Sóng tình yêu như sóng vỗ vào bờ
Không ngơi nghỉ giữa trùng khơi biển động

Nguyên Đỗ

(1) Đồng Tử Tình Yêu: Vị thần Cupid trong thần thoại La - Hy dùng tên bắn khiến người ta yêu nhau thường thấy trong tranh dưới hình ảnh cậu bé có đôi cánh nhỏ cầm cung tên chuẩn bị bắn
Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn bạn MÃI YÊU EM đã ghé chơi và làm những bài thơ hay!
Nguyên Đỗ xin tặng bạn bài ni:



MÃI YÊU EM

Chào bạn nhé, người MÃI YÊU EM tha thiết
Bạn làm thơ cũng nhuần nhuyễn tự nhiên
Người và tôi cũng cùng lớp bạn hiền
Vẫn cứ yêu mãi một người tri kỷ

Thương biết mấy Nàng Thơ xinh yêu quí
Làm thơ nhiều để gởi đến người ta
Những tâm tư những tình cảm đậm đà
Trên trang giấy trải hồn hoa hương thắm

Nàng Thơ biết là tôi yêu nàng lắm
Cũng như người từng nét chữ vui tươi
Chọc Nàng Thơ nhoẻn môi nở nụ cười
Tiếng khúc khích, lòng cũng vui như hội

Nàng Thơ vắng tôi cất lời sáng tối
Nàng Thơ về tôi cất tiếng hoan ca
Nàng Thơ tôi duyên dáng nét mặn mà
Tôi dâng cả tâm hồn cho Người đó

Nguyên Đỗ






Đăng nhập để trả lời
0